10 thg 9, 2012

Còn chịu được

    Chuyện kể một đôi vợ chồng nọ, Ông chồng vốn là giám đốc 1 cty TNHH. Một hôm một cậu nhân viên trong cty nhìn thấy Giám đốc mở cặp ra và để lộ 1 bức ảnh phụ nữ. Đánh liều cậu ta bèn hỏi giám đốc: ảnh đó là ảnh ai, giám đốc liền trả lời: ảnh vợ tớ. Nghe vậy, cậu ta liền thán phục: lãng mạn thật! lãng mạn thật! và nhiều lần sau cậu ta vẫn nhìn thấy bức ảnh ấy mỗi khi giám đốc mở cặp ra.
     Một lần trong khi giám đốc đang ngồi bần thần suy nghĩ việc gì, cậu đánh liều xin phép hỏi sếp: - Sếp cho em hỏi tý nhé. - Cậu hỏi gì? - Em thấy giám đốc quá yêu vợ nên lúc nào cũng mang ảnh vợ đi theo à. Do quá nhiều lần cậu ta đều hỏi câu ấy nên giám đốc đành phải cho cậu ta biết sự thật như sau:
    Do vị trí công việc nên tớ rất bận rộn và rất nhiều lần gặp phải tình huống khó xử và khá rắc rối trong việc giải quyết công việc cơ quan. Vì vậy mỗi khi gặp công việc rắc rối, bứt đầu bứt tai và khó vượt qua được cơn stress tớ lại mang ảnh vợ ra nhìn để tự cảnh báo với mình rằng: Đến hơn 2 chục năm rồi mình còn chịu đựng được bà này nữa là những việc cỏn con của cty như thế này thì nhằm nhò gì mà kêu khó!!!!!!!

Dân mình còn nghèo lắm, khốn khổ lắm


(honngv)-Té ra Văn Công Hùng cũng có suy tư y như mình trong bài HỠI AI CÒN CHÚT LƯƠNG TÂM của mình đã đăng ngày 7/9. Và mình tin chắc đại đa số dân ta đều nghĩ vậy. Chỉ còn ngó các vị 'lao đao' mần ra răng hề.

TÉ RA DÂN MÌNH CÒN NGHÈO LẮM, KHỐN KHỔ LẮM
Cọp từ Văn Công Hùng blog vào lúc 10:04:00 ngày 9/9/2012

Hôm nọ mình xem tivi thấy đồng chí tổng bí thư đến thăm một xã nghèo nào đó ở Nghệ An thì phải, đồng chí mặt cười rất tươi như vốn có bảo đại ý xã nghèo mà như thế này thì oách quá. Đồng chí đi qua thấy bao nhiêu điện đường trường trạm, ô tô chạy veo véo. Ở đây dân thu nhập bình quân gần 10 triệu/ năm (đoạn này mình nhớ láng máng, nếu sai thì xin lỗi) là... khá rồi. Nghe mà rưng rưng các bác ạ.
 
Đến chiều thấy có tờ báo đăng bài "chuồng" học, chụp mấy cái phòng học mà nếu ai dám gọi đấy là phòng thì một là có vấn đề về IQ, hai là phải sửa lại từ điển. Tờ báo này gọi là chuồng, mình nghĩ còn lâu mới được gọi là chuồng, ấy là nói mấy cái chuồng bò chuồng lợn chuồng trâu ở nông thôn, chứ mấy cái gần gần chuồng như cái lồng chim của người thành phố thì nó ngạo nghễ chấp cái chuồng học kia hàng vạn lần. Mà cái nơi có chuồng học ấy cũng gần chỗ TBT thăm thôi. Sao giờ lại có cái loại cán bộ dại thế nhỉ, hà cớ gì không đưa "cụ" vào chỗ chuồng ấy cho cụ biết cụ tỉ để... gió bớt thổi đi.
 2 hình trên mượn trên mạng, báo Dân Trí
Chưa hết, đang kỳ nhập học, rất nhiều mảnh đời thương tâm của các cháu học sinh hiện ra. Xin nói ngay, học sinh là loại đã đỡ khổ rồi đấy, còn được đi học, chứ còn nhiều thân phận đau khổ hơn nhiều đang lẩn quất quanh ta.

Ấy là cậu tân sinh viên quân sự với 30 nghìn và cái xe đạp mượn đạp 300 cây số đi thi, và may là cậu được quý nhân phù trợ, đến mấy quý nhân, từ anh cảnh sát ở Thường Tín cho đến bộ trưởng quốc phòng để giờ cậu được là tân sinh viên học viện quân sự tăng thiết giáp. Tin chắc cậu sẽ là một sĩ quan tốt, sẽ không đi... hỗ trợ cưỡng chế như huyện đội Tiên Lãng đã làm.

Ấy là một cô bé phải bán mái tóc của mình lấy 500 ngàn để nộp học phí nhập học lớp 10, mà còn trích lại 25 ngàn để mẹ mua gạo cho mấy ngày. Ai thế nào không biết, tôi đã khóc khi đọc cái tin này. Con mình dỗ như dỗ gì để nó ăn thêm cho một miếng, đằng này bán tóc nộp học và đưa tiền cho mẹ mua gạo???

Ấy là một cậu bé ở ngay Hà Nội đậu thủ khoa trường Đh Dược. Vấn đề là cậu nghèo đến mức đi cái xe đạp từ thời... ông để lại. Nó chằng đụp mọi nhẽ, đến nỗi ông bí thư thành ủy Hà Nội phải tặng em một cái xe đạp.

Là nói học sinh, sinh viên, "tầng lớp trên" của xã hội. Và cũng mới chỉ mấy trường hợp gần đây, chứ còn bao nhiêu người lặng lẽ khuất lấp đang vật lộn với miếng ăn hàng ngày, những miếng ăn khổ nhục đau đớn nhưng cũng là hạnh phúc của họ.

Trong khi ấy, các bác toàn nói chuyện tái cơ cấu, chuyện nghìn tỉ vạn tỉ, xây những tượng đài hàng mấy trăm tỉ... mà rồi nó cứ rơi tõm vào đâu...

Hồi đi học CCCT nhé, mình có thắc mắc với GS là thưa thầy, đã kinh tế thị trường thì làm sao còn định hướng được ạ, nó chỉ có thị trường định hướng nó được thôi. Thầy bảo thì thế nên anh mới phải đi học. Bảo vâng đi học nên em hỏi thầy. Thầy bảo thì tôi cũng vẫn còn... đang học đây...

Định hướng gì thì định hướng, dân phải không được khổ cái đã, thưa các bác. Nhà cháu nói thế có gì sai không ạ?

9 thg 9, 2012

Một thời khốn khổ (tiếp)

Trước đây đã có 1 bài cùng tựa đề này. Nay xin đăng tiếp. Lứa ta quá quen thuộc với những hình ảnh khốn khổ này. Tự hình ảnh nói lên tất cả.











8 thg 9, 2012

Nổi bão


Rút từ trên Nét

     Mấy hôm nay Sài Gòn mưa sướt mướt. Thường buổi sáng ra hửng hửng được một tí dưng đến độ trưa trưa, mây đen lại vần vũ kéo đến như báo hiệu một điều gì đó bất thường của thời tiết. Giống như mọi người, anh đóe tin chương trình dự báo thời tiết của VTV1. Hàng ngày, anh vưỡn nghểnh cổ lên chờ xem có ánh chớp nào xẹt qua, có cây cầu vồng cổ tích nào bắc qua cơn mưa hay chí ít, có tia nắng nào le lói sau cơn bão không?
    … Mỗi lần bão đến, anh lại nhớ câu truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh. Đóe phải anh nhớ câu truyện này vì chi tiết nó hay, mà vì cô giáo lớp 2 hồi đó rất....xinh, kể chuyện rất truyền cảm! Đâm ra anh thích.
      Mà truyện Sơn Tinh - Thủy Tinh thì các bạn biết rồi đấy. Truyện cũng đóe có gì, Sơn Tinh và Thủy Tinh là hai thằng đại diện cho hai trường phái...võ lâm khác nhau. Với quan niệm về võ học và tư duy chiến thuật khác nhau.
     Trong khi Sơn Tinh tựa thế núi làm trọng, oai nghiêm cưỡi voi rừng mà sang thì Thủy Tinh, hướng ra biển anh dũng, đầu đội càn khôn, chân đứng vững cưỡi thuyền rồng vượt sóng.
 
     Hai bạn này vốn từ trước đóe bao giờ chạm mặt. Hoặc nếu có chạm mặt cũng đóe bao giờ cãi nhau vì một ông thì thao thao trồng cây nuôi rừng, còn một ông thì khăng khăng vươn chèo vượt sóng. Căn bản là rất tốt.
     Dưng thế đóe nào, bạn anh, thằng Hùng Vương (thằng này, chắc các bạn ít nhiều đã biết tiếng qua câu truyện "Họp Lớp" - thằng này là bạn cùng lớp với anh, tên Hùng, bố tên Vương, nên có biệt danh là Hùng Vương. Các bạn đừng nhầm với Vua Hùng, chỉ đơn giản là trùng tên thôi) lại có đứa con gái Mị Nương, nhảy đẹp như Hoàng Thùy Link, bưởi to như Thủy Top, da trắng như Ngọc Trinh và chân dài như cái con người mẫu vừa đi bán dâm tên là gì ấy nhỉ, sorry các bạn, anh già rồi, giờ đóe nhớ được nhiều tên. Nói túm lại là con bé con nhà thằng Hùng nó rất đẹp. Mà kể cả nó đóe đẹp đi chăng nữa thì nếu lấy nó xong, hai bạn Sơn Tinh và Thủy Trùng (nhầm, Thủy Tinh) cứ xác định mẹ nó luôn là được cai quản cả cái Âu Đựng Lạc (gọi tắt là Âu Lạc).
 
     Vấn đề nó nằm ở chỗ cái Âu Lạc hay còn gọi là Âu....Đậu Phộng nếu bạn nào ở phía Nam nào lèm bèm anh viết văn đặc giọng vùng miền làm các bạn đóe hiểu. Các bạn biết uống bia đều biết, có bia mà đóe có đậu phộng là vứt, uống bia mà không có lạc nó nhạt mẹ mồm. Lạnh lạnh, bia với lạc rang, vừa rẻ vừa ngon, Anh thích. Do vậy vì vấn đề Âu Lạc nên anh xin khẳng định dù đứa con anh Hùng Vương, bạn anh, tên xấu như ma (thời này đóe ai đặt tên con là Nương với Rẫy ("tương" với "giãy" thì còn được ), thì hai thằng ku Sơn Tinh và Thủy Tinh cũng lao vào, mắt sáng như hai cái đèn pha con 530i vừa bị tạt sơn của bạn Linh Pờ Phum.
    Con chỉ có một, Âu Lạc cũng đóe có hai, nên đương nhiên anh Hùng, bạn anh phải làm giá. Trong email gửi cho hai thằng Sơn và thằng Thủy bạn anh có dặn.
     "Sơn, Thủy hai thằng con bố!
     Bố nói thật, bố thích cả hai thằng bọn mày. Nếu anh Cường, bạn bố đóe làm đến tựn Bộ Tư Pháp thì bố mày nhắm mắt cho con Nương nó lấy cả hai thằng. Một thằng Hai Tư Sáu, một thằng Ba Năm Bảy. Chủ Nhật thì....hế hế, bọn mày để nó về dọn nhà cho bố (tiên sư thằng nào nghĩ bậy!!!). Lấy hai thằng, bố vừa có thịt nai và tôm hùm. Bố bỏ thằng nào bố cũng tiếc cả.
     Tuy nhiên, bố và hai thằng cũng sợ phạm pháp bỏ mẹ! Vậy nên để tránh cho cả bố và cả hai chúng mày không đi tù vì vi phạm phải điểu 147 Bộ Luật Hình Sự về chế độ một vợ, một chồng, nên bố đề xuất: Nội trong Q3 năm 2012 (chậm nhất là Q4) thằng nào mang voi chín ngà, gà chín cựa, và ngựa chín hồng mao đến dâng bố thì bọn mày nghiễm nhiên được cưới con Nương.
      Bố hai thằng
      Vương!"
     Nhận được thư, thằng cu Sơn Tinh cười phá lên: Ôi đệt, tưởng ông già vợ đòi Ngân hàng 9 tỷ, Công ty chứng khoán 900 triệu hay Công ty khai khoáng đang có 9 dự án liên doanh thì khó chứ mấy con voi lởm này, anh sai mấy thằng đệ, đang làm kiểm lâm nó bắt cho. Khó đóe gì. Voi Buôn Đôn bảo vệ chặt thế, Tê Giác lạc sân bay, cả nước nó biết anh còn giết được. Mấy con này.... muỗi!
    Nói đoạn, Sơn Tinh đi ngủ, đóe quan tâm đến bức thư đểu của bố vợ tương lai nữa.
   Trái ngược với Sơn Tinh, Thủy Tinh vốn dĩ đóe phải nhà trâm anh thế phiệt theo kiểu trồng cà phê, phá rừng, làm rẫy nên cả đời có biết con voi là con đóe gì. Nếu không phải trên báo nó vừa đăng vụ giết voi và chụp ảnh con voi chết thì đến giờ bạn Thủy Tinh cũng đóe biết con voi nó màu gì chứ đừng nói hình dạng nó ra sao.
    Thủy Tinh lầm bẩm: "Chắc thằng ôn Sơn Tinh...chạy thầu rồi! Chứ không chạy thầu thì làm đóe gì đến mức mởi thầu 3 gói thì đến.....cả 3 gói ở mẹ trên núi. Thử cho bố mày Bạch Tuộc chín vòi Tôm Hùm chín càng hay cá mập chín vảy đi. Bố chấp bọn mày một mắt".
    Thủy Tinh cho điệu hai thằng tôm hùm, một thằng An Ninh Nội Địa và một thằng An Ninh Ngoại Biên vào cung. Sau một hồi mưu tính kế, Thủy Tinh tuyên bố: "Ta thân làm vua nước, danh làm vua nước, không lý gì ta không cưới được...bé Nương, đóe có lý gì không phải một mình ta một....Âu Lạc" dưng vô phúc gặp phải quả "thầu".... bố láo, nay ta quyết định chiến đấu. Đóe thắng được thầu thì cũng không được.... thua thầu.
    "Hai thằng tôm hùm, "bơi" thẳng ra bên hông nhà hát Thủy Cung, bắt ngay thằng ôn Kiểm Lâm đệ thằng Sơn Tinh lại. Sau khi bắt xong, phong tỏa toàn bộ đội trưởng, đội phó Kiểm lâm toàn quốc lại. Đóe có Kiểm Lâm, xem thằng Sơn bắt... voi kiểu gì ".
    Thủy Tinh cười mỉm, nhấp miệng một ngụm trà: "Anh đóe thắng thầu, thì mày cũng đóe có gì mà nộp thầu, em ạ" .
    Đương nhiên, Đội trưởng đội Kiểm lâm và một loạt đội phó bị khống chế đến tai Sơn Tinh. Sơn Tinh mỉm cười tổ chức khẩn trương một cuộc họp thông báo:
    "Hoan nghênh hai bạn tôm hùm đã làm rất tốt công việc của mình. Việc nhanh chóng đưa Kiểm Lâm ra ánh sáng sẽ nghiêm trị tội giết voi và từ nay, sẽ không còn ai dám coi thường luật pháp nữa".
    Dân tình vỗ tay rào rào ủng hộ bạn Sơn.
    Bạn Sơn cười nồng ấm rồi nói tiếp:
    "Tuyên dương là vậy, tất nhiên xin được nhắc cho hai bạn tôm nên nhớ: việc chính của hai bạn đóe phải bắt Kiểm Lâm.
    Thứ nhất, việc bạn Tôm Hùm Ngoại Biên can dự vào sự việc thuần túy kinh tế là sai con mẹ nó rồi!
    Thứ hai, sự việc bạn Tôm Hùm Nội Biên bắt sót con tép đầu đàn làm lộ toàn bộ chiến dịch. Rượu phạt, Dao Găm và sợi dây treo cổ anh đã sẵn sàng cho các bạn tự xử.
    Quân lệnh của anh, đóe đùa!"
    Tất nhiên, bạn Thủy cười tươi, nhấp một ngụm cafe G7 cho sảng khoái tinh thần, Thủy nói: "Cho truyền thằng Tép vào! Truyền đi thông báo, đã bắt được Tép! Chuyển Tép sang Ngoại Biên, cách ly hoàn toàn con Tép này khỏi khu vực quản lý của Tôm Hùm Nội Biên để bảo toàn vây giáp cho Tép.
    Toàn bộ lời khai của Tép sẽ được dùng để chống lại thằng Sơn trong việc phát triển vô tội vạ đội tàu thuyền oánh cá xa bờ. Oánh trực tiếp vào năng lực và tầm nhìn xa của thằng cu Sơn chú tưởng cứ từ núi xuống hôm trước hôm sau là oánh cá được ngay à".
    Nhấp tiếp một ngụm cafe, Thủy nói: "Sơn đánh giá anh thấp quá đấy Sơn ạ! Anh chỉ cần 48 giờ để thả Tép, thì cũng chỉ cần đến từng đấy thời gian để gọi Tép về thôi! Và chú đừng quên, anh là Thủy Tinh! Anh là Vua Nước!"
    Ngoài kia trời vần vũ! Cơn bão lại sắp nổi lên! Cơn thịnh nộ của thiên nhiên đang hình thành. Đặt ly trà xuống, Sơn Tinh lại cười. Nụ cười điềm tĩnh như mọi khi: "Cho gọi bảo vệ rừng phòng hộ vào! Hãy đánh thế trận, Hỏa Thiêu Xích Bích".
    Sơn Tinh: Bắt được Tép rồi à? Tốt, vậy khi nào qua phao số 0 thì giao lại cho Tôm Hùm Nội Địa nhoen!
    Chú cứ yên tâm, anh sẽ điều tra ra ai là người đưa Tép vượt qua phao số 0 đúng bốn bước chân để tạo điều kiện phù hợp để Tôm Hùm Ngoại Biên vào cuộc! Bài hay lắm, dưng chú đừng quên đất liền là nhà anh.
    Nhưng với tập hồ sơ dưới đây, thì sorry các bạn! Đừng trầm trọng hóa một sự việc kinh tế! ( còn dài...).

Chuyện của cụ Bùi. Còn cụ Bùi là ai? Anh biết đéo đâu, hehe...

***
Thư giãn trong bão tố
    Hôm nọ ngồi mài đít ở Cafe Cột Cờ hóng hớt thì được ông anh, loại sao vạch nghiêm túc, kể cho câu truyện hết sức....thiếu nghiêm túc sau. Nay biên lại hầu các bạn trong khi chờ xem trời Sài Gòn mưa gió thế nào.
    Bạn Keo Biến, bạn Lọ Ruồi và bạn Bung Doã cùng đi chuyên cơ bay từ Hà Nội vào Sì Gềnh. Bạn Keo Biến thản nhiên mở cửa thoát hiểm ném ra ngoài một cọc tiền 500,000. Bạn Lọ Ruồi hỏi: "chú vứt tiền xuống dưới đấy làm gì?"
    Bạn Keo Biến trả nhời: "Em vứt xuống dưới để nếu người dân nào nhặt được cọc tiền này, họ sẽ lấy làm mừng lắm"
    Bạn Lọ Ruồi bĩu môi: "Mày ném thế thì ăn thua gì?" Nói đoạn bạn Lọ Ruồi cũng mở cửa thoát hiểm ném hai bao tải tiền xuống. "Tiền mình in được, lo đẹo!!! Ném như anh thì cả làng nó mừng!"
    Đúng lúc ấy, có em tiếp viên đi qua phục vụ nước. Bạn Bung Doã gọi em tiếp viên hỏi: "Theo cháu, chú nên ném cái gì xuống để ăn đứt thằng Keo Biến và Lọ Ruồi kia".
    Em tiếp viên thật thà: "Dạ, theo cháu thì chú cứ mở cửa ra, rồi...nhảy xuống là cả nước mừng!"

Hết chuyện!

Chuyện này bạn anh bịa ra, đóe có chi tiết nào thực. Ba bạn Keo Biến, Lọ Ruồi và Bung Dõa là bạn nào anh cũng đóe biết! chuyện thấy buồn cười thì cười, thấy muốn khóc thì khóc. Đóe hiểu thì block lại, anh đỡ phải đọc.

***
Thôi, anh phé đã nhế.

7 thg 9, 2012

Hỡi ai còn chút lương tâm

Rất nhiều hình ảnh, song thiết nghĩ chỉ cần 1 hình ảnh này đã là quá đủ. Một người bình thường còn chút lương tâm liệu có cho fép xây bảo tàng 11.000 tỷ nữa kg, hở Trời...!!!

 
11 nghìn tỉ xây bảo tàng lịch sử và bữa cơm người dân

Kinh "Nền tảng đức tin"

Bài viết của nhà văn Thùy Linh.

 
Tượng Phật trong tháp Đại Giác Ngộ (Bogaya)
Một hôm Đức Phật du hành đến nước Kô-Sa-La. Dân chúng vui mừng cung kính đến đảnh lễ Ngài. Sau đó có vài sa môn và tỳ kheo hỏi chuyện Đức Phật về những điều họ phân vân khi đạo nào cũng cho mình là chân lý. Và họ đề nghị Đức Phật cho họ biết ai tuyên bố sự thật? Đạo nào là chân lý? Đức Phật bèn giảng giải về 10 nền tảng của đức tin chân chính:
Dưới cội Bồ đề này, Đức Phật đã chứng Đạo Giải thóat
Một là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó là truyền thuyết.
Hai là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó thuộc về truềyn thống.
Ba là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó được nhiều người nhắc đến hay tuyên truyền.
Bốn là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó được ghi lại trong kinh điển hay sách vở.
Năm là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó thuộc lí lụân siêu hình.
Sáu là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó phù hợp với lập trường của mình.
Bảy là, chớ vội tin một điều gì, khi mà điều đó được căn cứ trên những dữ kiện hời hợt.
Tám là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy phù hợp với định kiến của mình.
Chín là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy được sức mạnh và quyền uy ủng hộ.
Mười là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy được các nhà truyền giáo hay đạo sư của mình tuyên thuyết.
-Này, các thiện nam tín nữ, khi nghe một điều gì, các vị phải quan sát, suy tư và thể nghiệm, chỉ khi nào sau khi kiểm nghiệm, quí vị thực sự nhận thấy: “Lời dạy này tốt lành, đạo đức, hướng thiện, chói sáng và được người trí tán thán. Nếu sống và thực hịên các lời dạy này sẽ đưa đến hạnh phúc, an lạc ngay hiện tại và về lâu, về dài” thì lúc ấy quí vị hãy đặt niền tin bất động và thực hành theo.
Xá lợi của Đức Phật ở Vịên bảo tàng Dehli
-Lành thay, lành thay, hỡi dân tộc Ka-la-ma như mười đức tin nền tảng mà Như Lai vừa giảng dạy cũng như những điều vừa thảo luận: chỉ khi nào quí vị suy tư, chiêm nghiệm và nhận thức xác đáng điều gì là chân chính, lợi ích cho mình và người khác rồi hãy đem lòng tin tưởng và làm theo. Đó là tiêu chuẩn của đức tin chân chính, các vị nên học hỏi.
Trên đây là tóm lược “Kinh Nền Tảng Đức Tin” mà Đức Phật đã tuyên thuyết và khai thị cách đây hơn 2500 năm. Một bản kinh dạy con người không rơi vào sự u mê, nhẹ dạ, bảo thủ, cực đoan, giáo điều…mà đến giờ vẫn còn nguyên giá trị lớn lao. Tiếc rằng đến lúc này khi nhân loại đã đứng ở đỉnh cao văn minh với những tiến bộ vượt bậc của khoa học và văn hóa thì ở nước ta nhiều người, nhóm người vẫn cực kỳ bảo thủ, giáo điều và áp đặt niềm tin lên người khác không những bằng lời răn dạy ấu trĩ, cực đoan, thiếu khoa học mà còn bằng nhiều thủ đọan thấp hèn, kể cả dùng bạo lực. Tiếc thay, tiếc thay!

Gần đây khoa học đang đặt ra câu hỏi: “Phải chăng Einstein đã sai?” nếu một Neutrino Nhanh-hơn-ánh-sáng có thể đang khẳng định điều đó. Và đây là bài viết của tác giả Hiếu Tân: “Theo báo cáo một tổ các nhà  khoa học châu Âu đã ghi được một loạt các hạt hạ nguyên tử gọi là neutrino chuyển động cao hơn tốc độ ánh sáng một chút. Theo thuyết tương đối hẹp của Einstein, điều này không thể xảy ra vì ánh sáng di chuyển với tốc độ 299 km một giây, nó là vật duy nhất có thể đi nhanh như thế (….) Nếu những người châu Âu mà đúng, thì Einstein không chỉ sai mà còn không có một manh mối nào hết. Những hạt có thể chuyển động nhanh hơn ánh sáng về thực chất là chuyển động ngược thời gian, nó khiến cho câu nguyên nhân và kết quả trở nên lỗi thời (…) Phần lớn các hạt neutrino vẫn tiếp tục di chuyển, nhưng chỉ một số ít, hoàn toàn do ngẫu nhiên, bị chặn lại bởi một trong những máy phát hiện neutrino của đài quan sát Gran Sasso, nằm trong một đường hầm sâu dưới đất, bên dưới dãy Apennine của Italy. Và khi hai phòng thí nghiệm đồng thời quan sát, hóa ra các hạt đã đi một hành trình 450 dặm (724 km) nhanh hơn một tia sáng có thể đi 0,0025% (tức là nếu ánh sáng có thể xuyên qua núi)…Phần nhỏ của một giây không phải là nhiều, nhưng nó đủ để lật nhào một thế kỷ vật lý học đã được thiết lập vững chắc, viết lại những cuốn sách giáo khoa và ném các khoa của những trường đại học lớn trên toàn thế giới vào một tình trạng kích động tập thể. Tóm lại, nó thật sự quan trọng….Lịch sử khoa học đầy rẫy những tuyên bố mà cuối cùng tỏ ra là sai, nhưng có một số ý tưởng quá quắt cuối cùng lại hóa ra là đúng. Lấy ví dụ vật chất tối, một thứ vật chất bí hiểm, vô hình, nặng hơn những ngôi sao nhìn thấy được và các thiên hà một hệ số 10 trên 1. Khi nó được đưa ra lần đầu tiên trong những năm 1930, không có ai tin cả. Khi nó tái xuất hiện trong những năm 1960, mọi người cười. Nay nó được công nhận một cách vững vàng như một bộ phận cơ bản của vũ trụ…"Dựa trên kinh nghiệm quá khứ, những kết quả này có thể là sai" - Adam Frank viết trên NPR. org, nhưng chắc chắn sẽ là một đột phá ngoạn mục nếu chúng được chứng minh là đúng".
Thế đấy. Đến uy tín của nhà bác học vĩ đại Einstein, người phủ trùm lên hầu hết các nghành khoa học của thế kỉ 20 còn đang bị lung lay trước những thí nghịêm khoa học mới đây thì có gì được gọi là “bách chiến bách thắng” không thể tranh luận, bàn cãi, thay thế?
Đạo Phật còn một câu thật hay mà nhà cầm quyền và những người đang điều hành đất nước nên nhớ: “Hồi đầu thị ngạn”- Quay đầu là bờ.
Hãy học Myanma…
  
Được đăng bởi thùy linh vào lúc Thứ bảy, tháng ba 17, 2012

6 thg 9, 2012

Mưu bẩn


(honngv)- Trước đây, với lòng bái fục và kính trọng sâu sắc, mình đã nhặt trên Nét và đăng lên blog này 1 bài về chuyến tâm nguyện nhất bộ nhất bái của sư thầy Thích Tâm Mẫu. Nay ngao du trên mạng thấy bài này, xin đăng lại tuy kg còn fù hợp về thời gian, nhưng ý nghĩa thì vẫn còn nguyên bản với mục đích kg hề muốn tranh luận, áp đặt mà chỉ là nêu lại 1 tư duy khác, góc nhìn khác trên cùng 1 sự kiện, của 1 nhà văn có uy tín và ít nhiều đã tìm hiểu đạo Phật.

Mưu bẩn
Thùy Linh
 
 Người Tây Tạng bái lạy trong lúc đi hành hương
Hơn tuần nay dư luận ầm ĩ chuyện “đệ tử” của thầy Thích Tâm Mẫn cư xử côn đồ với những người đi đường trong thời gian thầy thực hiện tâm nguyện nhất bộ nhất bái từ thành phố Hồ Chí Minh ra đến Yên tử, nơi phát nguồn trường phái Trúc Lâm Yên Tử của Phật hoàng Trần Nhân Tông.
Mình đọc trên FB có rất nhiều sự nghi ngờ, lên án và dè bửu không chỉ bản thân thầy Thích Tâm Mẫn như là “sư quốc doanh”, “sư hổ mang”…Và đáng sợ hơn là nhiều người không tiếc lời nói xấu về đạo Phật, Phật pháp, nghi ngờ các bậc chân tu và chính đạo Phật. Ngay từ đầu mình đã có một niềm tin không thối chuyển về thầy Thích Tâm Mẫn và hành trình gian nan, vất vả của thầy trong mấy năm qua.
Nếu ai đã từng thực tập cách lạy Phật của người Tây Tạng thì sẽ hiểu gian nan của sự phát nguyện này. Mình đã từng tới Bodhgaya và tận mắt chứng kiến những bậc chân sư hành hương đến nơi Phật Thành đạo bằng hình thức tam bộ nhất bái. Cũng đã thấy từng đoàn các vị sư Tây Tạng tới chiêm bái và lạy Phật nơi đây. Trong lúc các quí thầy và các Phật tử khác thong dong thiền hành quanh Tháp Đại giác ngộ, thì các vị sư Tây Tạng vất vả như đang thực hiện một môn thể thao nặng. Trước đây mình đã thử lạy kiểu này và chỉ được 10 cái là phải dừng nghỉ. Để quì lạy như vậy là một hành động không hề dễ dàng, nhất là trên quãng đường xa, trong điều kiện thời tiết thất thường mưa nắng. Mình thực sự kính trọng và khâm phục thầy Thích Tâm Mẫn khi thầy đã làm được một việc tưởng như không thể. Ai không tin cứ thử quì lạy theo cách Tây Tạng sẽ hiểu thế nào…Cho nên:
-Nếu đây là “màn trình diễn” như nhiều người nói thì thật hồ đồ. Liệu có ai bỏ thời gian, công sức, và đáng nói nhất là sự kiên trì bất thối chuyển với sự khổ sở, mệt mỏi, vất vả vô chừng từng ấy năm? Mình tin không ai có màn "trình diễn" đỉnh cao như vậy. Chỉ có các bậc chân tu dành trọn đức tin và sức lực của mình cho con đường quí thầy đã chọn mới có thể thực hiện được. Chỉ có đức tin mãnh liệt mới mang đến cho quí thầy một nghị lực phi thường để làm một hành trình chưa từng có ai làm nổi ở Việt Nam.
-Nếu quí thầy là người chỉ cốt thực thi “nhiệm vụ” nào đó được giao phó thì càng không thể. Đây là nhiệm vụ “bất khả thi” trên phương diện thông tục.
-Nếu chính quyền thực sự vì đạo pháp, hay ít ra vì sự nghiêm minh của pháp luật hoàn toàn có thể ngăn chặn hành vi bạo lực của đám du côn này. Chính quyền hoàn toàn có thể (và phải làm vì trách nhiệm) để giải đáp sự hoài nghi và dư luận xấu xôn xao trong nhân dân. Nhưng họ đã không làm. Vì sao? Các bạn có thể hình dung và tự trả lời phần nào nỗi nghi vấn của mình rồi...
Vậy nên:
-Mình hoài nghi và hoàn toàn không tin những kẻ dẹp đường, đánh người là những “đệ tử” của thầy Thích Tâm Mẫn. Họ nhân danh để làm một việc không trong sáng. Còn tại sao họ mượn danh để làm một việc kỳ quái và thất đức như vậy thì hạ hồi phân giải. Thầy đang trong hành trình phát nguyện và nhất tâm thực hiện tâm nguyện đó nên đừng yêu cầu thầy cư xử như một người bình thường là tự bào chữa cho mình. Chữ Nhẫn thầy đang dùng hữu hiệu vừa là giúp thầy hoàn thành sứ mạng cao cả do thầy tự lựa chọn, vừa tránh những qui kết (rất có thể xảy ra) nếu thầy bỏ dở chừng, đôi co với họ như những người tầm thường chúng ta hay lựa chọn trong trường hợp này.
-Mình hoài nghi và tin là có kế hoạch mờ ám đứng đằng sau những kẻ bặm trợn này. Vì sao họ làm như vậy và vì sao lại cư xử kỳ cục như vậy thì sau này sẽ sáng tỏ?
Thật kinh khủng khi ai đó trong nỗi bất lực đã lựa chọn phương pháp đối xử như vậy với một bậc chân tu. Họ đã phỉ báng không chỉ thầy Thích Tâm Mẫn mà còn phỉ báng đạo Phật. Họ có biết đã làm một việc tội lỗi lớn nhất mà đạo Phật khuyên nên tránh, là phá hoại đạo pháp, tăng đoàn? Họ có biết cái quả đắng nào đang chờ họ ở phía trước không?
Xin những ai chưa rõ ngọn ngành đừng nên vội chỉ trích, chê bai, thóa mạ…hay có những hành động phụ họa với mưu đồ đen tối của một thế lực đen tối nào đó?
Xin mọi người hãy tin nhân quả và đừng tạo nghiệp ác hay khẩu nghiệp.
Xin cám ơn!

Rút từ blog của thuylinh

Socrates

Các bạn K14 chắc ai cũng biết triết gia Socrates, một nhà hiền triết thời cổ Hy Lạp. Một số bài đăng trong blog K14 cũng đã từng tham khảo đến cái tên Socrates. Quốc thực sự ưa thích tính hài hước qua những câu nói và những mẩu truyện về triết gia Socrates.
1/ Ông đã nói:
“Với mọi ý nghĩa của hôn nhân. Nếu bạn lấy được người vợ tốt, bạn sẽ hạnh phúc. Nếu bạn lấy được người vợ tồi, bạn sẽ trở thành một triết gia”
(“By all means marry. If you get a good wife, you'll be happy. If you get a bad one, you'll become a philosopher”).
2/ Socrates với 3 nguyên tắc
Socrates là nhà hiền triết thời cổ Hy lạp, có rất nhiều môn đệ, ông ta nổi tiếng thời xưa vì những lý luận, triết giải các vấn đề khó khăn trong cuộc sống của người đương thời, qua quan niệm nhân sinh và vũ trụ của ông ta.
Một hôm để tìm hiểu thiên nhiên, ông ta dẫn đám đệ tử đi dọc theo con đường làng. Từ xa ông ta nghe có tiếng gọi tên ông vọng lại văng vẳng. Ngạc nghiên, ông ta dừng lại chờ đợi … và quả thật, một người dân làng đang chạy lại…, rồi dừng lại trước mặt Socrates thở hổn hển, và bảo là muốn kể với ông ta một câu chuyện.
Socrates: “ Để kể lại một câu chuyện, cần theo đúng ba nguyên tắc”.
Người nông dân: “trước giờ tui đâu có biết, mà là 3 nguyên tắc gì?”
Socrates: “ Nguyên tắc thứ nhất, có chính mắt anh thấy nó không?”
Suy nghĩ một hồi, anh nông dân đưa tay lên gãi tai: “ Không! tôi không chính mắt thấy chuyện đó”.
Socrates: “ Vậy à! Theo nguyên tắc thứ hai là, câu chuyện anh sắp nói, có lợi gì cho người nghe hay không?”
Suy nghĩ một lát, anh nông dân nói: “Không, tui thấy không có lợi gì cho người nghe”.
Socrates: “Câu chuyện anh sắp nói, không chính mắt anh thấy, không có lợi cho người nghe, vậy nguyên tắc cuối cùng thứ ba là “nó có lợi gì cho người nói hay không".
Anh nông dân: “Không! nó cũng chẳng có lợi gì cho tôi”.
Socrates: “Câu chuyện anh sắp nói, vi phạm ba nguyên tắc là không chính mắt anh thấy, không có lợi cho người nghe, cũng không có lợi cho người nói, vậy anh không nên nói”.
Nghe giảng giải xong, các đồ đệ hết lời khen ngợi thầy mình đã đặt để ra ba nguyên tắc cho mọi câu chuyện. Anh nông dân thì mặt buồn rầu lủi thủi đi về làng.
Riêng Socrates không bao giờ được biết là vợ ông ngoại tình với người bạn, bị vợ anh nông dân bắt gặp.

Những thứ khiến con người... ngu đi


Dưới đây là danh sách những điều làm giảm trí thông minh và gây suy giảm chức năng của hệ thần kinh. (Nhắc bọn trẻ trong quá trình nuôi dạy con cái).

Bị đánh đòn khi còn nhỏ
Một nghiên cứu trên phạm vi rộng của Đại học Manitoba cho thấy, hơn 5% của các rối loạn tâm thần là do bị đánh đòn hoặc phải chịu các hình phạt thời thơ ấu.
“Hình phạt này khiến tinh thần giảm sút và gây ra một số chứng rối loạn tâm thần trên toàn trung khu thần kinh”, Tracy Afifi, trưởng nhóm nghiên cứu nói với WebMD.

Xem hoạt hình SpongeBob
Một nghiên cứu năm 2011 của tạp chí Pediatrics cho thấy, trẻ em xem phim hoạt hình với tốc độ cao như SpongeBob, sẽ thực hiện bài kiểm tra tâm lí kém hơn so với những đưa trẻ theo dõi các chương trình giáo dục hay những trẻ tập vẽ.
Những đứa trẻ xem một bộ phim hoạt hình tốc độ cao trong 9 phút, ví dụ như SpongeBob trong trường hợp này, bị suy giảm các chức năng điều phối của chúng so với những đứa trẻ được giao nhiệm vụ tập vẽ hay xem chương trình giáo dục.

Đường
 

Một nghiên cứu của UCLA cho biết, việc duy trì tiêu thụ đường ở mức cao trong 6 tuần trở lên sẽ làm chậm hoạt động não bộ, cản trở việc ghi nhớ và học tập.

Khói thuốc lá
 


Thêm vào các hiệu ứng có hại chính là ảnh hưởng của khói thuốc, những đứa trẻ phải tiếp xúc thường xuyên với khói thuốc có chỉ số IQ thấp hơn, có thành tích ở trường và điểm kiểm tra thấp hơn, Đại học Central Michigan cho biết.


Stress
Kết luận của Trung tâm Stress Yale được báo cáo bởi The Call Morning cho hay, các tình huống stress làm giảm số liên kết giữa các tế bào thần kinh và giảm khả năng quản lý các tình huống stress trong tương lai.

Nếu căng thẳng khi bị dồn nén, sẽ làm giảm chất xám ở vỏ não, giảm khả năng lưu trữ thông tin và thích nghi với môi trường.

Nhặt trên Net.

Con ranh

Chẳng hiểu các cụ (có râu) k14vt có đọc hay kg mà chẳng thấy 1 lời NHẬN XÉT (comment) nào. Thôi thì đã hầu thì hầu cho trót. Nay xin chiếm gió tiếp đặng hầu các cụ 1 chuyện 'gái gú' nữa đây để thấy chuyện này cũng muôn hình vạn trạng.

Con ranh   
   Con ranh trông kháu điên lên được. Thề có chúa Giê-su và thánh A-la là...rất kháu!
   Mình với con ranh quen nhau rất lòng vòng, đại khái nó là bạn của em con bạn thân mình. Ngay hôm đầu gặp gỡ, con ranh cứ gọi mình là chú mặc dù nó đã hăm sáu tuổi. Nó ăn uống rất tự nhiên, rượu uống cũng mấu. Phải thật thà mà nói, gái xinh thì cái ch-óe gì cũng xinh, từ nết ăn uống đến nói năng. Tuy nhiên mình nỏ dám tưởng tượng đến cái sự xinh khi...đi ịa. Hãm bỏ mẹ!
   Ngày đẹp giời, đang ngáp vặt ở văn phòng, ‘alô’ rung lên tiếng gà gáy, “cháu đây, chú có nhận ra cháu không, cháu là....”. Mẹ tiên sư, chú cháu cái kăng kủ kọt. Anh cũng đang rảnh và buồn nữa, đi ăn nhế? Dạ vầng!
    Mình chọn một nhà hàng khá lịch sự, đối diện là nhà nghỉ để đề phòng cơ sự. Con ranh đến rất đúng giờ, ăn mặc sành điệu, nước hoa thơm rức mũi. Mình chủ động gọi những món mà con ranh đã từng ăn qua những lần gặp gỡ trước rồi lịch sự một cách rất mất nết, rượu cho nó mấu, em nhể? Dạ vầng!
    Anh, em buồn lắm.... Ô, …, thế là thế chó nào? Mình chợt cật vấn rồi rất lịch sự anh sẵn sàng làm mít-tơ Ry-cờ Bin cho em. Con ranh tru mõn, thế là thế nào ợ. Ờ thì … là thùng rác ấy, em tống nỗi buồn vầu, vô tư.
    Con ranh cười khi khi khi, bẩu anh thật là vui tính. Chiện, vui tính là thính để câu gái mà. Anh có cả thính thối lẫn thính thơm. Hí hí...
    Tay con ranh mân mê li rượu rất sành điệu, xoay xoay rồi lại lắc lắc. Giọng gái xinh khi thủ thỉ tâm tình thì, thô....ôi...ồi....rồi. Nó kể, em đang còn trinh, anh tin không? mặc dù mới bỏ thằng người yêu tháng trước. Nói em có người yêu mà còn trinh chắc anh buồn cười lắm nhỉ, nhưng thật nó như thế mà. Nhưng thằng kia nó hãm và ghen ghê cơ anh ạ, em bỏ. Sao em nói chuyện này với anh? Em cũng không biết nữa, chỉ biết là em đang rất buồn và anh là người em tin cậy thôi. Hố hố, sến nhỉ?
    Ta về thôi em, mình chủ động. Gì chứ gái còn trinh (điếu cần biết thật hay rởm) là mình rất ghét. Cái này giống như fế thải, rất thối!
    Con ranh chưng hửng. Mình dửng dưng bốc đít ra về. Đầu thấy nằng nặng.
    Sáng hôm sau, nhận được tin nhắn từ máy con ranh: anh ơi, anh có mười triệu không cho em vay, mẹ em ốm nặng đang nằm viện.
    Mình nhắn lại: anh có, nhưng không cho vay. Anh cho em một triệu.
    Con ranh nhắn lại: tổ sư bố thằng hãm!
    A, con ranh???!!!

Nhặt trên Nét.

U70 cười

Trước mãi chả sao. Giờ tất cả đã U6,70 rồi lại sinh lắm chuyện 'cãi nhau'. Mình vừa viết 1 Nhận xét cho tay bạn thế này, post cả (cái comment ấy) sang đây để cả nhà cùng đọc, đặng 'mua' 1 tiếng cười:

- Hai vợ chồng già đưa nhau ra tòa.
Quan tòa hỏi: Ông bà cho biết lý do?
Ông: Thưa quý tòa.
Bà: Để tôi nói trước.
Ông: Không được, để tôi nói trước
Bà: Đã bảo là để tôi nói trước cơ mà!
Thế là cãi nhau.

- Hai ông bà ngang qua hiệu thuốc.
Ông: bao nhiêu tiền 1 viên Viagra?
Chủ hiệu: 10 đô.
Ông: mắc quá.
Bà: cả năm mới hết 20 đô, mắc nỗi gì!
Thế là cãi nhau.

- Hai vợ chồng U6,70 cùng đi bộ, rẽ vào hiệu thuốc.
Ông: cho tôi mua ¼  viên Viagra.
Chủ hiệu: sao cụ mua có ¼  viên.
Ông chưa kịp trả lời, bà đã hét: Phải mua 10 viên chứ.
Ông: 10 viên mà làm gì. Chỉ để không đái fải chân thôi mà!
Thế là cãi nhau.
 
Tớ vá víu ti tí cho qua Mưa Buồn!
Đạp xe vòng Hồ Tây về, trong lúc chờ cơm, thêm tí nhé:

- Ông nghỉ hưu, ở nhà trông cháu. Một hôm thấy trong ngăn kéo con trai hộp bóng cao su bèn thổi cho cháu chơi. Chả thấy bóng tròn, toàn 1 loại daì dài. Hai ông cháu đang chơi vui vẻ thì bà buôn dưa lê với hàng xóm về, kêu toáng lên: - Sao ông lại cho cháu chơi cái đồ này. Đây là BCS chứ có fải bóng đâu. Ông: - Cứ tưởng…
Thế là cãi nhau.

Các 'cao thủ' chém gió tiếp cho chuyên mục 'U70 cười' đi nhé!

5 thg 9, 2012

Tỉnh mà hóng

Vở kịch bi, hài quanh Dương Trí Dũng đã đang diễn. Vậy cần tỉnh táo mà nghe, mà hóng như thơ đây:


Lẳng lặng mà nghe
02/07/2012, hoamai1

Nhại thơ Tú Xương

Lẳng lặng mà nghe chúng khuyên nhau
Cố kiếm chức quan để làm giàu
Nay bỏ tiền mua, mai bán lại
Vốn một lãi mười, chớ lo âu!

Lẳng lặng mà nghe chúng bảo nhau
Chơi sao cho quỷ khốc thần sầu
Tậu hẳn ôtô hàng chục tỉ
Biệt thự vài ngôi, phố mấy lầu.

Lẳng lặng mà nghe chúng dặn nhau
Trăm ngàn vạn mớ, giấu ở đâu?
Bí mật chia năm rồi sẻ bảy
Đem đi mà gửi khắp Á-Âu.

Lẳng lặng mà nghe chúng dạy nhau
Tiền dân tiền nước khoét cho mau
Ăn xong phải nhớ chùi mép kĩ
Không thì “bóc lịch” đến bạc râu.

02/07/2012

Quê nghèo

Quê Buồn
honngv
Mỗi lần về quê thấy vẫn nghèo, càng buồn:


Buồn trông sông nước quạnh hưu
Bến bờ hoang vắng tiêu điều xác xơ
Trăm tay cóp nhặt từng giờ
Dã tràng xe cát nên thơ cứ… buồn!

Nhớ
07/05/2012, hoamai1

Tôi nhớ làn khói lam vương vấn,
Mái bếp nghèo, mỗi lúc chiều buông.
Tôi thèm bữa cơm do tay mẹ nấu,
Chỉ rau dưa mà ngon đến vô cùng!

Tôi nhớ mãi một khu vườn nhỏ,
Dăm cây cao, mấy bụi rậm nối liền,
Nơi gắn bó với bao nhiêu kỉ niệm,
Của tuổi thơ khờ dại, hồn nhiên.

Nắng sương gội mái đầu thành bạc trắng,
Vẫn không quên kí ức của một thời.
Nơi đất khách đêm đêm nằm thao thức,
Gửi nỗi lòng về quê cũ xa xôi.

05/05/2012
Về quê nội
13/07/2012, hoamai1

Sáu mươi tuổi mới về quê
Quanh co ngõ trúc, bờ tre gió lùa.
Từ đường dầu dãi nắng mưa,
Tường nghiêng mái lệch dấu xưa phai mờ.
Sông đào nước chảy lặng lờ,
Chợt nghe một tiếng gà trưa, giật mình.
Cố hương sâu nặng nghĩa tình,
Cháu con dừng bước mưu sinh tìm về.
Nghĩa trang quạnh quẽ chiều hè,
Đơn sơ nấm mộ ông bà nằm đây.
Trời xanh xanh ngắt tầng mây,
Triền đê uốn lượn xanh dầy cỏ hoa.
Chạnh lòng lại nghĩ đến cha,
Xương tàn một nắm, xót xa xứ người!

Tháng 06 năm 2010

4 thg 9, 2012

Tình cũ


Chém gió hầu các cụ:  Tình cũ ...
Vện cũ tình xưa có vẹo gì
Mà sao nhớ lại vẫn lâm li
...
Tình cũ lặng im đầu nghiêng nghiêng, cặp môi xinh hờ hững ngậm đầu ống hút, mút chả ra mút mà nhai không ra nhai, cốc cam vắt xịn sau nửa giờ chưa vơi quá nửa. Anh bú no hai ly sinh tố, gọi thêm quả đen đá không đường, vừa nhấm nháp vừa ngắm nàng. Tình yêu xưa của anh vẫn vậy, mặt chuẩn, dáng xinh, khúc nào ra khúc đấy, thời gian chỉ làm nàng thêm mặn mà và ... đàn bà hơn mà thôi.

Xưa anh và nàng yêu nhau chóng vánh, rồi chia nhau cũng thật nhẹ tênh, đâu như chỉ vì một câu anh lỡ mồm. Hồi đấy còn trẻ, gánh nặng cơm áo gạo tiền như bão lốc, ngay lập tức cuốn phăng đi mọi ưu phiền. Giờ nghĩ lại anh cũng chả nhớ nổi câu nói xưa là gì nữa. Chỉ vì hoàn cảnh đẩy đưa, thời gian tàn phá nên ký ức bị lãng quên ... Sau khi chia tay nhau, nàng cũng mải mê kiếm sống, đến tuổi thì cũng lấy chồng như ai, vài năm sau cũng tòi ra thằng ku cho bằng bè bằng bạn. Vợ chồng ăn ở với nhau lâu rồi cũng chán, cũng có rạn nứt, đến giờ thì chỉ ở với nhau cho con nó vui. Túm lại là cuộc đời nàng cũng như bao cô gà mái khác ở cái thành phố này, không có gì quá đặc biệt và theo nàng thì hơi nhàm chán...

Anh gặp nàng trong buổi hội thảo dự án X. Anh đến muộn đang lúi húi soi chỗ ngồi thì bị túm áo lôi xuống cái xoạch. Quay sang thấy nàng cười phớ lớ ... Anh nhận ra nàng cũng cười ... hơ hớ. Rồi hai đứa túm tụm ngồi ngắm nhau và ôn lại kỷ niệm xưa, kệ mịa các diễn giả chém gió ... Anh và nàng cũng tận dụng tình hình hết vuốt tay lại xoa đùi, thật là thân ái ...

Nói suông mãi cũng bứ và khô mồm, anh rủ nàng chuồn đi ăn trưa ... Ăn trưa xong lại đi uống nước ... Uống nước ngắm nhau mãi cũng ê mông, anh đánh bạo rủ nàng ... đi nhà nghỉ tâm sự chuyện đời. Nàng mỉm cười gật đầu cái rụp, còn hối anh đi nhanh lên để chiều em còn kịp đón con.

Trưa nắng chang chang mà mấy con phố sung sướng đông như trẩy hội. Lễ tân nhà nghỉ, khách sạn luôn tay treo biển hết phòng. Kì cạch mãi rồi anh cũng tìm được một cái nằm sâu trong ngõ, hơi xấu một tí nhưng nghĩ sắp được sung sướng rồi, ai quan tâm làm chi.

Vừa đóng cửa phòng là nàng đã sầm sập đến, hai tay ôm cổ đánh đu lên người anh, ... môi anh vít chặt môi nàng, quằn quại và nóng bỏng, y như các cụ bẩu nắng hạn hặp mưa giông. Sau màn dạo đầu bốc lửa, nàng đẩy mạnh anh ra giường, rồi từ từ ... thoát y. Nàng nhìn anh, vẫn nụ cười nửa vành môi quen thuộc, đôi mắt sáng long lanh. Mỗi động tác của nàng thật nhẹ nhàng, tỉ mẩn và đáng yêu. Cứ thế dần dần từng mảnh quần áo rơi xuống vương vãi, chỗ cần che đã đang và sẽ ... lộ dần ra. Anh nuốt nước bọt ừng ực ... Đến cái khúc nhạy cảm chỗ vòng ba thì nàng xoay lưng lại, hai ngón tay cái lồng vào bên trong hai sợi dây bên hông và từ từ ... kéo xuống. Đang say mê ngắm anh bỗng buột mồm hỏi:
- Sao bẹn em ... đen thế nhỉ?
...
Tức thì nàng khựng người lại. Vẫn xoay lưng về phía anh, nàng lặng im không nói một câu, nhanh chóng thu vén mặc lại quần áo. Rồi nàng ném cho anh một ánh nhìn tức tối đến khó hiểu, chạy vù ra cửa ... quên cả cưa đôi tiền nhà nghỉ.

Anh bàng hoàng câm nín. Giờ thì anh nhớ ra rồi, chính vì ngày xưa anh nói câu này mà hai đứa chia tay ...

(Chuyện do anh Vếu bự kể lại trên Net)

Quan trí thời nay


13/07/2012, hoamai1

Quan trí thời nay chán lắm thay!
Có ông chữ nghĩa chẳng đầy tay,
Mưu mô, thủ đoạn thì vô tận.
Chỉ khổ dân lành chịu đắng cay.