9 thg 3, 2013

Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) đang làm gì với đất nước, với người dân?

Tiếng nói của người dân Đại Từ - Thái Nguyên
Phần I - Trích tin tức các báo đã đăng:
Để khách quan, chúng tôi xin trích đăng tin các báo trong nước gần đây viết về Tập đoàn điện lực Việt Nam.
1)      Báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 14/3/2011 đăng bài “Giá mua điện Trung Quốc ngày càng đắt đỏ”, cho thấy cái sự đắt đỏ này không chỉ thể hiện ở giá cả: Tuy nhiên, thực tế thời gian qua, Việt Nam cũng hứng chịu không ít những khó khăn khi phải phụ thuộc ít nhiều vào đối tác bán điện này. Đơn cử như tháng 3.2010, đúng lúc thuỷ điện miền Bắc sụt giảm trầm trọng thì công ty lưới điện Vân Nam, Trung Quốc lại tạm ngưng cấp điện đường dây 220kV Tân Kiều - Lào Cai và 110kV Hà Khẩu - Lào Cai. Lý do là... để thi công công trình… Trong khi đó, việc mua điện của Trung Quốc phải thực hiện theo hợp đồng thương mại rất chặt chẽ. Chỉ cần sử dụng tăng hay giảm sản lượng điện so với mức đăng ký trong hợp đồng, phía Việt Nam ngay lập tức sẽ bị phía Trung Quốc phạt.
2)      Báo Công An Nhân Dân ngày 5/5/2012 đăng bài “Mua điện Trung Quốc giá cao hơn trong nước 37%”Tuy nhiên, vấn đề gây bức xúc trong toàn bộ câu chuyện này là ở chỗ trong khi các nhà máy chịu lỗ, chịu bị cắt giảm công suất vì thừa điện, thì ngược lại chúng ta vẫn phải bỏ ngoại tệ ra để mua điện Trung Quốc với giá cao. Theo các nhà máy phản ánh, trong năm 2011, Tổng Công ty Điện lực miền Bắc mua điện của Trung Quốc với giá 6,08 cent, tương đương 1.268 đồng/KWh, cao hơn khoảng 37% với giá mua điện trong nước. Chưa kể trong đàm phán mua điện của họ, các điều kiện là hết sức ngặt nghèo, chúng ta bị ép đủ kiểu và luôn treo trên đầu khả năng bị phạt hợp đồng rất lớn.
3)      Báo Tiền Phong ngày 26/7/2012 đăng bài “ EVN thích mua điện Trung Quốc giá cao?”Trong khi ra sức ép các nhà máy thủy điện, thậm chí họ phải chào giá 0 đồng để được chạy máy thì Tập đoàn Điện lực VN (EVN) lại vác tiền đi mua điện của Trung Quốc với giá cao gấp 2 đến 3 lần.
4)      Thời báo Kinh tế Sài Gòn ngày 8/8/2012 đưa tin: “ Trong khi nhiều doanh nghiệp trong nước kêu ca về việc Tập đoàn điện lực (EVN) không mua hết điện trong nước sản xuất thì lượng điện mua từ Trung Quốc vẫn tiếp tục tăng và giá mua cũng tăng.”
5)      SGTT.VN ngày 13/7/2012: “ Tính từ năm 2008 đến nay, giá điện bán lẻ đến tay người tiêu dùng tăng tới 57% song giá mua điện của tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) trả cho các nhà máy thuỷ điện nhỏ vẫn giữ nguyên. Sự độc quyền của EVN đang dồn ép các doanh nghiệp đầu tư thuỷ điện nhỏ...”
6)       Vietnam NEWS (18/08/2012 ): “ EVN cho biết, đường dây 220KV Tuyên Quang - Thái Nguyên có nhiệm vụ truyền tải điện năng từ Trung Quốc về Việt Nam theo kế hoạch trao đổi năng lượng giữa VN và TQ, do Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) đầu tư xây dựng và đưa vào vận hành từ ngày 27/4/2007, Ban QLDA các công trình điện miền Trung (Ban AMT) thực hiện quản lý dự án. Công trình có chiều dài 79km, qua địa phận hai tỉnh Tuyên Quang (gồm các huyện Yên Sơn, Sơn Dương) và tỉnh Thái Nguyên (gồm huyện Đại Từ và TP Thái Nguyên). Sau khi Cty Truyền tải điện QG (NPT) được thành lập, EVN đã chuyển giao cho NPT quản lý, vận hành công trình này ”. Theo EVN hiện còn 37.399 nhà và công trình không đủ điều kiện tồn tại trong hành lang an toàn lưới điện cao áp. Giải pháp theo ông Ngọ - Trưởng ban an toàn EVN: là cần giải quyết ngay những nhà nằm kẹp giữa 2 đường dây 500 KV mạch I và mạch II. EVN đã có hướng dẫn thực hiện hỗ trợ di dời nhà ở và công trình nằm kẹp giữa 2 mạch đường dây 500 KV đi qua.
 Lượng điện mua từ Trung Quốc tiếp tục tăng
Theo thời báo kinh tế Sài Gòn – CN 19/8/2012- 09: 10(GMT +7)
(TBKTSG Online) - Trong khi nhiều doanh nghiệp trong nước kêu ca về việc Tập đoàn điện lực (EVN) không mua hết điện trong nước sản xuất thì lượng điện mua từ Trung Quốc vẫn tiếp tục tăng và giá mua cũng tăng.
Thông tin từ EVN cho biết, tháng 7-2012, lượng điện sản xuất và mua của EVN ước đạt 10,380 tỉ kWh, trong đó điện sản xuất chiếm 53%. Lũy kế 7 tháng năm 2012,  lượng điện sản xuất và mua của EVN ước đạt 69,097 tỉ kWh, tăng 11,2% so với cùng kỳ năm 2011, trong đó điện sản xuất chiếm 43,9%, điện mua 36,782 tỉ kWh (mua của Trung Quốc 1.571 triệu kWh).
  Việc tăng mua điện từ Trung Quốc diễn ra trong điều kiện thủy văn thuận lợi, lượng điện do các nhà máy thủy điện trong nước sản xuất khá dồi dào và xếp hàng chờ bán cho EVN. Trước đó, tại cuộc họp báo thường kỳ 6 tháng đầu năm, Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí (PVN) Phùng Đình Thực cũng kêu rằng EVN không mua hết lượng điện do các nhà máy của PVN sản xuất (chỉ mua khoảng 97% lượng điện sản xuất ra).
Hiện nay EVN mỗi năm tăng giá mua điện từ Trung Quốc. Theo thoả thuận giữa Tổng công ty Điện lực miền Bắc với Công ty lưới điện Vân Nam (Trung Quốc), giá điện Việt Nam mua từ Trung Quốc trong thời gian từ ngày 1-1-2012 đến 31-12-2012 tăng 4,8% so với năm 2011, với giá mua 1.300 đồng/kWh, trong khi giá mua điện từ thủy điện nhỏ trong nước khoảng 800 đồng/kWh, giá mua điện từ các nhà máy nhiệt điện than khoảng 1.280 đồng đến 1.300 đồng/kWh .
Theo kế hoạch đã được Bộ Công Thương phê duyệt, dự kiến năm nay EVN sẽ nhập khẩu 4,65 tỉ kWh điện từ Trung Quốc cho cả hai mùa mưa và mùa khô. Như vậy lượng điện nhập khẩu từ Trung Quốc tính đến thời điểm này chiếm 1/3 kế hoạch.
Phần II -  EVN xây dựng đường dây tải điện 220KV Tuyên Quang - Thái Nguyên mua điện Trung Quốc ?
Với những số liệu đã được các báo đưa tin, chúng tôi sơ bộ tính toán và thấy rằng:
1)      Với đất nước:
      Thiệt hại do chênh lệch giá mua điện của Trung Quốc so với giá mua Thủy điện trong nước 7 tháng đầu năm 2012:                           ( 1.300 đ/1KWh -  800đ/1KWh ) x 1,571 tỉ KWh = 785, 5 Tỉ đồng.  
     EVN mua điện TQ theo đúng dự kiến năm 2012 thì thiệt hại là: (1.300 đ/1KWh - 800đ/1KWh ) x 4,65 tỉ KWh =  2. 325 Tỉ đồng !
     Với thiệt hại này nhân dân cả nước phải gánh chịu ( EVN tăng giá điện liên tục, người dân muốn dùng điện phải mua giá cao )
      Các nhà máy thủy điện trong nước bị EVN chèn ép không bán được điện. Như vậy họ cũng không đóng thuế thu nhập, Thuế tài nguyên cho nhà nước. Nếu EVN mua hết công suất điện của các nhà máy này, thì hàng năm họ sẽ đóng thuế thu nhập và thuế tài nguyên cho nhà nước hàng trăm Tỉ đồng !
    ( Chưa tính số tiền đầu tư khi xây dựng đường dây tải điện 220KV Tuyên Quang - Thái Nguyên này)
2)      Với người dân: Đường dây tải điện 220KV Tuyên quang - Thái nguyên do EVN làm chủ đầu tư đi qua nóc nhà dân đã gây ra các ảnh hưởng về điện rất xấu tới sức khỏe, gây ra tai nạn nguy hiểm liên tiếp đối với người dân sống dưới gầm đường dây tải điện này, khiến dân chúng tôi không thể sống nổi !
     Hiện tại EVN đang trốn tránh trách nhiệm đền bù nhà đất và tài sản để người dân di dời ra khỏi gầm đường điện nguy hại này.
 Như vậy: EVN đang đi ngược lại quyền lợi của đất nước và coi thường tính mạng của người dân Việt nam! 

Văn Như Thụy
Tác giả gửi cho NTT blog

Ai trách nhiệm với kiểu giao thông nhắm thẳng vào nhau mà tiến ?

Tai nạn giao thông thương tâm ở Khánh Hòa một lần nữa cho thấy quốc lộ 1A là quá hẹp, đó là kiểu giao thông hướng thẳng vào nhau mà tiến. Đây là trách nhiệm của chính phủ, bao nhiêu chục năm rồi mà không tách được hai chiều ngược nhau ra trên tuyến đường huyết mạch này, chứ không phải ý thức giao thông của tài xế, VTV đừng đổ hết lỗi cho họ như thế! Thử hỏi có tài xế nào vô ý thức đến độ xem mạng mình như cỏ rác vậy không ? Với lưu lượng xe trên quốc lộ 1A đông đúc như hiện nay cần phải thấy tai nạn như vậy là ít, tài xế đã ý thức cao lắm rồi khi đi trên con đường này.
     Bao nhiêu chục năm rồi, bao nhiêu dự án lớn dự án khổng lồ rồi nhưng quốc lộ 1A vẫn kiểu giao thông nhắm thẳng vào nhau mà tiến. Không ai thấy có lỗi hay sao ?



 

Ảnh VnExpress

Comment:
Nặc danh10:11 Ngày 09 tháng 3 năm 2013
Tụi nó ăn hết mẹ tiền rồi còn chó đâu mà đường với xá.

X-men11:51 Ngày 09 tháng 3 năm 2013
Ông Nguyễn Sinh Hùng đã nói rồi " VN không thể không có đường sắt cao tốc!" Chỉ cần chuyển 1/10 tiền vốn của dự án điên rồ này mở rộng QL 1A thì sẽ có đường bộ cao tốc 4 làn xe thôi

Từ ngàn đời nay TRUNG QUỐC và BÀNH TRƯỚNG đều cùng một nghĩa

TT - Ngày 14-3-2013, cuộc chiến đấu trên vùng biển Cô Lin - Len Đao - Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của những chiến sĩ Hải quân Việt Nam vừa tròn 25 năm. Đảo Gạc Ma bị Trung Quốc xâm chiếm trái phép từ ngày đó. Những người lính hải quân đã lấy máu mình tô thắm lá cờ Tổ quốc. Sự hi sinh của các anh là những huyền thoại bất tử, như “vòng tròn bất tử” giữa trùng khơi...



Dép nhựa, bát cơm, áo, vũ khí... còn lại trong khoang tàu HQ-604. Các thợ lặn chỉ có thể vớt lên chừng ấy vào năm 2008 - Ảnh: Lê Đức Dục

Kỳ 1: Những kỷ vật từ lòng biển Trường Sa

Chuyến xuồng cao tốc CQ từ tàu HQ 936 vừa chở chúng tôi cập đảo Cô Lin. Không như nhiều điểm đảo khác, khi cập đảo anh em báo chí thường níu lấy anh em hỏi han, trò chuyện. Còn sáng hôm ấy, khi xuồng vừa cập đảo, chúng tôi ai cũng vội vã chạy lên tầng thượng. Ở đó, từ đài quan sát, nhìn qua ống kính viễn vọng hướng về phía đảo Gạc Ma, hòn đảo của đất Việt, một phần máu thịt hình hài đất nước đang bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép.

Những chiếc tàu không trở về

Với khoảng cách chưa đầy hai hải lý, từ Cô Lin nhìn sang, vùng biển quanh đảo Gạc Ma lấp lóa nắng, màu nước từ thềm san hô xanh óng ánh màu ngọc bích. Dưới mặt nước yên bình cạnh thềm đảo Gạc Ma ấy có một chiếc tàu đang lặng im trong lòng biển lạnh đúng 25 năm qua. Và trong khoang con tàu đang chìm sâu kia vẫn còn những di vật và xương cốt của rất nhiều người lính Việt đã hi sinh vào buổi sáng 14-3-1988 bi tráng ấy!

Một tiếng đồng hồ trước khi tàu đưa chúng tôi ghé lên đảo Cô Lin, một buổi lễ tưởng niệm đã diễn ra trên vùng biển các anh đã nằm lại năm xưa. Chuyến tàu nào ra với Trường Sa cũng neo lại vùng biển này để tưởng nhớ.

Và lần nào cũng vậy, tất cả đều xúc động đến rơi nước mắt, từ vị tướng dạn dày trận mạc đến những bạn trẻ lần đầu đến với đảo xa. Lần nào cũng vậy, những vòng hoa khi thả xuống biển luôn dập dềnh theo ngọn sóng theo tàu một quãng xa. Lần tưởng niệm nào cũng vậy, dù máu các anh đã hòa tan vào vị biển mặn chát từ mấy chục năm rồi, nhưng sắc đỏ trên lá cờ Tổ quốc trong buổi lễ luôn đổ bóng đỏ in vào làn nước biển, cứ ngỡ như dòng máu hi sinh ngày ấy vẫn còn kết thành khối đỏ chưa tan.

Tại nhà truyền thống của lữ đoàn 125 Hải quân (Cát Lái, Q.2, TP.HCM), chúng tôi rất bất ngờ khi thấy những di vật của những người lính hi sinh trong chiếc tàu đắm trên vùng biển Gạc Ma - Cô Lin tròn 25 năm trước đang được lưu giữ nơi này. Tất cả được lưu giữ trong một chiếc thùng gỗ và chưa bao giờ được trưng bày.
Hôm nay là ngày giỗ của 64 liệt sĩ Trường Sa

Hôm nay, ngày 8-3-2013, tức ngày 27 tháng giêng âm lịch. Theo phong tục truyền thống của người Việt, giỗ kỵ được tính theo lịch âm, thì ngày 14-3-1988 - ngày xảy ra cuộc hải chiến Trường Sa - cũng là ngày 27 tháng giêng năm Mậu Thìn.

Ngày hôm nay, trên cả nước sẽ có 64 đám giỗ trong gia đình những người lính hải quân và đồng đội của các anh chắc cũng đang tưởng niệm. Báo Tuổi Trẻ quyết định khởi đăng hồ sơ “Trường Sa - khúc bi tráng 14-3” như một nén nhang tưởng niệm các anh, những người đã nằm lại trên vùng biển Gạc Ma - Cô Lin - Len Đao tròn 25 năm trước!

Khi chúng tôi loay hoay xếp lại những bức ảnh tư liệu đặt cạnh chiếc thùng gỗ đựng kỷ vật để chọn một góc chụp hình các kỷ vật thì phát hiện một tư liệu quý giá: tấm hình chụp con tàu HQ-604 đúng vào ngày rời bến ra Trường Sa làm nhiệm vụ.

Đấy cũng là chuyến đi cuối cùng của con tàu lịch sử này bởi chỉ vài ngày sau đó, trong cuộc chiến đấu quyết tử, HQ-604 đã bị bắn chìm cùng với những người lính của lữ đoàn 125, lữ đoàn 146 và trung đoàn 83 công binh.

Cả ba chiếc tàu HQ-604, HQ-605 và HQ-505 dù số phận có khác nhau nhưng hôm nay tất cả đã im lặng nằm sâu dưới lòng biển lạnh. Ba chiếc tàu quân sự, 64 liệt sĩ hi sinh, vậy mà tất cả kỷ vật của trận chiến bi tráng năm ấy nay chỉ đựng vừa vặn trong một chiếc thùng gỗ sơn màu lính vốn dùng để đựng súng tiểu liên AK.

Lùa tay vào thớ vải của những bộ quần áo lính được những người thợ lặn vớt lên từ khoang tàu HQ-604, do ngấm nước biển mấy chục năm nay đã trở nên khô cứng ram ráp.

Dường như qua lần vải kia còn nghe xương thịt người lính hiển linh, chiếc áo này ai đã mặc, chiếc thắt lưng kia của người lính nào? Và chiếc bát ăn cơm đã bị hà ăn mòn trên vành miệng bát...

“Đó là kỷ vật rất thiêng liêng mà bao năm nay lữ đoàn nâng niu gìn giữ, bảo vệ với cả tình cảm và cái tâm của mình chứ không đơn thuần là trách nhiệm”, đại tá Trần Thanh Tâm (chính ủy lữ đoàn 125) vừa mở khóa chiếc hòm vừa nói.

Chiếc hòm gỗ đựng kỷ vật

Khi nắp thùng bật mở, chúng tôi lặng đi khi nhìn thấy những di vật được cẩn trọng gói trong giấy báo. Chính ủy lữ đoàn 125 nâng niu bằng cả hai tay, lấy từng di vật ra. Hai ngòi nổ, một mặt nạ phòng độc M04, hai hộp bộ đổi nguồn thông tin, một hộp đèn soi thông tin (đèn tín hiệu cũ), một bó dây điện nhỏ, một cuốc chim, bốn chiếc dép nhựa, một săm xe đạp. Ba chiếc thắt lưng cũ kỹ đã bị đứt một đoạn.

Hai bát ăn cơm và chiếc quần quân trang của người lính công binh Việt Nam bị rách không đồng màu, loang lổ những dấu vết của biển cả với những vỏ hàu, vỏ ốc kết chặt. Ba chiếc dép nhựa Tiền Phong màu trắng đã bị đứt quai, chuyển màu vàng sậm. Khẩu AK chỉ còn nòng súng, thoi đẩy và đế báng súng.

Sóng gió đã đánh trôi dạt, bào mòn, làm mục nát hết những phần khác của các vũ khí quân tư trang. Tất cả những thứ bằng sắt đều đã gỉ sét, cũ kỹ. Có những di vật đã bị biến dạng, méo mó. Chỉ duy hai bát ăn cơm và ống liều phóng của quả đạn B41 trong hộp nhựa là còn nguyên vẹn.

Đặc biệt, có một ống liều phóng đã được đút vào khẩu B41, sẵn sàng ngắm bắn. Đầu nổ của nó đã bị lòi ra kim phát nổ. “HQ-604 chỉ là tàu vận tải thông thường nên tầm bắn tối đa chỉ ở cự ly 500m. Khi đó tàu HQ-604 đang cách tàu chiến địch 2-3 hải lý (khoảng 3,6-5,4km). Chắc là các bác, các chú đang cơ động cho tàu tiến đến gần tàu địch thì bắn nhưng chưa kịp bắn đã trúng hỏa lực của tàu chiến đối phương” - đại tá Trần Thanh Tâm giải thích.

Nhìn thấy những kỷ vật đã han gỉ, ố đen ấy, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Lanh - khi đó là trung sĩ trung đoàn công binh E83, một trong những thành viên tàu HQ-604 còn sống sót - lặng đi một hồi rồi bảo: “Khi vào đảo, chúng tôi mang theo cả cuốc chim, xà beng, xẻng để đào móng trên nền san hô xây dựng công trình. Đây là quần áo mặc khi xây dựng công trình của lính công binh chúng tôi ngày ấy. Còn cái săm xe đạp này nữa... Ngày đó còn nghèo khổ, nhiều người lính trước khi đi làm nhiệm vụ còn mua cả săm xe đạp mang về nhà làm quà. Tôi cũng mua một cái ở Ba Ngòi trước khi xuống tàu và còn mua cả một dây chuyền bạc để trong rương định sau chuyến đi đó sẽ về tặng người yêu. Chẳng ai nghĩ mình sẽ không trở về nữa... Đôi dép nhựa Tiền Phong của Hải Phòng này ngày đó quý lắm, không phải ai cũng có mà đi. Trước khi bơi vào đảo, nhiều người bỏ dép lại tàu, sợ bị san hô cứa đứt mất. Làm sao đưa được những di vật này về vậy? Chúng đã chìm dưới đáy biển hơn 20 năm rồi”.


 LÊ ĐỨC DỤC - MY LĂNG

    Vì nhân dân quên mình

    Lính thời mình (thời Việt Nam dân chủ cộng hòa ấy và kéo dài về sau ít năm nữa) bắt buộc fải thuộc lòng 2 trong nhiều ca khúc: “Quốc ca-Tiến quân ca” và “Vì nhân dân quên mình”. Mỗi sáng thứ 2 đầu tuần đều tập trung nghiêm chỉnh chào cờ và hát vang 2 ca khúc trên. Các tài liệu chính trị và cán bộ tuyên huấn trong quân đội (thời đó) đều nói: “quân đội là fải vì nhân dân quên mình”;  rằng: Trung với nước, hiếu với dân, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng chứ chẳng nói “vì đảng quên mình” bao giờ. 

    Mấy năm trở lại đây, fải chăng vì mục đích cho riêng mình (1 lượng không nhỏ) mà trên các fương tiện thông tin đại chúng người dân chẳng còn nghe đến bài ca đó (Vì ND quên mình) nữa! Thậm chí trên trang của Quân đội nhân dân:
    fần hình đã bị cắt chỉ còn lời : "Vì nhân dân quên mình / Vì nhân dân hy sinh / Anh em ơi, vì nhân dân quên mình / Đoàn Vệ quốc chúng ta ở nhân dân mà ra / Được dân mến, được dân tin muôn phần / Thề vì dân suốt đời / Thề tranh đấu không ngừng / Vì đất nước thân yêu mà hy sinh... "

    Thế mà giờ đây trong quân đội người ta thay câu đó bằng 1 mệnh đề khác, rõ là hạng ngang fè...! Cái tội nhân danh người đã mất, hơn nữa lại NHẠI lời của người ấy trong Tâm linh là tội lớn lắm. Có khi bị quỷ tha, ma bắt, nhúng vạc dầu hoặc lửa thiêu, mỡ rán kg chừng!

    Đây, clip “Vì nhân dân quên mình”. Mong các lờ đờ nghe cho thủng, nói cho thẳng, làm cho đúng lời Bác Hồ đã dạy đặng gây lại danh tiếng, fục hưng vai trò lãnh đạo của Đảng.


    VÌ NHÂN DÂN QUÊN MÌNH
    Sáng tác: Doãn Quang Khải
    Trình bày: Tốp ca nam
     


    Vì nhân dân quên mình
    Vì nhân dân hy sinh
    Anh em ơi, vì nhân dân quên mình


    Đoàn Vệ quốc chúng ta ở nhân dân mà ra
    Được dân mến, được dân tin muôn phần

    Thề vì dân suốt đời
    Thề tranh đấu không ngừng
    Vì đất nước thân yêu mà hy sinh


    Thề diệt hết đế quốc kia, giành tự do hòa bình
    Đoàn Vệ quốc quên mình vì nhân dân


    Thề noi gương Bác Hồ
    Vì nhân dân gian lao
    Trong bao năm Người tranh đấu không ngừng
    Người chỉ biết có dân, ngày ngày lo sao cho
    Toàn dân ấm, toàn dân no, được học hành

    Người chỉ vui khi nào
    Toàn dân hết đau thương
    Người tranh đấu đem tương lai về cho dân


    Đoàn Vệ quốc chúng ta là con yêu của Người
    Thề noi gương suốt đời vì nhân dân.

    8 thg 3, 2013

    Suy ngẫm về “Tâm thư gửi bác Nguyễn Phú Trọng” của Hiếu Dân

    Trung Kiên- Viet-studies

    Thân gửi anh Hiếu Dân,

    Đọc bức thư của anh gửi TBT Nguyễn Phú Trong (viet-studies 2-3-13), tôi suy ngẫm rất nhiều! Tôi năm nay cũng đã trên 80 tuổi và cũng đã trên 60 năm tuổi đảng. Khi còn ở tuổi thiếu niên, theo tiếng gọi của cụ Hồ, tôi đã hăng hái tham gia vào đội du kích và chống giặc Pháp trong vùng tạm chiến, sau đó, tôi trở thành anh bộ đội cụ Hồ, tham gia cac chiến dịch Cao, Bắc, Lạng chống giặc Pháp và được vào Đảng. Lúc bấy giờ, khi vào đảng, tôi chỉ ý thức được rằng mình được đứng trong hàng ngũ những người yêu nước, kiên quyết chống lại áp bức bóc lột, chống lại giặc ngoại xâm, dành độc lập cho tổ quốc. Các đồng ngũ của tôi cũng nghĩ vậy và đã không tiếc máu xương chiến đấu dưới lá cờ của đảng. Biết bao đồng đội của tôi đã ngã xuống. Bước sang cuộc kháng chiến chống Mỹ, tôi đã là sỹ quan cao cấp của Quân đội nhân dân Việt Nam. Mặc dù gia đình tôi và bản thân tôi cũng gặp biết bao bĩ cực trong đợt chỉnh huấn chỉnh quân, và đặc biệt là trong đợt cải cách ruộng đất, bố tôi lúc bấy giừ cũng bị bắt giam nhiều ngày chỉ vì có mấy mẫu ruộng mà đa số các mùa thu hoạch đều ủng hộ kháng chiến nuôi quân, nhưng tôi vẫn một lòng theo cụ Hồ. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, tôi đã hai lần bị thương và nhận được rất nhiều huân huy chương của quân đội và khi giải phóng miền Nam, tôi được phong hàm tướng. Một trong ba con trai của tôi đã hy sinh trong chiến dịch Quảng Trị.

    Thưa anh Hiếu Dân,

    Chắc là ở độ tuổi của anh, anh chưa có điều kiện tham gia vào bất cứ cuộc chiến tranh nào, nhưng đọc thư của anh, tôi cảm thấy anh có cùng nỗi trăn trở, nỗi đau của những người thuộc thế hệ chúng tôi đã đổ biết bao xương máu cho tổ quốc Việt Nam anh hùng này. Chúng tôi đau vì cơ đồ đất nước đang bị hủy hoại bởi một đội ngũ lãnh đạo tha hóa, biến chất, cầu an, hèn nhát. Đau xót hơn nữa là những kẻ hủ bại hèn nhát này lại mang chính sự hy sinh của các đảng viên chân chính để che đậy cho sự hủ bại, độc ác của họ nhằm duy trì sự thống trị độc tài xấu xa phản dân hại nước!

    Thưa anh Hiếu Dân,

    Mặc dù đã ở tuổi gần đất xa trời, nhưng với tư cách một người đảng viên chân chính, một công dân chân chính, tôi và nhièu đồng ngũ của tôi cũng tự kiểm điểm là đội ngũ lãnh đạo đất nước hiện nay cũng là hệ quả của cả một quá trình chủ quan, ngạo mạn, ấu trĩ của những người lãnh đạo thuộc thế hệ chúng tôi. Thế hệ chúng tôi đã đi theo một thứ chủ nghĩa mà đúng như anh nói, chẳng biện chứng và cũng chẳng lịch sử. Đã hơn một thế kỷ nay, lý luận về chủ nghĩa xã hội hầu như vẫn giậm chân tại chỗ, mọi người tùy tiện suy diễn về CNXH theo cách hiểu của mình, nguy hiểm hơn nữa là theo lợi ích của mình! Lẽ phải luôn thuộc về lực lượng cầm quyền! Điều tệ hại là nhiều thế hệ lãnh đạo không bao giờ chịu thừa nhận sự ấu trí, thậm chí sự ngu dốt, sai lầm mà trước tiên là sai lầm về tư tưởng, về nhận thức trong công cuộc xây dựng đất nước đã gần 40 năm nay. Cùng với những sai lầm về tư tưởng, nhận thức, dẫn đến các thế hệ lãnh đạo ngày càng có biểu hiện xuống cấp về đạo đức và tác phong. Các hiện tượng dối trá, trục lợi, sống trên pháp luật ngày càng trở nên phổ biến và diễn ra trắng trợn mọi cấp mọi nơi.

    Chúng tôi ý thức được rằng những vấn đề của ngày hôm nay cũng là do bắt nguồn từ những vấn đề của ngày hôm qua, mà thế hệ chúng tôi phải chịu trách nhiệm. Thế hệ chúng tôi đã phạm phải không ít sai lầm trong đó có các căn bệnh như đã nói ở trên, điều này đã dẫn tới những tai ương cho đất nước, cho dân tộc, đó là sinh ra một đội ngũ lãnh đạo của miệng thì luôn hô hào CNXH, nhưng đầu thì suy nghĩ theo kiểu tư bản hoang dại, sơ khai, hành động thì cơ hội, chụp giật, đạo đức thì băng hoại!!!

    Thưa anh Hiếu Dân,

    Tôi rất cảm kích với tinh thần kiên quyết, sẵn sang hy sinh của anh và của những bạn đồng ngũ của anh vì đất nước, vì dân tộc, nhằm chống lại vấn nạn này. Nhưng thế hệ các anh hãy để cho thế hệ chúng tôi, dù tuổi cao sức yêu, vẫn sẽ siết chặt đội ngũ những người trung kiên, đang còn sống, quyết không để hổ thẹn với những tấm gương hy sinh anh dũng của đồng đội và đồng bào của mình. Những người lính già chúng tôi, nguyện sẽ hiến dâng phần đời còn lại của mình để vạch mặt và loại trừ những kẻ hủ bại, tham lam và giả dối đang là thủ phạm trực tiếp gây ra những điều đáng hổ thẹn cho đất nước và dân tộc Việt Nam. Nếu chúng tôi có phải hy sinh cả mạng sống của mình thì xin các thế hệ kế tiếp hãy lấy chúng tôi làm những bài học xương máu, để tránh cho đất nước, dân tộc rơi vào hoàn cảnh tương tự. Chúng tôi tin vào thế hệ trẻ Việt Nam hoàn toàn có thể viết tiếp những trang sử hào hùng của dân tộc.

    Nhân đây, tôi cũng xin gửi tới TBT Nguyễn Phú Trọng những yêu cầu sau:

     1. Không lấy những thành quả mà do sự hy sinh của hàng triệu con người Việt Nam nói chung và của những đảng viên trung kiên nói riêng để biện minh cho các quyết định đi ngược lại với lòng dân. Còn thế nào là lòng dân, thì với tư cách TBT, ông phải có đủ tâm và trí để xác định một cách trung thực và chính xác.

     2. Không được để cho những kẻ xấu trong đảng và trong bộ máy chính quyền chèn ép và đàn áp người dân.

     3. Cần phải biết lắng nghe các ý kiến phản biện, và phải duy trì sự bình đẳng trong trao đổi ý kiến giữa các tầng lớp nhân dân. Không dùng mọi hình thức quy chụp, áp đặt lên những ý kiến phản biện.

     4. Phải sớm đưa ra khỏi đảng những kẻ tham nhũng, đặc biệt là cấp cao trong thời gian sớm nhất, để cứu lấy hình ảnh của đảng khi chưa quá muộn!

     5. Phải sớm xây dựng cho được bộ máy công quyền sống được bằng đồng lương mà không bị phụ thuộc vào phong bì, phong bao, và tiền hối lộ – Căn nguyên của tệ quan liêu, cường hào trong bộ máy cầm quyền ở cấp cơ sở.

    Những người lính già chúng tôi sẽ không đứng khoanh tay nếu ông không nghiêm túc thực hiện những yêu cầu tối thiểu này.

    Thân ái,
    Trung Kiên - 7-3-13

    Phi chính trị hóa quân đội” nghĩa là gì hả ông Nguyễn Phú Trọng?

    Nguyễn Quang A-CVHP

    Đài truyền hình Việt Nam, các báo Nhân dân và Quân đội Nhân dân đang dấy lên phong trào đả phá những người chủ trương phi chính trị hóa quân đội.

    Phi chính trị hóa quân đội nghĩa là gì hả Ông Trọng?

    “Nhiệm vụ chính trị” là một cụm từ các Ông hay dùng mà tôi không thích nhưng đành dùng vì nó có thể giúp Ông hiểu dễ hơn.

    Nhiệm vụ chính trị cao nhất của quân đội là đánh tan mọi kẻ thù xâm lược và phải trung thành với Tổ quốc và nhân dân.

    Hiểu theo nghĩa đúng đắn ấy, thì những người đòi “lực lượng vũ trang phải trung thành với Tổ quốc và nhân dân chứ không phải trung thành với bất cứ tổ chức hay cá nhân nào khác” chắc chắn là những người “chính trị hóa” quân đội ở mức cao nhất! Tôi không ưa cả cụm từ “chính trị hóa” này nhưng đành dùng để Ông dễ hiểu.

    Còn những kẻ bắt quân đội trung thành với mình và tổ chức của mình là những kẻ thực sự “phi chính trị hóa quân đội” phải không Ông Trọng?

    Ai ai đã nhắc đến cụm từ “phi chính trị hóa quân đội” đầu tiên kể từ ngày 22-1-2013, ngày công bố Kiến nghị 72, đến nay (8-3-2013)? Hóa ra đấy chính là Ông, tổng bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam, ngày 25-2-2013 tại Vĩnh Phú, ông Trọng ạ. Trước đó các báo của Đảng Cộng sản Việt Nam, hẳn là dưới ảnh hưởng của Ông, cũng đã có nói chuyện này, thí dụ báo Nhân dân ngày 4-10-2012. Nhưng từ 22-1-2013 đến nay thì chính Ông mới là người đầu tiên.

    Hưởng ứng ông Trọng, hàng loạt bài của các “học giả” đã tấn công tới tấp với những lời lẽ đanh thép: “phi chính trị hóa quân đội” là luận điệu phản động, là âm mưu của các thế lực thù địch, vân vân và vân vân. Người ta muốn chống và đàn áp những người ký Kiến nghị 72 và Tuyên bố của các Công dân Tự do nhưng họ không có can đảm nói toẹt ra như vậy.

    Hãy xem Kiến nghị 72 viết gì liên quan đến chuyện này?

    Kiến nghị thứ năm viết “Hiến pháp đặt lợi ích của toàn dân lên trên lợi ích của bất kỳ một tổ chức hay cá nhân nào. Mọi hoạt động của các lực lượng vũ trang chỉ để bảo vệ sự toàn vẹn của lãnh thổ quốc gia và phục vụ nhân dân. Lực lượng vũ trang phải trung thành với Tổ quốc và nhân dân chứ không phải trung thành với bất kỳ tổ chức nào, như quy định tại Điều 70 của Dự thảo. Chúng tôi yêu cầu bỏ quy định lực lượng vũ trang phải trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam.”

    Khoản 4 Điều 6 của Dự thảo Hiến pháp 2013 đính kèm Kiến nghị 72 như một tài liệu tham khảo thì viết, “các lực lượng vũ trang phải duy trì tính trung lập về chính trị, đặt lợi ích của nhân dân lên trước bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào.”

    Như thế, chẳng hề có chuyện “phi chính trị hóa quân đội” nào cả trong Kiến nghị 72 và Dự thảo Hiến pháp 2013 đính kèm! Ông Nguyễn Phú Trọng đã gán cho những người đòi “các lực lượng vũ trang phải trung thành với Tổ quốc và nhân dân chứ không phải trung thành với bất kỳ tổ chức nào” là những người đòi “phi chính trị hóa quân đội” hay đấy chính là cách hiểu của Ông về “phi chính trị hóa quân đội.”

    Đáp trả việc ông Nguyễn Phú Trọng hô hào chống và xử lý những người đòi “phi chính trị hóa quân đội” – cụm từ mà ông Trọng đã gán cho họ – ngày hôm sau nhà báo Nguyễn Đắc Kiên trong “Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng” đã viết “Tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào”. Cũng trong ngữ cảnh đó cụm từ “phi chính trị hóa quân đội” xuất hiện trong Tuyên bố của các Công dân Tự do mà ban đầu để ủng hộ nhà báo Nguyễn Đắc Kiên. Có thể thấy cụm từ “phi chính trị hóa” mà ông Kiên và những người ký Tuyên bố của các Công dân Tự do sử dụng lại có nghĩa đúng như từ “chính trị hóa” mà tôi đành dùng ở trên. Tôi hy vọng ông Gs. Ts. Nguyễn Phú Trọng cũng hiểu được sự thực đơn giản, dẫu có vẻ mâu thuẫn về từ ngữ này.

    Có thể kết luận, cụm từ “phi chính trị hóa quân đội” là của ông Nguyễn Phú Trọng.

    Không thừa khi nhắc lại chuyện trong công văn trả lời ngày 7-2-2013 ông Phan Trung Lý đã gán cho ông Nguyễn Đình Lộc việc “đề nghị Ủy Ban dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992 công bố dự thảo Hiến pháp do Ông và một số công dân soạn thảo” trong khi tại Văn phòng Ban soạn thảo Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 ngày 4-2-2013 ông Nguyễn Đình Lộc chỉ nói “mong Ủy ban Dự thảo cho công bố với báo chí tóm tắt tinh thần Bản Kiến nghị này của chúng tôi.”

    Việc “chẻ chữ” ở trên với “phi chính trị hóa quân đội” cho thấy một nét tương đồng nào đó giữa trả lời của ông Phan Trung Lý ngày 7-2-2013 và phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng ngày 25-2-2013. Thực ra, đấy là “thủ thuật” quá quen thuộc và khá hiệu quả, có thể đánh lừa nhiều người nhẹ dạ cả tin, thí dụ như việc đánh đồng đòi hỏi đa sở hữu về đất đai (có đất thuộc sở hữu nhà nước, tập thể, cộng đồng và tư nhân) với tư nhân hóa đất đai. Thủ thuật tinh vi này còn nguy hiểm hơn sự xuyên tạc rõ ràng hay chuyện “gắp lửa bỏ tay người” dễ bị phát hiện.

    VTV, báo Nhân dân, Quân đội Nhân dân và một số tờ báo ăn theo đang ráo riết và hung hăng chống lại những người chủ trương “phi chính trị hóa quân đội” theo cách hiểu của Ông Trọng, đòi xử lý, trấn áp họ. Một trò đánh tráo khái niệm, rồi “gắp lửa bỏ tay người” rất không đàng hoàng và là không thể chấp nhận được. Tuy vậy, những người ký Kiến nghị 72 và Tuyên bố của các Công dân Tự do vẫn nên cảm ơn các phương tiện truyền thông đại chúng này vì chúng đã “vô tình” quảng bá hộ và đã thông báo đến hàng chục triệu người dân Việt Nam về nội dung (dù đã bị bóp méo) của Kiến nghị 72 và Tuyên bố. Nhiều người không còn tin vào các phương tiện truyền thông này nữa và sẽ tò mò tìm hiểu để biết sự thật.

    Cách phỉ báng, chụp mũ như đang được tiến hành chẳng dọa được ai, không có hiệu quả và chắc chắn “gậy ông” sẽ “đập lại lưng ông”. Cho nên ngày 7-3-2013 Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải hô hào “cần bày tỏ rõ quan điểm, có cơ sở lý luận phản bác lại” việc đòi đa nguyên chính trị, đa đảng, xóa bỏ điều 4, “phi chính trị hóa quân đội,” tư nhân hóa đất đai.

    Hy vọng được nghe và có tranh luận sòng phẳng về những phân tích “có cơ sở lý luận” ấy.

    Đọc người thử ngẫm lại ta

    Cộng Hoà “Dân Công” Trung Quốc
    Gia Minh & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA, 2013-03-06

    Đằng sau sức bành trướng rất mạnh của Trung Quốc ra thế giới bên ngoài là một lực lượng “dân công” đông đảo như một bầy ong dưới sự điều động của con ong chúa giấu mặt ở phía sau. Diễn đàn Kinh tế tìm hiểu về hiện tượng này qua phần phân tích của chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa trong chương trình do Gia Minh thực hiện sau đây:

    Ngân hàng diện chính sách

    Gia Minh: Xin kính chào ông Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, Trung Quốc có ba ngân hàng thuộc diện chính sách vì có chức năng thi hành chính sách kinh tế, phát triển và ngoại giao của nhà nước. Đó là Ngân hàng Phát triển Nông nghiệp dưới sự quản lý của Ngân hàng Trung ương và hai đơn vị kia là Ngân hàng Xuất nhập khẩu China Exim Bank và Ngân hàng Phát triển Trung Quốc, thường được gọi tắt là CDB, thì do hội đồng chính phủ quản lý. Vì là công cụ của nhà nước với quy chế pháp lý riêng, ba ngân hàng này không hề công bố chi tiết về kinh doanh và phải nói là còn có vẻ bí mật lạ thường. Riêng China Exim Bank và CDB là hai ngân hàng đã mở rộng hoạt động ra nước ngoài từ mấy năm nay mà vẫn giữ kín sổ sách và tầm ảnh hưởng.

    Thế rồi, thưa ông trong số ra đầu năm 2011 nhật báo tài chính nổi tiếng của Anh là tờ Financial Times lại cho biết là trong hai năm 2009-2010, China Exim Bank và CDB đã cấp phát một lượng tín dụng tương đương với 110 tỷ đô la cho nhiều dự án và chính quyền nước ngoài. Theo cơ quan nghiên cứu của tờ nhật báo thì ngân khoản nói trên còn lớn hơn số tiền được một định chế tài chính quốc tế là Ngân hàng Thế giới cấp phát cho các nước trong cùng thời kỳ. Theo dõi tình hình kinh tế Trung Quốc từ lâu, ông nghĩ sao về hiện tượng này?

    Nguyễn-Xuân Nghĩa: Xin cám ơn ông đã nêu câu hỏi này vì nó giúp khán thính giả của chúng ta nhìn ra một mặt trái rất đáng ngại của Trung Quốc.

    " Tính đến cuối năm 2010, riêng Ngân hàng Phát triển CDB đã cấp phát một lượng tín dụng cao gấp ba số tiền cho vay của Ngân hàng Thế giới".- Nguyễn-Xuân Nghĩa

    Theo bản tin trong số ra ngày 17 Tháng Giêng năm 2011 của Financial Times thì hai ngân hàng chính sách đó của Trung Quốc bung ra rất mạnh trong khi các ngân hàng của Tây phương như Hoa Kỳ, Âu Châu hay Nhật Bản vẫn gặp nhiều khó khăn từ mấy năm qua. Tình hình còn đáng chú ý hơn vậy nếu sau đó ta biết thêm rằng tính đến cuối năm 2010, riêng Ngân hàng Phát triển CDB đã cấp phát một lượng tín dụng cao gấp ba số tiền cho vay của Ngân hàng Thế giới.

    Dưới tên gọi là "Ngân hàng Khai phát Trung Quốc" và dưới quyền điều khiển của một Trung ương Ủy viên, có vị trí ngang hàng Bộ trưởng và là con trai của một trong "Bát đại Nguyên lão" là tám đại công thần của chế độ, cơ quan đặc biệt và kín đáo này mới là một mũi xung kích thật của Trung Quốc vào các nước đang phát triển hoặc xuất khẩu nguyên vật liệu tại Á Châu, Phi Châu và Mỹ Châu La Tinh.

    Gia Minh: Xin ông trình bày thêm chi tiết về cái ngân hàng mà ông gọi là mũi xung kích này.

    Nguyễn-Xuân Nghĩa: Ngân hàng Phát triển CDB được thành lập từ năm 1994 để thi hành chính sách phát triển do đảng và nhà nước Trung Quốc đặt ra. Xuất thân từ một đơn vị tài chính nhỏ bé èo uột, ngân hàng này thoát xác và lớn mạnh dưới sự điều khiển tài tình của Thống đốc Trần Nguyên. Ông ta là con trai của Trần Vân, một lãnh tụ có ảnh hưởng từ thời Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình, rồi từ Ngân hàng Trung ương được Tổng lý Quốc vụ viện Chu Dung Cơ cất nhắc vào vị trí này từ năm 1998.

    Từ đấy, ngân hàng trở thành cơ chế tài trợ các dự án ưu tiên của chế độ, kể cả dự án xây dựng đập nước Tam Hiệp là công trình thủy điện lớn nhất thế giới bị các định chế tài chính quốc tế từ chối, hoặc phi trường quốc tế Phố Đông và nhiều cao ốc ở Thượng Hải. Trước khi được quốc tế chú ý từ sau vụ Tổng suy trầm toàn cầu năm 2008 thì Ngân hàng Phát triển CDB đã thực hiện cả vạn dự án lớn nhỏ về xây dựng hạ tầng và phát triển công nghiệp ở nhiều nơi trong lãnh thổ Trung Quốc. Với thế lực và sự tài ba của giới lãnh đạo, ngân hàng trở thành con chim đầu đàn cho các ngân hàng của nhà nước noi theo mà châm tiền, và cho vay rất nhiều công ty đầu tư tiếng là tư nhân mà do các chính quyền địa phương lập ra.

    Chúng ta nên có một chương trình riêng về mũi nhọn tài chính này khi truyền thông quốc tế bắt đầu nhắc tới từ mấy tháng qua. Điều cần nói, và để trở lại câu hỏi ban đầu của ông, Ngân hàng Phát triển CDB đã tung cả ngàn tỷ để mở rộng ảnh hưởng của Trung Quốc vào cả trăm quốc gia trên thế giới bằng cách thực hiện các dự án phát triển hạ tầng cho họ và đổi lại là mua về đủ loại tài nguyên cần thiết cho kinh tế Trung Quốc. Qua các dự án đó, ngân hàng cũng củng cố quan hệ với giới lãnh đạo và tuyệt đối không xen lấn vào chính trị nội bộ như dân chủ hay nhân quyền.

    Gia Minh: Nghĩa là sau khi tờ Financial Times của Anh nghiên cứu tìm hiểu đúng ba năm trước thì nay thế giới giật mình về sự xâm nhập và bành trướng của một ngân hàng phát triển của Trung Quốc đang mở tầm phát triển quyền lợi của xứ này tại các nước cứ được gọi là thuộc thế giới thứ ba, còn chậm tiến mà có nhiều tài nguyên thiên nhiên. Thưa ông có phải vậy không?

    Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi e là còn tệ hại và đáng sợ hơn vậy! Trung Quốc ngày nay xứng đáng được gọi là "Cộng Hoà Dân Công Trung Quốc" chứ không phải là Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc, với sức mạnh của cả tỷ con kiến đang lặng lẽ bành trướng ra ngoài dưới sự điều động kín đáo của những con kiến chúa ở đằng sau.

    “Dân công” và sự bất trắc

    Gia Minh: Khán thính giả của chúng ta đã quen với cách ông nêu ra nghịch lý để kích thích sự tò mò của mọi người hầu sớm nhìn ra vấn đề chính là gì. Chúng ta sẽ đi theo cách trình bày đó. Thưa ông, trước tiên là vì sao ông lại nói đến "dân công"?

    Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trung Quốc có từ "dân công" để chỉ thành phần lao động phải rời sinh quán đi kiếm sống ở địa phương khác mà quyền lợi tối thiểu cũng chẳng được bảo vệ vì không có hộ khẩu ở nơi làm việc. Hai ba trăm triệu dân cứ sống dật dờ như vậy ở những nơi đó từ nhiều năm, thậm chí cả chục năm, rồi sinh con đẻ cái trong sự bất trắc đã trở thành bình thường của họ.

    Nhưng thời chiến tranh tai hại vừa qua, người Việt ta có lẽ cũng quen với từ "dân công", là thành phần nhân lực dân sự được huy động vào việc yểm trợ chiến tranh. Đấy là một lực lượng cần thiết để thi hành mục tiêu từ trên đưa xuống, rất dễ bị hy sinh mà công lao gian khổ lại bị lãng quên như con sâu cái kiến lầm lũi ở dưới. Đó là về nguyên nghĩa của từ ngữ mà tôi e là dân ta ở miền Bắc đã học từ Trung Quốc trong những năm họ yểm trợ và huấn luyện đảng Cộng sản.

    Về thực chất, thưa ông, xã hội Trung Quốc ngày nay là một xã hội "dân công", đa số người dân chỉ là dân công thôi. Trước hết, trong 30 năm hoang tưởng thời Mao Trạch Đông, dân đen có thể chết đói ngay lúc được mùa, là hiện tượng gọi là "cơ hoang". Sau khi Đặng Tiểu Bình cải cách từ đầu năm 1979, đám con sâu cái kiến ấy được phép hỳ hục lao động để vặt mủi bỏ mồm. Sức lao động của mấy trăm triệu người như vậy mới dẫn đến đà tăng trưởng gọi là ngoạn mục mà thật ra bất công.

    Đặc tính sâu bọ ong kiến nó đáng thương ở chỗ lực lượng lao động này không được hưởng thành quả tương xứng với công sức bỏ ra. Họ chẳng có nhiều giải pháp chọn lựa và đa số cũng chưa ý thức được là họ có quyền chọn lựa. Kết quả là lãnh đạo ở trên thu vào một lượng ngoại tệ rất lớn nhờ chế độ ngoại hối và tiền tệ lệch lạc của họ. Trung Quốc có nền kinh tế hạng hai và kho dự trữ ngoại tệ hạng nhất thế giới mà đa số người dân vẫn nghèo và chịu phận con ong cái kiến, chữ "dân công" là một từ rất thích hợp về cách tổ chức xã hội này.

    Gia Minh: Thưa ông, ta có thể áp dụng từ "dân công" đó vào lĩnh vực ngân hàng được chăng?

    Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thưa rằng chữ "dân công" đó lại càng đúng trong lĩnh vực ngân hàng!

    Hãy trở về thân phận ong kiến của bầy dân công này. Vì quyền lợi không được tôn trọng và bảo vệ, họ phát triển bản năng tiết kiệm để phòng thân, có sức tiết kiệm thuộc loại cao nhất thế giới là 40% lợi tức thu hoạch được nhờ sức lao động. Thế rồi họ làm gì với tài sản tiết kiệm ấy khi mà chẳng có nhiều ngả đầu tư và phải cúi đầu dưới chế độ kiểm soát tư bản? Thưa là, họ chỉ còn giải pháp ký thác tiết kiệm vào ngân hàng, dù được lãi suất thấp và thật ra mấp mé số không nếu giảm trừ ảnh hưởng của lạm phát. Mà ngân hàng lại do nhà nước lập ra và quản lý theo diện chính sách là tài trợ dự án của doanh nghiệp nhà nước với điều kiện ưu đãi.

    Vắn tắt thì bí quyết thành công của Ngân hàng Phát triển CDB nằm ở hai chỗ. Thứ nhất là số vốn do nhà nước cấp phát và huy động tiền từ các ngân hàng, kể cả tiền do ngân hàng thu về nhờ phát hành trái phiếu, tức là đi vay của bầy dân công ở dưới. Thứ hai là kiếm lợi ở đất đai, vốn là tài sản của toàn dân mà lại do nhà nước quản lý. Toàn bộ công trình gọi là đô thị hóa do ngân hàng này mở mang được đã khởi đi từ đất đai và có lời lớn khi mua quyền sử dụng đất của dân với giá rất rẻ để biến thành cơ ngơi công nghiệp và thương mại với giá cao gấp bội. Ở giữa, các đảng viên cán bộ mặc tình trục lợi và trở thành triệu phú. Bước sang lĩnh vực quốc tế cũng thế.

    Gia Minh: Ông cũng nhìn thấy bàn tay hay công sức của lực lượng dân công khi Trung Quốc bành trướng ra ngoài hay sao?

    Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chúng ta thấy xuất hiện một lực lượng đông đảo công nhân viên trong doanh nghiệp nhà nước được Trung Quốc đưa đi khai thác hầm mỏ, xây dựng cầu đường tại các nước nghèo. Nói lịch sự thì đấy là "xuất khẩu lao động", thật ra họ được đoàn ngũ hoá để thực hiện dự án của nhà nước, chẳng khác gì một đám dân công thời xưa. Chi tiết đáng chú ý là dù rất kham khổ trong điều kiện lao động lạc hậu và môi trường đầy ô nhiễm, họ vẫn có mức lương cao hơn là nếu lao động ở nhà nên đành chấp nhận như vậy. Một khía cạnh khác mà quốc tế ít nhìn ra vì bị che giấu, là sự lam lũ của họ vẫn khá hơn đám lao động và cư dân bản địa và hiềm khích đã xảy ra, nhất là tại các nước Phi Châu nghèo khốn.

    Một thành phần thứ hai là những người chạy tiền để xuất ngoại hầu kiếm sống ở nước ngoài và mở ra các tiểu doanh nghiệp như những rễ nhỏ của Trung Quốc. Họ thắt lưng buộc bụng và kinh doanh đủ thứ theo phong cách khắc khổ và âm thầm của Hoa kiều hải ngoại. Đấy cũng là lực lượng dân công đáng kể và trở thành trung tâm kiều vận để mở rộng ảnh hưởng của Trung Quốc trong các nước lạ. Tất nhiên thành phần này cũng kiêu hãnh là người Hoa khi thấy uy thế của tổ quốc được đề cao. Nhưng nếu có tranh chấp với dân bản xứ thì họ cũng sẽ bị thiệt hại trước tiên.

    Gia Minh: Câu hỏi cuối thưa ông. Lãnh đạo Trung Quốc là những người nhìn rất xa trong quan hệ quốc tế lại có một dân số đông đảo nhất địa cầu mà đa số bị huy động hay khai thác tựa như dân công theo cách trình bày của ông. Thưa ông, tương lai rồi sẽ ra sao?

    Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trung Quốc đang trở lại tình trạng đế quốc bị gián đoạn gần hai trăm năm qua và cần rất nhiều tài nguyên thiên nhiên ở bên ngoài để công nghiệp hóa. Họ giải quyết bài toán ấy theo kiểu tư bản nhà nước với sự điều động của một lực lượng dân công đông đảo, nhưng từ bản chất thì vẫn chỉ là xây dựng chế độ thực dân trong thế kỷ 21. Họ mua chuộc được lãnh tụ tham ô và độc tài của nhiều nước mà cũng gây ra nhiều vấn đề về môi sinh, xã hội và chính trị nên chưa chắc sẽ thành công trong lâu dài, khi các nước này có loạn. Nhưng chính là tinh thần khai thác dân công ngay ở nhà mới khiến chế độ Trung Quốc bị đe dọa khi kinh tế đình đọng, ngân hàng vỡ nợ, tài chính các tỉnh bị khủng hoảng và dân đen ở dưới đáy sẽ có phản ứng. Chúng ta sẽ còn cơ hội trở về chuyện này.

    CHÚC MỪNG CÁC QUÝ BÀ

    Mùng 8.3
    (Tặng các quý bà)

    Mừng ngày mùng Tám tháng Ba,
    Vợ, con, cháu khỏe là ta yên lòng.
    Nhân loại một nửa đàn ông,
    Thiếu nửa còn lại bằng không có gì!
    Quyền cao chức trọng làm chi,
    Không có phụ nữ lấy gì ấm thân!
    Nhà cao cửa rộng sáng ngần,
    Tổ có ấm nhờ kiệm cần mới nên.
    Ziều kia nhờ gió mới lên,
    Chồng lo vợ liệu đôi bên trong ngoài!
    Chúc em luôn khỏe, trẻ zai,
    Giúp con đỡ cháu một hai chí bền...

    7.3.2013
    HT

    7 thg 3, 2013

    Bức tượng Phật phản cảm

    honngv: Mình cọp bài này sang đây hoàn toàn kg fải là "xúc fạm" Đạo Phật mà muốn tìm lời giải cho câu hỏi: Phải chăng Phật giáo ở VN đã và đang bị biến tướng, méo mó là do Đạo Phật đã bị lợi dụng cho những mục đích xấu xa, hèn kém ???

    Tin BBC cho hay, ảnh một bức tượng Phật  ôm trong lòng một phụ nữ khỏa thân đang phát tán trên mạng và gây sửng sốt cho cộng đồng mạng xã hội. Báo Bangkok Post nói, dân sùng đạo Phật ở Thái Lan vô cùng phẫn nộ khi thấy tượng Phật bị báng bổ như thế.

    Bức ảnh này được cho là chụp ở Việt nam nhưng không rõ địa điểm nào. Giới blogger Việt Nam nên tìm hiểu xem tượng này phát tán từ đâu và tại sao có chuyện này.

    Theo những người hiểu biết về đạo Phật thế giới thì bức tượng có vẻ bắt chước tượng Phổ Hiền Bồ tát, được xem là một trong bốn Đại Bồ Tát của Phật giáo Đại thừa.

    Trong hệ phái Tây Tạng thuộc Phật giáo Đại thừa, các Hóa thần, trong đó có Phổ Hiền, thường được tạc tượng ở tư thế Yab-Yum mô phỏng hành vi phối ngẫu.

    Hình ảnh này mang nhiều ý nghĩa, trong đó có hàm ý là dù có gái khỏa thân ngồi trên lòng thì người tu thành chính quả cũng không phản ứng gì.

    Hiệu Minh blog cho rằng, giáo phái Tây Tạng có thể tạo ra những tượng mô tả như thế, nhưng nếu mang nguyên bản về đặt tại Việt Nam có thể gây phản cảm. Hoặc bắt chước một cách mù quáng thì cũng khó được phật tử VN chấp nhận.

    Nó cũng tương tự như việc mang tạp chí Playboy của Mỹ mang về bán tại các sạp báo chí nước nhà.

    Không phải cái gì của Trung Quốc, của Tây, kể cả Tây Tạng cũng là hay. Hòa nhập mà không hòa tan trong văn hóa và tín ngưỡng là vì thế.

    Có lần từ Vientiane về Hà Nội, tôi ngồi cạnh một vị sư trẻ người Việt, mặt phương phi, béo tốt. Có vẻ thứ bậc cao vì lúc ngài ra sân bay có nhiều người đưa đón khúm núm.

    Trên người ngài lủng lẳng cell phone đời mới, iPod, iPad, kính vàng, đồng hồ Rolex sáng choang. Mới nhìn cũng biết là đồ thật.

    Khi các chiêu đãi viên mang bữa ăn nhanh tới, mình là dân không tín ngưỡng thì gọi nước lọc, trong khi vị tu hành gọi mấy lon bia tu ừng ực, chân gác lên ghế ở khoang thương gia.

    Gần đây báo chí và cộng đồng mạng lên án dữ dội việc Mr. Đàm khóa môi sư trên sân khấu. Trước đó chùa Trăm Gian bị san bằng. Đồ đạc quí hiếm ở các chùa không cánh mà bay. Trộm trong có, trộm ngoài có. Và cả phật tử lấy cũng có.

    Điều đó nói lên tín ngưỡng đạo Phật của xứ ta đang bị biến đổi một cách méo mó, một tín hiệu chẳng tốt lành.

    Âu cũng là nỗi lo về phát triển văn hóa mà các nhà lãnh đạo quốc gia nên để tâm đến hơn là ngồi lo bỏ điều 4 trong Hiến Pháp hay mất quyền lãnh đạo.

    Một khi văn hóa quốc gia biến tướng thảm hại thì khó giữ được sự độc tôn hay phát triển.

    Đoàn tàu xuống hố cả nút

     
         Một đoàn tàu vừa xuất xưởng tại một nhà máy đóng tàu ở thành phố Leningrad để chào mừng lễ kỷ niệm 55 năm ngày “Cách mạng Tháng Mười”, được đặt tên là “Đoàn tàu xã hội chủ nghĩa”.
            Trong các vị khách danh dự người ta thấy, ngoài các bậc khả kính như Tổng công trình sư Marx, Nhà thiết kế công nghệ Lenin, Kỹ sư thi công Stalin, còn có các đồng chí công nhân thuộc xí nghiệp đóng tàu và đông đảo nhân dân lao động.
                Đồng chí Giám đốc Sở Giao thông thành phố Leningrad phát một bài diễn văn quan trọng tuyên bố về ý nghĩa đoàn tàu và một dàn kèn đồng dóng lên “Bài ca chiến thắng”, người ta phát lệnh để đoàn tàu khởi hành.
                Sau khi máy khởi động một lúc lâu, thì còi tàu bỗng rú lên rộn rã một hồi, rồi lại rú lên một hồi nữa, rồi … đứng ỳ ra đấy. Cả đoàn tàu xôn xao. Thảo luận và thảo luận.
                Cuối cùng một hành khách lên tiếng “Xin đề nghị đồng chí Tổng công trình sư kiểm tra đoàn tàu”. Tổng công trình sư Marx xem xét rất kỹ càng rồi tuyên bố: “Thưa các đồng chí! Đoàn tàu được chế tạo theo đúng những nguyên lý của tôi. Còn vì sao nó không chạy thì quả thực tôi chưa phát hiện ra. Đề nghị thử lại xem ra sao”.
                Đoàn tàu khởi động lại lần nữa. Còi tàu lại rú lên, và đoàn tàu lại đứng ỳ ở vị trí ban đầu. Quần chúng lại xôn xao bàn tán. Sau đó tất cả quần chúng quyết định mời nhà thiết kế công nghệ, đồng chí Lenin giúp kiểm tra xem sao”
                Nhà thiết kế Lenin lại xuống tàu, xem xét máy móc một hồi, rồi tuyên bố: “Thưa các đồng chí. Đoàn tàu được thiết kế theo đúng nguyên lý của Marx, và hơn nữa, rất đúng phương án công nghệ của tôi. Còn vì sao nó không chạy, thì tôi không thể nào hiểu nổi. Thôi, ta thử lại một lần nữa xem sao”. Đoàn tàu lại nổ máy, còi tàu lại rú lên, và đoàn tàu lại đứng ỳ ra đấy. Cả đoàn tàu lại xôn xao thảo luận và đề nghị đồng chí Kỹ sư thi công Stalin kiểm tra xem sao.
                Kỹ sư thi công Stalin xem xét một hồi, rồi tuyên bố: “Đoàn tàu được chế tạo theo đúng nguyên lý của Marx, và hơn nữa, rất đúng phương án công nghệ của Lenin và hoàn toàn không sai với phương án thi công của tôi, còn vì sao nó không chạy, thì ta phải tìm hiểu thêm. Tôi đề nghị nổ máy lại một lần nữa”. Nếu đoàn tàu vẫn không chạy, thì tôi đề nghị các đồng chí công nhân kiểm tra giúp xem máy móc có trục trặc gì không.
                Đoàn tàu lại nổ máy, còi tàu lại rú lên mấy hồi, và đoàn tàu lại đứng ỳ ra đấy.
                Một đồng chí công nhân già vác cây búa rõ to xuống tàu gõ gõ, đập đập một hồi, hết đầu tàu lại đến bánh xe. Cuối cùng đồng chí công nhân cười váng, thét to: “Tôi tìm ra lý do rồi”. Cả đoàn tàu mừng rỡ. Cả ba đồng chí Marx, Lenin, Stalin và toàn bộ quần chúng trên đoàn tàu đồng thanh lên tiếng đề nghị đồng chí công nhân phát biểu ý kiến. Đồng chí công nhân nhún vai, rồi cất cao giọng:
                “Thưa các đồng chí, đoàn tàu được thiết kế theo đúng các nguyên lý của Marx, theo đúng phương án công nghệ của Lenin và hoàn toàn tôn trọng phương án thi công của Stalin, nhưng chỉ sai mỗi một chỗ…”
                Cả đòan tàu reo lên hối thúc… “Sao…Sao …”. Rồi tất cả nín thở chờ đồng chí công nhân phát biểu ý kiến tiếp tục. Và đồng chí công nhân hạ giọng:
                “Nhưng, thưa các đồng chí …”. Cả đoàn tầu im phăng phắc … hồi hộp. Đồng chí công nhân lại nhún vai, thở dài, và lần này hạ giọng thấp hơn, có vẻ gì đó rất nghiêm trang:
                “Nhưng, … các đồng chí ạ. Lỗi là tại hệ thống cung cấp năng lượng … Đáng lẽ các đường dẫn năng lượng phải cung cấp cho bánh xe … để bánh xe chạy, thì thật buồn, … thật buồn các đồng chí ạ…”
                Cả đoàn tầu vẫn im phăng phắc. Có người thét to: “Nói toạc ra đi, còn ạ với ậm cái gì mãi thế!”
                Đồng chí công nhân nín thở, lấy hơi:
                “Nhưng khó nói lắm”
                Một giọng đáp lại:
                “Thôi đừng có sợ. Năm nay là 1972 của Tổng bí thư Brezhnev rồi, chứ không phải là 1952 của Stalin nữa. Đảng cho tự do tư tưởng mà”
                Đồng chí công nhân lấy lại bình tĩnh:
                “Đáng lẽ …”
                “Đáng lẽ…Ư hừ…”
                “Đáng lẽ … Ư hừ… Khó nói quá… Đáng lẽ phải truyền năng lượng vào bánh xe cho tàu nó chạy, thì … thì… các bố lại dồn hết cho cái …”
                “Cái gì… Ấm ư mãi thế!”
                Nhìn quanh lấm lét… rồi lão đồng chí công nhân mới cất tiếng chậm rãi:
                “Ư hừ… Mẹ nó… (lão đồng chí công nhân buột mồm chửi thề) … Dồn hết năng lượng cho cái còi… Ư hừ… Thế là cái còi cứ rú lên, còn đoàn tầu cứ đứng ỳ ra đấy, chứ còn …… chứ còn … cái mẹ gì nữa”
                Cả đoàn tầu đồng thanh “ồ” một tiếng thở phào nhẹ nhõm:
                “À thì ra chỉ tại… chỉ tại… dồn hết sức cho cái còi …” ;))
    (st)
    Được đăng bởi phot_phet vào lúc 14:14