14 thg 9, 2012

"Bạn văn" của Ng. Quang Lập


Nhân việc bác Quốc tặng tập “Bạn văn” của Ng Quang Lập (NQL), đọc mà thích quá. Xin được chia sẻ cùng mọi người. Ai kg quan tâm xin miễn vào hộ nhóe!


Nhà văn NQL: Tôi vẽ bạn văn theo góc tiêng của tôi
Pháp luật TPHCM

"Bạn văn" của nhà văn Nguyễn Quang Lập là cuốn sách được nhiều người tìm đọc trong thời gian gần đây. Với lối viết hí họa, hài hước, trào lộng, mặc dù hấp dẫn song cuốn sách của Nguyễn Quang Lập chưa hẳn đã "thuận mắt" với những bạn đọc vốn thích đọc văn chương một cách... nghiêm trang...
Nhà văn Nguyễn Quang Lập
Trong cuốn sách, bạn đọc được gặp gỡ nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới văn nghệ - những người lắm tài mà cũng nhiều tật, ở những tình huống tréo ngoe lắm khi cười chảy nước mắt. Với lợi thế có mối quan hệ rộng rãi và khả năng quan sát, ghi chép sắc bén của mình, qua "Bạn văn", Nguyễn Quang Lập đã giới thiệu với độc giả một không gian văn nghệ sôi động suốt mấy chục năm qua. Hài hước mà vẫn gây xúc động.

- Thưa nhà văn Nguyễn Quang Lập, khi viết chân dung các nhân vật văn nghệ trên trang mạng cá nhân của mình, anh đã nhận được nhiều phản hồi của bạn đọc. Nhưng dường như chưa thỏa mãn hay sao mà "bọ Lập" vẫn quyết chí in lại thành sách nữa vậy?

+ Phải nói là in sách có cái thú riêng của nó. Nhiều bạn đọc không biết hoặc không có điều kiện vào mạng, tôi in sách để phục vụ đối tượng này. Khi sách in ra, nhà thơ Văn Công Hùng có nói với tôi đại ý rằng, ngay cả những người đã đọc "Bạn văn" trên mạng rồi, giờ cầm sách đọc vẫn thấy thú vị. Hơn nữa in sách lại có tiền, tại sao không in nhỉ?

- Bạn văn gây xôn xao dư luận từ thế giới ảo (mạng internet) đến thế giới thật, vì cái chất hài hài, trào lộng, vì giọng văn pha chế phương ngữ rất giỏi của anh…Nhưng phải nói thật rằng, ở một số chân dung, anh đã "góp phần" làm đổ thần tượng của rất nhiều độc giả. Anh có ý kiến gì về điều này không?

+ Như đã nói nhiều lần, chân dung "Bạn văn" của tôi được viết theo lối hí họa. Tôi "vẽ" các bạn văn theo góc riêng của tôi, bằng cái nhìn hài hước và thân thiện, thậm chí bỗ bã. Những ai không quen đọc lối viết chân dung này có thể sẽ "sốc", thậm chí là thất vọng. Nhưng nếu họ đọc kĩ họ sẽ hiểu tôi viết chân dung chứ không làm tụng ca.

- Tôi đọc bạn văn và trộm nghĩ, viết chân dung kiểu "bọ Lập" rất dễ bị bạn văn phản ứng, vì không ít chuyện xem chừng tế nhị ít khi được người làm văn chương nghệ thuật nhắc tới thì anh cứ "lôi ra" thẳng thừng không né tránh. Trên thực tế thì anh đã vấp phải sự phản ứng nào từ các nhân vật mà mình viết chưa?

Bìa cuốn "Bạn văn"
của Nguyễn Quang Lập
+ Chuyện này thì có đấy. Có hai trường hợp. Một là liên quan đến nhà văn Xuân Đức. Anh ấy đòi kiện tôi khi đọc bài tôi viết. Thực ra tôi đâu có viết về anh ấy. Đó là chân dung phiếm chỉ mà. Nhưng thú thật là tôi có mượn một vài chi tiết về anh ấy làm cho anh ấy nổi giận. Tôi đã xin lỗi Xuân Đức rồi. Người thứ hai là nhà văn Tô Nhuận Vĩ. Anh ấy cũng giận tôi khi tôi viết về vài chuyện thời trẻ của anh. Tôi cũng đã xin lỗi anh Vĩ rồi. Sau hai chuyện đó tôi có rút kinh nghiệm nhiều, vì thế những chân dung tôi "vẽ" sau đó không còn bị ai phản ứng nữa.
 
- Xưa nay người ta quen nghĩ viết chân dung phải đẹp, phải trịnh trọng, đàng hoàng. Còn quan niệm của anh, một chân dung hay phải được viết như thế nào?

+ Thật và thật và thật - đó là quan niệm của tôi khi viết chân dung một ai đó. Tất nhiên không phải cái thật của sự bêu xấu, mà là cái thật của con người, về con người… Tôi rất ghét mọi sự thánh hóa.

- Có khi nào vì "ỷ lại" mối thân tình giữa mình và một người bạn nào đó mà anh cho phép mình viết "hơi quá" về người ta một chút cho hấp dẫn độc giả hay không, ví dụ anh viết về cái sự "lười tắm" của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo chẳng hạn?

+ Cái này tôi thừa nhận là có. Khi viết về những người bạn thân thiết, tôi đùa vui mạnh bạo hơn, vì tôi biết, họ sẽ không bao giờ giận tôi. Họ hiểu tôi viết để làm gì. Sự đùa vui đưa đến hiệu quả nào họ cũng đều hiểu cả. Thành thử tôi rất yên tâm.

- Đọc bạn văn, ngoài chuyện văn chương ra còn thấy anh là một người có rất nhiều bạn bè và được nhiều bạn bè trong giới văn nghệ quý mến. Hỏi một câu hơi "nghiêm trọng" là theo anh, tình bạn trong văn chương có ý nghĩa như thế nào đối với người cầm bút?

+ Câu này thì đúng là quan trọng đấy. Tình bạn trong văn chương không những quan trọng mà còn rất quan trọng. Nhà văn khó có thể thành công nếu không có bạn. Có lẽ không lĩnh vực nào mà tình bạn ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp mỗi cá nhân như nghề văn. Tôi nghĩ phải viết một cuốn sách về vấn đề này, vấn đề tâm lý sáng tác và tâm lý tiếp nhận, chứ nói một đôi câu rất khó.

- Không ít người vẫn nhìn thế giới văn chương như một nơi mơ mộng, toàn cái đẹp, còn ở "Bạn văn", anh mang tới cho họ một không gian khác, có cái Đẹp, nhưng cái xấu, cái suy đồi, cái "ngụy" văn chương nghệ thuật cũng không hiếm. Dường như anh muốn bạn đọc hiểu rằng cái thế giới văn chương nghệ thuật có khi còn phức tạp hơn cả thế giới thường ngày mà người ta vẫn gặp, vấn sống?

+ Vâng, điều này thì chính xác. Nhưng thực ra tôi không nói thì nhiều người cũng đã hiểu như vậy rồi. Những trang viết của tôi chỉ góp phần minh họa thêm cái sự hiểu của họ thôi.

-So với những trang viết in trên giấy thì những trang viết trên mạng có cho anh một niềm phấn khích nào khác không, khi anh có thể ngay lập tức nhìn thấy ý kiến phản hồi của bạn đọc? Nói khác đi thì anh thích cuộc sống văn chương trên mạng hay cuộc sống văn chương…trên giấy?

+ Đến bây giờ thì tôi đã hiểu giá trị của văn hóa mạng, nó thật tuyệt. Có lẽ tôi lớn khôn nhanh chóng cũng là nhờ văn hóa mạng. Còn văn chương trên giấy hay văn chương trên mạng thì cũng như nhau cả thôi, không có cái nào kém hơn cái nào, không có cái nào quan trọng hơn cái nào. Đơn giản vì đó là Văn. Tất nhiên ở đây ta nói về thứ văn chương đích thực, không phải thứ "ba-lăng-nhăng" ngụy văn chương. Bây giờ mà chúng ta còn phân biệt văn mạng, văn giấy thì thú thật hơi buồn cười. Chỉ những người chưa hiểu hoặc chưa gia nhập văn hóa mạng mới không coi trọng văn mạng thôi. Ngày nay 90% văn giấy đều từ văn mạng mà ra, đó là một sự thật.
   
     Nhà văn Bảo Ninh: Nguyễn Quang Lập viết dường như rất dễ, nhưng sự dễ ấy trái ngược hoàn toàn với dễ dãi. Đố anh dễ dãi nào viết dễ được như thế. Còn những người viết khó khăn và ì ạch như tôi thì lại thường hay "làm văn" nên chỉ ước ao chứ không bao giờ đạt nổi khả năng "khẩu văn" của Nguyễn Quang Lập. Viết được như thế thật sướng, nhưng muốn sướng được như vậy phải đổi cả một đời trần ai, nào ai dám đổi?
     Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo: Bạn văn của Nguyễn Quang Lập là cuốn sách sinh động, hấp dẫn. Lập là người thông minh và hiểu được sở thích của số đông bạn đọc hiện nay là ưa chuộng sự hài hước, hóm hỉnh, nên Lập có rất nhiều bạn đọc cả trên mạng và ngoài cuộc đời. Lối viết chân dung hí họa của Lập là một lối viết riêng, ở đó bên cạnh cái hài hước còn là nhiều phát hiện thú vị về các nhân vật trong giới văn nghệ, kể cả về cá nhân tôi. Cách viết của Lập cũng đã từng gặp phải một vài phản ứng của bạn bè văn chương và thậm chí là Lập đã có lần phải xin lỗi nhân vật của mình. Thực ra Lập viết về tôi cũng có cái quá lên, nhưng tôi thì hiểu cái sự đùa của Lập, tôi bảo em viết thế nào thì cứ thế mà đăng, anh chả có gì phiền lòng. Trong bài viết mới đây Lập còn bảo tôi sắp lấy vợ thứ 4, nhưng thực tế tôi còn chưa có vợ thứ 3 (cười). Nhưng mà phải như thế thì mới là Nguyễn Quang Lập.
    Hỏi, trên trang viết Lập có phải là người tôn trọng sự thật tuyệt đối không thì tôi xin trả lời thế này: Chúng ta đừng hiểu cái sự thật văn chương là cái sự thật ngoài đời theo cách thông thường, đừng bao giờ cho phép mình hiểu như vậy. Văn chương hoàn toàn có thể viết quá sự thật ngoài đời để đạt tới một sự thật về con người, đó mới là điều quan trọng. Giống như quả lắc vậy, nó phải lắc quá đi thì mới trở về trạng thái cân bằng ban đầu được. Đọc chân dung bạn văn của Lập, theo tôi bạn đọc không nên "cả tin" quá mà dễ thất vọng về một ai đó. Cần phải hiểu những gì Lập viết trong không gian, từ trường của văn học, chứ không phải sự thật đời thường. Nghĩa là phải biết đi qua cái thật của bề ngoài để đến được cái thật bề trong của từng nhân vật. Đọc được như vậy thì sẽ thấy, Lập viết hay.

Theo Vũ Quỳnh Trang (VNCA)

Bí mật 30 năm


Thiết nghĩ post bài này lên đây là để ôn lại 1 thời ấu trĩ.
Bí mật 30 năm
Viết bởi: Nguyễn Quang Lập | 24.09.2009
Nhà thơ Phùng Quán
Nhà thơ Phùng Quán
Tặng anh Tống Văn Công
    Phùng Quán làm bài thơ Lời mẹ dặn khi mình mới một tuổi (1957), mặc dù bị cấm đoán lung tung nhưng đến năm 7 tuổi mình đã biết, còn được đọc cả bài thơ, đơn giản vì ba mình rất thích bài này. Cạnh nhà mình có bác Thông công an, hình như hồi đó bác làm trưởng hay phó ty công an tỉnh Quảng Bình, cũng rất thích bài này.
   Khi nào hai cụ ngồi với nhau cũng đều nhắc đến Phùng Quán, Trần Dần. Có người thì hai cụ nói tiếng Pháp, vắng người thì các cụ cứ nói oang oang không kiêng dè gì, mặc kệ mình đứng ôm cột nhà hóng chuyện. Ba mình nói anh đem bài này giáo dục chiến sĩ công an là tốt lắm, bác Thông gật gù, nói đúng đúng. Bác Thông nói anh đem bài này vào sách giáo khoa dạy con nít cũng rất tốt, ba mình gật gù, nói đúng đúng.
    Ba mình nhìn bác Thông cười cười, nói nếu trên bảo bắt Phùng Quán, anh có bắt không. Bác Thông cười cái hậc, nói tôi chấp hành nhưng trước khi chấp hành tôi sẽ phản đối. Rồi bác thở dài, nói tôi chỉ làm được có thế thôi, khó lắm khó lắm.
     Đó là vài câu tiếng Việt mình nghe được, nhớ đến giờ. Còn thì hai cụ toàn nói tiếng Pháp, mình chẳng hiểu gì, chỉ  lâu lâu lại nghe Phùng Quán Phùng Quản. Cái tính tò mò bẩm sinh, mình lục cho được bài thơ Lời mẹ dặn.
     Còn bé chẳng thấy hay gì, chỉ thấy đúng.Yêu ai cứ bảo là yêu/ Ghét ai cứ bảo là ghét/ Dù ai ngon ngọt nuông chiều/ Cũng không nói yêu thành ghét/  Dù ai cầm dao doạ giết/  Cũng không nói ghét thành yêu, giống y chang ba mạ, cô thầy vẫn dạy, có gì đâu nhỉ ?
    Sau này chơi thân với Phùng Quán, mình có kể cho anh nghe chuyện ấy, anh xuýt xoa tấm tắc khen bác Thông, nói công an mà như thế thì quá tuyệt vời. Khi đó anh mới kể bí mật mà anh đeo đuổi chẵn ba chục năm vì bài thơ này.
    Nghĩ cũng hay hay, bài thơ như một chân lý hiển nhiên ấy lại làm cho thời đó xôn xao, đi đâu cũng thì thào thì thầm, như vừa phát hiện gì ghê gớm lắm. Tất nhiên bài thơ bị qui chụp là biểu tượng hai mặt, là mưu đồ đen tối của lực lượng thù địch. Từ Bích Hoàng tương một bài “Vạch thêm những hoạt động đen tối của một số kẻ cầm đầu trong nhóm Nhân văn-Giai phẩm”  in trên Văn nghệ Quân dội số 5 ( 5/1958). Nghe thất kinh.
    Anh Quán nói thực ra mình viết chống tham ô lãng phí với Lờì mẹ dặn như những góp ý với Đảng thôi, vì mình nghĩ mình là chiến sĩ, mình không dám nói thật cho Đảng biết thì ai nói. Cho nên mới có câu này Trung ương Đảng ơi! /Lũ chuột mặt người chưa hết/ Đảng cần lập những đội quân trừ diệt/ Có tôi/ Đi trong hàng ngũ tiên phong! là mình nghĩ thế thật, khi đó Đảng hô một phát là mình vác súng xung phòng ngay, mưu đồ gì đâu.
    Mình cười khì khì, nói mấy ông cũng dở hơi, nếu có mưu đồ ai lại dại đi nói với Đảng, làm thế hoá ra lộ thiên cơ à. Anh Quán cười cái hậc, nói thủa bé đến giờ mình cũng chẳng thấy lực lượng thù địch nào đi góp ý cho Đảng cả. Nó không chửi Đảng thì thôi, ngu gì lại đi góp ý.
    Chuyện tưởng đến đó là xong, ai dè một tối ở chòi Ngắm sóng, anh rút tiền đưa mình, nói Lập đi mua cho anh chai rượu, anh kể chuyện này hay lắm. Chỉ chai rượu trắng với nhúm lạc rang, hai anh em ngồi gần sáng đêm. Anh Quán kể hồi đó phê phán chỉ trích đánh đấm anh rất nhiều, nhưng đánh đau nhất, độc nhất là bài thơ  Lời mẹ dặn- thật hay không dài 112 câu của Trúc Chi, hình như in báo Nhân dân.
    Mình hỏi Trúc Chi là ai, anh nói từ từ cái đã, rồi anh ngâm nga cả bài thơ, không quên một câu nào, chứng tỏ anh đã đọc đi đọc lại bài thơ này vài trăm lần là ít trong suốt mấy chục năm qua. Hồi này hễ ai bị phê ở báo Nhân dân, dù chỉ nhắc khẽ bóng gió một câu thôi, cũng cầm chắc là đời tàn. Thế mà cả bài thơ 112 câu dài dằng dặc, chụp mũ anh không thiếu một thứ gì.
    Nào là Nó ghét chỗ thầy hiền bạn tốt/Nó yêu nơi gái điếm cao bồi/ Ghét những người đáng yêu của thiên hạ/Yêu những người đáng ghét của muôn người,/ Quen học thói gà đồng mèo mả/ Hoá ra thân chó mái chim mồi…
    Nào là Theo lẽ thường: thì sét đánh không ngã/ Chắc trên đầu có cột thu lôi/ Nếm đường mật lưỡi không biết ngọt/ Chắc ăn tham vị giác hỏng rồi/ Nghề bút giấy đã làm không trọn/ Dùng dao khắc đá cũng  xoàng thôi !…
    Mình nói qui kết tàn bạo thế, anh không bị tù tội là may, cậu Tố Hữu có ba đầu sáu tay cũng đừng hòng giúp cháu. Anh Quán gật gù, nói đúng rồi, cho nên mình có trách Tố Hữu đâu. Đột nhiên anh nhìn thẳng vào mặt mình, nói hơn ba chục năm qua mình chỉ làm một việc là tìm cho ra Trúc Chi là ai.
    Anh Quán  trầm ngâm hồi lâu, uống hết chén rượu, nói sở dĩ mình quyết tìm cho ra Trúc Chi là ai, vì đời mình tan nát cũng chính ông này chứ không ai khác.Tìm để biết ông ta là ai, rứa thôi, ngoài ra không có ý chi hết. Khi đó nhiều người cho mình dại, tìm chẳng để làm gì, nhỡ người ta biết mình đang đi tìm, có khi mình lại thiệt thân.
    Hồi đó cả nước chỉ có mỗi anh Trúc Chi làm thơ ở Hải Phòng, anh là cán bộ tập kêt, thỉnh thoảng lên Hà Nội vẫn gặp Phùng Quán chuyện trò rất vui vẻ. Phùng Quán đã đi tàu về Hải Phòng hỏi cho ra nhẽ. Trúc Chi cười buồn, nói anh nghĩ tôi là hạng người nào lại đi làm mấy trò khốn nạn đó.
    Phùng Quán bế tắc, đôi khi nghi người nọ người kia nhưng tóm lại là không phải. Năm 1989, tình cờ có người bạn gửi cho anh tập thơ Một đôi vần của Trúc Chi do nxb Văn hoá dân tộc Việt Bắc ấn hành, trong đó in nguyên bài thơ Lời mẹ dặn- thật hay không,  lời nói đầu cho biết Trúc Chi đó là Hoàng Văn Hoan.
    Bí mật ba mươi năm đã giải toả, Hoàng Văn Hoan khi đó đã cư trú chinh trị tại Trung quốc. Anh Quán cười cái hậc, nói mình muốn gặp Hoàng Văn Hoan quá nhưng không sao gặp được. Mình nói anh gặp làm cái gì, anh nói để nói một câu, một câu thôi. Mình hỏi câu gì. Anh Quán uống một hơi cán chén, vuốt râu ngâm nga, nói anh Hoan ơi… ai quen học thói gà đồng mèo mả/ ai hoá ra thân chó mái chim mồi…

12 thg 9, 2012

Tình iêu xịt lốp


Nàng đang đi chợ, xe bỗng xịt lốp.
Vào hàng vá xe, nàng choáng váng gặp lại người tình cũ thời sinh viên.

Chàng vẫn vậy, phong trần, nam tính và hấp dẫn
Giờ làm chủ tiệm vá xe.

Kỷ niệm cũ ùa về trong nàng.
Ngày xưa, 2 người yêu nhau lắm
Nhưng vì chút hiểu lầm
Nên chia tay.

Nàng giờ đã chồng con đề huề
Còn chàng vẫn lãng tử.

Vá xe xong, nàng ra về, lòng ngổn ngang.

Tối đó, đang xem TV cùng chồng, nàng bảo:
Em sang nhà ngoại, sáng mai về
Vẫn dán mắt vào TV, chồng dặn với
Sáng mai về sớm em nhé.

Nàng đi như bay ra khỏi nhà.
Đến nhà chàng vá xe.
Nhưng hồi hộp.
Chỉ dám núp gốc cây nhìn vào.

Và, thật bất ngờ
Dưới ánh trăng vàng
Lung linh mơ màng
Chàng mở cửa
Bước líu ríu về phía nàng.

Tim nàng đập rộn ràng
Chàng như cảm nhận được
Tiến về phía gốc cây, nơi nàng đứng.

Và rồi
Dưới ánh trăng vàng
Lung linh mơ màng
Nàng thấy
Chàng đang RẢI ĐINH RA ĐƯỜNG

Những cái đinh nhọn hoắt
Chĩa lên trời
Dưới ánh trăng vàng
Lung linh mơ màng…

Bài nhặt trên otofun.net

Đi tìm đồng đội

honngv: Mình cọp sang đây bài thơ này của hoamai1 mong tặng Nguyễn Dũng k15vt cùng đồng đội của anh đã không quản gian nan vất vả, bao lần "đi tìm đồng đội"; tặng các CCB k14,15vt, trường Đại học Bách khoa Hà Nội. (Vì không làm được thơ nên fải mượn thơ người, mong HoaMai và mọi người thông cảm - chẳng hiểu liệu có được hay không?!).

Đi tìm đồng đội
16/04/2012, hoamai1

Thân tặng các Cựu chiến binh

Người lính già thăm lại chiến trường xưa,
Tìm đồng đội đang gửi thân trong đất.
Dưới thung sâu hay lưng chừng đèo dốc,
Các anh nằm ở đâu? Ở đâu?

Nơi quê nhà, lòng Mẹ vẫn xót đau
Mòn mỏi chờ con, mắt loà lệ ướt
Đồng đội của tôi ơi! Các anh có biết?
Mấy chục ngàn đêm, Mẹ vẫn đợi anh về!

Các anh về với Mẹ, với đất quê
Hồn thiêng hãy chỉ đường dẫn lối
Để chúng tôi ôm trong tay đồng đội
Dẫu chỉ nắm xương tàn - cho thoả nỗi nhớ thương!

11 thg 9, 2012

Chén thu


09:40 16 thg 8 2012
 
Một mình ngồi uống rượu suông
Hớp từng ngụm nhớ ngụm buồn đắng môi
Người xa, thu đến bồi hồi
Một mình cạn chén sầu vơi - một mình.
.....

Tự mình rót chén thu sầu
Khuyên mình sống chậm với câu thơ mình.
.....

N2Y

Đem thơ về … cho Blog nên thơ


16:25 17 thg 2 2012

BỐN MƯƠI
Lân Vinh

Em đã bốn mươi rồi sao
cô bé ngày xưa tóc bím ?
em ngồi sau xe con gái
nó giống hệt em ngày xưa

Tôi cứ lặng lẽ theo sau
như thuở chung đường đến lớp
mà em, cũng như ngày trước
em có để ý tôi đâu

Bây giờ, hai mấy năm sau ...
Chợt nghe ngực mình đau nhói
ngày ấy có bao giờ nghĩ
em đã bốn mươi rồi sao ? ...

Đúng là em, trước mắt tôi
thời gian phủ gầy vai nhỏ
cái tươi cái duyên một thuở
bây giờ trao cả sang con

Tôi, người đàn ông bốn mươi
một chiều theo em lặng lẽ
ngẩn ngơ như còn trai trẻ
xót xa như đã về già ...

Để rồi chẳng thương thân mình
vết chân chim dày khóe mắt
mà thương ai thời bím tóc
bây giờ xa mãi, còn đâu ...

   N2Y (comment)
19:16 5 thg 1 2012 Bốn mươi tuổi, thấm vào đâu
                              Sáu lăm như chị mới sầu sang xuân ...

10 thg 9, 2012

Còn chịu được

    Chuyện kể một đôi vợ chồng nọ, Ông chồng vốn là giám đốc 1 cty TNHH. Một hôm một cậu nhân viên trong cty nhìn thấy Giám đốc mở cặp ra và để lộ 1 bức ảnh phụ nữ. Đánh liều cậu ta bèn hỏi giám đốc: ảnh đó là ảnh ai, giám đốc liền trả lời: ảnh vợ tớ. Nghe vậy, cậu ta liền thán phục: lãng mạn thật! lãng mạn thật! và nhiều lần sau cậu ta vẫn nhìn thấy bức ảnh ấy mỗi khi giám đốc mở cặp ra.
     Một lần trong khi giám đốc đang ngồi bần thần suy nghĩ việc gì, cậu đánh liều xin phép hỏi sếp: - Sếp cho em hỏi tý nhé. - Cậu hỏi gì? - Em thấy giám đốc quá yêu vợ nên lúc nào cũng mang ảnh vợ đi theo à. Do quá nhiều lần cậu ta đều hỏi câu ấy nên giám đốc đành phải cho cậu ta biết sự thật như sau:
    Do vị trí công việc nên tớ rất bận rộn và rất nhiều lần gặp phải tình huống khó xử và khá rắc rối trong việc giải quyết công việc cơ quan. Vì vậy mỗi khi gặp công việc rắc rối, bứt đầu bứt tai và khó vượt qua được cơn stress tớ lại mang ảnh vợ ra nhìn để tự cảnh báo với mình rằng: Đến hơn 2 chục năm rồi mình còn chịu đựng được bà này nữa là những việc cỏn con của cty như thế này thì nhằm nhò gì mà kêu khó!!!!!!!

Dân mình còn nghèo lắm, khốn khổ lắm


(honngv)-Té ra Văn Công Hùng cũng có suy tư y như mình trong bài HỠI AI CÒN CHÚT LƯƠNG TÂM của mình đã đăng ngày 7/9. Và mình tin chắc đại đa số dân ta đều nghĩ vậy. Chỉ còn ngó các vị 'lao đao' mần ra răng hề.

TÉ RA DÂN MÌNH CÒN NGHÈO LẮM, KHỐN KHỔ LẮM
Cọp từ Văn Công Hùng blog vào lúc 10:04:00 ngày 9/9/2012

Hôm nọ mình xem tivi thấy đồng chí tổng bí thư đến thăm một xã nghèo nào đó ở Nghệ An thì phải, đồng chí mặt cười rất tươi như vốn có bảo đại ý xã nghèo mà như thế này thì oách quá. Đồng chí đi qua thấy bao nhiêu điện đường trường trạm, ô tô chạy veo véo. Ở đây dân thu nhập bình quân gần 10 triệu/ năm (đoạn này mình nhớ láng máng, nếu sai thì xin lỗi) là... khá rồi. Nghe mà rưng rưng các bác ạ.
 
Đến chiều thấy có tờ báo đăng bài "chuồng" học, chụp mấy cái phòng học mà nếu ai dám gọi đấy là phòng thì một là có vấn đề về IQ, hai là phải sửa lại từ điển. Tờ báo này gọi là chuồng, mình nghĩ còn lâu mới được gọi là chuồng, ấy là nói mấy cái chuồng bò chuồng lợn chuồng trâu ở nông thôn, chứ mấy cái gần gần chuồng như cái lồng chim của người thành phố thì nó ngạo nghễ chấp cái chuồng học kia hàng vạn lần. Mà cái nơi có chuồng học ấy cũng gần chỗ TBT thăm thôi. Sao giờ lại có cái loại cán bộ dại thế nhỉ, hà cớ gì không đưa "cụ" vào chỗ chuồng ấy cho cụ biết cụ tỉ để... gió bớt thổi đi.
 2 hình trên mượn trên mạng, báo Dân Trí
Chưa hết, đang kỳ nhập học, rất nhiều mảnh đời thương tâm của các cháu học sinh hiện ra. Xin nói ngay, học sinh là loại đã đỡ khổ rồi đấy, còn được đi học, chứ còn nhiều thân phận đau khổ hơn nhiều đang lẩn quất quanh ta.

Ấy là cậu tân sinh viên quân sự với 30 nghìn và cái xe đạp mượn đạp 300 cây số đi thi, và may là cậu được quý nhân phù trợ, đến mấy quý nhân, từ anh cảnh sát ở Thường Tín cho đến bộ trưởng quốc phòng để giờ cậu được là tân sinh viên học viện quân sự tăng thiết giáp. Tin chắc cậu sẽ là một sĩ quan tốt, sẽ không đi... hỗ trợ cưỡng chế như huyện đội Tiên Lãng đã làm.

Ấy là một cô bé phải bán mái tóc của mình lấy 500 ngàn để nộp học phí nhập học lớp 10, mà còn trích lại 25 ngàn để mẹ mua gạo cho mấy ngày. Ai thế nào không biết, tôi đã khóc khi đọc cái tin này. Con mình dỗ như dỗ gì để nó ăn thêm cho một miếng, đằng này bán tóc nộp học và đưa tiền cho mẹ mua gạo???

Ấy là một cậu bé ở ngay Hà Nội đậu thủ khoa trường Đh Dược. Vấn đề là cậu nghèo đến mức đi cái xe đạp từ thời... ông để lại. Nó chằng đụp mọi nhẽ, đến nỗi ông bí thư thành ủy Hà Nội phải tặng em một cái xe đạp.

Là nói học sinh, sinh viên, "tầng lớp trên" của xã hội. Và cũng mới chỉ mấy trường hợp gần đây, chứ còn bao nhiêu người lặng lẽ khuất lấp đang vật lộn với miếng ăn hàng ngày, những miếng ăn khổ nhục đau đớn nhưng cũng là hạnh phúc của họ.

Trong khi ấy, các bác toàn nói chuyện tái cơ cấu, chuyện nghìn tỉ vạn tỉ, xây những tượng đài hàng mấy trăm tỉ... mà rồi nó cứ rơi tõm vào đâu...

Hồi đi học CCCT nhé, mình có thắc mắc với GS là thưa thầy, đã kinh tế thị trường thì làm sao còn định hướng được ạ, nó chỉ có thị trường định hướng nó được thôi. Thầy bảo thì thế nên anh mới phải đi học. Bảo vâng đi học nên em hỏi thầy. Thầy bảo thì tôi cũng vẫn còn... đang học đây...

Định hướng gì thì định hướng, dân phải không được khổ cái đã, thưa các bác. Nhà cháu nói thế có gì sai không ạ?

9 thg 9, 2012

Một thời khốn khổ (tiếp)

Trước đây đã có 1 bài cùng tựa đề này. Nay xin đăng tiếp. Lứa ta quá quen thuộc với những hình ảnh khốn khổ này. Tự hình ảnh nói lên tất cả.











8 thg 9, 2012

Nổi bão


Rút từ trên Nét

     Mấy hôm nay Sài Gòn mưa sướt mướt. Thường buổi sáng ra hửng hửng được một tí dưng đến độ trưa trưa, mây đen lại vần vũ kéo đến như báo hiệu một điều gì đó bất thường của thời tiết. Giống như mọi người, anh đóe tin chương trình dự báo thời tiết của VTV1. Hàng ngày, anh vưỡn nghểnh cổ lên chờ xem có ánh chớp nào xẹt qua, có cây cầu vồng cổ tích nào bắc qua cơn mưa hay chí ít, có tia nắng nào le lói sau cơn bão không?
    … Mỗi lần bão đến, anh lại nhớ câu truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh. Đóe phải anh nhớ câu truyện này vì chi tiết nó hay, mà vì cô giáo lớp 2 hồi đó rất....xinh, kể chuyện rất truyền cảm! Đâm ra anh thích.
      Mà truyện Sơn Tinh - Thủy Tinh thì các bạn biết rồi đấy. Truyện cũng đóe có gì, Sơn Tinh và Thủy Tinh là hai thằng đại diện cho hai trường phái...võ lâm khác nhau. Với quan niệm về võ học và tư duy chiến thuật khác nhau.
     Trong khi Sơn Tinh tựa thế núi làm trọng, oai nghiêm cưỡi voi rừng mà sang thì Thủy Tinh, hướng ra biển anh dũng, đầu đội càn khôn, chân đứng vững cưỡi thuyền rồng vượt sóng.
 
     Hai bạn này vốn từ trước đóe bao giờ chạm mặt. Hoặc nếu có chạm mặt cũng đóe bao giờ cãi nhau vì một ông thì thao thao trồng cây nuôi rừng, còn một ông thì khăng khăng vươn chèo vượt sóng. Căn bản là rất tốt.
     Dưng thế đóe nào, bạn anh, thằng Hùng Vương (thằng này, chắc các bạn ít nhiều đã biết tiếng qua câu truyện "Họp Lớp" - thằng này là bạn cùng lớp với anh, tên Hùng, bố tên Vương, nên có biệt danh là Hùng Vương. Các bạn đừng nhầm với Vua Hùng, chỉ đơn giản là trùng tên thôi) lại có đứa con gái Mị Nương, nhảy đẹp như Hoàng Thùy Link, bưởi to như Thủy Top, da trắng như Ngọc Trinh và chân dài như cái con người mẫu vừa đi bán dâm tên là gì ấy nhỉ, sorry các bạn, anh già rồi, giờ đóe nhớ được nhiều tên. Nói túm lại là con bé con nhà thằng Hùng nó rất đẹp. Mà kể cả nó đóe đẹp đi chăng nữa thì nếu lấy nó xong, hai bạn Sơn Tinh và Thủy Trùng (nhầm, Thủy Tinh) cứ xác định mẹ nó luôn là được cai quản cả cái Âu Đựng Lạc (gọi tắt là Âu Lạc).
 
     Vấn đề nó nằm ở chỗ cái Âu Lạc hay còn gọi là Âu....Đậu Phộng nếu bạn nào ở phía Nam nào lèm bèm anh viết văn đặc giọng vùng miền làm các bạn đóe hiểu. Các bạn biết uống bia đều biết, có bia mà đóe có đậu phộng là vứt, uống bia mà không có lạc nó nhạt mẹ mồm. Lạnh lạnh, bia với lạc rang, vừa rẻ vừa ngon, Anh thích. Do vậy vì vấn đề Âu Lạc nên anh xin khẳng định dù đứa con anh Hùng Vương, bạn anh, tên xấu như ma (thời này đóe ai đặt tên con là Nương với Rẫy ("tương" với "giãy" thì còn được ), thì hai thằng ku Sơn Tinh và Thủy Tinh cũng lao vào, mắt sáng như hai cái đèn pha con 530i vừa bị tạt sơn của bạn Linh Pờ Phum.
    Con chỉ có một, Âu Lạc cũng đóe có hai, nên đương nhiên anh Hùng, bạn anh phải làm giá. Trong email gửi cho hai thằng Sơn và thằng Thủy bạn anh có dặn.
     "Sơn, Thủy hai thằng con bố!
     Bố nói thật, bố thích cả hai thằng bọn mày. Nếu anh Cường, bạn bố đóe làm đến tựn Bộ Tư Pháp thì bố mày nhắm mắt cho con Nương nó lấy cả hai thằng. Một thằng Hai Tư Sáu, một thằng Ba Năm Bảy. Chủ Nhật thì....hế hế, bọn mày để nó về dọn nhà cho bố (tiên sư thằng nào nghĩ bậy!!!). Lấy hai thằng, bố vừa có thịt nai và tôm hùm. Bố bỏ thằng nào bố cũng tiếc cả.
     Tuy nhiên, bố và hai thằng cũng sợ phạm pháp bỏ mẹ! Vậy nên để tránh cho cả bố và cả hai chúng mày không đi tù vì vi phạm phải điểu 147 Bộ Luật Hình Sự về chế độ một vợ, một chồng, nên bố đề xuất: Nội trong Q3 năm 2012 (chậm nhất là Q4) thằng nào mang voi chín ngà, gà chín cựa, và ngựa chín hồng mao đến dâng bố thì bọn mày nghiễm nhiên được cưới con Nương.
      Bố hai thằng
      Vương!"
     Nhận được thư, thằng cu Sơn Tinh cười phá lên: Ôi đệt, tưởng ông già vợ đòi Ngân hàng 9 tỷ, Công ty chứng khoán 900 triệu hay Công ty khai khoáng đang có 9 dự án liên doanh thì khó chứ mấy con voi lởm này, anh sai mấy thằng đệ, đang làm kiểm lâm nó bắt cho. Khó đóe gì. Voi Buôn Đôn bảo vệ chặt thế, Tê Giác lạc sân bay, cả nước nó biết anh còn giết được. Mấy con này.... muỗi!
    Nói đoạn, Sơn Tinh đi ngủ, đóe quan tâm đến bức thư đểu của bố vợ tương lai nữa.
   Trái ngược với Sơn Tinh, Thủy Tinh vốn dĩ đóe phải nhà trâm anh thế phiệt theo kiểu trồng cà phê, phá rừng, làm rẫy nên cả đời có biết con voi là con đóe gì. Nếu không phải trên báo nó vừa đăng vụ giết voi và chụp ảnh con voi chết thì đến giờ bạn Thủy Tinh cũng đóe biết con voi nó màu gì chứ đừng nói hình dạng nó ra sao.
    Thủy Tinh lầm bẩm: "Chắc thằng ôn Sơn Tinh...chạy thầu rồi! Chứ không chạy thầu thì làm đóe gì đến mức mởi thầu 3 gói thì đến.....cả 3 gói ở mẹ trên núi. Thử cho bố mày Bạch Tuộc chín vòi Tôm Hùm chín càng hay cá mập chín vảy đi. Bố chấp bọn mày một mắt".
    Thủy Tinh cho điệu hai thằng tôm hùm, một thằng An Ninh Nội Địa và một thằng An Ninh Ngoại Biên vào cung. Sau một hồi mưu tính kế, Thủy Tinh tuyên bố: "Ta thân làm vua nước, danh làm vua nước, không lý gì ta không cưới được...bé Nương, đóe có lý gì không phải một mình ta một....Âu Lạc" dưng vô phúc gặp phải quả "thầu".... bố láo, nay ta quyết định chiến đấu. Đóe thắng được thầu thì cũng không được.... thua thầu.
    "Hai thằng tôm hùm, "bơi" thẳng ra bên hông nhà hát Thủy Cung, bắt ngay thằng ôn Kiểm Lâm đệ thằng Sơn Tinh lại. Sau khi bắt xong, phong tỏa toàn bộ đội trưởng, đội phó Kiểm lâm toàn quốc lại. Đóe có Kiểm Lâm, xem thằng Sơn bắt... voi kiểu gì ".
    Thủy Tinh cười mỉm, nhấp miệng một ngụm trà: "Anh đóe thắng thầu, thì mày cũng đóe có gì mà nộp thầu, em ạ" .
    Đương nhiên, Đội trưởng đội Kiểm lâm và một loạt đội phó bị khống chế đến tai Sơn Tinh. Sơn Tinh mỉm cười tổ chức khẩn trương một cuộc họp thông báo:
    "Hoan nghênh hai bạn tôm hùm đã làm rất tốt công việc của mình. Việc nhanh chóng đưa Kiểm Lâm ra ánh sáng sẽ nghiêm trị tội giết voi và từ nay, sẽ không còn ai dám coi thường luật pháp nữa".
    Dân tình vỗ tay rào rào ủng hộ bạn Sơn.
    Bạn Sơn cười nồng ấm rồi nói tiếp:
    "Tuyên dương là vậy, tất nhiên xin được nhắc cho hai bạn tôm nên nhớ: việc chính của hai bạn đóe phải bắt Kiểm Lâm.
    Thứ nhất, việc bạn Tôm Hùm Ngoại Biên can dự vào sự việc thuần túy kinh tế là sai con mẹ nó rồi!
    Thứ hai, sự việc bạn Tôm Hùm Nội Biên bắt sót con tép đầu đàn làm lộ toàn bộ chiến dịch. Rượu phạt, Dao Găm và sợi dây treo cổ anh đã sẵn sàng cho các bạn tự xử.
    Quân lệnh của anh, đóe đùa!"
    Tất nhiên, bạn Thủy cười tươi, nhấp một ngụm cafe G7 cho sảng khoái tinh thần, Thủy nói: "Cho truyền thằng Tép vào! Truyền đi thông báo, đã bắt được Tép! Chuyển Tép sang Ngoại Biên, cách ly hoàn toàn con Tép này khỏi khu vực quản lý của Tôm Hùm Nội Biên để bảo toàn vây giáp cho Tép.
    Toàn bộ lời khai của Tép sẽ được dùng để chống lại thằng Sơn trong việc phát triển vô tội vạ đội tàu thuyền oánh cá xa bờ. Oánh trực tiếp vào năng lực và tầm nhìn xa của thằng cu Sơn chú tưởng cứ từ núi xuống hôm trước hôm sau là oánh cá được ngay à".
    Nhấp tiếp một ngụm cafe, Thủy nói: "Sơn đánh giá anh thấp quá đấy Sơn ạ! Anh chỉ cần 48 giờ để thả Tép, thì cũng chỉ cần đến từng đấy thời gian để gọi Tép về thôi! Và chú đừng quên, anh là Thủy Tinh! Anh là Vua Nước!"
    Ngoài kia trời vần vũ! Cơn bão lại sắp nổi lên! Cơn thịnh nộ của thiên nhiên đang hình thành. Đặt ly trà xuống, Sơn Tinh lại cười. Nụ cười điềm tĩnh như mọi khi: "Cho gọi bảo vệ rừng phòng hộ vào! Hãy đánh thế trận, Hỏa Thiêu Xích Bích".
    Sơn Tinh: Bắt được Tép rồi à? Tốt, vậy khi nào qua phao số 0 thì giao lại cho Tôm Hùm Nội Địa nhoen!
    Chú cứ yên tâm, anh sẽ điều tra ra ai là người đưa Tép vượt qua phao số 0 đúng bốn bước chân để tạo điều kiện phù hợp để Tôm Hùm Ngoại Biên vào cuộc! Bài hay lắm, dưng chú đừng quên đất liền là nhà anh.
    Nhưng với tập hồ sơ dưới đây, thì sorry các bạn! Đừng trầm trọng hóa một sự việc kinh tế! ( còn dài...).

Chuyện của cụ Bùi. Còn cụ Bùi là ai? Anh biết đéo đâu, hehe...

***
Thư giãn trong bão tố
    Hôm nọ ngồi mài đít ở Cafe Cột Cờ hóng hớt thì được ông anh, loại sao vạch nghiêm túc, kể cho câu truyện hết sức....thiếu nghiêm túc sau. Nay biên lại hầu các bạn trong khi chờ xem trời Sài Gòn mưa gió thế nào.
    Bạn Keo Biến, bạn Lọ Ruồi và bạn Bung Doã cùng đi chuyên cơ bay từ Hà Nội vào Sì Gềnh. Bạn Keo Biến thản nhiên mở cửa thoát hiểm ném ra ngoài một cọc tiền 500,000. Bạn Lọ Ruồi hỏi: "chú vứt tiền xuống dưới đấy làm gì?"
    Bạn Keo Biến trả nhời: "Em vứt xuống dưới để nếu người dân nào nhặt được cọc tiền này, họ sẽ lấy làm mừng lắm"
    Bạn Lọ Ruồi bĩu môi: "Mày ném thế thì ăn thua gì?" Nói đoạn bạn Lọ Ruồi cũng mở cửa thoát hiểm ném hai bao tải tiền xuống. "Tiền mình in được, lo đẹo!!! Ném như anh thì cả làng nó mừng!"
    Đúng lúc ấy, có em tiếp viên đi qua phục vụ nước. Bạn Bung Doã gọi em tiếp viên hỏi: "Theo cháu, chú nên ném cái gì xuống để ăn đứt thằng Keo Biến và Lọ Ruồi kia".
    Em tiếp viên thật thà: "Dạ, theo cháu thì chú cứ mở cửa ra, rồi...nhảy xuống là cả nước mừng!"

Hết chuyện!

Chuyện này bạn anh bịa ra, đóe có chi tiết nào thực. Ba bạn Keo Biến, Lọ Ruồi và Bung Dõa là bạn nào anh cũng đóe biết! chuyện thấy buồn cười thì cười, thấy muốn khóc thì khóc. Đóe hiểu thì block lại, anh đỡ phải đọc.

***
Thôi, anh phé đã nhế.

7 thg 9, 2012

Hỡi ai còn chút lương tâm

Rất nhiều hình ảnh, song thiết nghĩ chỉ cần 1 hình ảnh này đã là quá đủ. Một người bình thường còn chút lương tâm liệu có cho fép xây bảo tàng 11.000 tỷ nữa kg, hở Trời...!!!

 
11 nghìn tỉ xây bảo tàng lịch sử và bữa cơm người dân

Kinh "Nền tảng đức tin"

Bài viết của nhà văn Thùy Linh.

 
Tượng Phật trong tháp Đại Giác Ngộ (Bogaya)
Một hôm Đức Phật du hành đến nước Kô-Sa-La. Dân chúng vui mừng cung kính đến đảnh lễ Ngài. Sau đó có vài sa môn và tỳ kheo hỏi chuyện Đức Phật về những điều họ phân vân khi đạo nào cũng cho mình là chân lý. Và họ đề nghị Đức Phật cho họ biết ai tuyên bố sự thật? Đạo nào là chân lý? Đức Phật bèn giảng giải về 10 nền tảng của đức tin chân chính:
Dưới cội Bồ đề này, Đức Phật đã chứng Đạo Giải thóat
Một là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó là truyền thuyết.
Hai là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó thuộc về truềyn thống.
Ba là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó được nhiều người nhắc đến hay tuyên truyền.
Bốn là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó được ghi lại trong kinh điển hay sách vở.
Năm là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó thuộc lí lụân siêu hình.
Sáu là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó phù hợp với lập trường của mình.
Bảy là, chớ vội tin một điều gì, khi mà điều đó được căn cứ trên những dữ kiện hời hợt.
Tám là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy phù hợp với định kiến của mình.
Chín là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy được sức mạnh và quyền uy ủng hộ.
Mười là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy được các nhà truyền giáo hay đạo sư của mình tuyên thuyết.
-Này, các thiện nam tín nữ, khi nghe một điều gì, các vị phải quan sát, suy tư và thể nghiệm, chỉ khi nào sau khi kiểm nghiệm, quí vị thực sự nhận thấy: “Lời dạy này tốt lành, đạo đức, hướng thiện, chói sáng và được người trí tán thán. Nếu sống và thực hịên các lời dạy này sẽ đưa đến hạnh phúc, an lạc ngay hiện tại và về lâu, về dài” thì lúc ấy quí vị hãy đặt niền tin bất động và thực hành theo.
Xá lợi của Đức Phật ở Vịên bảo tàng Dehli
-Lành thay, lành thay, hỡi dân tộc Ka-la-ma như mười đức tin nền tảng mà Như Lai vừa giảng dạy cũng như những điều vừa thảo luận: chỉ khi nào quí vị suy tư, chiêm nghiệm và nhận thức xác đáng điều gì là chân chính, lợi ích cho mình và người khác rồi hãy đem lòng tin tưởng và làm theo. Đó là tiêu chuẩn của đức tin chân chính, các vị nên học hỏi.
Trên đây là tóm lược “Kinh Nền Tảng Đức Tin” mà Đức Phật đã tuyên thuyết và khai thị cách đây hơn 2500 năm. Một bản kinh dạy con người không rơi vào sự u mê, nhẹ dạ, bảo thủ, cực đoan, giáo điều…mà đến giờ vẫn còn nguyên giá trị lớn lao. Tiếc rằng đến lúc này khi nhân loại đã đứng ở đỉnh cao văn minh với những tiến bộ vượt bậc của khoa học và văn hóa thì ở nước ta nhiều người, nhóm người vẫn cực kỳ bảo thủ, giáo điều và áp đặt niềm tin lên người khác không những bằng lời răn dạy ấu trĩ, cực đoan, thiếu khoa học mà còn bằng nhiều thủ đọan thấp hèn, kể cả dùng bạo lực. Tiếc thay, tiếc thay!

Gần đây khoa học đang đặt ra câu hỏi: “Phải chăng Einstein đã sai?” nếu một Neutrino Nhanh-hơn-ánh-sáng có thể đang khẳng định điều đó. Và đây là bài viết của tác giả Hiếu Tân: “Theo báo cáo một tổ các nhà  khoa học châu Âu đã ghi được một loạt các hạt hạ nguyên tử gọi là neutrino chuyển động cao hơn tốc độ ánh sáng một chút. Theo thuyết tương đối hẹp của Einstein, điều này không thể xảy ra vì ánh sáng di chuyển với tốc độ 299 km một giây, nó là vật duy nhất có thể đi nhanh như thế (….) Nếu những người châu Âu mà đúng, thì Einstein không chỉ sai mà còn không có một manh mối nào hết. Những hạt có thể chuyển động nhanh hơn ánh sáng về thực chất là chuyển động ngược thời gian, nó khiến cho câu nguyên nhân và kết quả trở nên lỗi thời (…) Phần lớn các hạt neutrino vẫn tiếp tục di chuyển, nhưng chỉ một số ít, hoàn toàn do ngẫu nhiên, bị chặn lại bởi một trong những máy phát hiện neutrino của đài quan sát Gran Sasso, nằm trong một đường hầm sâu dưới đất, bên dưới dãy Apennine của Italy. Và khi hai phòng thí nghiệm đồng thời quan sát, hóa ra các hạt đã đi một hành trình 450 dặm (724 km) nhanh hơn một tia sáng có thể đi 0,0025% (tức là nếu ánh sáng có thể xuyên qua núi)…Phần nhỏ của một giây không phải là nhiều, nhưng nó đủ để lật nhào một thế kỷ vật lý học đã được thiết lập vững chắc, viết lại những cuốn sách giáo khoa và ném các khoa của những trường đại học lớn trên toàn thế giới vào một tình trạng kích động tập thể. Tóm lại, nó thật sự quan trọng….Lịch sử khoa học đầy rẫy những tuyên bố mà cuối cùng tỏ ra là sai, nhưng có một số ý tưởng quá quắt cuối cùng lại hóa ra là đúng. Lấy ví dụ vật chất tối, một thứ vật chất bí hiểm, vô hình, nặng hơn những ngôi sao nhìn thấy được và các thiên hà một hệ số 10 trên 1. Khi nó được đưa ra lần đầu tiên trong những năm 1930, không có ai tin cả. Khi nó tái xuất hiện trong những năm 1960, mọi người cười. Nay nó được công nhận một cách vững vàng như một bộ phận cơ bản của vũ trụ…"Dựa trên kinh nghiệm quá khứ, những kết quả này có thể là sai" - Adam Frank viết trên NPR. org, nhưng chắc chắn sẽ là một đột phá ngoạn mục nếu chúng được chứng minh là đúng".
Thế đấy. Đến uy tín của nhà bác học vĩ đại Einstein, người phủ trùm lên hầu hết các nghành khoa học của thế kỉ 20 còn đang bị lung lay trước những thí nghịêm khoa học mới đây thì có gì được gọi là “bách chiến bách thắng” không thể tranh luận, bàn cãi, thay thế?
Đạo Phật còn một câu thật hay mà nhà cầm quyền và những người đang điều hành đất nước nên nhớ: “Hồi đầu thị ngạn”- Quay đầu là bờ.
Hãy học Myanma…
  
Được đăng bởi thùy linh vào lúc Thứ bảy, tháng ba 17, 2012

6 thg 9, 2012

Mưu bẩn


(honngv)- Trước đây, với lòng bái fục và kính trọng sâu sắc, mình đã nhặt trên Nét và đăng lên blog này 1 bài về chuyến tâm nguyện nhất bộ nhất bái của sư thầy Thích Tâm Mẫu. Nay ngao du trên mạng thấy bài này, xin đăng lại tuy kg còn fù hợp về thời gian, nhưng ý nghĩa thì vẫn còn nguyên bản với mục đích kg hề muốn tranh luận, áp đặt mà chỉ là nêu lại 1 tư duy khác, góc nhìn khác trên cùng 1 sự kiện, của 1 nhà văn có uy tín và ít nhiều đã tìm hiểu đạo Phật.

Mưu bẩn
Thùy Linh
 
 Người Tây Tạng bái lạy trong lúc đi hành hương
Hơn tuần nay dư luận ầm ĩ chuyện “đệ tử” của thầy Thích Tâm Mẫn cư xử côn đồ với những người đi đường trong thời gian thầy thực hiện tâm nguyện nhất bộ nhất bái từ thành phố Hồ Chí Minh ra đến Yên tử, nơi phát nguồn trường phái Trúc Lâm Yên Tử của Phật hoàng Trần Nhân Tông.
Mình đọc trên FB có rất nhiều sự nghi ngờ, lên án và dè bửu không chỉ bản thân thầy Thích Tâm Mẫn như là “sư quốc doanh”, “sư hổ mang”…Và đáng sợ hơn là nhiều người không tiếc lời nói xấu về đạo Phật, Phật pháp, nghi ngờ các bậc chân tu và chính đạo Phật. Ngay từ đầu mình đã có một niềm tin không thối chuyển về thầy Thích Tâm Mẫn và hành trình gian nan, vất vả của thầy trong mấy năm qua.
Nếu ai đã từng thực tập cách lạy Phật của người Tây Tạng thì sẽ hiểu gian nan của sự phát nguyện này. Mình đã từng tới Bodhgaya và tận mắt chứng kiến những bậc chân sư hành hương đến nơi Phật Thành đạo bằng hình thức tam bộ nhất bái. Cũng đã thấy từng đoàn các vị sư Tây Tạng tới chiêm bái và lạy Phật nơi đây. Trong lúc các quí thầy và các Phật tử khác thong dong thiền hành quanh Tháp Đại giác ngộ, thì các vị sư Tây Tạng vất vả như đang thực hiện một môn thể thao nặng. Trước đây mình đã thử lạy kiểu này và chỉ được 10 cái là phải dừng nghỉ. Để quì lạy như vậy là một hành động không hề dễ dàng, nhất là trên quãng đường xa, trong điều kiện thời tiết thất thường mưa nắng. Mình thực sự kính trọng và khâm phục thầy Thích Tâm Mẫn khi thầy đã làm được một việc tưởng như không thể. Ai không tin cứ thử quì lạy theo cách Tây Tạng sẽ hiểu thế nào…Cho nên:
-Nếu đây là “màn trình diễn” như nhiều người nói thì thật hồ đồ. Liệu có ai bỏ thời gian, công sức, và đáng nói nhất là sự kiên trì bất thối chuyển với sự khổ sở, mệt mỏi, vất vả vô chừng từng ấy năm? Mình tin không ai có màn "trình diễn" đỉnh cao như vậy. Chỉ có các bậc chân tu dành trọn đức tin và sức lực của mình cho con đường quí thầy đã chọn mới có thể thực hiện được. Chỉ có đức tin mãnh liệt mới mang đến cho quí thầy một nghị lực phi thường để làm một hành trình chưa từng có ai làm nổi ở Việt Nam.
-Nếu quí thầy là người chỉ cốt thực thi “nhiệm vụ” nào đó được giao phó thì càng không thể. Đây là nhiệm vụ “bất khả thi” trên phương diện thông tục.
-Nếu chính quyền thực sự vì đạo pháp, hay ít ra vì sự nghiêm minh của pháp luật hoàn toàn có thể ngăn chặn hành vi bạo lực của đám du côn này. Chính quyền hoàn toàn có thể (và phải làm vì trách nhiệm) để giải đáp sự hoài nghi và dư luận xấu xôn xao trong nhân dân. Nhưng họ đã không làm. Vì sao? Các bạn có thể hình dung và tự trả lời phần nào nỗi nghi vấn của mình rồi...
Vậy nên:
-Mình hoài nghi và hoàn toàn không tin những kẻ dẹp đường, đánh người là những “đệ tử” của thầy Thích Tâm Mẫn. Họ nhân danh để làm một việc không trong sáng. Còn tại sao họ mượn danh để làm một việc kỳ quái và thất đức như vậy thì hạ hồi phân giải. Thầy đang trong hành trình phát nguyện và nhất tâm thực hiện tâm nguyện đó nên đừng yêu cầu thầy cư xử như một người bình thường là tự bào chữa cho mình. Chữ Nhẫn thầy đang dùng hữu hiệu vừa là giúp thầy hoàn thành sứ mạng cao cả do thầy tự lựa chọn, vừa tránh những qui kết (rất có thể xảy ra) nếu thầy bỏ dở chừng, đôi co với họ như những người tầm thường chúng ta hay lựa chọn trong trường hợp này.
-Mình hoài nghi và tin là có kế hoạch mờ ám đứng đằng sau những kẻ bặm trợn này. Vì sao họ làm như vậy và vì sao lại cư xử kỳ cục như vậy thì sau này sẽ sáng tỏ?
Thật kinh khủng khi ai đó trong nỗi bất lực đã lựa chọn phương pháp đối xử như vậy với một bậc chân tu. Họ đã phỉ báng không chỉ thầy Thích Tâm Mẫn mà còn phỉ báng đạo Phật. Họ có biết đã làm một việc tội lỗi lớn nhất mà đạo Phật khuyên nên tránh, là phá hoại đạo pháp, tăng đoàn? Họ có biết cái quả đắng nào đang chờ họ ở phía trước không?
Xin những ai chưa rõ ngọn ngành đừng nên vội chỉ trích, chê bai, thóa mạ…hay có những hành động phụ họa với mưu đồ đen tối của một thế lực đen tối nào đó?
Xin mọi người hãy tin nhân quả và đừng tạo nghiệp ác hay khẩu nghiệp.
Xin cám ơn!

Rút từ blog của thuylinh

Socrates

Các bạn K14 chắc ai cũng biết triết gia Socrates, một nhà hiền triết thời cổ Hy Lạp. Một số bài đăng trong blog K14 cũng đã từng tham khảo đến cái tên Socrates. Quốc thực sự ưa thích tính hài hước qua những câu nói và những mẩu truyện về triết gia Socrates.
1/ Ông đã nói:
“Với mọi ý nghĩa của hôn nhân. Nếu bạn lấy được người vợ tốt, bạn sẽ hạnh phúc. Nếu bạn lấy được người vợ tồi, bạn sẽ trở thành một triết gia”
(“By all means marry. If you get a good wife, you'll be happy. If you get a bad one, you'll become a philosopher”).
2/ Socrates với 3 nguyên tắc
Socrates là nhà hiền triết thời cổ Hy lạp, có rất nhiều môn đệ, ông ta nổi tiếng thời xưa vì những lý luận, triết giải các vấn đề khó khăn trong cuộc sống của người đương thời, qua quan niệm nhân sinh và vũ trụ của ông ta.
Một hôm để tìm hiểu thiên nhiên, ông ta dẫn đám đệ tử đi dọc theo con đường làng. Từ xa ông ta nghe có tiếng gọi tên ông vọng lại văng vẳng. Ngạc nghiên, ông ta dừng lại chờ đợi … và quả thật, một người dân làng đang chạy lại…, rồi dừng lại trước mặt Socrates thở hổn hển, và bảo là muốn kể với ông ta một câu chuyện.
Socrates: “ Để kể lại một câu chuyện, cần theo đúng ba nguyên tắc”.
Người nông dân: “trước giờ tui đâu có biết, mà là 3 nguyên tắc gì?”
Socrates: “ Nguyên tắc thứ nhất, có chính mắt anh thấy nó không?”
Suy nghĩ một hồi, anh nông dân đưa tay lên gãi tai: “ Không! tôi không chính mắt thấy chuyện đó”.
Socrates: “ Vậy à! Theo nguyên tắc thứ hai là, câu chuyện anh sắp nói, có lợi gì cho người nghe hay không?”
Suy nghĩ một lát, anh nông dân nói: “Không, tui thấy không có lợi gì cho người nghe”.
Socrates: “Câu chuyện anh sắp nói, không chính mắt anh thấy, không có lợi cho người nghe, vậy nguyên tắc cuối cùng thứ ba là “nó có lợi gì cho người nói hay không".
Anh nông dân: “Không! nó cũng chẳng có lợi gì cho tôi”.
Socrates: “Câu chuyện anh sắp nói, vi phạm ba nguyên tắc là không chính mắt anh thấy, không có lợi cho người nghe, cũng không có lợi cho người nói, vậy anh không nên nói”.
Nghe giảng giải xong, các đồ đệ hết lời khen ngợi thầy mình đã đặt để ra ba nguyên tắc cho mọi câu chuyện. Anh nông dân thì mặt buồn rầu lủi thủi đi về làng.
Riêng Socrates không bao giờ được biết là vợ ông ngoại tình với người bạn, bị vợ anh nông dân bắt gặp.

Những thứ khiến con người... ngu đi


Dưới đây là danh sách những điều làm giảm trí thông minh và gây suy giảm chức năng của hệ thần kinh. (Nhắc bọn trẻ trong quá trình nuôi dạy con cái).

Bị đánh đòn khi còn nhỏ
Một nghiên cứu trên phạm vi rộng của Đại học Manitoba cho thấy, hơn 5% của các rối loạn tâm thần là do bị đánh đòn hoặc phải chịu các hình phạt thời thơ ấu.
“Hình phạt này khiến tinh thần giảm sút và gây ra một số chứng rối loạn tâm thần trên toàn trung khu thần kinh”, Tracy Afifi, trưởng nhóm nghiên cứu nói với WebMD.

Xem hoạt hình SpongeBob
Một nghiên cứu năm 2011 của tạp chí Pediatrics cho thấy, trẻ em xem phim hoạt hình với tốc độ cao như SpongeBob, sẽ thực hiện bài kiểm tra tâm lí kém hơn so với những đưa trẻ theo dõi các chương trình giáo dục hay những trẻ tập vẽ.
Những đứa trẻ xem một bộ phim hoạt hình tốc độ cao trong 9 phút, ví dụ như SpongeBob trong trường hợp này, bị suy giảm các chức năng điều phối của chúng so với những đứa trẻ được giao nhiệm vụ tập vẽ hay xem chương trình giáo dục.

Đường
 

Một nghiên cứu của UCLA cho biết, việc duy trì tiêu thụ đường ở mức cao trong 6 tuần trở lên sẽ làm chậm hoạt động não bộ, cản trở việc ghi nhớ và học tập.

Khói thuốc lá
 


Thêm vào các hiệu ứng có hại chính là ảnh hưởng của khói thuốc, những đứa trẻ phải tiếp xúc thường xuyên với khói thuốc có chỉ số IQ thấp hơn, có thành tích ở trường và điểm kiểm tra thấp hơn, Đại học Central Michigan cho biết.


Stress
Kết luận của Trung tâm Stress Yale được báo cáo bởi The Call Morning cho hay, các tình huống stress làm giảm số liên kết giữa các tế bào thần kinh và giảm khả năng quản lý các tình huống stress trong tương lai.

Nếu căng thẳng khi bị dồn nén, sẽ làm giảm chất xám ở vỏ não, giảm khả năng lưu trữ thông tin và thích nghi với môi trường.

Nhặt trên Net.