15 thg 7, 2012

Hài hước tý


Hoàng Trinh vừa gửi qua Tin nhắn hưởng ứng ‘fong trào tập làm thơ’, vì HT kg (dám) leo tường, sợ hỏng máy.
8:16 AM - 15/7/2012


Hài hước tý:

Làm trai sợ vợ giàu sang
Biết điều, nể vợ dọc ngang khéo chiều
Đàn bà đanh đá nói điêu
Cắp chồng vào nách chỉ tiêu hàng đầu
Góc nhà xó chợ dù đâu
Cũng không qua mắt “diều hâu” dõi tìm
Biết điều vợ nói thì im
Chớ nên bép xép thót tim có ngày
Ô kìa bà bảo gì đây
Tôi luôn năng nổ dựng xây gia đình
Khi bà nói tôi lặng thinh
Có gì bàn cãi phân minh tỏ tường
Tôi luôn tôn trọng chữ “Nhường”
Mặc bà đưa đẩy trăm phương vạn chiều
Xưa bà còn nhớ khi yêu:
“Em luôn chiều chuộng mọi điều với anh”.


Gửi tiếp Xuân Thu

Thu thân mến!
    Tớ với cậu trời xếp cho là đồng môn, nhưng khác lớp, nghĩa là bình đẳng về sự học. Về đạo lý cậu ít hơn tớ 2 tuổi. Tuy vậy lúc nào tớ cũng tôn trọng cậu.Vì vậy, dù thư vừa gửi cho cậu đã hơi dài song tớ muốn trao đổi thêm với cậu 1 vài điều nữa. Cậu cố đọc nhé!
    Cậu đã tìm hiểu kỹ về Huỳnh Thục Vy chưa mà lấy bài của cô ấy làm 'giáo án'. Nếu chưa, tớ sơ qua cho mà biết: Cậu hơn cả tuổi bố cô ấy đến 11 tuổi (ông ta sinh 1963) và hơn cô ấy những 33 tuổi, (cô ta sinh 1985). Nghĩa là bọn ta vào học cấp II bố cô ta mới ra đời, còn cô ấy chỉ đáng tuổi con (thứ mấy) của cậu. Đấy là về tuổi tác. Về học vấn: bố cô ta là cựu học sinh trung học, cô ta kg vào được đại học. Mặc dù vậy, tại sao cô ta 'nổi tiếng', tại sao cô ta 'làm CT', tại sao cô ta đấu tranh và tại sao cô ta lập blog, (tớ kg viết ra đây vì dài dòng), thì chắc cậu đã biết, (điều này mới là quan trọng).
    "Khôn đâu đến trẻ, khỏe đâu đến già". Trong khi cậu là thế nào mà lại dẫn bài của cô ta, (hay vì cô ta đẹp (mà mình thừa nhận: ảnh cô ta đẹp thật!)) mà kg dẫn bài của những cao thủ võ lâm hơn, chính quy hơn, sắc bén hơn? Mà dẫn cho tớ thì để làm gì, tớ kg biết vào mạng sao?!
    'Tôi chưa biết anh là ai, nhưng nếu anh cho tôi biết anh đang đọc loại sách gì, hoặc thích nghe nhạc gì (chưa kể đến thần tượng của anh là ai) tôi sẽ nói cho anh biết anh là người thế nào'.
    Cậu bảo tớ vô cảm CT, thế cậu đã đọc kỹ chưa? Rất có thể cậu đã đọc nhưng chưa vừa ý với cách diễn đạt ấy, vì nó kg đao to búa lớn như cậu muốn và vì Cái Tôi của cậu lớn quá nên che lấp đi tất cả! (rất có thể cậu còn kg buồn đọc những comment - nhận xét). Tớ kg giám 'vẽ đường' cho cậu, nhưng nếu cậu có đầy đủ các bằng chứng (nhân chứng, vật chứng, dấu má đàng hoàng) thì cậu cứ việc gặp thẳng thủ tướng hay TBT mà đấu hay cậu cũng chỉ là người ăn theo (thông tin lấy tứ tung từ bất cứ trang web nào) nói leo (1 mình). Quân tử nhất ngôn, đã nói kg thể rút lại, fải kg ông bạn của chúng tôi?!
    Cần nói thêm rằng, trong mail trước đây, cậu có nói, đại ý là cậu định gửi bài đăng trên blog quechoa nên mail lần này của cậu mình post luôn lên blog của k ta vì mình cho rằng cậu hoàn toàn nhất trí.
    Một lần nữa cảm ơn vì cậu đã chia sẻ.

14 thg 7, 2012

Mail Xuân Thu gửi thỏ đế


Từ: xuan thu <thungxuan@gmail.com>
Tới: danphothuong@yahoo.com.vn
Đã gửi 16:49 Thứ Bảy, 14 tháng 7 2012
Chủ đề: gửi cho "thỏ đế"

Ông Hớn thân
Nếu né tránh chín trị ông chỉ là một "thằng hèn" không hơn không kém. Vậy ông mở BLOG để lamf gì ???????... ÔNG ăn cơm của dân, Đảng cũng đang  ăn cơm của dân sao ông lại không đứng về phía nhân dân.. hãy từ từ bỏ tư duy sai lầm "đảng đem lại cơm no áo ấm cho dân" mà chính dân đã đem lại nhà lầu xe hơi cho bọn chúng nó (bầy sâu).
Tôi không tham gia đâu vì cái tiêu chí không đè cập đến chính trị ... đến thế kỷ 21 mà các ông vẫn vô, cảm ấu trĩ về chính trị ( nói theo Nguyễn Quang Lập) chán "đéo" chịu được.
  
CHÍNH TRỊ LÀ GÌ ?
Thỉnh thoảng tôi tự hỏi rằng mình có nên tiếp tục viết về đề tài chính trị chăng? Đối với nhiều người , chính trị có vẻ như là một vấn đề quá lớn lao-điều mà thường không dành cho những người còn quá trẻ. Mặc dù có nhiều người chia sẻ với  tôi, nhưng cũng không ít người cho rằng tôi không nên đi sâu vào đề tài này vì rằng những gì tôi đã viết có vẻ như không xuất phát từ một cái đầu của con bé hai mươi lăm tuổi. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và tự hỏi rằng chính trị có phải chăng là một miền tri thức và lĩnh vực hoạt động chỉ dành cho các chính trị gia chuyên nghiệp hoặc ít ra cũng là dành cho các bậc trưởng thượng?!
1/ Những biểu hiện tiêu cực của chính trị
Lúc nhỏ khi vẫn còn là một cô bé con, trong đầu óc mơ hồ của tôi, chính trị là một cái gì đó rất phức tạp và nguy hiểm, nó làm mỏi trí nghĩ của những người không chuyên và rằng chính trị là ấu trĩ, là phiêu lưu, là cực đoan, là “bẻ gậy chống trời”. Vì cuộc sống của gia đình tôi đã bị đẩy vào tình trạng cực kỳ tồi tệ sau cái bản án “chính trị phạm” mà nhà cầm quyền đã tuyên cho ba tôi. Chính trị là cái gì, làm sao nó tốt đẹp được trong khi người ta dùng nó để đày đọa con người đến chỗ khốn cùng và có thể là đến cái chết?!
Lớn lên chút nữa, tôi mang vào tâm trí ngây thơ của mình những cuộc tranh giành quyền lực, những cuộc đổi thay triều đại đẫm máu trên khắp thế giới, đặc biệt là ở Trung Hoa và Liên Xô “thành trì xã hội chủ nghĩa” qua những trang sử tan tóc. Tôi thực sự cảm thấy hãi hùng về cái cách mà con người đối xử với nhau nhân danh chính trị .
Chúng ta vẫn nghĩ rằng làm chính trị là mua bán đổi chác (kể cả quê hương đất nước) để thủ lợi cho riêng mình hay cho  phe nhóm của mình nhưng lại nhân danh những lý tưởng cao quý….Ví như việc  hàng triệu thanh niên thiếu nữ miền Bắc ruột thịt đã được động viên nhân danh ý thức hệ  và “lòng yêu nước” của những người cộng sản để rồi tiến vào miền Nam gieo chết chóc tan thương thực tế chỉ để phục vụ cho mưu đồ quyền lực của một nhóm nhỏ người lãnh đạo….Trong cái trí nghĩ non nớt của tôi và có lẽ cũng là của biết bao bạn trẻ khác đầy cảm giác sợ hãi và ghê tớm chính trị.
Trong chương trình đại học, chúng tôi được dạy rằng Nhà nước ra đời từ một xã hội có các giai cấp mâu thuẫn đối kháng nhau, là một tổ chức đặc biệt do giai cấp thống trị sử dụng để tổ chức và thực hiện quyền lực chính trị của giai cấp mình.Và rằng chính trị là hoạt động liên quan đến quyền lợi giai cấp, dân tộc, quốc gia và xoay quanh một vấn đề trung tâm là giành, giữ và sử dụng quyền lực Nhà nước. Từ những hiểu biết đó, bao thanh niên Việt Nam thường có cảm giác bất an khi đề cập đến chính trị, đến nỗi nếu có ai đó muốn khẳng định mình “tốt đẹp” thì người đó phải chứng minh rằng mình không quan tâm, không dính dáng gì đến chính trị vì chính trị là hoạt động của những kẻ đầy dã tâm, là “kẻ thù giai cấp”.
Và gần đây những vụ án chính trị xảy ra liên tiếp ở Việt Nam trong giai đoạn từ khi bắt đầu thế kỷ 21 đến nay mà nhà cầm quyền sử dụng hết công suất những phương tiện truyền thông đại chúng để bêu riếu, hạ nhục những con người yêu nước, tô vẽ họ như những nhân vật “bất hảo”, kẻ thù của dân tộc như Linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Nguyễn văn Đài, luật sư Lê thị công Nhân.  Nhà cầm quyền Việt Nam với những ưu thế của mình (một thứ ưu thế bất công) đã chụp lên đầu những nhà hoạt động dân chủ này những tên gọi khủng khiếp làm cho những ai thiếu thông tin (nhất là những người trẻ ) hoảng sợ, và không ít người có một cái nhìn ngờ vực, khó hiểu về những con người cao quý này; làm cho họ hoài nghi không dám tin vào bất cứ điều gì cao đẹp.
Từ cuối năm 2010 đến nay, nhà cầm quyền VN siết chặt vong kiềm tỏa đối với trang mạng xã hội Facebook, vậy là nhiều người đã lên tiếng đỗ lỗi cho những ai  bàn đến vấn đề chính trị: “Nếu các người không bàn đến chính trị thì sao người ta phải chặn Facebook, làm ảnh hưởng đến cả chúng tôi?” Và rằng mỗi khi có ai bức xúc lên tiếng chỉ trích, phê phán nhà cầm quyền thì liền bị cho là “những kẻ ăn khoai lang mà bàn chuyện quốc gia đại sự”. Chúng ta nhận thấy rõ ràng một sự từ chối thẳng thừng từ đại đa số người dân đối với vấn đề chính trị. Nó trở thành vấn đề nhạy cảm  không chỉ bởi khi đề cập đến nó anh sẽ “khó sống” mà còn bởi người ta muốn khẳng định mình là người con người trong sáng, bình dị, đợn giản và không có tham vọng.Tôi từng nghe nhiều người bạn nói không thích chính trị vì chính trị là xảo trá và chính trị gia là những kẻ khốn nạn.
Hôm nay, tôi viết bài này mong đưa ra một vài ý kiến khã dĩ để ủng hộ cho chính trị (kể cả những người hoạt động chính trị của các tổ chức ,đảng phái và những người chỉ có bày tỏ một thái độ chính trị) trước sự chối bỏ của mọi người và cũng nhằm tạo sự chính danh và một căn bản đạo đức cho những ai đã, đang và sẽ bàn luận và hoạt động về chính trị.
2/ Hai quan điểm lý luận khác nhau về chính trị
Từ “chính trị” có lẽ được nhắc đến lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại bởi Aristotle-một triết gia Hi Lạp cổ đại, đặc biệt nó còn là tựa đề cho một tác phẩm nổi tiếng và nhiều ảnh hưởng của ông –cuốn “Politics” (Chính trị luận). Tuy nhiên từ “Chính trị” và các vấn đề chính trị cơ bản như quyền lực và tổ chức nhà nước đã được tiếp cận bởi các triết gia khác như Khổng Tử, Plato….Dù Aristotle đã khẳng định con người là động vật chính trị, mọi công dân có đạo đức (không có nô lệ và phụ nữ) đều có quyền tham gia chính trị, nhưng một điểm chung lớn trong lý luận của các  triết gia cổ đại này là quyền lực chính trị tốt nhất nên được nắm giữ bởi những ông vua thông thái! Vì thế chính trị ở đây có nghĩa là nghệ thuật cai trị  và quản lý thành bang của một nhà lãnh đạo lỗi lạc, xuất chúng hay là Khoa học giành và nắm giữ vương quyền cha truyền con nối trong thiên hạ. Dưới nhãn quan này đại bộ phận dân chúng bị gạt ra bên lề của các cuộc chơi chính trị. Rồi khi có được quyền lực trong tay những kẻ cầm quyền đã tạo nên bao nhiêu sự tha hóa, mục ruỗng trong bộ máy lãnh đạo và bao nhiêu vấn nạn quốc gia mà hậu quả của tất cả vấn đề này đổ cả lên đầu người dân.Từ đó mặc nhiên chính trị được hiểu như một thứ xấu xa, là đặc quyền của kẻ thống trị, đối kháng với lợi ích và cuộc sống bình dị của người dân.
Nhưng nền văn minh nhân loại đã bước qua một trang mới hoàn toàn khác, cùng với sự ra đời của nhiều luận thuyết cổ vũ cho chủ nghĩa tự do. Mà một sự cổ vũ to lớn cho lý tưởng này là sự ra đời của một nhà nước hiến pháp đầu tiên trên thế giới-Nhà nước Mỹ. Từ đây cả thế giới làm quen với một lý thuyết hoàn toàn mới về nguồn gốc và bản chất của Nhà nước, rằng nhà nước không phải là một thế lực thống trị xã hội mà chính là một tổ chức quyền lực công, được người dân trao cho quyền lực để đổi lại họ được sống dưới sự bảo vệ của Nhà nước và một trật tự luật pháp do Nhà nước ban hành (luật pháp không trái với đạo đức và luân lý); và rằng quyền lực chính trị đó không thể là quyền lực tuyệt đối vì “quyền lực có xu hướng tha hóa, quyền lực tuyệt đối dẫn đến tha hóa tuyệt đối” (Lord Acton ). Dưới nhãn quan triết học này, quyền lực chính trị xuất phát từ dân chúng, nó được tạo lập để phục vụ xã hội. Chính trị là nghệ thuật hay khoa học vận hành và quản lý xã hội bằng quyền lực Nhà nước nhưng nó phải bị hạn chế bằng luật pháp và được giám sát bởi người dân thông qua các tổ chức xã hội, nghề nghiệp, tôn giáo. Như vậy người dân mọi thành phần có đủ tư cách để tham gia gián tiếp vào nền chính trị quốc gia bằng những hoạt động xã hội cụ thể của mình; quyền tự do báo chí cho phép người dân phát biểu quan điểm của mình đối với tất cả các vấn đề của quốc gia;  hơn nữa mọi công dân đủ tiểu chuẩn pháp quy đều có khả năng tham gia vào hoạt động quản lý Nhà nước một cách trực tiếp. Từ nay chính trị chẳng còn là vương quyền cha truyền con nối, cũng chẳng còn là đặc quyền của những người thuộc tầng lớp quý tộc.
3/Thái độ và hành động của chúng ta
Chúng ta đã từng gán ghép cho chính trị những đặc tính tiêu cực. Chính trị chỉ là một thiết chế do con người tạo ra. Con người không hoàn hảo và đặc biệt là luôn tư lợi nên quyền lực chính trị luôn dễ bị lạm dụng. Xa lánh và căm ghét chính trị không phải là thái độ tích cực, chúng ta cần thiết nhận ra rằng điều duy nhất chúng ta có thể làm được đó là tạo lập một cơ chế vận hành mà ở đó người lãnh đạo dù chẳng phải là con chiên ngoan đạo của Chúa Jesus, cũng không phải là một tín đồ Phật giáo thuần thành thì anh ta cũng không dám làm những việc đi ngược với lợi ích nhân dân.
Đến nay, lý tưởng tự do dân chủ đã trở thành một giá trị phổ quát toàn cầu. Vì những giá trị lý luận và thực tiễn không thể chối bỏ của nó trong hệ thống chính trị quốc gia nói riêng và trong việc thăng tiến nền văn minh nhân loại nói chung, ngày nay khắp thế giới người ta tung hô nó, nhân danh nó. Ngay cả những tên độc tài cũng cố gắng tổ chức những cuộc bầu cử hoành tráng. Bởi sự thắng thế của quan điểm triết học theo chủ nghĩa tự do như đã nói trên, nên dù có lý luận thế nào chúng ta cũng không thể phủ nhận sự cần thiết và chính danh của việc tham gia vào sinh hoạt chính trị của mọi tầng lớp nhân dân.Tôi trao quyền cho anh thì tôi phải có quyền kiểm soát anh, tôi phải được biết anh làm gì và làm như thế nào với quyền lực đó. Còn nếu như anh nói anh đã cướp được chính quyền từ tay ngoại bang thì anh muốn hành xử thế nào cũng được thì chính anh đã khẳng định mình là một tên cướp. Chúng ta-những người dân thường trao quyền cho họ rồi cứ để họ làm gì thì làm, chà đạp lên quyền làm chủ,  phủ nhận quyền tự do và phẩm giá của chúng ta thì chúng ta có khác gì những người nô lệ bán mình vô điều kiện cho chủ nô?!
Từ lúc sinh ra, cuộc sống của chúng ta đã được định hình, chúng ta mặc nhiên nhận lãnh vào mình một phần trách nhiệm đối với quá khứ, hiện tại và cả tương lai. Chúng ta khép mình vào một trật tự chung của xã hội. Tất cả mọi sinh hoạt của chúng ta đều liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến chính trị. Bạn nghĩ là bạn tảng lờ đi thì chính trị nó không chạm được vào cuộc sống của ban sao? Dù bạn có ý thức được hay không, có chấp nhận hay không, khi bạn là một thành viên của một cộng đồng người sống dưới sự cai quản của một tổ chức mang quyền lực Nhà nước thì tất tần tật mọi thứ trong cuộc sống của bạn không thể tránh khỏi ảnh hưởng của nền chính trị. Vì thế cứ lặng im, mặc cho kẻ cầm quyền lộng hành chính là chúng ta đã “giao trứng cho ác”, chúng ta đã tự nguyện khoán trắng cuộc sống và tương lai của chúng ta cho những kẻ chẳng ra gì. Vậy chúng ta đã thật sự làm chủ và có trách nhiệm đối với chính cuộc sống chúng ta chưa?! Trong bài này, tôi không muốn nhân danh Tổ quốc, dân tộc nữa, tôi muốn nhân danh cuộc sống của chính tôi để khẳng định rằng tôi và mọi người dân Việt Nam có quyền tham gia chính trị, không phải để trở thành ông nọ bà kia mà  để đảm bảo cho xã hội phát triển theo xu hướng tích cực vì lợi ích trước mắt và lâu dài của tất cả chúng ta, để ngăn chặn kẻ cầm quyền không đưa cả dân tộc trong đó có chúng ta đến bờ vực. Chúng ta có tư cách để ít nhất là có thể bàn về chính trị nhằm mưu cầu một cuộc sống tự do, sung túc và an ninh với tất cả phẩm giá con người.
Thay cho lời kết, tôi muốn nhắn nhủ rằng nếu bạn chối bỏ chính trị rồi có ngày bạn sẽ hối hận vì điều đó. Nếu bạn không sợ hãi, không lo lắng cho an ninh của bản thân và gia đình thì mọi lúc mọi nơi bạn luôn có thể bàn về chính trị với một sự tự tin rằng bạn là chủ thể của quyền lực Nhà nước, bạn tham gia bàn bạc và thực hiện các quyền chính trị là để thúc đẩy tiến bộ và phúc lợi xã hội. Đừng sợ hãi trước những cáo buộc của người khác rằng chính trị không dành cho bạn và chính trị là khốn nạn hay nghiêm trọng hơn là ”phản động”.Thực hiện các quyền chính trị tức là bạn đã làm trách nhiệm công dân; phơi bày và phê phán những xấu xa của nhà cầm quyền là biểu hiện của tinh thần trách nhiệm; lên tiếng cổ vũ cho tự do dân chủ là một hành vi cụ thể của lòng yêu nước.
Huỳnh Thục Vy
Nguồn: Đàn Chim Việt

Trả lời:
Chào Thu.
     Cậu chụp mũ nhau rồi Thu ơi. Tớ kg trách cậu đâu. Nhưng 'né tránh' CT kg có nghĩa là kg đứng về fía nhân dân (dùng từ của cậu). Còn đảng đem lại cho ai cái gì và dân ta đem lại cho ai cái gì mọi người trong k ta ai cũng thừa biết hết. Có điều mỗi người có suy nghĩ và cách hành động riêng của mình, đó là tự do, ta kg thể áp đặt cho nhau được. Cậu suy nghĩ và hành động thế nào đó là quyền của cậu, tớ có trách cậu đâu!
     Cái gốc rễ để Thu giờ khác Thu xưa là ở chỗ: Thu giờ đọc, nghe mà thiếu fân tích, quên đem kiến thức triết học, logic học mà các thày đã dạy cho mà áp dụng vào việc tìm hiểu những vấn đề cụ thể. Ví dụ: cậu kg fân biệt tổ chức đảng với những thành viên trong nó. Đó là 2 fạm trù khác nhau, tuy liên quan mật thiết với nhau. Nói cụ thể hơn, khi fân tích 1 vấn đề nào đó có liên quan đến Đảng CSVN, thì tổ chức đảng là 1 đối tượng, khác hoàn toàn với đối tượng thứ 2 là những đảng viên trong tổ chức đảng ấy. Chỉ có con người (là đảng viên) làm sai lệch Tôn chỉ mục đích ban đầu của đảng, làm mất uy tín của Đảng chứ tổ chức Đảng với mục đích do Trần Phú đưa ra tớ thấy kg có gì sai cả, đó là giành độc lập tự do về cho dân tộc, cơm no áo ấm, HP cho dân. Chỉ có đảng viên làm sai, đảng viên tham nhũng chứ bản thân Đảng thì kg. Chỉ có đảng viên lợi dụng đảng, làm nhọ đảng chứ vốn dĩ đảng là trong sáng. Vì vậy việc cậu cho đảng 1 fía, (chữ cậu dùng) dân 1 fía cần fải xem lại. Cùng lắm cậu để dân 1 fía, những đảng viên xấu (nói cho gọn) 1 fìa còn có thể nghe đc.
    Còn việc tớ mở blog là mở cho toàn bộ anh chị em k ta, kg fải của riêng tớ. Càng kg fải để đánh bóng mình. Nó khác các blog cá nhân khác. Blog cá nhân thì ta nói gì, viết gì tùy ta. Còn blog tập thể như cái ta đang có thì fải tập trung được những chủ đề đc nhiều người quan tâm nhất và fải chọn những chủ đề sao cho càng nhiều người tham gia càng tốt và đặc biệt là kg làm  fiền cho bất kỳ ai.  Cậu thừa hiểu như thế mà.
     Thu ạ, cứ thấy blog 'né tránh' CT mà đã cho là vô cảm e hơi nóng vội. Blog né tránh khác và rất khác tư tưởng của mỗi người né tránh hay kg. Tớ xin nhắc lại, chủ đề tư tưởng của blog tập thể có nhiều điểm chung và cũng fải có cái khác tư tưởng (cái đầu nghĩ suy) của mỗi người riêng biệt, vì ai cũng có khoảng riêng của mình mà. Hơn nữa, cậu thừa biết từ cổ chí kim có vĩ nhân nào làm CT mà kg mưu mẹo. Gia Cát Lượng vì sao đc người đời ca ngợi! Còn cứ 'ăn to nói lớn', máu Trương Phi hỏi có ích gì hay chỉ tổ để thiên hạ cười chê. Cậu rất nhiệt tình, hảo hán mà sao chưa thấy blog nào đăng bài của cậu nhỉ?! Và cả Nhận xét ở các blog cũng chưa thấy tên cậu thì fải, hay cậu chọn Nặc danh!
     Chuyện có ấu trĩ CT hay kg, hoặc ấu trĩ đến mức nào theo mình còn tùy thuộc vào nhận thức và cách hành xử có văn hóa hay không của từng người. Đại trượng phu thì bình thản, nhũn nhặn, kẻ tiểu nhân thì nóng vội, thô thiển. Điều này cậu cũng biết.
     Và cậu cũng biết 1 trong tính xấu nhất của người Việt là thói hợm hĩnh. Cậu vào Gúc đọc hết cả rồi, chắc thế. Thói hợm hĩnh mà làm CT thì gây hậu quả tai hại đến mức nào, cậu cũng thừa biết.
      Theo tớ, cậu kg cần fải rao giảng về CT cho bất kỳ ai trong k mình cả, vì nói thật tớ đi guốc trong bụng cậu từ lâu rồi. Cậu vừa nói 1/5 câu tớ đã biết cậu định nói gì và đều là 'xưa như trái đất'. Mọi chủ đề, thậm chí mọi chủ thể (đối tượng) mà cậu đã nói, mọi người ai cũng biết từ lâu, chỉ khác nhau ở chỗ Hành Xử. Chỉ có cậu tự cho và tưởng là vĩ đại và muốn gào lên thật to!
     Tạm trao đổi vài điều với tinh thần bạn bè thẳng thắn, cởi mở, nói xong là xong, kg để bụng. Cậu gọi mình là thỏ đế, là hèn hay là gì cũng được, vì đó là tính cách của cậu. Nhưng riêng câu cậu mắng (nếu kg muốn nói là chửi): "ông ăn cơn của dân" thì kg bao giờ tớ tha thứ cho cậu, vì đó là câu chửi mạt hạng vào loại tột cùng của mạt hạng, chỉ dùng để chửi chó. Đến như Chí Phèo, dù có chửi cả bố mẹ mình, cũng kg bao giờ dùng! Cậu đã quá xúc fạm tớ. Còn việc cậu có hay kg tham gia blogk14 cũng kg có gì quan trọng.
       Cám ơn sự đóng góp ý kiến của cậu.
       Chúc cậu và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc.
       Thân, 22: 05 – 14/7/2012
       Nguyễn Văn Hớn

13 thg 7, 2012

Mình fục bọ Lập quá


Văn Công Hùng
Trần đời đến giờ, hơn năm chục năm sống nhăn răng tỉnh táo trên cõi đời này, mình mới chỉ thấy hai người dám xưng... cha mẹ với người khác khi còn rất trẻ. Người thứ nhất chắc chắn ai cũng biết rồi, người thứ 2 là... Bọ Lập.
Tất nhiên là tính chất nó khác nhau hoàn toàn. Một bên là tung hô ngưỡng mộ, một bên là hài hước vui vẻ. Huhu nhưng quả là cái sức hấp dẫn của Nguyễn Quang Lập nó dữ dội đam mê đến như thế nào.


Mình giờ bị một cái bệnh thời thượng, dành cho người... sang, nên mỗi tháng 1 lần phải ra bệnh viện, vào khoa trung cao gặp em BS Thơ thăm khám và lấy thuốc. Hồi đầu, mặt em lạnh lạnh đúng kiểu bác sĩ với bệnh nhân. Một hôm tự nhiên em bảo: này anh có phải có cái blog VCH không? Đúng, sao em biết. Em đọc trên Quê choa. Từ khi em biết mình là blogger thì em nhìn mình thân thiện hẳn, nhưng là thân thiện để: này anh H, hôm qua quê choa có bài hay lắm, anh đọc chưa???. Gần đây nhất thì: Anh H hơi, sao Quê choa không vào được??? tức là cứ xoắn lấy mình mà hỏi... quê choa. Lại còn bảo: anh quen anh Lập à? sao em hỏi thế? Thấy trên quê choa có link blog của anh. Là thấy thế thôi chứ em ít khi vào blog anh, vì đọc quê choa xong thì các blog khác... nhạt hoét, hehe, mình muốn văng tục quá nhưng em bác sĩ xinh đẹp và hồn nhiên quá nên mình đành... cười trừ, nhưng vẫn ấm ức vì mình bị coi thường.


Mới đây Quê Choa trục trặc. Thì chuyện bình thường. Bác Hồ dạy: Gian nan rèn luyện mới thành công, nên chuyện trục trặc, bị chặn, dù ai chặn cũng chả có gì ghê gớm. Nhưng té ra không phải thế, hôm qua đây vẫn còn có gã còm vào nhà mình: 
"Vina Nhut nói... Bá ngọ đứa mô tấp trẹm cửa vô nhà Bọ Lập để lão già Nhut Vina phải đi tìm lòng vòng mỏi hết tất cả các bộ phận nhỏ". Ngoài ra còn rất nhiều người nhắn tin, gọi điện thoại, Email hỏi mình tại sao không vào quê choa được, làm cách nào để vào quê choa... làm như mình là... Đại lý của Nguyễn Quang Lập vậy.

Đâu như nửa đêm hôm qua, bọ Lập tung ra một loạt tin nhắn nhờ bạn bè thông báo. Của mình thì là: 

"Nguyễn Quang Lập nói... Nhờ bác Văn Công Hùng thông báo Quê choa đã hết bị treo, đã đổi tên miền: quechoa.vn. Xin cảm ơn"
Mình thử ngồi nhẩm xem NQL đã bao nhiêu lần đổi nhà mà không nhớ nổi. Hình như đầu tiên bọ lập nghiệp ở Vnweblog, hồi ấy mình cũng ở bên ấy, cũng đang nổi đình nổi đám, bọ xuất hiện phát, nhà mình vắng tanh. Sau trải qua bao nhiêu nơi nữa, giờ thấy có cái đuôi vn thì có vẻ an tâm rồi. Làm gì thì làm, có Tổ quốc sau lưng là hoàn toàn vững dạ. Bà con Lý Sơn đi biển luôn lấy cái sự tựa lưng vào Tổ Quốc để động viên mình bám biển bảo. Nhưng mấy anh lấy Tổ quốc làm tiền tiêu thì liệu hồn, như Vina Shin, Vina Lines ấy.
Mình phục bởi bọ tay chân người ngợm như thế, ăn nhậu như thế, viết lách (kiếm cơm) như thế... mà vẫn... say mê đến mất ăn mất ngủ với blog. Mỗi lần bị phá là hì hục xây, xây cái sau vững chắc hơn cái trước, cứ thế tiến lên, miệt mài không nghỉ, vì bạn đọc, tất nhiên ưu tiên cho những người như cô bác sĩ xinh đẹp tôi kể ở trên trước, hehe...
Vậy nên đời nay có thơ rằng:
Trải qua sóng dập mưa vùi
Quê Choa vững chắc bồi hồi hiện lên
Bây giờ có đuôi Vi En
Rung đùi ngồi viết thật en try nhiều...

Ai bảo đau răng là khổ

Ảnh từ quechoa.vn:

Ai bảo đau răng là khổ
Cơ thủ tương lai
Bình loạn: - Mình muốn được đau răng.
                 - Xứng đáng cơ thủ tương lai.



12 thg 7, 2012

Quyết lên núi

Chiều qua vừa đạp xe quanh Hồ Tây vừa nghĩ đc vài câu sau:
QUYẾT LÊN NÚI

Chiều nay dạo ngắm Hồ Tây
Cảnh, người đẹp quá khiến ngây ngất lòng
Nước hồ xanh thẫm mùi rong
Gió hưu hưu thổi vuốt cong liễu hiền
Người qua lại tựa như Tiên
Chân dài, quần ngắn, áo liền hở vai...
Mải nhìn đạp fải đường sai
Vòng xe trở lại vẫn ai đấy... nhòm

Ông không còn trẻ, oai phong
Ông quyết lên núi khỏi nhòm... cho xong!
                             ...
                                        Hồ Tây, 5:39 PM 11/7/2012
                         
P/S: Hưởng ứng sáng kiến 'tập làm thơ' do bác Quốc fát động, mình tập làm trước nhé. Mặc dù đọc 1 vài bài fê bình thơ của những nhà fê bình tăm tiếng trên mạng thì tự thấy cái gọi là thơ của anh em ta thật sự là thơ cụ con cóc, chứ kg đc ở mức thơ con cóc. Nhưng đấy là so với giới nhà văn nhà thơ đc đào tạo bài bản. Còn anh em ta ngoại đạo, làm đc 1 bài thơ có vần có điệu, và nhất là có cả nhạc trong đó thì cũng đã quá tuyệt vời rồi, fải kg mọi người?! Thành thử thiết nghĩ anh em ta cứ mạnh dạn mà tập làm thơ, trong nhà với nhau thôi mà.
Kỳ Châu, bác Quốc, Tất Nam, Hoàng Trinh.... làm tiếp nhé.
Tự khen: thơ tớ có màu, có mùi và có cả hình tượng đấy chứ nhỉ, hehehe....

Bản tình ca Sông Quê

    Chẳng nhân dịp gì, nhưng khi nhớ tới các Anh - những người đã mất - lòng sao kg khỏi nhớ tới những người còn sống!
     Cảm thông trước những mối tình dang dở, thậm chí cả những mối tình trái ngang, con tim mình vẫn xao xuyến mỗi lần nghe Thái Châu và Phi Nhung ca bản tình ca Sông Quê của nhạc sỹ Đinh Trầm Ca. Mình mạo muội xin tặng Kỳ Châu - 1 người 'CHUẨN', (mình học đc ở KC nhiều điều qua trang Blog này); Trịnh Minh Phương - người lâu nay ít vào blog (mình biết khi xem 'Lượng độc giả'), lại rất khiêm tốn, và 'chị' Choi (nếu mình nhớ kg nhầm, xin thứ lỗi! người hay hát và hát hay của k ta ấy), tóm lại là tặng các bạn đã và đang từng là 'Ca sỹ' của k14vt và những ai yêu ca nhạc những cảm nhận (lộn xộn) của mình khi nghe bài ca này.
    Sông Quê của nhạc sỹ Đinh Trầm Ca - một bản nhạc hay, mang nặng tính dân ca Nam bộ nếu kg muốn nói là hoàn toàn, lời chan chứa tình người, giọng ca sỹ tuyệt cú mèo! - Nghe đi nghe lại kg biết chán. Dù dốt văn chương song mình cứ mạnh dạn viết vài dòng, mong nhận đc Nhận xét, góp ý của mọi người. (Các bạn ưa hay kg, hoặc cho là mình lẩm cẩm trước tuổi thì cứ nên góp ý thẳng nhé, để giúp mình mà!).

Ca khúc Sông quê do nhạc sỹ Đinh Trầm Ca sáng tác (có nhiều bài cùng tựa đề) thuộc thể loại Trữ tình, kg chỉ có mô tả con sông quê hương... bên lở bên bồi, mà chính lại là kể về một mối tình bị dang dở. (Quê mình cũng có Con sông như thế!).


“Miền Nam giàu sông nước, kinh lạch, nên cùng với đời, thơ Đinh Trầm Ca thật phong phú những tình khúc cận kề với những bến sông, những dòng chảy. Cũng từ nơi đây, anh lượm được những hình ảnh, những hơi thở, những tiếng hát của đời sống kém may mắn. Những hình ảnh thật xác xơ, tội nghiệp, nhớp nhúa, bẩn thỉu, nhưng qua ngôn từ thơ, bỗng nhiên được lột xác để trở thành những vật có linh hồn, sống động một cách chân thành….

Đinh Trầm Ca: "Thơ (với Đinh Trầm Ca) là người tình đầu tiên và người tình ấy dõi theo tôi suốt cả cuộc đời chìm nổi. Nhạc là người tình đem đến sự thăng hoa tột cùng. Không ngạc nhiên khi nhiều nhà thơ gọi tôi là nhạc sĩ, ngược lại nhạc sĩ thì lại gọi tôi là nhà thơ. Cả hai thứ trên cuộc đời này tôi đều... chơi được. Tôi vốn không có duyên được sống và sinh hoạt trong môi trường nghệ thuật chuyên nghiệp, nhưng ý thức sáng tạo trỗi dậy mạnh mẽ ngay khi còn ngồi ghế nhà trường. Thời ấy, những bài thơ tôi làm được phổ biến trong bạn bè, rồi viết nhạc cũng chỉ để hát chơi".” (đoạn sửa của Phạm Văn Thế).

Trở lại với ca khúc Sông quê. Ngay khi ca từ đầu tiên được cất lên, ta đã thấy mối tình của đôi bạn trẻ thật là trong sáng, đẹp đẽ, đầy lãng mạn và rất nên thơ:

‘Có một dòng sông chảy tràn trong trí nhớ
Làng em bên lở, làng anh ở bên bồi
Mỗi ngày em qua bên này sông đi học
Dưới bến con đò chờ trong bóng mù u.

Nhánh mù u con bướm vàng quanh quẩn
Anh bao chiều tàn thờ thẫn qua sông
Em tan trường về, con đò lên bến lở
Áo lụa như mây bay, ngược gió sông chiều’.

'Chảy tràn trong trí nhớ'! Ôi, hạnh phúc thay khi có một mối tình như vậy! Hai người yêu nhau, ‘quanh quẩn’ bên nhau. Chàng trai chiều nào cũng ‘thờ thẫn’ sang thăm cô gái. Còn cô gái mới đẹp làm sao, thơ mộng làm sao: ‘áo lụa như mây bay, ngược gió sông chiều’.
   Nhưng cuộc sống vốn bể dâu, đâu có dễ chiều lòng người! Con tạo luôn xoay vần, mà con người thì nhỏ bé, sao có thể lường trước đc! Chàng trai fải fiêu bạt cùng cát bụi cuộc đời:

‘Con sông quê, bao năm đã lở đã bồi
Đời biển dâu, nên anh cũng dạt quê người’.
    
Về fần mình, cô gái cũng cũng không thoát khỏi những cơn sóng cuộc đời

‘Sóng đời cuộn trôi, lở rồi sông bên đó
Nhà em đã bỏ làng đi mãi không về
Mỗi ngày bên sông không còn em đi học’
Và lẽ đương nhiên nàng buồn: ‘Ngọn gió reo buồn, buồn trong nhánh mù u’.

Cuộc sống trái ngang, cát bụi đời thường đã chia lìa đôi lứa: Nhánh mù u con bướm vàng không đậu. Tất cả còn lại chỉ là những kỷ niệm, những nuối tiếc mà thôi: câu ca, con sông, trường làng… và tựu trung lại là ‘nỗi nhớ về nhau đến nao lòng:

‘Nhánh mù u con bướm vàng không đậu
Câu ca từ thời thơ dại ru sang
Sông quê, trường làng, con đò trên cát lở
Cũng vì em xa (mà) thành điệu nhớ nao lòng’.

Hai từ 'ru sang' mới 'đắt' làm sao!
Một mối tình quá hùng bi!
Thật tiếc thay cho những mối tình như thế!

Đinh Trầm Ca làm MC-Ảnh Trương Điện Thắng-Nguồn: Phạm Văn Thế


Ca khúc ‘Sông Quê’
Đinh Trầm Ca,

Hò… ơi…
Sông quê nước chảy đôi bờ
Để anh chín dại mười khờ thương em...

Có một dòng sông chảy tràn trong trí nhớ
Làng em bên lở, làng anh ở bên bồi
Mỗi ngày em qua bên này sông đi học
Dưới bến con đò chờ trong bóng mù u.

Nhánh mù u con bướm vàng quanh quẩn
Anh bao chiều tàn thờ thẫn qua sông
Em tan trường về, con đò lên bến lở
Áo lụa như mây bay ngược gió sông chiều.

Ơi con sông quê
            bao năm đã lở đã bồi
Đời biển dâu
          nên anh cũng dạt quê người.

Chiều nay bỗng nhớ cây mù u
Dòng sông in bóng em chiều thu
Về đây mới biết
          bên sông không còn mái nhà ngày xưa!

Sóng đời cuộn trôi, lở rồi sông bên đó
Nhà em đã bỏ làng đi mãi không về
Mỗi ngày bên sông không còn em đi học
Ngọn gió reo buồn (buồn) trong nhánh mù u!

Nhánh mù u con bướm vàng không đậu
Câu ca từ thời thơ dại ru sang
Sông quê, trường làng, con đò trên cát lở
Cũng vì em xa (mà) thành điệu nhớ nao lòng!

Và đây: đường dẫn (link) đến ca khúc Sông Quê, ca sĩ Thái Châu, Phi Nhung trình bày thuộc thể loại Trữ Tình, MP3 - chất lượng 320kb:

Ảnh Hoàng Trinh vừa gửi

Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu thì con vẫn luôn bên mẹ ♥




Cảm động quá fải kg các bạn!
Trong các Nhận xét có 1 nhận xét: Huyen Diep: Cut mot chan van keo xe cho me gia ! Cam dong qua. Tinh tren dau ngon tay co bao nhieu nguoi lam duoc nhu the cho ba me.

Mong được Cầu Siêu cho các anh

Những ngày này chúng ta không chỉ tưởng nhớ tới những Nguyễn Tư Thảo... mà còn nhớ tới những Nguyễn Toàn Thắng... và cả những Tân Văn Đoàn, Tô Quang Cường... (xin lỗi trong chốc lát mình chỉ nhớ tên vài bạn ở lớp MT69, các bạn bổ xung, nếu cần).

Xin thắp nén nhang trên Blog này tri ân và tưởng nhớ các Anh

Chúng ta kg thể tổ chức Cầu Siêu cho các anh đc, chỉ còn biết cầu mong Hương linh các anh Siêu thoát, phù hộ độ trì cho gia đình các anh luôn đc mạnh khỏe, thịnh vượng; con cháu các anh thành đạt, giỏi giang...

Xin nghiêng mình tưởng nhớ các ANH! 

11 thg 7, 2012

NHỚ MỘT NGÀY


Cứ mỗi kỳ 27/7 mình lại nhớ Anh, nguyên là xếp trực tiếp, là bạn thân của mình. Mình đã cùng Anh chinh chiến nhiều đề tài khắp Bắc, Trung, Nam. Người mà Kỳ Châu quá biết. Anh là Đỗ Trung Việt. Năm nay xin đăng bài thơ mình làm để khấn trong kỳ lễ 100 ngày mất của Anh.

NHỚ MỘT NGÀY
Khấn lễ 100 ngày Anh Đỗ Trung Việt
                              Honngv tháng 4/2004


Nhớ những ngày nắng lửa, gió bạt hơi
Tà áo lính tung bay trên đồi sỏi
Anh hoạt bát gánh trên vai đòi hỏi
Để mùa thu đọng lại nững nụ cười.

(Những ngày thử nghiệm đề tài Trinh sát âm thanh: Định vị mục tiêu cho pháo binh bằng fương fáp âm thanh trên vùng đồi tỉnh Sơn Tây (cũ) 1997 - 2000).

Thăm núi Bà Đen- Tây Ninh (đề tài A42- Sân bay Biên Hòa)
Nhớ những ngày thăm thẳm trùng khơi
Con tàu chiến chao nghiêng làn sóng bạc
Anh đứng đó ngắm Trường Sa man mác
Biển xôn xao ướp mặn tình người.

(Thực hiện đề tài Hải quân: Hiện đại hóa hệ thống chỉ huy cho lớp tàu 1241 tại Đồ Sơn, Đà Nẵng, Nha Trang, vịnh Cam Ranh, 2000 - 2002)


Thăm Ngũ Hành Sơn (núi Non Nước)- Đà Nẵng (đề tài Hải Quân) 


Nhớ một ngày cách biệt đến chơi vơi
Bao kỷ niệm fải cất vào dĩ vãng
Anh mãi mãi sống cùng năm tháng
Để lại cho đời nỗi nhớ mênh mang.

(Ngày anh ra đi: 1/2/2004 tức 11/1/Giáp Thân vì ung thư)

Phụ thêm:





Những ngày cùng Anh thăm Dinh Độc Lập (đề tài A42 Sân bay Biên Hòa)







10 thg 7, 2012

Những bài thơ về Người Lính

Mình không biết làm thơ nên chỉ có thể đưa lên đây những bài thơ của mọi người mà mình đã được đọc, cảm nhận và yêu thích nó vì trong đó có một phần tình cảm của mình.
Những bài thơ về Người Lính nhân ngày 27/7 sắp đến

THÁNG BẨY NHỚ BẠN
Nguyễn Trọng Luân
(Kính tặng hương hồn lính sinh viên ở mặt trận Quảng Trị năm 1972

Đợi mãi bạn vẫn không trở về
Để cùng nhau dự ngày vui gặp mặt
Đồng đội ngày ấy giờ thưa thớt lắm
Hội trường đầy hoa mà nước mắt tuôn trào.
Mới đó, đã hơn ba mươi năm rồi sao!
Ngày từ biệt giảng đường chưa dám cầm tay con gái
Chôn bạn nơi cửa rừng, trong balô còn lại
Tấm ảnh nhỏ nhoi cô bạn gái cùng trường...
Vẫn còn đây những góc phố, con đường
Đêm chia tay, mặt trận đầy súng nổ
Cùng hát “Chiều Mátxcơva” trước khi vào Thành cổ
Khúc hát lặng rồi, vượt Thạch Hãn luồn sâu...
Bao người ngã xuống ngay sáng hôm sau
Những đứa bạn cùng trường chung ngày giỗ
Hoa phượng ơi, mùa hạ về cháy đỏ
Trẻ mãi lời ru nơi đồng đội tôi nằm...




ĐIỂM DANH ĐỒNG ĐỘI
Nguyễn Trung Kiên


Năm hàng dọc – những mộ bia đứng thẳng
Một hàng ngang – kia lau trắng cuối trời
Ba mươi năm! Nay điểm danh lần nữa
Những đứa – những thằng biền biệt xa quê!

Đâu hết rồi! Đời lính trẻ ngông nghênh
Ba lô cóc ôm cả hồn danh tướng
Da ngựa bọc thây – “nhân gian bất kiến…”
Tao nhớ tụi mầy như nhớ giai nhân!

Mãi mùa xanh – mãi hai mươi tuổi Trường Sơn
Thằng Hiển - Cần Thơ, thằng Hùng - Kinh Bắc
Cung đường ngày xưa bom rơi trụi lá
Bồi đắp máu xương nay đã xanh màu

Tao trở lại đây màu trắng trên đầu
Men rượu trắng mỗi năm mẹ khóc
Những đứa con gái trắng trinh như ngọc
Thiếu phụ buồn! Trắng song cửa chiều hôm

Đâu hết rồi! Những “mi – tớ – chi – mô”
Khi cất giọng cả ba miền góp mặt
Về đây uống cùng tao chung rượu nhạt!
Như ngày xưa chia sớt miếng rau rừng



Chiều Trường Sơn lộng gió đại ngàn
Hồn lính trẻ – đồng đội già khóc bạn
Thằng mất tuổi tên – đứa không còn xác!
Đất nước nầy hạt bụi hóa linh thiêng

Hàng dọc – hàng ngang, đồng đội điểm danh
Những nấm mồ xếp hàng ra trận
Nén nhang trắng khóc tụi mầy lần cuối
Mai gặp nhau rồi… cùng thét xung phong!


Rừng ơi!
Nguyễn Thị Hồng Ngát

Em đã hiểu rằng từ khi biết yêu anh
Cái cảm xúc ban đầu thật đẹp
Anh bộ đội có cái nhìn chân thật
Mọi gian truân không xoá nổi nét cưới

Khu rừng gai đêm ấy mưa rơi
Lá cây ướt mà đất rừng không ướt
Anh hái cho em trái me chua ngọt
Và nói về những chuyện mai sau…

Dòng suối trong rừng nước xanh bóng rêu
Bom rơi xuống làm chết bao nhiêu cá
Anh đã quen còn em thấy lạ
Tiếng ầm ì giữa tiếng xe- tiếng bom

Ơi nhưng khu rừng trên dãy Trường Sơn
Nơi tôi đến giữa những năm tuổi trẻ
Giữa những năm đạn bom khói lửa
Và đâu hay tôi có một mối tình…


 Một mối tình trong năm tháng chiến tranh
Giữa khốc liệt vẫn mang nhiều thơ mộng
Anh bộ đội áo sạm đen khói súng
Và cô văn công đứng hát trước bom thù

Những lúc yên bình đi dạo dưới rừng thu
Chợt quên tiếng bom chỉ còn nghe rừng hát
Rồi bỗng đâu bắt gặp trong ánh mắt
Trong muôn người bắt gặp một bàn tay

Suốt những năm dài cho đến hôm nay
Đã đi hết một đoạn đời tuổi trẻ
Vẫn giữ mãi cái nhìn chân thật quá
Và dư âm về những cách rừng già

Lúc vui buồn hay nhớ đến Rừng ơi!


 Lính mà em
 
Em trách anh sao gửi thư chậm thế,
Em đợi hoài sẽ giận cho xem.
Biên thư cho em bao giờ anh muốn thế,
Hành quân đường dài đấy chứ.
Lính mà em!

Anh gửi cho em mấy cành hoa dại,
Để làm quà, không về được em ơi,
Không dạo mát nửa đêm cùng em được,
Thôi đừng buồn em nhé.
Lính mà em!

Hẹn nghỉ phép, anh cùng em dạo phố,
Tay chiến binh đan đầu ngón tay mềm,
Em xót xa đời anh nhiều gian khổ,
Anh chỉ cười và nói:
Lính mà em!

Qua xóm nhỏ anh ghi dòng lưu niệm,
Trời mưa hai đứa đứng bên thềm,
Anh che cho em khỏi ướt tà áo tím,
Anh quen rồi, không lạnh.
Lính mà em!

Anh kể chuyện hành quân và gối súng,
Trăng đêm đầu không đủ viết thư đâu,
Biên thư cho em nét nhòe như vụng.
Hiểu giùm anh, em nhé!
Lính mà em.

Ghét anh ghê, chỉ có tài biện luận,
Làm người ta thêm nhớ thương nhiều.
Em xa lánh những ngày vui trên phố,
Để nhớ người hay nói
“Lính mà em”.


Nếu kg được làm nhà thơ, kiếp sau tôi sẽ làm con chó!


Posted on Thứ sáu, ngày 06 tháng bảy năm 2012
Nguyễn Văn Thiện

Thật thế đấy, bởi vì làm thơ hơi bị sướng! Mà khỏi phải nói rồi, làm chó thì hơi bị… nhục, nhưng chó có cái hay của chó! Vì thế, tốt nhất là kiếp nào cũng xin làm thơ, nếu không được làm thơ thì mới xuống làm chó.

Làm thơ, tức là làm nhà thơ í. Mặc cho bọn rỗi hơi nào đó hò hét rằng biển Đông sắp về tay thằng bạn, mặc cho bọn hết việc nào đó đội mưa đội gió đi biểu tình, mặc cho bọn ngu si nào đó ca cẩm về kinh tế xuống dốc hay xuống vực… mặc xác, mặc xác, mặc xác… Nhà thơ tui ngồi nhà rung đùi mần thơ. A ha, máy tính của nhà thơ sẽ chạy vèo vèo, thơ đăng lên phấp phới, chả bị bố con thằng nào chặn tường lửa cả! Tường lửa chỉ dành cho bọn phản động truyền bá tư tưởng tầm phào, rỗi hơi mà chặn nhà thơ?!

Tui sẽ viết rằng, quê hương tui đẹp lắm, đẹp gấp vạn lần quê thằng khác…

Tui sẽ viết rằng, đất nước tui bình yên hạnh phúc lắm, gấp vạn gấp tỉ lần đất nước khác…

Tui viết tiếp rằng, nhân dân tui lam lũ một nắng hai sương mà hiền lành chất phác vô cùng, hơn hẳn nhân dân chỗ khác …

Tui cũng sẽ viết rằng, tui sống đây là nhờ ông nọ bà kia bú mớm nuôi dạy nên người chứ không phải như những đứa nhà thơ khác

Rồi tui nói luôn, đất nước này trưa hè gió quạt, mùa đông ấm áp, ra đường gặp ai cũng muốn ôm hôn, thấy mặt ai cũng nhân từ, không có bọn ma cô kẻ cướp, nghiện ngập đĩ điếm tuyệt đối không…

Nhân thể tui “trường ca” luôn, ơ hờ về biển đảo quê tui, rằng đảo nọ đảo kia liền một dải là khúc ruột thân thương, là không bao giờ mất… ơ hờ luôn về biên giới phía bắc phía nam nơi nào cũng vững vàng chắc chắn, và thế là nhân tiện tui bùi ngùi sa nước mắt...

Khi đã đủ một “độ dày sáng tạo” rồi tui sẽ tổ chức hội thảo rầm rộ, thuê và nhờ người viết bài nâng tui lên thành hàng thi tiên thi thánh, rồi Lí Bạch rồi Đỗ Phủ rồi Nguyễn Du, Nguyễn Khuyến gặp tui sẽ phải cúi đầu sa lệ vì tài thấp phận cao…

Dĩ nhiên đứa nào dám mở miệng chê thơ tui thì tui sẽ chửi và thuê thêm vài thằng thợ chửi nó chửi lại, biết đứa nào chửi to hơn mà nói?

Bạn đọc thấy mần thơ như tui sướng không? Sang trọng không? Hoành tráng không?

Tất nhiên, tui sẽ an nhàn sung sướng tận hưởng hết kiếp này, số kiếp của một nhà thơ. Còn nếu kiếp sau không được làm thơ nữa thì dứt khoát tui sẽ làm chó, một con chó tự do không bị rõ mõm, và tui sẽ sủa, đúng như tui làm thơ kiếp này…
Nhiệt liệt…
Nhiệt liệt…

Nguyễn Văn Thiện