15 thg 5, 2013

Kĩ năng cuộc sống

* Có một vụ cướp ngân hàng ở Ấn Độ. Bọn cướp lao vào ngân hàng, nổ súng và hét lên: "Tiền là của ngân hàng, mạng sống là của các người".
Tất cả đều từ bỏ ý nghĩ kháng cự. 
=> Kĩ năng hướng suy nghĩ của người khác. Hiểu đối phương nghĩ gì là nắm 90% chiến thắng. 

* Một nhân viên ngân hàng xinh đẹp quay mặt đi trốn tránh. Bọn cướp lại nói: "Chúng tôi chỉ cướp, không đến để hiếp dâm!" 
=> Kĩ năng tập trung vào mục tiêu chính. Không để xao lãng khỏi mục tiêu ban đầu, bạn sẽ thành công và không bao giờ cảm thấy thất vọng. 

* Sau khi nhân viên ngân hàng bỏ hết tiền vào túi của bọn cướp, tên cướp trẻ hơn (đã có bằng thạc sĩ) nói "Ddể tao đếm xem được bao nhiêu tiền", một tên già hơn thất học chặn hắn lại :"Ngu lắm, tối nay chúng mình lên tivi kiểu gì cũng biết cướp đc bn tiền". 
=> Kinh nghiệm làm việc quan trọng hơn bằng cấp giấy tờ. Hãy quan sát thực tế, đừng chỉ học qua sách vở, bạn sẽ thành công.

* Sau khi bọn cướp bỏ đi, một nhân viên nhấc điện thoại lên định gọi cảnh sát, trưởng phòng ngăn lại, hắn bảo "Chờ 5p rồi hãy gọi, hãy giấu 20 triệu đi và nói đó là bị cướp, bọn cướp sẽ bị nặng tội hơn". Mọi người đều đồng ý với hắn và làm theo.
=> Thời cơ không đến nhiều, chấp nhận rủi ro để có thành công, phải có sự mạo hiểm mới có thành công rực rỡ! 

* Tối hôm đó, TV đưa tin bọn cướp đã lấy đi 22 triệu rupee. Trong khi bọn cướp đếm đi đếm lại chỉ có 2 triệu. Chúng chợt hiểu ra nguyên nhân, và hết sức tức tối vì đã mạo hiểm cả mạng sống chỉ để có 2 triệu, trong khi tên trưởng phòng không làm gì cả và đút túi gấp nhiều lần bọn chúng.
=> Kĩ năng cuối cùng: học thức là chìa khoá đến thành công. Bạn có mọi kĩ năng khác, nhưng không có học thức hiểu biết, thì thành công không bao giờ tới dễ dàng!

Theo Email bác Quốc

Trước lúc "trời sáng"


Nói như rồng leo
Làm như mèo mửa
Thằng nào cũng rứa
Tư túi trước tiên
Năng nhặt đồng tiền
Tranh tối tranh sáng
Mập mờ chạng vạng
Vơ vét mọi chiêu
Đục khoét mọi chiều
Trước lúc "trời sáng"

Emai HT

14 thg 5, 2013

Cụ Tổng muốn gì?



Từ ngày cụ Tổng cầm ngọn cờ chống suy thoái đến giờ mọi người cứ băn khoăn: cụ Tổng muốn gì? Cụ muốn chống tham nhũng thật không hay muốn chống cái gì? Cụ gọi tham nhũng là suy thoái, cụ cũng gọi luôn những người chống lại cũ kỹ và trì trệ là suy thoái- “Nói ngược với đường lối chủ trường đường lối của Đảng không suy thoái thì là gì?”.  Cho tới lúc cụ Tổng phê phán các nhân sĩ trí thức góp ý cho hiến pháp, có ý đánh đồng họ chung vào một rọ ” bọn suy thoái” thì thiên hạ giật mình hỏi nhau: cụ Tổng muốn thực sự đổi mới, muốn tái cấu trúc cơ chế hay muốn ôm lấy cái cũ, quyết tâm giữ chế độ toàn trị đến cùng?

Thông tin bưng bít nên tất cả những đồn đoán chỉ căn cứ vào tin lề trái mà thôi. Hôm qua mình nhận được tin nhắn của một ông quan đương chức: ” Qua theo dõi 2 năm và qua HNTW7, có thể khẳng định chắc chắn lề trái là báo, lề phải đéo phải báo, đó là tuyên huấn”. Đúng rồi. Vì sao tin lề trái lại chính xác 100%?  Vì có những ông quan trong HNTW7 đã đứng về lề trái, cung cấp thông tin cho lề trái. Có thể nói chắc như thế.

Vậy để trả lời được câu hỏi cụ Tổng muốn gì cũng phải dựa vào thông tin lề trái, không cách nào khác. Blogger Trần Kinh Nghị, một quan chức đã về vườn ( Tại đây), nhận xét chính trường Việt như sau: “Có người mô tả nó như cuộc đấu giữa “Phủ chúa” và “Cung vua” nghe khá hình tượng. Nhưng nếu gọi đó là cuộc đấu giữa “Nhóm lợi ích” và “Nhóm bảo thủ” thì có lẽ chính xác hơn. Thực ra hai nhóm đó chẳng nhóm nào tốt hơn nhóm nào. Nhưng vào lúc này nếu có thể lựa chọn thì người ta nên lựa chọn cái “ít xấu hơn”, đó là Nhóm lợi ích. Lý do đơn giản là vi dù sao nhóm này đã “ăn đủ” rồi và hi vọng bọn họ ít nhiều đã hiểu được cái giá phải trả cho sự tham nhũng(?). Còn Nhóm bảo thủ như thường lệ quá đề cao lý thuyết chính trị là thống soái và xa rời với thực tế. Họ tưởng có thể chống tham nhũng bằng thứ vũ khí “phê và tự phê” trong khi vẫn duy trì cơ chế và luật lệ đã bị bản thân coi là “bất cập” từ lâu rồi.“ 

Ý kiến cụ Trần Kinh Nghị hoàn toàn hợp lòng dân. Bảo đảm dân rất ghét “nhóm lợi ích”, với nhóm bảo thủ và trì trệ dân lại càng ghét hơn, không ai có thể chấp nhận được.  Mình cũng thế. Đục khoét của cải Đất nước là một tội nhưng tội ấy có thể được tha bổng nếu những kẻ đục khoét kia đổi mới thật sự, quyết tâm giải phóng sự toàn trị, giúp cho đất nước cất cánh. Nếu anh ăn 5 đồng mà làm ra cho Đất nước 10 đồng vẫn còn tốt hơn anh sạch như chùi mà chẳng làm ra đồng nào cả. Bảo đảm Không ai đi theo những kẻ đã không làm ra đồng nào lại còn bảo thủ trì trệ, cố  ôm lấy mớ lý thuyết cũ rích, quyết không cho Đất nước tự cởi trói đứng lên, dù kẻ đó sạch như chùi. Ấy là chưa kể việc mấy ông Tàu rất sợ Việt  Nam đổi mới, không gì nguy hiểm hơn đối với Tàu nếu Việt Nam có một chế độ dân chủ hơn Tàu. Vì thế mà  Tàu luôn luôn thúc dục Việt Nam bảo vệ chế độ, đồng thời cam kết với Việt Nam về việc bảo vệ chế độ. Mới hiểu vì sao người ta gọi nhóm bảo thủ là nhóm thân Tàu.

Thôi, không nói dài nữa. Bây giờ đoán xem, giữa hai nhóm- ” Nhóm lợi ích” và ” Nhóm bảo thủ”, cụ Tổng nhà ta thủ lĩnh nhóm nào? Từ đó ta biết chắc cụ Tổng muốn gì.

Thông tin từ Ba Sàm ( Tại đây) cho biết: “…một độc giả thân thiết đã gửi tới vài thông tin và nhận định: 

“1. Đến phút chót, HN TW 7 đã quyết định không ra nghị quyết về đổi mới hệ thống chinh trị như yêu cầu của TBT nhằm thiết lập chế độ đảng toàn trị, qua đó đã tạm thời đẩy lùi được một bước tham vọng này của TBT.

2. Thảo luận về sửa đổi Hiến pháp rất tẻ nhạt và nghèo nàn vì phải tuân theo khuôn khổ chỉ đạo của TBT. Tuy vậy TW cũng không đồng ý ra kết luận mà để tiếp tục thảo luận và sửa đổi tiếp. Đáng chú ý là TW khen Dự thảo 3 đã tiếp thu nhiều ý kiến đóng góp, trái với công điện khẩn của TBT ngày 18 – 04 – 2013 yêu cầu ngừng ngay việc lưu hành bản dự thảo 3 này.

Như vậy, với việc không bầu 2 ứng cử viên do đích thân TBT nhiều lần can thiệp, ủng hộ, TW đã phát huy dân chủ và không tuân theo một số áp đặt của cá nhân TBT.” 

Nếu lướt qua hai văn bản được loan báo công khai cũng có thể thấy được chút dấu hiệu như nhận định trên. Đó là trong bài phát biểu của mình, ông TBT vẫn tiếp tục hung hăng chỉ trích “các quan điểm sai trái, những luận điệu tuyên truyền chống phá của các thế lực thù địch”, khi đề cập tới việc lấy ý kiến của nhân dân cho bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Còn bản Thông báo Hội nghị lần thứ 7 BCHGTƯĐ thì không có ý đó. Sự khác biệt ít nhiều này cũng đã được thể hiện qua việc trước Hội nghị, liên tiếp có những kiến nghị khá mới mẻ của Chính phủ lẫn Mặt trận Tổ quốc, được thể hiện trong bản Dự thảo lần 3 của Ủy bản Dự thảo sửa đổi HP, được báo chí loan tin, thế nhưng cuối cùng, và mãi cho tới hôm nay, bản Dự thảo này vẫn không được công bố chính thức, với đồn đoán là bị chính ông TBT ngăn chặn.”

Nếu những thông tin trên là đúng, mà chắc là đúng thôi, thì cụ Tổng đầu lĩnh nhóm bảo thủ, kiên quyết giữ đến cùng chế độ toàn trị. Thế thì cụ Tổng đã quá cũ kĩ- lạc hậu- lỗi thời.  Dân đời nào ủng hộ nhóm bảo thủ, ủng hộ nhóm bảo thủ hóa ra ủng hộ việc bám váy ông Tàu à? Đời nào dân ta chịu. Chẳng có ai ủng hộ sự cũ kĩ- lạc hậu- lỗi thời cả, cụ Tổng trước sau gì cũng phải ra đi là hợp lẽ trời.

Tui nói rứa có đúng không bà con?

NQL >

13 thg 5, 2013

GS.Nguyễn Lân Dũng: Rất nhiều người Việt ham tiền, vô cảm, hèn nhát



Thứ hai 13/05/2013 07:15

(GDVN) - GS.NGND Nguyễn Lân Dũng chỉ ra 5 tính xấu của không ít người Việt Nam đó là: Ham tiền, hiếu danh, coi thường danh dự, vô cảm và hèn nhát, coi nhẹ ý nghĩa "đồng bào".

Lời tòa soạn: PGS.TS Trịnh Hòa Bình, Giám đốc Trung tâm Điều tra Dư luận xã hội (Viện Xã hội học) cho rằng: Người Việt hiện đại xấu nhất là thói hám danh, chuộng lạ, sính ngoại, sính hình thức,... còn với GS Nguyễn Lân Dũng thì: "Tự nhiên biến mình thành hèn hạ, chịu khuất phục, làm ngơ trước mọi sai trái, mọi diễn biến xấu trong xã hội (cái gọi là chủ nghĩa mackeno) - Tôi cho đó là cái xấu nhất đang kìm hãm sự phát triển của xã hội ta, cản trở việc phát huy các thành tựu của sự nghiệp Đổi mới do Đảng ta khởi xướng.

Báo Giáo dục Việt Nam đã có buổi trao đổi với GS.Nguyễn Lân Dũng xung quanh vấn đề này.

Tự biến mình thành hèn hạ

-  Là một Giáo sư - Tiến sỹ, Nhà giáo Nhân dân rất gần gũi với người Việt Nam, theo ông, người Việt có  tính xấu nào cần phải thay đổi trong thế giới hiện đại?

GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Không có tính xấu nào là của mọi người Việt, nhưng có thể có những tính xấu của một bộ phận không nhỏ người Việt. Trong thế giới hiện đại mọi người đều tiếp nhận được không ít những nét đẹp văn hóa do cuộc cách mạng khoa học và công nghệ đem lại. Chẳng hạn như thói quen thường xuyên theo dõi tin tức trong và ngoài nước thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, nhất là truyền thanh, truyền hình. Với giới trẻ là thông qua internet, điện thoại trực tuyến...

Tuy nhiên, nền kinh tế thị trường bên cạnh các ưu việt rõ rệt so với nền kinh tế kế hoạch hóa trước đây, nhưng do tính tự phát vốn có, kinh tế thị trường có thể mang lại không chỉ có tiến bộ mà còn cả suy thoái, khủng hoảng và xung đột xã hội. Cái chính là việc chạy theo đồng tiền bằng mọi giá.

 
"Tham lam còn dẫn đến mất uy tín quốc tế..."
GS. Nguyễn Lân Dũng nói về tính xấu của người Việt.
Trước đây trong các cuộc kháng chiến, mọi người sống giản dị, thân thiện với nhau, khoảng cách giàu nghèo thu hẹp, cán bộ gần gũi với dân và tôn trọng dân. Ngày này, bộ phận nhẽ ra phải là ưu tú nhất trong xã hội là cán bộ, đảng viên nhưng như nhận xét của Đảng trong Nghị quyết Trung ương 4 thì: "Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc”.

Chúng ta từng có khẩu hiệu "Đảng viên đi trước, làng nước theo sau". Nay một bộ phận không nhỏ Đảng viên suy thoái, biến chất thì tránh sao khỏi sự suy thoái, biến chất của quần chúng? Người ta coi chuyện chạy chọt bằng phong bì là chuyện bình thường và thường được gọi là văn hóa phong bì. Từ vị trí  chủ nhân ông của đất nước người dân mặc nhiên hạ thấp vị trí của mình xuống, việc gì cũng phải xin xỏ, cầu cạnh, không dám công khai tố cáo các hành động sai trái của những người có chức có quyền (một phần do pháp luật quy định người đưa hối lộ cũng có tội). Tự nhiên biến mình thành hèn hạ, chịu khuất phục, làm ngơ trước mọi sai trái, mọi diễn biến xấu trong xã hội.

Tôi cho đó là cái xấu nhất đang kìm hãm sự phát triển của xã hội ta, cản trở việc phát huy các thành tựu của sự nghiệp Đổi mới do Đảng ta khởi xướng.

- GS Văn hóa nổi tiếng Trần Lâm Biền đã từng ví: Lòng tham như một chất ma túy, phá hoại nhân cách con người và có sức cám dỗ ghê ghớm. Theo ông, lòng tham khiến người Việt xấu xí và suy yếu thế nào trong quan hệ cộng đồng và thế giới?

GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Lòng tham đẩy lùi nhân cách sống giản dị, vị tha, thương người như thể thương thân, lá lành đùm lá rách... những đức tính quý giá vốn là truyền thống của nhân dân ta. Lòng tham khiến mất đi sự quý trọng vốn có của nhân dân với  những người cán bộ,  nhẽ ra phải là công bộc của dân như lời dạy của Bác Hồ.

Lòng tham khiến mất đi sự chung thủy của không ít vợ chồng, kể cả những cặp vợ chồng trẻ biểu hiện qua tỷ lệ ly hôn ngày càng tăng. Lòng tham khiến láng quê vốn yên lành nay trở nên náo loạn vì chuyện tịch thu bờ xôi ruộng mật một cách bừa bãi, thiếu cơ sở khoa học và pháp lý, còn vì cắt tóc thư giãn, karaoke, nhà nghỉ, game online... đã len lỏi tới tận các vùng quê.

Lòng tham khiến bố mẹ nhắm mắt chạy theo đồng tiền để các quý tử tự do phá phách, bỏ học, trở thành những anh hùng xa lộ hoặc những tên Đông Gioăng (Don Juan) chuyên hại đời các cô gái mới lớn...

Đạo lý đang bị thách thức, đơn từ khiếu nại, tố cáo xếp đầy các tủ hồ sơ mà không kịp giải quyết thỏa đáng. Hãy để mắt đến các trang mạng xã hội, trong đó có không ít những tiếng nói trung thực, thẳng thắn, chứ đâu phải toàn là những điều bị chụp mũ là "diễn biến hòa bình" hay bị lôi kéo bởi các thế lực thù địch.

Gần đây vang lên bài thơ thật buồn của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị phụ tách văn hóa- tư tưởng của Đảng ta:

"Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc
Chung quanh yên ắng cả
Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
Người giàu, người nghèo đều ngủ
Cả bầy ve vừa lột xác
Sao mình thức?
Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành?
Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ?
Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
Mong gặp một con cá hanh khác?
Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường
Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi
Ấm áp ly cà phê sớm
Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời
Hớn hở tập thể dục
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi người
Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi?
Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay …"

Ai có thể suy diễn nhà thơ - chiến sĩ này đang bị suy thoái chính trị, suy thoái đạo đức?

"Vĩ cuồng vì chút địa vị của mình thật là vô kể"

- Thói tham danh, bệnh sùng bái danh hiệu, chức vụ... trong giới trí thức đã được nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc xem như một quốc nạn. Còn Giáo sư Cao Xuân Hạo trong một bài viết ở cuốn Tâm lý người Việt nhìn từ nhiều góc độ gọi là bệnh vĩ cuồng (me’ganomanie). Nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn bảo đó là căn bệnh nan y khó chữa. Theo ông, thói háo danh của người Việt hiện nay đã ở mức báo động ra sao?

GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Danh lợi có nghĩa là cái danh hiện nay đi liền với cái lợi. Hầu như ai có chút quyền hành gì đều cố hết sức tận dụng cái uy quyền ấy để làm giàu một cách bất chính. Vì vậy dân gian mới có câu "Nhà mặt phố, bố làm quan". Cũng còn có những ông quan thanh liêm, nhưng số đó quả không nhiều.
 
Theo GS Nguyễn Lân Dũng, chuyện mãi lộ của Cảnh sát giao thông
ai cũng biết nhưng có lẽ không có cách gì khắc phục nổi.
Vĩ cuồng vì chút địa vị của mình thật là vô kể. Chuyện mãi lộ của Cảnh sát giao thông ai cũng biết mà có lẽ không có cách gì khắc phục nổi. Một lái xe taxi nói với tôi đưa bệnh nhân đến cổng bệnh viện, vì không được đỗ (?) nên đã cẩn thận hỏi anh CSGT là phải đỗ chỗ nào? Anh ấy trả lời là lên quá chỗ cầu vượt kia. Làm đúng như vậy thì lại đã có anh CSGT khác xông ra đòi phạt với số tiền cao ngất ngưởng. Đành phải đưa một nửa số tiền ấy mà không lấy biên bản (!).

Chuyện này tôi đã nói ở Diễn đàn Quốc hội nhiều lần mà hầu như chả có chuyển biến gì. Sao ta không học hỏi cảnh sát nước ngoài - Xe đỗ sai quy định họ gài giấy phạt lên cái gạt nước mưa, lái xe cứ việc nhanh chóng chuyển tiền qua ngân hàng, càng chậm số tiền phạt càng tăng. Đấy chỉ là một ví dụ trong muôn vàn ví dụ.

Một nữ doanh nhân rất thành đạt đã trả lời khi tôi hỏi sao không thấy xuất hiện trên TV trong các lần được lãnh đạo đeo cho vòng hoa và cổ: "Chú tưởng ngon lành thế à? Nộp nhiều tiền lắm đấy chú ạ!". Thật ngoài trí tưởng tượng của tôi!

Tham lam còn dẫn đến mất uy tín quốc tế. Nào là tôm bị trả lại vì có đinh đóng vào đầu tôm cho tăng cân (!), nào cà phê thì hái lẫn lộn cả quả xanh (vì nếu để chín hết sẽ mất trộm!), nào giầy vải lẫn cả loại vải có lẫn formalin (do nhập ẩu nguyên liệu rẻ), nào phạt gây ô nhiễm chỉ nắm "anh có tóc" trong khi hàng chục cơ sở cùng gây ô nhiễm tại cùng chỗ đó...

Ai cũng có thể kể ra hàng trăm ví dụ về việc lạm dụng chức quyền để gây tác hại cho xã hội. Học hàm, học vị là chuyện nghiêm túc với các quy định hết sức chặt chẽ. Vậy mà vẫn có những người có bằng Tiến sĩ nước ngoài trong khi tiếng Anh chỉ đủ ở mức biết vài câu chào hỏi (!). May mà báo chí chưa sờ đến hay không dám sờ đến đấy. Học hàm Giáo sư, Phó giáo sư trên toàn thế giới là chuyện chỉ dành riêng cho các trường Đại học và thường chỉ cần do Hiệu trưởng Đại học quyết định. Hơn nữa cần ghi rõ là Giáo sư của trường nào? Làm gì có chuyện dành cho vô số vụ trưởng, thứ trưởng, sĩ quan quân đội, công an... như ở nước ta?

Chuyện xưng danh Viện sĩ Viện hàn lâm khoa học New York cũng thực nực cười. Chữ Academy còn có nghĩa là Học viện, Trường phái, Hội đoàn... Member chỉ có nghĩa là Thành viên, còn Academician mới là Viện sĩ!

Chuyện háo danh còn ở mức Nhà nước. Quốc hội đã từng thảo luận về việc đã nên thành lập Viện Hàn lâm chưa, ý kiến chung là "chưa". Vậy mà bỗng nhiên xuất hiện hai Viện hàn lâm trong khi không có Viện sĩ nào (?). Ai tham mưu làm chuyện này, phải chăng xuất phát từ việc có ba Viện từ lâu đã tự tiện đặt tên nước ngoài là Academy (?). Có lẽ ai cũng nên tìm xem trên YouTube sự hùng biện tài hoa và khá có lý trong trên 1 giờ liền của một học sinh lớp 12 với nhan đề "Sự trăn trở của một kẻ lười biếng".

Tôi cảm thấy nó có tính thuyết phục hơn nhiều tham luận của không ít học giả về những tồn tại kéo dài của nền giáo dục nước nhà. Nên chăng cần viết lại bài độc diễn này dưới dạng văn bản để nhiều người, nhất là những người chịu trách nhiệm, có điều kiện tham khảo. Trong các tồn tại được cậu học sinh này thẳng thắn nêu lên thì chính là bệnh thành tích và một chương trình học tập vừa nặng, vừa thấp (!) so với thế giới, hơn nữa khá xa lạ với nhu cầu của đời sống (!).

Coi nặng tiền tài hơn giáo dục

- Trong cuộc sống, nếu phải kể tên ra 5 tính xấu đáng sợ nhất của người Việt thì ông "dị ứng" nhất với những loại tham nào? Muốn thay đổi nó, người Việt phải làm gì?

GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Tôi nghĩ không nên nói của người Việt Nam mà nên nói của không ít người Việt Nam: Nếu cần chọn ra 5 điều thì tôi chọn là:

- Ham tiền
- Hiếu danh
- Coi thường danh dự
- Vô cảm và hèn nhát
- Coi nhẹ ý nghĩa "đồng bào"

- Theo ông, căn nguyên của những tính xấu mà ông kể trên là gì?

GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Thứ nhất, tôi cho là do chưa hiểu đúng mặt tích cực của kinh tế thị trường, nhưng lại chịu những ảnh hưởng xấu của kinh tế thị trường. Thứ hai là tính thiếu dân chủ trong đời sống xã hội, nhất là trên phương tiện truyền thông, khiến cái xấu không được chỉ đích danh, kể cả trong lĩnh vực khoa học như anh Dương Trung Quốc đã phải thốt lên là: một kiểu Lịch sử học vô nhân xưng.

Chính vì vậy mà không ít người đọc đã quay lưng lại với báo viết mà quay sang báo mạng (bên cạnh nhiều trang tốt còn có cả những trang xấu của một số ít người có ác ý).

Thứ ba là do thiếu duy trì truyền thống gia giáo, coi nặng tiền tài hơn giáo dục, chăm sóc con cái.

Thứ tư là sự thiếu gương mẫu của các quan phụ mẫu các cấp, những người coi chức vụ là cần câu cơm (đúng hơn là cần câu vàng bạc, ngoại tệ).

Và thứ năm là tình trạng thiếu tin tưởng và ít trọng dụng người tài, không có lý do gì mọi chức vụ từ cấp thôn xóm trở lên đều phải là đảng viên (trong khi tỷ lệ đảng viên chỉ là 3 triệu trong 90 triệu dân số).

- Nhà văn Vương Trí Nhàn đã từng viết rất nhiều sách về tính xấu của người Việt, và trao đổi với báo GDVN, vị này cũng nói: Người Việt chẳng có tính tốt nào. Với GS.Nguyễn Lân Dũng thì sao? Người Việt có thể tự hào về điều gì?

GS.NGND Nguyễn Lân Dũng: Tôi nghĩ chẳng có ai muốn "vơ đũa cả nắm" như vậy! Chúng ta cần tự hào về những truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta. Nếu không có những truyền thống tốt đẹp ấy thì làm sao giữ vững được nền độc lập quốc gia, làm sao có được những tiến bộ trông thấy trong đời sống kinh tế-xã hội, làm sao có được những bước bứt phá về Tổng thu nhập quốc nội (GDP) mà quốc tế cũng phải thừa nhận, làm sao có vị trí ngày càng được tôn trọng trên thế giới....

Hãy tiếp xúc với các cựu chiến binh, với lớp người cao tuổi, với đa số bà con ở nông thôn, ở vùng cao, vùng sâu, vùng xa... Ta sẽ gặp biết bao những tấm gương tuy còn nghèo khổ nhưng vẫn nêu cao sự trong sáng về đạo đức, về lòng nhân ái và sự hy sinh  hết mình dành cho việc học hành của con cái cũng như cho sự đóng góp theo quy định của Nhà nước (kể cả những quy định tuy tôi đã chất vấn nhiều lần tại Quốc hội mà đến nay nay tôi và rất nhiều người vẫn chưa thông được - chẳng hạn như chuyện phải bắt buộc trích đóng góp từ quỹ lương cho Công đoàn , chứ không phải cho Hội Nông dân, trong khi chưa chắc nơi nào cần hơn?).

Bản thân người Việt chúng ta có sẵn một truyền thống đạo đức tốt đẹp. Chỉ cần khắc phục những bất cập trong quản lý Nhà nước, trước hết hãy thực hiện nghiêm chỉnh Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 Khóa XI, để loại hết mọi con sâu, dù là một đàn sâu như lời Chủ tịch Nước, thì xã hội sẽ sớm ổn định , điều tốt đẹp sẽ nầy nở và các tính xấu chắc chắn sẽ bị đẩy lùi. Tôi vững tin là như vậy.

Hà Nhi (Thực hiện)

TÂM TÌNH CHA CON

HT: Đây là một lá thư của ông Tôn Vận Tuyền, một chính khách nổi tiếng của Đài Loan gởi cho các con của ông lúc ông còn sống.
Xin chia sẻ với cả nhà:
Các con thân mến,
Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.
Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :
1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời này, không ai có bổn phận phải đối xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.
2. Không có người nào mà không thể thay thế được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu, bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý này, thì sau này trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời, thì cũng nên hiểu, đó cũng không phải là chuyện trời sập.
3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi! Cho nên, nếu ta càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.
4. Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác này, tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi. Nếu người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm áp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi lụy vì thất tình!
5. Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều này !
6. Ba không yêu cầu các con phải phụng dưỡng ba trong nửa quãng đời còn lại của ba sau này. Ngược lại, ba cũng không thể bao bọc nửa quãng đời sau này của các con. Lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc ba đã làm tròn thiên chức của ba. Sau này, các con có đi xe bus công cộng hay đi ô tô nhà, các con ăn súp vi cá hay ăn mì gói, đều là trách nhiệm của các con
7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử tốt với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là người ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy. Nếu không hiểu rõ được điều này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.
8. Trong hai mươi năm qua, ba tuần nào cũng mua vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay. Điều này, chứng tỏ muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được.Trên thế gian này, không có cái gì miễn phí cả.
9. Sum hợp gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu, như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau. Kiếp sau, dù ta có thuơng hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.
(từ note của anh Nguyễn Tuấn Quỳnh)

12 thg 5, 2013

3 bài thơ Hồ Chí Bửu

honngv: Nhân dịp cuốn Kỷ yếu CCB Đại học Bách Khoa Hà Nội vừa xuất xưởng và đã đến tay 1 số gia đình LS, CCB, xin “bết” sang đây 3 bài thơ của Hồ Chí Bửu “làm quà” tặng anh em CCB, đặng nhớ những ngày chinh chiến, những ngày rực lửa lý tưởng !!!

Chiều nằm trên lô cốt / Mùa xuân và tên lính rừng / Về phép
Posted: 30/12/2012 in Hồ Chí Bửu, Thơ
 
linh_vnch_5 


Chiều nằm trên lô cốt


Vỗ bụng cười vang nhìn hàng dây thép
Rượu uống hết rồi sao chẳng thấy say
Nằm gác cẳng lên ngâm thơ tứ tuyệt
Thuốc cũng hết rồi buồn rớt không hay

Mấy thằng bạn thân giờ lên đại học
Có thằng ra trường làm tới quan hai
Ta nằm phương nầy chợt thương tay súng
Hai bốn mùa xuân - sáu tuổi lưu đày

Chiều chuyến trực thăng mang theo thực phẩm
Đáp xuống chưa đầy năm phút lại bay
Nhiều hôm ta muốn xin theo về phố
Ngại sợ về thành mình chẳng giống ai

Đã trót tập quen ăn đồ hộp Mỹ
Đánh đấm nhiều năm gân cốt cũng mòn
Thôi rũ áo ngồi chờ xin bố thí
Mai mốt hòa bình trả lại núi non !

Lỡ mai hòa bình ta về xe đẩy
Chiều qua nhà em có tiếng ai cười
Ngỡ ngàng về nhanh bàn tay run rẩy
Cúi xuống vụng về để nước mắt rơi

Lỡ mai hòa bình ta về nạng gỗ
Khập khễnh bước đi buồn khóc một mình
Em ở lầu cao gieo cầu chọn lựa
Họ chen lấn giành - ta đứng làm thinh…

Mùa xuân và tên lính rừng
Cuộc sống của ta giờ quá đã
Sáng ra chim hót ở trên cao
Tối nghe vượn hú vui chi lạ
Sáng tắm suối nguồn tối tắm ao


Ta sống ở đây mười bốn tháng
Dưới kia thung lũng ắp đầy hoa
Lính ta một lũ đầy ngạo mạn
Gối súng quen rồi quên gối da


Có bữa cơm chiều mưa tầm tã
Khói quyện lên trời bay lãng du
Ngồi nhớ chuyện đời cười ha hả
Bỏ phố lên rừng đâu phải ngu ?


Sau buổi mưa chiều hoa kết trái
Ta mất một đàn bướm thật xinh
Nhớ em ta ngắt cành hoa dại
Nhờ gió đưa hương gọi chút tình


Người ở phố phường khua tiếng hát
Rượu uống suốt ngày say lại say
Ta ở phương nầy mang đánh bạc
Cuộc đời sự nghiệp lẫn tương lai


Người ở phố phường nhiều gái đẹp
Nhà lầu giường nệm thật là sang
Ta ở phương nầy tay súng thép
Đắc chí chỉ trời ca hát vang


Sáng ra ta hít đầy khí mát
Tội em cát bụi dưới phố hồng
Ở đây ta có ngàn cung nhạc
Tội em dưới thế có bằng không


Ta đứng đây cười bằng kiêu hãnh
Lâu quá thành quen cũng cố lỳ
Râu tóc mọc dài không thợ hớt
Ta sống như là tên pippy


Có bữa hứng vào lên bản Thượng
Dẫn theo vài chú lính chưa già
Nhiều tên còn muốn xin làm rể
Rượu cần dăm hũ uống như pha


Cuộc sống của ta giờ quá đã
Hồn nhiên nên mãi vẫn không già
Thành phố nghe quen mà xa lạ
Tết đến ở rừng chơi..hết ga !

Về phép
Ngủ ở đây-đêm nay ta yêu em bằng kỷ niệm
Ngủ ở đây không có tiếng súng giật mình
Không có hầm cá nhân từng đêm ngồi kích
Không có bastos để lén hút vội vàng


Ta ngang nhiên ngủ giữa lòng phố chợ
Giữa cuộc vui vụn vỡ của san hô
Đã đánh đổi bằng nghìn đêm lo sợ
Đêm nay rồi cũng trả lại kinh đô


Bạn bè ta hằng trăm thằng ngoài đó
Mắt trong đêm vẫn mở lớn trợn trừng
Sương đỉnh núi còn giăng mù đầu gió
Ta nằm đây thoáng nhớ cũng ngượng ngùng


Ngủ đi em – chắc đêm nay không nghe pháo kích
Thiên đường xa nên súng đạn cũng buồn
Tay ta đây vùng thịt da thương tích
Gối đầu lên rồi kể chuyện yêu đương


Ngủ đi em, mùa thu cũng còn buồn lắm
Thôi ngủ đi- ta đi hái trái sầu
Trên non cao hay tận cùng hố thẳm
Đem về trần chằm gắn vết thương đau


Ngủ đi em- ta về vùng lâm chiến
Cũng mơ hồ như một nửa cơn điên
Nghêu ngao hát như một lần xuống núi
Rồi về rừng nghe thương nhớ từng đêm


Hồ Chí Bửu 

11 thg 5, 2013

Thư giãn sau ĐH 6+1

Hãy đến dự 1 buổi bán đấu giá đồ trang sức tại Pháp. Có bảo bối này đảm bảo trăm trận trăm thắng.
He he he...

Cái gì chào nhẻ

Hôm nay ĐH 7 bế mạc mà nguyễn y vân. Vô tình sáng đạp xe qua 2 Rồng Thăng Long ven Hồ Tây (quận Tây Hồ) thấy bức pano chào mừng ĐH 6. Nhưng xem ra cái gì đang chào mừng đây nhẻ.



Người thất nghiệp đang trẻ hoá hay người có việc đang già đi?


May 11, 2013 •2 Comments
            Tổ chức lao động quốc tế (ILO) vừa đưa ra báo cáo mới nhất, chỉ rõ một nửa số người thất nghiệp ở Việt Nam không phải là thanh niên. Báo cáo này được sự hưởng ứng nhiệt liệt của nhiều trường học và các cơ sở đào tạo.
Người tìm việc. Ảnh: Lao Động.  
Người tìm việc đang phân bố đều hơn theo độ tuổi. Ảnh: Lao Động.
            “Il y en a qui disent que les chomeurs liu-bliu-chi-bia Tamerlan Tsarnaev apsuatchiya...” – “Có nhiều người nghĩ rằng thất nghiệp thường là các đối tượng trẻ, vô công rồi nghề, nhặt lá đá ống bơ làm pháo hoa bằng nồi áp suất, gây nhiều hiểm hoạ cho xã hội“, ông Xuyên-phát-nát-đe, chuyên viên kinh tế của ILO nói, “nhưng chúng tôi đã chỉ ra rằng, tới một nửa lượng người thất nghiệp ở Việt Nam là những người già nua từ tuổi trung niên trở lên. Các đối tượng thất nghiệp này thường trên 35 tuổi, tính tình hiền lành và ít gây đe doạ cho an ninh công cộng.”
            Người thất nghiệp vốn là một nét văn hoá riêng của nền nông nghiệp trồng lúa nước một năm hai vụ. Họ là những hạt nhân tạo ra chợ người, một loại hình siêu thị tự mua tự chọn tự trả giá không có ở các vùng đất khác. Theo như báo cáo của ILO, thì trong vài năm gần đây các chợ người được mở rộng và ngày một trẻ hoá.
 Chợ tình, một nét văn hoá vùng cao 
Chợ tình, một nét văn hoá vùng cao

 cho nguoi 
Chợ người, một nét văn hoá vùng xuôi
            Từ khoa Triết, Đại học Quốc gia Hà Nội, một trong các cơ sở sản xuất thanh niên thất nghiệp hàng đầu của cả nước, ông Hoàng Tuấn Dũng, giảng viên cho biết: “Hiện tại sinh viên ra trường thất nghiệp rất nhiều. Sinh viên nhiều em từ học kì thứ nhất của năm cuối đã nhận được tới 7, 8 lời đề nghị thất nghiệp từ các nhà tuyển dụng. Nếu trên đã giao chỉ tiêu cần phải trẻ hoá lực lượng thất nghiệp, ĐHQG sẽ tăng chỉ tiêu đào tạo cho khối ngành Kinh tế, tài chính.” Một nguồn tin đề nghị giấu tên của TKT, anh Trần Lực Cười cho biết, trường Đại học Bách khoa của anh đã từ lâu nay ít có đóng góp gì vào lực lượng thất nghiệp.
            Báo cáo của ILO, tuy vậy, không đưa ra các con số chi tiết về phân bố giới tính và nhan sắc trong lượng người thất nghiệp ở tuổi thanh niên. Báo cáo này cũng gây ra nhiều tranh cãi, khi nhiều nghề nghiệp như “nghề tự do”, cứu nét”, “xe ôm”, “dư luận viên”, “đọc tin khó tin”, “hot gơn”, “đại sứ du lịch”,  v.v chưa được đưa vào thống kê. Tình hình kinh tế nước nhà được ông Võ Đức Anh, chuyên gia lô đề tóm tắt trong vẻn vẹn một câu: “Đầu ngõ chúng nó đánh tiến lên có mỗi hai nghìn rưởi một cây.”

Dù là trẻ em cũng không có quyền nói những gì mình nghĩ



bientapApril 10, 2013 • 28 Comments
Việt Nam – Những tưởng dư luận đang tạm lắng xuống trong khoảng lặng sau cơn khủng hoảng giá xăng tăng và trước khi một hot gơn lại lộ cái gì đấy, thì trong vài ngày hôm qua dư luận nước nhà lại sôi sục nóng bỏng. Đối tượng gây xì-căng-đan lần này là một cậu bé 11 tuổi với tội danh nghe lời mẹ. Nhiều người đã đi từ ngạc nhiên đến phẫn nộ khi em Đỗ Nhật Nam dám thành thực trả lời phóng viên là :”Em không đọc truyện tranh vì mẹ em nói truyện tranh là con sâu đục khoét tâm hồn” khi được hỏi.
Bé Nô-bi-ta, 8 tuổi đã biết chơi rô-bốt và nói tiếng Nhật, nhưng không bị cộng đồng ném đá như bé Nhật Nam
Bé Nô-bi-ta, 8 tuổi đã biết chơi rô-bốt và nói tiếng Nhật,
nhưng không bị cộng đồng ném đá như bé Nhật Nam
Anh Hùng, làm nghề sửa bàn phím, còn gọi là anh Hùng bàn phím, đập bàn phím của khách hàng cho biết :”Thằng bé này mới tí tuổi đầu đã dám nghe lời mẹ, thật là không biết trời đất là gì. Nếu ngày bé tôi cũng nghe lời bố mẹ thì bây giờ tôi cũng biết tiếng Anh, thích học hỏi, thậm chí lên ti-vi rồi cũng nên, chứ làm gì được ngồi đây tán phét với anh. Thằng bé này thật là một thảm hoạ” – Anh Hùng chia sẻ với phóng viên chiến trường Trần Lực Cười.
Em Thánh Gióng, 3 tuổi mới biết nói nhưng mở mồm ra đã nhận là có thể một mình đánh giặc cứu nước, cũng không biết thế nào là khiêm tốn
Em Thánh Gióng, 3 tuổi mới biết nói nhưng mở mồm ra đã nhận
là có thể một mình đánh giặc cứu nước,cũng không biết thế nào là khiêm tốn.
Do đó em phải mặc áo giáp sắt để phòng thân khi bị ném gạch,
rồi cũng không dám ở lại quê nhà, phải cưỡi ngựa sắt bay thẳng cánh
Trong khi đó, một người sắp sửa tham gia vào đội ngũ phóng viên đã và đang phổ cập văn hoá, nghệ thuật tới mỗi người Việt Nam đã viết một bức tâm tư qua mạng gửi em Nhật Nam. “Truyện tranh là nghệ thuật. Mà làm nghệ thuật thì cần có tâm hồn” – anh Sắp Thành Phóng Viên, một sinh viên báo chí, nhận định. Việc em Nhật Nam vì nghe lời mẹ mà bỏ bê việc đọc truyện tranh đã xúc phạm tới một số không nhỏ những người đầy tâm hồn yêu nghệ thuật tại Việt Nam. “Ở nước ta, người đọc sách thì ít, mà người đọc truyện tranh thì nhiều. Có khi lượng người đọc truyện tranh còn đông hơn lượng người nghe nhạc Hàn Quốc hay hâm mộ Man-chét-tơ Yêu-tâm-tít”- bác nhà văn Năm Câu ngồi bó bút thở dài. “Cuốn sách nổi tiếng nhất nước ta từ vài năm nay cũng là sách nhiều tranh đó chớ.”  
 Bé Nhật Nam nếu không đọc truyện tranh thì ít nhất cũng nên học tập bé Xuân Mai nổi tiếng vì tài múa hát. Trẻ con ai đời lại nổi tiếng vì học giỏi bao giờ
Bé Nhật Nam nếu không đọc truyện tranh
thì ít nhất cũng nên học tập bé Xuân Mai nổi tiếng vì tài múa hát.
Trẻ con ai đời lại nổi tiếng vì học giỏi bao giờ
Trả lời phỏng vấn của Tin Khó Tin, nhà xã hội học Trang Thượng đánh giá :”Bên cạnh những tội tày đình như nghe lời mẹ, ham học, thích đọc sách, không đọc truyện tranh, thì em Đỗ Nhật Nam còn mắc phải hai tội khó tha thứ khác là học giỏi và nghĩ gì nói nấy. Ở nước ta, tri thức cũng không phải cái gì đáng để tự hào. Chỉ người giàu và người đẹp mới có cái quyền tự tin nghĩ gì nói nấy như thế. Từ giờ trở đi, thay vì khoe mình có nhiều sách, em Nam nên khoe eo thon, hoặc khoe gia đình mình có tủ sách tiền tỷ. Thật khó tin là đã 11 tuổi rồi mà Nam vẫn còn phạm phải những lỗi giao tiếp sơ đẳng như vậy.”

Iêu nước kiểu Vịt


   Bết bài của đồng chí Lỗ Trí Thâm trên tnxm.net lên đây đặng nhai lại lần nữa về lòng iêu nước.
   "Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhận chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước".
    Hồ Chí Minh đã nói cách đây nủa thế kỉ.
    Kho vàng đó của dân tộc mọi đấng Minh quân, Vương triều của mọi thời đại đều biết.
    Và được sử dụng triệt để để giữ nước cũng như giữ ngai vàng khi bị ngoại bang đe dọa.
    Thế nhưng bài toán phồn thịnh dân sinh, cái nôi của lòng yêu nước, và sự vững bền của Vương triều bao giờ cũng khó tìm thấy chung một lời giải.
    Và khi không đủ sức đủ tài tìm lời giải cho cả hai thì ưu tiên cho sự vững bền của Vương triều.
    Và khi có biến từ ngoài thì Vương triều mới ngó đến cái nôi của lòng yêu nước, nhưng quá muộn. Vì vốn không được chăm sóc nó quá rệu rã, mệt mỏi.
    Đó là bài học không chỉ cho nhà Nguyễn ở những thế kỉ trước, khi mà có nhiều quần thần tâm huyết mong cải cách mở ra bên ngoài nhưng vua quan nhà Nguyễn vẫn say sưa với hệ quân chủ phong kiến trung hiếu với Vua.
    Nhà Nguyễn không phải không biết, mà nhắm mắt giữ hệ phong kiến cha truyền con nối như thế thì bảo đảm ngai vàng suốt đời, cho con cháu họ hàng... và đám thần dân mặc nhiên công nhận.
    Đám học giả chỉ ăn với học, được gọi là Sĩ Phu Bắc Hà, không phải không biết. Nhưng nếu đổi thay sẽ mất hết bổng lộc vua ban nên không dám thay đổi, ngày đêm còn tâng bốc đấng cao thượng anh minh. Đám này thời nào chả có.
     Cho đến ngày thực dân Pháp vào thì nước mất nhà tan. Không phải dân ta hèn, không phải vua quan nhà Nguyễn hèn, mà kĩ thuật của người Pháp đi trước ta hàng trăm năm. Đứng trước sự chênh lệch đó, chúng ta vô vọng.
    Lòng yêu nước đối với đám dân nghèo hèn là khi giang sơn lâm nguy thì từ bỏ ruộng vườn, vợ trẻ con thơ lên đường ra biên cương không nghĩ tới ngày trở về.
    Lòng yêu nước của đấng bề trên là không phải ra trận mạc mà phải lo nghĩ trước đó vài chục năm, trăm năm, chấn khí an sinh. Ngày đêm lo làm sao không phải dùng cái lòng yêu nước của đám hạ sinh mà xã tắc vẫn vẹn toàn. Bằng không thì chỉ là hạng người cai thầu lòng yêu nước. Lúc nào cũng có lãi.
     Giờ đây Biển Đông lại nổi sóng.
     Vấn đề của Biển Đông không nằm trên Biển Đông mà ở trong đất liền.
     Nếu Việt Nam mạnh, thì Hoàng Sa Trường Sa sẽ là của Việt Nam.
     Nếu Việt Nam yếu thì ngay cả khi TQ không lấn chiếm thì cũng có nước khác nhòm ngó: Mã lai. Phi luật tân...
     Nếu Việt Nam yếu, ngay cả khi các nước hàng xóm VN không lấn chiếm đảo biển thì cũng có kẻ khác từ xa nhòm ngó và chúng ta lại luôn ca bài ca ngợi ta đã từng đánh thắng nhiều đế quốc to là Pháp và Mỹ nay lại tự hào đang chiến đấu gay go đánh đuổi bọn thực dân từ châu Phi tới...
     Lòng tham người Trung Quốc không thay đổi. Nhưng cái đầu họ đã thay đổi.
     Họ đã tự biết rằng trong thời đại ngày nay không thể dùng thịt đè người nên âm thầm sắm sửa tàu bè vũ khí cho trận chiến mới.
      Lòng yêu nước của người VN không thay đổi. Và cái đầu người Việt nam cũng không thay đổi.
     Người VN nghĩ rằng họ vẫn có thể bảo vệ quê hương họ bằng lòng yêu nước. Đấy chỉ là điều kiện cần, trong thời đại ngày nay, nhưng chưa đủ.
     Cuộc chiến hôm nay không phải ở trên cạn như xưa, nơi mà nhà nhà cũng có thể đánh giặc, ngươi người cũng có thể ra trận. Không có súng ống đạn dược thì ai có dao dùng dao ai có gậy dùng gậy.
     Cuộc chiến ngày hôm nay sẽ diễn ra ở nơi biển khơi đầy nước và sóng. Chỉ quần đùi cùng mã tấu không thể bơi ra ngoài mặt trận, hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa, để tham gia đánh giặc.
      Ta cần phải có tàu thuyền. Và một lần nữa kẻ thù lại đi trước ta một quãng dài.
      Sau chiến thắng năm 75 với những lời ca ngợi của thế giới ta đã ngủ một giấc dài.
      Ngay cả khi tiếng súng bắn trộm vào đám ngư dân nghèo khó ta vẫn yên giấc với lời ru 16 chữ vàng.
     Khi kẻ thù dùng kéo chọc thủng nồi cơm của cả nước, Khai Thác Dầu Khí, thì ta mới chợt tỉnh giấc và phải đối mặt với câu hỏi mà thời Cụ Phan Châu Trinh cách đây trăm năm đã đặt ra.
      Thời Cụ Phan đã hỏi rằng: Cần nâng cao dân trí, dân sinh trước rồi đuổi Pháp hay ngược lại?
     Thời nay ta cũng hỏi đợi thế nước hùng cường rồi đòi biển đảo hay đòi ngay. Mà động binh bây giờ thì nguy cơ mất hết đảo là rất lớn.
      Và nếu đợi, đợi đến bao giờ?
Cóp của thằng Phọt 12:50