26 thg 3, 2013

CHUYỆN C.A ĐÁNH CHẾT DÂN

Chuyện C.A đánh chết dân, sao vẫn hết vụ này đến vụ khác mà chưa thấy nhà chức trách nói gì cả, Liệu đây đã là vụ cuối cùng chưa?

Bao giờ VN có một nền dân chủ, văn minh thực thụ như các nước trong khu vực và thế giới

Xót xa quá!

Người H'mong chết tại công an Đắk Nông

Cập nhật: 14:12 GMT - chủ nhật, 24 tháng 3, 2013

Tử thi anh Hoàng Văn Ngài
Gia đình nói anh Ngài không bao giờ tự tử và nói sẽ khiếu nại lên chính quyền trong nay mai
Chủ tịch Đắk Nông đã lên tiếng xác nhận vụ người H'Mong chết người tại công an Đắk Nông nhưng nói nạn nhân 'tự chọc tay vào ổ điện'.
Anh Hoàng Văn Ngài, người dân tộc H'Mong sinh năm 1974, được cho là đã chết hôm 17/3 tại đồn công an thị xã Gia Nghĩa sau khi bị bắt về tội "phá rừng" hai hôm trước đó.
Đài RFA dẫn lời người em Hoàng Văn Tá nói hôm 22/3 rằng "[đ]ây là vấn đề bức xúc vì anh Ngài chết tại phòng [c]ông an" và đề nghị chính quyền "xem lại" vụ việc.
Nhưng nói chuyện với BBC tối 24/3, ông Lê Diễn, Chủ tịch tỉnh Đắk Nông và cũng là Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội của tỉnh nói:
"Cái ông này ông ấy đi phá rừng, anh em mới có mời lên thôi.
"Rồi ông ấy tự đút tay vào trong điện, rồi ông ấy giật điện, ông ấy tự tử chứ đâu có gì đâu.

"Người nhà lên làm mọi thủ tục pháp lý hết rồi, người ta chứng kiến rồi người ta mai táng rồi."

'Đúng pháp luật'

Trong khi đó nói chuyện với BBC cũng trong tối 24/3, anh Hoàng Văn Tá, em trai sinh năm 1980 của anh Ngài nói với giọng phẫn nộ:
"Anh Ngài không bao giờ tự tử và lấy tay chọc vào dây điện nhá.
"Anh phải biết là tội của anh Ngài là tội làm rẫy như một người nông dân chứ không phải là tội trộm cướp, ăn cắp...
"Chúng tôi tin chắc 100% là anh Ngài không bao giờ làm như vậy [tự tử]"
Anh Hoàng Văn Tá, em trai anh Ngài
"Chúng tôi tin chắc 100% là anh Ngài không bao giờ làm như vậy [tự tử].
"Nếu mà có ổ điện là cơ quan nhà nước lấy điện giật anh Ngài chứ không phải anh Ngài lấy điện tự giật anh Ngài."
Anh Tá cũng nói gia đình đang chuẩn bị hồ sơ để khiếu nại vụ việc và sẽ trình lên chính quyền Đắk Nông, có thể vào ngày mai, 25/3, về cái chết của anh Ngài tại cơ quan công an và chuyện khám nghiệm tử thi mà không mời gia đình chứng kiến.
Khi được BBC hỏi về những nghi vấn của gia đình ông Diễn nói:
"Chắc là người khác chứ người nhà tụi tôi lo hết rồi, không có gì hết.
"Chắc là có kẻ nào đó nó muốn làm gì đó chứ người nhà có nói gì đâu.
"Người ta đồng tình, người ta thấy là cái việc đúng, do ông ấy thôi chứ không ai gây ra chuyện [đó] cho ông cả.
"Người nhà họ tự nguyện họ chôn cất rồi, chính quyền cũng sẽ giúp đỡ họ thôi, không có gì hết."
Ông Diễn cũng khẳng định chính quyền sẽ xem xét các thắc mắc của người dân theo quy định của pháp luật:
"Tụi tôi là bao giờ cũng làm theo đúng pháp luật cả.
"Nếu có vấn đề gì chúng tôi phải xem xét theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam."

'Không thấy nguyên nhân'

Anh Tá nói với BBC rằng kết luận của chính quyền sau khi mổ tử thi anh Ngài là "không tìm thấy nguyên nhân" dẫn tới tử vong.
Theo lời anh Tá, công an thị xã Gia Nghĩa, tỉnh Đắk Nông đã bắt vợ anh và vợ anh Ngài chiều 14/3 khi họ đang làm rẫy và giam họ tại thị xã qua đêm vì cho rằng họ phá rừng.
Anh Tá nói hai anh em đã mua lại rẫy từ một người tên Sùng A Tú hồi tháng 12/2012 và ông Tú cũng bị bắt lên công an.
"Đến chiều ngày 17, khoảng 15h, trong phòng anh Ngài có tiếng ồn ào, va đập vào tường rất mạnh.... tôi nhìn qua cửa sổ thấy anh Ngài đứng dậy và lấy hai tay giơ cao, biểu hiện là cầu cứu"
Anh Hoàng Văn Tá
Sang tới ngày 15/3, công an thông báo cho hai anh em lên bảo lãnh cho hai người vợ nhưng cả hai người đã bị bắt khi tới nơi.
Hai người phụ nữ sau đó đã được thả hôm 16/3 và anh Tá được thả hôm 18/3, một ngày sau khi anh Ngài chết.
Anh Tá nói về hôm anh trai chết:
"Buổi sáng công an có thả tôi và anh Ngài ra làm tổng vệ sinh và rửa xe cho cơ quan.
"Sau đó công an lại đưa chúng tôi về phòng giữ tiếp.
"Đến chiều ngày 17, khoảng 15h, trong phòng anh Ngài có tiếng ồn ào, va đập vào tường rất mạnh.
"Sau đó khoảng 15:30-16:00, tôi xin công an cho tôi ra ngoài đi vệ sinh...
"Khi tôi vệ sinh xong, công an đưa tôi về phòng, tôi có qua cửa sổ anh Ngài...lúc đó tôi nhìn qua cửa sổ thấy anh Ngài đứng dậy và lấy hai tay giơ cao, biểu hiện là cầu cứu.
"Cán bộ bảo sau này chúng tôi sẽ khắc phục sau, các ông cứ chôn cất đi."
Anh Hoàng Văn Tá
"Lúc đó tôi dừng lại và xem sao anh Ngài cầu cứu...tôi dừng lại thì công an bảo 'Thằng kia, mày nhanh lên, mày đừng có ngó vào phòng thằng kia nhiều."
Anh Tá nói anh còn xin công an cho ra gặp anh Ngài một lần nữa nhưng cũng bị công an nói: "Mày cứ ngồi đấy, mày không được ra ngoài."
Cũng theo lời anh Tá, đến khoảng 16:30 cùng ngày, một công an đi đá bóng về tới phòng anh Ngài và kêu lên "Trời, chắc ông này chết rồi."
Sau đó anh được chở bằng taxi tới bệnh viện tỉnh và tiếp đó tới nhà mai táng tỉnh, nơi tiến hành mổ tử thi.
Anh Tá nói sau khi anh Ngài chết công an địa phương đã hứa sẽ cho gia đình tiếp tục được làm rẫy mà không bắt tội nữa và điều này càng làm anh nghi ngờ có điều khuất tất trong cái chết của anh trai.
"Anh tôi lên cơ quan là một người khỏe mạnh, tại sao anh tôi chết tại cơ quan [công an]," anh Tá nói.
Anh cũng nói thêm gia đình có thể đề nghị khám định pháp y lại để tìm rõ nguyên nhân khiến anh Ngài chết.
Trước câu hỏi tại sao gia đình không đề nghị khám nghiệm lại tử thi sớm hơn, anh Tá nói:
"Chúng tôi rất là thắc mắc nhưng mà cán bộ bảo sau này chúng tôi sẽ khắc phục sau, các ông cứ chôn cất đi."

Cảnh sát Hà Nội 'đánh vỡ quai hàm dân'

Cập nhật: 11:52 GMT - thứ bảy, 16 tháng 3, 2013

Nạn nhân Nghiêm Duy Hoàng
Ông Nghiêm Duy Hoàng điều trị tại bệnh viện vì đa chấn thương
Lãnh đạo công an thành phố Hà Nội đã "chỉ đạo" điều tra về vụ cảnh sát cơ động bị cáo buộc dùng dùi cui "đánh vỡ quai hàm" người dân tham gia giao thông, theo truyền thông trong nước.
Hôm 16/3, chỉ huy trung đoàn cảnh sát cơ động thuộc công an thành phố, Đại tá Phạm Văn Hưng, được tờ Bấm VietnamNet trích dẫn cho hay Giám đốc công an Hà Nội "đã chỉ đạo các đơn vị liên quan báo cáo, làm rõ sự việc" được báo chí, truyền thông nêu.
"Chúng tôi sẽ xem xét và sẽ xử lý nghiêm theo đúng pháp luật, nếu thông tin báo chí và người dân phản ánh là chính xác,” Đại tá Hưng nói với tờ báo điện tử.
Hôm thứ Bảy, tờ Bấm VnExpress.net cho biết chi tiết ông Nghiêm Duy Hoàng, 23 tuổi quê ở Thanh Hóa, "đi (xe máy) ngược chiều, không đội mũ bảo hiểm... bị cảnh sát đánh vào mặt khi bỏ chạy."
Tờ báo mạng này nói: "Nhiều nhân chứng khác cũng xác nhận thông tin này nhưng cảnh sát lại khẳng định nạn nhân tự đâm vào dải phân cách rồi ngã."
Theo báo chí trong nước, sáng 16/3, ông Hoàng quê ở Thanh Hóa đã tố cáo cảnh sát cơ động Y5/141, thuộc Công an Hà Nội, "đánh vỡ mặt" ông.
Ông Hoàng theo tường thuật đã trải qua phẫu thuật tại Bệnh viện Răng-Hàm-Mặt Trung ương ở Hà Nội.
Tờ VnExpress cho hay "Theo lời bác sĩ, ca mổ kéo dài 2 tiếng đã thành công, anh Hoàng được nắn chỉnh xương, nối 2 đoạn gãy bằng ốc vít."
Trước đó, chiều hôm thứ Sáu, tờ VietNamNet đưa tin chi tiết cho hay:
"Vào khoảng 15h30 ngày 14/3 anh Nghiêm Duy Hoàng... đang điều khiển xe máy biển kiểm soát 29H1 - 048.16 lưu thông qua ngã tư Minh Khai - Kim Ngưu (quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) thì bị một chiến sĩ trong tổ công tác 141 của Công an TP Hà Nội ra dấu hiệu yêu cầu dừng xe.
Tờ báo mạng cho biết thêm: "Vì không đội mũ bảo hiểm nên anh Hoàng đã bỏ chạy. Lập tức có một người mặc thường phục đuổi theo. Khi xe anh Hoàng dừng lại thì có một người mặc sắc phục cảnh sát dùng dùi cui lao ra để chặn lại
"Rất nhiều người dân chứng kiến sự việc đã vô cùng bức xúc khi chứng kiến sự việc trên. Họ nói sẵn sàng đứng ra làm chứng về sự việc chiến sỹ công an dùng dùi cui vụt vào người vi phạm giao thông"
VietnamNet
"Khi xe vừa dừng lại, một cảnh sát mặc sắc phục, trên áo có logo của lực lượng cảnh sát dùng dùi cui lao ra chặn lại và vụt vào mặt anh Hoàng khiến anh bị thương nặng, ngất xỉu. Người dân đã đưa nạn nhân vào cấp cứu tại Bệnh viện Thanh Nhàn."
VietnamNet trích lời bác sỹ điều trị của ông Hoàng nói bệnh nhân "nhập viện trong tình trạng bị nhiều vết thương ở vùng mặt, cổ và lưng. Đặc biệt, phía gò má bên trái bị gãy xương, mất máu rất nhiều."

'Vô cùng bức xúc'

Tờ báo mạng phản ánh: "Rất nhiều người dân chứng kiến sự việc đã vô cùng bức xúc khi chứng kiến sự việc trên. Họ nói sẵn sàng đứng ra làm chứng về sự việc chiến sỹ công an dùng dùi cui vụt vào người vi phạm giao thông."
Thời gian gần đây, truyền thông Việt Nam thường xuất hiện nhiều tin, bài về nạn bạo hành do công an thực hiện đối với người dân.
Nhiều báo chính thức và báo mạng phản ánh đã xảy ra 'hàng trăm vụ' được cho là cảnh sát đã "hành hung, tra tấn, đánh chết dân" với mức độ báo động, trong đó có nhiều vụ gia đình các nạn nhân cáo buộc người nhà của họ đã "thiệt mạng ngay tại đồn công an" do bạo hành của nhà chức trách.
Gia đình nạn nhân Trịnh Xuân Tùng
Gia đình nạn nhân Trịnh Xuân Tùng rước di ảnh của ông đòi công lý
Nhiều cáo buộc cho hay nạn bạo hành và lạm dụng bạo lực, chức trách "khi thi hành công vụ" của cảnh sát với dân còn diễn ra với "tần xuất khá phổ biến" ở các lực lượng tham gia giữ trật tự ở đô thị như "cảnh sát giao thông", "cảnh sát cơ động."
Đầu năm ngoái, phiên tòa xử nguyên trung tá công an Nguyễn Văn Ninh tội vì tội làm chết người trong khi thi hành công vụ đã kết thúc với mức án bốn năm tù giam cho bị cáo, bao gồm mười tháng tạm giam trước đó.
Ông Ninh ra tòa vì cáo buộc đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng hồi đầu năm 2011, với nạn nhân được cho là chỉ vi phạm lỗi nhỏ khi "không đội mũ bảo hiểm" trong lúc "ngồi sau xe ôm" nhưng đã phải trả giá bằng mạng sống.
Gần đây, một số luật sư nói với BBC rằng họ ' Bấm ngạc nhiên' hoặc băn khoăn về một dự thảo nghị định bị đặt vấn đề là có khả năng "vi hiến" khi cho phép cảnh sát được quyền nổ súng trước hành vi “chống người thi hành công vụ”.
Mặc dù Bộ Công an đang đề xuất cho phép công an “nổ súng trực tiếp” nếu có dấu hiệu “tội phạm nghiêm trọng, rất nghiêm trọng, đặc biệt nghiêm trọng,” ý kiến của luật sư cho rằng luật này có thể bị lạm dụng dẫn tới vi phạm "quyền được sống", đe dọa "an toàn tính mạng" của công dân được quy định trong Hiến pháp.
Một số bình luận của dư luận trên mạng cũng bày tỏ quan ngại khi cho rằng dự thảo này có thể làm "trầm trọng thêm" tình trạng "lạm dụng bạo lực," "bạo hành" của cảnh sát vốn được cho là đã khá phổ biến với người dân thường.

Công an ‘trấn lột’ ở Lạng Sơn được tha


Hội đồng xét xử tuyên án
Kết quả phiên tòa được cho là bất ngờ (Ảnh: Tiền Phong)
Một bị cáo đã được tuyên vô tội và một bị cáo được cho hưởng án treo trong phiên tòa xét xử ba cựu công an viên bị tố cáo trấn lột gái mại dâm vào chiều hôm qua 20/3 tại Tòa án Thành phố Lạng Sơn.
Bản án này, theo truyền thông trong nước, là ‘gây bất ngờ’ đối với những người dự phiên tòa kéo dài từ ngày 19/3 này.
Ba bị cáo này nguyên là công an thuộc biên chế thành phố Lạng Sơn và đồng thời là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Cụ thể, Triệu Văn Hiếu được Tòa kết luận là không có tội và được thả tại chỗ, còn Ngụy Văn Hùng bị tuyên án một năm tù treo và được cho về nhà.
Hai bị cáo còn lại, bao gồm cựu sỹ quan công an Hoàng Văn Trường và Hứa Viết Tú, một tài xế tự do cùng dự vào âm mưu trấn lột của ba công an nói trên, bị tuyên đồng mức một năm tù cho tội ‘cưỡng đoạt tài sản’.
Bản án này là nhẹ hơn đáng kể so với mức mà bên công tố đề xuất là từ 15 đến 18 tháng tù cho hai bị cáo Trường và Tú và từ 12 đến 15 tháng tù cho hai bị cáo Hiếu và Hùng.
Viện kiểm soát cáo buộc ba cựu công an viên này tham gia ba vụ trấn lột tiền vàng liên tiếp ở thành phố Lạng Sơn, trong đó có hai vụ làm tiền gái mại dâm.
Những người này thoạt tiên dàn cảnh mua dâm, sau khi nạn nhân là gái bán dâm sập bẫy, họ mật báo cho nhau đến ‘bắt quả tang’.
Tiếp đó họ đã bắt nạn nhân phải vét toàn bộ tiền vàng có trong người để nộp thì mới cho đi.

Đầu thú

Một trong các nạn nhân đã đệ đơn tố cáo lên công an tỉnh Lạng Sơn. Sau đó, Nguỵ Văn Hùng đã ra cơ quan điều tra đầu thú.
Trong quá trình điều tra, cơ quan điều tra còn phát hiện thêm một vụ trấn lột thứ ba của ba sỹ quan công an nói trên, nhưng lần này là chiếm đoạt của con bạc.
Cả bốn người bị cáo cũng đã bị khởi tố tội ‘cưỡng đoạt tài sản’.
Tòa Lạng Sơn trong quá trình xét xử xác định không đủ cơ sở buộc tội với hai trong số ba vụ việc kể trên. Do bị cáo Nguyễn Văn Hiếu chỉ tham gia vào hai vụ này nên được tuyên vô tội.
Các bị cáo tại phiên tòa
Không khí tại phiên tòa được cho là lộn xộn và các bị cáo khá thoải mái (Ảnh: Tiền Phong)
Đáng lưu ý là trong hai vụ này, một vụ xảy ra tại khách sạn Sao Mai và vụ bắt bạc, Tòa vẫn bác bỏ mặc dù các nhân chứng có mặt tại chỗ đều xác nhận là có những việc này và nhận diện được đúng các bị cáo tại Tòa.
Nạn nhân bị trấn lột tại khách sạn Sao Mai xuất hiện tại tòa với tư cách nguyên đơn cũng khẳng định rằng có việc cô bị các bị cáo dàn cảnh trấn lột, theo Tiền Phong.
Còn bị cáo Hứa Viết Tú đã nhận tội trước Tòa và đã ‘thành khẩn’ khai báo ‘rất chi tiết’ và ‘rõ ràng’ diễn biến của ba vụ việc kể trên, theo Tiền Phong.
Về phần mình, trong phiên xử hôm 19/3, cả ba bị cáo đều kêu oan trước tòa và tố cáo họ đã bị buộc phải khai theo ý của cơ quan điều tra.
Báo Tiền Phong cho biết ba bị cáo này xác nhận có đến các nơi xảy ra vụ việc và ‘tình cờ’ gặp các nạn nhân. Họ đòi tất cả các bị hại phải có mặt tại Tòa để đối chất.

Luật sư chưa hài lòng

Từ Lạng Sơn, Luật sư Hoàng Thị Kim Khánh bào chữa cho hai Ngụy Văn Hùng và Triệu Văn Hiếu, nói với BBC rằng bản thân bà không hài lòng với kết quả phiên tòa.
“Theo tôi thân chủ của tôi phải được tuyên bố hoàn toàn vô tội mới là chính xác,” bà quả quyết, “Nói ngắn gọn là vì họ không có hành vi chiếm đoạt nên không có căn cứ kết tội.”
Khi được hỏi thế thì tại sao bị cáo Hứa Viết Tú lại nhận tội trước tòa, bà Khánh trả lời rằng: “Hứa Viết Tú có thừa nhận là việc của ông Tú.”
Luật sư Khánh cho rằng trong vụ việc ở khách sạn Sao Mai, người bị hại ‘còn không phải là người bị hại’.
“Căn cứ vào đâu mà cho là bị hại. Có ai xác nhận là nhìn thấy người bị hại đến khách sạn đâu?” bà nói.
Tuy nhiên, bà cho biết do phiên tòa hôm qua kết thúc vào lúc chiều muộn nên đến giờ bà chưa biết liệu các bị cáo và bị hại có kháng án hay kháng nghị gì không.  Đó là một kiểu lạm dụng luật pháp của các quan tòa

Má ơi đừng gả con xa

          Honngv: Hôm nay “tình cờ” đọc bài dưới đây (Má ơi đừng gả con xa) tại trang BeoBlog lại nhớ ra và tìm lại bài "Hôm nay ngày giỗ Bác", post vào ngày 2/9/2012. Trong bài này mình cũng đã nói tới cái lỗi phạm trong việc kg làm theo ý Bác. Bài dưới đây cũng nói về ý đó.
          Có người sẽ nói: Lăng chỉ là nơi để viếng Bác, còn thờ Bác ở nơi khác. Đúng! Nhưng theo phong tục Việt Nam, vào Lăng viếng Bác mà trước hết kg thắp hương lạy Bác, cứ “trơ trơ nhìn” Bác thì phạm lỗi quá rồi còn gì nữa!
          Lại có người so sánh: Phong tục ta chả khác mấy của Tau, thế sao bên nó cũng ướp xác Mao Trạch Đông mà kinh tế  nó vẫn phát triển, lại còn fát triển nhanh? Các bạn hãy bình tâm nhìn lại xem Tàu fải trả giá như thế nào cho sự fát triển ấy: tàn fá môi trường (rất có thể đã đổ cả chất độc ra nước sông Hồng), người nghèo vẫn nghèo, fát triển theo kiểu“giết người”, lợi nhuận là trên hết dù có sữa độc, thực fầm hoa quả độc tràn lan…
          Beo là nữ tác giả. Sang Đài Loan chị mới thấm thía cảnh bỏ quê làm dâu xứ người của các cô dâu Việt, nên fải thốt lên: Dân tộc này, vì đâu nên nỗi con sen thằng ở?!

MÁ ƠI ĐỪNG GẢ CON XA...( TIẾP)

*** Lăng ông Hồ là một kiến trúc cực đẹp nếu, nó nằm ngoài châu Á và không phải là một cái...lăng khi, nó  thừa uy nghi mà thiếu hẳn ấm áp.

Lí do thứ nhất về phong tục tập quán.
            Người Việt, bất kể theo đạo giáo nào, đến trước nơi thờ tự vong linh muốn bày tỏ sự kính trọng, đều đứng nghiêm cẩn, chắp tay vái lạy. Trước các bậc cao tằng tổ phụ đã hiển thánh, thậm chí còn phải quỳ gối dập đầu sát đất.
            Bạn không thể thực hiện được thói quen đơn giản như thế khi vào lăng Hồ Chí Minh, chỉ có thể làm một động tác mà suy ra khá bất kính là vừa đi (trôi theo dòng người) vừa vái.
            Cũng theo phong tục, có hai sự tối kị với người Việt, tối kị đến mức biến thành câu rủa xả bởi nó bày tỏ sự tận diệt thế hệ đang sống: động mồ động mả nhang lạnh khói tàn.
            Kiến trúc lăng Hồ Chí Minh phạm cả hai điều tối kị này !

Lí do thứ hai  thuộc về phong thủy
            Một mạn là quảng trường mênh mông mạn kia là vười cây bát ngát, hỏi một người Tây phối cảnh ấy đẹp không; khó trả lời rằng không nhưng, với một lăng tẩm Việt nó lại quá chênh vênh, đơn độc. Sau lưng không một điểm tựa trước mặt không một điểm tụ phúc cho cháu con.
            (honngv xin ngắt chỗ này để bàn thêm: Nếu “nhà họp Quốc hội” cũ (nơi Bác đọc Tuyên ngôn Độc lập năm 1945) còn thì theo mình đấy có thể là điểm tụ phúc. Nhưng giờ Hội trường ấy đã bị fá đi và “tai ương thay” theo Phong thủy điểm tụ fúc nay lại rất có thể là Đài tưởng niệm anh hùng liệt sỹ (!) ở cuối đường Bắc Sơn ấy, vì nó đối diện trực tiếp với Lăng Bác. Nếu đúng vậy thì … “buồn”).   
          Đài tưởng niệm Tưởng Giới Thạch ở Đài Loan đơn giản là một pho tượng ngồi khổng lồ bằng đồng, sống động và tuyệt đẹp. Tại đây, quân cảnh có một nghi lễ đổi gác khá vui mắt và nay người Đài tận dụng nó thành một sản phẩm du lịch. Mình đứng chừng gần 10 phút quan sát nhưng không cách gì thấy được chú lính gác này thở và chớp mắt ra sao. Mỗi chú làm robot như vầy đúng một tiếng mới đổi gác.
  
*** Nỗi xót xa mỗi ngày mỗi dâng khi gặp đồng hương nơi xứ người.
            Không rõ dựa vào tiêu chí nào, người Đài loan tuyển lao động phần đông ở phía Bắc còn tuyển cô dâu tuyệt đại đa số ở phía Nam.
            Chùi cọ toilet các điểm du lịch hay khách sạn thấp sao, rửa bát trong nhà hàng.... khá dễ gặp người Việt. Coi chừng bé cái lầm khi nghĩ nào là mặc cảm thấp kém nào là sầu nhớ quê hương như báo chí trong nước tuyên truyền. Ngược lại đằng khác, người nào người nấy tươi roi rói, ào đến ríu rít như thân quen từ lâu lắm nay gặp lại.

Chính mình, ứa nước mắt.
            Hỏi chuyện gần chục cô dâu Việt đời đầu, cô nào cũng chung một ý, số mạng rồi, ở đâu cũng vất vả như thế nhưng ở Đài Loan, đàn ông ít có người sáng say chiều xỉn. Nếu nó có uýnh thì do phần mình cũng có lỗi chứ không phải vì nhậu về lôi vợ ra giải rượu vô cớ. Và, đàn ông Đài luôn gánh trọng trách chính nuôi gia đình, điều các cô cho rằng, gần như không thể tìm thấy ở đàn ông Việt.
            Anh Thư, quê Sa đéc, khoe, em tu chín kiếp mới gặp được bà mẹ chồng này. Sang khi mới 18, cô được nhà chồng cho ăn học và hiện làm hướng dẫn viên du lịch. Thanh, quê Đồng tháp, phụ nhà chồng bán hàng. Cô kể tiền lương được tùy nghi sử dụng. Cô  gửi hết về cho gia đình hàng tháng. Hậu li dị chồng, dẫn con riêng mang từ Việt nam qua thuê căn nhà (nếu có thể gọi đó là nhà) trong  hẻm đèn đỏ, bán các loại bún Việt đắp đổi nuôi con...
            Cô nào, cũng tươi roi rói, chỉ nước mắt lưng tròng khi được hỏi về mẹ, đang ở quê.
            Mình, cũng ứa nước mắt.
            Dân tộc này, vì đâu nên nỗi … ???!!!
Theo BoeBlog >>
CÒN TIẾP

25 thg 3, 2013

Đất Nước tôi?

.......Thon thả giọt đàn bầu
Nghe dịu nỗi đau là đã vội quên đi hết thảy.
bảy lần tiễn con đi, không mảy may hỏi vì sao vậy
nên khi phải tiễn cháu đi cũng chả hỏi vì sao?

Đất Nước tôi?
từ thuở còn nằm nôi
sáng chống bão giông chiều ngăn nắng lửa.
nên cứ nghĩ chỉ có mỗi mình có nắng lửa bão giông.

Đất Nước tôi?
lao xao trưa hè mãi một giọng ca dao
nên nghe nhạc xập xình vội la hét thét gào.

Đất Nước tôi?
suốt đời lam lũ.
không biết rằng tất cả mọi nơi - khi bắt đầu - cũng chỉ vậy thôi.

Đất Nước tôi?
lũy tre làng,
bãi dâu,
bến nước,
và tình đời muối mặn gừng cay.
là cái cớ để tự nhủ mình
rằng lũy tre là chỗ tận cùng của Đất
và bến nước là nơi giới hạn của Trời.

Đất Nước tôi?
...mấy mùa không ngủ
Ngăn bước quân thù phía Nam phía Bắc
hết thù Bắc giặc Nam
lại tự tạo ra giặc chính giữa lòng mình.

Đất Nước tôi?
Hạt thóc chia đều dẫu no dẫu đói
nhưng chém vỡ mặt nhau vì một cái đầu Gà.

Đất Nước tôi?
sáng ngời muôn thuở
khi Trăng đã vào cửa sổ đòi thơ
chẳng nghĩ suy
nên chẳng thể ngờ
rằng Mặt Trăng kia
dẫu muôn lần rạng rỡ
cũng chỉ là
một cái gương thôi.
Ánh Sáng ư?
là của Mặt-Trời

 hongbagai vào lúc  (ngày 24-3-2013)

Việt Nam ơi, tại sao?

Tác giả: Nguyễn Quang Thạch 
           Nếu mỗi công dân chúng ta mơ về một Việt Nam được tôn trọng bởi tính trung thực, bởi lòng yêu thương con người, bởi những con tàu ra đại dương, bởi những tàu vũ trụ và chúng ta kiên trì hành động với tinh thần của ông thợ mộc và con cháu ông thì 50 năm sau một công dân của một đất nước nào sẽ gọi tên Việt Nam với sự thán phục và tôn trọng như chúng ta gọi tên Hàn Quốc và Nhật Bản như bây giờ.
            LTS: "Ngồi trên núi vàng, sao Việt Nam vẫn nghèo?" trong khi Hàn Quốc, cũng xuất phát điểm như ta, nghèo tài nguyên như ta, giờ đã là cường quốc? Câu hỏi này đã đánh động đến tâm thức của nhiều bạn đọc. Bài viết dưới đây của độc giả Nguyễn Quang Thạch, cố gắng trả lời câu hỏi này từ quan điểm riêng của mình, thông qua những quan sát từ đời sống. Có thể những quan sát này của tác giả chưa hẳn đã bao quát và toàn diện, song cũng là một góc nhìn riêng đáng chú ý. Mời bạn đọc cùng tranh luận.
Vài nét về người viết: Nguyễn Quang Thạch là tác giả của sáng kiến xây dựng các tủ sách dòng họ ở những vùng nông thôn Việt Nam, với mong muốn mọi người Việt yêu sách, ham đọc sách. Sáng kiến của anh đã được nhiều người hưởng ứng và thực hiện được trong thực tế.
            
      Những câu hỏi mà Người quan sát đặt ra trong bài Tại sao, Hàn Quốc? tương tự những bậc đại trí của dân tộc cụ Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Nguyễn Văn Vĩnh... đã đặt ra trong thế kỷ trước. Các cụ đã nhận diện ra những đặc tính xấu và yếu kém mà người Việt cần học người Nhật hay phương Tây để thay đổi nó.
            Tiếc thay, lý thuyết khai trí phục quốc và kiến quốc của cụ Phan Chu Trinh đã không thể thành công khi một quốc gia nô lệ với trên 95% dân số mù chữ. Cụ Nguyễn Văn Vĩnh đã hiện thực hóa ý tưởng của cụ Phan Chu Trinh một cách khôn khéo và đồng tồn được với Pháp quốc gần 20 năm và đã tạo nền tảng khai trí cho người Việt bằng đơn giản hóa chữ quốc ngữ cũng như phổ biến tri thức cho nhân dân thời đó.  Nỗ lực của cụ Vĩnh không "chết yểu" như cụ Phan và di nguyện của cụ đã được tiếp tục từ năm 1945 khi chính phủ Cụ Hồ ra đời.
            Khởi nguồn từ phong trào bình dân học vụ với những trí thức được Pháp đào tạo, chỉ trong một thời gian ngắn đã giúp cho hàng triệu người biết chữ. Thành tựu to lớn từ phong trào bình dân học vụ và giáo dục đại chúng đã giúp cho những tá điền và con cái họ biết chữ, có cơ hội học hành lĩnh hội tri thức phục vụ kháng chiến sau này.
            Cái được lớn nhất mà chế độ mới đã giành được là tạo ra nền giáo dục đại chúng, ai ai cũng được học hành. Con cháu của những tá điền làm việc cho gia đình tôi trước năm 1954 của thế kỷ trước bây giờ đã trở thành kỹ sư, thạc sỹ và có người là tiến sỹ.
            Tôi đã đặt câu hỏi nhiều lần tại sao trong thời kỳ 9 năm kháng chiến chống Pháp và 20 năm chống Mỹ, mặc dầu dân trí rất thấp so với bây giờ nhưng lại có đủ trí tuệ để chiến thắng với những đế quốc hùng mạnh? Tại sao bây giờ số lượng kỹ sư, cử nhân và tiến sỹ nhiều gấp hàng chục lần ngày xưa lại chưa góp phần đưa đất nước ngang bằng những nước vốn thiếu điều kiện phát triển như Hàn Quốc, Singapore lúc trước...?
            Thực tế trải nghiệm cuộc sống của một công dân sinh ra sau chiến tranh, tôi thấy rằng đất nước chúng ta đã vượt trước năm 1945 nhiều lần nhưng chưa thể bứt phá theo đúng tiềm năng sẵn có mà ít quốc gia khác có được với những nguyên nhân sau.

Chấp nhận sự dối trá và cổ vũ ăn cắp, tham nhũng
            Bức tranh đám cưới chuột và câu nói "quan tham dân gian" là những minh chứng phản ánh sự chấp nhận và thừa nhận thói dối trá và cổ vũ cho thói ăn cắp và tham nhũng đã nằm trong tâm thức dân chúng tự ngàn đời xưa.
            Vậy còn thời nay thì sao? Bi kịch thay là nạn tham nhũng đang được nhiều người dân từ công chức cổ cồn trắng, quan chức lẫn người dân ngoài bộ máy hành chính, theo một cách nào đó, "cổ  vũ"  khắp nơi.
            Xin đơn cử vài những hành động biểu thị sự cổ vũ đó:
            - Các cán bộ cấp trên xuống làm việc với cấp dưới thường hoặc phải được đối đãi "tử tế" bằng tiệc tùng xa xỉ và phong bì mang về.
            - Bạn bè gặp nhau bằng các bữa tiệc và kẻ chi tiền phần nhiều là những kẻ đục khoét tiền do dân đóng thuế thông qua các công việc đáng lẽ phải làm để phục vụ cộng đồng. Đám bạn bè được chiêu đãi đang tán dương và cổ vũ "tài ăn cắp" của ông bạn mình.
            - Vào bệnh viện, ngoại trừ những người quá nghèo, đều chấp nhận cống nạp cho bác sỹ để mong được chăm sóc theo đúng quy định, vân vân và vân vân.
            - Qua gặp cán bộ địa chính làm sổ đỏ cũng lại lót tay chút đỉnh cho việc mau chạy....
            Hành vi lẫn thói quen cổ vũ tham nhũng đã tạo thành dây xích mà các móc xích vừa to lớn vừa bị ô xy hóa làm cho chúng ta khó thấy được những giá trị thuần kim loại. Thói quen chấp nhận hành vi cũng như cổ vũ tham nhũng đã và đang biến các sợi dây nhỏ mà chính chúng ta không nhận ra thành những sợi dây lớn mà chính chúng ta không thể phá bỏ nó.
            Thực trạng tham nhũng của đất nước ta hiện nay là những siêu dây mà chỉ có thể phá bỏ nó khi mọi người dân coi trung thực là yếu tố nghiễm nhiên của đời sống.

Không dám đối mặt với chính mình, thích tô vẽ và háo danh
            Giữa thế kỷ 19, người Nhật, một đất nước bị ảnh hưởng khá nặng bởi tư tưởng Khổng Giáo đã dám đối mặt với thực tế là nhìn nhận những khuyết thiếu của dân tộc họ để thay đổi. Người ta dám thừa nhận rằng người Nhật có thần dân chứ không quốc dân Nhật, nghĩa là người ta thừa nhận sự thiếu tinh thần dân tộc trong mỗi công dân. Khi đã nhận ra những khuyết thiếu của chính mình nghĩa là người ta dám thay đổi chính mình và người Nhật đã phi Hán hóa và thoát Á từ đó. Họ đã trở thành cường quốc.
            Người Hàn Quốc từ thập kỷ 60 của thế kỷ trước cũng đã thừa nhận sự yếu kém của mình và tìm đường đi cho mình với sự đồng thuận trong phong trào Saemaul Undong, một phong trào đã đưa nông dân Hàn Quốc ra khỏi đói nghèo và là nền tảng cho cuộc cách mạng cộng nghiệp.
            Chính phủ Hàn đã xuất khẩu con người để nhập khẩu tri thức, nghĩa là hàng trăm ngàn du học sinh, giáo sư đã sang Nhật, Mỹ và châu Âu để đi "ăn mày tri thức" trong hơn 20 năm trời.
            Việt Nam chúng ta thì sao? Chúng ta vẫn còn nặng tâm lý và thói quen tô vẽ chính mình và không dám nhìn vào chính mình. Xin hỏi có bao nhiêu công dân chúng ta dám thừa nhận mình kém, bao nhiêu lãnh đạo chúng ta thừa nhận thực tế để thay đổi như anh hùng Kim Ngọc? Bao nhiêu người chỉ dám nhận danh khi danh đấy là chính danh? Bao nhiêu người được tán dương là chuyên gia hàng đầu trong ngành này ngành nọ nhưng xin hỏi cái hàng đầu kia có bán ra chợ thế giới được không?
            Có ấn tượng, ở nhà cha mẹ con cái tô vẽ lẫn nhau; đến trường chúng ta tô vẽ những điều xa rời thực tế; đến cơ quan, sếp và nhân viên tô vẽ nịnh bợ lẫn nhau.
            Quan niệm "tốt khoe, xấu che" là một thứ sai lầm vì cái xấu kia sẽ trở thành vô cùng xấu và lấn át hoặc giết chết cái tốt đẹp lúc nào không hay.

Thiếu đoàn kết, ghen ăn tức ở
            Thói xấu "trâu buộc ghét trâu ăn" ngày càng phát triển. Câu chuyện 3 người Việt rơi xuống hố và cùng chết ở dưới hố là sự đúc kết đáng để chúng ta phải suy ngẫm.
            Chúng ta thường tự hào chúng ta đoàn kết nhưng mỗi chúng ta còn ghen ăn tức ở, còn dối trá, còn thích tô vẽ và được tô vẽ, còn thích danh hão... thì đoàn kết ở chỗ nào? Khi mỗi cá nhân còn muốn vơ cho mình những thứ không chính danh thì làm sao chúng ta mong có được đoàn kết thực sự. Có chăng, đó chỉ là cái vỏ đoàn kết che đậy sự chia rẽ bên trong.

Nhiều lý thuyết, kém hành động, yếu thực hành
            Những năm tháng làm công chức của tôi ở đâu cũng nghe thuyết giảng về điều hay lẽ phải, được nghe những thứ cao siêu về kỹ thuật cầu đường nhưng tiếc rằng các sản phẩm lại là những người công nhân và kỹ sư bám hiện trường.
            Rồi có nhóm người nữa thì suốt ngày ngồi chỉ trích cái này cái kia nhưng bản thân chỉ có hành động nào để thay đổi thực trạng mà họ chỉ trích.
        Cái sự học mà không hành đang nhan nhản khắp mọi nơi. Có kỹ sư cơ khi lên mặt dạy cho anh thợ hàn bậc 5 hàn dầm thép của cầu. Hãy hàn như thế này, hãy hàn như thế kia. Đến khi anh thợ cầu đưa que hàn cho hàn thì anh kỹ sư loay hoay cả tiếng đồng hồ không làm được..

Thiếu tiêu chuẩn sống
            Thời phong kiến, người ta có tiêu chí sống rõ ràng gồm Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín. Những tiêu chí này là giới hạn để mọi công dân khi sinh ra và lớn lên cần hướng tới tiêu chuẩn đó. Hiện nay có cảm giác hình như chúng ta đang thiếu vắng nhiều những tiêu chí đó. Nhiều khi, xã hội đánh đồng sự thành đạt đồng nghĩa với giàu có và chức vụ. Khi sự giàu có và danh vọng nằm ngoài giới hạn của đạo đức, lòng nhân ái và trách nhiệm làm người thì đừng mong đất nước đó được tôn trọng.
            Một đất nước có nhiều điều khuyết thiếu như nêu trên liệu đất nước ta có thay đổi được không?
        Tôi có đọc truyện "Người xây ngôi nhà trong giấc mơ", chuyện dài nhưng tôi xin tóm lược như thế này:
         Có người đàn ông ly quê 11 năm và đã học được nghề mộc. Sau khi về làng, người thợ mộc lại tiếp tục hành trình 10 làm thuê nhưng hầu như ông không lấy công bằng tiền mặt mà chỉ xin chủ nhà cho mình một khúc gỗ dài ngắn khác nhau tùy theo công của mình. Đêm đêm, ông đục đẽo những khúc gỗ thành từng bộ phận của ngôi nhà theo giấc mơ của mình chính xác một cách tuyệt vời.
            Mười năm sau ông dựng lên ngôi nhà mà người thường mơ thấy cả trong những năm tháng đói nghèo tha phương. Một ngôi nhà gỗ mái ngói bảy gian. Đó là một ngôi nhà rất lớn thời đó.
            Khi khánh thành nhà, người anh thúc bá với ông thợ mộc cầm chiếc ba-toong khệnh khạng bước đến đập vào mái nhà ông và nói: "Chúng bay định xây nhà to hơn người khác à. Rồi chúng bay cũng bán nhà và đi ăn mày thôi. Thớ chúng bay không được ở nhà cao cửa rộng ". Ông thợ mộc không nói một câu gì mà chỉ cầm miếng ngói vỡ cài dưới mái nhà nơi ông tôi nằm ngủ. Ông thợ mộc làm vậy để đêm đêm mỗi khi đi ngủ nhìn thấy miếng ngói vỡ mà nhớ đến lời rủa độc của người anh thúc bá để dù chết cũng không bán ngôi nhà.
            Theo di nguyện của ông, đến đời con và cháu của ông thợ mộc kể trên không những không bán ngôi nhà mà còn làm một ngôi nhà to hơn ở bên ngôi nhà trăm tuổi đó. Tư tưởng của ông thợ mộc đã giúp cho con cháu và dòng tộc trường tồn và hùng mạnh.
            Nếu mỗi công dân chúng ta mơ về một Việt Nam được tôn trọng bởi tính trung thực, bởi lòng yêu thương con người, bởi những con tàu ra đại dương, bởi những tàu vũ trụ và chúng ta kiên trì hành động với tinh thần của ông thợ mộc và con cháu ông thì 50 năm sau một công dân của một đất nước nào sẽ gọi tên Việt Nam với sự thán phục và tôn trọng như chúng ta gọi tên Hàn Quốc và Nhật Bản như bây giờ.
 -----------

Trần Thành Nam - Người Việt gian, tham?
Tác giả gửi tới Dân Luận
            Tôi năm nay U60, sinh ra và lớn lên dưới mái trường XHCN, đã du học ở Đông Âu trên chục năm. Luôn tự hào mình là người Việt Nam trong suốt khoảng hơn bốn mươi năm đầu cuộc đời mình. Chưa bao giờ nghi ngờ đạo đức nhân đạo và tính hướng thiện của người Việt, tức của tổ tiên mình. Thời thanh niên bên trời Âu tôi luôn từng tự hào tự gọi mình là Việt Cộng, từng là chủ tịch Hội sinh viên Quốc tế toàn Balan nơi tôi học được khoảng một tháng trước khi bị Đại sứ quán VN tại Vacsava gọi lên bắt từ chức xuống thành Phó CT phụ trách Học tập…
            Nói thế chỉ để biết gốc gác chính trị của tôi rất cộng sản và trong sáng, bởi vì cha ông tôi cũng rất trong sáng và theo cộng sản suốt đời. Về nước, tôi làm việc cho các tập đoàn nhà nước lớn và tiếp tục có điều kiện đi công tác nước ngoài nhiều, làm việc với người nước ngoài rất nhiều. Được đọc và tiếp xúc nhiều, tôi nhận thấy là nước nào họ cũng có những tác giả và tác phẩm nổi tiếng và được nhân dân quí trọng vì đã nói lên những thói hư tính xấu của dân tộc mình, trong khi người Việt chỉ thích tự khen mình: Người Việt cao quí, Lương tâm Nhân loại…(!), và luôn ép người khác khen mình.
            Hôm nay, trên Vietnamnet ông Vũ - một chủ hãng cafe Việt, còn đề nghị: Mỹ và TQ lãnh đạo thế giới về chính trị và kinh tế rồi, còn “lá cờ nhân văn” chưa ai nắm và Việt Nam hãy nắm lấy lá cờ nhân văn đó của thế giới để sánh ngang TQ và Mỹ (!)… thì ngoài sức tưởng tượng và chịu đựng của tôi rồi.
            Đấy là lý do trực tiếp làm tôi viết bài này, nên trước khi nói về người Việt như tiêu đề, xin cho tôi có một hai câu về “Lá cờ Nhân văn” thế giới, như sau:
            Ông Vũ đã đúng khi nói có Lá cờ Nhân văn thế giới. Nhưng ông đã sai khi nói chưa có ai nắm lá cờ đó, và ông càng sai nữa khi nói Việt Nam có thể nắm lấy Lá cờ đó và lãnh đạo thế giới! Thứ nhất, nếu đã tồn tại một lá cờ nhân văn thế giới, thì nhất định nó cũng đang tồn tại chủ nhân tương xứng, cả hai đều chỉ là khái niệm. Chủ đó phải là dân tộc có tính nhân văn nhất thế giới và được các dân tộc khác công nhận, bởi lá cờ này không thể cướp được, đúng không ạ? Ông Vũ nói nó vô chủ là rất cơ hội (hèn chi ông được tham dự ĐH Đảng X với tư cách doanh nhân, nếu tôi không nhầm?). Nhưng theo tôi, nó đang ở trong tay dân tộc nào, đất nước nào đang có nền văn hóa nhân văn nhất (ở thời điểm này) thu hút được nhân tài và thế hệ trẻ được cả thể giới đến học, làm việc và ở lại sống nhiều nhất, sinh ra nhiều người tài năng và thành công nhất cho thế giới. Theo ông Vũ, đó sẽ là Việt Nam? Nước ta đang và sẽ thu hút được bao nhiêu người nước ngoài đến học? Ông hãy góp ý thế cho ĐH XI nhé! Chúc mừng ông.
            Trở lại với tiêu đề chính, cách đây khoảng gần chục năm, trong một cuộc nói chuyện bạn bè thân, tôi đã hỏi một người Anh một câu và yêu cầu trả lời trung thực: “Nếu phải lột tả người Việt trong một hay hai từ, “mày” sẽ nói thế nào?” “Không được rắc complements!”
            Biết ý tôi, không ngần ngại, anh bạn nói luôn: “Câu hỏi này người nước ngoài chúng tao ở VN luôn thảo luận với nhau khi không có người Việt, và đều nhất trí có câu trả lời giống nhau, nhưng không bao giờ dám nói ra với người Việt. Mày là người VN đầu tiên hỏi tao câu này không với ý định muốn nghe một lời khen, nên tao sẽ nói thật, đó là: Greedy Vietnameses!” Vâng, đó là: “Người Việt tham lam!”
            Dù đã chuẩn bị cho “tình huống xấu nhất” với đầu óc cởi mở nhất, tôi đã choáng váng và cứng họng một lúc không nói được gì. Mãi sau, tôi mới thốt lên đau đớn vì biết bạn mình không nói dối: “Greedy? Why?” - “Tham lam? Tại sao?”
            Bạn tôi cười: “Thì người Việt chúng mày, trừ mày ra, (nó thương hại tôi!), luôn luôn cái gì cũng muốn được, không nhường cái gì cho ai bao giờ: Hợp đồng thì điều khoản ngon nhất, giá phải rẻ nhất, hàng phải tốt nhất, giao hàng phải nhanh nhất, bảo hành phải vô thời hạn, thanh toán thì chậm nhất, và… hoa hồng thì phải khủng khiếp nhất!” Tôi chết đứng! Tôi biết nó nói đúng hoàn toàn. Nó làm thương mại với người Việt và ở VN gần hai chục năm rồi. Nó (và đa số người nước ngoài cũng vậy) nhìn người Việt qua những gì nó thấy ở những cán bộ nhà nước hàng ngày làm việc (đàm phán thương mại) với nó!
            Tôi đã từng đàm phán với nó cách đây hơn hai chục năm, và với rất nhiều người nước ngoài khác, chưa bao giờ biết đòi hỏi ai một cent nào từ vô số hợp đồng ngoại thương tôi đã đàm phán và ký kết, nhưng tôi biết tôi là ngoại lệ, nên tôi biết mình có quyền và có thể nhìn vào mắt mà hỏi nó (bạn tôi) hay bất kỳ ai (thương gia nước ngoài) đã làm việc với tôi, câu hỏi đó mà không sợ bị nó/họ cười khinh cho.
            “Vậy, tính từ thứ hai “bọn mày” (tôi đã từng cùng nó có dịp uống bia trong các câu lạc bộ doanh nhân người Singapore, Malaysia, Nhật, Anh, Mỹ, Hàn, Pháp… do các Amcham, Eurocham… tổ chức) miêu tả người Việt là gì?”- Tôi dũng cảm tiếp tục, hy vọng lần này sẽ được nghe lời dễ chịu hơn. Câu trả lời là: “Tricky!”, “Tricky Vietnamese!” – “Gian! Người Việt hay gian!”
            Tôi hét lên: “Không thể nào! Mày không đang trêu tức tao đấy chứ?!”
            Bạn tôi trả lời: “Mày muốn tao trung thực mà?”
            “Vậy tại sao lại là gian?” tôi cố gắng chịu đựng. “Vì chúng mày không bao giờ nói thật, nói thẳng, và có nói rồi cũng tìm cách thay đổi nếu có lợi hơn. Chúng mày luôn nghĩ rằng mình khôn hơn người và luôn luôn xoay sở để hơn người khác…”
            Tôi ngồi im lặng, điếng người, muốn khóc, và cố uống tiếp vại bia tự nhiên đắng ngắt. Từ đó tôi ghét uống bia. Nó nhắc tôi buổi tâm sự với phát hiện kinh hoàng trên.     “Từ đó trong tôi” “tắt ngấm” “nắng hạ”… là người Việt!
            Nhưng nội dung và diễn biến của cuộc nói chuyện thân tình trên thì tôi dù muốn cũng không bao giờ quên được. Sự thực là tôi đã phải trăn trở rất nhiều, dặn vặt rất nhiều với điều này từng ngày từ đó: Đặc điểm bản chất của người Việt là gì so với người nước khác? Tại sao người nước ngoài lại đang nhìn chúng ta tệ hại như thế: Gian và tham?
            Tôi đã không thể phản bác được ông bạn người Anh của mình dù tôi với nó “cùng ngôn ngữ”: đều mê The Beatles! Có ăn nhằm gì đâu! Nó vần bảo lưu quan điểm!
            Một lần gần sau đó tôi trở lại đề tài với nó: “Tại sao mày nói người Việt rất tham lam, cái gì cũng muốn, và gian, cái gì cũng khôn lỏi hơn người, mà mày vẫn làm ăn với chúng tao?”. Bạn tôi cười bí hiểm trả lời: “Đấy chính là bi kịch của người Việt, ít nhất là của những người Việt đang không có quyền thế hiện nay.” Rồi nó tiếp: “Chính vì người Việt gian và tham nên chỉ có những người gian và tham hơn mới dám làm ăn cùng chúng mày!”
            “Ý mày nói đa số thương nhân nước ngoài làm việc với VN là gian và tham?” “Gần như đúng thế!” “Cả mày nữa?” “Gần đúng, vì lúc đầu tao cũng không gian, nhưng tao mất nhiều quá và buộc phải chơi theo cách của người Việt thôi…”
            “Vậy mày gian thế nào?”
            Bạn tôi lại cười bí hiểm: “Nói mày đừng buồn, đa số người Việt kém tiếng Anh, và hầu hết kém luật pháp thê thảm, nhất là luật thương mại. Càng chức to thì điều này càng đúng, mày là lính quèn nên khá giỏi. Hì hì, mà tiếng Anh là của bọn tao, luật pháp các nước khác cũng đều đi trước VN, nên chúng tao chỉ có cách dùng tiếng Anh kém cỏi vô nghĩa của chính chúng mày để làm hợp đồng thương mại, và luật thương mại quốc tế nữa…thì chúng tao mới bình đẳng được!”
            Rồi nó bồi thêm: “Thế mày nghĩ bọn tao có thể cung cấp hàng tốt nhất, giá rẻ nhất, thời hạn nhanh nhất với trách nhiệm vô hạn được thật à?!”
            Đó là câu chuyện của hơn 10 năm trước. Tôi đã kiểm tra độ khách quan của đánh giá đó suốt 10 năm qua với rất nhiều người nước ngoài từ các vùng, miền, đất nước có văn hóa và chính trị khác nhau, mà tôi có thể tiếp cận. Đa số câu trả lời kiểm chứng (không phải tất cả) xác nhận sự khách quan và tính gần đứng của nhận xét của bạn tôi.
            Nhận xét đó đã bắt tôi suốt hơn mười năm qua phải tìm hiểu văn hóa và bản chất dân tộc ta là gì? Tại sao chúng ta lại để đến nông nỗi này – để người khác nghĩ và đánh giá mình là dân tộc gian, tham?!
            Người Việt gian tham ư?! Đau xót lắm, nhưng tôi vẫn không phản bác được bạn mình, với những gì tôi và chúng ta vẫn thấy xung quanh trên đất nước chúng ta… Nó là cái văn hóa gi?!
            Hôm nay, có lẽ tôi đã trả lời được câu hỏi đó cho mình. Dân tộc ta không phải thế!
            Có những hạt sạn đã được vô tình hay cố ý gieo vào đạo đức, lối sống dân ta mà có lẽ người gieo cũng không muốn và không biết mình đã làm gì?
            Chúng ta phải đợi đến vụ gieo hạt sau thôi?



24 thg 3, 2013

Lại chuyện công an cậy quyền!

Xã hội
Thứ Sáu, 22/03/2013 - 08:44
Gia Lai:

Công an xã bị tố dùng súng "giải quyết" vụ vi phạm giao thông

(Dân trí) - Theo thông tin tố cáo, do không đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông, anh Thắng và anh Kết bị hơn chục cán bộ công an và dân quân tự vệ xã Trà Đa (TP Pleiku, Gia Lai) đuổi theo đánh đập và rút súng đe dọa.
Theo trình bày của anh Lê Đình Kết và anh Trần Xuân Thắng (đều là nhân viên Công ty TNHH MTV Cường Thịnh Phát, trụ sở tại KCN Trà Đa, TP Pleiku, Gia Lai), vào khoảng 23 giờ tối 20/3, hai anh điều khiển xe máy về công ty mà không đội mũ bảo hiểm. Về gần đến nơi, họ phát hiện có một nhóm người đuổi theo nên tăng tốc bỏ chạy.
Về đến công ty, họ gọi bảo vệ mở cửa gấp và thông báo với bảo vệ là anh Trần Ngọc Sơn rằng có người đuổi theo. Tưởng là có cướp, anh Sơn chạy vào phòng lấy cây rựa dùng để phát cỏ ra tự vệ.
Một lúc sau, nhóm người trên đẩy cổng đi vào công ty thì cả 3 người mới biết đó là công an và dân quân tự vệ, nên chạy vào khu vực sản xuất. Thấy 3 người bỏ chạy, các cán bộ công an vào nhà máy tìm kiếm.
Nghe thấy tiếng ồn, ông Trần Xuân Cường - Phó Giám đốc công ty - và một số nhân viên chạy ra, thì được công an thông báo: có 3 tội phạm trốn vào đây. Sau khi xác minh, ông Cường biết nhân viên của mình đã vi phạm luật giao thông nên nói với công an cứ dắt xe về, sáng mai sẽ lên công an xã tường trình sự việc.
Ông Cường kể lại sự việc với PV

Ông Cường kể lại sự việc với PV

Nghe vậy, một phó công an xã liền rút súng trong người ra, một người khác thì cầm súng AK lên đạn rồi chĩa vào nhóm người phía công ty ông Cường và hỏi: "Tụi bây muốn gì?". Thấy vậy ông Cường xoa dịu: “Các anh có gì từ từ nói chuyện”. Vừa dứt lời, ông Cường bị khẩu súng ngắn chĩa thẳng vào đầu.
Cánh cửa phòng bảo vệ bị công an đập vỡ và một phần tường bị đạn bắn vào

Cánh cửa phòng bảo vệ bị công an đập vỡ và một phần tường bị đạn bắn vào

Biết sự việc ngày càng căng thẳng, anh Thắng liền đi ra trình bày về việc đi xe không đội mũ bảo hiểm, lập tức bị công an viên và dân quân tự vệ đánh tới tấp. Bị đánh đau, anh Thắng vùng chạy vào phòng bảo vệ đóng cửa trốn, nhưng bị các cán bộ dùng dùi cui và báng súng đập vỡ cửa kính để mở cửa vào. Không dừng lại đó, nhóm công an xã này còn dùng súng bắn vào phòng.
Mở được cửa vào, nhóm công an xã Trà Đa lôi anh Thắng ra ngoài, dùng báng súng đánh liên tục vào bụng khiến anh Thắng ngất xỉu.
Khi thấy anh Sơn từ khu vực chế biến đi lên, nhóm công an xã và dân quân tiếp tục bắt giữ anh Sơn, dùng báng súng đánh, đấm đá anh Sơn; mặc cho ông Cường và các nhân viên khác van xin.
Vỏ đạn nằm lại hiện trường vụ việc

Vỏ đạn nằm lại hiện trường vụ việc

Đánh người xong, công an và dân quân xã Trà Đa còng tay anh Thắng và anh Sơn về trụ sở công an xã và tiếp tục đánh đập. Đánh xong, công an áp giải anh Sơn về nhà máy để lấy 2 cây rựa. Lúc này công an 113 cũng có mặt để tiến hành xác minh vụ việc.
Vết thương trên người anh Sơn

Vết thương trên người anh Sơn

Ngoài anh Thắng và anh Sơn bị đánh, anh Kết bị mời về trụ sở công an xã và cũng bị các công an viên đánh tới tấp.
Nhận được tin báo, ông Trần Xuân Thám - Giám đốc Công ty TNHH MTV Cường Thịnh Phát - đến trụ sở công an xin bảo lãnh cho các nhân viên công ty để đưa đi cấp cứu song mãi đến 2 giờ ngày 21/3, công an xã mới cho ông Thám bảo lãnh anh Thắng về. 2 tiếng sau, công an xã điện thoại cho ông Cường đến đưa anh Sơn đi cấp cứu. Còn anh Kết thì mãi đến 7h30’ cùng ngày mới được cho về trong tình trạng toàn thân đau đớn.
Vết thương ở đầu anh Thắng

Vết thương ở đầu anh Thắng

Chiều 21/3, bác sĩ Bệnh viện Đa khoa tỉnh Gia Lai cho biết, bệnh nhân Sơn và Thắng bị ngất xỉu do bị chấn động quá mạnh. Bệnh nhân Trần Xuân Thắng nhập viện trong tình trạng có vết thương ở đầu, vết thương bên thái dương phải dài 4cm. Kết luận ban đầu: sang chấn đầu và sang chấn ngực; bệnh nhân Phạm Ngọc Sơn nhập viện trong tình trạng có vết thương vùng chẩm, vết thương đầu, bầm mắt phải. Kết luận ban đầu: sang chấn đầu, sang chấn ngực.
Lịch công tác của Công an xã Trà Đa

Lịch công tác của Công an xã Trà Đa

Trước thông tin tố cáo trên, chúng tôi đến trụ sở Công an xã Trà Đa tìm hiểu thực hư thì được biết ông Lê Ngọc Tường - Trưởng Công an xã - vừa được cho nghỉ sáng 21/3. Chúng tôi gọi vào số điện thoại của ông Tường thì không liên lạc được. Nhìn vào bảng phân công lịch trực được biết, ông Tường được phân công trực vào đêm 20/3 và rạng sáng 21/3. Còn ông Thành - Phó Công an xã - cho biết ông không có mặt ở nơi xảy ra vụ việc nên không biết gì (!). Việc người dân tố cáo lực lượng chức trách của xã Trà Đa đánh người vẫn đang được điều tra, chưa thể cung cấp thông tin cho báo chí.
Phóng viên hỏi họ tên đầy đủ của ông Thành thì ông này bỏ đi và không nói gì.
Ông Nguyễn Đình Thức - Chủ tịch UBND xã Trà Đa - cho biết, sự việc trên ông đã biết. Sáng 21/3, công an xã đã báo lại: Vào lúc 23h30’ ngày 20/3, công an xã đi tuần tra, phát hiện 2 thanh niên đi xe mô tô không đội mũ bảo hiểm nên yêu cầu họ dừng xe nhưng họ không chấp hành. Khi công an đến Công ty Cường Thịnh Phát thì các thanh niên trên mang 3 cây mã tấu ra "tiếp". Hiện tang vật vẫn đang ở trụ sở công an xã.
Sau đó ông này nói: “Có gì qua công an xã mà lấy thông tin, tôi bận đi họp ở thôn”.
Vụ việc này sẽ được Dân trí tìm hiểu và tiếp tục thông tin đến bạn đọc.
Thiên Thư