Để tiếp tục cảm nhận cái hay của con chữ xin copy sang đây 1 trong rất nhiều Cảm nhận của Trần Đăng Khoa về bài viết của thi sỹ Nguyễn Đình Xuân:
Cảm nhận từ: Trần Đăng Khoa [Bạn đọc]
· http://laokhoa.blogtiengviet.net/
14.04.11@10:20
@Thi
sĩ Nguyễn Đình Xuân
Cám
ơn chú em đã có bài viết về thơ anh. Cũng rất cám ơn chú em đã đọc kỹ anh và
đọc có hệ thống. Bài viết có nhiều lý giải hay. Chỉ tiếc phần trích dẫn chứng
không chuẩn, vì thơ anh các nhà xuất bản in đi in lại rất nhiều, có năm in lại
đến 5 lần ở các nhà xuất bản khác nhau, nhiều khi họ cứ in và không làm việc
với tác giả nên văn bản không chuẩn. Có thể em trích dấn từ những văn bản ấy
chăng?
Em
chỉnh lại cho anh nhé, để có một văn bản chuẩn. Đây cũng là một việc làm cần
thiết. Bởi anh em mình vốn là người luôn tôn trọng độc giả:
1,
Ngoài thềm rơi cái lá đa
Tiếng
rơi rất mỏng như là rơi nghiêng...
(Không
phải: "Ngoài trời rụng cái lá đa....). Viết thế không ra cái chùa. Vả lại
chữ rụng rất thô, lại âm trắc, mà nghe rất nặng.
2,
Câu thơ: Mái gianh ơi hỡi mái gianh
Ngấm
bao mưa nắng mà thành quê hương...
(Không
phải: Mái gianh ơi hỡi mái gianh/ Trải bao mưa nắng mới thành quâ hương). Ngấm
mưa nắng mới là mái gianh. Còn Trải trung tính, lười và mòn.
3,
Câu thơ:
Những
mùa đi thăm thẳm
Trong
mung lung chiều tà
Biết
bao chàng trai trẻ
Cứ
lặng thinh mà già...
Lính
thời bình là thế. Cứ lặng lẽ đi qua tuổi xuân trong những góc rừng, hốc núi, mà
chẳng có chiến công gì to tát. Nếu viết như em dẫn:
Biết
bao chàng lính trẻ
Đã
thành ông bố già thì rất bình thường. Vì ai mà chẳng thành bố già, cứ gì phải
lính.
4
Bài Ở nghĩa trang Văn Điển
Người
hạnh phúc và người đau khổ
Đều
gặp nhau trắng toát ở nơi này
Đều
dài rộng như nhau vuông cỏ biếc
Đều
ấm lạnh như nhau trong hơi gió heo may...
Không
phải: Người nổi tiếng và người không nổi tiếng. Nổi tiếng là sự bất thường,
mang tính khu biệt, lại hạn hẹp, không phổ quát trong cõi người. Đối với người
đời, chỉ có hạnh phúc và bất hạnh. Không phải ai cũng may mắn có được hạnh
phúc. Người bất hạnh, đau khổ nhiều lắm, đầy khắp thế gian. vv. Còn những câu
thơ trích không chuẩn khác, nhưng không đáng kể. Nó vặt vặt thôi. Có một chi
tiết anh cũng muốn đưa chuẩn xác: Anh được trao Giải thưởng nhà nước là trao
cho ba tập thơ. Góc sân và khoảng trời, Bên cửa sổ máy bay, Tuyển thơ Trần Đăng
Khoa (1966-2000). Như thế, mảng thơ viết ở thời thiếu nhi chỉ là mảng rất mỏng,
so với thơ được trao tặng khi ở tuổi trưởng thành.
Một
lần nữa rất cám ơn chú em. Hôm nào em qua 58 Quán Sứ, anh tặng em tập thơ mới ở
Nhà xuất bản Lao Động mới xuất bản. Tập này chuẩn hơn, dày hơn 600 trang khổ
lớn. Chúc em thành công trong sáng tác và trong sự nghiệp báo chí
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét