Gửi tặng Trịnh Minh Phương ảnh này, không biết Phương có còn giữ nó hay không, dù sao thì tớ cũng cứ gửi lên để tất cả mọi người cùng ngắm vẻ đẹp và thơ ngây ngày xưa.
14 thg 4, 2012
Trả lời thư của Hớn
Để đăng nhập và đăng bài, Phương đã làm các bước như sau:
1- Lập địa chỉ email ở google, bạn mở ở trang google và ấn vào link: https://accounts.google.com
2- Dùng địa chỉ email của google đăng nhập http://www.blogger.com/blogger
Phương chúc các bạn thành công nhé!
1- Lập địa chỉ email ở google, bạn mở ở trang google và ấn vào link: https://accounts.google.com
2- Dùng địa chỉ email của google đăng nhập http://www.blogger.com/blogger
Phương chúc các bạn thành công nhé!
Họa bài thơ Ngày Xưa của Côi ST
NGÀY XƯA – BÂY GIỜ
Ngày xưa như sắt như đồng
Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa
Bây giờ vẫn như máy cưa
Mười em hạng nhất vẫn chưa gật đầu
Hơn nửa thế kỷ dãi dầu
Tháng ngày oanh liệt còn lâu nữa mà
Ngày xưa súng ống sáng loà
Bây giờ có khác chỉ là cứng queo
Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa
Bây giờ vẫn như máy cưa
Mười em hạng nhất vẫn chưa gật đầu
Hơn nửa thế kỷ dãi dầu
Tháng ngày oanh liệt còn lâu nữa mà
Ngày xưa súng ống sáng loà
Bây giờ có khác chỉ là cứng queo
Ngày xưa sung sức thì nghèo
Bây giờ rủng rỉnh muốn trèo mãi thôi
Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi
Bây giờ cũ mới bồi hồi nữa đâu
Ngày xưa hùng hục như trâu
Bây giờ học nét (mạng) như tàu như tây
Ngày xưa khám phá miệt mài
Bây giờ dứt điểm, nói hoài phí hơi
Ngày xưa chiến tích để đời
Bây giờ thắng lắm tiếc thời ngày xưa
Ngày xưa bất kể sớm trưa
Bây giờ thêm cả nắng mưa nữa mà
Ngày xưa đầu tóc mượt mà
Bây giờ lởm chởm như là đá chông
Bây giờ sống dễ như không
Bây giờ đến kiếp cùng chồng người ta
Ngày xưa súng đạn mượt mà
Bây giờ gầy tý vẫn là dễ coi
Ngày xưa pháo khó châm ngòi
Bây giờ dễ nổ, khối người ước mong
Ngày xưa vợ đợi con mong
Bây giờ vợ đón, bồ đưa giám lườm!
Ngày xưa mặt mũi tinh tươm
Bây giờ góc cạnh thêm phần cuồng si
Ngày xưa lên ngựa là phi
Bây giờ nước kiệu vân vi đến cùng.
…
Bây giờ rủng rỉnh muốn trèo mãi thôi
Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi
Bây giờ cũ mới bồi hồi nữa đâu
Ngày xưa hùng hục như trâu
Bây giờ học nét (mạng) như tàu như tây
Ngày xưa khám phá miệt mài
Bây giờ dứt điểm, nói hoài phí hơi
Ngày xưa chiến tích để đời
Bây giờ thắng lắm tiếc thời ngày xưa
Ngày xưa bất kể sớm trưa
Bây giờ thêm cả nắng mưa nữa mà
Ngày xưa đầu tóc mượt mà
Bây giờ lởm chởm như là đá chông
Bây giờ sống dễ như không
Bây giờ đến kiếp cùng chồng người ta
Ngày xưa súng đạn mượt mà
Bây giờ gầy tý vẫn là dễ coi
Ngày xưa pháo khó châm ngòi
Bây giờ dễ nổ, khối người ước mong
Ngày xưa vợ đợi con mong
Bây giờ vợ đón, bồ đưa giám lườm!
Ngày xưa mặt mũi tinh tươm
Bây giờ góc cạnh thêm phần cuồng si
Ngày xưa lên ngựa là phi
Bây giờ nước kiệu vân vi đến cùng.
…
Ngày xưa chẳng biết địch ta
Bây giờ đã rõ như là bàn tay:
Em ơi nhớ lấy câu này
Đánh đêm là địch, đánh ngày
là ta (bồ).
………
Đây là chỉ tính trong nhà
Khi gặp hàng xóm vẫn là … ngày xưa (tuyệt - honngv)
Đây là chỉ tính trong nhà
Khi gặp hàng xóm vẫn là … ngày xưa (tuyệt - honngv)
13 thg 4, 2012
Ngày xưa
Ngày xưa như sắt như đồng
Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa
Bây giờ như cải muối dưa
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu
Hơn nửa thế kỷ dãi dầu
Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà
Ngày xưa súng ống sáng loà
Bây giờ chẳng khác quả cà mốc meo
Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa
Bây giờ như cải muối dưa
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu
Hơn nửa thế kỷ dãi dầu
Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà
Ngày xưa súng ống sáng loà
Bây giờ chẳng khác quả cà mốc meo
Ngày xưa sung sức thì nghèo
Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi
Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi
Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu
Ngày xưa hùng hục như trâu
Bây giờ èo ọt như tàu lá khoai
Ngày xưa khám phá miệt mài
Bây giờ nửa cuộc mệt nhoài đứt hơi
Ngày xưa chiến tích để đời
Bây giờ chiến bại nhớ thời ngày xưa
Ngày xưa bất kể sớm trưa
Bây giờ thỉnh thoảng lưa thưa gọi là
Ngày xưa đầu tóc mượt mà
Bây giờ lởm chởm như là đá chông
Bây giờ sống cũng như không
Bây giờ hết kiếp làm chồng người ta
Bây giờ ôm hận đến già
Cho dù béo tốt cũng là cơm toi
Bây giờ pháo đã xịt ngòi
Gia tài còn lại một vòi nước trong
Ngày xưa vợ đợi bồ mong
Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm
Ngày xưa mặt mũi tinh tươm
Bây giờ nhầu nhĩ như tương nấu mì
Ngày xưa lên ngựa là phi
Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là
…
Đây là chỉ tính trong nhà
Khi gặp hàng xóm vẫn là … ngày xưa
Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi
Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi
Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu
Ngày xưa hùng hục như trâu
Bây giờ èo ọt như tàu lá khoai
Ngày xưa khám phá miệt mài
Bây giờ nửa cuộc mệt nhoài đứt hơi
Ngày xưa chiến tích để đời
Bây giờ chiến bại nhớ thời ngày xưa
Ngày xưa bất kể sớm trưa
Bây giờ thỉnh thoảng lưa thưa gọi là
Ngày xưa đầu tóc mượt mà
Bây giờ lởm chởm như là đá chông
Bây giờ sống cũng như không
Bây giờ hết kiếp làm chồng người ta
Bây giờ ôm hận đến già
Cho dù béo tốt cũng là cơm toi
Bây giờ pháo đã xịt ngòi
Gia tài còn lại một vòi nước trong
Ngày xưa vợ đợi bồ mong
Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm
Ngày xưa mặt mũi tinh tươm
Bây giờ nhầu nhĩ như tương nấu mì
Ngày xưa lên ngựa là phi
Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là
…
Đây là chỉ tính trong nhà
Khi gặp hàng xóm vẫn là … ngày xưa
Ước nguyện
Bao giờ cho đến ngày xưa
Để tôi lại được đón, đưa em về.
Đôi tay lóng ngóng, vụng về
Dắt em qua mấy rặng tre đầu làng.
Lung linh tắm ánh trăng vàng
Gữa hương đồng nội em càng thêm xinh.
Hoa cau ngào ngạt sân đình,
Trầu xanh, xanh thắm mà mình xa nhau.
Giờ này em ở nơi đâu
Xin em chớ nhắc lại câu hẹn hò.
Diệu kì thay tuổi học trò,
Hết hờn, giận, dỗi lại nô, lại đùa.
Bao giờ cho đến ngày xưa
Để mình vui lại tuổi thơ "trốn tìm"?
Em là hình chụp trong tim,
Mãi là Cô Tấm thảo hiền của tôi,
Em là ngọn gió bên đồi,
Là dòng suối mát tắm tôi trưa hè...
Để tôi lại được đón, đưa em về.
Đôi tay lóng ngóng, vụng về
Dắt em qua mấy rặng tre đầu làng.
Lung linh tắm ánh trăng vàng
Gữa hương đồng nội em càng thêm xinh.
Hoa cau ngào ngạt sân đình,
Trầu xanh, xanh thắm mà mình xa nhau.
Giờ này em ở nơi đâu
Xin em chớ nhắc lại câu hẹn hò.
Diệu kì thay tuổi học trò,
Hết hờn, giận, dỗi lại nô, lại đùa.
Bao giờ cho đến ngày xưa
Để mình vui lại tuổi thơ "trốn tìm"?
Em là hình chụp trong tim,
Mãi là Cô Tấm thảo hiền của tôi,
Em là ngọn gió bên đồi,
Là dòng suối mát tắm tôi trưa hè...
C sưu tầm và gửi tăng các bạn Nam nhé
Thông báo 1 từ ban Quản trị
Các bạn thân mến! Từ ngày blog
K14VT ta xuất hiện trên mạng Internet đã được đông đảo anh em trong K đón nhận
khá nhiệt tình, kg thiếu những lời động viên, ủng hộ, tham gia làm Tác giả của
blog để đăng bài. Thay mặt Ban quản trị (BQT) blog này xin chân thành cảm ơn
mọi người.
Tính đến thời điểm này, số người là đồng tác giả (được quyền gửi đăng bài) còn quá ít, mặc dù mod tôi đã gửi lời mời, đã đăng ký Email các bạn trong blog ! Qua theo dõi mình nhận ra: nhiều bạn muốn đăng bài (Thục An, Nguyễn Tất Nam, Lương Đại Dũng …) nhưng vì khâu đăng ký, đăng nhập để trở thành Tác giả của blog còn bị trục trặc, nên chưa thể trở thành tác giả (của blog), do đó chưa tự đăng bài được.
Đại đa số anh chị em K14 ta kg phải dân IT, nên tuy mình mày mò dựng lên blog cũng chưa tìm ra được cách đăng ký, đăng nhập (vào blog) nếu kg phải là quản trị.
Đến nay chỉ mới có 5 bạn: Ng.
Khuyến, Kỳ Châu, Trịnh Minh Phương, Lê Thị Côi, Nguyễn Văn Quốc đã trở thành
tác giả (có quyền đăng bài), còn các bạn Thục An, Ng, Tất Nam … dù đã rất cố
gắng vẫn chưa là tác giả ! (số tác giả trong blog này kg hạn chế).
Trong số các bạn đã đăng ký, đăng nhập thành công trên, chỉ có 2 bạn kg thấy báo trục trặc về mod tôi, còn lại đều gặp khó khăn. Để hạn chể trục trặc, rối rắm, BQT yêu cầu các bạn đã đăng ký, đăng nhập thành công (Ng. Khuyến, Kỳ Châu, Trịnh Minh Phương, Lê Thị Côi, Nguyễn Văn Quốc), mỗi bạn hãy viết ngay 1 bài “Hướng dẫn Đăng ký, Đăng nhập vào blog K14VT” để mọi người tham khảo. Đây là yêu cầu cấp bách và tối cần thiết, mong các bạn trên đặc biệt quan tâm.
Sở dĩ ai cũng nên viết bài “Hướng dẫn…” này vì rất có thể mỗi máy tính cài những phần mềm tiện ích khác nhau. Còn riêng mod tôi “nó” ưu tiên đặc biệt rồi, nên kg lường hết được những khó khăn mà các bạn gặp phải trong quá trình Đăng Nhập.
Có thể khi dựng blog mình còn thiếu phần gì đó, để việc Đăng nhập khó khăn, các bạn góp ý ngay nhé
2 thg 4, 2012
Quốc chào các bạn
Quốc lớp MT69 (K14) chào toàn thể các bạn K14!
Trước tiên, xin phép được dài dòng tự giới thiệu về Cái Tôi Đáng Ghét (*), vì dù sao cũng gần nửa thế kỷ đã trôi qua, tôi mới lần đầu được “đứng” nói chuyện với các bạn K14, tuy là “ảo” nhưng tôi vẫn không khỏi “tim đập chân run”. (Cám ơn bạn Hớn đã tạo ra cơ hội này…).
Tên đầy đủ: Nguyễn Văn Quốc,
Tuổi con Trâu, cầm tinh con Sư tử (theo chiêm tinh phương Tây),
Ngày tham gia cách mạng: năm 1969, là năm bắt đầu cùng hội cùng thuyền với các bạn K14 _ lớp Máy tính Điện tử, khóa 14, khoa Vô tuyến điiện, trường Đại học Bách khoa Hà Nội,
Trình độ văn hóa: lớp 10
Nghề nghiệp: thất nghiệp do về hưu năm 2010
Tình trạng hôn nhân: đã là Ông Sin (cùng Bà Sin trông cháu nội)
…vân vân…và ....v â… â… â… â n ….v â… â… â… â n…
Xin liên hệ số máy 0913095569, (hoặc e-Mail chùa quoc1949@yahoo.com), nếu bạn muốn biết thêm về cái đáng ghét của tôi.
-------------------------------------
(*) Câu nói của Blaise Pascal: ”Cái tôi đáng ghét” (Le moi est haissable).
LỄ RA MẮT
1/ Có mấy bức ảnh, không dám đề tặng các bạn vì tôi đã chụp…trộm các bạn, tuy nhiên, trộm chụp lại có hiệu quả thật đáng yêu: trông gương mặt của ai cũng thật rạng rỡ, phấn khởi, trẻ trung và yêu đời (U60 cả rồi, tôi dám cá với các bạn là hồi mới tựu trường năm 1969 chắc chắn mặt bạn nào bạn ấy đều … nghệ..ệ..ệ..t ra).
Ảnh chụp nhân ngày Hội trường ĐHBK, tại hội trường Bát giác, năm 2006. Tuy không dám đề tặng, nhưng có 1 đòi hỏi nho nhỏ ở các bạn: post lên Blog này thông tin về những bạn có mặt trên ảnh, nếu bạn biết.
2/ Để ôn lại kỷ niệm xưa, tôi có 1 câu đố dành cho các bạn:
VH2 ….. là gì? (các bạn điền tiếp vào chỗ chấm chấm chấm sau cụm chữ VH2 và trả lời rõ là gì).
Tạm biệt các bạn và xin hẹn gặp lại.
1 thg 4, 2012
Cuộc đời
Cuộc đời đổi thay như mây như gió
Tiền tài danh vọng có đó rồi không.
Danh danh lợi lợi xoay vòng
Không danh không lợi cho lòng thảnh thơi !
Chỉ còn Tình Nghĩa bạn - tôi
Viết trong blog cho vơi nỗi lòng !
Sưu tầm và phóng tác.
Chỉ còn Tình Nghĩa bạn - tôi
Viết trong blog cho vơi nỗi lòng !
Sưu tầm và phóng tác.
31 thg 3, 2012
40 năm ĐHBK HN
Đây là ảnh mình chụp các bạn nhân kỉ niệm 40 năm Trường đại học Bách khoa Hà Nội
30 thg 3, 2012
Thư giãn 1
Mời các bạn thư giãn chút đỉnh bằng:
1- Clip "Không thể và có thể " do ca sỹ Ngọc Hạ, (Parí By night - hải ngoại) trình bày. Còn h đây chúng ta những gì kg thể và những gì có thể. (Kích ngay vào dấu Tam giác ở clip dưới đây là chạy luôn, hoặc vào mạng gọi đường link (copy link dưới đây chép vào thanh táp đầu trang web):
http://www.youtube.com/watch?v=Q4p9--jRg_s
Nếu bạn nào chỉ nghe audio thì vào mạng theo đường link:
http://nghenhac.info/Nhac-Viet-Nam/Nhac-Tru-tinh/207491/Khong-The-Va-Co-The-Ngoc-Ha.html
(thể loại mp3, chất lượng 320kb, nói nhỏ: số kb càng cao nghe càng mê ly, hì.hì...).
(thể loại mp3, chất lượng 320kb, nói nhỏ: số kb càng cao nghe càng mê ly, hì.hì...).
- Tặng các bạn đang sống xa quê ca khúc "Về quê" do Tâm Đoan (Paris by night) trình bày, thể loại MP3, chất lượng: 320kb, theo link:
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=S_OGdBgbJm
(Để mở các đường link trên nên dùng phần mềm Google Chrome thì dễ mở được hơn)
(Để mở các đường link trên nên dùng phần mềm Google Chrome thì dễ mở được hơn)
29 thg 3, 2012
Kì Châu thử nhớ
![]() |
| Nguyên bản |
| Phóng to bởi honngv |
Nghĩ về Mẹ
Xin gửi tới các bạn và con cháu bạn bài thơ "Mẹ ốm" của TĐK, kèm theo lời bình, nhằm gợi ý những cảm xúc khi nghĩ về Cha Mẹ. (Nếu bạn nào phật ý, xin thứ lỗi).
Thơ Trần Đăng Khoa
Trần Đăng Khoa nổi tiếng là một thần đồng về thơ
khi đang còn học lớp ba trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thơ của
Khoa trong sáng giản dị mà dạt dào cảm xúc, đầy tình yêu thương con người và
thiết tha yêu quê hương đất nước. Biết bao em nhỏ Việt Nam yêu thích những bài
thơ của Khoa viết và bài thơ “Mẹ ốm” cũng vậy. Tác giả đã bộc lộ tình cảm của
một người con với mẹ - một tình cảm rất hồn nhiên của tuổi niên thiếu.
MẸ ỐM
Mọi hôm mẹ thích
vui chơi
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
Lá trầu khô giữa cơi trầu
Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
Cánh màn khép lỏng cả ngày
Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
Khắp người đau buốt, nóng ran
Mẹ ơi! Cô bác xóm làng đến thăm
Người cho trứng, người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
Sáng nay trời đổ mưa rào
Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
Cả đời đi gió đi sương
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
Mẹ vui, con có quản gì
Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
Rồi con diễn kịch giữa nhà
Một mình con sắm cả ba vai chèo
Vì con, mẹ khổ đủ điều
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
Con mong mẹ khỏe dần dần
Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say
Rồi ra đọc sách, cấy cày
Mẹ là đất nước, tháng ngày của con.
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
Lá trầu khô giữa cơi trầu
Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
Cánh màn khép lỏng cả ngày
Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
Khắp người đau buốt, nóng ran
Mẹ ơi! Cô bác xóm làng đến thăm
Người cho trứng, người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
Sáng nay trời đổ mưa rào
Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
Cả đời đi gió đi sương
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
Mẹ vui, con có quản gì
Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
Rồi con diễn kịch giữa nhà
Một mình con sắm cả ba vai chèo
Vì con, mẹ khổ đủ điều
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
Con mong mẹ khỏe dần dần
Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say
Rồi ra đọc sách, cấy cày
Mẹ là đất nước, tháng ngày của con.
Mở đầu bài thơ,
tác giả đã miêu tả cảnh mẹ ốm bằng hình ảnh so sánh:
“Mọi hôm mẹ thích
vui chơi.
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu”
Thường ngày mẹ hay ăn trầu, đôi má lúc nào cũng đỏ hồng lên. Thế
mà hôm nay mọi cảnh vật trong nhà thật buồn bã. Lá trầu cũng như lặng đi
và héo khô trong cơi trầu. Những lúc rỗi rãi mẹ thường ngâm nga Truyện Kiều,
giờ mẹ bị ốm nên “Truyện Kiều gấp lại trên đầu...”.
Mẹ vốn là người lam làm tần tảo. Khi mẹ ốm thì “Ruộng vườn
vắng mẹ cuốc cày sớm trưa”. Cả cuộc đời mẹ vất vả gian nan nay bị ốm, tác
giả đã cảm nhận được và thể hiện qua hình ảnh:
“Nắng mưa từ
những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan”.
Tác giả - một em thiếu niên 10 tuổi đã liên tưởng từ hình
ảnh “nắng mưa” mà thấy được sự vất vả, những thăng trầm của
cuộc sống mà người mẹ đã phải trải qua. Vì vậy mà tác giả như hiểu được người
mẹ đang phải chịu sự “đau buốt, nóng ran” khi bị ốm.
Rồi tình làng nghĩa xóm, sự quan tâm của mọi người tới mẹ cũng
được nhà thơ thể hiện rất mộc mạc, giản dị mà thắm đượm tình người:
“Mẹ ơi, cô bác xóm làng đến thăm.
Người cho trứng, người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào”.
Người cho trứng, người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào”.
Điều đó chứng tỏ rằng, hàng ngày mẹ sống tốt với mọi người nên khi
mẹ ốm mọi người quý mến và thương cảm tới mẹ. Còn nhà thơ - em bé thiếu niên
Trần Đăng Khoa bấy giờ đã thấu hiểu nỗi vất vả cực nhọc của mẹ trong cuộc sống
lam lũ mà em đã từng chứng kiến và cảm nhận được:
“Cả đời đi gió, đi sương
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi”.
“Cả đời đi gió đi sương” là hình ảnh ẩn dụ diễn tả sự vất vả, gian khổ của người mẹ.
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi”.
“Cả đời đi gió đi sương” là hình ảnh ẩn dụ diễn tả sự vất vả, gian khổ của người mẹ.
Trong cuộc sống lao động cực nhọc, mẹ đã từng trải qua và vượt lên
tất cả để vì cuộc sống và vì tương lai tốt đẹp của các con. Khoa còn hiểu được
qua thành ngữ “đi gió đi sương” là nói lên được sự vất vả gian
khổ, lao động trong những điều kiện thời tiết khắc nghiệt, sớm tối lặn lội. Cảm
nhận được như vậy, chứng tỏ tác giả rất yêu thương mẹ, muốn làm tất cả những gì
để mẹ vui lòng mà chóng khỏi ốm:
“Mẹ vui con có quản gì
Ngâm thơ, kể chuyện rồi thì múa ca”.
Ngâm thơ, kể chuyện rồi thì múa ca”.
Khoa còn làm được cả những việc vượt ngoài khả năng mà trước đây
bản thân chưa làm được: “Một mình con sắm cả ba vai chèo” - một em thiếu niên
thật là ngoan ngoãn, có thể lúc trước còn nhõng nhẽo, hay vòi vĩnh mẹ nhưng bây
giờ mẹ ốm đã biết thể hiện sự hiếu thảo của mình qua sự chăm sóc mẹ. Nhìn những
nếp nhăn hằn trên khuôn mặt của mẹ, Khoa rất cảm động và thấy vô cùng biết ơn
mẹ:
“Vì con mẹ khổ đủ điều
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn”.
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn”.
Vì vậy mà trong lòng của nhà thơ lúc nào cũng ước:
“Con mong mẹ khoẻ dần dần
Ngày ăn ngon miệng đêm nằm ngủ say”.
Ngày ăn ngon miệng đêm nằm ngủ say”.
Thật cảm động biết bao trước tình cảm đẹp đẽ của một người con -
một cậu bé chưa đầy 10 tuổi trước cảnh “Mẹ ốm”. Bài thơ còn hay ở câu kết mà
tác giả đã nói hộ chúng ta về lòng biết ơn vô hạn của những đứa con với các bà
mẹ:
“Mẹ là đất nước, tháng ngày của con”.
Phải chăng đó cũng là tình cảm của mỗi chúng ta khi nghĩ về mẹ:
Con yêu mẹ nhất trên đời, con yêu mẹ như yêu đất nước và mẹ chính là Tổ quốc
của riêng con !
Trần Thị Thành (báo Bắc Giang).
Có những lúc
Có những lúc bên đường ta ghé lại
Chầm
chậm cafe rơi từng giọt thời gian.
Nhìn
hối hả người đi ta tự hỏi:
Một
phút trước đây thôi ta cũng vội thế này chăng ?
KST - Bạn tớ
Xin phép Quê choa
(Đăng bởi Nguyễn Quang Lập, nhày 16/03/2012)
Lại nói
chuyện ông quan Hải Phòng bảo có 5 triệu lượt người vào mạng guk gồ chấm Tiên
Lãng, thiên hạ được bữa cười no. Rõ là ông quan này chẳng biết google là cái
gì, blog với trang web là cái gì lại còn tính lòe người ta. Cho nên mình đã
viết bài Guck gồ chấm lòe, từ đó mới nảy ra cái ý viết loạt bài Chuyện mạng méo
thời nay.
Chuyện mạng méo lắm kẻ còn ù ù cạc cạc chứ chẳng riêng gì ông quan Hải Phòng. Nhiều người cứ động đến mạng méo là như chim chích vào rừng xanh, càng học càng mù tịt, rất lạ. Mình có ông bạn nhà văn thông thái lắm. Ông này thiên kinh vạn quyển, chuyện trên trời dưới biển, kim cổ đông tây biết hết. Nhưng động đến chuyện mạng méo là ngu ngơ như bò đội nói. Mọi người ra sức giải thích ông càng ngu ngơ. Ông có thể nói ngay chữ IT là viết tắt của chữ Information technology nhưng ông không tài nào phân biệt được trang mạng facebook và google khác nhau như thế nào, nói mỏi mồm cũng vậy thôi. Hầu như tư duy của ông hoàn toàn đóng kín với mọi ngôn ngữ thuộc về thế giới IT.
Khốn nỗi mạng méo bây giờ đã phổ cập toàn dân, đến trẻ lên ba hảy còn biết, ai không biết bị coi là ấu trĩ, là lạc hậu, xấu hổ lắm. Đặc biệt cái hộp thư email, thời này được coi như chuyện đương nhiên phải biết, giống như mobile, mỗi người đều phải có một hộp thư email để liên lạc với mọi người. Nếu ai đó bảo rằng mình không có email, không biết meo méo là cái gì thì buồn cười lắm, đặc biệt đối với những người có chữ.
Khi mình viết bài Guck gồ chấm Tiên Lãng, tung lên blog Quê choa, nhiều người góp chuyện rất vui. Người kể về bi kịch internet, nói tôi có một anh bạn làm xếp một cơ quan (anh ta có bằng thạc sĩ, tất nhiên bằng B tin học). Một hôm tôi ghé nhà thấy hắn đang giải nghĩa từ IT cho con hắn. Hắn nói IT là viết tắt của chữ internet. I = in, T = ternet. Ua chầu chầu… ngất trên đống đất! Người kể về bi kịch meo méo, nói mình phỏng vấn một ông anh giáo sư viện sĩ hẳn hoi. Giờ vẫn có một chức to ở một cơ quan cũng rất to. Mình xin địa chỉ email để gửi bài cho ông anh đọc lại. Ông anh bảo: Gửi về địa chỉ này… địa chỉ này nhé. Tớ đang đi công tác, mai lên cơ quan về tớ đọc. Mình thấy toàn hộp thư email cơ quan, mới bảo cho em xin địa chỉ email của anh, em gửi luôn vào hộp thư của anh, lát nữa về nhà, anh đọc luôn cho em. Anh bảo địa chỉ tớ để ở… cơ quan, không để ở máy nhà. He he.
Chuyện người dốt hay nói chữ thì nhiều lắm. Có ông sếp dạy dỗ cán bộ của mình, lưng ưỡn tay xòe, nói bây giờ hội nhập rồi, các bạn phải biết chịu khó học tập ngoại ngữ, không học mà đi ra thế giới là mình mù chữ luôn. Phải học không chỉ tiếng Pháp, tiếng Anh mà còn phải học cả tiếng Mỹ nữa(!). Thời trước chỉ có điện 1 pha, 2 pha, giờ đã tiến đến 3 pha rồi. Các bạn phải học thật tốt vào để còn làm chủ cả điện 4 pha, 5 pha mới kịp trào lưu thế giới. Ặc ặc!
Thì cũng giống như chuyện mình đã kể. Có ông quan đầu tỉnh nói chuyện với các nhà khoa học, ông chê các vị tiến sĩ giáo sư kém ngoại ngữ. Cũng lưng ưỡn tay xòe, ông nói có ngoại ngữ mới tiếp cận được thông tin thế giới. Bản thân tôi ngày nào cũng đọc tờ Niu oóc ti mét. Chẳng ai hiểu tờ Niu oóc ti mét là tờ nào, mãi sau mới biết ông đang nói đến tờ New York Times. Hi hi đến phát âm còn chẳng được lại dám bảo ngày nào cũng đọc báo tây. Chết cười.
Thời buổi mạng méo, lắm kẻ đua nhau xài mobile xịn, laptop xịn mấy ngàn đô trở lên, không phải để khoe giàu, đáng gì mấy ngàn đô mà khoe, chủ yếu để các ông lòe mọi người về cái trình IT của họ. Đã dốt IT lại còn đòi lòe người ta, rõ khổ mấy ông quê mùa sĩ diện hão. Giấu gì chứ giấu dốt là rất khó, giấu dốt IT lại càng khó, trước sau cũng lộ tẩy, có mà chạy đằng giời.
Mình có quen một ông xếp tổng một công ty, tất nhiên là DNNN. Sướng thế nên ông tổng này ăn chơi nhảy múa suốt ngày, đến họp tổng kết công ty do ông chủ trì ông cũng bỏ mặc. Ngồi nhậu với tụi mình, ông gọi điện về cơ quan, nói anh em cứ thảo luận kĩ vào, một buổi không xong thì hai buổi, cuối buổi chiều tôi về kết luận, rồi cúp máy nhậu cho tới chiều. Mình cười, nói bác chạy rông suốt ngày, biết công ty đang làm gì mà chỉ đạo với chả kết luận. Ông cười cái cái xoẹt, vỗ cái laptop xịn nhất nước Nam luôn đeo kè kè bên người, nói giám đốc thời đại mới làm việc trên mạng , cần gì phải đến văn phòng. Kinh, hi hi.
Ông nói mà quên mất chỉ trước đó một ngày, tối chủ nhật mình có meo cho ông một tài liệu, gọi điện nói anh chéc đi, tài liệu quan trọng, có liên quan đến anh đó. Anh ok ok chéc ngay chéc ngay. Một giờ sau mình gọi điện, nói đọc chưa. Ông bảo chưa, bận quá bận quá. Mình mới dọa, nói tối chủ nhật bận cái gì, chéc ngay, đọc ngay, xử lý ngay không thì nguy đấy. Lúc này ông mới thở ra, nói khổ quá, tôi cũng sốt ruột lắm, nhưng con bé đi học tiếng Anh chưa về. Té ra email của ông ở nhà thì con gái giữ, ở cơ quan thì thư kí giữ. Làm việc trên mạng của ông là rứa đó.
Chuyện đó không hay bằng chuyện Trương Duy Nhất kể. Đà Nẵng là nơi nổi tiếng phong trào xóa mù tin học cho cán bộ công nhân viên chức. Một hôm cu Nhất xem ti vi thấy một ông quan Đà Nẵng đang khoe thành phố Đà Nẵng 100% cán bộ công nhân viên chức biết sử dụng internet. Cu Nhất mới gọi điện cho ông quan này, nói em viết xong bài rồi, anh cho em xin địa chỉ email để em gửi cho. Ông này tỉnh bơ, nói mày cứ gửi cho anh về 57 bis Bạch Đằng*.
Trường phái guk gồ chấm lòe thì ông quan Hải Phòng còn khá hơn ông này nhiều. Ông này còn biết guk gồ chấm Tiên Lãng chứ ông xếp tổng đúng là “mù” toàn phần. Ông kia nghe mói người kháo nhau, nói trang web Trần Nhương. Com hay lắm thì cười cái hậc, nói chấm éo gì kì quặc, nhà văn mà không biết ngữ pháp, có hai chữ chưa đủ câu cũng chấm.
Ba bốn năm nay không gặp ông, sáng nay ông gọi điện cho mình rất sớm, nói nghe chúng nó bảo mày có cái blog Quê choa hay lắm à, gửi cho anh đọc đi. Mình nói anh vào gu gồ gõ hai chữ Quê choa là ra ngay thôi. Anh nói guk gồ guk gheo làm gì cho phức tạp, dạo này anh bận lắm. Mày chịu khó ra bưu điện gửi cho anh.
He he.
Chuyện mạng méo lắm kẻ còn ù ù cạc cạc chứ chẳng riêng gì ông quan Hải Phòng. Nhiều người cứ động đến mạng méo là như chim chích vào rừng xanh, càng học càng mù tịt, rất lạ. Mình có ông bạn nhà văn thông thái lắm. Ông này thiên kinh vạn quyển, chuyện trên trời dưới biển, kim cổ đông tây biết hết. Nhưng động đến chuyện mạng méo là ngu ngơ như bò đội nói. Mọi người ra sức giải thích ông càng ngu ngơ. Ông có thể nói ngay chữ IT là viết tắt của chữ Information technology nhưng ông không tài nào phân biệt được trang mạng facebook và google khác nhau như thế nào, nói mỏi mồm cũng vậy thôi. Hầu như tư duy của ông hoàn toàn đóng kín với mọi ngôn ngữ thuộc về thế giới IT.
Khốn nỗi mạng méo bây giờ đã phổ cập toàn dân, đến trẻ lên ba hảy còn biết, ai không biết bị coi là ấu trĩ, là lạc hậu, xấu hổ lắm. Đặc biệt cái hộp thư email, thời này được coi như chuyện đương nhiên phải biết, giống như mobile, mỗi người đều phải có một hộp thư email để liên lạc với mọi người. Nếu ai đó bảo rằng mình không có email, không biết meo méo là cái gì thì buồn cười lắm, đặc biệt đối với những người có chữ.
Khi mình viết bài Guck gồ chấm Tiên Lãng, tung lên blog Quê choa, nhiều người góp chuyện rất vui. Người kể về bi kịch internet, nói tôi có một anh bạn làm xếp một cơ quan (anh ta có bằng thạc sĩ, tất nhiên bằng B tin học). Một hôm tôi ghé nhà thấy hắn đang giải nghĩa từ IT cho con hắn. Hắn nói IT là viết tắt của chữ internet. I = in, T = ternet. Ua chầu chầu… ngất trên đống đất! Người kể về bi kịch meo méo, nói mình phỏng vấn một ông anh giáo sư viện sĩ hẳn hoi. Giờ vẫn có một chức to ở một cơ quan cũng rất to. Mình xin địa chỉ email để gửi bài cho ông anh đọc lại. Ông anh bảo: Gửi về địa chỉ này… địa chỉ này nhé. Tớ đang đi công tác, mai lên cơ quan về tớ đọc. Mình thấy toàn hộp thư email cơ quan, mới bảo cho em xin địa chỉ email của anh, em gửi luôn vào hộp thư của anh, lát nữa về nhà, anh đọc luôn cho em. Anh bảo địa chỉ tớ để ở… cơ quan, không để ở máy nhà. He he.
Chuyện người dốt hay nói chữ thì nhiều lắm. Có ông sếp dạy dỗ cán bộ của mình, lưng ưỡn tay xòe, nói bây giờ hội nhập rồi, các bạn phải biết chịu khó học tập ngoại ngữ, không học mà đi ra thế giới là mình mù chữ luôn. Phải học không chỉ tiếng Pháp, tiếng Anh mà còn phải học cả tiếng Mỹ nữa(!). Thời trước chỉ có điện 1 pha, 2 pha, giờ đã tiến đến 3 pha rồi. Các bạn phải học thật tốt vào để còn làm chủ cả điện 4 pha, 5 pha mới kịp trào lưu thế giới. Ặc ặc!
Thì cũng giống như chuyện mình đã kể. Có ông quan đầu tỉnh nói chuyện với các nhà khoa học, ông chê các vị tiến sĩ giáo sư kém ngoại ngữ. Cũng lưng ưỡn tay xòe, ông nói có ngoại ngữ mới tiếp cận được thông tin thế giới. Bản thân tôi ngày nào cũng đọc tờ Niu oóc ti mét. Chẳng ai hiểu tờ Niu oóc ti mét là tờ nào, mãi sau mới biết ông đang nói đến tờ New York Times. Hi hi đến phát âm còn chẳng được lại dám bảo ngày nào cũng đọc báo tây. Chết cười.
Thời buổi mạng méo, lắm kẻ đua nhau xài mobile xịn, laptop xịn mấy ngàn đô trở lên, không phải để khoe giàu, đáng gì mấy ngàn đô mà khoe, chủ yếu để các ông lòe mọi người về cái trình IT của họ. Đã dốt IT lại còn đòi lòe người ta, rõ khổ mấy ông quê mùa sĩ diện hão. Giấu gì chứ giấu dốt là rất khó, giấu dốt IT lại càng khó, trước sau cũng lộ tẩy, có mà chạy đằng giời.
Mình có quen một ông xếp tổng một công ty, tất nhiên là DNNN. Sướng thế nên ông tổng này ăn chơi nhảy múa suốt ngày, đến họp tổng kết công ty do ông chủ trì ông cũng bỏ mặc. Ngồi nhậu với tụi mình, ông gọi điện về cơ quan, nói anh em cứ thảo luận kĩ vào, một buổi không xong thì hai buổi, cuối buổi chiều tôi về kết luận, rồi cúp máy nhậu cho tới chiều. Mình cười, nói bác chạy rông suốt ngày, biết công ty đang làm gì mà chỉ đạo với chả kết luận. Ông cười cái cái xoẹt, vỗ cái laptop xịn nhất nước Nam luôn đeo kè kè bên người, nói giám đốc thời đại mới làm việc trên mạng , cần gì phải đến văn phòng. Kinh, hi hi.
Ông nói mà quên mất chỉ trước đó một ngày, tối chủ nhật mình có meo cho ông một tài liệu, gọi điện nói anh chéc đi, tài liệu quan trọng, có liên quan đến anh đó. Anh ok ok chéc ngay chéc ngay. Một giờ sau mình gọi điện, nói đọc chưa. Ông bảo chưa, bận quá bận quá. Mình mới dọa, nói tối chủ nhật bận cái gì, chéc ngay, đọc ngay, xử lý ngay không thì nguy đấy. Lúc này ông mới thở ra, nói khổ quá, tôi cũng sốt ruột lắm, nhưng con bé đi học tiếng Anh chưa về. Té ra email của ông ở nhà thì con gái giữ, ở cơ quan thì thư kí giữ. Làm việc trên mạng của ông là rứa đó.
Chuyện đó không hay bằng chuyện Trương Duy Nhất kể. Đà Nẵng là nơi nổi tiếng phong trào xóa mù tin học cho cán bộ công nhân viên chức. Một hôm cu Nhất xem ti vi thấy một ông quan Đà Nẵng đang khoe thành phố Đà Nẵng 100% cán bộ công nhân viên chức biết sử dụng internet. Cu Nhất mới gọi điện cho ông quan này, nói em viết xong bài rồi, anh cho em xin địa chỉ email để em gửi cho. Ông này tỉnh bơ, nói mày cứ gửi cho anh về 57 bis Bạch Đằng*.
Trường phái guk gồ chấm lòe thì ông quan Hải Phòng còn khá hơn ông này nhiều. Ông này còn biết guk gồ chấm Tiên Lãng chứ ông xếp tổng đúng là “mù” toàn phần. Ông kia nghe mói người kháo nhau, nói trang web Trần Nhương. Com hay lắm thì cười cái hậc, nói chấm éo gì kì quặc, nhà văn mà không biết ngữ pháp, có hai chữ chưa đủ câu cũng chấm.
Ba bốn năm nay không gặp ông, sáng nay ông gọi điện cho mình rất sớm, nói nghe chúng nó bảo mày có cái blog Quê choa hay lắm à, gửi cho anh đọc đi. Mình nói anh vào gu gồ gõ hai chữ Quê choa là ra ngay thôi. Anh nói guk gồ guk gheo làm gì cho phức tạp, dạo này anh bận lắm. Mày chịu khó ra bưu điện gửi cho anh.
He he.
*Đây là địa chỉ do người viết đặt ra, để tránh nói địa chỉ thật.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








