25 thg 2, 2013

Lời nói ... gói buồn

Em có ý kiến
Đọc tiếp >>

Định mệnh

Hà Văn Thịnh, Khoa Sử – Đại học Huế

Truyền thuyết kể
Gióng đánh giặc khi mới lên ba
Có dân tộc nào nhọc nhằn hơn thế?
Có nơi đâu
Lịch sử ngập chìm dâu bể
3.000 năm chưa hết giặc trước hiên nhà?
.
Định mệnh thét gào lịch sử bão giông
Ta giữ nước nhiều gấp bội phần
Thời gian dựng nước
Cho mãi đến hôm nay vẫn chưa thể nào có được
Bởi hạnh phúc
Cũng trông chừng sau, trước
“Nửa cái hôn phải tỉnh thức ngó quân thù”*
.
Lịch sử nhắc hoài câu chuyện Mẹ Âu Cơ
Sao ta phải lên rừng, xuống biển?
Kẻ cướp trên núi cao, dưới sóng ngầm hung hiểm
Bao năm thâm độc rình mò…
Chúng muốn ta quỳ – mỏi gối xin, cho
Để Hoàng Sa, Trường Sa máu cuộn cùng nước mắt
Để nỗi đau hóa lặng câm giữa hai hàm răng nghiến chặt
Để xa xót tủi hờn nhức mãi tâm can…
.
Không!
Lịch sử nói rằng sóng nước Bạch Đằng Giang
Rừng Chi Lăng, cửa Chương Dương, Hàm Tử…
Xác giặc chất chồng, bạo tàn mục rữa
Việt Nam ơi, không nhát sợ bao giờ!
Chúng nói rằng có cốt khư** người Trung Quốc ở Hoàng Sa
Sao không đến gò Đống Đa để bới thêm, nhiều lắm?
Thanh Triều ư? Bụi ác tàn ngàn dặm
Bão Tây Sơn quét sạch, một tuần!
.
Định mệnh nhắc ta rằng Đất Việt gian truân
Nhưng chữ S chẳng thể nào gục gãy
Người trước ngã, người sau đứng dậy
Cối Kê ư? “Hoan Diễn do tồn”.
Lịch sử dạy ta rằng đảo, sóng Biển Đông
Là máu thịt của giang sơn tổ quốc
Là một nửa của hồn thiêng Đất – Nước
Chẳng thể đem cho, đem bán vật vờ!
Ta hiểu cuộc đời không phải giấc mơ
Nên trang sách phải tựa mình bên giá súng
.
Định mệnh bắt đầu bằng linh danh Phù Đổng
Tuổi thơ giữ nước quên mình
Định mệnh cảnh báo rằng
Nhẹ dạ Mỵ Châu ơi
Một phút buông trôi
Ngàn năm không xóa nổi
“Tình” Ải Bắc
Là khôn lường gian dối
Lông ngỗng bay
Trắng bợt chữ “NGỜ”?
.
Định mệnh nhắc em rằng
Xin hãy đừng quên
Sống với nguy nan
Là bổn phận của muôn vàn con dân Việt
Đất nước hôm nay được sinh thành từ da diết:
Thà làm ma nước Nam!
Thà cả Trường Sơn cháy hết!
Chẳng cam tâm quỳ xuống, bao giờ (!)
H.V.T. 
* Thơ Chế Lan Viên
** Tàn tích xương người chết

Bia miệng


TRẦN ĐĂNG KHOA  
“Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”

Cái tên như chân lý, có tính cảnh báo sắc lẹm này, không phải do tôi nghĩ ra đâu. Làm sao một “gã thợ cày không có trâu” lại sâu sắc thâm thúy được đến như thế. Đó là kinh nghiệm đúc kết từ ngàn đời mà ông bà, cụ kỵ truyền lại cho chúng ta đấy. Các cụ bảo: “Trăm năm bia đá thì mòn - Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”. Khiếp không? Cứ tưởng chạm trổ dấu ấn của mình lên bảng vàng, bia đá thì sẽ vĩnh cửu. Chả phải. Mọi giá trị đều bị thời gian sàng lọc, đào thải và chắt lại . Nhưng cũng có những dấu vết không làm sao xóa được, nhất là khi nó đã thành “bia miệng” của thế gian. Đến cái nỗi ấy, thì chả có “cái cống” nào để mà tẩu thoát.

Đấy là hai trường hợp, hai “tiêu điểm” nổi cộm, gây bất bình lớn trong dư luận xã hội. Một ông Tây và một ông Ta. Ông Tây là ngài Giáo sư Joel Brinkley và ông Ta là ngài nghị sĩ Quốc hội Hoàng Hữu Phước. Cả hai ông này có tuổi tác khác nhau, hình dáng khác nhau, số phận khác nhau, ở hai vùng văn hóa hoàn toàn khác biệt nhau, vậy mà lại giống nhau đến kỳ lạ: Đều phải hứng chịu những trận mưa đá của đông đảo công chúng và cộng đồng mạng. Đều ngỡ ngàng, kinh ngạc vì không ngờ bài viết của mình lại bị dư luận phản ứng dữ dội đến như thế. Và khủng khiếp hơn, đều bị công chúng đề nghị sa thải, đuổi khỏi trường Đại học và phế truất khỏi Nghị trường. Và điều thú vị giống nhau nữa: Những người nổi giận, đòi sa thải hai ông, đều không phải là những đối tượng bị các ông chỉ trích, lăng mạ, mà toàn là những người ngoài. Đấy là những tiếng nói trung thực và khách quan. Ở ông nghị sĩ Quốc hội Hoàng Hữu Phước, nhiều Luật sư còn lên tiếng, muốn đưa ông ra Tòa vì họ còn tìm thấy trong bài viết của ông, có những dấu hiệu của tội phạm hình sự. Đến cả như thế thì khủng khiếp quá. Sự nổi giận có phần thái quá này cũng là điều dễ hiểu. Tôi gọi đó là sự nổi giận của văn hóa trước những hành vi thiếu văn hóa.

Vậy sự thực thế nào? Đầu đuôi ra làm sao mà hai ông phải “chịu trận” khủng khiếp đến như vậy?

Cứ như thông tin trên công luận, thì mới đây, giáo sư Joel Brinkley đã đăng một bài báo viết về Việt Nam: “Dù ngày càng giàu có, nhưng khẩu vị của người Việt chẳng giống ai”, kể lại những gì vị giáo sư “quan sát”, “nghe ngóng” trong 10 ngày ông ta du lịch tại Việt Nam. Ngay lập tức, bài báo đã cuộn lên những làn sóng phẫn nộ không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới. Ông ta viết: “Ở Việt Nam, bạn dễ dàng nhận thấy những điều bất thường. Bạn không nghe tiếng chim hót, không thấy sóc leo cây hay chuột lục lọi trong những đống rác. Thậm chí, cũng chẳng có con chó nào chạy rông. Thực tế, hầu như bạn không thấy được một con thú hoang hay thú nuôi nào cả. Chúng đi đâu cả rồi? Bạn có thể ngạc nhiên khi biết rằng: Chúng đều bị ăn thịt cả…”. Chưa dừng lại ở đấy, ông Giáo sư này còn cho rằng, vì ăn nhiều thịt, nên “Việt Nam luôn là một quốc gia hung hãn. Đã có 17 cuộc chiến tranh với Trung Quốc kể từ khi giành được độc lập hơn 1.000 năm trước và đã xâm chiếm Cambodia vô số lần và gần đây nhất là vào năm 1979. Trong khi đó, những quốc gia ở phía tây của nó đa phần là hòa bình trong những thế kỷ gần đây”.

Thật kỳ cục và bậy bạ. Rất nhiều học giả viết về Việt Nam. Nhưng tôi không thấy có tác giả nào lại thiển cận, ấu trĩ và trẻ con như cái ông Giáo sư này. Đã thế, ông ta lại rất tự tin, cứ phán khơi khơi về những điều ông ta chẳng hiểu gì cả. Đến Việt Nam mà ông ta lại cứ muốn xem chó hay súc vật chạy rông ở ngoài đường thì đúng là một gã say xỉn. Xin mời ông hãy nghe chính một người nước ngoài, bà Naomi Doak, làm ở tổ chức bảo vệ động vật Traffic: “Tôi không đồng ý với nhiều ý kiến của Joel Brinkley, vì ông toàn nhầm lẫn cả. Ở Việt Nam, chim, chó hay nhiều động vật, hầu hết đều là vật nuôi. Họ không thả rông, vì chúng có chỗ của chúng ở những nơi quy định”. Nói người Việt ăn nhiều thịt, ông “không hề thấy bóng dáng của loài động vật nào ở Việt Nam vì người Việt đã ăn thịt hết cả” là một võ đoán điên rồ của gã say rượu. Thực chất, trong tư duy người Việt không có thịt. Món ăn chính, thông dụng của người Việt là: Cơm – Rau – Cá. “Lậy giời mưa xuống. Lấy nước tôi uống. Lấy ruộng tôi cày. Lấy bát cơm đầy. Một khúc cá kho.” Đấy là khấn trời của người Việt. Khúc cá là mơ ước từ ngàn đời của người Việt. “Có cá đổ vạ cho cơm”. “Cứt cá còn hơn lá rau”. Trong đồng dao, ngay cả một đứa trẻ, khi bị khói ngột ngạt, muốn xua khói, cũng lại mang cá ra để dỗ dành: “Khói về đằng kia ăn cơm với cá. Khói về đằng này lấy lá dập đầu”. Rồi đây nữa: “Anh đi anh nhớ quê nhà. Nhớ canh rau muốn, nhớ cà dầm tương”. Cà thì cũng vẫn là một loại rau thôi. Trong món ngon đến tuyệt đỉnh của cặp uyên ương cũng không thấy có thịt: “Canh tôm nấu với ruột bầu. Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon”. Đến cả sản vật quý dâng biếu bố mẹ cũng vẫn là …rau: “Có con mà gả chồng gần. Có bát canh cần nó cũng đem cho”. Có thể liệt kê hàng trăm câu ca dao, tục ngữ ngạn ngữ tương tự như vậy. Trong tư duy văn hóa người Việt, có hơi hám thịt đâu. Thậm chí, thịt còn là nỗi bất an: “Ăn cơm với cáy thì ngáy o o. Ăn cơm thịt bò thì lo ngay ngáy”. Tôi cũng đã có lần kể về ông bạn Tây I van Navichxki của tôi bàn về bữa ăn của người Việt: “Cậu trông cái bàn ăn có sinh động không? Đúng là hai quốc gia riêng biệt nhé. Tớ thì đĩa và dao rĩa. Còn cậu thì bát và đũa. Đũa là biểu tượng của cái gậy chọc lỗ gieo hạt. Tớ có xem một bộ phim tư liệu khoa học của người Thuỵ Điển về Việt Nam. Trong phim có một anh chàng vừa hát, vừa chọc gậy! Mọi cái tồn tại đều có lý của nó. Cái rĩa trên đĩa tớ kia nó mang dáng của mũi lao phóng thú. Người Nga thích săn bắn lắm. Mà nói chung, người phương Tây đều thích săn bắn cả. Họ vốn quen ăn thịt. Còn các cậu lại chỉ ăn rau. Trông mâm cơm cứ xanh lè. Đũa thích hợp với việc cặp rau. Chẳng ai dùng dao, rĩa để xiên cắt rau cả". Người nước ngoài thường hiểu Việt Nam như thế đấy. Bởi vậy mà họ đã nổi khùng trước bài báo võ đoán thiếu thiện chí của Giáo sư Joel Brinkley. Họ cho đó là "thiếu thông tin, đầy cảm tính, hồ đồ, trịch thượng và phân biệt chủng tộc". Học giả Graeme Nye không giấu được nỗi bất bình: “Tôi là một người Anh đang sống ở Việt Nam. Tôi từng là nhà nghiên cứu ở Hạ nghị viện và Quốc hội Canada. Quan điểm của Joel Brinkley thật thiển cận và hoàn toàn không có tư duy của người nghiên cứu khoa học”. Pamela McElwee, người đã sống ở Việt Nam 5 năm , hiện đang làm trợ lý về lĩnh vực hệ sinh thái con người tại Đại học Rutgers và là chuyên gia về bảo tồn động vật hoang dã ở Việt Nam chứng minh: “Lịch sử của Đông Nam Á là hầu hết mọi quốc gia đều đã trải qua chiến tranh. Nước Mỹ có dân số ăn thịt lớn thứ hai thế giới tính theo trung bình đầu người”. Joshua Woerthwein, một công dân ở thành phố Norwalk, Hoa Kỳ thì bức xúc. “Không thể hình dung được đấy lại là một bài viết của một giáo sư từng giành được giải thưởng Pulitzer. Tôi cũng không hiểu sao một người như thế lại được cấp phép để “dạy dỗ” những đứa trẻ tại trường đại học?”. Và giận dữ hơn, cộng đồng mạng đang kêu gọi ký vào một lá đơn yêu cầu Đại học Stanford, Hoa Kỳ, sa thải vị giáo sư vì đã phỉ báng người dân Việt Nam. Lá đơn đòi đuổi việc Joel Brinkley được Mark Nelson, công dân Mỹ ở thành phố Boston khởi thảo. Lá đơn công bố trên Change viết: "Giáo sư mà thiếu hiểu biết như thế này không thể có chỗ tại Stanford hoặc bất kỳ trường đại học nào khác trên thế giới. Brinkley phải xin lỗi công khai và yêu cầu các chuyên gia về Việt Nam sửa sai lầm của ông ta. Nếu không, Stanford cần phải sa thải ngay ông ta.".

Cho đến thời điểm này, lá đơn yêu cầu sa thải giáo sư Joel Brinkley đã có gần 1000 chữ kí đến từ khắp nơi trên thế giới. Điều thú vị là, tất cả những người “nổi giận” ấy, đều không phải người Việt Nam. Đó là những tiếng nói khách quan của lương tri nhân loại. Điều ấy, cũng cho thấy cái thời bưng bít đã qua rồi. Không thể cứ nhắm mắt mà nói càn hay làm càn được. Gieo gió thì ắt sẽ gặt bão. Quy luật ấy không ngoại trừ bất kỳ một ai, cũng không phân biệt bất cứ quốc gia hay một đảng phái nào….
Theo LK

Thế sự hoen mùi bi

"Sai đạo lý, pháp lý"
Bọn áp đáo tại gia
Cùng đường phải chống lại
Thành tan nát cửa nhà.

Một năm trong ngục tối
Giờ mang tội giết người
Kẻ chủ sự tội nhẹ
Công lý giờ...Than ôi!

Lũ cướp ngày tàn ác
Chiếm đất và phá nhà
Tự ngợi ca hay đẹp
Đày tớ hay quỷ ma ?

Bao nhiêu thằng khốn nạn:
Kẻ đổ tội cho dân
Đứa cãi xằng, nói láo...
Vẫn yên vị chẳng cần.

Muốn vươn lên không dễ
Bao nhiêu kẻ ngó dòm
Chẳng sợ gì đạo lý
Chúng lao vào cướp cơm!

Chính những kẻ cưỡng chế
Lại điều tra- kỳ sao!
"Bóng" và "còi" như thế
"Đá" rồi "thổi" thế nào ?

Người nông dân gắng sức
Cuối cùng chẳng còn gì
Vì cường hào ác bá
Thế sự hoen màu bi !


Chúng nó ăn uống thế này đây!

Sơn-Thi-Thư blog: CHÚNG NÓ ĂN UỐNG THẾ NÀY ĐÂY, THƯA THỦ TƯỚNG!..

Ca dao ... mạng


Đôi lời: Gần như ngày nào Sơn-Thi-Thư cũng lên mạng (trừ những khi quá bận hoặc ốm mệt) nên thông tin cũng được cập nhật tương đối. Vào mạng mới thấy: trăm hoa đua nở, mỗi trang lại có những đặc trưng riêng theo tôn chỉ mục đích mang dấu ấn của trang web hoặc blog. Hôm nay, Sơn-Thi-Thư xin được đưa lên blog vài câu gọi là "cao dao...mạng", để kiểm chứng, xin mời quý vị và các bạn bấm vào dòng chữ khác màu trong mỗi câu "ca dao". Có thể có ý kiến đồng tình hoặc không đồng tình với chủ blog (đó là chuyện bình thường), Sơn-Thi-Thư rất mong nhận được ý kiến phản hồi của quý vị và các bạn, xin chân thành cảm ơn trước.
Muốn xem tin tức hàng ngày
Đa chiều, cập nhật và ngay BA SÀM
Trái qua: Nhà văn Hoàng Minh Tường (có tác phẩm nổi tiếng - Thời của Thánh thần),
Nguyễn Trọng Tạo, Dương Danh Dy, Trần Nhương và Ba Sàm. Nguồn: tuan7n.blogspot.com
 *
 *    *
Muốn xem "Răng chắc,...ặc bền"
Vào ngay trang "hót" tên miền QUÊ CHOA

  *
 *   *
Muốn cười cho thật thỏa thuê
Nhà thơ-Họa sĩ Trần Nhương bên dòng Vọng Bắc giữa biên giới VN-TQ
Ảnh: 
Trannhuong.com
  *
 *    *
Muốn xem hoa hậu "khoe hàng"
Tấm hình nóng được cho là của Ngọc Trinh (Tân hoa hậu Việt Nam hoàn cầu) 
Ảnh: Tintuconline.com.vn (Trang thông tin Tổng hợp Giải trí của Báo VietNamNet)
Ảnh trên Thông tấn xã Vàng Anh không che.

 

nhận xét:

GIẤC MƠ XANH

Em ngồi dưới tán cây xanh
Mơ màng tưởng có tay anh chạm vào
Con tim thổn thức xôn xao
Miên man ngỡ được ấp vào lòng anh

Tỉnh rồi chả thấy lá xanh
Nhin quanh chẳng thấy bóng anh đâu nào ?
Tủi thân nức nở nghẹn ngào
Mong sao mãi được tựa vào bên anh.

Giật mình tỉnh giấc mơ xanh
Bàng hoàng chỉ thấy một cành củi khô ...
Ai mà học hết chữ ngờ
Có ông cụ lão cưới cô lộn chồng...?
!!!.

GIÓ LÀO

Góp ý

Con bịt mắt, con bịt tai
Con thì bịt miệng, con này bịt chi ?
Theo Son-Thi-blog

Bây giờ mới biết: Những cơ hội hòa bình bị bỏ qua


Chương 8: Sai lầm của Hoa Kỳ
(Những cơ hội hòa bình bị bỏ qua)
GS Lê Xuân Khoa

·             “… nếu dân tộc ta không phải chịu sự tàn phá của hai cuộc chiến tranh và nếu Việt Nam không theo đuổi chủ nghĩa cộng sản thì xứ sở đã được hiện đại hoá từ lâu và Việt Nam ngày nay có thể đã trở thành một trong những con rồng của Á châu. Ôn lại kinh nghiệm về những sai lầm và những cơ hội bỏ lỡ của mỗi phe lâm chiến trong suốt thời kỳ từ 1945 đến 1975 qua hai cuộc chiến tranh, chúng ta có thể rút ra được nhiều bài học lịch sử cần thiết cho những thế hệ sau trong nhiệm vụ bảo vệ và phát triển đất nước“. – Lê Xuân Khoa

·             Chỉ vì lòng chán ghét một cuộc chiến tranh do chính mình chủ động, chán ghét những người lãnh đạo Việt Nam thiếu khả năng do chính mình chọn lựa, và đánh giá sai lầm tinh thần yêu nước của những người Việt Nam quốc gia, Hoa Kỳ đã từ bỏ trách nhiệm cam kết với nhân dân miền Nam Việt Nam cũng như với nhân dân Cam-pu-chia và Lào. Sau ba mươi năm liên lụy với hai cuộc chiến tranh ở một miền đất xa xôi và bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội hòa bình, Hoa Kỳ không những bị mang tiếng bại trận mà còn phải mất thêm hai mươi năm nữa để tìm cách giải quyết một cuộc khủng hoảng quốc tế về vấn đề tị nạn từ ba nước Đông Dương. – Lê Xuân Khoa

24 thg 2, 2013

Man rợ thay

honngv: Một "truyền thống" (chữ dùng của bài báo trên Dân trí) man rợ và hiếu chiến mà fóng viên báo Dân trí còn ca ngợi!
Đến bao giờ mới NGÓC ĐẦU lên được ???!!!



Đọc tiếp >>

“Nghị khùng”


Honngv: Đã kg muốn nhắc lại cái chủ đề “Nghị dởm” này nữa, nhưng hôm nay mới thấy báo Pháp luật (“lề fải”) có bài này nên lại fải dẫn đường link:

Báo Pháp luật 24/2/2013: Đó là cách gọi thể hiện sự dè bỉu của nhiều người đối với một ông đại biểu Quốc hội khi ông này bất thần dùng những lời lẽ hết sức kinh dị, quái dị và không hề bình dị để viết bài đăng blog nhằm phê phán, “tranh và luận” về các ý kiến của một đại biểu khác mà ông cho là “đại ngu” - hơn nữa lại tụ hội đến “tứ đại ngu”.

Đọc tiếp >>

Chuyện tào lao #2

NGHE ANH CÓ PHẢI CHẾT KHÔNG!
Fa – Xu – Ca

Nhà mình nổi tiếng bình đẳng, dân chủ, chuyện gì cũng hai vợ chồng bàn bạc kỹ sau mới quyết. Có quy chế hẳn hoi là: Việc gì mà hai vợ chồng nhất trí cao thì giao cho mình quyết cho nó hoành tráng, còn ba cái chuyện vớ vẩn bàn mãi không nhất trí được, thì giao cho vợ quyết, mình chả thèm!

Hồi ấy mình sửa nhà, xây lại tường rào xung quanh. Mình nhờ hẳn kiến trúc sư thiết kế cổng, bờ rào hẳn hoi, nên khá đẹp. Theo thiết kế chiều cao của tường rào là 2,3m, nhưng móng chìm dưới đất. Thợ đọc sai bản vẽ, nên xây nổi móng lên trên mặt đất hơn 30 phân. Chiều đi làm về mình nhìn qua biết là xây cao quá. Ngõ nhà mình chật, nếu tường bao cao quá rất không hợp lý. Mình nói với mấy ông thợ: “Các anh xây cao quá rồi. Phải dỡ bớt đi thôi!”. Cùng lúc đó vợ mình cũng ra đứng ngắm nghía: “Cao là cao răng được. Ri đang thấp là đằng khác. Để rứa, không phải dỡ diếc chi hết”.  Biết là không thể khác, mình không nói gì nữa, lẳng lặng vào nhà. Hôm sau đợi nàng đi làm trước mình ra bảo mấy ông thợ dỡ đi đúng 6 hàng gạch.

Mấy hôm sau tường xây xong, sơn ve đàng hoàng, vợ mình ra đứng chống nạnh, vênh mặt lên: “Anh thấy chưa, tường ri là vừa rứa mà anh cứ nói cao. May mà không nghe anh không thì dừ coi mần răng được!”. “Ừ, đúng, cao ri là vừa đẹp!”. Mình vừa nói vừa nhìn mấy ông thợ, mấy ông thợ cũng nhìn mình, cười tủm tỉm. Trong lúc đó cô nàng vẫn chưa thôi đắc chí: “Nghe anh có phải chết không!”.

Chuyện tào lao #1

CHÈ CHI MÀ ĐẮNG NGHÉT RI BÂY!
Fa – Xu - Ca 
Sau tết năm 1993 lần đầu tiên mình đi công tác tuyến Đường Bảy, lên miền tây Xứ Nghệ. Thằng Chú Béo, một học trò cũ của mình ở trường đại học lém lỉnh: “Miền tây đẹp lắm, hay lắm thầy ạ”. 
Quả thằng này tán gái thành thần. Dọc tuyến đường 7 có năm huyện, đi đến đâu nó cũng giới thiệu “cơ sở cách mạng” của nó, toàn là những ca không thể không xúc động.

Trưa hôm ấy ở Con Cuông, hai thầy trò định ra bến sông tắm. Như thường lệ mình vẫn mang theo chiếc máy ảnh tự động, khá xịn (hồi đó máy ảnh đang hiếm lắm). Khung cảnh mùa xuân thật đẹp: bãi ngô non xanh mướt, dòng sông Lam mùa này nước trong ngăn ngắt, trên bến một con đò đang đang cắm sào như chờ ai đó. Và, để như hoàn thiện cho bức tranh tuyệt vời đó đường đột hiện ra một cô gái đang giặt áo. Cố gái chắc mới mười chín đôi mươi, đội nón trắng và mặc áo màu thiên thanh, dáng mảnh mai, đẹp một cách thánh thiện. Chú Béo như reo lên: “Đẹp quá thầy ơi, nó chết với em rồi!”. Nói rồi nó cởi áo, chạy xuống bến sông nhờ cô gái giặt hộ. Cô gái thẹn thùng, cứ quay mặt đi “em nỏ mô, em nỏ mô”, còn thằng Chú thì cứ lấn tới. Cuối cùng cô gái cũng giặt áo cho nó. Lúc hai bên giằng co như thế mình đã chớp được mấy kiểu. Cái thằng tài thật, đến khi cô gái giặt xong áo, đưa lại cho nó cũng là lúc nó nhận được lời mời tối đến nhà chơi. Tối hai thầy trò đến thật, Chú giới thiệu mình là thủ trưởng. Đã là thủ trưởng thì phải nghiêm, hôm ấy có lẽ trông mặt mình chẳng khác gì giám thị trại tạm giam. Ra về Chú nói: “Thầy phải làm cho em bài thơ mới được!”. Mình nhận lời, vì thực ra ta cũng đâu có vô tình! Hôm sau về đến Đô Lương thì xong bài thơ, mở đầu bằng một câu nhại Hàn Mặc Tử: “Trời ạ, làm sao cho khỏi nhớ”. Thằng Chú đọc xong sáng mắt lên: “Trời ơi, bãi ngô non, trưa nắng, bến sông xuân...”. Thầy cũng say rồi!”. Chưa bao giờ thằng Chú sốt sắng chuyện rửa ảnh như thế. Nó mang mấy tấm đến khoe ngay: “Thầy chụp đúng như trong thơ thầy viết”.

Tháng sau, Chú Béo mang nửa cân chè đến phòng mình: “Của em Con Cuông gửi cho thầy, trả tiền nhuận ảnh”. Mình pha ngay một ấm: “Chè thơm thế”. Và, ý nhị hỏi: “Còn bài thơ nữa chứ?”. Thằng Chú cười láu cá: “Bài thơ thì em nói là của em làm”. “Rứa nhuận bút ra răng?”. Nó nói nhỏ, giọng ranh mãnh: “Dạ, thưa thầy, em “ăn” rồi!”.  Mình dằn mạnh chén nước xuống: “Chè chi mà đắng nghét ri bây!”

Còn đây là bài thơ gây tai họa:

Trời ạ, làm sao cho khỏi nhớ
Bãi ngô non. Trưa nắng. Bến sông xuân...
Em thánh thiện hiện lên. Đường đột quá!
Con đò ngang trên bến đứng tần ngần...

Nón thì trắng, mà mắt thì đen thế
Mà mảnh mai sau màu áo thiên thanh
Tay em quẫy sóng dập dờn mặt nước
Con sóng này còn vỗ một đời anh...

Thôi đừng vò nữa em
kẻo nát lòng anh đấy!
Chiếc áo kia không trắng lại nữa rồi
Em chúm chím nụ tầm xuân ai hái
Còn áo anh nhựa dính một thời trai...

23 thg 2, 2013

Phải chăng là trả đũa ?


Phải chăng ngày 18/2 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chính thức tuyên bố “ngừng xây dựng cảng nước sâu Kê Gà” mà bọn Tàu “trả đũa” bằng cách “tưng bừng kỷ niệm cái ngày mà theo họ, đó là ”cuộc chiến đấu phản kích tự vệ, bảo vệ biên giới” ?

Dù thế nào đi nữa, chẳng hiểu các vị đã mở mắt ra chưa? Trong phần phản hồi của độc giả trên trang ABS, tôi chú ý đến một phản hồi có nick nahme Mẹ Đốp như sau:

Hôm qua tình cờ được biết ông Đào Nguyên Cát TBT Thời báo Kinh tế VN có gặp ông Đinh Thế Huynh và gặng hỏi vì sao báo chí VN im hơi về cuộc chiến 17/2/1979 đã thế lại còn cấm đoán nhân sĩ trí thức đặt vòng hoa tưởng niệm các liệt sĩ. Ông Huynh trả lời đại ý: Ta và Bạn đã cam kết không nhắc đến quá khứ nữa (GCM tô đậm) nên ta không chủ động khơi lại chuyện cũ. Nếu báo Nhân Dân hay Quân Giải phóng của TQ mà đưa tin, bài thì ta cũng sẽ đáp trả tương ứng…

Thế mới biết mấy anh báo Mỹ như Washington Post, Newyork Time… không cam kết với Tuyên giáo VN trước nên vụ kỷ niệm 40 Điện Biên Phủ trên không bị VN làm to chuyện cho bẽ mặt Đế Quốc Xâm lược.

Comment khác, (22/02/2013 lúc 07:05):

Nếu sự việc trên là xác thực. Không biết ngài Đinh Thế Huynh nói riêng và 14 ngài trong BCT đang lèo lái con tàu Việt Nam hôm nay có còn tin và tha thiết gắn bó với ông láng giềng cùng ý thức hệ tiền hậu bất nhất này đến bao giờ nữa đây?

CHÚC TẾT XUÂN QUÝ TỴ

Lời chúc đầu xuân Quý Tỵ

Đầu năm chúc các bạn khỏe vui
Cả năm luôn khoe sắc - nói cười
Cùng đàn con cháu luôn đầm ấm
Đi du lịch khắp chốn cùng nơi

HT

Xin tiếp: 
Năm Rắn đến rồi các bạn ơi
Phải bò, luồn lách kể cả bơi
Lên non xuống biển, đâu cùng tận
Khắp chốn sơn hà, lắm chỗ … chơi.

honngv

Tạo hóa!

Rừng xanh ai nhuộm mà xanh
Má hồng ai nhuộm vẫn quanh năm hồng
Gió thu thổi ngọn phù dung
Dù anh sắt thép em nung cũng mềm


HT 

Nhân hóa 

Trên Trời có đám mây xanh
Ở giữa mây trắng xung quanh mây vàng.
Ngày xưa đò đẩy anh sang
Sao em chẳng nhuộm cho hàng thêm xanh?! 

honngv  0:22- 24.2.2013


Chủ Tớ
HT st

Khi Đảng cần già
Ta đang còn trẻ
Khi Đảng cần trẻ
Thi ta đã già
Đảng cần đàn bà
Ta lại đàn ông
Đảng cần công nông
Ta là trí thức
Đảng chỉ cần đức
Ta có cả tài
Đảng cần cả hai
Ta thành thiên cổ!!! 

Em Anh 

Em như cục cứt trôi sông
Anh như con chó ngồi trông trên bờ.

Anh như táo rụng sân đình, 
Em như gái dở đi rình của chua.

Anh ơi uống rượu thì say,
Bỏ ruộng ai cày, bỏ giống ai gieo.


Anh về để quạt lại đây,
Mở ra xếp lại cho khuây cơn buồn…


Honngv 24/2/2013-16:00

TIẾU LÂM ĐẦU NĂM RẮN

Đầu xuân xin chúc các bạn k14vt của chúng ta luôn mạnh khỏe, hp và an khang thịnh vượng cùng con cháu, Xin các bạn zành vài phú tư zãn đọc mấy mẩu chuyện sau, HT lưu ý càng về cuối bài càng thấy hấp zẫn hơn
Xin trân trọng kính mời

Truyện cười bôi bác VN (Tổng hợp)

Truyện cười bôi bác VN
Trước khi vào đọc tổng hợp Truyện cười bôi bác VN dưới đây thì mình xin lưu ý các bạn: Tất cả những câu chuyện này là hoàn toàn không có thật, chỉ là những câu chuyện bịa với mục đích duy nhất là tạo tiếng cười cho mọi người sau thời gian lao động mệt mỏi.

Người Ả rập đặt quả táo lên đầu 1 cô gái xinh đẹp, lùi xa 100m, giương cung. Mũi tên lao đi vun vút, bửa đôi quả táo.
Anh ta nói: "I'm Sinbad".
Người Anh đặt quả chanh lên đầu 1 cô gái xinh đẹp khác, lùi xa 150m, giương cung. Mũi tên lao đi vun vút, xuyên qua quả chanh.
Anh ta nói: "I'm Robin Hood".
Người cuối cùng Việt Nam nhìn 2 đối thủ đầy khinh bỉ. Anh ta đặt 1 trái sơri lên đầu cô gái xinh đẹp nhất, lùi xa 200m, giương cung. Mũi tên lao đi vun vút.
Anh ta nói: "I'm ...Sorry".


Xe đang trên đường ra sân bay, người khách Nhật Bản nhìn thấy một chiếc xe vọt qua, ông ta thích thú thốt lên:
- Ooh... TOYOTA! Made in Japan! Very fast!
Một lúc sau lại có một chiếc xe khác phóng qua, ông khách lại reo to:
- Ooh... Nissan! Made in Japan! Very fast!
Người lái xe bắt đầu cảm thấy bực mình, chưa kịp có ý kiến gì thì lại nghe thấy ông khách Nhật Bản hãnh diện reo:
- Ooh... Misubishi! Made in Japan! Very fast!...
Đến sân bay, người khách xuống xe trả tiền taxi, người lái taxi nói: 200 USD
- Ooh... Very expensive!!! This is a short distance!
Người lái xe thản nhiên chỉ vào đồng hồ tính km và nói:
- Made in VN! Very Fast

 
Truyện cười Việt Nam vô đối
Ba nước Việt, Mỹ, Nhật cùng tham gia cuộc thi ngực bự. Nhật đem ra 1 trái bưởi, khoe:
- Phụ nữ nước tui, ngực bự như thế này đây!
Cả hội trường vỗ tay reo hò:
- Bự quá, bự quá!!!
Mỹ đem ra 1 trái dưa hấu:
- Phụ nữ nước tui ngực bự phải chừng này!
Cả hội trường lại vỗ tay la ó:
- Wá bự, wá bự!
Đến lượt Việt Nam đem ra một trái chôm chôm:
- Đây là hình ảnh của phụ nữ VN
Cả hội trường ồ lên:
- Trái chôm chôm thì đâu có bự gì đâu mà khoe?!
- Nhưng... đó chỉ là... cái... núm!

Trong 1 cuộc thi nhịn đói gồm 3 nước Anh, Nhật và Việt Nam. Mỗi người bị nhốt trong 1 cái hộp sắt và có gắn chuông, hễ ai không chịu nổi thì "reng...reng" sẽ được ra ngoài, ai chịu đựng lâu nhất sẽ thắng
Thằng Anh chịu đc 3 ngày thì "reng...reng"
Thằng Nhật chịu đc 5 ngày phải bò ra
Qua tới ngày thứ 7 thấy thằng VN vẫn im hơi lặng tiếng. BTC quyết định cho VN thắng. Nhưng khi mở hộp thi thấy thằng VN nằm chết từ lúc nào rồi, trên vách còn ghi dòng chữ bằng máu "...đm thằng nào cắt chuông tao"

Sau thành công của kỳ thi Olimpic toán quốc tế. Nước chủ nhà Việt Nam lại tổ chức một cuộc hội thảo giáo dục, bao gồm những bộ trưởng bộ giáo dục các nước có nền giáo dục phát triển.
Hội nghị đang tranh cãi xem nước nào có nền giáo dục tốt nhất.
Nước Mỹ:
- Nước chúng tôi, tin học đóng vai trò hàng đầu, một đứa trẻ 3 tuổi có thể sử dụng thành thạo máy vi tính và internet.
Mọi người xôn xao về báo cáo này.
Trung Quốc:
- Thế đã là gì, ở Trung Quốc, có những thần đồng mới 9 tuổi đã có thể theo học chương trình đại học.
Cả hội nghĩ vỗ tay nhiệt liệt. Đến Việt Nam, đất nước chủ nhà, ai ai cũng hồi hộp trước bài phát biểu của ông bộ trưởng:
- Tất cả đều là tầm thường hết, ở Việt Nam chúng tôi, thậm chí có rất nhiều học sinh không biết đọc biết viết cũng tốt nghiệp cấp 2

Trên 1 chuyến máy bay. Phi công thông báo phải bỏ tất cả các vật không cần thiết vì máy bay quá tải.
Trước tiên 1 người Mĩ thả 1 vali xuống, anh người Nhật hỏi: “Trong đó có cái gì?”.
Anh Mĩ trả lời: "Ðô la đó, nước tui có mà đầy”.
Tiếp theo anh Nhật thả một cái bao xuống. Anh Mĩ hỏi: “Trong đó có cái gì?”.
Anh Nhật trả lời: "Kim cương đó, nước tui có mà đầy".
Anh người Việt Nam thấy thế sẵn chân đạp luôn hai anh Mĩ và Nhật xuống khỏi máy bay. Anh người I Rắc hỏi: “Tại sao?”. Anh Việt Nam trả lời: "Mấy thằng ba xạo đó, nước tui có mà đầy".

Năm 2010 có 1 đoàn tàu xuyên quốc gia đi qua tất cả các nước trên thế giới. Trên tàu có 1 ông giáo sư bảo rằng cứ đi qua đất nước nào ông ta không cần nhìn cũng biết. Mọi người ko tin bèn bảo ông ta làm thử.
Ông ta thò tay ra ngoài cửa sổ đoàn tàu:
- Ở đây nóng quá! Chắc là California Mỹ rồi.
Một lúc sau ông ta lại thò tay ra ngoài và bảo:
- Chà! Lạnh thật! Đến Matxcova rồi!!
Đúng 2h sau ông ta thò tay ra cửa sổ rồi rụt vào nói:
- Mất cái đồng hồ đeo tay. Đúng đây là Việt Nam rồi !!

Việt Nam vô đốiMột bác Việt Nam ngồi ăn sáng trong quán, thì bỗng có một chú Mẽo (USA) lân la vào ngồi cạnh, vừa bỏm bẻm nhai kẹo cao su vừa bắt chuyện.
- Này, ở Việt Nam ăn bánh mì cả vỏ à?
- Ừ - khó chịu vì bị làm phiền, bác Việt Nam trả lời cộc lốc.
- Hừm, ở Mỹ bọn tao khác, chỉ ăn ruột thôi, cùi bánh thì nghiền ra làm bánh sừng bò, bán sang Việt Nam.
Chu mỏ thổi một cái bong bóng, hắn hỏi tiếp với vẻ mặt rất tự mãn:
- Thế chúng mày cũng ăn mứt với bánh mì chứ?
- Tất nhiên - Bác Việt Nam trả lời, với vẻ ko quan tâm.
- Ở Mỹ khác - vừa nổ đốp một bóng kẹo cao su, thằng Mẽo vừa nói với vẻ chế diễu - Bọn tao chỉ ăn hoa quả cho bữa sáng, còn vỏ, hạt thì tái chế biến thành mứt, rồi bán cho Việt Nam.
Đến đây thì cú lắm rồi, bác Việt Nam bèn hỏi lại:
- Thế ở Mỹ chúng mày có "ấy ấy" không?
- Tất nhiên.
- Thế chúng mày làm gì với những bao OK vừa dùng xong?
- Vứt đi thôi, thế cũng hỏi.
Mỉm cười với ánh mắt tinh quái, bác Việt Nam trả lời:
- Chúng tao thì khác, ở Việt Nam người ta gom tất cả OK dùng rồi để tái chế, nấu chảy ra thành chewing gum, rồi đem xuất khẩu sang... bán cho chúng mày đấy..

Gần đây trên các báo thế giới, các nhà khoa học người Nhật có đăng tin: “Họ đã đào sâu 100m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp đồng 1000 năm tuổi” – Điều này chứng minh 1000 năm trước người Nhật đã xài điện thoại để bàn???!!!”
Vài năm sau, người Mĩ lại đăng: “Họ đào sâu 200m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp quang 2000 năm tuổi!!!” – Chứng tỏ 2000 năm trước người Mĩ đã xài truyền hình cáp và Internet!!!.
Chỉ sau đó 1 ngày, người Việt Nam đăng tin: “Họ đã đào sâu 500m xuống lòng đất và chẳng phát hiện gì cả!” – Chứng tỏ 5000 năm trước VN xài Wireless!!!

Cả thế giới đều phải kiêng nể người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm rồi mới nói. Người Nhật lại sợ Trung Quốc vì Trung Quốc ko nói mà làm. Người Trung Quốc lại sợ ai??? Xin thưa Trung Quốc sợ nhất Việt Nam vì Việt Nam nói 1 đằng làm 1 nẻo...

Chúa trời quá bộ xuống thăm Địa ngục, ngài đi dạo mọi nơi. Đến khu vạc dầu đang nấu tội nhân, mỗi vạc đều có ghi tên mỗi nước. Nhưng lạ thay, chỉ duy nhất 1 vạc đề VN ko đậy vung. Ngạc nhiên người mới hỏi Quỉ sứ, Quỉ sứ cười hà hà:
- Dân các nước khác nếu ko đậy vung là chúng công kênh nhau thoát khỏi vạc ngay nên phải đậy. Riêng bọn VN, cứ thằng nào ngoi lên là bị thằng dưới kéo xuống liền nên đậy vung làm gì cho .....phí.

Trong một cuộc họp, phía Nga bảo dân VN mất vệ sinh toàn đái bậy ngoài đường, phía VN bảo:
- Làm đ.. gì có chuyện đấy!.
Phía Nga nói:
- Đêm nay bọn tao xách AK-47 đi quanh hồ Tây, thấy thằng nào đái bậy là xử luôn. Phía VN OK.
Sáng hôm sau VN thiệt 37 mạng. Ức chế quá, VN cử 2 đặc nhiệm sang Nga, vác colt đi quanh quảng trường đỏ và làm như bọn Nga.
Hai chú đặc nhiệm đi cả đêm, vừa mệt vừa rét đến gần 2h sáng mới thấy 1 thằng tè đường, 2 chú mừng quá nã sạch đạn vào hắn.
Sáng hôm sau, báo chí nga đưa tin:"Đêm qua, đại sứ VN ở Nga bị bọn khủng bố bắn chết khi đang làm nhiệm vụ."

Một người Mỹ vào tiệm hớt tóc, khi hớt xong chủ tiệm không tính tiền vì hôm nay là ngày của tuần lễ Free, sáng hôm sau khi mở cửa chủ tiệm hớt tóc nhận được 20 bông hồng mang ý nghĩa cảm ơn.
Một lát sau một người Ý vào hớt tóc cũng Free, thế là sáng hôm sau chủ tiệm nhận được 20 chiếc bánh pizza.
Một lúc sau một thanh niên người Việt vào hớt tóc và cũng được Free, sáng hôm sau khi mở cửa người chủ tiệm hớt tóc giật mình vì có 20 ông VN đang đứng chờ.

Ông Việt Nam mới học tiếng Anh vô tình đụng phải ông Tây nên nói: "I'm sorry"
Ông Tây cũng lịch sự: "I'm sorry too"
Ông Việt Nam nghe xong vội vàng: "I'm sorry three"
Ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: "What are you sorry for?"
Ông VN làm luôn: "I'm sorry five".
Ông Tây lo lắng hỏi ông Việt Nam "Sorry, are you sick".
Ông VN vẫn thản nhiên "I'm Sorry Seven".
Ông Tây tức lắm trợn mắt hỏi "Sorry, do you intend to count to eight?".
Ông Việt Nam kiên nhẫn "I'm sorry nine"...
Ông Tây ngọng luôn "Then..then..."
Ông Việt Nam "I'm sorry eleven..."

Trên máy bay có chở tổng thống Mỹ, Bill Gates, Đức giáo hoàng và một anh Việt Nam, đang bay qua Đại Tây Dương thì máy bay có sự cố.
Viên phi công chạy ra nói:
- Phải nhảy dù thôi máy bay hỏng nặng quá không sửa dc!
Rồi lấy một cái dù phóng xuống ngay. Lúc đó kiểm tra lại mới biết hiện chỉ còn 3 cái dù. Tổng thống Mỹ nói:
- Tôi là người quan trọng nhất nên tôi phải sống! Rồi lấy một cái dù nhảy ra ngoài. Bill Gates nói:
- Tôi là người thông minh nhất tôi cũng cần sống!
Rồi quơ vội cái dù nhảy ra ngoài.
Lúc này Đức Giáo Hoàng nói :
- Cha sống đã lâu rồi nên con hãy lấy dù nhảy ra ngoài đi.
Anh VN trả lời:
- Không cần vậy đâu cha ơi! Thằng thông minh nhất thế giới vừa ôm cái mùng của con nhảy ra ngoài rồi!

Một giáo sư nghiên cứu về tâm lý học của các quốc gia thực hiện một chuyên đề về cách cư xử của các dân tộc trên thế giới. Ông ta chọn 2 người đàn ông và 1 người đàn bà của các nước Tây Ban Nha, Anh, Pháp và Việt Nam, rồi đưa đến 4 hòn đảo hoang khác nhau.
Sau một thời gian, ông ta quay trở lại. Khi đến hòn đảo của những người nước Tây Ban Nha, ông rất ngạc nhiên khi chỉ thấy còn mỗi cô gái. Ông hỏi :
- Thế hai chàng trai còn lại đâu rồi?
- Họ cùng yêu tôi và không ai chịu nhường ai cả, cuối cùng họ lao vào nhau quyết tử, và chết sạch cả rồi - cô gái trả lời.
- Ðúng là người Tây Ban Nha - ông giáo sư nghĩ - Họ hiếu chiến như những trận đấu bò tót của dân tộc họ.
Khi đến hòn đảo của Anh, ông thấy mỗi người ở mỗi góc của hòn đảo, bèn hỏi :
- Tại sao các bạn lại không cùng nhau làm việc ?
- Trước khi đưa chúng tôi đến đây, ông có giới thiệu chúng tôi với nhau đâu - một người trả lời.
Quả là một dân tộc lịch sự !!!
Khi đến hòn đảo của nước Pháp, ông thấy một thanh niên đang làm vườn và hỏi :
- Hai người kia đâu rồi ?
Chàng thanh niên đáp :
- Tôi yêu cô ấy, và anh kia cũng vậy. Nên chúng tôi chia nhau mỗi người yêu cô ấy một tuần. Bây giờ thì đến lượt anh ta. Họ đang sống với nhau ở đằng kia, còn tôi thì phải làm việc.
À, nước Pháp, một đất nước của tình yêu và sự lãng mạn.
Cuối cùng, Khi đến hòn đảo có người Việt Nam thì chỉ thấy 2 anh thanh niên đang ngồi nhậu. Ông hỏi:
- Cô gái kia đi đâu rồi?
Hai thanh niên nói:
- Cô ấy đã đi sang hòn đảo khác rồi. Cô ấy thích ngoại kiều hơn.
·
Truyen cuoi Viet Nam vo doiTrong 1 cuộc thảo luận gồm 4 nước: Việt Nam, Nhật, Bungari và Hà Lan. Nước Nhật khoe:
- Nước tui có hoa anh đào là đẹp nhất!!
VN tiếp:
- Đáng để lót đít ngồi. Nhật , Hà Lan: - Đúng, đúng...
Đến Bungari khoe:
- Nước tôi có hoa hồng đẹp nhất!
VN: - Đáng để lót đít ngồi. Nhật, Hà Lan: - Đúng, đúng...
Hà Lan vội khoe về nước mình:
- Còn nước tui có hoa Tulip là đẹp nhất!!
VN lại nói : - Đáng để lót đít ngồi. Nhật, Bun: - Đúng, đúng...
Cả ba nước nỗi giận quay sang VN và hỏi:
- Thế VN có gì mà nói?
VN thản nhiên đáp:
- Có xương rồng <~~~ lót ngồi thử xem! ^^

3 vị tướng người Nhật, Mĩ và Việt Nam thi xem quân đội của ai dũng cảm nhất.
Người Mĩ nói :
- Bây giờ tôi cho 1 tiểu đội lính của mình vào một căn phòng. Sau khi tôi thả 1 sợi lông chạm đất thì 1 phút sau lính của tôi sẽ tự sát hết.
Quả đúng như vậy, sau khi vị tướng người Mĩ thả sợi lông xuống đất và đi ra khỏi phòng thì nghe thấy tiếng cầu kinh của binh sĩ Mĩ và một phút sau tất cả đều tự sát hết.
Đến lượt vị tướng người Nhật nói:
- Cần gì phải 1 phút. Chỉ cần sợi lông chạm đất là lính của tôi sẽ tự sát hết. Khi ông ta thả sợi lông rồi vừa bước ra khỏi phòng thì đã nghe thấy tiếng súng nổ và tất cả đều đã chết.
Đến lượt Vị tướng Việt thì ông cũng làm như vậy và ba vị tướng ngồi chờ.
Nhưng chờ đến nửa tiếng mà vẫn chưa nghe tiếng súng nên hai vị tướng kia cười chế giễu vị tướng Việt. Nhưng rồi ông cười khẩy và dẫn hai vị tướng kia vào phòng.
Hai vị tướng kia há hốc mồm kinh ngạc vì tất cả anh lính đều đang nằm dưới sàn nhà.... thổi lông gà để không cho nó chạm đất.
·.
Trong một liên hoan kiếm thuật thế giới, hiệp sĩ Pháp ra sân khấu.
Nhân viên của ban tổ chức thả ra một con ruồi, anh ta lập tức vung kiếm, bổ con ruồi ra làm đôi. Cả hội trường vỗ tay như sấm. Tiếp đó, võ sĩ Nhật bổ một con ruồi khác ra làm tư.
Cả hội trường nín thở, chờ sự xuất hiện của đương kim vô địch VN. Ruồi thứ ba được thả ra.
Kiếm sĩ VN vung kiếm như gió, mũi kiếm thẳng hướng con ruồi... nhưng chúng không hề hấn gì.
Cả hội trường ngạc nhiên, thất vọng, riêng anh ta vẫn mỉm cười mãn nguyện. Có người hét:
- Còn đắc ý à, thất bại rồi!
- Xin quý vị nhìn kỹ cho! Con ruồi đó tuy vẫn sống, nhưng.... nó sẽ không bao giờ làm cha được nữa !

Có cuộc thi điều khiển voi giữa ba nước: Mỹ, Nga và Việt Nam. Mở đầu cuộc thi là làm sao để con voi đực nhảy lên nhảy xuống.
Nga gắn lò xo cho voi nhưng chỉ nhảy được một cái rồi té.
Mỹ mở nhạc hết cỡ cho con voi có hứng nhảy, nhưng qua hết 10 album nó chỉ vẫn nhấc được hai chân.
Tới Việt Nam, nhẹ nhàng và không tốn kém, "đấm" vào chỗ ấy của con voi... thế là nó nhảy như điên.
Tới vòng hai, làm sao cho con voi lắc đầu. Mỹ và Nga cố cầm đầu con voi mà lắc. Việt Nam cũng nhẹ nhàng xử lý...
- Mày có muốn giống như hồi nảy nữa không cưng?
Con voi lắc đầu như điên.

Trong đại hội hàng không quốc tế, một người Mỹ hùng hồn tuyên bố:
- Hãy đưa tui cục sắt tui sẽ làm ra một con boeing 767!
Người Nhật đứng gần đó bĩu môi:
- Hãy đưa tui một ít chất bán dẫn tui sẽ trang bị cả hệ thống thông tin liên lạc trên con 767 đó.
Bác VN nãy giờ lo chụp hình cũng quay sang quả quyết:
- Nếu đưa tui một nữ tiếp viên hàng không tui có thể cho ra đời một phi hành đoàn và hành khách số lượng không hạn chế ...
·.¸¸.·´´¯`··._.·~~~'~'~~ DoPhuQuy's Blog ~~'~'~~`·.¸¸.·´´¯`··._.·