8 thg 12, 2012

Tham nhũng và… tham Biển Đông


NQL: Có l đây là bài viết hay nht trong năm 2012 ca nhà báo Kỳ Duyên, hoa khôi Hà Thành nhng năm by mươi, cu phóng viên báo nhân dân. Bài viết có tên: ‘Bn năng’ và nhng phát ngôn n tượng.

Honngv: “Phi nhóm được lò lên, to hơi m, khi đó ci khô, ci tươi s cháy hết” - Tng bí thư Nguyn Phú Trng chia s vi c tri vic cn làm đ thc hin NQ TƯ 4 vào sáng 1/12/2012. Nhưng theo mình ai cũng biết CI thi nay khác xa CI thi trước và vi loi HƠI M GI TO thì sao ci khô cho được!

'Bản năng' và những phát ngôn ấn tượng

TuanVietNam.net
    8/12/2012 06:00
Có dân tộc nào mà lịch sử lập nước, giữ nước lại luôn phải đối đầu với "lòng tham" như dân tộc Việt Nam? Tham nhũng và... tham Biển Đông.
Trong tuần này, có một câu chuyện nhỏ, mà phạm vi bàn luận của nó vô tình lại rất lớn.

Nỗi Sợ ám ảnh
  Đó là bài văn nghị luận của một nữ sinh phổ thông về chủ đề: Sợ.
Chỉ có mỗi chữ Sợ, nhưng nó "gói trọn" cả hiện tượng tâm lý loài người, mang tính bẩm sinh và bản năng, trước cái đa dạng, đầy bất ổn của đời sống. Từ thuở hồng hoang ở trần, mặc áo vỏ cây đến thời hiện đại, con người có đủ các thương hiệu thời trang nức tiếng thế giới Gucci, Versace, Louis Vuitton, Dolce Gabbana (D&G), DKNY...
  Nhưng nỗi sợ vẫn cứ là một tâm thức thường trực khi đời sống ngày càng văn minh. Có nỗi sợ của con người mang tính phổ  biến: Sợ chết, sợ thất bại, sợ khó khăn.... Cũng có cái sợ cao quý- "sợ phụ một tấm lòng trong thiên hạ". Để cuối cùng bài viết bàn về cái sợ "phải đạo"- biết sợ pháp luật. Thực chất, đó là nỗi sợ khi phải đối diện với "tòa án lương tâm".
 Những nỗi sợ mang tính thuận lẽ đời.
 Có điều, em nữ sinh chưa biết giờ đây, khoa học còn chứng minh, có những nỗi sợ quỷ quái ám ảnh con người. Bởi thế  giới thì vô cùng rộng lớn, còn con người lại vô cùng mong manh, bé nhỏ. Thế giới vô hạn, còn con người hữu hạn.
 Đó là sợ Thứ 6 ngày 13, cái ngày mà những người phương Tây đặc biệt kiêng kị, xa lánh, lo rủi ro. Đặc biệt, có những nỗi sợ rất ngược với niềm đam mê của người Việt, người phụ nữ Việt. Đó là: Sợ số 666. Sợ...tiền. Sợ soi gương...
 Cũng có nỗi sợ chung, mang tính phổ biến của thời công nghệ điện tử phát triển - nỗi sợ phải sống "thiếu điện thoại di động". Đó là nỗi sợ không có thông tin. Con người ta hoặc giầu lên, hoặc nghèo đi về trí não, hoặc thành công, hoặc rủi ro, thất bại trong sự nghiệp nhiều khi cũng bởi hai chữ - thông tin này đây!
 Có cả nỗi sợ rất đáng thương, làm cư dân mạng xôn xao như mới  đây. Đó là người hành khất Jeffrey Hillman trên  đường phố New York được người cảnh sát tốt bụng Lawrence DePrimo tặng cho đôi giầy mới trị giá 100 USD, khi thấy ông chân trần giữa giá rét.
 Dù vậy, người hành khất tội nghiệp này đã không dám xỏ chân vào giầy. Đơn giản, ông sợ bị mất, hoặc bị mất mạng vì món "tài sản" lớn bất ngờ. Lòng tốt đặt đúng chỗ, nhưng sự hàm ơn thật cay đắng làm sao. Đó là nỗi sợ của con người khốn cùng, không nơi bấu víu, dù ông có hai đứa con đã trưởng thành.
 Nhưng có một nỗi sợ rất "nghịch lý", từ lâu, trở thành nỗi ám ảnh chung với nhiều người trong xã hội. Bởi tính vô đạo của nó. Và nó tàn phá niềm tin ở không ít con người lương thiện.
 Đó là nỗi sợ của người ngay sợ kẻ gian, người chính trực sợ kẻ ăn cắp, tham nhũng, người đứng đắn sợ kẻ "Chí Phèo".
 Bài viết của cô nữ sinh chưa trải nghiệm, vô tình chạm đến nỗi đau sâu sắc của cả xã hội.
 Đó là mới đây, các báo liên tục đưa tin người lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng gặp gỡ các cử tri Hà Nội sau Kỳ họp Quốc hội khóa XIII.
 Chưa bao giờ, những bức xúc của cử tri lại bộc lộ thẳng thắn đến thế. Vì họ chưa hài lòng với kết quả phê bình và tự phê bình theo NQ Trung ương 4. Bởi phát động thì rầm rộ mà.... Thậm chí, nhiều vị ra trước QH chỉ "nhận trách nhiệm" là xong.
 Nhiều cử tri còn đề nghị vạch rõ đích danh chân tướng "một bộ phận không nhỏ cán bộ suy thoái".
 Ông Trần Viết Hoàn (phường Liễu Giai), nguyên Giám đốc Khu Di tích Phủ Chủ tịch, thế hệ những con người một lòng một dạ đi theo lý tưởng vạch rõ: Đó chính là những kẻ tranh thủ một thời làm quan, cậy quyền, cậy thế để vơ vét, đục khoét tiền của dân, của nước. Lớp người này lấy đồng tiền làm cứu cánh, làm cái đà cho danh vọng, cái lọng để che thân, làm cán cân của công lý, làm cái cần cho lý trí, tiền là hết ý...
 Dân không hiểu vì sao cả bộ máy lại không có sự chuyển biến? Thất thoát cả trăm nghìn tỷ đồng mà chỉ cần một lời xin lỗi là xong? Như vậy thì muôn thuở không chống được tham nhũng mà chỉ mở đường cho tham nhũng.
 Ông Nguyễn Khắc Thịnh (phường Giảng Võ) e chủ trương này lại tiếp tục "ngâm tôm" kéo dài như rất nhiều Nghị quyết khác của QH, lúc ban hành thì rất rầm rộ nhưng hiệu quả chưa thấy đâu vv...và...vv...
 Đó là những phát ngôn của người dân đầy ấn tượng.
 Là những nỗi sợ cay đắng.
"Nếu chỉ có sự kiên nhẫn, bền bỉ, chống tham nhũng khó đạt hiệu quả triệt để"
 Nhưng vị lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng cũng có phát ngôn ấn tượng không kém: Rất khó để ai đó tự nhận ra khuyết điểm của mình. Đụng đến lợi ích là va chạm, là phản ứng, nhất là khi lợi ích đã thành nhóm. Ông còn mượn một câu vè của dân gian, thâm thúy: Miếng ăn là miếng tồi tàn/ Mất ăn một miếng lộn gan lên đầu.
 Đụng đến miếng ăn- miếng nhục, dù là miếng tồi tàn, đâu dễ. Có lẽ chưa bao giờ vị cán bộ lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng lại phải thú nhận đau xót về sự băng hoại đạo đức của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đến như vậy.
 Nhưng ông cũng đủ già đời, cái già đời của người chuyên hoạt động ở chính trường, khi cảnh báo: Không nên xem chủ trương bỏ phiếu tín nhiệm vừa được QH thông qua là "cây đũa thần", đưa ra là giải quyết ngay được nhiều vấn đề. Bởi trong thực tế vẫn còn có nhiều người không chịu thừa nhận khuyết điểm, sai lầm của mình.
 Đó là một nỗi sợ khác, sợ nhận... khuyết điểm!
 Nhưng xin đừng tưởng đó là nỗi sợ yếu đuối. Đó đích thị là nỗi sợ của sự gan lì, trơ trẽn, vừa bản lĩnh, vừa dày dạn cuộc đời. Nỗi sợ đó có hai mặt: Mặt bên này là sợ, vì sĩ diện cho thanh danh. Nhưng mặt bên kia, là... không hề biết sợ.
 Cái sự "không hề biết sợ" đó được sản sinh ra trên nền tư pháp chưa đủ mạnh. Bởi lợi ích nhóm vốn là thứ lợi ích chằng chịt, xen kẽ, không dễ bóc tách, như vị cán bộ cao cấp nhất từng chia sẻ. Mà nỗi sợ "đụng chạm" cũng là nỗi sợ cố hữu của người Việt, từ lâu. Rút cục, dĩ hòa vi quý.
 Bởi nếu biết sợ, "một bộ phận không nhỏ cán bộ" đã không suy thoái đến mức tham nhũng trầm trọng, tàn phá niềm tin của người dân, đặt miếng ăn lên trên hết!
 Vì thế, mới đây, tại cuộc Đối thoại về phòng chống tham nhũng lần thứ 11 vừa tổ  chức, ông  David John Whitehead, Chủ tịch Phòng Thương mại Úc tại Hà Nội (Auscham) cũng cho rằng nếu chỉ có sự kiên nhẫn, bền bỉ, chống tham nhũng khó đạt hiệu quả triệt để.
 Không biết những ngọn lửa chống tham nhũng được nhóm lên trong lò, có đủ sức nóng lan tỏa làm "tan" tảng băng tham nhũng chình ình trên mặt nước không?
 Giữa lúc "văn hóa từ chức"  còn... nhùng nhằng, kiểu anh hai "về", quan họ chúng em vui mừng, thì mới đây, Huấn luyện viên bóng đá Phan Thanh Hùng, sau thất bại của Đội tuyển VN ở AFF Cup 2012, đã thẳng thắn tuyên bố từ chức. Bóng đá VN có thể có nhiều đường đi... lắt léo, nhưng cái sự từ chức vì chưa tròn trách nhiệm, hoặc do bất lực, lại rất thẳng thắn, đàng hoàng, đáng mặt quân tử!
 Đó mới chính là lòng tự trọng, là biết sợ với lương tâm của mình trước xã hội.
 Sự thách thức của chữ Sợ?
 Nhưng cả xã hội Việt Nam chúng ta những ngày này, cũng dường như đang phải đối mặt với sự thách thức cân não của chữ Sợ? Khi mà vụ việc hộ chiếu "lưỡi bò" còn chưa lắng xuống, gây nên nỗi tổn thương lớn trong lòng mỗi người Việt yêu nước, yêu tự do, độc lập dân tộc, thì mới đây, một vụ việc cố tình gây tổn thương khác của Trung Quốc lại xảy ra.
 Đó là sự cố "gây đứt cáp" tàu Bình Minh 2 tại vùng đặc quyền kinh tế ở Biển Đông, thuộc chủ quyền lãnh hải Việt Nam. Theo VietNamNet, ngày 6/12, 4 giờ 05 phút, rạng sáng 30/11, tàu Bình Minh 2 thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) bị các tàu Trung Quốc phá hoại cáp thu nổ địa chấn tại gần vùng biển gần đảo Cồn Cỏ.
 Một quan chức của PVN cho biết, hàng mấy chục tàu cá Trung Quốc "bủa vây" tàu Việt Nam, không chỉ xâm phạm vùng biển Việt Nam đánh bắt hải sản, với số lượng rất lớn, tập trung ở khu vực từ Cồn Cỏ đến Nam Tri Tôn, có ngày lên tới hơn 100 lượt chiếc. Lần này là thủ đoạn mới, vừa đánh bắt hải sản trái phép, vừa cản trở, xâm hại tài sản của PVN ngay trong vùng biển Việt Nam.
 Sự ngang ngược, cố tình xúc phạm, và xâm phạm chủ quyền này xảy ra giữa lúc đoàn đại biểu nhà nước TQ vừa có chuyến đi thăm VN, do một quan chức cao cấp dẫn đầu.
 Thật lạ cho cách ứng xử  vừa vi phạm luật pháp quốc tế, vừa vi phạm đạo lý của con người ở thời đại văn minh: Miệng nói lời hữu hảo, hành động xâm phạm chủ quyền nước chủ nhà. Tìm trong từ điển, thật khó có một khái niệm nào, nói về "tình bạn" lại trái ngược đến thế: Lời nói hay và việc làm dở. Lời nói đẹp và việc làm xấu.
 Ngay tờ New York Times của Mỹ, ngày 5/12 mới đây cũng phải dẫn lời Giáo sư ĐH Bắc Kinh Zhu Feng: Hành động gây đứt cáp tàu Bình Minh 2 là "rất phản cảm".
Tàu Bình Minh 2 bị "gây đứt cáp" tại vùng đặc quyền kinh tế ở Biển Đông, thuộc chủ quyền lãnh hải Việt Nam.
 Có dân tộc nào mà lịch sử lập nước, giữ nước lại luôn phải đối đầu với "lòng tham" như dân tộc Việt Nam? Tham nhũng và...tham Biển Đông.
 Tham nhũng chưa có phương cách diệt được, bởi lợi ích nhóm có nhiều chiếc vòi bạch tuộc. Mới đây, Tổ chức Minh bạch Quốc tế vừa công bố về nạn tham nhũng, Việt Nam đứng thứ 123 trong số 176 quốc gia và vùng lãnh thổ, tụt 11 bậc so với năm ngoái.
 Thì nay, đất nước lại phải tiếp tục đối mặt với lòng tham "cường quốc đại dương" của Trung Quốc. Với những chiếc vòi bạch tuộc còn thâm hiểm hơn, bất ngờ hơn và  ghê gớm hơn, đe dọa an ninh quốc gia, chủ quyền độc lập dân tộc, đe dọa cả các nước trong khu vực có lợi ích từ Biển Đông.
 Đó là Chiến tranh tâm lý, chiến tranh truyền thông và chiến tranh kinh tế. Điều đó, đòi hỏi dân tộc Việt không bao giờ được cả tin, không bao giờ được ngây thơ vào "lòng tốt" đầu môi chót lưỡi. Và phải có nhiều phương án đối phó khôn ngoan, tỉnh táo, trong một thế giới nhiều bất an, bất ổn, phải giao hảo với "bạn láng giềng" nhiều mẹo lắm mưu, mà mưu nào cũng hiểm.
 Để có thể chung sống trong thế giới đó, bảo vệ được độc lập, chủ quyền, mà không bao giờ đánh mất mình, như câu kết của bài văn về nỗi sợ.
 Nhưng dân tộc Việt chúng ta có Sợ không?
 Câu trả lời mới đây của Thứ trưởng Ngoại giao Phạm Quang Vinh: Không thể chấp nhận các hành động của Trung Quốc xâm nhập vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam, tính từ bờ biển, theo quy định của Công ước Liên Hợp Quốc.
 Trước đó, Việt Nam không đóng dấu vào hộ chiếu của du khách, mà cấp thị thực rời, không rơi vào cái bẫy thừa nhận yêu sách đường lưỡi bò. Cũng tức là không công nhận bản đồ chín đoạn.
 Sâu xa hơn, câu trả lời của dân tộc Việt còn nằm ở lịch sử hàng nghìn năm bị Bắc thuộc, vậy mà đất nước Việt Nam vẫn mãi thuộc về người Việt Nam. Nằm ở lòng yêu nước Việt muôn đời mạnh mẽ như những con sóng bạc đầu. Nhất là những ngày này, hàng trăm, hàng nghìn bài viết trên các trang mạng, mạnh mẽ và quyết liệt một tinh thần giữ nước, bảo vệ chủ quyền biển đảo.
 Câu trả lời của dân tộc Việt nằm ở ý chí bảo vệ độc lập tự do dân tộc mãi sáng lòa và sắc nhọn. Ở bản sắc văn hóa Việt chưa bao giờ bị đồng hóa. Ở tiếng nói Việt kiêu hãnh và ở đức tin mãnh liệt từ trong quá khứ, cái Thiện vẫn sẽ chiến thắng cái Ác.
 Xã hội sẽ  ra sao nếu như ai ai cũng không biết sợ pháp luật? Xin mượn câu hỏi của em nữ sinh, tác giả bài văn nghị luận về nỗi sợ, để làm cái kết của bài này.
 Chỉ xin sửa lại một chút: Xã  hội sẽ ra sao, thế giới này sẽ ra sao, nếu như có những kẻ tự cho mình cái "đặc quyền" không hề coi pháp luật xã hội, pháp luật quốc tế là "cái đinh gì"?

Kỳ Duyên
 --------------
Tham khảo:
http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/99109/bai-van-la-ve-noi-so-cua-loai-nguoi.html
http://tintuc.vnn.vn/vdco/the_gioi/the_gioi_do_day/634801/chuyen-nguoi-an-may-so-bi-noi-tieng.htm
http://www.baomoi.com/Nhieu-nguoi-khong-chiu-nhan-khuyet-diem/121/9885057.epi
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/99989/chi-kien-nhan-khong-the-chong-noi-tham-nhung.html
http://www.tienphong.vn/the-gioi/603578/Hanh-dong-lam-dut-cap-tau-Binh-Minh-02-rat-phan-cam-tpol.html
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/99807/buoc-leo-thang-moi-cua-trung-quoc.html

7 thg 12, 2012

Bên thắng cuộc

h13

Vì sao tôi viết?
Tháng Mười Hai 7, 2012

Cuc chiến tranh kết thúc vào ngày 30-4-1975 mang li chính quyn cho mt bên. Tôi bt đu thu thp tư liu cho cun sách này t cui thp niên 1980 và đã dành ra ba năm bn tháng đ hoàn thành bn tho (8-2009 đến 12-2012). Trong thi gian đó, có rt nhiu ý tưởng đt tên cho cun sách. Nhưng, ch có mt ý mà t đu ti cui c ám nh tôi, đó là nhng gì mà nhà thơ Nguyn Duy tóm lược rt tài tình trong hai câu thơ ca ông: “Suy cho cùng trong mi cuc chiến tranh/ Bên nào thng thì nhân dân đu bi”. Ta đ b sách ra đi t đó.

Sách Bên Thắng CuộcOsin Huy Đức 

Không ai có thể đi đến tương lai một cách vững chắc nếu không hiểu trung thực về quá khứ, nhất là một quá khứ mà chúng ta can dự và có phần cộng đồng trách nhiệm.

Cuốn sách này bắt đầu bằng những câu chuyện xảy ra trong ngày 30-4-1975. Ngày mà tôi, một cậu bé mười ba, trước giờ học chiều, đang vật nhau ven đồi thì nghe loa phóng thanh truyền tin “Sài Gòn giải phóng”. Thay vì tiếp tục ăn thua, chúng tôi buông nhau ra.

Miền Nam, theo như những bài học của chúng tôi, sẽ chấm dứt “20 năm rên xiết lầm than”. Trong cái thời khắc lịch sử ấy, trong đầu tôi, một sản phẩm của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa, xuất hiện ý nghĩ: Phải nhanh chóng vào Nam để giáo dục các bạn thiếu niên lầm đường lạc lối.

Nhưng hình ảnh miền Nam đến với tôi trước cả khi tôi có cơ hội rời làng quê nghèo đói của mình. Trên quốc lộ Một bắt đầu xuất hiện những chiếc xe khách hiệu Phi Long thỉnh thoảng tấp lại bên những làng xóm xác xơ. Một anh chàng tóc ngang vai, quần loe, nhảy xuống đỡ khách rồi đu ngoài cánh cửa gần như chỉ trong một giây trước khi chiếc xe rú ga vọt đi. Hàng chục năm sau, tôi vẫn nhớ hai chữ “chạy suốt” bay bướm, sặc sỡ sơn hai bên thành xe. Cho tới lúc ấy thứ tiếng Việt khổ lớn mà chúng tôi nhìn thấy chỉ là những chữ in hoa cứng rắn viết trên những băng khẩu hiệu kêu gọi xây dựng chủ nghĩa xã hội và đánh Mỹ.

Những gì được đưa ra từ những chiếc xe đò Phi Long thoạt đầu thật giản đơn: Mấy chiếc xe đạp bóng lộn xếp trên nóc xe; cặp nhẫn vàng chóe trên ngón tay một người làng tập kết vừa về Nam thăm quê ra; con búp bê nhựa – biết nhắm mắt khi nằm ngửa và có thể khóc oe oe – buộc trên ba lô của một anh bộ đội phục viên may mắn.

Những cuốn sách của Mai Thảo, Duyên Anh… được các anh bộ đội giấu dưới đáy ba lô đã giúp bọn trẻ chúng tôi biết một thế giới văn chương gần gũi hơn Rừng Thẳm Tuyết Dày[1], Thép Đã Tôi Thế Đấy[2]… Những chiếc máy Akai, radio cassettes, được những người hàng xóm tập kết mang ra, giúp chúng tôi biết những người lính xa nhà, đêm tiền đồn còn nhớ mẹ, nhớ em, chứ không chỉ có “đêm Trường Sơn nhớ Bác”. Có một miền Nam không giống như miền Nam trong sách giáo khoa của chúng tôi.

Tôi vẫn ở lại miền Bắc, chứng kiến thanh niên quê tôi đắp đập, đào kênh trong những năm “cả nước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội”. Chứng kiến khát vọng “thay trời, đổi đất sắp đặt lại giang san” của những người vừa chiến thắng trong cuộc chiến ở miền Nam… Chứng kiến cũng những con kênh đó không những vô dụng với chủ nghĩa xã hội mà còn gây úng lụt quê tôi mỗi mùa mưa tới.

Năm 1983, tôi có một năm huấn luyện ở Sài Gòn trước khi được đưa tới Campuchia làm chuyên gia quân sự. Trong một năm ấy, hai cô em gái của Trần Ngọc Phong[3], một người bạn học chung ở trường sỹ quan, hàng tuần mang tới cho tôi bốn, năm cuốn sách. Tôi bắt đầu biết đến rạp chiếu bóng, Nhạc viện và sân khấu ca nhạc. Cho dù, đã kiệt quệ sau 8 năm “giải phóng”, Sài Gòn với tôi vẫn là một “nền văn minh”. Những năm ấy, góc phố nào cũng có mấy bác xích lô, vừa mỏi mòn đợi khách vừa kín đáo đọc sách. Nhiều người trong số họ mới ở trong các trại cải tạo trở về. Tôi bắt đầu tìm hiểu Sài Gòn từ câu chuyện của những bác xích lô quen như vậy…

Mùa Hè năm 1997, một nhóm phóng viên vì nhiều lý do phải rời khỏi tờ báo Tuổi Trẻ như Đoàn Khắc Xuyên, Đặng Tâm Chánh, Đỗ Trung Quân, Huỳnh Thanh Diệu, Nguyễn Tuấn Khanh, Huy Đức… Chúng tôi thường xuyên gặp gỡ, chia sẻ và trao đổi với các đồng nghiệp như Thúy Nga, Minh Hiền, Thế Thanh, Cam Ly, Phan Xuân Loan… Thế Thanh lúc ấy cũng vừa bị buộc thôi chức Tổng biên tập báo Phụ Nữ Thành Phố, và cũng như Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ Kim Hạnh trước đó, chị không được tiếp tục nghề báo mà mình yêu thích.

Chúng tôi nói rất nhiều về thế sự, về những gì xảy ra trên thế giới và ở đất nước mình. Một hôm ở nhà Đỗ Trung Quân, nhà báo Tuấn Khanh, người vừa gặp rắc rối sau một bài báo khen ngợi ca sỹ bị coi là chống cộng Khánh Ly, buột miệng nói với tôi: “Anh phải viết lại những gì diễn ra ở đất nước này, đấy là lịch sử”. Gần như không mấy ai để ý đến câu nói đó của Tuấn Khanh, nhưng tôi thì cứ bị nó đeo bám. Tôi tiếp tục công việc thu thập tư liệu với một quyết tâm cụ thể hơn: Tái hiện giai đoạn lịch sử đầy bi kịch của Việt Nam sau năm 1975 trong một cuốn sách.

Rất nhiều thế hệ, kể cả con em của những người đã từng phục vụ trong chế độ Việt Nam Cộng hòa, sau ngày 30-4-1975, cũng trở thành sản phẩm của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa, nhiều người không biết một cách chắc chắn điều gì đã thực sự xảy ra thậm chí với ngay chính cha mẹ mình.

Không chỉ thường dân, cho đến đầu thập niên 1980, nhiều chính sách làm thay đổi số phận của hàng triệu sinh linh như “Phương án II”[4], như “Z 30”[5] cũng chỉ được quyết định bởi một vài cá nhân, nhiều người là ủy viên Bộ chính trị cũng không được biết. Nội bộ người Việt Nam đã có nhiều đụng độ, tranh cãi không cần thiết vì chỉ có thể tiếp cận với lịch sử qua những thông tin được cung cấp bởi nhà trường và bộ máy tuyên truyền. Không chỉ các thường dân, tôi tin, những người cộng sản có lương tri cũng sẽ đón nhận sự thật một cách có trách nhiệm.

Cuốn sách của tôi bắt đầu từ ngày 30-4-1975, ngày nhiều người tin là miền Bắc đã giải phóng miền Nam. Nhiều người thận trọng nhìn lại suốt hơn ba mươi năm, giật mình với cảm giác bên được giải phóng hóa ra lại là miền Bắc. Hãy để cho các nhà kinh tế chính trị học và các nhà xã hội học nghiên cứu kỹ hơn hiện tượng lịch sử này. Cuốn sách của tôi đơn giản chỉ bắt đầu kể những gì đã xảy ra ở Sài Gòn, ở Việt Nam sau ngày 30-4: cải tạo; đánh tư sản; đổi tiền… Cuốn sách của tôi cũng nói về hai cuộc chiến tranh cuối thập niên 1970, một với Khmer Đỏ và một với người Trung Quốc. Cuốn sách của tôi cũng nói về làn sóng vượt biên sau năm 1975, nói về sự “đồng khởi” của nông dân, của các tiểu chủ, tiểu thương để dành lấy cái quyền được tự lo lấy cơm ăn áo mặc.

Tư liệu cho cuốn sách được thu thập trong hơn hai mươi năm, và trong vòng ba năm (từ tháng 8-2009 đến tháng 8-2012) tôi đã dành toàn bộ thời gian của mình để viết. Bản thảo cuốn sách đã được gửi tới một số thân hữu và một số nhà sử học, trong đó có 5 nhà sử học uy tính của Mỹ chuyên nghiên cứu về Việt Nam. Sau khi sửa chữa, bổ sung, tháng 11-2012, bản thảo hoàn chỉnh đã được gửi đến một số nhà xuất bản trong nước, tuy nhiên, nó đã bị từ chối. Cho dù một số nhà xuất bản tiếng Việt có uy tín tại Mỹ và Pháp đồng ý in, nhưng để lãnh trách nhiệm cá nhân và giữ cho cuốn sách một vị trí khách quan, tác giả quyết định tự mình đưa cuốn sách này đến tay bạn đọc.

Đây là công trình của một nhà báo mong mỏi đi tìm sự thật. Tuy tác giả có những cơ hội quý giá để tiếp cận với các nhân chứng và những thông tin quan trọng, cuốn sách chắc chắn không tránh khỏi những thiếu sót, chắc chắn sẽ còn được bổ sung khi một số tài liệu được Hà Nội công bố. Hy vọng bạn đọc sẽ giúp tôi hoàn thiện nó trong những lần xuất bản sau.

Lịch sử cần được biết như nó đã từng xảy ra và sự thật là một con đường đòi hỏi chúng ta không bao giờ bỏ cuộc.

Sài Gòn – Boston (2009-2012)
Theo facebook.com

[1] Tiểu thuyết cách mạng của Trung Quốc.
[2] Tiểu thuyết cách mạng của Liên Xô.
[3] Đạo diễn điện ảnh.
[4] Tổ chức cho người Hoa nộp vàng để được vượt biên bán chính thức (1978-1979).
[5] Cải tạo những người giàu lên bất thường (1983).

..........

6 thg 12, 2012

Hôm qua Tố Hữu trở về

382438_335303796556343_1713974328_n
Hôm qua Tố Hữu trở về,*
Bác ngồi bác khóc trên đê đầu làng;
Thế là giấc mộng tàn hoang
Dân cày có ruộng, đã sang tay người,
Cạn khô nước mắt mẹ tôi.
Hai tay nâng bảng thay lời thở than!
Mẹ thương máu thịt đã tan
Thương hồn tử sỹ bạt ngàn khói bay
Thương cho cái kiếp dân cày
Máu xương lẫn ruộng từ nay mất rồi !

Thơ Lê Quang Đức
…………………………………….
* Thơ Tố Hữu:

Dân có ruộng dập dìu Hợp tác
Lúa  mượt đồng ấm áp làng quê
Chiêm mùa cờ đỏ ven đê
Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn…

(Trích 30 năm đời ta có Đảng)
Chôm từ quechoa.vn

5 thg 12, 2012

Kê ghế tựa nghe EVN kêu lỗ


Không thấy có sự thắc mắc vì sao người tiêu dùng phải gánh cả những khoản lỗ do “diễn biến thủy văn không thuận lợi”....
Đọc tiếp: http://daotuanddk.wordpress.com/2012/12/05/ke-ghe-tua-nghe-evn-keu-lo/

Chuyện vớ vẩn mà nghĩ mãi

Còn bao nhiêu người khổ lắm, khổ đến không thể kể được. Cứ chịu khó xem chương trình Lục lạc vàng của VTV sẽ thấy. Mà đấy chỉ là những ví dụ. Nhưng mình thấy cán bộ ta vẫn vô tư quá, vẫn tiêu xài hoành tráng quá. Thôi thì chả nhắc đến mấy tên húy, phải kiêng Vinashin, Vinaline... chỉ xem các bố ấy sắm xe xây tượng đổ nhà thờ thôi, cũng đủ để phát hoảng... cứ như đất nước đang thái bình thịnh vượng…..
Đọc tiếp: http://www.vanconghung.com/2012/11/chuyen-vo-van-ma-nghi-mai.html

Tham nhũng đã xuống tới dân


- Ông ơi! Tham nhũng bây giờ lan xuống tận nhân dân rồi! Hôm nọ, bà Mai  ở cạnh nhà tôi, bà ấy là dân đen chính hiệu mà khi ký tên với “vai trò nhân chứng”, bà cũng chỉ chịu ký khi đã nhận 50 nghìn! Nhân dân học tập và làm theo cán bộ, đảng viên cả thôi..Thượng bất chính hạ...
Đọc tiếp:  http://trannhuong.com/tin-tuc-14399/tham-nhung-da-xuong-toi-dan.vhtm

Một mối tình


Anh kể phải thuyết phục rất nhiều chị mới chấp nhận lấy anh, vì chị sợ anh khổ. Thấy anh quyết tâm cưới chị làm vợ, chị khóc rất nhiều. Chị vờ kêu mất ngủ rồi tích cóp thuốc ngủ tính tự vẫn lần nữa để anh yên tâm lấy vợ, may người nhà phát hiện được. Sau chuyện này anh tổ chức đám cưới liền. Đám cưới cách đây 25 năm, cô dâu mặt mày méo mó ôm bó hoa ngồi trên xe lăn, chú rể đẹp trai số một Hà Thành đẩy xe lăn đi vào hôn trường, mọi người vỗ tay rần rần, bạn bè anh tới dự ai cũng ứa nước mắt....
Đọc tiếp: http://quechoa.vn/2012/12/05/mot-moi-tinh/

4 thg 12, 2012

Xe máy phải đóng phí đường bộ là vô lý


SGTT.VN - “Xe máy cũng phải đóng phí bảo trì đường bộ là vô lý”, tiến sĩ Nguyễn Hữu Nguyên, trung tâm Nghiên cứu kinh tế miền Nam, khẳng định.
Những ngày qua, thông tin phí bảo trì đường bộ sẽ chính thức được thu vào ngày 1.1.2013 khiến người dân, các chuyên gia sửng sốt. Càng sửng sốt hơn khi xe máy cũng nằm trong đối tượng bị thu phí.....
http://sgtt.vn/Goc-nhin/173022/Xe-may-phai-dong-phi-duong-bo-la-vo-ly.html

Lòng tin chạm đáy chưa?


Gần đây người ta nói nhiều đến sự “chạm đáy” của thị trường bất động sản, thị trường chứng khoán v.v…Có nhiều người phân vân không biết lòng tin của nhân dân vào tương lai đất nước đang ở mức độ nào, đã chạm đáy chưa? Xin mạn phép lạm bàn đôi lời về câu hỏi này như sau….
Đọc tiếp:  http://quechoa.vn/2012/12/04/long-tin-cham-day-chua/

Chống tham ô lãng phí


Tác giả: Phùng Quán

Tôi đã đi qua
Những xóm làng chiến tranh vừa chấm dứt
Tôi đã gặp
Những bà mẹ quấn giẻ rách
Da đen như củi cháy giữa rừng
Kéo dây thép gai tay máu ròng ròng
Bới đồn giặc, trồng ngô trỉa lúa…

Tôi đã đi qua
Những xóm làng vùng Kiến An, Hồng Quảng
Nước biển dâng cao ướp muối các cánh đồng
Hai mùa rồi, lúa không có một bông
Phân người toàn vỏ khoai tím đỏ
Tôi đã gặp
Những em thơ còm cõi
Lên năm lên sáu tuổi đầu
Cơm thòm thèm độn cám và rau
Mới tháng ba đã ngóng mau ra Tết!
Để được ăn no có thịt
Một ngày… một ngày…

Tôi đã đi giữa Hà Nội
Những đêm mưa lất phất
Đường mùa đông nước nhọn tựa dao găm
Chị em công nhân đổ thùng
Run lẩy bẩy chui hầm xí tối
Vác những thùng phân…
Thuê một vạn một thùng
Mấy ai dám vác?
Các chị suốt đêm quần quật
Sáng ngày vừa đủ nuôi con…

Một triệu bài thơ không nói hết nhọc nhằn
Của nhân dân lao động
Đang buộc bụng, thắt lưng để sống
Để dựng xây, kiến thiết nước nhà
Để yêu thương, nuôi nấng chúng ta
Vì lẽ đó
Tôi quyết tâm từ bỏ
Những vườn thơ đầy bướm đầy hoa
Những vần thơ trang kim vàng mã
dán lên quân trang đẫm mồ hôi và máu tươi Cách Mạng!

Như công nhân
Tôi quyết đúc thơ thành đạn
Bắn vào tim những kẻ làm càn
Vào lũ người tiêu máu của dân
Như tiêu giấy bạc giả!

Các đồng chí ơi
Tôi không nói quá
Về Nam Định mà xem
“Đài xem lễ” họ cao hứng dựng lên
Nửa chừng bỏ dở
Mười một triệu đồng dầm mưa giãi gió
Mồ hôi máu đỏ mốc rêu
Những con chó sói quan liêu
Nhe răng cắn rứt thịt da cách mạng!
Nghe gió mùa đông thâu đêm suốt sáng
Nhớ “Đài xem lễ” tôi xót bao nhiêu
Đất nước đêm nay không đếm hết người nghèo
Thiếu cơm thiếu áo…
Bọn tham ô, lãng phí, quan liêu
Đảng đã phê bình trên báo
Còn bao tên chưa ai biết ai hay?
Lớn, bé, nhỏ, to, cao, thấp, béo, gầy…
Chúng nảy nòi, sinh sôi như giòi bọ!
Khắp đất nước đâu đâu chẳng có!
Đến một ngày Đảng muốn phê bình tất cả
E phải nghìn số báo Nhân dân!

Tôi đã dự những phiên toà xử tội
Những con chuột mặc áo quần bộ đội
Đục cơm khoét áo chúng ta
Ăn cắp máu dân đổi chác đồng hồ
Kim phút kim giờ lép gầy như bụng đói
Những mẹ già, em trai, em gái…
Còng lưng rỏ máu lấn vành đai!

Trung ương Đảng ơi!
Lũ chuột mặt người chưa hết.
Đảng cần phải lập những đội quân trừ diệt
Có tôi!
Đi trong hàng ngũ tiên phong.

Lời chia buồn cùng Trần Đăng Khoa

THÀNH KÍNH CHIA BUỒN
CÙNG GIA ĐÌNH NHÀ THƠ TRẦN ĐĂNG KHOA
  
 Được tin thân phụ nhà thơ
Trần Nhuận Minh và nhà thơ Trần Đăng Khoa:

Cụ TRẦN LẪM

Sinh năm 1920 tại thôn Trực Trì, xã Quốc Tuấn, huyện Nam Sách,
tỉnh Hải Dương. Tạ thế sáng ngày 3-12-2012, hưởng thọ 93 tuổi.

Lễ viếng hồi 15 giờ ngày 3-12-2012.
Lễ an táng lúc 9 giờ ngày 4-12-2012 tại quê nhà
thôn Trực Trì, xã Quốc Tuấn, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương.

Chúng tôi xin xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới nhà thơ
Trần Nhuận Minh, nhà thơ Trần Đăng Khoa cùng toàn thể gia quyến.

3 thg 12, 2012

Hãy để cho dân cái lai quần (!?)

Khi Vương Đình Huệ đặt chân vào “nhà đỏ” rồi ngồi lên ghế Bộ trưởng Tài chính, ít người biết ông, vì trước đó ông làm trong ngành kiểm toán chả mấy khi xuất hiện trước công chúng. Chỉ đến khi Vương Đình Huệ tuyên bố với nhóm doanh nghiệp xăng dầu: “Chúng tôi điều hành thị trường xăng dầu không vì quyền lợi của 11 doanh nghiệp đầu mối xăng dầu, mà vì lợi ích chung của gần 90 triệu dân!” thì tiếng tăm ông mới nổi.

Bấy giờ, tương phản với một gương mặt ngây ngô như trẻ con, bộc lộ tính hiếu thắng, của Bộ trưởng giao thông vận tải Đinh La Thăng, là một gương mặt điềm đạm, kín đáo của Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ. Nhiều bài báo ca ngợi, có bài đặc tả tuổi thơ kém may mắn của Vương Đình Huệ, nhằm cắt nghĩa tính quyết đoán, và tố chất làm công bộc cho dân của ông. Những em học sinh ngây thơ, và cả những vị giám đốc doanh nghiệp từng trải, đã viết thư ngỏ cho Bộ trưởng Vương Đình Huệ, người coi ông là thần tương, kẻ hy vọng ông có thể cứu nguy cho doanh nghiệp! Người ta kháo nhau, đây chính là gương mặt sáng giá trong hàng bộ trưởng nhiệm kỳ này.

Nhưng rồi giá xăng dầu tăng liên tục, Vương Đình Huệ vẫn cho là hợp tình, giá điện nhảy “Lam ba đa”, vẫn cho là hợp lý, và mới đây ông ra sức chứng minh rằng, chính sách thuế của Việt Nam “ưu viêt”, là khoan sức dân, là làm cho nhà nước thất thu hàng chục, hàng trăm ngàn tỷ, thì hình như ông đã quên lời tuyên bố vì lợi ích của gần 90 triệu dân rồi!?

Thật tức cười khi Vương Đình Huệ lấy tỷ lệ thuế thu nhâp doanh nghiệp Việt Nam so sánh với tỷ lệ thuế thu nhập doanh nghiệp Mỹ, rồi bảo rằng thuế Việt Nam nhẹ hơn thuế Mỹ!

Đã nhiều lần người ta lên tiếng cảnh tỉnh các chính khách nước nhà cẩn thận khi sử dụng phép so sánh, kẻo bia miệng tiếng đời, mà hình như các vị vẫn bỏ ngoài tai. Còn nhớ 51 năm trước, nhà thơ chính trị Tố Hữu huyênh hoang “trông Bắc, trông Nam trông cả địa cầu” không đâu bằng Viêt Nam “Chào 61 đình cao muôn trượng!” làm người ta nhổ bọt. Cứ tưởng cái thời những gì của CNXH đều tốt, những gì của tư bản đều xấu, kém: “Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sỹ / Trăng Trung Quốc tròn hơn mặt trăng nước Mỹ” đã vĩnh viễn bị chôn vùi, thì mới đây bà phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan còn lại huyênh hoang hơn cả Tố Hữu rằng “chế độ xã hội chủ nghĩa chúng ta dân chủ gấp vạn lần chế độ tư bản chủ nghĩa!”. Thời trước dối trá dễ vì bưng bít được thông tin, bây giờ cố tình bưng bít cũng không nổi!

Vì vậy khi Bộ trưởng Vương Đình Huệ so sánh thuế Việt Nam với thuế Mỹ, rồi thuộc cấp của ông là Thứ trưởng Vũ Thị Mai phụ họa “Thuế như vậy là khoan sức dân lắm rồi” thì mọi người ngán ngẩm bảo nhau: “Vương Đình Huệ cũng không hơn Đinh La Thăng!”

Nước Mỹ, dù trong bối cảnh suy thoái kinh tế toàn cầu hiện nay, thu nhập bình quân đầu người (GDP) vẫn đạt 47.094 đô la , trong khi Việt Nam đến năm 2014 may ra mới đạt 1.811 đô la. Phải chăng Vương Đình Huệ không biết sự chênh lệch một trời một vực ấy, hay ông cố tình lờ đi, chì so sánh một vế để lừa dân ?

Ai cũng biết, khoan thư sức dân được phản ảnh bằng tỷ lệ thu ngân sách nhà nước trên tổng sản phẩm quôc nội, tỷ lệ càng cao thì khoan thư sức dân càng thấp. Hiện tại , tỷ lệ đó ở Trung Quốc 17,3%, Thái Lan và Malaysia 15,5 %, Philipines 13%, Indonesia 12,1% , Mỹ 11% và Ấn Độ 7,8%, trong khi Việt Nam 28%.

Việt Nam đã và đang duy trì chính sách bảo hộ thuế, thuế chồng lên thuế, bắt doanh nghiệp và người dân phải gánh chịu tỷ lệ thuế trên GDP gấp 1,4 đến 3 lần so với các nước trong khu vực. Thuế cao cộng lãi suất ngân hàng ngất ngưởng, khiến các doanh nghiệp không còn nguồn lưc tích lũy đầu tư dẫn đến suy kiệt. Chỉ trong nửa đầu năm 2012 đã có hơn 200.000 doanh nghiệp nhỏ và vừa phá sản và ngừng hoạt động, kéo theo gần một triệu người thất nghiệp. Bức tranh sỉn màu ấy phản ảnh trung thực chính sách tài chính Việt Nam: Thuế và phí bủa vây, bóp nghẹt mức thu nhập ngày càng teo tóp của người dân và doanh nghiệp, làm cho cuộc sống nghẹt thở.

Thử hỏi, trên thế giới có nơi nào nhiều loại phí như Việt Nam? Và ngược dòng lịch sử, khi thưc dân Pháp đô hộ dân ta, có bao giờ thuế chồng thuế, phí chồng phí như bây giờ?

Hãy nhìn bản thống kê các loại phí giành cho phương tiện giao thông đường bộ, một phương tiện ảnh hưởng trực tiếp đến cái ăn, cái mặc của mỗi người dân, để thấy nó nặng nề và vô lý cỡ nào ? Phí trước bạ, phí đăng kiểm, phí xăng dầu, phí bình ổn giá xăng dầu, phí bảo hiểm, phí bảo trì đường bộ, phí ô nhiễm môi trường. Nếu nay mai phí lưu hành và phí vào nội đô được áp dụng, sẽ là chín loại phí.

Nhưng nào đã hết nợ! Mỗi khi lưu thông trên mỗi cung đường, còn phải bỏ tiền đề vượt qua một cái barie của trạm thu phí BOT. Những trạm thu phí BOT nhan nhản trên các tuyến đường còn gập gềnh ổ gà, ổ trâu, mà mỗi trạm bán vé từ 10 đến 200.000 đồng tùy cung đoạn và phương tiện lưu thông. Muốn xe chạy nhanh hơn, êm hơn một chút trên đường cao tốc, thì giá đắt đỏ gấp ba lần. Ví dụ, chỉ vài chục cây số đường cao tốc Sài Gòn – Trung Lương, phải bỏ ra 320.000 đồng mua vé.

Nhưng như thế vẫn chưa hết tội! Mỗi phương tiện lưu thông còn phải chi tiền mãi lộ cho cảnh sát giao thông, thanh tra giao thông, như một thứ luật bất thành văn, như một loại phí bắt buộc, được hạch toán vào giá thành sản phẩm.

Bây giờ lại mới phát sinh một thứ phí nữa, “ưu tiên” cho bà con nông dân, với cái tên mỹ miều là “ nhà nước và nhân dân cùng làm”. Đó đóng góp xây dụng hệ thống giao thông liên thôn xóm, trường tiểu hoc, bệnh xá, nâng cấp di tích văn hóa. Trung ương khuyến khích địa phương làm bằng được. Các cấp chính quyền, các ban ngành đoàn thể báo cáo với trung ương, rằng đó là kết quả của công tác vận động quần chúng, là người dân tự nguyện, là sự đồng thuận(!?) Sự thực đâu phải thế ! Có rất ít người tự nguyện, mà sự thật là người dân phải góp tiền, góp thóc theo tỷ lệ , bổ trên từng hộ, từng đầu người. Hãy thử về một vùng quê hỏi xem, người dân nào không chịu đóng góp vào những công trình “nhà nước và nhân dân cùng làm” ấy có sống nổi với chính quyền thôn xã ?

Nước Mỹ, với chế độ tư bản chủ nghĩa, tất nhiên không ”ưu việt” bằng chế độ xã hội chủ nghĩa như nước ta! Nhưng, người Mỹ ngoài mức thuế phải đóng theo luật, không phải đóng bất kỷ khoản phí vô lý nào. Và khi người dân đóng thuế thì nhà nước nước phài lo cho dân từ A tới Z. Trẻ con được ăn học từ nhỏ đến hết phổ thông trung học không mất tiền, không phải chạy trường chạy lớp, không phải học thêm, học kèm; phụ huynh không phải lo bồi dưỡng thầy cô, và nhà trường không có bất kỳ khoản phụ thu nào. Người lớn, không phân biệt công chức, tư chức hay thường dân, mất việc được hưởng trợ cấp thất nghiệp, khi nghỉ hưu được lĩnh lương, mức thấp nhất cho một người mới có thẻ xanh, nghĩa là chưa chính thức làm công dân Mỹ, cũng được 400 đô la/tháng, bảo đảm được nhu cầu cân fthiết nhất trong cuộc sống. Người dân Mỹ đóng thuế là để bảo trì cuộc sống hiện tại và tương lai của chính họ, còn người dân Việt Nam đóng thuế, đóng phí để nuôi ai?

Ông Đinh La Thăng bào rằng: “Việc đóng phí thể hiện sự yêu nước nên người dân phải thấy hạnh phúc và tự hào” (!?) . Cái cách hô hoán theo thói quen của một anh cán bộ phong trào đó chỉ làm người ta thêm tức cười. Cũng như những lời nói, việc làm của người được coi là có trình độ chuyên môn như Vương Đình Huệ làm cho người ta không nghĩ ông vô tình, mà là ông đang quay lưng lại với nhân dân!

Chưa có bằng chứng nào về việc Vương Đình Huệ tình nguyện hay bị một nhóm lợi ích nào khống chế, nhưng những chính sách thuế, phí và giá do ông hoạch định và bảo vệ đang đè nặng lên đầu lên cổ người dân, nó trái ngược với lời ông đã nói là vì lợi ích của gần 90 triệu dân.

Một bà má Nam Bộ, từng chỉ huy đội quân tóc dài thời kháng chiến đã nói với người viết bài này: “Tụi tao trước kia theo gương Út Tịch, còn cái lai quần cũng đánh giặc, để bây giờ tụi bay thu luôn cả cái lai quần của bà hay sao” (!?).

Với chính sách tân thu, triệt thu ngân sách hiện tai, không phải khoan cưu sức dân mà là “ khoan” thủng ruột dân.

Lời trăn trối của Trần Hưng Đạo với vua Trần Anh Tông, như còn văng vẳng: “ Nay lúc bình, thời phải khoan cưu sức dân làm kế sâu rễ, bền gốc, ấy là thượng sách để giữ nước!”

Người dân bình thường không có được lời cao ý sâu, như bậc Thánh nhân, chỉ khuyên Vương bộ trưởng một lời mộc mạc: Hãy để cho dân cái lai quần, nhỡ khi “ bộ phận không nhỏ đe dọa sự an nguy của chế độ” người dân còn lo đánh giặc!

Minh Diện

Trang Web giành cho con cháu

Ai biết rồi thì thôi, ai chưa biết thì xin gợi ý cho con cháu vào vài trang sau đây:

Làm giàu bắt đầu từ đâu ? - Diễn giả Quách Tuấn Khanh:

4 Phương Pháp Để Tạo Ra Tiền - By Tai Duong:

Bí quyết tay trắng trở thành triệu phú:

Còn trang nầy giành cho cấc Bọ:

CanxiTiens - Thực phẩm chức năng:
http://canxitiens.com/Portal/Default.aspx?Culture=vi-VN

-------------
Hay gì cái kiểu LẶNG IM
Đọc xong vẫn cứ lặn chìm nơi đâu
Chẳng khen, chẳng ghét 1 câu
Như post bức vách biết đâu mà lần.

Cười cái Sự Đời thời nay (lại tiếp theo)


Thế quái nào mà lũ nhợn lại bẩu Hải Phòng là thành phố ba hoa nhể? Giang hồ, hào hiệp, chân tình, bốc đồng thế cơ mà. Thì ra ba hoa là thế nài nài: hoa phượng đỏ, "hoa cải" và hehe...hoa hậu.
Ba hoa cũng năm bảy đường ba hoa là vậy.
***
Vợ anh cứ nằng nặc đòi vầu ‘bộ fận kg nhỏ’ để làm trưởng phòng. Anh điên lắm, bẩu một là em có ‘nó’, hai là có anh. Giữa nó và anh em chọn ai?
Vợ anh kiên quyết " em dí lầu vầu ‘nó’, để yêu anh".
Hã hã, tham quá, tham quá.
***
Khiếp, nghe bạn Bép kể chuyện sư đi ăn sáng đòi phở tái, cưỡi SH lướt gióa, ngự Camry 80B biển xanh vi vu, rùi thì là mà " đóng gạch" ni cô mà nẫu hết cả mề. Anh mượn thơ đồng chí Tố Hĩu, bạn thân anh mà ngâm rằng " Khi con tu hú gọi bầy/ Mùa nhang đã gọi, mùa cầy...đã thui", hố hố...
***
'Ông' cháu thi tượt mẹ đại học. Anh mắng, loại ngu như mày chỉ có vầu ‘bộ fận kg nhỏ’ may ra mới khôn được. Nó chả hiểu gì, nhướng mắt, ngoáy mũi cười khèng khẹc. Anh chợt nhớ ra, bố mẹ nó đều là thành viên ‘bộ fận kg nhỏ’ cả. Thảo nào...
Anh sai, nhưng điếu xin lỗi. Thế mới tài!
***
Nhớ ngày laothayboigia còn sống. Trong một bữa rượu, hắn hỏi anh " Đố ông kể được ba tôn giáo lớn ở ta có nhiều tín đồ nhất?". Anh hồn nhiên " Phật giáo, Thiên chúa giáo và Phật giáo Hòa Hảo". Hắn trợn mắt " ông đéu biết thật hay là điêu đấy?". Rồi phán " ‘bộ fận kg nhỏ’ giáo, biết chưa?".
Anh biết đéu đâu!
***
Như anh kể đâu đó rùi nhỉ. Hùi xưa quê anh thi người đẹp xứ Thanh, ban bánh khảo hỏi một câu "em hãy cho biết nước ta có mấy nữ anh hùng dân tộc, kể tên những người đó?". Một em tự tin vãi… cả nước, hồn nhiên: "nước ta có 4 nữ anh hùng dân tộc, đó là, Bà Trưng là 1, Bà Triệu là 2, hai Bà Trưng là...4".
Hố hố, vãi mẹ cả các thể loại anh hùng dân tộc.
***
Ối dồi ôi, hôm nay lại biểu tình nữa à? Gì mà khỏe biểu tình thế. Vợ anh rên, rồi kháy " ông chơi mạng thế mà không ai rủ đi biểu tình à".
Mẹ kiếp! vửa nóng lại mất điện, anh trợn mắt, đây dí dái.
Mỗi thế thôi mà nó tóm ngay lấy, đây đây, dí đi, dí đi.
Anh dí cật lực.
Vợ anh luôn mồm hô, đả đảo...đả đảo...đả đảo...
***
Tạm thế đã hã hã...
Chôm trên Nét
Thấy... cười được thì đừng quên comment để... động viên nhau cái nhé! Tk.

2 thg 12, 2012

Cười cái Sự Đời thời nay (tiếp theo)


* Trẻ con bắt đầu hư khi chúng bắt đầu hiểu người lớn
* Ngu dốt + Nhiệt tình = Phá hoại
* Phong độ là nhất thời, đẳng cấp mới là mãi mãi
* Tiền là giấy - Thấy là lấy
* Bầu ơi thương lấy bí cùng - Mai sau có lúc nấu chung một nồi
* Bình tỉnh, tự tin, đừng cay cú - Âm thầm, chịu đựng, trả thù sau
* Tôi có thể cưỡng lại tất cả... trừ sự cám dỗ
* Trình độ có hạn - ******** có thừa
* Yêu nhiều thì ốm, ôm nhiều thì yếu
* Khổ quá, sướng
* Xấu không chịu được...Mãi về sau mới chịu được
* Tiền túng - Tình tan - Tư tưởng tồi tàn - Tiến tới tự tử
* Mình là số 2 - Chẳng ai số 1
* Ngu không phải cái tội mà cái tội là không biết mình ngu
* Đời là bể khổ mà chúng sanh thì ... không biết bơi
* Quay đầu là bờ...Ai ngờ là Thái Bình Dương
* Đẹp từng héc-tô-mét
* Nam vô tửu như cờ vô phong - Nữ vô phòng cờ vô phong cũng phất
* Ở đâu có vỉa hè, ở đó có trà đá
* Sống là phải cho đi ! Hãy cho đi tất cả những gì bạn có, để rồi hối hận nhận ra rằng đòi lại sẽ rất khó
* Tăng lấy, giảm mua, tích cực xài ké
* Không bao giờ bán đứng bạn bè... khi chưa được giá
* Nhớ đến Em Anh vững vàng tay lái - Nhớ đến Mẹ Anh nhè nhẹ tay ga - An toàn là bạn - Tai nạn là vào hòm
* Chúng ta không thể chống lại những thằng ngu vì chúng quá đông
* Còn thời lên ngựa bắn cung - Hết thời xuống ngựa lấy thun bắn ruồi
* Còn nói còn tát
* Dân thường chơi đẹp...đè bẹp dân chơi
* Cười người hôm trước, hôm sau...cười tiếp.
* Chúng ta rồi cũng sẽ già, sẽ lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân
* Tôi yêu Việt Nam - "đồng"
* CÓ TIỀN thì đi xe hơi, uống bia ôm. HẾT TIỀN đi xe ôm, uống bia hơi
* Tôi từng có nhiều ham muốn. Ham muốn nhất bây giờ là bỏ được các ham muốn khác
* Vì nước đeo ba lô phía sau. Vì tình đeo ba lô phía trước
* Mập đẹp - Ốm dễ thương - Lòi xương dễ mến
* Hổ báo nhất trường mẫu giáo
* Những gì ta biết chỉ là một cục nước đá, những gì ta không biết là cả một ly cà phê.
* Tao đã nhắc lại cả trăm lần cho tụi bây nghe : " Tao không thích lặp lại chính mình.

- Đừng bao giờ hỏi tôi bạn là ai, mà hãy hỏi mẹ của bạn.
- Trong mỗi chúng ta đều có một thiên tài đang ngủ, chỉ có điều càng ngày anh ta ngủ càng say.
- Ở dơ không phải là một điều tội lỗi, mà là một phong cách sống.
- Có hai điều thật khó lý giải, là bụi từ đâu ra và tiền biến đi đâu?
- Có một điều mà 1 người không biết, 2 người không biết, 3 người, 4 người... cũng không biết thì đơn giản là họ có biết cái quái gì đâu.
- Luôn luôn lắng nghe, lâu lâu mới hiểu.
- Một thời để yêu và một đời để trả nợ!
- Con nhà tông không giống lông... đỡ giống khỉ.
- Nếu bạn muốn trở thành một người luôn thành công thì cách duy nhất là bạn đừng bao giờ...thất bại
- Người yêu tôi nói với tôi rằng "Anh hãy nói yêu em khi anh đang....hôn em" .
- Nếu ở bên 1 người mà bạn thầm yêu mà bạn thấy thời gian trôi qua thật nhanh, còn khi xa người ấy bạn lại thấy thời gian trôi qua thật chậm thì bạn hãy....mang đồng hồ của bạn đi sửa đi.
- Cô: "cô không hiểu là các em có hiểu cô nói gì không ? "
học trò: " chúng em cũng không hiểu là cô có hiểu chúng em không hiểu không?
- Tò mò không phải là tội lỗi mà là một phương pháp.
- Ai đưa con sáo sang sông ...
để cho con sáo mất công bay về.
- Tay trắng làm nên mấy chục ngàn bạc nợ.

Chôm trên Nét