7 thg 7, 2012

Tiết Thu


                                       honngv
Sớm nay ngủ dậy thấy Tiết Thu *                                    
Mùa Thu bên Hồ Tây
Trời xanh, mây trắng, gió vi vu
Thả hồn lơ đễnh theo mộng ước
Ơn Trời cho hưởng Tiết Thiên Thu!

Đạp xe túc tắc đến Cổ Ngư
Ngồi ngắm mặt Hồ, hưởng gió Thu
Ngoái lại: dòng người lao tất bật
Có biết Trời nay đã sang Thu (?!).
-----------------
Tiết Lập Thu năm nay vào ngày 7/8 (tức 20/6 AL).


Thu của nghìn năm
 Bee.net.vn - 26/09/2010 08:55:17

Hà Nội đang thứ Bảy và mưa vẫn đang tí tách rơi đều trên các con phố. Những ánh đèn xe loáng nước lao vút vào lòng đêm lung linh những chùm đèn màu…

Hà Nội vừa qua những ngày nắng đổ mồ hôi, tưởng mùa thu đã quên lối về thì bỗng dưng mưa rơi ào ạt. Cơn mưa vui tươi, khỏe khoắn chứ không phải là mưa của nỗi niềm cô liêu, hiu hắt với người lữ thứ Đặng Thế Phong dù “Giọt mưa thu” của ông là một trong những ca khúc hay nhất tân nhạc Việt Nam. Mưa hát trên những tán bàng còn sót lại bên những khối nhà bê tông, kiên nhẫn rửa sạch những ô cửa lấm láp, thổi hơi mát lạnh vào lòng người vốn đang chen chúc với kẹt xe, khói bụi, cắm cúi với trăm nỗi lo toan thị thành.
………

Hồ Tây chiều thu. Ảnh Bee

Hồ Tây chiều thu. Ảnh Bee

Khi tôi kết thúc những dòng này, mưa vẫn tí tách rơi ngoài cửa sổ. Hà Nội đích thực Thu rồi. Một mùa Thu mà tôi tin chắc rằng đang đi vào giấc mơ của rất nhiều người với nụ cười vô thức trên môi.

Đây  GIỌT MƯA THU, FLV, Nhạc Sĩ: Đặng Thế Phong, Ca Sĩ: Ngọc Hạ - 128kb


Còn đây Giọt Mưa Thu, MP3, ca sĩ Hương Lan trình bày thuộc thể loại Tiền Chiến - chất lượng 320kb:


Liệt sỹ Nguyễn Tư Thảo

Liệt sỹ Nguyễn Tư Thảo

Sắp tới ngày 27-7, KC gửi đến  các bạn thông tin về bạn Nguyễn Tư Thảo. Ảnh và thông tin về Thảo được em trai của Thảo là Nguyễn Nam Hòa gửi Email cho KC. Mời các bạn hãy đọc để cùng nhớ về một người bạn rất thông minh, nghịch ngợm, bướng bỉnh và cũng rất chân thật với bàn bè.


Liệt sỹ
NGUYỄN TƯ THẢO

Sinh ngày 01 tháng 6 năm 1951
Nguyên quán: Xã Nam Lợi, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định
Trú quán: Tập thể ĐHBK Hà Nội
Chỗ ở hiện tại của gia đình: (Nơi đang thờ Bố Mẹ liệt sỹ) Số nhà 35, ngõ 186 đường Thái Bình, phường Trần Tế Xương, TP. Nam Định, tỉnh Nam Định.
Sinh viên lớp Bán dẫn 69, khóa 14, khoa Vô tuyến điện, ĐHBK Hà Nội.
Ngập ngũ: 06/9/1971 vào đơn vị c4/d8/e95/f325
Đơn vị chiến đấu: b2/c1/d1/e201b Binh chủng Tăng - Thiết giáp
Hy sinh ngày 01/02/1973 tại mặt trận Km 35 đường 22A, tỉnh Xavanakhet, CHDCND Lào khi đó mới 22 tuổi. Anh hy sinh trong một trận đánh ác liệt có tính chất hủy diệt của không quân Mỹ, đầu tiên chúng dùng bom phát quang đánh trụi cây rừng khu vực hành quân, sau đó chúng đánh bom cháy để đốt hết ô xy trên trận địa buộc các chiến sỹ phải ra khỏi xe tăng và cuối cùng là bom bi để sát thương bộ đội ta. Anh Thảo là trưởng xe tăng T54B, khi buộc phải rời khỏi xe tăng là người ra sau cùng và bị thương dập nát tay trái, chân trái. Anh đã gục trên cửa xe tăng, sau 5 tiếng đồng hồ, khi ngớt bom đồng đội quay lại thì Anh đã hy sinh.
Cấp bậc, chức vụ khi hy sinh: Hạ sỹ, Trưởng xe T54B số 706.
Anh được tặng Huân chương Chiến sỹ giải phóng hạng 3 là Đảng viên ĐCSVN.
Nơi an táng Liệt sỹ: Đã được quy tập về Nghĩa trang LS Trường Sơn, nhưng trong số các Liệt sỹ “chưa biết tên”.
Thân nhân Liệt sỹ:
Bố: Nguyễn Hoành Cừ – Lão thành cách mạng – Mất năm 2011 thọ 92 tuổi
Mẹ: Nguyễn Thị Dịu – Mất năm 2009 thọ 89 tuổi.
Địa chỉ Liên lạc: Em trai: Nguyễn Nam Hòa  Nhà riêng: Số 9 ngõ 104, phố Lê Trọng Tấn, Thanh Xuân, Hà Nội; Email: Nguyen5hoa@yahoo.com.vn; ĐT: 0166 8081 806.


Phỏng theo Nguyễn Bính

Phỏng theo thơ Cụ Nguyễn Bính

CẢM TÁC

Thơ suông rượu nhạt quán cơm nghèo
Xuân xế mùa xuân, chiều xế chiều
Chín hẹn đã sai mười bạn quý
Nghìn voi không được một nước xào!

Bá Nha thuở trước còn Chung Tử
Kim Trọng đời nay hết Thuý Kiều
Võ tía tán vàng đi nườm nượp
Giũ tà áo vải bụi bay theo!


NHỚ MÙA THU HÀ NỘI

Hà Nội cơ hồ loạn tiếng tu
Bụi bay che lấp cả trời Thu…
Năm xưa một buổi Thu như thế
Cho thuyền cập bến tiết sang Thu! 

Hà Nội mùa Thu tràn Nỗi nhớ

Ngày Thương binh Liệt sỹ

Nhân ngày TBLS 27/7 sắp đến, xin đăng bài thơ của anh Trần Quang Ngân thay nén hương tri ân các anh hùng liệt sỹ:
Nghĩa trang Thành cổ Quảng Trị


Về thành cổ

Sớm thu trở lại đất Cổ Thành
Cỏ non ngày ấy đã lên xanh
Tiếng chuông vang mãi miền đất lửa
Thắp nén hương thơm viếng các ANH

Chiều thu ngồi tại đất Cổ Thành
Làm lễ cầu siêu cho các ANH
Bốn mươi năm ấy, còn đâu nữa*
Ra đi mái tóc vẫn còn xanh.

Tối thu, bến vượt đất Cổ Thành
Dòng người nhè nhẹ bước đưa nhanh
Bến sông Thạch Hãn, ngày xưa đó
Thả đèn hoa lửa, đỏ dòng xanh.

Sớm mai tạm biệt đất Cổ Thành
Mỗi người mỗi ngả xa các ANH
Tay nắm trong tay, lòng bịn rịn
Hẹn lại thu sau đất Cổ Thành.

               Quảng Trị, ngày 3 và 4/9/2011

­­­­­­­­­­­­­­--- --------------------------- --------
(*) Nhân kỷ niệm 40 năm, sinh viên các trường Đại học nhập  ngũ ngày (6/9/1971- 6/9/2011) đến thắp hương tri ân, làm lễ cầu siêu tại Thành Cổ Quảng Trị và thả đèn hoa trên sông Thạch Hãn.

Bên kia sông Thạch Hãn


6 thg 7, 2012

Những dòng nước mắt về đâu?


honngv: Sắp đến ngày 27/7 lại nghĩ: Thử hỏi có Dân tộc nào trên Trái đất này trả giá cho sự Thống nhất đất nước như dân tộc Việt này kg ?!
Đi dọc Trường Sơn bạn sẽ rùng mình với muôn loại Nghĩa trang! Nhiều có, ít có, bao la mênh mông có!
Sau 30 năm chiến tranh ác liệt, hy sinh bao triệu nam thanh nữ tú, tận ngày sắp thống nhất mới biết bị Tàu khựa lừa: 'đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng'!
Trăm ngàn vạn ước mơ nằm...
Giờ thì nó sắp mò vào đến tận cửa nhà mình mà nó vẫn vừa ăn cướp vừa la làng.
Mượn bài thơ "NHỮNG DÒNG NƯỚC MẮT VỀ ĐÂU?" của Văn Công Hùng đặng gởi đến "trăm ngàn vạn ước mơ nằm / những ngôi sao đỏ cháy thầm bên nhau" những giọt nước mắt tiếc thương muộn mằn!

NHỮNG DÒNG NƯỚC MẮT VỀ ĐÂU?

Người đương bằn bặt sim mua / người lên mạn bắc bỏ bùa phương nam / trăm ngàn vạn ước mơ nằm / những ngôi sao đỏ cháy thầm bên nhau !

                   tường vi thì mỏng vào chiều
                   em khêu nỗi nhớ theo liêu xiêu gầy
                   đã vắt đến kiệt bàn tay
                   đã mưa mưa đến tận ngày nước rong
                   đã từng khóc đỏ cơn mong
                   đã thôi ngọn nến cháy trong đốt ngoài

                   người thì đã tận mù khơi
                   đã tan xác pháo đã chơi vơi mùa
                   người đương bằn bặt sim mua
                   người lên mạn bắc bỏ bùa phương nam
                   trăm ngàn vạn ước mơ nằm
                   những ngôi sao đỏ cháy thầm bên nhau

                   những dòng nước mắt về đâu
                   về đâu những mối tình đầu vu vơ
                   bây giờ nắng lạnh gió hờ
                   những người lính trẻ nằm chờ trăng lên...

                                                          Pleiku 23/9/2008

Nhớ tiếc Hoàng Ngọc Hiến


Nguyễn Huy Thiệp đọc văn tế GS Hoàng Ngọc Hiến

Posted on Thứ sáu, ngày 06 tháng bảy năm 2012 by Bà Đầm xòe
TNc: Tại cuộc hội thảo Hoàng Ngọc Hiến - bậc trí giả lương thiện tối 4-7-2012, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đã phát biểu ý kiến bằng bài văn tế GS Hoàng Ngọc Hiến. Phóng viên bản web ghi lại bằng máy ảnh nên chất lượng chưa như ý, mong bạn đọc thông cảm. Chúng tôi đăng kèm văn bản bài văn tế đó dưới đây:

NHỚ TIẾC HOÀNG NGỌC HIẾN
(Phú gửi bạn văn)

Nhớ thay, Hoàng Ngọc Hiến!
Tiếc thay, Hoàng Ngọc Hiến!
Bậc trí giả lương thiện,
Một người xưa nay hiếm!


Nhớ ông xưa:
Sinh ở chốn Lam Hồng,

-“Quê choa gì cũng biết,
Riêng hạnh phúc lại không!”
Thật đúng lời người biết!

*
Đi du học ở Nga,
Ngậm ngùi lòng xót xa:
-“Đàn bò qua biên giới,
Thành tiến sỹ được a?”
Đúng là lời người hiệt!
*
Thời “hiện thực phải đạo”,
Thời “bước qua lời nguyền”,
Thời “loanh quanh minh triết”,
Vẫn giữ vẹn phẩm tiết!
*
-“Cái nước mình nó thế!”
Phảng phất nụ cười xòa…
Cười xong thì rơi lệ,
Lòng người đau xót xa!
*
Nhớ thay, Hoàng Ngọc Hiến!
Tiếc thay, Hoàng Ngọc Hiến!
Bậc trí giả lương thiện,
Một người xưa nay hiếm!

Tiếc ông xưa:
Về dựng trường Nguyễn Du,

Hoang đường và ngây thơ!
Chuyện “Ngu công dời núi”,
Học Đạo mà như đùa!
*
Than ôi, công ông lớn,
Bao học trò thành danh!
Tên tuổi trùm thiên hạ,
Đều từ đây mà thành:
*
Bọn Đăng Khoa, Hữu Thỉnh,
Đám Trọng Tạo, Bảo Ninh…
Lũ Y Ban, Trung Đỉnh,
Đến Mỹ Dạ, Văn Chinh…
Công nông binh đủ cả,
Hốt nhiên tự dưng thành!
*
Than ôi đức ông lớn,
Sống chẳng màng hư danh!
Chết được phong Sư tử 
Hỏi ông có giật mình?
*
Nhớ thay, Hoàng Ngọc Hiến!
Tiếc thay, Hoàng Ngọc Hiến!
Bậc trí giả lương thiện,
Một người xưa nay hiếm!
*
Nhớ ông xưa:
Hồi nào đến gặp ông,

Ông không chúc thuận buồm,
Cũng chẳng chúc xuôi gió,
Nước mắt hòa chén cơm,
Cứ giận ông chúc xỏ!
*
Hai nhăm năm rồi đó,
Câu chúc mãi theo tôi…
Chợt hiểu ở nước mình:
-“Nhà văn khổ như chó!”
*
Nhớ thay, Hoàng Ngọc Hiến!
Tiếc thay, Hoàng Ngọc Hiến!
Bậc trí giả lương thiện,
Một người xưa nay hiếm!

Than ôi,
Thượng hưởng!

Hãy cứu lấy trẻ con!

Hãy cứu lấy tiếng Việt!
Hãy cứu lấy nước mình!

- Học ông Hoàng Ngọc Hiến!
                                  NHT

TNc cám ơn nhà văn Vũ Xuân Tửu từ xứ Tuyên đã gửi văn bản bài văn tế này cho bản web.


(Hoàng Ngọc Hiến (1930-2011), là nhà lý luận phê bình, và là dịch giả văn học Việt Nam đương đại, nguyên hiệu trưởng Trưởng viết văn Nguyễn Du.

   Hoàng Ngọc Hiến sinh ngày 21 tháng 7 năm 1930 tại Nam Định, quê quán: Làng Đông Thái, xã Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Sau năm 1945, ông cùng gia đình đi tản cư, học Trường trung học chuyên khoa Huỳnh Thúc Kháng ở Vinh và được gửi đi đào tạo ở Liên Xô (cũ).
   Năm 1959, ông làm nghiên cứu sinh và bảo vệ thành công Tiến sĩ Văn học chuyên ngành lý luận, phê bình tại Đại học Tổng hợp Moskva, Liên Xô (cũ) với luận án về nhà thơ Liên Xô Vladimir Vladimirovich Mayakovsky
   Về nước, ông lần lượt giảng dạy ở các trường Đại học Sư phạm Vinh, Đại học Văn hóa, Trường Viết văn Nguyễn Du (và ông đã nhiều năm làm hiệu trưởng ngôi trường này).
   Từ năm 1983, ông đã nhiệt thành cổ súy cho sự đổi mới sáng tác văn học ở Việt Nam, phê phán những bất cập trong hệ thống lý luận quan của Zdanov.
   Ông là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam năm 1987, và là là đồng chủ bút với Huỳnh Sanh Thông, Trương Vũ ra tạp chí Vietnam Review (phát hành ở Mỹ trong 2 năm 1996 và 1997).
   Ông có các học trò là nhà văn, nhà thơ đã thành danh như Nguyễn Huy Thiệp, Phạm Thị Hoài, Bảo Ninh, Nguyễn Trọng Tạo...
   Hoàng Ngọc Hiến mất vì bệnh lúc 23 giờ ngày 24 tháng 1 năm 2011 tại Bệnh viện Hữu nghị, Hà Nội).

5 thg 7, 2012

Phí Công chứng


Mình vừa ra Phòng công chứng của UBND phường để làm Công chứng nhập khẩu cho cháu nội. Dù biết trước là fải nộp lệ fí và chẳng đáng là bao nhưng sao vẫn thấy gờn gợn trong tiềm thức.
Về nhà, vào Gúc thấy Thông tư liên tịch số 08 sau:
Đọc kỹ rồi vẫn chưa hết băn khoăn:
1.     Văn phòng công chứng (VPCC) thu fí là tất yếu.
2.     Phòng công chứng (PCC) mà thu fí liệu có hợp lý kg? Vì:
-        PCC nằm trong biên chế tổ chức của UBND Phường, (nói rộng ra là của địa phương). Mà đã như vậy thì mọi chi phí cho việc làm công chứng (thẩm định)…, kể cả tiền giấy bút mực, tiền lương của cán bộ công chứng đều đã được rót từ trên xuống, (là tiền thuế của dân cả).
-        Như vậy, việc cấp công chứng cho dân là nghĩa vụ và trách nhiệm của cán bộ, nhân viên PCC. Nói nôm na: đã ăn lương thì fải làm. Thử hỏi: người lính (vì mình vốn là lính) khi xung trận, đối mặt với sống chết có quay lại đòi thêm fí ra trận kg?!
-        Vậy việc PCC thu thêm lệ fí công chứng fải chăng là 1 trong những khoản TẬN THU của chính sách!
     Bạn nào hiểu biết (dù sơ qua) về luật giải thích hộ mình được kg?

HÀN MẶC TỬ


HÀN MẶC TỬ - top 5 bài thơ hay nhất
(Nguyễn Trọng Trí, sinh 22/9/1912, mất 11/11/1940)

1. Bẽn lẽn
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi
Hoa lá ngây tình không muốn động
Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi.

Trong khóm vi vu rào rạt mãi
Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
Ô kìa, bóng nguyệt trần truồng tắm
Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe.

Vô tình để gió hôn lên má
Bẽn lẽn làm sao lúc nửa đêm
Em sợ lang quân em biết được
Nghi ngờ tới cái tiết trinh em.

2. Cửa sổ đêm khuya
Hoa cười nguyệt rọi cửa lồng gương
Lạ cảnh buồn thêm nỗi vấn vương
Tha thướt liễu in hồ gợn bóng
Hững hờ mai thoảng gió đưa hương
Xa người nhớ cảnh tình lai láng
Vắng bạn ngâm thơ rượu bẽ bàng
Qua lại yến ngàn dâu ủ lá
Hòa đàn sẵn có dế bên tường.

3. Đây Thôn Vĩ Dạ
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên,
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
Thuyền ai đậu bến Sông Trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa,
Áo em trắng quá nhận không ra...
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,
Ai biết tình ai có đậm đà?

4. Đêm Không Ngủ
Non sông bốn mặt mơ màng
Thức chỉ mình ta dạ chẳng an.
Bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối
Gió thu lọt cửa cọ mài chăn.
Khóc giùm thân thế hoa rơi lệ
Buồn giúp công danh dế dạo đàn.
Trỗi dậy nôm na vài điệu cũ
Năm canh tâm sự vẫn chưa tàn.

5. Em Lấy Chồng
Ngày mai tôi bỏ làm thi sĩ
Em lấy chồng rồi hết ước mơ
Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng
Ngồi lên để thả cái hồn thơ.

Viết cho con trai vừa có bằng lái xe


Nhặt trên Nét, 2011-06-19
Nhân dịp Father’s Day, chúng tôi xin gửi đến quý vị một bài viết thật cảm động, trang trải những suy tư của một người cha đối với con trai mình.
Bài viết ngắn nhưng chứa đựng rất nhiều điều mà hiện nay những ai có tấm lòng với quê nhà đều không khỏi bâng khuâng trước nhiều vấn đề đã trở thành vấn nạn.

Dù quê người tốt đẹp hơn

Vậy là chỉ sau một giấc ngủ dài trên máy bay, con đến Mỹ, đặt chân xuống sân bay Chicago tráng lệ. Chỉ sau một đêm, con giã từ bạn bè, góc phố thân quen, mái trường cũ…, để làm quen với một thế giới khác.
Đó là một ân sủng, khi thoát khỏi văn mẫu, đề thi sai, chạy trường chạy lớp, con bước vào một hệ thống giáo dục khác, nơi mà cơ hội đồng đều cho mọi người. Không có biệt lệ cho bất cứ con ông cháu cha nào cả.
Cái thế giới mới mẻ của Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ, quả kỳ lạ phải không con? Nơi mà sự ân cần, thân thiện của chú hải quan nơi phi trường, chị da đen ở Sở An sinh Xã hội, và mọi nhân viên công quyền khác làm cho cha con ta lạ lẫm. Nơi mà con vào công viên chơi bóng rổ, không phải trả tiền như trăm ngàn đứa trẻ Hoa Kỳ khác.
Đó là lý do vì sao ta trào nước mắt, khi thấy các con trai ta, sung sướng, hồn nhiên chơi bóng rổ dưới bóng lá cờ sao vạch của một đất nước khác, không phải quê hương.
Giấc mơ Mỹ, quả là vĩ đại, không phải vì sự to lớn của nó, mà vì nó là của riêng con, riêng cho từng người. Và nó sẽ là sự thực, nếu con muốn, không phải là những lời phét lác huênh hoang của một thiên đường dối trá.
Chúc mừng con, con trai ta ạ!

Chỉ sáu tháng sau, ta thầm cám ơn trời đất, ông bà khi gặp lại con. Con chững chạc, cao lớn, tự tin như bao thanh niên khác trên đất Mỹ. Con không còn từ chỗ mỗi ngày trở về nhà nhớp nhúa, hôi hám, kiệt sức với khói xe, bụi đường, nước cống ngập đen xì. Con đậu bằng lái xe hơi ở Mỹ, kết quả của một cuộc thi cử công bằng và nghiêm túc.
Con có quyền tự hào khi được ngồi sau tay lái, ung dung chen vào đoàn xe xuôi ngược ngày đêm trên hệ thống xa lộ vĩ đại nơi đây.
Con đã được một quyền cơ bản, quyền lái xe, một cách danh chính ngôn thuận, mà không phải chạy chọt, dấm dúi như bao người khác ở quê nhà. Ở Mỹ, có bằng lái xe là một sự kiện lớn trong đời đó con!
Chúc mừng con, con trai ta ạ!

Các con ta, mỗi ngày cắp sách đến trường, về nhà không kiệt sức, không cùn mằn trong sự học nơi đây. Quyền đi học trong phẩm giá và niềm vui, quyền được hưởng thụ một nền giáo dục chính trực, công bằng, các con đã có! Đó là điều duy nhất, mà ta châm chước cho cái xã hội vừa kỳ quái nhất, vừa tốt đẹp nhất theo kiểu Hoa kỳ.
Chúc mừng con, con trai ta ạ!
Ta biết là ta may mắn khi có những đứa con trai như vậy!
Chỉ có một điều: con không muốn về Việt nam nữa!

Dù quê hương vẫn còn nhiều bất công và phi lý.
Ta hơi chựng lại, nhưng ngẫm nghĩ một hồi, ta chẳng ngạc nhiên. Chỉ mới 6 tháng, ký ức đen của con về trường lớp, kẹt xe, khói bụi, tai nạn…vẫn chưa kịp phai nhạt. Con ghê sợ những điều ấy, cũng như ta, như triệu người Sài gòn khốn khổ khác.
Con vẫn chưa quên sự phẫn nộ về một hệ thống giáo dục đầy bất công và tiêu cực. Con vẫn chưa quên những phi vụ tham nhũng bẩn thỉu đầy trên các báo ở nhà. Và bao nhiêu điều tội nghiệp đáng buồn khác, ai mà quên được?
Nhưng mà con ơi, dù nhếch nhác thảm hại đến vậy, đó vẫn là quê hương con. Nơi đó, có một Sài Gòn, mà cha con ta đã từng rong ruổi. Nơi con cất tiếng chào đời, nơi con lẫm chẫm những bước đầu tiên. Nơi con nói những tiếng Việt đầu tiên “từ thuở nằm nôi”.
Kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, từ quán phở ám khói cha con ta hay ngồi, từ hiệu video con ghé, từ quán café nhìn ra sông lộng gió cha con ta ngồi tán gẫu. Tất cả những điều tưởng như vô nghĩa với cuộc sống hào nhoáng nơi đây, nhưng là ký ức, đó là quê hương máu thịt con ạ!
Con đã bị nhồi vào đầu những kiến thức sử học nhàm chám, khô khan, đầy máu và căm thù. Con đã học niềm vinh quang dối trá từ nồi da xáo thịt, từ huynh đệ tương tàn.
Con đã đọc sách thấy vì nhân danh lý tưởng, niềm tin, người ta đấu tố cha mẹ anh em. Sự hung bạo, được ngụy tín dưới vỏ niềm tin. Sự mù quáng, được đậy điệm bằng lòng kiên định trung thành…
Con không thể yêu quê cha đất tổ từ những điều giả trá ấy.

Vẫn là quê hương con
Hãy về đây! Ta sẽ đem con đến Yên Tử, kể cho con nghe chuyện đánh Nguyên Mông, dưới bóng tùng già 700 năm tuổi, phủ bóng lên mộ Trúc Lâm tam tổ.
Ta sẽ chỉ cho con bãi cọc của Hưng Đạo Đại vương nơi bến Bạch Đằng, nơi gã lính viễn chinh xâm lược khi nhớ đến phải run sợ đến bạc đầu. Ta sẽ dẫn con đến ngôi từ đường đơn sơ mộc mạc của bà Bùi Thị Xuân, cùng cúi lạy anh linh nữ tướng.
Ta sẽ dẫn con đến đèo Ngang lúc “bóng xế tà”, nơi có “cỏ cây chen lá, đá chen hoa”, cho con hiểu sự thanh cao của một tâm hồn Việt. Bên ngọn sóng bạc đầu Chương Dương, ta sẽ chỉ cho con những dấu chân xưa của Yết Kiêu, Dã Tượng, và của muôn vạn dân binh áo vải khác đã ngã xuống cho “đất nước vững thiên thu”.

Nhớ lại đi con, con trai nhỏ của ta! Con đã đặt chân đến Vạn Lý Trường Thành, ghê sợ cái nghĩa trang ngập xương máu lớn nhất hành tinh. Con đã thấy một Bắc Kinh hào nhoáng nhưng xấu xí với khói, bụi, ô nhiễm, khạc nhổ, oang oang nơi công cộng.
Con đã thấy cảnh bắt người bán hàng rong như súc vật ngay chân Tử Cấm Thành. Con cũng đã thương hại gã Trung Hoa khốn khổ, lắp bắp một thứ tiếng Anh giả cầy khi bị quát tháo nơi sân bay quốc tế. Đất nước chúng ta, vẫn trường tồn dưới ách một gã khổng lồ, nhơ bẩn và man rợ như vậy đó con.
Vì sao hôm nay ta không để tóc đuôi sam, con không ê a Hán tự, chúng ta không nhồm nhoàm những món ăn man rợ như óc khỉ, chân gà sống nướng? Vì sao chúng ta không bị đồng hóa theo lũ thái thú ô hợp kia, nếu không phải vì khí thiêng sông núi, anh linh tiên tổ đang chảy trong con?

Quê hương con đó!
Nhiều lắm con, nhiều chỗ để chỉ cho con thấy, dân tộc mình đã oai hùng, kiêu dũng, thanh sạch và khổ đau đến mức nào để có con sinh thành hôm nay.
Hoặc nếu thì giờ eo hẹp, con hãy về một miền quê cát trắng, nơi ông bà, tổ tiên con yên nghỉ dưới bóng phi lao vi vút.
Họ đã sống, đổ mồ hôi trên mảnh đất này, như một người nông dân, lành và lương thiện như đất. Họ về với đất, trong vinh dự âm thầm, không như những ngụy-danh-nhân với lăng tẩm đền đài đồ sộ.
Sài Gòn nay, như một cô gái đẹp bị lũ du côn rạch mặt, nham nhở đến tội nghiệp. Hỗn độn, xấu xí, bẩn thỉu, và hỗn hào biết mấy so với Hòn Ngọc Viễn Đông nền nã năm xưa.

Quê hương con đó!
Sài Gòn mà con ca thán, đâu phải thế! Sài Gòn ngày xưa đẹp, thanh bình với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, với “Trưng Vương khung cửa mùa thu”. Sài Gòn mà con ngưỡng mộ qua những ca khúc vượt thời gian, qua những người Sài Gòn xưa mà con hết lòng khâm phục.
Sài Gòn nay, như một cô gái đẹp bị lũ du côn rạch mặt, nham nhở đến tội nghiệp. Hỗn độn, xấu xí, bẩn thỉu, và hỗn hào biết mấy so với Hòn Ngọc Viễn Đông nền nã năm xưa.

Quê hương con đó!
Một ngày kia, con sẽ hiểu: đó là một phần máu thịt trong con. Con sẽ quay về với nó, như con cáo nhớ hang, con chim nhớ tổ. Con sẽ có cảm giác về nhà – coming home- như ta mỗi lần quay lại từ một thế giới đầy ánh sáng, đặt chân xuống Tân Sơn Nhất.
Cái cảm giác tìm về tổ đó, nó là bản năng, nó dẫn dắt người Do Thái quay về với mảnh đất Sion cằn cỗi, nó là niềm đau đáu của 2 triệu đồng bào con nơi đất khách. Không giải thích được bản năng tìm về cội nguồn đâu, con ạ! Mà cội nguồn con, đâu chỉ là Sài Gòn hỗn độn hôm nay.
Cội nguồn con đã bắt đầu, khi Lang Liêu mở tấm bánh chưng xanh mộc mạc tạ ơn trời đất. Gốc rễ con, đã phôi thai với mẹ Âu Cơ khi đem con lên rừng xuống biển.
Về đây con! Về “mặc áo the, đi guốc mộc”, về mà “nghe chuyện tình bằng lời ca dao” , về để nhìn “bóng tre êm ru” lẫn “con diều vật vờ”, để thấy “trong đêm sao mờ lòng ta bâng khuâng theo gió vi vu”…Con đã lớn lên cùng ta, với những ca khúc này mà!
Ngày con về, chắc tóc ta đã trắng như bạt ngàn lau lách. Nhưng có hề chi, nếu máu ta vẫn chảy trong con lòng thương nhớ cội nguồn không bao giờ có tuổi.
Nhớ về, nghe con!

Quý vị vừa thưởng thức bài viết có tựa đề “Viết cho con trai vừa có bằng lái xe” của tác giả… . Hy vọng bài viết đã mang đến cho quý vị những cảm xúc mới trong ngày Father’s Day, và cũng mong rằng những tâm tình mà người cha trong bức thư gửi đến cho con trai của ông sẽ là những thông điệp cho người trẻ hôm nay để họ yêu quê hương mình hơn...

4 thg 7, 2012

Ngày thi đại học đầu tiên

Hôm nay là ngày thi đầu tiên của các cháu Sĩ tử, mình xem trên báo thấy hai trường hợp thí sinh đi thi đại học thật đáng khâm phục. Đọc xong nhòe cả mắt  Chúc cho hai cháu thi tốt

Nghị lực của thí sinh hỏng mắt, không chân, một tay

TPO – Vụ nổ bom khiến cậu bé Hồ Văn Lai (Gio Linh, Quảng Trị) thành người tàn phế, không chân, còn một bàn tay biến dạng. Nhưng ý chí học tập, ước mơ vào giảng đường đại học với Lai chưa bao giờ tắt.
Lai trên xe lăn đến phòng thi. Ảnh Nguyễn Huy
Lai trên xe lăn đến phòng thi. Ảnh Nguyễn Huy.
Bố đẩy xe lăn đưa con đi thi
Sáng 4-7, tại Hội đồng thi THPT Trần Phú (TP Đà Nẵng), Lai trên chiếc xe lăn được bố đẩy đến phòng thi. Cái nắng khiến khuôn mặt cậu vã mô hôi. Đôi mắt ti hí (ảnh hưởng sau vụ nổ bom kinh hoàng) ánh lên sự tự tin sau môn thi đầu tiên buổi sáng.
“Đề Toán năm nay khá khó nhưng em cũng làm được tám câu, hi vọng sẽ đạt 6 - 7 điểm”, Lai cười nói.
Ông Hồ Văn Hanh (52 tuổi), bố Lai bảo: "Cháu thức trắng mấy đêm nay để ôn luyện. Đêm rồi, tôi động viên mãi để cháu chợp mắt, thoải mái tinh thần cho môn thi đầu tiên. Không lành lặn như các bạn khác, đặc biệt là tay phải bị biến dạng, tay trái cụt hoàn toàn, nên khả năng viết của Lai bị hạn chế, nếu không cháu có thể làm nhanh hơn".
Tai nạn thương tâm
Đầu năm 2000, như bao đứa trẻ cùng trang lứa khác, Lai chạy chơi ở khu vườn làng. Bất ngờ tiếng nổ vang lên kinh hoàng ngay chỗ Lai cùng đám bạn. Mọi người may mắn thoát chết, còn Lai nằm ngất lịm giữa vũng máu đầm đìa.
Hai chân Lai bị mảnh bom cắt cụt đến quá gối, tay trái bị cứa đến quá khuỷu, tay phải mất một ngón…. Các bác sĩ tận tình cứu sống Lai, nhưng tỷ lệ thương tật chiếm hơn 80%.
Hơn bốn năm trời, Lai xa trường, lớp học để đến các cơ sở y tế để điều trị. Tưởng chừng cậu bé co cụm trong bế tắc, tuyệt vọng, nhưng Lai gắng gượng luyện từng cử động, tay chân, rồi tìm cách học đi xe lăn, tập viết trên đôi tay tật nguyền...
Lai và bố
Lai và bố.
Quyết tâm là "người thứ tư"
Năm học 2004-2005, Lai trở lại trường học (học cấp hai) trước sự ngạc nhiên của bạn bè và thầy cô. Bốn năm sau, cậu học sinh tật nguyên lập kỳ tích khi đỗ vào cấp ba trường THPT Lê Lợi (thị trấn Đông Hà, Quảng Trị).
Trường học cách nhà gần 20km, nhiều lúc Lai tự mình lăn xe đến trường. Xa nhà, cuộc sống tự lập, nhưng Lai không ngại khó, quyết tâm học hành và đều đạt học sinh khá.
“Em mong có thể vào ngành CNTT để phù hợp với hoàn cảnh của mình. Thời đại bây giờ máy tính phổ biển, công nghệ liên tục phải cập nhật, nâng cao nên nhu cầu về ngành rất nhiều. Em không muốn và không bao giờ để mình là kẻ vô dụng”, Lai nói.
Gia đình khó khăn, bố ngư dân, mẹ làm nông qua ngày, nhưng cả nhà Lai có ba anh chị em tốt nghiệp đại học. Lai hi vọng mình sẽ là người thứ tư.
Trao đổi với phóng viên Tiền Phong chiều 4 - 7, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Trần Văn Nam, Giám đốc Đại học Đà Nẵng cho biết, đang hướng dẫn thí sinh và gia đình làm đơn xin đặc cách thi đại học. Theo ông, trường hợp của Lai đủ điều kiện đặc cách vào trường (trên 80%). Khi hoàn chỉnh hồ sơ xong là Lai được đặc cách
Nguyễn Huy 

Niềm tin nơi cuối con đường...

Cuộc sống của hai mẹ con vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng Vân tâm sự dù khó khăn thế nào đi chăng nữa “em vẫn cứ tin hạnh phúc ở cuối con đường...”. Và hôm nay, Vân cùng bạn bè bước vào kỳ thi ĐH.
Trong những ngày chuẩn bị thi đại học, Vân thường thức tới rạng sáng để ôn bài
Trong những ngày chuẩn bị thi đại học, Vân thường thức tới rạng sáng để ôn bài.
Gặp lại Trần Ái Vân vào một buổi tối cách đây hai hôm, tại một phòng trọ nhỏ ở Q.Bình Thạnh, TP.HCM, tôi không còn cảm giác... lo lắng như ba năm về trước. Lo vì trước đó Vân luôn “nhạy cảm” với truyền thông và cũng vì “Vân rất tự trọng, không muốn ai thương hại mình” như lời một cô giáo cho biết.
Tôi biết Vân từ năm 2009, khi tham dự lễ khai giảng của Trường THPT Gia Định (TP.HCM). Hôm ấy, hình ảnh cô trò nhỏ ngồi xe lăn, đôi tay teo tóp, cầm viết bằng miệng, chín năm liền đạt danh hiệu học sinh giỏi... đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng. Tôi kể lại câu chuyện về Vân trong một bài viết nhỏ đăng trên Tuổi Trẻ Online. Ngay sau đó, mẹ Vân gọi điện thoại đến tòa soạn, trách “báo viết làm cháu khóc quá, không chịu đi học” và mẩu chuyện bị gỡ xuống.
Biết Vân ngại báo chí, tôi vẫn âm thầm theo dõi việc học, cuộc sống của mẹ con Vân qua một cô giáo ở trường. Khi thì nghe kể từ khi Vân vào học ở trường, mẹ Vân phải đi theo, thuê một quán trà sữa gần trường để vừa mưu sinh vừa tiện theo dõi việc học của con. Hằng ngày, mẹ đưa Vân đến trường và cõng Vân lên lầu. Giữa giờ học phải chuyển lớp, Vân được các bạn cùng lớp đưa đi. Lần khác, lại nghe kể Vân vừa nhận được sự hỗ trợ từ một nhà hảo tâm ẩn danh đỡ đần thêm cho việc học của Vân...
Mười tám năm qua, mẹ Vân, bà Trần Thị Thanh Hương (năm nay 37 tuổi) chưa một ngày ngơi nghỉ để trang trải cho cuộc sống, thang thuốc và việc học của con. Bà Hương kể mình đã làm đủ nghề từ phục vụ khách sạn, bán trà sữa đến phiên dịch... để nuôi con. Hiện đang thất nghiệp, chị cũng tính xin lái taxi để nuôi con. “Nhiều lúc đuối quá, tôi muốn chết đi nhưng nghĩ ai sẽ lo cho con rồi lại đứng lên, cố gắng” - bà Hương buồn buồn tâm sự. Những lúc như vậy, chính Vân lại là nguồn động viên để bà vươn lên.
Từ nhỏ, cứ phải đi bệnh viện liên tục, gặp bác sĩ thường xuyên nên Vân ước mơ sau này sẽ làm bác sĩ. Lớn lên một chút, biết không thể thực hiện ước mơ ấy, Vân quyết tâm theo đuổi để trở thành một tiến sĩ về hóa sinh. Ba tháng nay, hai mẹ con Vân ở tại một phòng trọ thuê 2,5 triệu đồng/tháng... Vân đã cương quyết từ chối khi cô giáo làm đơn xin đặc cách cho mình vào ĐH. Bởi Vân muốn vào ĐH bằng chính sức học của bản thân.
Cuộc sống của hai mẹ con vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng Vân tâm sự dù khó khăn thế nào đi chăng nữa “em vẫn cứ tin hạnh phúc ở cuối con đường...”. Và hôm nay, Vân cùng bạn bè bước vào kỳ thi tuyển sinh ĐH.
Hai mẹ con Vân tới phòng thi để làm thủ tục dự thi sáng 3-7
Hai mẹ con Vân tới phòng thi để làm thủ tục dự thi sáng 3-7.
Bà Trần Thị Thanh Hương (mẹ Vân) đút cho con ăn và dặn dò con trước khi vào phòng thi
Bà Trần Thị Thanh Hương (mẹ Vân) đút cho con ăn và dặn dò con trước khi vào phòng thi .
Vân và các bạn ngồi chờ ngoài hành lang trước khi vào phòng thi làm thủ tục dự thi sáng 3-7
Vân và các bạn ngồi chờ ngoài hành lang trước khi vào phòng thi làm thủ tục dự thi sáng 3-7.
Trần Ái Vân trong phòng làm thủ tục dự thi vào Trường ĐH Luật TP.HCM sáng 3-7
Trần Ái Vân trong phòng làm thủ tục dự thi vào Trường ĐH Luật TP.HCM sáng 3-7.
Vân ký tên vào danh sách thí sinh tham dự thi tại hội đồng thi Trường THPT Nguyễn Trãi, Q.4, TP.HCM của Trường ĐH Luật TP.HCM
Vân ký tên vào danh sách thí sinh tham dự thi tại hội đồng thi Trường THPT Nguyễn Trãi, Q.4, TP.HCM của Trường ĐH Luật TP.HCM.
Theo Hà Bình Ảnh: Thuận Thắng Tuổi trẻ

Cách sống nào có nghĩa


1/. Tôi chỉ biết lặng im...
   Một lần, đang đi xe thì thấy một đám đông tụ bên kia đường tàu và tàu cũng đã dừng lại. Biết chắc là tai nạn đường tàu, tôi dừng lại xem thử. Một chiếc xe máy nát tương, còn một người nằm dưới ruộng bên đường tàu, cả người đầy máu. Một vài người tiến lại gần, tôi cũng vậy.
   Hình như anh ta còn sống!
   Mọi người nhanh tay khiêng người đó ra đường quốc lộ. Có lẽ, vì người anh ta đầy máu và sắp chết, người ta ngại nên bốn người mỗi người nắm mỗi cánh tay và chân anh ta khiêng đi. Tôi thoáng nghĩ: "Người bình thường khiêng kiểu đó còn không chịu nổi, nói gì người sắp chết!".
   Tôi nhanh tay, đưa hay tay xuống lưng người đó và ôm anh ta trọn vào lòng.
   Xe máy không chở được nên phải bế anh ta ra đến đường quốc lộ. Mọi người gọi xe nhưng không chiếc nào chịu ngừng. Tôi cùng mọi người bế anh ta ra giữa đường chặn một chiếc lại. Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt của người tài xế đó! Có một điều gì đó không hài lòng mà tôi không hiểu vì sao? Nhưng đâu đó, trong đám đông loáng thoáng tôi nghe: "Nếu ông đó là bị AIDS thì chắc thằng đó tiêu."
   Tôi nhìn lại mình, toàn thân bê bết máu.
   Tôi cũng chỉ biết im lặng.

   (Chẳng nhẽ các bạn k14vt cũng coi Blog k ta như người đàn ông đáng thương trên – sợ blog này bị nhiễm AIDS - honngv)

2/. Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD
04/06/2009@14h45, 5682 lượt xem, viết bởi: lustyboy online

   Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.
   Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.
   Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.
   Cô gái ngẩng lên hỏi:
   - Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
   - Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...
   Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
   - Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.
   Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.
   Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.
   Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
   Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.
   Vài ngày sau...
   ‘Reeeeng!...'
   Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:
   - Alô?
   Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.
   - Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.
   Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.
   Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.
   Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.
   Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'
   Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'
   Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...
   Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.