23 thg 12, 2013

Nghề giúp việc được công nhận là nghề hợp pháp

Hiện lương của giúp việc gia đình khoảng 3 triệu đồng, trong khi cử nhân mới ra trường chỉ được nhận khoảng 2 triệu.

Ngày 21/12, tại hội thảo "Lao động giúp việc gia đình và chính sách pháp luật liên quan" do Vụ Báo chí - Xuất bản, Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức, bà Ngô Thị Ngọc Anh, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu giới, gia đình và phát triển cho biết, trong những năm qua, lực lượng lao động giúp việc gia đình tăng nhanh do nhu cầu của xã hội. Tuy không trực tiếp làm ra của cải vật chất cho xã hội, nhưng lực lượng này đã tạo điều kiện cho lao động có chất lượng cao phát huy khả năng và trí tuệ trong hoạt động sản xuất, phát triển kinh tế.

22 thg 12, 2013

NCTG: Nông cạn

(NCTG) Mười tám tuổi đã gọi là người lớn chưa? Mười tám tuổi dễ mắc sai lầm, mà có những sai lầm không thể xóa. Như một hình xăm lên trán kẻ tội đồ.
 
 Bạch phiến - Minh họa: Internet

Hồi mười tám tuổi gái mở hiệu uốn tóc gội đầu, com cóp từng nghìn lẻ để lâu lâu đi mua cái nhẫn vàng năm phân hay một chỉ đem về cất đi, thỉnh thoảng mở bọc ra xem, sung sướng ngồi đếm nhẫn như trẻ con đếm sỏi - thích thì mua thôi chứ gái đâu sớm khôn mà nghĩ chuyện tương lai.

Rồi gái gặp giai - một tên mồm mép và tỏ rõ lập trường yêu gái nhất, thế là gái chọn lựa mà không ý thức về lối rẽ của số phận.

NCTG: Gói mỳ chính và cái nón

(NCTG) “Hành động của các cô bảo mẫu là đáng lên án. Nhưng sâu xa hơn, cốt lõi vấn đề là phải thay đổi quan điểm và thói quen giáo dục đã ăn sâu, ngấm kỹ”.
 
 Clip về hai cô bảo mẫu bạo hành trẻ em đang gây sốc trong công luận - Ảnh chụp màn hình

Mấy ngày nay, nhìn đâu cũng thấy chuyện về hai cô bảo mẫu. Tôi không đủ thời gian và kiên nhẫn để có thể đọc hết các bình luận dưới mỗi bài báo, hay các đường link trên Facebook. Người ta chửi rủa các cô ấy không thương tiếc: nào là “chó chứ không phải người”, “lũ mặt người dạ quỷ”... rồi đòi “ăn gan”, “cắt tiết”, “xẻ thịt”... Các nhà báo hăm hở tác nghiệp, chụp ảnh, đưa tin tới tấp (nào là các bảo mẫu khai gì, gia đình các bảo mẫu xấu hổ thế nào..., rồi Facebook của họ cũng bị lôi ra soi mói, chửi rủa).

21 thg 12, 2013

“Vì người nghèo” chỉ là cái cớ

Đẩy xe đưa cháu dạo quanh khu tập thể, thấy trên Bảng tin của Tổ dân phố gắn công văn này : “Tết vì người nghèo”. Thực lòng chẳng muốn quan tâm, nhưng thấy có cái gì đấy “vương vướng” nên kg thể kg có lời.

Về nội dung xin bà con đọc lướt qua ảnh chụp.


20 thg 12, 2013

Ảnh chế tuyển nữ rửa nhục cho U.23 Việt Nam

http://motthegioi.vn/Uploaded/hongquan/2013_12_19/tuyen%20nu/1%20(6)_OLEP.jpg.ashx?width=798&height=350&crop=auto

Hân hoan với chiến thắng 4-0 của tuyển nữ Việt Nam trước Malaysia ở bán kết SEA Games 27, cư dân mạng đã đua nhau chế ảnh ca ngợi các học trò của HLV Trần Văn Phát và cũng không quên "dìm hàng" U.23 Việt Nam.

Thắng liền ba trận với 12 bàn ghi được.
Đá bán kết như đá tập.

Tụi chị đã rửa nhục cho bọn em!

Thành tích khiến fan hãnh diện.
Tuyển nữ sút trúng xà ngang còn nhiều hơn 4 bàn ghi được vào lưới Malaysia.


Sự thật đáng buồn.

Giấc mơ không xa vời.

Nỗi đau cho U.23 Việt Nam.

Câu chuyện khiến Liên đoàn bóng đá Việt Nam và fan phải suy ngẫm.
Nhân Hoàng

19 thg 12, 2013

Bách Việt: Lợi ích của việc sử dụng máy tính đối với người cao tuổi

Theo kết quả nghiên cứu được trình bày tại cuộc hội thảo thường niên của Hội Society for Neuroscience thì người cao niên có thể thay đổi tình trạng minh mẫn và tránh được bệnh hay quên ngắn hạn của tuổi già nếu chịu khó làm việc tìm tòi trên Internet.

Một toán chuyên gia của đại học Los Angeles đã “scan” não bộ của 24 cụ cao niên (một nửa là những cụ thường xuyên lên internet còn nửa kia thì không) với mục đích tìm xem Internet tác động ra sao lên não bộ các người già.

18 thg 12, 2013

"cải cách tư pháp" ntn rồi?

Viết tiếp vụ “Chiếm đoạt tiền - vàng, được tòa xử thắng”: Một bản án, vi phạm 4 điều!
(LĐ) - Số 292 HỮU DANH
Căn biệt thự (phía trước là lò bánh mì Trường Phú) được bán cho nhiều người.
Từ bản án “chưa đảm bảo về mặt pháp luật” do thẩm phán Đỗ Thị Minh Nguyệt ban hành, Viện KSND tỉnh Tiền Giang vào cuộc và phát hiện người được thẩm phán Nguyệt ưu ái xử thắng đã chiếm đoạt tiền, vàng của nhiều người…
Bản án “lạ”
Như Báo Lao Động - Trang ĐBSCL đã thông tin, vợ chồng ông chủ hệ thống lò bánh mì Trường Phú là Đặng Trí Ngoan và Nguyễn Thị Bích Loan (ngụ số 15, Giồng Dứa, phường 7, TP.Mỹ Tho, Tiền Giang) đã bán một khu nhà và đất cho bà chủ Karaoke Phượng Oanh, chiếm đoạt 200 triệu đồng tiền đặt cọc. Mất tiền, bà Oanh kiện ra tòa, không ngờ thẩm phán Đỗ Thị Minh Nguyệt - TAND TP.Mỹ Tho - xử ông Ngoan thắng kiện. Bản án “lạ” của bà Nguyệt ban hành ngày 28.8.2013 bị Viện KSND tỉnh “phát hiện”, đã thu thập chứng cứ, phát hiện thêm nhiều tình tiết “kỳ lạ” khác và kháng nghị toàn bộ bản án này.
Theo quyết định kháng nghị ngày 25.9 do Phó Viện trưởng Viện KSND tỉnh Tiền Giang Nguyễn Thị Ánh ký, khi vợ chồng ông Ngoan thỏa thuận bán khu biệt thự kèm khách sạn 16 phòng cho bà Oanh với giá 8,25 tỉ đồng, khối tài sản này đang bị thế chấp tại Ngân hàng TMCP Á Châu và Eximbank chi nhánh Tiền Giang để vay 5,6 tỉ đồng. Trong khi thẩm phán Nguyệt cho rằng không có căn cứ chứng minh bà Oanh có đến văn phòng công chứng để tiếp tục thực hiện hợp đồng, thì Viện KSND tỉnh phát hiện, sở dĩ việc công chứng không thực hiện được là do giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà - đất của ông Ngoan đang nằm ở ngân hàng không lấy ra được. Do nhận định trái với các tình tiết, chứng cứ trong hồ sơ vụ án nên bản án do bà Nguyệt tuyên vi phạm đến 4 điều trong Bộ Luật tố tụng Dân sự (Điều 81, 82, 83 và 96).
Chiếm đoạt tài sản
Bản án “lạ” do bà Nguyệt ban hành được Viện KSND tỉnh Tiền Giang khẳng định có vi phạm nghiệm trọng. Qua tài liệu, chứng cứ do Viện KSND thu thập chứng minh, người được bà Nguyệt “ưu ái” xử thắng không chỉ chiếm đoạt tiền của bà Oanh mà còn lợi dụng vào việc thực hiện hợp đồng đặt cọc bán tài sản để chiếm đoạt tiền - vàng của người khác, vi phạm cùng lúc 4 điều trong Bộ luật Dân sự (Điều 128, 129, 199 và 349). Theo đó, trước khi gạ bán khu biệt thự - khách sạn này cho bà Oanh, vợ chồng ông Ngoan đã bán cho ông Nguyễn Văn Lăm (huyện Châu Thành, Tiền Giang) để lấy tiền đặt cọc (500 triệu đồng và 1 cây vàng 24k) vào ngày 14.8.2012. Ông Lăm cho biết, ông không hay biết gì việc tài sản đang bị thế chấp, chỉ thấy giá cả phù hợp thì bỏ tiền ra mua. Theo trình bày của ông Lăm, sau khi nhận tiền cọc xong, vợ chồng ông Ngoan - bà Loan đã viện nhiều lý do cố tình lánh mặt, trốn trách trách nhiệm và quỵt luôn tiền cọc nên ông phải kiện ra tòa.
Điều lạ là, cùng một tòa án, xử lý 2 vụ án tranh chấp hợp đồng đặt cọc tương tự nhau nhưng kết quả lại khác nhau. Cụ thể, ngày 30.9 TAND TP.Mỹ Tho đã đưa vụ án ông Lăm kiện ông Ngoan ra xét xử. Tại tòa, ông Ngoan cũng “giở bài cũ”, cho rằng ông Lăm là người có lỗi khi không tiếp tục tục hiện hợp đồng, do đó ông Lăm phải “mất tiền cọc”. Tuy nhiên, thẩm phán Nguyễn Thị Hồng Nhật đã bác những lý lẽ này và buộc ông Ngoan phải trả lại tiền cho ông Lăm.

Những vụ điều tra viên đánh đập, ép cung gây rúng động

- Chuyên mục

Nhiều vụ cảnh sát dùng nhục hình với nghi phạm đã xảy ra. Hành vi này của người cảnh sát là nguy hiểm cho xã hội, đã xâm phạm tới sức khỏe, danh dự của công dân, gây mất niềm tin của quần chúng nhân dân đối với các cơ quan bảo vệ pháp luật, tạo ra bức xúc trong dư luận xã hội.

Vụ án Nguyễn Thanh Chấn được trả tự do sau 10 năm ngồi tù để điều tra lại đang gây rúng động dư luận. Nhiều luồng dư luận đã bày tỏ sự bức xúc khi ông Chấn tố bị các điều tra viên đánh đập, ép cung trong quá trình lấy lời khai.
Khi đang thụ án tại trại giam Vĩnh Quang (Bộ Công an), ông Chấn đã viết một số đơn kêu oan. Trong lá đơn viết năm 2007 gửi viện trưởng VKSND Tối cao, trong lá đơn kín 6 mặt giấy, ông Chấn cho biết: "Do bị tra tấn đánh đập, làm cho hoảng loạn, sợ hãi, tôi buộc phải nhận và làm theo những gì công an hướng dẫn mà thực tế không phải như vậy". Trong đơn, ông Chấn cũng nêu cụ thể tên những người ép cung.
Tuy nhiên, ngày 10/11/2013, đại tá Phạm Văn Minh, giám đốc CA Bắc Giang, cho biết 6 điều tra viên trực tiếp điều tra ông Nguyễn Thanh Chấn 10 năm trước đã hoàn tất giải trình mà theo đó “không thấy có vấn đề gì”, tất cả đều khẳng định không ép cung, đánh đập, “hướng dẫn khai” như tố cáo.
Nhưng dư luận đang đặt câu hỏi: Không ép cung thì sao ông Chấn lại nhận tội Giết người? Bởi ông Nguyễn Thanh Chấn không dại gì nhận tội giết người để vào tù và càng không thể ra tay nghĩa hiệp để giúp hung thủ thật sự mà mình không hề quen biết thoát tội…
Nhiều người có ý kiến rằng, để làm sáng tỏ vụ việc này trên tinh thần thượng tôn pháp luật, Bộ công an nên vào cuộc thay vì để công an Bắc Giang điều tra lại.
Những vụ điều tra viên đánh đập, ép cung gây rúng động
Hành vi dùng nhục hình, ép cung trong khi lấy lời khai của người cảnh sát là nguy hiểm cho xã hội, đã xâm phạm tới sức khỏe, danh dự của công dân, tạo ra bức xúc trong dư luận xã hội.
Ngày 6/11/2013, Hội đồng thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao đã hủy hai bản án phúc thẩm và sơ thẩm tuyên án tù chung thân về tội giết người đối với ông Nguyễn Thanh Chấn để điều tra lại vụ án. Một trong những căn cứ để Hội đồng thẩm phán TAND tối cao đưa ra xem xét đó là sự việc ngày 25/10/2013, đối tượng Lý Nguyễn Chung (cùng trú tại thôn Me, xã Nghĩa Trung, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang) ra đầu thú và khai nhận đã thực hiện hành vi giết chị Nguyễn Thị Hoan vào tối 15/8/2003 để cướp tài sản, đây được coi là tình tiết mới làm thay đổi bản chất vụ án.
Hiện vụ án đang trong quá trình điều tra lại. Nguyễn Thanh Chấn mới được thả tự do tạm thời chứ chưa được pháp luật công nhận là bị oan. Trong khi đó, việc các điều tra viên có dùng nhục hình, ép cung khi lấy lời khai ông Chấn hay không vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng.
Hai cảnh sát dùng nhục hình với Osin
Bị chủ nhà nghi ngờ ăn cắp tiền, một osin ở Nha Trang đã bị các điều tra viên đánh đập trong quá trình lấy lời khai.
Chiều 9/1/2012, TAND tỉnh Khánh Hòa đã tuyên phạt hai bị cáo nguyên là điều tra viên của Công an TP. Nha Trang mỗi bị cáo 9 tháng tù treo về tội dùng nhục hình. Đồng thời, HĐXX còn buộc hai bị cáo phải bồi thường cho người bị hại 3 triệu đồng.
ADVERTISEMENT
Hai bị cáo gồm Trần Bá Tuấn (SN 1976, trú 205, Chung cư A, Nha Trang) và Nguyễn Đình Quyết (SN 1984, trú 186/22/7 Lê Hồng Phong, Nha Trang).

Bị cáo Tuấn và Quyết trước vành móng ngựa.
Nạn nhân bị dùng nhục hình là bà Trần Thị Lan (SN 1970, ở xã Suối Hiệp, huyện Diên Khánh) tạm trú tại số nhà 229/11 đường 2-4, Nha Trang và đang giúp việc cho gia đình anh Võ Hà Trang (ở 9B Lãn Ông, Nha Trang).
Trước đó, ngày 28/11/2010, anh Trang đến Công an TP. Nha Trang trình báo về việc gia đình anh bị mất trộm 7 triệu đồng và 1.750 USD và nghi ngờ bà Lan lấy trộm. Sau đó bà Lan bị đưa đến  tầng 2 trụ sở CATP. Nha Trang để lấy lời khai.
Trong khoảng thời gian từ trưa ngày 28/11 đến 17h ngày 29/12/2010, Tuấn và Quyết đã dùng công cụ hỗ trợ là gậy cao su, dùi cui điện do ngành công an trang bị để đánh đập, chích điện nhiều lần vào tay, chân, vai bà Lan để ép bà Lan khai nhận hành vi trộm cắp tiền của gia đình anh Trang.

Bà Trần Thị Lan sau khi bị đánh.
Đến 17h45 ngày 29/12/2012, Tuấn và Đông dẫn giải bà Lan bàn giao cho Nhà tạm giữ Công an TP. Nha Trang, đồng thời soạn sẵn biên bản giao nhận người bị bắt, xác nhận bà Lan tình trạng sức khỏe bình thường.
Ngày 30/11/2010, bà Lan bị ngất xỉu tại nhà tạm giữ nên đã được đưa vào Bệnh viện Đa khoa Khánh Hòa cấp cứu và điều trị, đến ngày 7/12/2010 thì xuất viện.
Theo kết luận của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Khánh Hòa, bà Lan bị “đa chấn thương”, trong đó có nhiều vết thương ở vùng đùi, tay, ngực...
Ngoài ra, quá trình điều tra, bà Lan khai nhận ngoài Tuấn và Quyết còn có 3 người đàn ông mặc thường phục cũng tham gia đánh bà nhưng kết quả điều tra không có cơ sở để xác định được tên, tuổi ba người này nên không đủ cơ sở để kết luận.
Cảnh sát dùng nhục hình với xe ôm
Ngày 6/3/2012, TAND tỉnh Khánh Hòa tuyên trong phiên sơ thẩm đối với Lang Thành Dũng (nguyên cán bộ Đội CSĐT về tội phạm về TTXH Công an TP Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa) 9 tháng tù, cho hưởng án treo về tội “dùng nhục hình”.
Theo hồ sơ vụ án, khoảng 2 h 45 ngày 22/7/2011, hai nam du khách từ Hà Nội đến Công an TP. Nha Trang trình báo bị mất 7 triệu đồng vào đêm 21/7 khi đi massage, nghi lái xe ôm cùng tiếp viên dàn dựng lấy cắp.

Bị cáo Lang Thành Dũng trước vành móng ngựa.
Sau khi điều tra được tung tích của các nghi phạm liên quan vụ mất tiền trên, Dũng và Đỗ Ngọc Hiền (Hiền là sinh viên trung cấp cảnh sát đang thực tập) trực tiếp còng tay hai nghi phạm Nguyễn Trường Vũ và Trương Chí Bình đưa về trụ sở.
Trong đêm, Dũng tát anh Bình; đấm, tát, dùng dùi cui cao su đánh, làm anh Vũ bị choáng xỉu, ù tai, khó thở, phải cấp cứu điều trị tại bệnh viện tỉnh từ ngày 27/7 đến 1/8/2011.
Cũng theo hồ sơ vụ án, Hiền có tham gia đánh, nhưng chỉ với vai trò thứ yếu và đang là sinh viên thực tập, không cần xử lý hình sự.
Gia đình anh Vũ cho biết, vụ việc vỡ lở, Dũng và Hiền có đến nhà xin bồi thường 27 triệu đồng (rồi xin lại 7 triệu), xin gia đình ký giấy bãi nại.
Cảnh sát điều tra bị tố dùng nhục hình gây thương tích nặng
Ngày 28/12/2012, tin từ Văn phòng Công an tỉnh Bình Định cho biết Cơ quan điều tra VKSND Tối cao vừa ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với trung úy Nguyễn Xuân Cảnh, nguyên cán bộ Đội Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an huyện Tuy Phước về tội dùng nhục hình.
Trước đó, lãnh đạo Công an huyện Tuy Phước đã ra quyết định đình chỉ công tác, đồng thời Huyện ủy Tuy Phước cũng ra quyết định đình chỉ sinh hoạt Đảng đối với trung úy Cảnh.
Theo một nguồn tin cho biết, trong quá trình điều tra vụ việc được lãnh đạo giao, trung úy Cảnh đã dùng nhục hình, gây thương tích nặng cho một đối tượng.
Sau khi xảy ra vụ việc trên, nạn nhân và gia đình đã gửi đơn tố cáo hành vi trên của trung úy Cảnh đến Cục Điều tra VKSND Tối cao.
Trong quá trình xử lý đơn tố cáo của nạn nhân, Cục Điều tra VKSND Tối cao gửi giấy triệu tập yêu cầu trung úy Cảnh ra TP Đà Nẵng làm việc nhưng Cảnh không có mặt.
Bốn công an bị tố dùng nhục hình gây chết người
Sau hơn 3 giờ có mặt tại trụ sở công an xã, ông Nguyễn Mậu Thuận (SN 1958, đội 13, thôn Đoài, Kim Nỗ, Đông Anh, Hà Nội) đã tử vong với rất nhiều vết bầm tím trên cơ thể.
Liên quan đến cái chết bất thường của ông Thuận tại trụ sở công an xã, chiều ngày 1/9/2012, Công an huyện Đông Anh (Hà Nội) cho biết đã khởi tố vụ án và bắt tạm giam 4 cảnh sát cố ý gây thương tích gây hậu quả chết người.
Bốn cảnh sát bị bắt tạm giam gồm: Hoàng Ngọc Tuyên (SN 1980) -phó công an xã Kim Nỗ; Nguyễn Trọng Kiên (SN 1991); Đoàn Văn Tuyến (SN 1983); Hoàng Ngọc Thức (SN 1988) đều là công an viên xã Kim Nỗ.

Những vết bầm tím trên thân thể ông Nguyễn Mậu Thuận.
Theo kết quả điều tra, công an huyện Đông Anh làm rõ: Hồi 8h15 ngày 30-8, UBND xã Kim Nỗ tổ chức thi hành Quyết định cưỡng chế phá dỡ công trình vi phạm trật tự xây dựng của hộ gia đình ông Nguyễn Mậu Diệp (bố ông Nguyễn Mậu Thuận, SN 1958), tại đội 13, thôn Đoài, Kim Nỗ, Đông Anh. Quá trình cưỡng chế không xảy ra sự việc cản trở của hộ gia đình ông Diệp. Sau đó, ông Nguyễn Mậu Thuận được mời đến trụ sở công an xã làm việc.
Theo điều tra, khi đưa ông Thuận đến trụ sở công an xã, Nguyễn Trọng Kiên, Hoàng Ngọc Thức và Đoàn Văn Tuyến đã sử dụng khoá số 8 khoá tay ông Thuận ra phía sau rồi đưa ông Thuận vào ngồi ghế gỗ trong phòng làm việc. Ông Thuận đã chửi bới lại công an viên.
Các công an viên này tiếp tục sử dụng 4 khoá số 8 khoá 2 chân, 2 tay của ông Thuận vào chân ghế, nhưng ông Thuận vẫn tiếp tục chửi lại các công an viên. Thấy vậy, Hoàng Ngọc Tuyên và Nguyễn Trọng Kiên dùng dùi cui cao su đánh liên tiếp vào đùi phải và đùi trái ông Thuận. Ông Tuyên chỉ đạo Kiên dùng hai chiếc bút bi kẹp vào các ngón tay của ông Thuận bóp mạnh.
Hoàng Ngọc Tuyên hỏi ông Thuận và yêu cầu Nguyễn Trọng Kiên ghi lời khai nhưng ông Thuận không ký biên bản, Tuyên và Kiên tiếp tục đánh ông Thuận.
Đến khoảng 16 h cùng ngày, thấy ông Thuận có biểu hiện khó thở, các công an viên liền đưa ông Thuận đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Đông Anh nhưng ông Thuận đã tử vong với nhiều vết bầm giập trên người.
Khám nghiệm pháp y tử thi, Công an huyện Đông Anh xác định: Nạn nhân bị gãy xương sườn số 6,7,8 bên trái. Bác sĩ pháp y cho biết thêm: Ông Thuận bị bệnh xơ gan, trong tình trạng say rượu, khi bị ngoại lực tác động sẽ gây ngừng tim dẫn đến tử vong. Hiện vụ việc đang được tiếp tục điều tra làm rõ.
Trung tá công an làm chết người bị phạt 4 năm tù
Ngày 13/1/2012, sau gần một năm gây ra cái chết cho ông Tùng, nguyên trung tá công an phường Thịnh Liệt (Hoàng Mai, Hà Nội) đã bị tòa án tuyên phạt 4 năm tù về tội làm chết người trong khi thi hành công vụ.
Theo cơ quan công tố, ngày 28/2/2011, Ban chỉ huy công an phường Thịnh Liệt đã phân công ông Nguyễn Văn Ninh (54 tuổi, cán bộ cảnh sát trật tự công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai) cùng tổ dân phòng tự quản tuần tra xử lý các trường hợp vi phạm trật tự giao thông đường bộ tại vành đai đối diện cổng phụ bến xe phía Nam.
Khoảng 10h30 cùng ngày, trong khi làm nhiệm vụ, ông Ninh phát hiện ông Trịnh Xuân Tùng (54 tuổi, ở Hai Bà Trưng) không đội mũ bảo hiểm ngồi sau xe máy do ông Phạm Quanh Hùng (lái xe ôm) điều khiển.
Thấy vi phạm, ông Ninh đã dùng còi và gậy hướng dẫn giao thông ra hiệu lệnh yêu cầu ông Hùng dừng xe và thông báo lỗi vi phạm, yêu cầu tài xế xuất trình giấy tờ, lập biên bản về việc điều khiển xe máy chở người ngồi trên xe không đội mũ bảo hiểm, xử phạt 150 nghìn đồng.

Ông Nguyễn Văn Ninh tại tòa. Ảnh: N.Anh
Tuy nhiên ông Hùng không ký biên bản mà để lại giấy đăng ký rồi chở ông Tùng bỏ đi uống rượu. Đến khoảng 15h cùng ngày, ông Hùng chở ông Tùng và một người bạn khác quay lại xin nộp tiền phạt 100 nghìn đồng, hủy biên bản và mức phạt buổi sáng, nhưng ông Ninh không đồng ý. Mấy người này đã lăng mạ rồi tiếp tục bỏ đi.
Một lát sau ông Tùng quay lại, hai bên lời qua tiếng lại. Ông Tùng túm cổ áo ông Ninh, tay phải tát vào mặt. Lúc này ông Ninh gạt ra, gỡ tay ông Tùng và hô to: "Thằng này nó đánh tôi, anh em đâu bắt giữ nó lại". Ông Tùng xoay người bỏ chạy, nhưng bị ông Ninh túm tóc giật lại…
Nghe tiếng hô, một số người lao đến bẻ quặt tay phải ông Tùng. Ninh túm tóc ghì đầu khiến ông Tùng ngã nghiêng mặt xuống đất, sau đó lấy khóa số 8 còng tay ông ngồi dựa vào gốc cây bàng. Hậu quả ông Tùng bị thương phải đưa đi cấp cứu tại bệnh viện, sau đó đã tử vong.
Trước khi vụ án được đưa ra xét xử, gia đình bị cáo Ninh đã tự nguyện bồi thường cho gia đình nạn nhân Tùng số tiền 500 triệu đồng.

Xem loạt bài của bao laodong.com cho biết về lực lượng cảnh sát "kiểm tra xe" trong vài giây

Hà Nội: Hàng loạt hành động “kỳ lạ” của CSGT
(LĐO) Nhóm PV điều tra
Chiếc xe quá khổ, quá tải chỉ sau vài giây đã được CSGT cho đi.
Hằng năm, cứ vào những tháng “củ mật” - áp tết - phóng viên Báo Lao Động lại “tay xách nách mang” ghi nhận không khí chuẩn bị đón tết trên các nẻo đường… Không khí chuẩn bị đón tết đâu đâu cũng tấp nập và những phát hiện của chúng tôi về công tác kiểm tra, kiểm soát của Đội cảnh sát giao thông số 5 (PC67 Hà Nội) tại quốc lộ 1B, hướng Lạng Sơn - Hà Nội cũng “tấp nập”, “vội vàng” một cách “lạ kỳ”.

Gần 500 cán bộ "công bộc"/ phường

Phường 475 cán bộ: "Không đông không được!"

(Dân trí) - Thông tin thị trấn Mạo Khê (Đông Triều, Quảng Ninh) có 639 công bộc hưởng lương, phường Hồng Hải (TP Hạ Long) có 475 cán bộ... khiến dư luận bất bình. Tuy nhiên Giám đốc Sở Nội vụ Quảng Ninh khẳng định "cán bộ không đông không được".
 >> Sốc với phường có 475 “cán bộ”

Phường 475 cán bộ: Không đông không được!
Tại cuộc họp HĐND tỉnh Quảng Ninh vừa qua, vấn đề "bộ máy cán bộ phình to" cũng đã được đưa ra bàn luận sôi nổi
PV Dân trí đã có cuộc trao đổi với ông Vũ Minh Thiết, Giám đốc Sở Nội vụ tỉnh Quảng Ninh, về con số cán bộ hưởng lương, phụ cấp "khủng" ở các phường, thị trấn như báo chí đăng tải.

Văn bản mới quy định: 77 công việc không được phân công nữ giới làm

77 công việc bị cấm sử dụng lao động nữ

Bộ Lao động vừa quy định về 77 công việc không được sử dụng lao động nữ, trong đó có việc phải mang vác trên 50 kg, làm việc trong tư thế gò bó hay thường xuyên ngâm mình dưới nước bẩn hôi thối...

Thông tư 26 của Bộ Lao động Thương binh và Xã hội ban hành danh mục các công việc không được sử dụng lao động nữ có hiệu lực từ ngày 15/12. 
35 công việc trong số này được cho là có ảnh hưởng xấu tới chức năng sinh đẻ và nuôi con. Đó là trực tiếp nấu chảy và rót kim loại nóng chảy ở các lò điện hồ quang từ 0,5 tấn trở lên, lò quy bilo (luyện gang), lò bằng (luyện thép), lò cao; cán kim loại nóng (trừ kim loại màu); đốt lò luyện cốc; hàn trong thùng kín, hàn ở vị trí có độ cao trên 10m so với mặt sàn công tác; khoan thăm dò, khoan nổ mìn bắn mìn, cậy bẩy đá trên núi; làm việc theo ca thường xuyên ở giàn khoan trên biển (trừ dịch vụ y tế - xã hội, dịch vụ ăn ở); lái máy thi công hạng nặng có công suất lớn hơn 36 mã lực như: máy xúc, máy gạt ủi, xe bánh xích (trừ các máy có hỗ trợ thủy lực); các công việc phải mang vác trên 50 kg; khảo sát đường sông ở những vùng có thác ghềnh cao, núi sâu nguy hiểm...
moccong6-1349844599-480x0-4416-138727978
Công việc phải ngâm mình thường xuyên dưới nước bẩn hôi thối (từ 4 giờ trong một ngày trở lên, trên 3 ngày trong một tuần) bị cấm sử dụng lao động nữ.
Một số công việc phải ngâm mình thường xuyên dưới nước, công việc làm thường xuyên dưới hầm mỏ cũng không được sử dụng lao động nữ gồm: đổ bê tông dưới nước; thợ lặn; nạo vét cống ngầm (trừ nạo vét tự động, bằng máy); công việc phải ngâm mình thường xuyên dưới nước bẩn hôi thối (từ 4 giờ trong một ngày trở lên, trên 3 ngày trong 1 tuần); đào lò, đào lò giếng; các công việc trong hầm mỏ (trừ dịch vụ y tế - xã hội và các công việc đột xuất theo yêu cầu quản lý điều hành, nhưng phải tuân thủ theo đúng các quy chuẩn kỹ thuật quốc gia hiện hành về an toàn và các quy định về tiêu chuẩn sức khỏe đối với lao động làm việc trong hầm mỏ).
Bên cạnh đó, 39 công việc khác cũng được Bộ Lao động quy định không được sử dụng lao động nữ có thai hoặc đang nuôi con dưới 12 tháng tuổi bao gồm: các công việc ở môi trường bị ô nhiễm bởi điện từ trường vượt mức quy chuẩn, tiêu chuẩn cho phép (như công việc ở các đài phát sóng tần số radiô, đài phát thanh, phát hình và trạm vệ tinh viễn thông); trực tiếp tiếp xúc với các hóa chất trừ sâu, trừ cỏ, diệt mối mọt, diệt chuột, trừ muỗi có chứa Clo hữu cơ và một số hóa chất có khả năng gây biến đổi gen và ung thư; trực tiếp tiếp xúc với các hóa chất ảnh hưởng xấu tới thai nhi và sữa mẹ.
Các công việc mang vác nặng trên 20 kg; công việc phải ngâm mình dưới nước bẩn, dễ bị nhiễm trùng; công việc có tư thế làm việc gò bó, trong không gian chật hẹp có khi phải nằm, cúi, khom... cũng bị cấm sử dụng lao động nữ có thai hoặc đang nuôi con dưới 12 tháng tuổi.
Bà Nguyễn Kim Lan, chuyên gia về giới (Văn phòng Tổ chức Lao động Quốc tế tại Việt Nam) cho rằng, một mặt thông tư 26 nhằm bảo vệ sức khỏe của phụ nữ, nhưng mặt khác, văn bản này lại không bình đẳng với nam giới bởi nó không đề cập đến việc bảo vệ sức khỏe sinh sản của nam giới. Đã có bằng chứng cho thấy một bộ phận công nhân nam làm việc vất vả trong những ngành nghề nặng nhọc, độc hại, như tiếp xúc với hóa chất, đã bị ảnh hưởng về sức khỏe sinh sản, hoặc ảnh hưởng đến sức khỏe của con cái khi họ có con. 
"Cách tiếp cận bình đẳng nhất là phải nâng cao vệ sinh an toàn lao động và điều kiện làm việc cho người lao động kể cả nữ và nam. Không nên cấm phụ nữ làm một số ngành nghề trừ khi những công việc đó có ảnh hưởng rõ ràng đến chức năng sinh sản, mang thai và cho con bú", bà Lan đề nghị.
Theo vị chuyên gia về giới, trong thời gian qua, khi một số công nghệ trong một vài ngành nghề (đặc biệt là công nghiệp) ở nước ta còn lạc hậu, những biện pháp này có thể là hữu dụng và cần thiết để bảo vệ sức khỏe sinh sản của nữ lao động và nòi giống tương lai.
Bà Lan cho rằng thông tư 26 có vẻ như chưa tính đến những nhu cầu chiến lược về tăng quyền cho phụ nữ và tiềm năng cải tiến công nghệ để giải quyết các vấn đề về sức khỏe. Trên thực tế, phụ nữ có thể mất đi những cơ hội việc làm do những quy định mới này.
"Nhiều nữ công nhân có sức khỏe tốt, không mang thai hoặc đang không nuôi con nhỏ, mong muốn được làm những công việc này nhưng lại bị từ chối chỉ vì người thuê lao động không muốn vi phạm pháp luật", bà nói.
Bà Lan cho rằng rất nhiều nữ lao động trẻ sống độc thân hoặc là trụ cột kinh tế của gia đình, không thể tìm được việc làm; nhiều phụ nữ trung niên và lớn tuổi hơn một chút nếu không có kỹ năng và bằng cấp, khi không còn bận rộn với con nhỏ và gia đình và vẫn còn đủ sức khỏe làm việc, có thể làm những công việc đơn giản nhưng vất vả với mong muốn có được thu nhập tốt. "Thông tư mới ban hành danh mục công việc không được sử dụng lao động nữ, kết quả là, phụ nữ có ít cơ hội làm việc và tạo thu nhập hơn, và nhiều người trong số họ có thể bị tái nghèo", bà Lan phân tích.
Kiều Trinh

17 thg 12, 2013

Đồng Chí Tuất: Thư gửi các đồng chí chưa bị lộ

Đồng Chí Tuất 
Ảnh bên: Bó hoa tươi thắm cùng với chức cục trưởng tươi thắm đồng chí Dũng nhận từ Bộ trưởng Thăng trước khi chưa bị lộ có ba tháng.
Thân gửi đến các đồng chí chưa bị lộ!

Thế là đồng chí Dương Chí Dũng của chúng ta đã phải ra trước vành móng ngựa. Ở thời điểm khác, vụ án này có thể vẫn bị “chìm xuồng”.
Nhưng trong bối cảnh hiện nay, để trấn an dư luận, để bảo vệ những cái ghế mục nát đang có nguy cơ sụp đổ, có thể những người trong đồng bọn chúng ta sẽ có vài động thái tích cực, tỏ ra thực lòng muốn chống tham nhũng mà trong ruột thì xót như bào, như băm, như cắt! Tuy nhiên sự nghiêm minh còn đang ở trên trời, chúng ta hay chờ xem.

Kỳ Duyên: Ai là “sân sau” của Dương Chí Dũng?

Kỳ Duyên ( Bản gốc)
Có 03 thứ “bất vị”, mà luật pháp phải tuân thủ. Đó là Luật pháp bất vị thân. Luật pháp bất vị tiền. Và luật pháp bất vị quyền. Nhưng liệu tư pháp nước Việt có được 03 thứ bất vị đó không?
 
 Những ngày này, cả xã hội chăm chú theo dõi vụ xét xử tham ô tài sản và cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế tại Tổng Công ty hàng hải Việt Nam (Vinalines), do Dương Chí Dũng, cựu Chủ tịch HĐQT cầm đầu, cùng gần chục kẻ đồng phạm.

14 thg 12, 2013

VN ta có rất nhiều cán bộ đã không còn nhân tính

Khi “liệt sĩ trở về” muốn tự tử!

"Em tự tử vì không được đăng ký kết hôn anh ạ. Bố em định tự tử vì… cái hôm lên huyện xin thủ tục cho em cưới chồng mà không được ấy. Có người bảo bố em là phải… phải… thì người ta mới cho!".
 >>  Nhận sai sót, nghiêm túc kiểm điểm vụ "bỏ quên" liệt sỹ trở về
 >>  Sở LĐTBXH Hà Nội nói gì về việc liệt sỹ trở về bị "bỏ quên"?
 >>  Hà Nội: “Người rừng” trở về sau 28 năm là liệt sỹ (Kỳ 1)

 Khi “liệt sĩ trở về” muốn tự tử!
Ông Hào trong căn nhà rách nát cùng giấy tờ 30 năm tuổi Đảng của bố và bằng công nhận liệt sĩ của mình.

Ông Lê Xuân Hào, một cựu binh nhập ngũ tại thôn An Hòa (xã Trầm Lộng, huyện Ứng Hòa, nay thuộc thủ đô Hà Nội) từ 28 năm trước đi làm nhiệm vụ quốc tế bên nước bạn Campuchia. Năm 1992, đơn vị đã gửi giấy báo tử, bằng “Tổ quốc ghi công” để tri ân “liệt sĩ Lê Xuân Hào”. Nghĩa trang xã Trầm Lộng, chùa trong xã đều có tên “liệt sĩ” Hào, bàn thờ trong nhà cụ Lê Đức Mạnh (bố ông Hào) có “di ảnh” và bát nhang thờ người quá cố Lê Xuân Hào. Đùng một cái, sau hơn 27 năm được thờ cúng, Lê Xuân Hào đen đúa, rách rưới, ốm o, sầu tủi trở về, anh dắt theo 1 đứa con gái với cái tên “vọng cố hương” là Lê Thị Thùy Dương.

Bên Campuchia, xứ sở mà anh lưu lạc hơn 20 năm qua, còn 4 người con gọi bằng “bố Hào” nữa. Nếu chuyện chỉ dừng ở đoạn này, thì đã đau đớn, chua xót, ám ảnh nỗi đau chiến tranh và thời hậu chiến lắm rồi. Và cái mô típ “liệt sĩ” trở về cũng đã diễn ra nhiều, khá quen thuộc trên cả nước.

Tuy nhiên, người viết bài này và bà con Trầm Lộng lại đang day dứt, xôn xao bởi một chủ đề khác: Liệt sĩ trở về Lê Xuân Hào đã uất ức muốn mua xăng về tự tử vì “thủ tục làm người còn sống”, con gái ông cũng vì “vướng thủ tục” đó mà không thể đăng ký kết hôn, cháu đã chính thức… uống thuốc ngủ để chết. May mà Bệnh viện Bạch Mai rửa ruột cứu mạng kịp thời.

Tờ giấy in công văn gửi cho gia đình liệt sĩ giá bao nhiêu tiền?

Nghe những gì ông Hào và cháu Thùy Dương nói, chúng tôi thật sự sốc. Sau khi xác tín “tin dữ” từ gia đình, xóm mạc, cả trưởng thôn An Hòa, cả Phó Chủ tịch UBND xã, rồi cả Phó Giám đốc Sở LĐTBXH Hà Nội, Trung đoàn Thủ đô, tôi mới ngã ngửa: Hóa ra thủ tục làm người còn sống khó thật.

Thủ tục “hành là… chính” với quan niệm của không ít cán bộ thời này là gì? Có lẽ là “chuyện dễ mà không làm cho khó, thì làm gì có thịt… chó mà ăn”. Hành là chính với công dân bình thường đã là đau đớn, đằng này lại “hành” cả một cựu binh cống hiến cả tuổi trẻ, cả máu xương, sẵn sàng “vị quốc vong thân” như ông Hào thì quá khó hiểu!

Ông Hào và bữa cơm nấu ở góc sân.
Ông Hào và bữa cơm nấu ở góc sân.

Sau khi trở về, gỡ tấm ảnh thờ của mình ra khỏi bàn thờ ẩm mốc trong ngôi nhà cũ rách nát, ông Hào lập cập leo xuống, nằm góc nhà cứ rúc lên từng hồi. Bà nội chết, mẹ chết, bố chết. Lúc anh đi lính, bà và bố vẫn khỏe lắm. Ngôi nhà xưa thuộc quyền sở hữu của ông anh trai sống tít mãi Sơn La, đã bỏ không, rêu mốc.

“Chỗ này, là nơi đặt hòm gỗ, phủ cờ đỏ sao vàng, cử hành lễ truy điệu mày đây, Hào ạ. Bằng tổ quốc ghi công, giấy báo tử của mày đây. Tao phải dẫn bố mày lên huyện dò hỏi mãi mới biết mày đã “hy sinh” đấy”. Chứ cứ để yên thì bây giờ mày vẫn vào loại mất tích trong im lặng” - cậu ruột Lê Xuân Hào rành rọt.

Than ôi, cái giấy tờ của Sở LĐTBXH Hà Tây (cũ), do ông Phó Giám đốc ký về chuyện Hào hy sinh, rồi gia đình hưởng chế độ “mai táng phí” gì đó, sao mà nó thê thảm thế. Giấy về một tử sĩ, gửi cho bố của liệt sĩ, mà gạch xóa nham nhở. Thậm chí “phôi” giấy cũ mèm, có từ thời Hà Tây còn thuộc về tỉnh cũ Hà Sơn Bình, người ta cứ bừa phứa gạch xoẹt chữ “Hà Sơn Bình”, viết đè đen thui lên đó một chữ “Hà Tây” (4 lần gạch xóa viết đè trong một văn bản vô cùng quan trọng), rồi chỗ nào cần xóa là xóa, cần đè là đè.

Một tờ giấy và công viết một công văn về liệt sĩ, gửi cho gia đình liệt sĩ nó đắt đỏ và khó khăn thế ư? Thế mà Phó Giám đốc sở cũng nỡ đặt bút ký và… đóng giấu vào đấy được ư? Mà có phải thời chiến tranh hay bao cấp đói nghèo gì, cái giấy về lễ tang với “mai táng phí” ấy mới được ký và gửi vào ngày 25.5.1993!

Trốn trong hang đá, ngủ ngoài bìa rừng, chui trong bồ đựng thóc

Chưa hết. Lê Xuân Hào nhập ngũ năm 1983, sau khi huấn luyện kỹ, được “phiên” vào tiểu đội 2, trung đội 4, đại đội 12, tiểu đoàn 4, đoàn 7704, mặt trận 497, Campuchia. Tháng 3 năm 1984, trong một lần đi hái rau phục vụ đơn vị thì bị lọt vào ổ phục kích, bị địch bắn trọng thương ở đùi, mảnh đạn pháo văng vào đầu bất tỉnh. Anh từ cõi chết tỉnh lại thì thấy mình nằm trên nhà sàn, trong nhà một gia đình ở miền núi Campuchia.

Họ dùng lá rừng, nước muối và cháo loãng chăm sóc anh hồi phục. Khi đang tập tễnh lên da non các vết thương, Hào đã đòi các ân nhân cứu mạng đưa mình về nơi đóng quân để tiếp tục chiến đấu. Nhưng đến nơi thì đơn vị đã chuyển đi từ lâu. Rừng núi điệp trùng, trọng thương chưa lành, lại không biết tiếng Campuchia, ở đó cũng không ai nói được tiếng Việt, lại không một xu dính túi, không một tấc sắt trong tay.

Ông Hào với chiếc xe cải tiến đi mua phế liệu và đàn gà công nghiệp sắp chết rét
Ông Hào với chiếc xe cải tiến đi mua phế liệu và đàn gà công nghiệp sắp chết rét

Gia đình ân nhân cũng cực kỳ nghèo khó. Giữa thời nước bạn còn tàn quân Pôn Pốt tung hoành dã man đó, anh bộ đội Việt Nam cũng không dễ gì an toàn khi xuất hiện ở chỗ đông người. Không còn cách nào khác, Hào tạm ở lại bản làng hẻo lánh. Thế rồi anh phải lòng cô con gái chủ nhà.

Cô này đã một đời chồng, có một đứa con riêng. Họ ở với nhau, có thêm 4 đứa con chung. Ông Hào kể, để sống sót, nuôi được bà vợ bệnh trọng (ung thư vú, đã chết) và đàn con nheo nhóc, ông thường đi đánh cá thuê lênh đênh trên Biển Hồ với nhiều lần dông gió lật thuyền, tưởng như mất xác trong gang tấc.

Anh cũng đi làm rẫy thuê, sống lẩn trốn tàn quân Pôn Pốt với hàng chục lần chết hụt. Suốt nhiều năm phải di chuyển nhà, cứ trời rim rỉm tối là phải trốn khỏi nhà đi ngủ ngoài rừng, vì binh lính lùng sục tìm giết. Có đêm phải trốn trong bồ thóc, nhiều ngày sống như khỉ vượn, ăn quả xanh, uống nước suối, ngủ hang đá khi bị truy đuổi, anh vẫn đau đáu một ngày được trở về quê hương, vì thế, các con anh, bên cạnh tên Campuchia, anh vẫn đặt cho nó một cái tên việt: Thi, Nga, rồi Lê Thị Thùy Dương.

Bị trọng thương, “lúc nhớ lúc quên”, lạc đơn vị từ năm 1984, mãi hơn 27 năm sau, tình cờ có người cùng quê Ứng Hòa sang Campuchia đốn gỗ trong rừng già, gặp ông Hào đang đi làm thuê ngoài rẫy. Đen đúa, rách rưới, ngơ ngẩn.

Người đồng hương rớt nước mắt giao nhiệm vụ cho Lâm, một đứa cháu của ông ta về quê báo tin cho gia đình ông Hào. Sau 2 lần thuê xe, dò hỏi, thuê người dẫn đường và “bảo vệ” để vào vùng hẻo lánh đó, một người em của Lê Xuân Hào đã đưa được anh hồi hương.

Hai bố con “liệt sĩ”: Người định tự thiêu, người đã tự tử đang dở câu chuyện “thủ tục làm người còn sống”

Về đến nhà, xã nghe tin “liệt sĩ” Lê Xuân Hào còn sống, họ cắt luôn tiền chế độ thờ cúng liệt sĩ của Lê Xuân Vui - em trai ông Hào. Không “được” là “liệt sĩ”, nhưng suốt mấy trăm ngày qua đi lo thủ tục, chạy vạy đủ đường, ông Hào và con gái, cùng gia đình vẫn phải phẫn uất, chán nản, thậm chí ông Hào định tự tử còn con gái ông thì tự tử rồi. Chỉ vì sự nhiêu khê. Ông Hào có đi bộ đội không? Có.

Có khổ sở 27 năm qua vì nhiệm vụ thiêng liêng cho tổ quốc và tình hữu nghị quốc tế không? Có. Giấy tờ còn nguyên vẹn đó. Thế tại sao mấy trăm ngày qua, cơ quan chức năng không lo cho ông ta nhập hộ khẩu, có chứng minh thư? Tại sao con ông ta đến tận khi tôi ngồi viết những dòng này, cháu Dương vẫn khóc, gia đình vẫn lo cháu tiếp tục tự tử, vì không có hộ khẩu, không có chứng minh thư để đăng ký kết hôn?

Sao người cán bộ không đặt mình trong tâm trạng của người trở về sau 27 năm được “cúng” trên bàn thờ như thế - để chia sẻ, cảm thông và nỗ lực vì họ? Nếu ai đó vì làm nhiệm vụ cho non sông mà bị thất lạc gia đình, quê hương suốt 27 năm tận cùng khổ sở, khi trở về, bố đã chết, bà nội đã chết, thì họ nghĩ gì?

Họ nghĩ gì thì nghĩ, nhưng, chắc chắn họ không thể tin được là mất hơn 600 ngày chạy vạy lo lắng mà Quê Hương không nhập khẩu, cấp chứng minh thư cho họ - Người Lính Đã Ra Đi Vì Tiếng Gọi Non Sông!

Sau khi các nhà báo “vạch trần” bi kịch tàn nhẫn này: Lần đầu tiên sau mấy trăm ngày hồi hương trong nước mắt, ông Hào đã được trân trọng đón tiếp cán bộ địa phương đến thăm. Rồi vài gói quà, cái chăn ấm có gắn các tờ giấy trắng in dòng chữ diêm dúa “nơi nọ nơi kia kính tặng”. Rồi xã, huyện và cấp cao hơn một tí cùng nhận lỗi. Phòng LĐTBXH thì thanh minh là mình không hiểu thủ tục.

Xã thì mắc lỗi không báo cáo lên huyện bằng văn bản, dù có gọi điện và báo cáo… mồm chuyện ông Hào bỗng dưng “từ cõi chết” tìm về. Các đoàn “thăm hỏi” tới tấp. Họ “thăm” vì tình cảm với ông, vì tri ân một người đã xông pha vệ quốc và chịu quá nhiều thiệt thòi sau 27 năm “ngự” trên bàn thờ, hay họ lo sợ trách nhiệm khi bị tố vô cảm với “liệt sĩ trở về”? Ông Hào bảo:

“Tôi không biết nói gì”. Rồi ông khóc. Một lời cảm ơn đoàn cán bộ sở do ông Phó Giám đốc dẫn đầu đến thăm, ông Hào cũng không nói. Ông cứ ngồi yên như pho tượng đá. Gia đình phải
đỡ lời.

Đợi khách về hết, ông Hào mới thở dài với nhà báo: “Tôi đau lắm. Tôi đi nhặt phế liệu kiếm sống. Tôi cóp tiền. Tôi từng định bỏ 300.000 đồng ra mua xăng về tự tử. Đốt cái là hết. Con gái tôi thì uất quá tự tử, vì không có hộ khẩu, không có chứng minh thư. Trong khi nó phải lấy chồng.

Nhà chồng nó có người thân làm lãnh đạo xã sở tại, ông ấy khá kiên quyết “gương mẫu”, rằng là: Cháu dâu mình phải về nhà mình với giấy đăng ký kết hôn đàng hoàng. Thế rồi các cháu vẫn quyết cưới, nhưng xích mích đã xảy ra khi không thể đăng ký kết hôn. Cháu Dương đã tự tử”.

Ông Hào khóc. Khóc lặng đi rất lâu rồi lại khóc. Cậu ruột ông Hào đỡ lời: Hồi “thằng” Hào đi bội đội, tôi đang làm xã đội trưởng, giao cháu tôi cho cán bộ đem đi làm nhiệm vụ lớn. Vậy mà năm tháng trôi qua, không ai cho biết nó sống chết thế nào. Lúc già yếu, anh tôi (bố ông Hào, người cán bộ 30 năm tuổi Đảng), lọm khọm lên huyện hỏi tin tức rất nhiều lần. Mãi rồi họ mới gửi… giấy báo tử.

Giờ “nó” trở về, khổ quá là khổ. Rồi ông cậu cũng lại rơi nước mắt.

Anh Lê Xuân Vui - em ruột, người bao năm thờ cúng “liệt sĩ Lê Xuân Hào” - bèn đỡ lời, kể: Tôi đưa anh Hào lên công an huyện, đưa đi lo thủ tục nhiều lần lắm. Vào phòng của công an, “khai” cả buổi sáng, khai nhiều lần. Nhưng người ta không cấp cho anh ấy hộ khẩu và chứng minh thư. Có lần, đi lại mãi, họ cấp hộ khẩu một quyển đàng hoàng, có tên anh Hào và cháu Dương hẳn hoi.

Tuy nhiên, chiều hôm trước cấp thì sáng hôm sau Công an xã được cử đến… thu lại. Mãi đến tháng 8 năm 2013 vừa rồi, tức là sau hơn 2 năm anh Hào trở về, họ mới cấp hộ khẩu và làm chứng minh thư cho anh Hào. Riêng con gái anh, cháu Lê Thị Thùy Dương thì bây giờ vẫn “lưu lạc”, chưa nhập khẩu, chưa có chứng mình thư. Cháu đi làm dâu bên Sóc Sơn, sau vụ tự tử, mỗi lần về thăm bố nó đều khóc, buồn lắm.

Ông Hào đi hỏi tiếp, thì họ bảo lên “cơ sở hai” gì đó, ông chả biết ở đâu. Và người đi nhặt phế liệu kiếm sống lần hồi với bao vết thương trên thịt da và trong tâm khảm như ông, lấy đâu ra sức lực, tiền của để mà đi?

Xã bảo: Cắt chế độ liệt sĩ là việc của xã, còn lo chế độ cho “liệt sĩ trở về” là việc của cấp trên. Cấp trên thì bảo xã không báo cáo bằng văn bản nên không… biết. Hoặc biết nhưng không biết thủ tục phải làm thế nào. Hơn 2 năm đằng đẵng trôi qua. Và, thế là, ông Hào, vì sự gào réo của cái dạ dày, mới bèn đóng cái xe cải tiến đi thu mua phế liệu kiếm sống hằng ngày.

Người đàn bà quá lứa lỡ thì đến gá nghĩa với ông, chăm sóc ông lúc ốm đau bệnh tật một thân một mình ấy, gặp nhà báo, cứ rầu rĩ vuốt nước mắt nhìn chồng như van xin: “Em lấy chồng là để nương tựa vào chồng. Anh mà tự tử, thì anh giết em đi cho xong!”. Đứa con gái Thùy Dương thương nhớ của ông Hào đi làm dâu nhà người ta rồi, vẫn nói tiếng Việt bằng giọng Campuchia lơ lớ, khó nhọc.

Nó nhắn tin qua điện thoại cho nhà báo, cũng ngọng và sai chính tả chi chít như khi nói: Em đau buồn lắm, bao giờ em mới có hộ khẩu và chứng minh thư? Em tự tử vì không được đăng ký kết hôn anh ạ. Bố em định tự tử vì… cái hôm lên huyện xin thủ tục cho em cưới chồng mà không được ấy. Có người bảo bố em là phải… phải… thì người ta mới cho!

Lời thật thà của Thùy Dương làm chúng tôi có cảm giác ai đó dùng cật nứa cứa vào lục phủ ngũ tạng mình. Nó đã tự tử và đã đi xe cấp cứu lên Bạch Mai rửa ruột rành rành. Nếu ông Hào mua xăng tự thiêu thì tôi sẽ không mấy bất ngờ nữa. Lỗi là do ai? Không lẽ cứ nhận lỗi là xong? “

“Thủ tục làm người còn sống” của một cựu binh làm nhiệm vụ vì non sông gấm vóc mà còn khó thế - đủ biết các thủ tục “hành là chính” khác nó chông gai đến mức nào! Tự hỏi: Không lẽ chúng ta cứ chấp nhận chung sống với sự rầy rà vô cảm đó mãi ư?

Theo Đỗ Doãn Hoàng
 Lao Động

10 thg 12, 2013

Người VN thông minh thì ở đâu cũng thông minh, nhưng cơ chế nào biết sử dụng thì sẽ phát huy được tối đa cho sự cống hiến của họ cho đất nước đó và nhân loại


Nữ sinh gốc Việt đạt điểm toán cao nhất thế giới

Nữ sinh gốc Việt Tracy Tran là một trong 8 học sinh trên thế giới đạt được số điểm tối đa trong cuộc thi giải toán vừa diễn ra ở Mỹ. 

tracy-8457-1386651981.jpg
Nữ sinh gốc Việt Tracy Tran. Ảnh: NBC News
Theo King5, Tracy Tran, 18 tuổi, hiện là học sinh trường trung học Kentridge, thành phố Kent, bang Washington, Mỹ.
Trong số 2.100 học sinh của trường, chỉ có khoảng chục em được tham dự AP Calculus AB, một cuộc thi toán do Hội đồng Trường học Mỹ tổ chức, và Tracy là một trong số đó.
Thang điểm cao nhất của AP Calculus AB là 5, tương đương với mức A hoặc A+. Với việc trả lời chính xác tất cả các câu hỏi nhiều lựa chọn và đạt điểm tối đa trong các bài luận, cô gái gốc Việt giành được 5 điểm cho bài thi của mình.
Chỉ có 14,3% trong số gần 4 triệu cuộc thi AP Calculus AB trong năm 2013 có học sinh đạt được mức điểm này, và Tracy là một trong số 8 học sinh đạt điểm cao nhất trên thế giới.
"Chúng tôi thực sự tự hào về Tracy. Cô bé là một học sinh đặc biệt và sự nỗ lực hết mình cho học tập của Tracy là động lực cho tất cả chúng tôi", hiệu trưởng trường Kentridge, ông Mike Albrecht nói. "Tôi chưa bao giờ có học sinh nào đạt số điểm hoàn hảo này trong các cuộc thi AP Calculus".
Tuy nhiên, các bạn bè của Tracy Tran cho hay họ không ngạc nhiên với kết quả trên. "Nếu có ai đạt điểm tuyệt đối, thì đó sẽ là Tracy", Josh Curtis, một bạn cùng lớp nói.
Từ khi còn bé, Tracy đã ham mê đọc sách. Bố mẹ của cô nhiều lần phải ép con gái đi ngủ. Tracy gọi sách là một lối thoát, tuy nhiên, toán học mới đưa cô trở về với thực tế.
"Chúng ta có thể giải quyết rất nhiều vấn đề bằng toán học. Bây giờ, toán đã trở thành một niềm đam mê", Tracy nói.
Với cô, thành tích đáng tự hào trên thuộc về toàn bộ cả ớp. Tracy cũng muốn được dùng các kỹ năng toán học của mình để đóng góp cho cộng đồng của cô.
"Bất kỳ điều gì tôi làm, tôi đều muốn nó có tác dụng với cuộc sống", Tracy nói. Cô cũng hiện là ứng viên vòng bán kết tranh học bổng quốc gia Merit. Tập đoàn học bổng Merit sẽ công bố 15.000 thí sinh lọt vào vòng chung kết tháng hai tới. Những người chiến thắng được xướng tên vào khoảng tháng 4-7/2014.
Anh Ngọc

9 thg 12, 2013

Dân Nguyễn: Gần đèn mà…cứ hôi tanh mùi bùn!

AFR Dân Nguyễn. 
Hoan hô thủ tướng Thái Lan.
Kính chào em- con người đẹp nhất!...

He he. Không biết em đi thi người đẹp ở Battaya, bãi biển quê em chưa; chứ nếu em đến thi ở bãi biển Nha Trang quê anh, đảm bảo em vào thẳng trung khảo, vì chắc chắn một điều cả ban giám khảo tới toàn thể Nhân Dân VN sẽ “Đầu phiếu” cho em không chần chừ. Ít nhất cũng phải đạt số phiếu 98,…lẻ vài số như phiếu QH VN click thông qua Bản HP vừa mấy bữa trước.