4 thg 7, 2012

Ngày thi đại học đầu tiên

Hôm nay là ngày thi đầu tiên của các cháu Sĩ tử, mình xem trên báo thấy hai trường hợp thí sinh đi thi đại học thật đáng khâm phục. Đọc xong nhòe cả mắt  Chúc cho hai cháu thi tốt

Nghị lực của thí sinh hỏng mắt, không chân, một tay

TPO – Vụ nổ bom khiến cậu bé Hồ Văn Lai (Gio Linh, Quảng Trị) thành người tàn phế, không chân, còn một bàn tay biến dạng. Nhưng ý chí học tập, ước mơ vào giảng đường đại học với Lai chưa bao giờ tắt.
Lai trên xe lăn đến phòng thi. Ảnh Nguyễn Huy
Lai trên xe lăn đến phòng thi. Ảnh Nguyễn Huy.
Bố đẩy xe lăn đưa con đi thi
Sáng 4-7, tại Hội đồng thi THPT Trần Phú (TP Đà Nẵng), Lai trên chiếc xe lăn được bố đẩy đến phòng thi. Cái nắng khiến khuôn mặt cậu vã mô hôi. Đôi mắt ti hí (ảnh hưởng sau vụ nổ bom kinh hoàng) ánh lên sự tự tin sau môn thi đầu tiên buổi sáng.
“Đề Toán năm nay khá khó nhưng em cũng làm được tám câu, hi vọng sẽ đạt 6 - 7 điểm”, Lai cười nói.
Ông Hồ Văn Hanh (52 tuổi), bố Lai bảo: "Cháu thức trắng mấy đêm nay để ôn luyện. Đêm rồi, tôi động viên mãi để cháu chợp mắt, thoải mái tinh thần cho môn thi đầu tiên. Không lành lặn như các bạn khác, đặc biệt là tay phải bị biến dạng, tay trái cụt hoàn toàn, nên khả năng viết của Lai bị hạn chế, nếu không cháu có thể làm nhanh hơn".
Tai nạn thương tâm
Đầu năm 2000, như bao đứa trẻ cùng trang lứa khác, Lai chạy chơi ở khu vườn làng. Bất ngờ tiếng nổ vang lên kinh hoàng ngay chỗ Lai cùng đám bạn. Mọi người may mắn thoát chết, còn Lai nằm ngất lịm giữa vũng máu đầm đìa.
Hai chân Lai bị mảnh bom cắt cụt đến quá gối, tay trái bị cứa đến quá khuỷu, tay phải mất một ngón…. Các bác sĩ tận tình cứu sống Lai, nhưng tỷ lệ thương tật chiếm hơn 80%.
Hơn bốn năm trời, Lai xa trường, lớp học để đến các cơ sở y tế để điều trị. Tưởng chừng cậu bé co cụm trong bế tắc, tuyệt vọng, nhưng Lai gắng gượng luyện từng cử động, tay chân, rồi tìm cách học đi xe lăn, tập viết trên đôi tay tật nguyền...
Lai và bố
Lai và bố.
Quyết tâm là "người thứ tư"
Năm học 2004-2005, Lai trở lại trường học (học cấp hai) trước sự ngạc nhiên của bạn bè và thầy cô. Bốn năm sau, cậu học sinh tật nguyên lập kỳ tích khi đỗ vào cấp ba trường THPT Lê Lợi (thị trấn Đông Hà, Quảng Trị).
Trường học cách nhà gần 20km, nhiều lúc Lai tự mình lăn xe đến trường. Xa nhà, cuộc sống tự lập, nhưng Lai không ngại khó, quyết tâm học hành và đều đạt học sinh khá.
“Em mong có thể vào ngành CNTT để phù hợp với hoàn cảnh của mình. Thời đại bây giờ máy tính phổ biển, công nghệ liên tục phải cập nhật, nâng cao nên nhu cầu về ngành rất nhiều. Em không muốn và không bao giờ để mình là kẻ vô dụng”, Lai nói.
Gia đình khó khăn, bố ngư dân, mẹ làm nông qua ngày, nhưng cả nhà Lai có ba anh chị em tốt nghiệp đại học. Lai hi vọng mình sẽ là người thứ tư.
Trao đổi với phóng viên Tiền Phong chiều 4 - 7, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Trần Văn Nam, Giám đốc Đại học Đà Nẵng cho biết, đang hướng dẫn thí sinh và gia đình làm đơn xin đặc cách thi đại học. Theo ông, trường hợp của Lai đủ điều kiện đặc cách vào trường (trên 80%). Khi hoàn chỉnh hồ sơ xong là Lai được đặc cách
Nguyễn Huy 

Niềm tin nơi cuối con đường...

Cuộc sống của hai mẹ con vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng Vân tâm sự dù khó khăn thế nào đi chăng nữa “em vẫn cứ tin hạnh phúc ở cuối con đường...”. Và hôm nay, Vân cùng bạn bè bước vào kỳ thi ĐH.
Trong những ngày chuẩn bị thi đại học, Vân thường thức tới rạng sáng để ôn bài
Trong những ngày chuẩn bị thi đại học, Vân thường thức tới rạng sáng để ôn bài.
Gặp lại Trần Ái Vân vào một buổi tối cách đây hai hôm, tại một phòng trọ nhỏ ở Q.Bình Thạnh, TP.HCM, tôi không còn cảm giác... lo lắng như ba năm về trước. Lo vì trước đó Vân luôn “nhạy cảm” với truyền thông và cũng vì “Vân rất tự trọng, không muốn ai thương hại mình” như lời một cô giáo cho biết.
Tôi biết Vân từ năm 2009, khi tham dự lễ khai giảng của Trường THPT Gia Định (TP.HCM). Hôm ấy, hình ảnh cô trò nhỏ ngồi xe lăn, đôi tay teo tóp, cầm viết bằng miệng, chín năm liền đạt danh hiệu học sinh giỏi... đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng. Tôi kể lại câu chuyện về Vân trong một bài viết nhỏ đăng trên Tuổi Trẻ Online. Ngay sau đó, mẹ Vân gọi điện thoại đến tòa soạn, trách “báo viết làm cháu khóc quá, không chịu đi học” và mẩu chuyện bị gỡ xuống.
Biết Vân ngại báo chí, tôi vẫn âm thầm theo dõi việc học, cuộc sống của mẹ con Vân qua một cô giáo ở trường. Khi thì nghe kể từ khi Vân vào học ở trường, mẹ Vân phải đi theo, thuê một quán trà sữa gần trường để vừa mưu sinh vừa tiện theo dõi việc học của con. Hằng ngày, mẹ đưa Vân đến trường và cõng Vân lên lầu. Giữa giờ học phải chuyển lớp, Vân được các bạn cùng lớp đưa đi. Lần khác, lại nghe kể Vân vừa nhận được sự hỗ trợ từ một nhà hảo tâm ẩn danh đỡ đần thêm cho việc học của Vân...
Mười tám năm qua, mẹ Vân, bà Trần Thị Thanh Hương (năm nay 37 tuổi) chưa một ngày ngơi nghỉ để trang trải cho cuộc sống, thang thuốc và việc học của con. Bà Hương kể mình đã làm đủ nghề từ phục vụ khách sạn, bán trà sữa đến phiên dịch... để nuôi con. Hiện đang thất nghiệp, chị cũng tính xin lái taxi để nuôi con. “Nhiều lúc đuối quá, tôi muốn chết đi nhưng nghĩ ai sẽ lo cho con rồi lại đứng lên, cố gắng” - bà Hương buồn buồn tâm sự. Những lúc như vậy, chính Vân lại là nguồn động viên để bà vươn lên.
Từ nhỏ, cứ phải đi bệnh viện liên tục, gặp bác sĩ thường xuyên nên Vân ước mơ sau này sẽ làm bác sĩ. Lớn lên một chút, biết không thể thực hiện ước mơ ấy, Vân quyết tâm theo đuổi để trở thành một tiến sĩ về hóa sinh. Ba tháng nay, hai mẹ con Vân ở tại một phòng trọ thuê 2,5 triệu đồng/tháng... Vân đã cương quyết từ chối khi cô giáo làm đơn xin đặc cách cho mình vào ĐH. Bởi Vân muốn vào ĐH bằng chính sức học của bản thân.
Cuộc sống của hai mẹ con vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng Vân tâm sự dù khó khăn thế nào đi chăng nữa “em vẫn cứ tin hạnh phúc ở cuối con đường...”. Và hôm nay, Vân cùng bạn bè bước vào kỳ thi tuyển sinh ĐH.
Hai mẹ con Vân tới phòng thi để làm thủ tục dự thi sáng 3-7
Hai mẹ con Vân tới phòng thi để làm thủ tục dự thi sáng 3-7.
Bà Trần Thị Thanh Hương (mẹ Vân) đút cho con ăn và dặn dò con trước khi vào phòng thi
Bà Trần Thị Thanh Hương (mẹ Vân) đút cho con ăn và dặn dò con trước khi vào phòng thi .
Vân và các bạn ngồi chờ ngoài hành lang trước khi vào phòng thi làm thủ tục dự thi sáng 3-7
Vân và các bạn ngồi chờ ngoài hành lang trước khi vào phòng thi làm thủ tục dự thi sáng 3-7.
Trần Ái Vân trong phòng làm thủ tục dự thi vào Trường ĐH Luật TP.HCM sáng 3-7
Trần Ái Vân trong phòng làm thủ tục dự thi vào Trường ĐH Luật TP.HCM sáng 3-7.
Vân ký tên vào danh sách thí sinh tham dự thi tại hội đồng thi Trường THPT Nguyễn Trãi, Q.4, TP.HCM của Trường ĐH Luật TP.HCM
Vân ký tên vào danh sách thí sinh tham dự thi tại hội đồng thi Trường THPT Nguyễn Trãi, Q.4, TP.HCM của Trường ĐH Luật TP.HCM.
Theo Hà Bình Ảnh: Thuận Thắng Tuổi trẻ

Cách sống nào có nghĩa


1/. Tôi chỉ biết lặng im...
   Một lần, đang đi xe thì thấy một đám đông tụ bên kia đường tàu và tàu cũng đã dừng lại. Biết chắc là tai nạn đường tàu, tôi dừng lại xem thử. Một chiếc xe máy nát tương, còn một người nằm dưới ruộng bên đường tàu, cả người đầy máu. Một vài người tiến lại gần, tôi cũng vậy.
   Hình như anh ta còn sống!
   Mọi người nhanh tay khiêng người đó ra đường quốc lộ. Có lẽ, vì người anh ta đầy máu và sắp chết, người ta ngại nên bốn người mỗi người nắm mỗi cánh tay và chân anh ta khiêng đi. Tôi thoáng nghĩ: "Người bình thường khiêng kiểu đó còn không chịu nổi, nói gì người sắp chết!".
   Tôi nhanh tay, đưa hay tay xuống lưng người đó và ôm anh ta trọn vào lòng.
   Xe máy không chở được nên phải bế anh ta ra đến đường quốc lộ. Mọi người gọi xe nhưng không chiếc nào chịu ngừng. Tôi cùng mọi người bế anh ta ra giữa đường chặn một chiếc lại. Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt của người tài xế đó! Có một điều gì đó không hài lòng mà tôi không hiểu vì sao? Nhưng đâu đó, trong đám đông loáng thoáng tôi nghe: "Nếu ông đó là bị AIDS thì chắc thằng đó tiêu."
   Tôi nhìn lại mình, toàn thân bê bết máu.
   Tôi cũng chỉ biết im lặng.

   (Chẳng nhẽ các bạn k14vt cũng coi Blog k ta như người đàn ông đáng thương trên – sợ blog này bị nhiễm AIDS - honngv)

2/. Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD
04/06/2009@14h45, 5682 lượt xem, viết bởi: lustyboy online

   Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.
   Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.
   Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.
   Cô gái ngẩng lên hỏi:
   - Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
   - Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...
   Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
   - Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.
   Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.
   Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.
   Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
   Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.
   Vài ngày sau...
   ‘Reeeeng!...'
   Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:
   - Alô?
   Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.
   - Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.
   Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.
   Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.
   Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.
   Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'
   Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'
   Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...
   Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

3 thg 7, 2012

Bức tranh Sen hồng

Hà Nội đang giữa mùa Sen, tớ xin gửi đến các bạn bức tranh Sen hồng tớ vẽ năm 2008. Các bạn xem và nhận xét nhé.

Vài hình ảnh hậu EURO

Xin chào mọi người, tớ vừa bị bỏng nên không tham gia Blog được, hôm nay đỡ rồi nên lại dạo chơi đây. Trước tiên xin gửi một vài hình ảnh hậu EURO

Sau chiến thắng lịch sử trước Italia trong trận chung kết Euro 2012, đội tuyển Tây Ban Nha đã trở về nước trong sự chào đón cuồng nhiệt của người hâm mộ!
 
Trong buổi chiều hôm qua (2/7), Tây Ban Nha đã lên máy bay để về nước cùng chiếc cúp vô địch Euro mà họ giành được trên đất Ba Lan và Ukraine. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử một đội bóng bảo vệ thành công chức vô địch một kỳ Euro. Nếu tính cả chiếc cúp vô địch World Cup 2010, Tây Ban Nha đã có 3 danh hiệu lớn liên tiếp trong 4 năm qua!

Chu kỳ thành công khó tin đó giúp Tây Ban Nha củng cố vị trí số 1 của mình trong làng bóng đá thế giới. Còn với người dân Tây Ban Nha, họ hãnh diện, tự hào và sung sướng hơn bao giờ hết trước thành công vang dội của đội nhà.

Đó là lý do hàng chục nghìn người đã đổ về thành phố Madrid, biến kinh đô của Tây Ban Nha thành một ngày hội thực sự.

Ngay khi bước xuống sân bay, các tuyển thủ Tây Ban Nha đã bị vây kín trong sự hân hoan của người hâm mộ. “Tôi không thể diễn tả hết cảm xúc của mình vào lúc này. Cảm ơn các bạn CĐV. Chúng tôi sẽ không thể quên được hình ảnh này”, tiền vệ Cesc Fabregas nói.

Chiếc xe chở đội tuyển Tây Ban Nha di chuyển chậm dãi quanh các con phố chính tại Madrid cùng chiếc cúp vô địch Euro 2012 để chung vui với các CĐV, trước khi toàn đội có mặt tại cung điện La Zarzuela để diện kiến Vua Tây Ban Nha Juan Carlos.
 Ảnh minh họa
Thủ thành Casillas và HLV Vicente del Bosque vẫy chào người hâm mộ ngay từ cửa máy bay
 Ảnh minh họa
 Ảnh minh họa
Xuống máy bay, tuyển Tây Ban Nha nhanh chóng lên xe diễu hành đi qua các con phố tại Madrid.
 Ảnh minh họa
Khó có từ ngữ nào diễn tả được hết hết cảm xúc của người dân Tây Ban Nha
 Ảnh minh họa
 Ảnh minh họa
 Ảnh minh họa
Một sân khấu hoành tráng được dựng lên để các tuyển thủ giao lưu với người hâm mộ
 Ảnh minh họa
Toàn đội diện kiến Vua Juan Carlos
Ảnh minh họa 

Ảnh minh họa

Minh Quang - (Mail)

2 thg 7, 2012

Sự vô tâm đáng sợ



Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi.
Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô.
Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.
Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.
Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường…
“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.
Người đàn ông sững sờ, nói:
“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”
vocamdangso“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?”
Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười.
Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.”
Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”
Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói:
“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”
Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.
Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: “Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!”
Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe.
Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.
Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút.
Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.
Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe:
“Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”
Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung....

(Sưu tầm từ blog của Kevind Yang và Trần Quốc Tuấn)

Đồng tiền


Đọc bài văn lạ của cậu học trò nghèo trường Amsterdam:
Trước đề văn nghị luận Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, em Nguyễn Trung Hiếu, HS lớp 11 chuyên lý, Trường THPT chuyên Hà Nội-Amsterdam đã lấy ngay câu chuyện thật đang phải trải qua của gia đình mình để nhìn nhận, phân tích vai trò của đồng tiền.

Thư gửi mẹ.

Mẹ thân yêu của con !

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Đứa con ngốc nghếch của mẹ.

Chuyện hão huyền…

Thứ năm, ngày 01 tháng ba năm 2012

Chuyện hão huyền…


samhoiĐối với các tín hữu KiTô giáo, mùa Chay là mùa ăn năn sám hối, soi rọi lại bản thân mình để mà sửa lỗi với Chúa và với anh em. Cũng với ý nghĩ đó mà hôm nay vô tình đọc bài báo nói về Hội nghị Trung ương lần này, yêu cầu mỗi cán bộ đảng viên từ cao xuống thấp tự mình kiểm điểm, tự soi mình v.v... thấy buồn cười quá, làm như các cán bộ đảng viên đều là những nhà tu hành không bằng?! Mà ngay những nhà tu hành đi nữa cũng không dễ dàng tự mình soi mình kiểm lại bản thân mình có lỗi gì để sám hối ăn năn chứ đừng nói chi những quan chức trần gian lắm quyền lực và tài sản thừa mứa ra đó? Ngu gì mà họ nói? Nếu bắt buộc ai đó phải nói thì đó chỉ là những lời chống chế để che đậy cái gian giảo mà thôi.
Để tự soi mình và sửa lỗi, người ấy phải có một quan điểm tôn giáo vững vàng dựa trên ý thức đạo đức cao thì mới hy vọng đôi chút, chứ dễ gì ai nấy tự mình khai ra lỗi gì với nhân dân để sửa đổi, nếu có chăng nữa thì cũng là hình thức chung chung rập khuôn và vô tác dụng.
Linh mục giảng cho con chiên như thế thì cũng tạm được đi, chứ lãnh đạo chính trị mà bảo nhau như thế nghe khó tin và khó khả thi quá! Xin hãy thực tế và nói rõ ra đi: Tài sản kếch xù của anh ở đâu mà có với đồng lương công chức? Kê khai ra rõ ràng đi! Bằng cấp của anh đến đâu? Chứng minh năng lực dựa trên bằng cấp của anh đi? Chứ ông Tiến sĩ mà Gúgồ chấm Tiên Lãng thì nhân dân bó tay với trình độ của ông.
Bởi vậy, đã làm chính trị thì xin các quan thực tế đi: Hãy đấu tranh, hãy vạch mặt cái xấu và kiên quyết đến cùng với tham quan và bọn giả trá, chứ tự phê bình, tự kiểm điểm, tự soi mình sao giống các con chiên ngoan đạo quá, chẳng có tác dụng gì đâu.
Thời buổi này xin đừng theo chủ nghĩa hình thức nữa! Hình thức chắc chắn sẽ tan theo những điều hứa hẹn hão huyền, chỉ có thực chất thì mới hy vọng có thể đưa đất nước tiến lên được thôi!

Hiệp chính hiệp phụ


Xem bóng đá
Quả thật hay
Hiệp chính còn gay
Đá ngay hiệp phụ!

Chính chính phụ phụ
Trận đủ trận không
Đá cũng phải ngông
Mới giành được bóng!

Cách truy cập Blogspot


Nguồn: http://bongdensang.info/tutorial/nguyen-nhan-va-cach-khac-phuc-vnpt-chan-blogspot/

Bài đăng ngày THÁNG SÁU 30, 2012
Cách truy cập Blogspot – Blogspot bị chặn – vì sao vnpt chặn blogspot – Làm sao truy cập blogspot – Cách vào blogspot mới nhất

 cZgIs Nguyên nhân và cách khắc phục VNPT chặn Blogspot
Chia buồn với cộng đồng Blogger tại Việt Nam. Nhà cung cấp mạng VNPT (nay đã thêm Viettel) đã chính thức đưa BlogSpot (dịch vụ Blogger của Google) vào danh sách đen của mình… Được biết, họ không chặn luôn trang blogspot.com mà chặn các subdomain là *.blogspot.com, tên miền riêng cũng bị chặn. WordPress cũng không thoát khỏi số phận này.


Nguyên nhân về việc chặn blogspot

 Nguyên nhân và cách khắc phục VNPT chặn Blogspot
Chung số phận với facebook, hiện nay Blogger chính thức lĩnh án chung thân.
Nguyên nhân về việc chặn subdomain blogspot.com là vì hiện tại có rất nhiều web đen dựa trên dịch vụ blogger này phát tán nội dung xấu (xxx, phản động…) đã được đưa vào tầm ngắm của Bộ Thông tin và Truyền thông.
  Nguyên nhân và cách khắc phục VNPT chặn Blogspot
Và cộng đồng mạng nghĩ gì, bạn hãy đọc bài viết sau:
  Nguyên nhân và cách khắc phục VNPT chặn Blogspot
SAU ĐÂY LÀ CÁCH TRUY CẬP BLOGSPOT KHI BỊ CHẶN:

Cách 1: Đối với blogger sử dụng tên miền riêng
Trước đây khi sử dụng tên miền riêng thì sẽ không phải chịu cảnh tượng này nhưng giờ cũng phải chịu chung số phận
Do DNS của google đó là ghs.google.com đã gặp vấn đề nên ta phải cấu hình chút ít. Bạn vào phần cấu hình tên miền và làm như sau:
Trong phần CNAME alias bạn xóa ghs.google.com đi.  Sau đó Trong  Record  A (host) bạn sẽ trỏ về 4 địa chỉ IPv4.
1    216.239.32.21
2

3    216.239.34.21
4

5   216.239.36.21
6

7   216.239.38.21
KyNKV Nguyên nhân và cách khắc phục VNPT chặn Blogspot
Hình 1: Sử dụng tên miền .tk
0cnx7 Nguyên nhân và cách khắc phục VNPT chặn Blogspot
Hình 2: sử dụng tên miền của PA vietnam
* Bạn có thể add 1 ip cũng hoạt động được nhưng dùng luôn 4 cái cho ổn định
* Add ip cho host và www luôn
* Sub domain cũng trỏ về 4 ip trên


Cách 2: Đổi DNS cho máy tính
Thay đổi DNS của máy tính thành
8.8 .8.8 – 8.8.4.4
Hoặc
4.2.2.3 – 4.2.2.4
SP0Li Nguyên nhân và cách khắc phục VNPT chặn Blogspot

Hoặc: Làm theo hình:

Vào vô tư.

Cách 3: Sử dụng proxy và các chương trình proxy khác

Danh sách 1 số proxy free
- proxyweb.com.es
- hidemyass.com
- german-proxy
- 101speed.info
- Browser 24
- Fast Accesses
- Privacy 24
- Fast Webview
- 0006 Site
- Surf Wired

- Sử dụng phần mềm Ultrasuf
- Sử dụng phần mềm Hotspot Shield

Đây là các cách để tạm thời chúng ta vượt qua rào cản để vào blogspot. Hy vọng các blogger chân chính sẽ sớm được thả ra ^^

Bài viết được tham khảo từ nhiều nguồn khác nhau

Tan tác chim muông




Đúng là tan tác chim muông
Blog bị chặn tứ tung đêm ngày
Bao giờ thời cuộc đổi thay
Để lời Tâm Sự đến ngay bạn bè ?!

27 thg 6, 2012

Con thuyền không bến

Đặng Thế Phong (1918 – 1942) là nhạc sĩ thuộc thế hệ tiên phong của tân nhạc Việt Nam, một trong những gương mặt tiêu biểu nhất cho giai đoạn âm nhạc tiền chiến. Ông mất năm 24 tuổi và chỉ để lại ba nhạc phẩm: Đêm thu, Con thuyền không bến, Giọt mưa thu Sáng rừng. Có người nói vì quá sức để sáng tác (gửi cả máu mình vào từng nốt nhạc, từng con chữ) nên 3 nhạc phẩm của ông đều là tuyệt phẩm.


Rung động khi thưởng thức ca khúc, mình post lên đây cảm nghĩ của ông bạn học cấp III tại quê, sau khi tốt nghiệp Đại học về là hiệu trưởng của trường – ông bạn Phạm Văn Thế.

Con thuyền không bến

... Bây giờ, người nghệ sĩ không còn đứng trong khu vườn nhỏ của mình nữa, anh dắt ta ra trước cảnh thu về trên một dòng sông... 

Đêm nay thu sang cùng heo may                             
Đêm nay sương lam mờ chân mây
Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng
Như nhớ thương ai trùng tơ lòng...

Dường như Đặng Thế Phong đã nói lên được tâm trạng của thanh niên nam nữ trong thời đại, bơ vơ lạc lõng như những con thuyền không bến, hoặc cũng có thể là tâm trạng của những kẻ đơn côi. Nhưng con thuyền này phải là con thuyền trôi trên một dòng sông Thương (ai ơi) nước chảy đôi dòng… Quan trọng nhất là con thuyền phải trôi trong một mùa thu miền Bắc có gió heo may, có sương lam mờ chân mây, có gió van thông ngàn và có ánh trăng mờ chiếu... Nếu là con thuyền trôi trong mùa hè hay trôi trên sông Seine thì chưa chắc bài hát có thể quyến rũ và ám ảnh chúng ta từ lâu và mãi mãi được.

TRĂNG SÁNGLướt theo chiều gió
Một con thuyền theo trăng trong
Trôi trên sông Thương nước chẩy đôi dòng
Biết đâu bờ bến
Thuyền ơi thuyền, trôi nơi đâu
Trôi trên sông Thương
Nào ai biết nông sâu

Bài Con thuyền không bến được soạn với một giai điệu ngũ cung, nghe như hát sa mạc hay ngâm Kiều.

Đêm nay Thu sang cùng heo may...

Ngoài ra, trong Con thuyền không bến còn có những đoạn hát, một thứ nhịp ta thường thấy trong những bản hát Chèo.

Nhớ khi chiều sương
Cùng ai trắc ẩn tấm lòng
Biết bao buồn thương
Thuyền … mơ … buông xuôi dòng
Bến mơ dù thiết tha …
Thuyền ơi, đừng chờ mong
Ánh trăng mờ chiếu
Một con thuyền trong đêm thâu
Trên sông bao la
Thuyền mơ bến nơi đâu.

Đoraemon

 

 





 

Trên tranh, dưới truyện:

Quan Vũ oai trấn thiên hạ nhưng lại mắc bệnh nói lắp kinh niên… cũng có thể do trước khi nổi tiếng Vũ là phát thanh viên của phường nên mắc bệnh nghề nghiêp.

Đỉnh điểm của bi kịch xảy ra ở Hoa Dung… Trận đó Tháo thân tàn ma dại lê lết đến Hoa Dung… Quan Vũ nhảy ra như 1 chiến tướng nhà trời hét lên:

- Hỡ…iiiiii… hỡi… quân…quân… quân… tào… tào… tào…ooo
Quân Tào (gồm cả Tào Tháo): ....
Quan Vũ: T.. a… a…là… là… là… Qua… n… n… Vũ… Vũ… Vũ…… đây…… đây…… đây… … Giờ…… giờ…… chết……… chết…… ch… ê… t…… của…… của… các… ngươi…. ngươi…… đã…… đến…… đến…

Nói xong Vũ cầm Thanh Long Phóng nặng 8 lạng 2 lao đến (có sử nói là Thanh Long Đao 82 cân!!!)

Quan Vũ: Ủa… ủa… Tào…… Tào…… tháo…… tháo…… đ âu???

Quân Quan Vũ: Dạ đợi bố nói xong thì chung nó đã té mẹ nó mất từ lầu rồi ạ!

Quan Vũ tái mặt, về nhà thì bị Lưu Bị, Khổng Minh chửi cha mắng mẹ, bạn bè xa lánh… nói chung là gia đình ruồng bỏ, tiểu khu nhòm ngó… * nghi ngờ nhân dân theo dõi…

Quan Vũ đến gặp Hoa Đ2à nhờ chữa căn bệnh dog mother này (tạm dịch là chó má)

HOA ĐÀ khám xong nói:

- Bệnh của ngài do ”cái đó” của ngài quá to kéo dây thanh đới nên sinh ra bệnh echo (tạm dịch là nói lắp). Muốn chữa phải kiếm ai có cái nhỏ hơn đổi cho ngài thì hết bệnh…

Quan Vũ đồng ý và Hoa Đà đã chữa khỏi, từ đó Vũ nói năng trơn tru chiến trường lừng lẫy nhưng tình trường lại gọi bọn Phi, Vân = cụ…

Được 1 thời gian Vũ quay lai bảo Hoa Đà:

- Ta nói năng ngon lành địch sợ chết khiếp !  nhưng ko dọa được đàn bà nữa cay quá… hay ngươi tìm người lúc trước đổi lại hàng cho ta đi…

Hoa Đà: điều… điều… đó… đó… là… la… ko… ko… thể… đươc… được.

Nhặt trên Net.

Đàn bà hay thù dai


Tếu táo tiếp cho đỡ buồn và khỏi ngủ để xem Euro.

1. Đàn bà hay thù dai
Tại coupé hạng nhất trên chuyến tàu bắc - nam có hai hành khách một nam, một nữ. Từ khi vào toa, hai người đã tỏ ra rất đồng điệu. Câu chuyện đậm đà dần đến lúc hai người cùng rút ra kết luận là không thể tin tưởng vào vợ và chồng của họ ở nhà, bởi thế nào cũng có chuyện bồ bịch lăng nhăng. Đêm xuống, nghe từ giường bên, cô gái cứ thở dài thườn thượt, anh chàng gạ gẫm:
-   Hay là... chúng mình cùng trả thù họ một phen?
-   Anh cũng ghê gớm thật, nhưng... em càng nghĩ càng thù bọn họ!
... Sau "trận đòn thù" thừa sống thiếu chết, người đàn ông về nằm thượt ở chỗ của mình. Tuy nhiên, tiếng thở dài vẫn phát ra từ giường bên. Anh ta ngạc nhiên hỏi:
-  Em vẫn chưa ngủ được à?
- Chỉ nguôi được một lúc rồi cơn giận lại bùng lên. Hay... anh sang đây lần nữa cho em đỡ nghĩ ngợi lung tung?
-   Thôi thôi em ơi! Đàn bà tụi em là chúa hay thù dai.

2. Nếu là đàn ông
Một anh chàng lúc nào cũng đội chiếc mũ lưỡi trai trên đầu, vừa tắm xong, đang đi vào phòng thay đồ của câu lạc bộ thể hình, thì trông thấy một người lạ mặt khoác bộ đồ của anh ta đi ra ngoài.
Không một tấm vải che thân, chỉ có mỗi chiếc mũ đội trên đầu, chàng trai liền đuổi theo tên trộm. Tới một khúc quanh thì đụng phải hai cô gái, họ nhìn anh ta rồi phá lên cười.
-  Nếu các cô là phụ nữ - Anh chàng vội lấy mũ che..., bực mình nói - thì các cô sẽ không cười  một người trong hoàn cảnh như tôi.
-   Còn nếu anh là một người đàn ông lịch sự - Một cô gái nói - anh nên giở mũ ra chào chúng tôi!!!

3.  Như nhau cả
Một nhà khoa học tánh tình hay đa nghi, nên ông ta chế tạo ra robot phát hiện nói dối. Ngày chế tạo thành công, ông đem ra thử con trai.
Cậu con trai vừa đi học về ông ta đem robot ra hỏi:
-  Sao con đi học về trễ vậy?
-  Con qua nhà bạn mượn sách về học.
Robot phát hiện nói dối, đánh cho cậu con trai một cái. Ông bố cười:
-  Đó con thấy chưa, nói dối là phải chịu phạt. Lúc bằng tuổi con bố không dám nói dối ông nội nửa lời.
Ngay lập tức, robot đạp ông ta một cái bay vô tường. Người vợ thấy cậu con trai bị đánh đòn đau bèn nói:
- Sao anh làm thế với con, dù sao nó cũng là con anh! Robot nắm đầu bà vợ, đánh túi bụi.

4.  Ai lấy?
Anh chồng nọc mấy đứa con ra khảo:
-  Đứa nào lấy tiền trong túi của bố?
Cô vợ nóng ruột đến can và nói đùa:
-  Sao anh không nghĩ là em lấy?
-  Mất như thế, chắc chắn không phải là em lấy!
-  Tại sao?
-  Bởi vì vẫn còn lại một ít.

5. Ồn quá
Tò te tí... tò te tí...
-  A lô, tôi là N. đây!
-  Anh à, em đây mà. Chiều anh đừng có về muộn nhé!
-  Ừ được rồi, còn gì nữa không em?
-  Em đi làm về còn phải ghé qua chợ, anh rửa bát, vo gạo giúp em nhé!
-  Em nói to lên, anh chẳng nghe thấy gì cả.
-  Rửa bát, vo gạo.
-  Chịu, không nghe thấy gì cả... (tắt máy).

6. Đàn ông đi đặt bánh
Người đàn ông trung niên bước vào tiệm bánh và nói với cậu bé tại quầy: "Tôi muốn đặt bánh để mừng sinh nhật vợ". Cậu bé hỏi: "Trình bày thế nào ạ?"
Người đàn ông bảo: "Cậu viết "Em không già đi" phía trên, "Mà em còn trẻ lại", phía dưới. Thằng bé lấy bút ghi chép lại cẩn thận rồi nói: "Chiều ông ghé lại lấy!"
Buổi tối, khi khách mời đã ngồi vào bàn, người chồng đặt hộp bánh giữa bàn và trịnh trọng mở hộp. Tất cả mọi người đều nhìn thấy dòng chữ: "Em không già đi phía trên, mà em còn trẻ lại phía dưới".

7. 'Thâm nho' như ... Tàu
Chuyện kể rằng có 3 khách du lịch: 1 người Mỹ, 1 người Nhật Bản và 1 người Việt Nam đi du lịch và chẳng may cùng bị lạc trên  một sa mạc rộng mênh mông mãi chưa tìm được đường để thoát khỏi sa mạc. Họ đang đói và khát thì bỗng nhiên nhặt được một cây đèn cũ kĩ, một người trong bọn họ cầm cây đèn lên và chà xát thật mạnh vào cây đèn. Bỗng tự nhiên nghe tiếng “phụt” một cái và vị thần đèn hiện ra. Ngài cất giọng oang oang:
-  Ta sẽ cho các ngươi, mỗi người 3 điều ước, cứ suy nghĩ kĩ trước khi trả lời!
Người Mỹ nhanh nhảu: Thứ nhất, con ước gì mình được trở về  NewYork. Hai là, có nhiều, thật nhiều tiền. Thứ ba là đàn bà. Tất cả mọi đàn bà nhìn thấy con đều phải thèm muốn… Vừa dứt lời, người Mỹ được toại nguyện.
Người Nhật Bản thấy vậy cũng vội lên tiếng: Con cũng ước gì mình được trở về Tokyo, có thật nhiều nhà cửa, vàng bạc. Và gái theo hàng đàn. Người Nhật Bản nói xong cũng được như ý.
Đến lượt anh Việt Nam, anh rất bình thản:
-  Con ước gì bây giờ có một mâm cỗ thật thịnh soạn, một vò rượu làng Vân 100 năm… Chưa dứt lời, đang còn ngập ngừng chưa nghĩ ra điều ước cuối cùng thì anh người Việt Nam cũng được toại nguyện, Thượng Đế hỏi:
-  Anh còn một điều ước nữa, hãy suy nghĩ đi, ta không còn thời gian đâu.
Anh Việt Nam suy nghĩ một hồi lâu: “Có mồi, có rượu rồi, giờ chỉ còn thiếu mỗi bạn nhậu”, nên anh ta nói: “Xin ngài hãy làm sao để cho 2 anh bạn Mỹ và Nhật Bản hồi nãy trở lại đây để nhậu với con cho vui”
Và anh ta đã toại nguyện. Thật là thâm như Tàu!!!

8. Chưa đến giờ... điên
Khi bệnh viện tâm thần bốc cháy, chính phủ huy động máy bay trực thăng đến đưa các bệnh nhân đến nơi an toàn. Trong chuyến bay, những người này không ngừng la hét đạp phá. Duy chỉ có một bệnh nhân nam im lặng và ngồi quan sát viên phi công.
Quá bực mình vì nhóm người điên ấy, viên phi công quay sang người này và nói:
- Tôi thấy anh có vẻ bình thường, anh có cách nào giúp tôi làm cho đám người phía sau im lặng một chút được không. Nếu được, tôi sẽ xin giám đốc bệnh viện cho anh xuất viện sớm.
Viên phi công vừa dứt lời thì người đàn ông lập tức quay ra sau. Sau 5 phút, người ấy quay lên và quả nhiên không còn tiếng động gì phía sau.
Quá ngạc nhiên, viên phi công hỏi:
- Anh giỏi quá! Làm cách nào mà anh khiến cho đám người ấy ngoan ngoãn nghe lời vậy?
- Có gì đâu, tôi vừa mở cửa cho tụi nó đi chơi hết rồi.
----------
Cám ơn TS Ngô Hoài Anh đã gửi chùm chuyện vui này để chống buồn ngủ xem bóng đá.
---------
Trích từ Văn Công Hùng blog.

26 thg 6, 2012

Tếu văn táo

VNPT và nay cả Viettel chơi trò chặn blogspot nên số người vào blog bị ít hẳn. Ngán ngẩm nhặt trên nét về tếu táo chút nào, (dù biết rất ít người leo được tường vào đọc):


= Nhà khoa học Mỹ đã phát minh ra máy bắt trộm rất hiện đại họ mang qua Mỹ thử nghiệm. 30 phút, máy bắt được 500 tên, đem qua Trung Quốc trong vòng 10 phút máy bắt được 6000 tên. Sau đến VN, Họ chờ mãi ko thấy tín hiệu 5, 10, 30 phút, họ đi ra kiểm tra thì...cái máy đã bị trộm mất.

= Có một người tên là Vui. Một hôm tự nhiên người đó trúng gió chết.
Gia đình theo sau vừa khóc vừa than :" Ối giời ơi! Vui ơi là Vui...."

= Bạn bè bảo tôi là thằng cô đơn vì tôi không có bạn gái.
Nhưng tôi cũng đã từng có người con gái thề cùng tôi sống chết có nhau : "Không trả nợ cho bà, bà thề sống chết với mày".
Cũng từng có người con gái cùng tôi hẹn ước đến kiếp sau : "Muốn cưa chị mày hả? Đợi kiếp sau đi cưng ".
Và từng có người con gái cam lòng tự nguyện vì tôi mà chết : "Cái gì? Làm bạn gái ông? Tui thà chết còn hơn" ....
Nghĩ lại tôi thấy mình cũng đào hoa quá !!!

= Vợ hỏi chồng: Anh ơi, anh yêu em vì khuôn mặt xinh đẹp hay thân hình gợi cảm của em?
Chồng: (nhìn từ đầu xuống chân vợ) Anh yêu cái tính hài hước của em đấy

= Trong giờ giảng của một giáo viên tiểu học
Thầy: Đố các em sắp xếp các từ sau thành một câu có nghĩa:
Thầy, đố, nên, không, mày, làm .
Trò: (trả lời nhanh nhảu) Làm thầy mày không nên đố.

= Hai oan hồn gặp nhau trong nghĩa trang.
- Sao mày chết?
- Tao bị chết cóng. Mới đầu thì tay chân tao đông cứng, đau nhức vô cùng, nhưng sau đó thì tao thiếp đi, chết êm ả. Còn mày?
- Tại vợ tao ngoại tình.
- Vợ mày ngoại tình mắc mớ gì mày chết?
- Tao biết nó ngoại tình nên một hôm tao về nhà đột xuất. Tao thấy nó nằm trong giường không mặc quần áo.
Tức quá, tao chạy xuống hầm, không thấy tình nhân nó, tao chạy lên gác xép, cũng không thấy ai, tao đang chạy ra nhà kho thì bị lên cơn đau tim, chết. Thằng ma kia nói:
-          Thằng ngu si, nếu mày kiếm trong tủ lạnh thì tao với mày đâu có chết.

*Đắt hay Rẻ.
Một cặp vợ chồng vào tiệm thuốc tây hỏi mua Viagra. Ông chồng hỏi khẽ dược sĩ:
- 1 viên viagra bao nhiêu thế cô ?
Dược sĩ đáp với vẻ lạnh lùng:
- 10$ 1 viên, miễn trả giá.
Ông chồng nghe thấy thế liền la toáng lên:
- Sao mắc thế, những 10$ cho 1 viên viagra là qúa mắc!
Bà vợ đứng bên cạnh nghe thấy bèn nói:
-  20$/ một năm mà còn mắc cái gì nữa !!!

* Ngủ & thức
Vợ hỏi:
- Anh đã ngủ với bao nhiêu người đàn bà??
Chồng trả lời ngon lành:
-  Chỉ có mình em yêu! Với tất cả người khác anh.... đều thức.

= Đầy tớ chết gọi là Hầu Tử
Vua chết gọi là Hoàng Tử
Bị trói, xiềng chết gọi là Xích Tử
Đang bay bị lạnh chết gọi là Hàn Phi Tử
Năm người chết một cách vô tư gọi là Ngũ Tử Tư
Nghich dại bị chết gọi là Ngốc Tử
Đùa giỡn bị chết gọi là Nghịch Tử
Phóng viên nhà báo chết gọi là Báo Tử
Ăn mày chết gọi là Khất Tử
Già bệnh chết gọi là Lão Tử