12 thg 4, 2015

"Nước Trung Quốc" hay "nước Trung Hoa" ?

Chả cần fải là nhà Ngôn ngữ nhg ai cũng biết: tiếng Việt mượn (lai) rất nhiều tiếng Hán (nói đại thì cũng fải khoảng 2/3 là tiếng Hán). Đã mượn tiếng / ngôn ngữ nào thì fải tôn trọng nguyên tắc, ý nghĩa của tiếng / ngôn ngữ ấy. Ngày còn nhỏ đc dạy nói : "nước Trung hoa" chứ kg bao giờ nói "nước Trung quốc". Vì nước nghĩa là quốc mất rồi.

Tên đầy đủ của Tàu là: "Nước CHND Trung Hoa", chứ kg bao giờ ng ta viết, nói: "Nước CHND Trung Quốc" !!! Nói nước Trung Hoa chứ kg nói nước Trung Quốc.

Chỉ nói nước lã, nước rau muống, nước Tàu chứ đừng nói nước ... quốc !
– Quốc, nước, đất nước ;  Hoa, bông.
中国- Trung Quốc ; – Trung Hoa

Lo lắng vì một nền văn hóa bị biến dạng

Thiếu hiểu biết và tư duy vụ lợi đang làm méo mó các giá trị truyền thống!

Thời gian gần đây, hình ảnh các lễ hội truyền thống ngày một trở nên nhếch nhác và gây ra nhiều bức xúc trong dư luận. Lễ hội bản thân nó phải là nơi quy tụ và bộc lộ một cách rõ nét các phong tục, tín ngưỡng, nghi lễ…của người dân địa phương. Nói cách khác thông qua lễ hội ta hiểu được nét đẹp và bản sắc văn hóa của cư dân sinh sống trong không gian văn hóa ấy. Vậy mà giờ đây nhìn vào các lễ hội người ta thấy một khung cảnh hỗn tạp, chen lấn, xô đẩy, cướp lộc cầu may. Sự biến tướng của việc làm lễ, dâng sớ. Lối vào đền chùa, lễ hội tràn ngập các dịch vụ đổi tiền lẻ, quầy hàng bày bán, tranh giành, lôi kéo khách,... Các điểm đền chùa, ngập ngụa khói hương, vàng mã, người sì sụp khấn vái cầu may, ném đầy tiền lẻ lên bàn thờ thần, Phật. Họ đang biến thế giới tâm linh trở nên phàm tục và dường như tư duy mua bán, hối lộ cũng được áp dụng ngay cả ở những chốn linh thiêng.

Người ta chi tiền của dân dễ quá!

Tác giả: Hà Văn Thịnh


Báo chí đăng tin, chỉ cần chặt MỘT CÀNH xà cừ thôi, UBND TP Hà Nội duyệt chi ngay 5,6 triệu đồng (TN, 06.4.2015, 18:52); tổng chi phí để chỉnh sửa cây xanh - theo đúng nghĩa gốc của từ này là cắt và tỉa, cho nó đẹp hơn theo vài cách nhìn của ai đó, an toàn hơn theo cách nghĩ của ai kia, là... 35 tỷ đồng(!)?

Lời cảnh báo của Thủ tướng

Tháng 3 vừa rồi có hai câu chuyện chẳng liên quan song khiến tôi không khỏi suy nghĩ và tự tìm cách lý giải.

người Việt đang dẫn đầu Đông Nam Á về tiêu thụ bia
Dù đứng chót bảng về năng suất lao động, nhưng người Việt đang dẫn đầu Đông Nam Á về tiêu thụ bia - Ảnh: Ngọc Thắng

Chuyện thứ nhất: Tại cuộc họp với các bộ, ngành cách đây ba tuần về cải cách thủ tục hành chính, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thẳng thắn chỉ ra sự tụt hậu của Việt Nam về năng lực cạnh tranh. Ông nói: "Chúng ta giờ đang đứng chót ở khu vực ASEAN, có cái còn thấp hơn Lào, Campuchia, Myanmar thì làm sao mà chấp nhận được. Việt Nam không thể đứng vị trí chót trong ASEAN như thế này".

11 thg 4, 2015

Lời của Mẹ-bài thơ giản dị giầu xúc cảm

HNV: Sắp kỷ niệm 30/4 cọp về đây bài thơ nhiều ý nghĩa, tràn đầy cảm xúc. Đất nc này, non sông gấm vóc này, .... này còn mãi NỢ các Bà Mẹ ! 

Tác giả: Đào Dục Tú

.KD: Chiến tranh  lùi xa, người trực tiếp cầm súng sống chết trong cuộc chiến đã tản mạn ra đi về cõi vĩnh hằng . Mà đời đã sang trang nhiều thăng trầm dâu bể. Bài thơ giản dị đến mức không cần thiết có lời tô vẽ thêm về  cái vỏ hình thức bên ngoài . Có lẽ còn lại như một ám ảnh người đọc là nắm dây diều mục nát trong bàn tay mẹ già nua ngồi bậu cửa  ngóng đợi đứa con ra trận mãi mãi không về . Đây mới thực là bức  tượng đài thuần Việt của một thời đâu dễ quên, không thể nào quên (Đào Dục Tú)

Đọc đến đoạn kết của bài này, bỗng cay mắt. Nhớ đến hình ảnh các bà mẹ VN ngồi nhai trầu bỏm bẻm trong lễ tuyên dương BMVNAH năm nào trên truyền hình, khi đó, mình đã bật khóc.

Cảm ơn những người mẹ VN- đã sinh ra những người lính, sinh ra dân tộc VN, gian truân, vất vả và hành trình đó dường như còn xa lắm…

Cảm ơn anh Đào Dục Tú!
————                                                                                 
Bài thơ của tác giả  Nguyễn Cảnh Bình - chưa quen tên với độc giả- mở đầu là câu hỏi không ai đáp của người mẹ: 

Người ta nói hết chiến tranh
Sao con đi tự ngày xanh chưa về ?

Thói háo danh,bệnh vĩ cuồng & tình trạng tha hóa của giới trí thức

HNV: Bài dài quá, nhưng đọc thấy hay, nhất là những ai từng là Trí thức ! 

Tác giả: Vương Trí Nhàn

KD: Bạn bè iu quí gửi cho bài viết này. Hơi dài, nhưng rất đáng đọc- về một đề tài hấp dẫn nhưng dường như cũng luôn gây tranh cãi- Trí thức Việt thời nay, với đầy đủ Tham- Sân- Si!  :D

Xin đăng lên đẻ bạn đọc chia sẻ.  :D

———–

Bệnh sùng bái danh hiệu, chức vụ… trong giới trí thức từng được Đặng Hữu Phúc (TuanVietNam 24-06-2009) xem như một quốc nạn. Chỉ có thể chia sẻ với một khái quát như thế nếu người ta nhận ra những gì đứng đằng sau cáí căn bệnh có vẻ dễ thương đó là sự liên đới của nhiều “chứng nan y “ cùng là sự tha hoá của giới trí thức cũng như của nhiều lớp người khác.

   Mỗi khi nói tới trí thức VN thời trung đại, tôi thường nhớ tới một câu chuyện trong sử cũ.

    Nửa cuối thế kỷ thứ XVII, có một trí thức Trung quốc là Chu Thuấn Thuỷ trên bước đường chống Thanh phục Minh nhiều lần đến Việt Nam. Lần ấy, khoảng 1657, nghe Chúa Nguyễn có hịch chiêu mộ những ai biết chữ để giúp vào việc nước, Chu ra trình diện. Nhưng ông cảm thấy chung quanh không hiểu mình, không thi thố được tài năng, lại bị làm phiền, nên bỏ sang Nhật. Sau ông đóng góp rất nhiều vào viêc phát triển xã hội Nhật.

Thất bại khi một dân tộc phải dựa dẫm thánh thần mà đi

Đăng Bởi  - 


KD: Thật ra, ở ngay cả những nước phát triển thì tôn giáo vẫn luôn ngự trị với một bộ phận cư dân. Tuy nhiên, khi người dân mất niềm tin ở XH họ đang sống, thì họ phải đặt niềm tin vào Thánh thần, Thần Phật, điều đó chẳng có gì khó hiểu. Có điều này, nếu chỉ chờ đợi ở những phép lạ, mà không năng động trong cuộc sống, không làm việc chăm chỉ và chính trực, hướng thiện thì vận may, cho dù có thành tâm mấy cũng không tới.
that bai khi mot dan toc phai dua dam thanh than ma di

Cái sảy nảy cái ung, nếu không cẩn thận, hệ quả của các lễ hội không chỉ dừng lại ở sự nhốn nháo mà còn có nguy cơ đẩy dân tộc đến chỗ yếu đuối, tự ti và bạc nhược.

Thơ tình cuối tuần: Mùa lạnh cuối

Thơ của Nguyễn My Pb.


Tháng 4 lạnh như là phản bội
Chẳng có cớ gì ủ ấm nhau
Em để mặc lưng chừng như dấu hỏi
Về gấp lại đêm và nỗi nhớ không màu

Chẳng có gì cho nhau ngoài mùa lạnh cuối
Để dư âm hoang hoải giữa phố dài
Anh ở lại với tháng 3 và hoa bưởi
Em trở về đợi nắng của ngày mai

MMXZ100415

Xả xì choét: Chuyện nhà quê


Chụp sao cho anh thật "độc" vào đấy! :)))))

tự dưng thấy mình=))


10 thg 4, 2015

Một ngày

 

Sáng.
Vẫn ngồi ban công ăn sáng đọc sách
Văng vắng một cái gì
Liếm mép nhìn lục bình trôi sông Sài gòn
Này hỡi lục bình mày làm gì thế
Tự do hay sống mòn?

9 thg 4, 2015

Đa phu - tiếp và hết

Chuyện anh Kiện chị Lan rồi cũng quên, mình lo chạy chuyển cả nhà ra Hà Nội cũng không để ý nữa. Thỉnh thoảng thằng Đạt gọi điện nói anh đi chơi với tui không, mình nói không, tao bận. Nhưng thằng Đạt không chịu, kè cho được lên Hướng Hoá với nó.

Thằng Đạt nói anh sắp đi rồi nên tui mới cho anh biết một sự thật hào hùng he he. Mình nói hai con bà Lan không phải con ông Kiện chớ gì. Nó nói è he, chừng đó nhằm nho chi.

Gần đến Thị Trấn Hướng Hoá chừng một cây thì thằng Đạt rẽ trái cho xe chạy vòng vèo đường đất chừng vài cây rồi lao thẳng vào sân một nhà sàn mái ngói vách gỗ gọn gàng xinh xắn, nằm sát rừng cà phê mít. Chưa kịp hỏi nhà ai đây thì chị Lan xuất hiện ở cửa, cười cái rất tươi rồi nói vô đây vô đây.

Mình rỉ tai thằng Đạt nói chuyện gì giống chuyện tình báo vậy mày, nó khịt khịt nói è he, nhiều chuyện còn hay hung. Chị Lan tươi cười nói anh Lập không nhớ chứ hồi học ở Huế em vô nhà anh rồi đó, em đi theo con Oanh.

Cộng đồng mạng rơi nước mắt vì tự sự đớn đau của cha đẻ "Màu tím hoa sim"

PetroTimes - 18/08/2014

(PetroTimes) - Vài ngày gần đây, những tự sự của nhà thơ Hữu Loan, cha đẻ "Màu tím hoa sim nổi tiếng" đã tạo ra niềm xúc động lớn với cộng đồng mạng. Tự sự đớn đau này được chia sẻ  rất nhiều trên Facebook tạo nên nhiều thổn thức. "Rất cảm động, vì sự chân thành, vì tình người, tính người. Và có thể hình dung cả bối cảnh một thời cuộc tao loạn. Mỗi số phận cá nhân đều chứa trong lòng nó những bi kịch của lịch sử" - (Kim Dung)

Những người yêu thơ tình, không ai không biết đến bài thơ "Màu tím hoa sim" đầy xúc động. Đằng sau đó là một câu chuyện còn sâu sắc hơn, đau đáu hơn của tác giả Hữu Loan.

Nhà thơ Hữu Loan

Đọc lại: Về một số đôi câu đối GS Vũ Khiêu soạn cho Thanh Hóa

HNV: Đã qua rồi 1 dạo sôi nổi "đề tài" GS Vũ Khiêu. Chẳng nhớ blog post rồi hay chưa, nay vẫn đọc lại được.

GS Vũ Khiêu đọc Văn bia do chính mình biên soạn
tại Văn Miếu Trấn Biên-Ảnh: Báo Đồng Nai

  Hoàng Tuấn Công

Thời gian qua, bạn đọc gửi đến Tuấn Công Thư phòng khá nhiều câu đối, chúc văn, văn bia,... do GS Vũ Khiêu đề tặng khắp Bắc-Trung-Nam. Đến "vụ" GS Vũ Khiêu tặng câu đối cho hoa hậu “Trí như bạch tuyết...” lại càng thêm nhiều thư từ, tin nhắn, điện thoại. Đáng chú ý có thư của một cán bộ Văn hóa xứ Thanh (đề nghị giấu tên, xin được gọi là ông VH) gửi đến (ngày 16/1/2015-tức trước Tết Nguyên đán Ất Mùi), kèm ảnh chụp bản thảo phô tô có chữ ký của GS AHLĐ Vũ Khiêu.

8 thg 4, 2015

Nguyễn Quang Lập kể 'Chuyện nhà quê'

Vnexpress: Giọng điệu châm biếm, hài hước và phong cách "khẩu văn" - viết như nói - giúp Nguyễn Quang Lập rút ngắn khoảng cách giữa độc giả và tác giả. 

Bìa sách "Chuyện nhà quê".
Bìa sách "Chuyện nhà quê".
Tên sách: Chuyện nhà quê
Tác giả: Nguyễn Quang Lập
NXB Hội nhà văn

"Chuyện nhà quê" là tập truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Quang Lập.

Qua những trang viết trong Chuyện nhà quê, ông phơi bày tật xấu của các nhân vật một cách không thương tiếc. Lối viết "khẩu văn" đặc trưng của bọ Lập có thể khiến người đọc lần đầu tiên tiếp xúc những tác phẩm của ông có đôi chút choáng ngợp với những suy nghĩ về con người, cuộc sống được bộc lộ một cách rất thành thật và hồn nhiên, chẳng hề ngượng ngùng hay cố gắng hoa mỹ.

Đa phu - Tản văn của Nguyễn Quang Lập

HNV: Đọc chuyện cho thư giãn chút đỉnh !

Dân Luận xin đăng lại truyện ngắn "Đa phu" - tản văn ngắn mà Bọ lập đã sáng tác cách đây 7 năm. Câu kết của tản văn này cho thấy thái độ khinh bỉ của của tác giả từ ngày ấy trước sự bạc nhược, hèn hạ, đểu giả của giới trí thức quanh ông.

Đa phu - kỳ 1


 Hình minh họa


Năm 1996 một hôm đọc bài báo Lùn lùn nhưng vẫn vui tươi của thằng Đạt, nó kể mấy cặp vợ chồng lùn lấy nhau rất hạnh phúc, mình hỏi nó thật không hay là mày bịa đó? Nó nhăn răng cười, nói anh làm báo già đời rồi còn hỏi tui câu nớ.