19 thg 6, 2012

Hãy nhìn người Nhật.

Hôm trước đã đăng bài Sơ lược về Phong cách người Việt. Hôm nay hãy thử nhìn người Nhật. Bài của ông bạn VanPham.

ojigi 1

Nước Nhật như một cô gái nhan sắc trung bình nhưng có ý thức chăm chút bản thân và khéo che đậy khuyết điểm. Họ rất dễ mê hoặc lòng người vì vẻ đẹp thanh lịch mà họ rất có ý thức tạo ra. Cách họ vận kimono, cách họ ăn mặc, đi đứng, chào hỏi, đối đãi với nhau, tất cả đều tuân theo những nghi thức nhất định mà tiếng Nhật phản ánh điều này rất rõ.
Còn Việt Nam thì như một cô gái đẹp nhưng hơi cẩu thả và thiếu tự tin….
Nói như Nguyễn Huy Thiệp.
"Đặc điểm lớn nhất của xứ sở này là nhược tiểu. Đây là một cô gái đồng trinh bị nền văn minh Trung Hoa cưỡng hiếp. Cô gái ấy vừa thích thú, vừa nhục nhã, vừa căm thù nó”.
Thôi.
              
Ta hãy tìm hiểu đôi chút về tính cách người Nhật.

                 
Tốt khoe ra xấu xa đậy lại.
           
tnu9
Người Nhật ít khi nói về những điểm không tốt ở Nhật cho người nước ngoài nghe. Mọi thứ ở Nhật đều trông có vẻ rõ ràng, đẹp đẽ. Với họ, cách sống tốt nhất là tuân thủ theo những nguyên tắc mà xã hội đề ra. Quan hệ giữa người với người ở xã hội Họ rất cẩn trọng trong ăn nói, đối đãi với người khác. Luôn luôn lịch sự có thể nói là nguyên tắc số một trong giao tiếp mang tính xã hội ở Nhật.
Người Nhật Bản rất coi trọng học vấn.
               
character
Nhật Bản nghèo tài nguyên chỉ trừ một thứ tài nguyên đặc biệt không nghèo đó là con người. Con người Nhật Bản ngày nay được đánh giá chủ yếu dựa vào học vấn chứ không phải địa vị gia đình, địa vị xã hội và thu nhập. Đạo Khổng đã đem lại cho Nhật Bản xưa và nay tư tưởng pháp lý xã hội không dựa trên địa vị xuất thân, dòng dõi mà là giá trị qua thi cử, cùng sự ham muốn phát triển nhân cách vô bờ bến của họ. Người Nhật tin rằng họ đang sống trong một môi trường xã hội đồng nhất không phải giai cấp, trong đó nguồn gốc xuất thân, tài sản thừa kế không quan trọng bằng sự cố gắng bản thân.
                  
Tinh thần làm việc tập thể.          11
       
Trong làm việc người Nhật thường gạt cái tôi lại để đề cao cái chung, tìm sự hài hòa giữa mình và các thành viên khác trong tập thể. Thông qua câu tục ngữ trứ danh “cây đinh nào ló lên sẽ bị đóng xuống’ thì ta có thể phần nào hiểu rõ hơn về thái độ của người Nhật.
      

Người Nhật không thích đối đầu với người khác.
        
chawan- bt tr
Trong khi chủ nghĩa cá nhân được đề cao ở phương tây, thì ở Nhật sự tự khẳng định cá nhân dưới bất kỳ hình thức nào cũng không được khuyến khích.
                    
Tính tiết kiệm và làm việc chăm chỉ
Người Nhật tằn tiện trong chi tiêu và cần cù trong lao động. Do đó sau 30 năm từ một nước bị chiến tranh tàn phá họ trở thành một cường quốc về kinh tế. Nhật nằm trên vùng hay gặp nhiều thiên tai nên gặp khó khăn bất kỳ lúc nào. Vì vậy tạo nên tính tiết kiệm. Ngoài ra, họ tiết kiệm để bảo đảm vấn đề ăn học cho con cái họ và dành dụm tiền mua nhà.
                
Lòng trung thành

D2902_10          
Khi lý giải về những thành tựu to lớn trong lĩnh vực kinh tế và ổn định xã hội nhiều người đã nghiên cứu lòng trung thành và coi đó là một nhân tố đóng góp cho sự phát triển đó. Nho giáo đã có nhiều ảnh hưởng về mặt đạo đức. Ở Nhật, bổn phận con cái đồng nhất với lòng trung thành.
Lời kết.
D2902_21
                 
Nhật Bản đã được cả thế giới nể trọng hơn 100 năm qua, nếu tính từ cuộc chiến tranh Nhật-Thanh 1894-95. Sau thắng lợi đột ngột của một dân tộc nhỏ bé, từng là học trò và chư hầu của Trung Hoa, thắng lợi trước người thầy và người khổng lồ bên cạnh mình, thì không những tất cả các dân tộc châu Á, mà còn bản thân Trung Hoa, nhưng trên hết các cường quốc phương Tây đều nhìn về Nhật Bản với con mắt cực kỳ nể phục và kinh ngạc.

18 thg 6, 2012

Ảnh màu cực hiếm về miền Bắc Việt Nam trước 1975

Thanh niên cùng nhau xây dựng lại cầu đường sau vụ ném bom năm 1972 của quân đội Mỹ xuống Hà Nội. (Ảnh chụp năm 1973. Nguồn: Corbis

Phố Khâm Thiên năm 1973. (Ảnh: Corbis)

Những đứa trẻ trong một khu nghèo ở phố Khâm Thiên. Tháng 3/1973. (Ảnh: Werner Schulze/Corbis)

Hải Phòng 1973. (Ảnh: Corbis)
 
Một gia đình tại làng Nghi Tàm, Hà Nội năm 1973. (Ảnh: Corbis)
Làng hoa Nghi Tàm, Hà Nội 1973. (Ảnh: Corbis)
Một quả tên lửa chưa qua sử dụng được để ven đường, đoạn thuộc quốc lộ 1 năm 1973. (Ảnh: Corbis)
Thanh niên Việt Nam đi xe đạp trên đường quốc lộ 1, bên đường là một quả tên lửa chưa qua sử dụng. (Ảnh chụp năm 1973. Nguồn: Corbis)
 
Xe đạp là phương tiện chuyên chở cũng như phương tiện di chuyển chính của người dân miền Bắc Việt Nam, cũng như người dân khu phố Khâm Thiên ở thủ đô Hà Nội, tháng 3/1973. (Ảnh: Werner Schulze/dpa/Corbis)

Trẻ em Hà Nội, 1973.

Các em nhỏ học sinh Hà Nội với khăn quàng đỏ trên vai, một biểu tượng của Đoàn thanh niên ở những nước CNXH. (Ảnh chụp năm 1973
 
Một phụ nữ miền Bắc đầu đội nón lá đang tát nước từ mương vào ruộng. Ảnh chụp tại tỉnh Nam Hà (cũ) 1973. Ảnh: Werner Schulze/dpa/Corbis

Bên kia sông Thạch Hãn, tháng 7/1973.  Ảnh: Corbis.
Cầu Hàm Rồng qua sông Mã, Thanh Hóa 1973 đã bị đánh sập sau một trận ném bom của không quân Mỹ gần quốc lộ 1. Ảnh: Werner Schulze/dpa/Corbis.
Hà Nội 1972 - Trụ sở Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, thời Pháp thuộc có tên là Ngân hàng Đông Dương. Ảnh: Ishikawa Bunyo.
Hà Nội 1972.
Hà Nội 1972.
Hà Nội 1972 - Hố bom trong sân bệnh viện Bạch Mai.
Hà Nội 1972 - Sản xuất hầm trú ẩn cá nhân.
Một khu chợ trong trung tâm Hà Nội, 1972.
Hà Nội 1973 - Cầu Long Biên trong thời gian sửa chữa.
Nữ dân quân Hà Nội, 1972. Ảnh: Corbis.
Nhìn nữ dân quân này ai thấy lòng bâng khuâng thì giơ tay lên nào, tớ sẽ chỉ điểm cho mà đến xem mặt. 

'Vietnamese style'

BẠN ĐỌC     Thứ năm, 24/5/2012, 15:52 GMT+7

Đau lòng với 'Vietnamese style'

Cụm từ Vietnamese style trong tiếng Anh có nghĩa là phong cách Việt Nam hay kiểu Việt Nam. Nhưng khi làm việc với nhiều người nước ngoài bạn sẽ thấy họ dùng thuật ngữ Vietnamese style hoàn toàn khác. Nghĩa của nó mang tính miệt thị và khó chịu.

Vietnamese style là một thuật ngữ hết sức bình thường như người Việt vẫn thường nói. Ví dụ như anh ấy lịch sự theo phong cách Hà Nội, cô ta ngọt ngào kiểu Sài Gòn, ông ta ngây thơ kiểu nhà quê…

Nhưng khi làm việc với nhiều người nước ngoài bạn sẽ thấy họ dùng thuật ngữ Vietnamese style hoàn toàn khác. Nghĩa của nó mang tính miệt thị và khó chịu.

Chẳng hạn khi công việc bê trễ họ nói Vietnamese style! Tắc đường Vietnamese style! Quan chức nhũng nhiễu Vietnamese style! Trễ giờ Vietnamese style! Bất đồng quan điểm Vietnamese style!...

Ngay trong các hội nghị hay các cuộc đàm phán chính thức để ký hợp đồng kinh tế nhiều người nước ngoài cũng không bỏ thói quen buông ra câu Vietnamese style! Thậm chí khi bị một cô gái Việt Nam từ chối cũng kêu lên Vietnamese style!


Lý Nhã Kỳ bị cho là hợm hĩnh, khoe của
Người Việt chúng ta với lòng tự trọng chắc chắn ai cũng rất khó chịu khi nghe những câu này.

Vậy chúng ta đã làm gì để đến nông nỗi này?

Nhiều người nói rằng đó là do chúng ta còn quá nghèo nàn và lạc hậu so với thế giới nên khi làm việc với người nước ngoài người Việt ta bộc lộ sự non nớt, thiếu kỷ luật và thiếu tinh thần trách nhiệm. Hệ thống quản lý của chúng ta còn trì trệ nên bị người nước ngoài xem thường.

Nhưng theo ý kiến của tôi thì nguyên nhân còn là ở chỗ người Việt Nam ta quá lành, quá tự ti người nước ngoài.

Lạ thật! Nhiều người nước ngoài mà tôi được biết cũng chỉ là những người hết sức bình thường, thậm chí họ không có tài cán gì hết, không phải là người tốt bụng cũng không phải là người có kỷ luật nhưng vẫn dùng Vietnamese style rầm rầm.

Chúng ta hãy thử phân tích xem nhé, những người nước ngoài đó đến Việt Nam để làm gì? Họ đến để làm ăn kinh tế để bang giao và để du lịch, bình đẳng như chúng ta thôi.

Vì vậy, tại sao nhiều người Việt chúng ta lại quá yếu đuối, quá đề cao họ trong giao tiếp, công việc và để họ lấn lướt ngay trên quê hương mình?

Theo vnexpress.net H.N.T

Theo mình, người Việt mình hợm hĩnh thật, thích khoe giàu, tiền tài, địa vị, háo danh (khoe mình), lười lao động. Không fải bây giờ mới thế mà có từ "thời Vua Hùng". Thơ của Bà Huyện Thanh Quan, Hồ Xuân Hương, Tú Xương, Tú Mỡ, rồi các tiểu thuyết của Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan, Nam Cao... cho đến 'Dế mèn fưu lưu ký' của Tô Hoài v.v.... đâu đâu cũng lên tiếng fê fán thói hợm hĩnh của người Việt. Thời nay thói đó kg những kg suy giảm mà còn đôi khi được khuyến khích, thành thử ... buồn !
(Bài sau: về người Nhật)

Euro 2012- Đẹp vời vợi nỗi buồn Nga

Lẽ tự nhiên: anh chị em k ta chắc ai cũng ít nhiều còn giữ đc một cảm tình với nước Nga, bởi đơn giản: về ngôn ngữ ta đc đào tạo sau tiếng Việt là tiếng Nga, (kg kể những người đc học ở Nga). Thành thử tại Euro 2012, xem trận đấu đêm qua Nga - Hy Lạp tất nhiên là mình cổ vũ cho đoàn quân áo đỏ. Nhưng xem cách các cầu thủ Nga thi đấu với 1 tinh thần uể oải khi đã bị dẫn bàn, trước nguy cơ về nước sớm như trận này thì việc họ bị loại chẳng oan ức gì, mà chỉ để lại cho những người đẹp Nga (CĐV) 1 nỗi buồn vời vợi.
Chùm ảnh: Đẹp vời vợi nỗi buồn Nga

Chùm ảnh: Đẹp vời vợi nỗi buồn Nga

Chùm ảnh: Đẹp vời vợi nỗi buồn Nga

Chùm ảnh: Đẹp vời vợi nỗi buồn Nga


17 thg 6, 2012

Đi bộ và sức khỏe


Saturday, 24th January 2009

Đi bộ, không hoàn toàn vô hại

Đi bộ là hình thức di chuyển căn bản đơn giản: đi bộ khi làm việc (nội trợ, văn phòng, đi kiểm tra, bốc xếp...); đi bộ khi hành quân (bộ đội); và đi bộ thể dục (đi bộ thư giãn thông thường, hay đi khi đánh golf).

Đi bộ là hình thức nhẹ nhất trong các môn thể dục vì tương đối ít tốn năng lượng và ít cần đến trang thiết bị đi kèm.

Đi bộ từ 30 đến 60 phút mỗi ngày giúp tăng cường sự dẻo dai của cơ thể, làm giảm lượng đường trong máu, giảm nguy cơ bị bệnh tim, bệnh tiểu đường loại II, giảm tai biến mạch máu não, tăng tuổi thọ và giảm nguy cơ bị gãy xương vùng háng.

Tuy đi bộ có vẻ nhẹ nhàng nhưng nhiều bị đau gối khi đi bộ. Nhiều người mắc bệnh loãng xương, càng cố gắng đi bộ, hai gối càng bị đau, sau một thời gian thì không thể đi được nữa vì quá đau.

Đi bộ có thể gây đau nhức, và làm thoái hoá khớp.

Sự phát triển theo loài cho thấy, dáng đi của con người có nguồn gốc từ dáng đi bốn chân được tiến hoá dần thành đi hai chân. Khi đó, tất cả trọng lượng của cơ thể đè nặng lên hai chân nhất là vùng gối và gây ra biến động chi dưới khi quá tải như đau gối, đau bàn chân khi đi.

Khi đi, một bàn chân chạm gót, chịu lực bước tới, rồi đong đưa sau đó chân lại chạm gót trở lại. Lúc chân chạm gót lần sau là xong một chu kỳ đi. Khi chân chịu lực, lực tì đè lên các khớp chi dưới khi đi bộ lớn hơn sự tưởng tượng nhiều.

Ở khớp háng, khi đi, khớp háng chịu một trọng lượng 175kg ở một người có trọng lượng cơ thể 58,7kg. Ở khớp gối, khi đi, sức nặng đè lên mâm chày thay đổi theo từng chuyển động, có khi lên đến gấp 3 lần trọng lượng cơ thể trên mâm chày có diện tích 18 - 20cm2. Lực tì đè lên mâm chày khớp gối từ 100 - 200kg.

Khi lên dốc hay xuống dốc, lực tì đè lớn hơn, năng lượng tiêu hao nhiều hơn. Khi lên dốc hay xuống dốc, lực tác động từ xương đùi vào xương bánh chè gấp 3,3 lần trọng lượng cơ thể, gấp 7 lần so với đi đường bằng phẳng.

Như vậy, cơ thể phải chuẩn bị một bộ máy cơ xương khớp đủ mạnh để chịu được lực tì đè khi di chuyển. Nếu xương yếu, sụn khớp mỏng, cơ teo nhỏ thì lực chịu sẽ kém. Hậu quả là mệt mỏi, rồi cơn đau ngày càng tăng.

Nếu bạn nặng 150 pounds và đạp xe đạp ở vận tốc trung bình, bạn sẽ xài hết 270 calories trong 30 phút. Dĩ nhiên nếu bạn đạp nhanh hơn hay lâu hơn, số calories bạn xài sẽ tăng lên và giúp bạn giảm cân nhiều hơn. Mỗi một môn vận động đốt calories khác nhau. Đi bộ với vận tốc trung bình đốt 225 calories cho 1 giờ đồng hồ. Bơi theo chiều dài hồ bơi đốt 480 calories cho 1 giờ bơi. Vận động cơ thể khiến tim đập nhanh hơn (aerobic) là cách tốt nhất để giảm lượng mỡ. Tuy nhiên, mỗi vận động nào thêm cũng đều giúp đốt bớt calories, thí dụ như làm vườn, cắt cỏ, làm công việc nhà...

Tập thể dục mà thôi có thể không phải là cách hay nhất để xuống cân. Muốn mất một pound mỡ, bạn cần phải đốt cháy 3,500 calories. Nếu bạn đi bộ một mile, bạn chỉ đốt có 80 calories mà thôi, như vậy bạn phải đi đến 44 miles thì mới mất một pound mỡ.

Thật ra, việc xuống cân sẽ dễ dàng hơn nếu bạn phối hợp sự tập thể dục với việc cắt giảm lượng calories. Nếu bạn muốn xuống một pound trong một tuần lễ (đó là số trọng lượng an toàn và khỏe mạnh được đề nghị), bạn cần phải giảm 500 calories mỗi ngày. Nếu bạn muốn cắt giảm khoảng 300 calories trong thân thể, bạn có thể đạt được đòi hỏi đó bằng cách đi bộ từ 3 đến 4 miles mỗi ngày, hay tham dự lớp tập thể dục. Bạn cũng nên để ý đến việc ăn uống để cắt giảm thêm 200 calories nữa bằng cách không uống nước ngọt hay ăn bơ quá nhiều.

 Lịch sử xe đạp

1790, lần đầu tiên xuất hiện xe đạp bắt đầu với cái célérifère, do bá tước Sivrac sáng chế. Nó là một cái máy bằng gỗ, không có bánh xe để lái; việc chuyển hướng đòi hỏi phải lắc mạnh phần trước của xe.

Năm 1813, nam tước người Đức Karl Friedrich Drais làm cho bánh trước có thể thay đổi hướng được. Xe này được đặt tên là Draisienne (xe của Drais) và nó đã được nhiều người hoan nghênh.

Sáng kiến lắp thêm pêđan cho bánh trước được cho là thuộc về hai anh em Ernest Michaux và Pierre Michaux, thợ đóng xe ở Paris. Vào năm 1865, khi phải sửa chữa một cái Draisienne, họ đã lắp cho nó một chỗ để chân, mô phỏng tay quay của máy quay tay của họ. Tuy nhiên, trước đó, vào năm 1849, có thể một thợ cơ khí Đức là Heinrich Fischer đã sáng chế ra pê đan trước hai anh em Michaux. Pêđan ở bánh trước khiến cho bánh trước có kích thước lớn (lớn hơn bánh sau) để tăng quãng đường đi trong mỗi vòng đạp. Cải tiến này đã mang lại tên gọi mới cho thiết bị, bicycle (xe đạp).

Bicycle vốn được làm bằng gỗ. Từ năm 1869 các xe đạp này đã được làm bằng thép.

Năm 1879, một người Anh là Lawson đã sáng chế xích để truyền động cho bánh sau. Sáng chế này kèm theo các cải tiến ở khung, đùi, đĩa, pêđan, hệ tay lái và phuốc. Năm 1885, J.K. Sartley cho bánh trước có cùng đường kính với bánh sau và làm cái khung bằng ống thép.

Năm 1887, John Boyd Dunlop, một nhà thú y Scotland, tiếp tục cải tiến bánh xe với việc dùng ống hơi bằng cao su.

Năm 1890, Roberton ở Anh và Édouard Michelin ở Pháp làm cho bánh có thể tháo lắp được.

Năm 1920, việc áp dụng các hợp kim nhẹ đã giảm trọng lượng của xe được rất nhiều.

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, năm 1954, người Việt Nam đã cải tiến xe đạp thành xe đạp thồ, một phương tiện vận chuyển quan trọng góp phần làm lên chiến thắng Điện Biên Phủ. Mức chở cao nhất của xe đạp thổ là 352kg/chuyến.

Năm 1973 xe địa hình được chế tạo ở California.

Xe đạp là một phương tiện giao thông hai bánh và là một dụng cụ thể thao rất phổ biến. Đa số xe đạp chuyển động nhờ lực đạp của người điều khiển, và giữa thăng bằng nhờ định luật bảo toàn mômen quán tính.

Xe đạp được coi là phương tiện giao thông thân thiện với môi trường sinh thái. Nó được sử dụng phổ biến ở nhiều nước có thu nhập đầu người thấp, như các nước châu Phi, Việt Nam, Trung Quốc, như phương tiện đi lại hằng ngày chính. Ở nhiều nước phương Tây, xe đạp được dùng nhiều hơn cho các hoạt động thể thao hay dã ngoại. Việc sử dụng xe đạp cho giao thông thường nhật cũng được khuyến khích tại các nước này với đường dành riêng cho xe đạp. Phương tiện này cũng thích hợp cho các đường phố nhỏ hẹp của các đô thị cổ, như Amsterdam ở châu Âu.

15 thg 6, 2012

Thư khẩn của Ng Dũng gửi Blog ngày 15/6


TỪ: Nguyễn Dũng
TỚI: Pho Thuong Dan, chauky1951@yahoo.com
Thư có đánh dấu cờ 2:15 Thứ Sáu, 15 tháng 6 2012

Anh Hớn đưa lên blog tin này nhé. Nguyễn Dũng
K14-VTĐ- Có 02 Liệt sỹ tên là Nguyễn Đức Thắng
- Rất cần mọi người giúp tìm thông tin LS Nguyễn Đức Thắng (01)

Nguyễn Đức Thắng, K14 VTĐ.  nhập ngũ 26/08/1970     (01)
Liệt sỹ

Thư của Nguyễn Xuân Thu
Anh Dũng thân mến
- Theo tôi anh hỏi chị Anh Thắng hiện đang ở thành phố HCM,
- Hỏi các anh chị K14 lớp KTĐT
- Tôi và Anh Nguyễn Đức Thắng, Bình Lục Hà Nam, cùng nằm chung một hầm chữ A bên Đường 20 Quyết Thắng, chờ đến tối để vượt qua cửa khẩu km 68 ( Ranh giới Việt Lào) để tham gia chiến dịch đường 9 Nam Lào  năm !970- 1971. trong hầm chữ A lúc đó có một cây đàn Măng Đô lin, 2 hộp  sũa PANDA (CON GẤU), 2 kg đường và các tư trang của Tôi và anh Thắng. Theo kế hoạch thì tôi vượt của khẩu trước anh Thắng ( vì Cửa khẩu lúc nào cũng có máy bay dội bom liên tục 24/24 giờ).Tôi đi trước nhưng đến km 67 (cách trọng điểm km 68 1km, do một ô tô kéo pháo bị cháy nên phải để lại một khẩu pháo 37ly. Tôi được phân công ở lại km 67. Thắng đi sau nhưng lại vượt qua trọng điểm 68 trước tôi (lúc ấy khoảng 11 hoặc 12 giờ ngay đêm hôm đó tôi không nhớ ngày).Toàn bộ Tiểu đoàn pháo cao xạ đã vượt qua trọng điểm Km 68, tập kết và triển khai trận địa an toàn chỉ còn một khẩu pháo 37ly tôi đang nằm cạnh canh giữ. Khoảng 2 tiếng sau Một xe GAT 63 hai hay ba cầu (xe của Liên xô đến Km 67 Kéo khẩu pháo qua trọng điểm km 68 sang Lào vào vị trí an toàn. Tôi vừa xuống xe thì được tin C382 (đại Đội 382) tiểu đoàn (D12) trung đoàn 237 ( E 237) Sư đoàn 367 ( F 367, F377) có anh Thắng sinh viên ĐHBK bị hy sinh.
Khi anh Thắng đang ở chung hầm chữ A với tôi nói một số câu "GỞ" đại loại; Tao mà chết là nhà tao sẽ vào Quảng Bình để mang xác tao về "Bình nục)"
Anh em trong đại đội lúc ấy nói thế này số nó chết hay sao ấy ? ( bị bom phát quang, bom sát thương, mảnh bom xuyên từ xương quai xanh xuống ngực), đã vào hang đá rồi lại còn ra suối rửa chân.Tôi vừa ở QB vào; lại phải quay ra ngay, đưa Thắng ra QB. Lúc vào thì gặp may không bị bom tọa độ; lúc ra thì bị máy bay ném bom liên tục xuống trọng điểm km 68 . Ngồi trên xe GAT khi dừng đột ngột, khi rẽ trái khi rẽ phải để tránh bom. tôi cũng chăng hiểu làm sao xe lại thoát được (có thể Thắng phù hộ). Sau chiến dịch này tôi được tặng BẰNG KHEN, tôi sẽ cố nhớ lại tên anh lái xe người Hải Dương ( tên là Sách )
Thắng trẳng trẻo đẹp trai nói thì "ngọng" lờ và nờ lẫn lộn...
Nếu các anh cho tôi biết tên xã tôi sẽ cố gắng xác minh chính xác vì Tôi đang theo dõi ĐBĐVHX (Xã nào cũng có Điểm Bưu điện Văn hóa xã); quê vợ tôi ở xã An Ninh, Bình Lục. Còn một anh Nguyễn Đức Thắng lớp ĐT ƯD Làm việc tại Viện Y học cổ truyền TW Nguyễn Bỉnh Khiêm)
Anh Dũng thử đưa lên Blog k14 ...xem sao may ra có người biết rõ hơn...
Thân
Xuân Thu


NGUYỄN ĐỨC THẮNG (02)

LIỆT SỸ

Ngày sinh: 20/07/1953

Nguyên quán: Học sinh miền Nam

Trú quán: Trường Dân tộc Ngã Tư Sở

Sinh viên, lớp A, khóa 14, Khoa Vô tuyến điện, Trường ĐHBK Hà Nội

Nhập ngũ: 06/09/1971 vào đơn vị C4-D8-E2-F325
Ngày hy sinh: 09/08/1972 tại Thành Cổ Quảng Trị

Đơn vị chiến đấu: Đại đội 14 (Cối 82ly) - Trung đoàn 95 - Sư đoàn 325

Cấp bậc: Binh nhất. Chức vụ: Chiến sỹ

Chiến dịch Giải phóng, bảo vệ Thành cổ Quảng Trị 1972

Đoàn viên Đoàn TNCS Hồ Chí Minh

Huân chương Chiến sỹ giải phóng

Thân nhân Liệt sỹ:

Bố: Nguyễn Đức Ràn. Mẹ: Nguyễn Thị Cải

Địa chỉ liên lạc: Chị gái Nguyễn Hà Hải

Phòng 303, lầu 2, chung cư 23, Lê Quý Đôn, phường 6, quận 3, Tp HCM

Điện thoại: 08. 3930 5374     Email: btthanh@ueh.edu.vn

Nơi an táng Liệt sỹ: NTLS thị xã Quảng Trị (Mới tìm được 2011





14 thg 6, 2012

Cách vượt tường lửa dùng trình duyệt Google Chrome vào các trang blog


THÁNG SÁU 14, 2012
Sáng nay, có người nhờ tôi hướng dẫn cách vào 1 trang web liên quan đến bóng đá quốc tế, lọ mọ trên mạng vài phút tìm kiếm thông tin cuối cùng cũng vào được. Tiện thể tôi thử vào mấy trang trên wordpress.com, blogspot.com cũng vào ngon lành. Gần đây thấy bà con ở trong nước vào những trang điểm tin tức rất chật vật nên xin chia sẻ (cũng là luộc lại) kiến thức do người khác đã phổ biến, dĩ nhiên ở đây tôi chủ ý nhắm đến những blogger quan tâm đến tin tức xã hội, chính trị của Việt Nam.
Bước 1 : Cài đặt trình duyệt Google Chrome ở link sau : https://www.google.com/chrome/
Và theo hướng dẫn cài đặt trên đó
Bước 2 : Chạy trình duyệt Google Chrome
Ấn vào nút màu xanh có chữ ADDED TO CHROME và kích vào mũi tên từ màu đỏ sang màu xanh như 2 hình hướng dẫn dưới đây. Mỗi khi mở trình duyệt Google Chrome thấy mũi tên màu đỏ thì kích chuột chuyển thành màu xanh là login vào bình thường để comment trên các trang điểm tin (nếu bị chặn). Nếu có gì sai sót xin mọi người bổ sung và cập nhật cho các trình duyệt khác như IE, Firefox
Chúc các bạn thành công đỡ phải leo trèo nhiều!
Lưu ý : 2 đường link trên thuộc google.com chứ không phải link lạ mà sợ virus!


Nhặt trên NET, bài mới nhất, gởi đến các chiến hữu. Mình đã thử, OK.

Ảnh màu cực hiếm về miền Bắc Việt Nam trước 1975

(GDVN) - Những bức ảnh màu về miền Bắc trước năm 1975 do những phóng viên nước ngoài thực hiện khi tác nghiệp tại Hải Phòng, Hà Nội, Thái Nguyên, Vinh, Đồng Hới… sẽ mang lại cho bạn đọc một ấn tượng khó tả với những khung cảnh mới như ngày hôm qua.

Một phụ nữ đang cấy với bó mạ trên tay, một vùng gần Đồng Hới, không xa so với vĩ tuyến 17 phân chia hai miền đất nước.
Ảnh chụp ngày 1/3/1973 do Werner Schulze/dpa/Corbis thực hiện

Những đứa trẻ chăn trâu trên một đoạn đường thuốc quốc lộ 1 gần thị xã Vinh (Nghệ An) năm 1973. 
Ảnh: Werner Schulze-dpa-Corbis.

Một bộ đội trên một chuyến phà gần thị xã Vinh, tháng 3/1973. Ảnh: Werner Schulze-dpa-Corbis.

Vinh, Việt Nam 1973. Ảnh: Werner Schulze-dpa-Corbis

Vinh (3/1973), hai người đàn ông chở những cây gỗ trên chiếc xe đạp cải tiến, thanh niên đi trước thì gánh trên vai ở quốc lộ 1. Ảnh: Werner Schulze-dpa-Corbis




Những người phụ nữ đội nón lá đang tham gia tát nước vào ruộng, một hình thức chuyên canh nông nghiệp truyền thống ở Việt Nam. Ảnh chụp tại tỉnh Nam Hà (cũ) năm 1973 của Werner Schulze-dpa-Corbis.

Những xúc lụa mới dệt đang được phơi trên những rào gỗ dọc đường đi trong một làng quê của tỉnh Nam Hà (cũ), 1973. Ảnh: Werner Schulze-dpa-Corbis

Những phụ nữ này đang làm công việc nối lại một cây cầu bị bom Mỹ phá hủy gần quốc lộ 1 đoạn thuộc địa phận Hà Nội, miền Bắc Việt Nam, 1973. Ảnh: Werner Schulze.

Căn nhà của gia đình người dân Hải Phòng bị phá hủy hoàn toàn năm 1973. Người chồng đang bào lại những mảnh gỗ có thể dùng lại được. Ảnh: Werner Schulze-dpa-Corbis.





Hình ảnh người dân ở phía đông nam Đồng Hới đang dắt xe đạp sau khi đi phà qua bên này sông. Ảnh chụp ngày 1/3/1973 của Werner Schulze/dpa/Corbis

Long Hy (Nguồn cobis, manhhai)