23 thg 12, 2012

Không lời



Ông về đi, rồi biết ... tay tôi!!!!
Theo Blog huunguyen

honngv: Người Thái Làm Duyên quá kỳ tài, thật quá hứng khởi!

19 thg 12, 2012

Phục…

Cọp từ Quechoa:
Võ Trung Hiếu

NQL: Bây giờ mới biết Võ Trung Hiếu là tác giả bài thơ "Có nhiều thứ đã từ lâu tận thế". Tác giả vừa gửi cho QC bài thơ Phục... Đọc Phục rất phục, cảm ơn Vũ Trung Hiếu

Tôi phục những nàng luôn tươi như hoa
Suốt ngày sắm sửa áo quần giày dép
Suốt ngày thẩm mỹ, spa, làm đẹp
Báo thì chỉ đọc ” Điện ảnh “, ” Ngôi Sao “


Tôi phục những chàng ăn mặc bảnh bao
Suốt ngày kiếm tiền và tán phụ nữ
Chẳng mấy quan tâm tình hình thời sự
Chỉ biết quan tâm phụ nữ và tiền


Tôi phục những người sống như thánh hiền
Ai muốn nói gì làm gì mặc kệ
Thong thả đi làm, cơm ngày ba bữa
Không ai thương mình bằng mình tự thương


Tôi phục những người nói như loa phường
Nói mãi những điều vài mươi năm trước
Nói mãi những điều ai ai cũng biết
Nói mãi mà không hề thấy ngượng mồm


Tôi phục những người chỉ biết chuyên môn
Công nghệ thế này, quy trình thế nọ
Cần gì quan tâm Hoàng Sa – Trường Sa
Làm mệt tối về ăn xong là ngủ


Đất nước là do nhân dân làm chủ
Tôi phục những người chủ hiền và ngoan
Họ không thắc mắc cái quyền làm chủ
Ai sao tôi vậy, làm gì thì làm


Đất nước nhiều những  ”ông chủ ” kiểu ấy
Cho nên mặc kệ, ra sao thì ra
Chả ai ý kiến ý cò, phản biện
Cứ sống nhàn nhạt đến ngày về già


Một ngày đất nước rơi vòng nguy khốn
Lúc ấy tỉnh ra thì chuyện đã rồi
Lúc ấy chẳng biết ai cười ai khóc
Hay lại ” nắng mưa là chuyện của trời … ” ?


Bốn ngàn năm qua bao lần dậy sóng
Đất nước là di sản của tiền nhân
Đất nước không phải của riêng ai cả
Mà của chúng ta, con Lạc cháu Hồng


Tôi phục tôi rảnh nói chuyện bao đồng
Nói mà chẳng biết có người nghe không …


17.12.2012
Tác giả gửi cho QC

18 thg 12, 2012

Có nhiều thứ đã từ lâu tận thế

Tác giả bài thơ này là bạn của Hiền Giang

NqL: Chẳng biết Hiền Giang là ai, càng không biết bạn của Hiền Giang là ai. Nhưng bài thơ thì thật hay, xin cảm ơn tác giả bài thơ này.
honngv: Nới leo cái nhé: Tớ cũng thấy... hay hay nên mới cọp sang đây!!!

Tận thế ư? Thật tình tôi chả sợ
Báo mỗi ngày đăng toàn những chuyện buồn
Khi cuộc sống hắt những ngày nặng trĩu
Thì có khi tận thế lại còn hơn

Tôi thấy quanh tôi hàng triệu nỗi buồn
Những câu hỏi im lìm trong đáy mắt
Những dối trá đang nhấn chìm sự thật
Những lời hứa vô tâm, những dự án vô hồn

Lên mạng online để càng thêm cô đơn
Nhà cửa càng rộng lòng người càng chật
Tiền vào túi mà chữ tình rơi mất
Ôi cuộc đời vụng dại những vòng si

Tận thế ư, tôi chả thấy sợ gì
Có nhiều thứ đã từ lâu tận thế
Người ta đua nhau mua gạo, mua mì
Tôi nhắm mắt thấy thiên đường hết vé

Tận thế ư? Bạn làm ơn nói khẽ
Kẻo tôi giật mình vỡ mộng Nam Kha …

15.12.2012
Theo blog NT    (Cọp như bản chính của quechoa.vn)

Tại sao không thể tái sinh Hội nghị Diên Hồng?



Người xưa nói “Tổ quốc hưng vong, thất phu hữu trách”, vậy nên làm người lúc này chỉ có là gỗ đá mới không biết trăn trở, lo lắng. Với cương vị một công dân bình thường có nghĩa vụ đối với đất nước, tôi cũng muốn đem cái trí lực hèn mọn của mình góp vào việc chung.
Tiếp  tại đây.

13 thg 12, 2012

Sinh nhật

   Sắp tới Sinh nhật mình 21/12. Từ bé đến giờ vốn 'áo nâu' nên muôn đời dù 'có nhuộm' vẫn cứ nâu đến... cả quần thôi, thành thử có sinh nhật sinh nhiếc bao giờ đâu! Lần này fải nhắc tới bởi ... trùng với ngày tận thế nhân loại theo lịch cổ của người Maya !
   Ngày sinh của mình vốn do 1 người thầy giáo hồi học cấp I "khịa" cho vì có ai nhớ cho mình đâu! Chỉ có năm sinh thì chính xác (vì trùng với dăm 7 đứa trong xóm)!
   Sao vậy nhỉ, vô tình hay gì đây ?! Sao 'ngày sinh của mình' lại được người Maya đặc biệt lưu ý đến thế nhỉ?! Chẳng có lẽ tới ngày 21 này (hôm nay 12 rồi) đúng sinh nhật thì thế giới này lại 'bốc hơi' luôn 1 thể chăng?! Rõ khỉ, fui cái mồm!
   Ha... ha... ha..... !!!!!!!!!?????????????

12 thg 12, 2012

Cứ vui sống mà... đóng phí


Tác giả: Hải Tâm
Bài đã được xuất bản bởi tuanvietnam.net: 10/12/2012 08:00 GMT+7

NASA đã khẳng định: Hãy yên tâm vui sống, sẽ không có tận thế vào năm 2012, còn chúng ta cũng hãy yên tâm vui sống mà đóng phí.

1. Khắp nơi trên thế giới đang hoang mang khi ngày 21/12/2012 đến gần, thời điểm 'tương truyền" sẽ là ngày tận thế của nhân loại theo lịch cổ của người Maya.

Trừ NASA ra, chẳng ai dám khẳng định hoàn toàn là lời nguyền đó có xảy ra hay không, chứ chưa nói đến nó sẽ xảy đến như thế nào. Nhưng rất nhiều người đang cấp tập chuẩn bị đón chờ ngày thảm họa đó, bằng tất cả khả năng và trí tượng tượng mà họ có….

Đáng ngạc nhiên là, theo khảo sát mới đây của một tờ báo, người Việt ta hóa ra lại khá dửng dưng, bình thản trước "ngày tận thế". Không lạ sao, với một nước mà nhiều khi con cá có hình dáng lạ cũng được "phong thần" và ngay thành tích bóng đá bi bét còn được quy tội cho... ma.

Phản ứng bình thản này liệu có liên quan gì đến kết quả khảo sát khác, do một tổ chức quốc tế uy tín tiến hành, chỉ ra người dân Việt Nam "vô cảm" (tức ít cảm xúc) đứng thứ 13 thế giới? Hay đó là "thành quả" thu được sau cả quá trình "tôi luyện" khắc nghiệt nhằm hướng tới khả năng sống chung với... tất tật mọi thứ:

Có người dân mấy nước được rèn luyện trong từng bữa ăn như người Việt? Nào rau phun thuốc sâu, thực phẩm ôi thiu, bốc mùi, tẩm hóa chất bảo quản, v.v... Khác nào mỗi lần ăn là một lần tích lũy thêm chất độc vào người.

Có người dân mấy nước vào bệnh viện lại đủ khả năng xoay sở 3, 4 người chung một giường. Rồi lúc cận kề cái chết cũng vẫn phải nhớ thực hiện đúng "lễ" phong bì cho bác sĩ.

Có người dân mấy nước được rèn luyện "yên tâm" ở lại khi các thủy điện to nhỏ cứ thi nhau "sinh sự"? Rồi cả yên tâm khi các công trình dân sinh, đường xá "nối đuôi" bong nứt, sụt lún dù "tuổi đời" còn trẻ trung phơi phới.

Về giao thông thì bạn bè thế giới vẫn luôn phải "ngả mũ" kính phục khả năng "sinh tồn" của người Việt. Chưa kể chúng ta còn có thần kinh thép để thản nhiên lái xe khi mà đến nay nguyên nhân các vụ cháy nổ bất thình lình vẫn còn là điều bí hiểm.

Và còn vô vàn "thử thách nào cũng vượt qua" khác của chúng ta, hẳn đủ để lý giải cho sự dửng dưng trước cái tin đồn tận thế khiến cả thế giới hoang mang kia.

Cảnh trong phim khoa học viễn tưởng 2012

2. Nhưng vẫn có những thứ khiến người Việt không thể dửng dưng. Đó là bức tranh kinh tế ảm đạm suốt năm qua và tương lai không mấy sán lạn năm tới đã được khắc họa trong các bản tổng kết cuối năm.

Trước hết là bức tranh tổng quan cho thấy, năm 2012, cả ba đầu tàu kinh tế Tp. HCM, Hà Nội, Đã Nẵng đều giảm thu, không "chạm đích" nhiều chỉ tiêu kinh tế quan trọng.

Tp Hồ Chí Minh có tới 6 chỉ tiêu không đạt. Trong đó, chỉ tiêu thu ngân sách không đạt lần đầu tiên kể từ khi thống nhất đất nước, tăng trưởng GDP cũng không hoàn thành mục tiêu.

Tương tư, GDP của Hà Nội tăng thấp hơn so với kế hoạch cũng như so với cùng kỳ các năm. Ngân sách thủ đô lần đầu tiên sau 15 năm không đạt dự toán.

Còn ở Đà Nẵng, Bí thư Thành ủy Nguyễn Bá Thanh đánh giá, năm 2012 tình hình kinh tế, xã hội thành phố phải đối mặt với nhiều khó khăn, thách thức chưa từng có.

Trên cả 3 thành phố lớn, đều là những "lần đầu tiên", "chưa từng có"... đáng buồn. Đằng sau đó là bức tranh bi quan về thực trạng phát triển của doanh nghiệp trong cả nước.

Những từ ngữ như "xóa sổ", "phá sản", "chết lâm sàng", "khai tử" đã được lặp đi lặp lại trong thời gian qua khi đề cập đến doanh nghiệp. Thậm chí, có người còn dự báo cả "ngày tận thế" cho một trong những lĩnh vực kinh doanh bi bét nhất 2012 là bất động sản.

Những "con số biết nói" do một vị lãnh đạo Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) cung cấp có thể giúp chúng ta hình dung cụ thể. Theo đó, chỉ trong 2 năm qua, gần 100.000 doanh nghiệp "rời thị trường" - tương đương với một nửa số doanh nghiệp đóng cửa trong vòng 20 năm qua.

Số 70% chưa chết còn lại, theo ông, cũng hết sức khó khăn, sống được là nhờ "lương khô", tức là những gì họ tích lũy được từ nhiều năm trước. Nhưng nay lương khô có lẽ cũng đã cạn!

Cuối các năm trước, báo chí sôi nổi bàn về các mức thưởng tết khủng của doanh nghiệp. Năm nay, nhiều tin tức lại xoay quanh chuyện khả năng không thưởng tết, rồi thưởng "hẻo", hay tổng kết những kiểu thưởng tết... "khó đỡ".

Trong khi đó, một số khảo sát của các tổ chức khác nhau đều thể hiện các doanh nghiệp, kể cả doanh nghiệp lớn, bi quan về triển vọng phát triển của năm 2013. Một điều tra cho thấy "mức độ lạc quan của doanh nghiệp đã xuống mức thấp nhất kể từ 2005".

"Tôi nghĩ điều quan trọng với các bạn lúc này là một liều thuốc niềm tin". Mới đây, Tiến sĩ người Anh Patrick Dixon, được biết đến như một trong những "bộ óc" quản trị hàng đầu thế giới, đã "kê đơn" cho doanh nghiệp Việt Nam như vậy.

Và đó là "đơn thuốc" được nhiều người đồng tình. Chẳng hạn, Phó chủ tịch hội Doanh nghiệp trẻ Hà Nội Đặng Đức Dũng, đã trả lời là "cần lấy lại niềm tin", khi được hỏi thực sự hiện nay doanh nghiệp cần nhất điều gì nhất. Nhưng niềm tin đó, như doanh nhân này chỉ ra, chỉ có thể đến từ sự minh bạch, nhất quán của chính sách nhà nước.

Ảnh minh họa. Nguồn: Dân trí

3. Giữa lúc cần nhóm lên niềm tin cho doanh nghiệp, thông tư thu phí sử dụng đường bộ chính thức đi vào thực hiện từ 1/1/2013, có lẽ không khác nào một mồi... nước lạnh.

Thông tư được Bộ Tài chính ký thông qua ngày 15/11. Âm thầm đến mức, 1 tuần sau đó, Hiệp hội Vận tải hàng hóa TP.HCM không hề biết sự ra đời của nó, vẫn tổ chức hội thảo lấy ý kiến đóng góp.

Có thông tin cho hay, tính cả lần "góp ý trượt" này, các doanh nghiệp vận tải đã có 6 lần góp ý nhiều điểm mà họ cho là vô lý trong việc thu phí sử dụng đường bộ. Nhưng theo những người trong cuộc, các kiến nghị của họ vẫn gần như chưa được sửa đổi trong thông tư đã ban hành.

Dù thế, các doanh nghiệp vẫn cứ nên lạc quan, tin tưởng, vì như một thứ trưởng Bộ Tài chính đã khẳng định: Mức thu như vậy "đã chia sẻ với doanh nghiệp, phù hợp với tình hình hiện nay". Một dẫn chứng được vị thứ trưởng đưa ra là thông tư đã bỏ thu phí... xe đạp điện.

Thêm một tin tức chẳng mấy vui cho cái túi chi tiêu vốn đã quay quắt của người dân thời khủng hoảng, là giá điện chắc chắn cũng sắp tăng. Giá điện quyết tăng, dù năm nay EVN làm ăn có lãi.

Lý lẽ là lãi của năm nay chưa đủ bù cho lỗ khủng của EVN trong các năm trước. Vì thế, những "thượng đế bất đắc dĩ" của EVN sẽ còn được chung vai gánh lỗ cùng tập đoàn này dài dài, bằng cách nộp thêm tiền điện.

Theo báo chí đưa tin, chỉ trong tháng 12 này, Bộ Tài chính sẽ trình Chính phủ phương án tăng giá điện. Nghĩa là chỉ ngay ra Giêng (mà là tháng Giêng dương), chúng ta tha hồ ngày rộng tháng dài để đóng thêm phí, nộp thêm tiền, khởi đầu là phí đường bộ và giá điện.

Phản ứng dây chuyền tiếp theo, không khó hình dung, khi mà vận tải và năng lượng là hai lĩnh vực thiết thân với đời sống người dân, chi phối mạnh đến giá cả tiêu dùng.

Một khi lòng (lãnh đạo) đã quyết thì ắt túi người dân, doanh nghiệp phải theo. Nhưng chí ít, chúng ta cũng "có quyền" chờ đợi sự minh bạch, sòng phẳng, hợp lý đối với các khoản tiền đã bỏ ra?

"Cõng nợ" cùng EVN thì phải chăng "khách hàng" cũng nên được "nhà đèn" minh bạch, cụ thể chuyện lỗ lãi, giá cả. Tuy nhiên, "Số liệu này mang tính bí mật kinh doanh của doanh nghiệp, nên không thể công bố", vị lãnh đạo Cục trưởng Cục Điều tiết điện lực đã trả lời gọn như vậy khi được hỏi về cơ cấu cũng như giá thành mỗi nguồn điện của EVN.

Còn đóng phí đường bộ, người dân sẽ đổi lại những con đường đẹp đẽ, an toàn để xe lăn bánh? Hay lại vẫn tiếp tục nhận "điệp khúc" hố tử thần, đường cao tốc xuống cấp... siêu tốc?

Cứ theo kinh nghiệm quá khứ thì không thấy có gì đảm bảo tiền trao, sẽ "múc" lại chất lượng tương xứng. Chẳng hạn, viện phí đã tăng 4, 5 tháng, mà chất lượng bệnh viện thì "nguyễn y vân", đến mức bộ trưởng y tế mỗi lần vào bệnh viện đều... thấy buồn.

Dẫu sao, vẫn cứ nên lạc quan, tin tưởng. Vì NASA đã khẳng định: Hãy yên tâm vui sống, sẽ không có tận thế vào năm 2012. Chúng ta cũng hãy yên tâm vui sống mà... tiếp tục đóng phí.

10 thg 12, 2012

Bánh vẽ


Chế Lan Viên

Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ
Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn
Cầm lên nhấm nháp
Chả là nếu anh từ chối
Chúng sẽ bảo anh phá rối
Đêm vui
Bảo anh không còn có khả năng nhai
Và đưa anh từ nay ra khỏi tiệc…
Thế thì còn dịp đâu nhai thứ thiệt?
Rốt cuộc anh lại ngồi vào bàn
Như không có gì xảy ra hết
Và những người khác thấy anh ngồi
Họ cũng ngồi thôi
Nhai nhồm nhoàm.

Cọp bên Nụ Cười

Đọc “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức

honngv: Để mở rộng Tầm Nhìn xin cọp và 'bót' sang đây bài 'Đọc “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức' này của Trần Hữu Dũng.

“Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức là quyển sách hay nhất về lịch sử Việt Nam sau 1975 mà tôi được biết (kể cả những công trình bằng ngoại ngữ của các học giả nước ngoài). Chỉ cần đọc qua mục lục quyển sách là đủ để choáng ngợp bởi sự súc tích của nó. Tất cả những vấn đề nổi bật đều được kể lại với những thông tin mới lạ: từ sự cố “nạn kiều” ở miền Nam, đến những thất bại kinh tế đưa đến chính sách Đổi Mới năm 1986, vụ “Sáu Sứ”, đến chiến tranh biên giới Tây Nam… đều được Huy Đức thuật lại rành mạch, lớp lang, theo ký ức của hàng trăm nhân vật chủ chốt  ̶  nhiều người có những vai trò quyết định trong các sự kiện ấy  ̶  được chính tác giả phỏng vấn.

Cuốn sách đầy ắp những thông tin mà tôi chưa từng đọc được trong bất cứ sách báo nào đã xuất bản.  Có thể nói, ngoài Huy Đức, trong lớp nhà báo hiện nay, không ai có thể có được những phỏng vấn trực tiếp với hầu hết những nhân vật quan trọng ở Việt Nam như thế này. Huy Đức là một trong số rất ít (có thể đếm trên ngón một bàn tay!)ký giả Việt Nam hiện nay có khả năng nghiệp vụ cao, dày dặn kinh nghiệm, và nhất là có biệt tài tạo sự tin cẩn ở những người được phỏng vấn về những sự kiện vô cùng “nhạy cảm”, thậm chí “thâm cung bí sử”.

Ngoài sự cực kỳ súc tích, một đặc điểm nổi bật khác, càng đáng ca ngợi, ở tác phẩm này là sự rất công bằng của tác giả đối với “bên thua cuộc”.  Tôi chưa bao giờ được đọc những câu chuyên về sự gian truân (mà tôi đã nghĩ là không bút mực nào tả xiết) của những người vuợt biên, những “thuyền nhân”, được kể lại một cách trung thực, không phê phán, không tuyên truyền, nhưng đầy tình người và nước mắt, như trong cuốn này. Tôi cũng chưa bao giờ được đọc về hoàn cảnh tái sum họp của những gia đình tập kết, hay những người bị đi cải tạo, như đã đọc ở đây.

Ở một tầm mức cao hơn, “Bên Thắng Cuộc” lột trần nhiều “huyền thoại” về một số lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam: Họ không phải là những ác quỷ “bán nước” (thậm chí “vô luân” trong đời sống cá nhân) như những người thù ghét họ thường khẳng định, nhưng cũng chẳng phải là những lãnh tụ anh minh, tài đức, luôn luôn gắn bó, đoàn kết với nhau, như ghi trong “chính sử” của Đảng.  Họ là những con người với những tị hiềm, những tranh chấp cá nhân, những thiếu sót ở cách cư xử trong gia đình, và, vâng, những sai lầm nghiêm trọng về chính sách, chiến thuật, về đường lối cai trị, và nhất là (theo tôi) cách chọn người của họ.  Những sai lầm mà, theo tôi, đã đưa đến hậu quả hiện nay (và vẫn còn tiếp diễn chưa biết đến bao giờ) cho đất nước.

Hẵn có độc giả sẽ “than phiền” rằng “Bên Thắng Cuộc” thiếu những phân tích tổng quan của chính người viết, nhưng, tôi nghĩ, Huy Đức truớc hết là một ký giả, trọng trách hàng đầu của anh là ghi lại một cách trung thực, có hệ thống, càng nhiều càng tốt, những sự kiện xã hội, chính trị và lịch sử. Phần vụ phân tích những sự kiện ấy thì nên để cho những người khác (hay chính Huy Đức, trong một cuốn sách mà tôi mong anh sẽ viết sau này). Một phê bình khác, có lý hơn, là quyển sách này vẫn còn nhiều khoảng trống (trong dòng lịch sử). Có lẽ, khi đọc lại, tác giả sẽ phát hiện những khoảng trống ấy và sẽ lấp chúng trong những lần tái bản sau.

Tất nhiên, nhiều thông tin trong cuốn này cần được kiểm chứng (nhất là thông tin về những sư kiện liên hệ đến những quốc gia khác mà các học giả quốc tế đã nói đến khá nhiều, dựa vào những tài liệu văn khố hải ngoại). Song, dù vài sự kiện nào đó (ví dụ như về liên hệ với Liên Xô và Trung Quốc) có thể là chưa thật đầy đủ (và có thể có ích hơn nếu tác giả đối chiếu với những nguồn nước ngoài), cuốn này cũng hữu ích vì nó cho thấy cái nhìn của người trong cuộc (về phía Việt Nam).  Nếu họ có nhận định không đúng, có thiếu sót thông tin, và do đó có những quyết định sai lầm, thì chính sự sai lầm ấy cũng là một dữ kiện làm rõ thêm lịch sử.

Cuốn sách sẽ là một sự thích thú cho tất cả mọi người Việt Nam ưu tư với quê hương, mong muốn nhìn lại chính cuộc đời mình, gia đình mình, trong gần 40 năm qua, nhưng nó cũng là một kho tư liệu hết sức dồi dào, mới mẻ, cực kỳ quý báu cho những học giả, những sử gia nghiên cứu về Việt Nam.  Chúng ta nên cám ơn tác giả.

Trần Hữu Dũng
11/2012
Nguồn: Viet-studies
Đọc đầy đủ tại đây

Người ta lớn bởi vì ngươi quỳ xuống!


Trận derby thành Manchester lần thứ 164 (tối qua) trong lịch sử xứng đáng là trận cầu được cả thế giới chờ đợi. Kết quả do sai lầm của Roberto Mancini mà MU đã thắng 3-2. Tuy nhiên, đánh giá một cách công bằng, thành công này không hẳn vì MU mạnh lên mà đơn giản bởi Mancini đã tự hủy hoại đội bóng của mình. Giống như câu nói bất hủ của nhà lý luận chính trị Marat, trong cuộc đại cách mạng Pháp: “người ta lớn bởi vì ngươi quỳ xuống!” (Trích từ đây).

Đó là bóng đá. Ngẫm cũng đúng cho cái sự quá quắt hiện nay của Tàu khựa?!

9 thg 12, 2012

Sáu câu nói dối của Mẹ


Nguồn: facebook

Không đâu ngu bằng

Hướng dẫn giao thông kiểu này thử hỏi có đâu ngu hơn nữa kg? 


Chẳng may có chiếc ôtô nào hỏng fanh lao vào bọn nhỏ thì sao nhỉ?! Đúng là hướng dẫn giao thông kiểu thừa người.



Khoa tình học



ham so
Thiên hạ đệ nhất … toán tình


Sướng:

Nguồn : cọp từ Nụ Cười

Phút thư giãn: Từ chức

Chuyện riêng tư vợ chồng
Thời bao cấp, hai vợ chồng vừa mới cưới nhau được phân căn hộ tập thể cấp 4, mỗi nhà cách nhau bởi bức tường mỏng dính.
Một buổi, cả hai giao hẹn với nhau:
- Em à, để bảo mật cho sự riêng tư của đôi ta, chúng mình nên quy ước. Nếu em muốn rủ anh… tắt đèn ngủ sớm thì gọi là “làm ăn”, bữa nào anh hơi mệt thì anh sẽ trả lời “mất khả năng chi trả".
- Hay quá, thế hôm nào mệt thì em sẽ từ chối khéo là đang “lạm phát” nhé. Quên nữa, hàng tháng anh cần nhớ là em sẽ có vài ngày “khủng hoảng".
- Nhớ rồi. Còn cái này nữa, anh nói ví dụ thôi nhé, là mai mốt nếu chẳng may tình nghĩa đôi ta có thế thôi thì xin cứ nói với nhau là muốn “từ chức”, “miễn nhiệm”, chứ đừng dùng từ “ly hôn” hay “ly dị”, nghe buồn lắm!
Được một thời gian, một đêm nọ, khi cả khu chung cư đang say giấc thì đôi vợ chồng này bỗng to tiếng kịch liệt với nhau:
- Đã bảo giảm “lạm phát”, qua thời “khủng hoảng” rồi, mà cứ rủ “làm ăn” thì ông mở miệng than “mất khả năng chi trả”, là sao? Là sao? Giải trình ngay!
- Bà thông cảm, đâu phải chỉ bà mới biết “làm ăn".
- Á! Ra là ông có “đầu tư ngoài ngành”! Nói ngay, ông rải vốn những đâu, khai mau!
- Thôi mà bà, thời buổi này có thằng nào không “đầu tư ngoài ngành” đâu, bởi càng được chiều chuộng thì vốn liếng càng dư dả, không kiếm chỗ rải nó… ức chế lắm!
- Trời ơi là trời! Thế ông không thấy những thằng “đầu tư ngoài ngành” chỉ toàn lỗ lã hay sao? Còn ông, phen này tôi cho ông “miễn nhiệm” nhé!
- Bà có gan thì cứ miễn! Thằng này thà chết chứ không “từ chức”!

Cọp của Tễu

Chế về vợ

Nếu ai kg 'khoái' bài trước thì có thể thưởng thức video sau để tạm quên đi 'sự đời'. hi hi hi...


Lời Khấn Nguyện

Mệt mỏi quá đi tìm nơi yên tĩnh:
Vào đây: http://www.youtube.com/watch?v=82DenGEnfG4