17 thg 9, 2012

Tình yêu của Đồ Nghệ (Tất Nam khi xưa) qua phương ngữ


TS Hà Nguyên Đối
    Có lẽ, cái khác biệt dễ nhìn thấy nhất trong tình yêu đôi lứa của con người xứ Nghệ so với những vùng miền khác là thứ men say tình yêu ấy được biểu hiện qua phương ngữ với những từ ngữ  “đặc Nghệ”
              Khi nào kiềng sắt bén mun
             Chàng hun má thiếp, thiếp hun má chàng
             Diết da da diết quá chừng
             Em cho anh chụt một cái, em đừng kêu đau
                                                            (HPV, tr. 299)
    Ở đây, người ta không dùng từ “hôn” mà dùng từ “chụt”, “hun” để chỉ nụ hôn- vốn là bức thông hành của tình yêu. Nghe “hun”, “chụt” khiến ta từ cảm nhận được âm thanh và tưởng tượng đến động tác để hiểu cái sâu đằm của nụ hôn người Nghệ. Đồng thời, cũng cho ta thấy một kiểu ứng xử rất rõ ràng, minh bạch, đắm say đến hồn nhiên của gái trai nơi đây.
    Hoặc như trong bài vè “ Thương anh lắm anh ơi”, mật độ phương ngữ cũng xuất hiện dày đặc:
                  Nước uống nỏ muốn rót
             Cơm ăn nỏ muốn nhơi
             Cầm lấy đũa đũa rớt
             Cầm lấy đọi đọi rơi
             Thày hỏi: vì răng rứa con ơi?
             Mẹ hỏi: vì răng rứa con ơi?
             Con lặng lặng trả lời:
             Vì sầu riêng bạn cộ
             Ngơ ngẩn sầu bạn cộ
                     (KTVXN, t3, tr.432)
    Ở đây, chỉ diễn đạt tình thương yêu mà kéo dài đến 20 câu (trong đó có 17 câu bằng và 3 câu trắc). Người đọc phải đọc một hơi, người hát cũng phải hát một hơi, không nghỉ, không kịp thở để tuôn ra cho vơi, cho cạn nỗi nhớ thương, niềm yêu đương đang dồn nén, ức chế trong tâm can. Đièu đặc biệt ở đây, ta thấy tác giả dân gian đã dùng rất nhiều phương ngữ xứ Nghệ. Phải chăng những phương ngữ được dùng đã góp phần đẩy nhanh tiết tấu của bài, “tuôn” nỗi nhớ nhung da diết đến địa chỉ cụ thể - “bạn cộ” (bạn cũ). Chúng tôi đồng tình với Ninh Viết Giao khi nhận xét bài vè trên: “17 câu đề vần bằng, âm mở thể hiện tình cảm triền miên lai láng, câu trắc “uống nước nỏ muốn rót” là tiếng nấc, nấc vì nghẹn ngào, nấc vì nỗi nhớ dâng lên trẹn cổ họng. Qua một đoạn ấy thôi, chúng ta cũng biết tình yêu của trai gái Nghệ Tĩnh như thế nào rồi” [71, tr22].
     Đến với ca dao và vè xứ Nghệ về tình yêu đôi lứa, ta bắt gặp rất nhiều cách ngỏ tình khác nhau. Họ có thể nhờ miếng trầu, qua miếng trầu. Bởi thế mà dân gian mới có câu: “miếng trầu nên dâu nhà người”. Bằng miếng trầu, họ đã nói với nhau niềm khao khát lứa đôi:
              Trầu xanh đĩa ngọc
                Quả cau em róc tứ bề
                Trầu têm cánh phượng em đề đôi câu.
                Em đề chữ ân chữ ái
                Em đề chữ thọ chữ ninh
                Em đề chữ tình chữ tính
                                                          (KTVXN, t3.tr.88)
    Đó là cách ngỏ tình kín đáo mà ta thường thấy ở nông thôn trước đây.
    Ngoài ra, họ còn có thể ngỏ tình bằng cách không nói ngay, nói thẳng vào tình yêu, mà nói từ xa đến gần, nói vòng vo rồi mới đi vào ý chính. Có thể nói đây là cách tỏ tình rất tế nhị. Chẳng hạn như trong bài vè “xuân bất tái lai”, chàng trai mở đầu bằng những câu khen người con gái là “yểu điệu thanh tân”, “thục nữ chuyên cần”… sau đó mới nói đến gia sự của cô ta, gia đình, cũng như tâm tình của anh ta đối với cô gái, rồi cuối cùng mới ngỏ tình, mà cũng rất bóng gió, xa xôi:
            Chim tử quy thánh thót
              Dạ bát ngát lòng sầu
              Nghĩa nặng với tình sâu
              Núi non nào kể xiết
                                                        (KTVXN,T3, tr.237)
    Cách ngỏ tình đó như bướm lượn vòng hoa, ban đầu thường vờn một cách ý nhị, bóng gió, xa rồi gần, gần rồi xa, thật là nên thơ và cũng không kém phần lãng mạn.
    Hoặc, cũng có khi họ tỏ tình trực tiếp. Như trong bài vè “em lấy anh thôi”, người con trai không vòng vo hoa lá, không mượn bóng trăng chỉ nẻo, không mượn con bướm đưa đường mà nói thật, nói thẳng nỗi lòng, ý nghĩ của mình, nói có phần sống sượng, thô lỗ nhưng rất thành thật:
                Thôi thôi anh lấy em thôi
             Trang sức anh sắm đủ rồi còn chi
                                      (KTVXN, t3, tr.118)
    Không những tỏ tìnhmà anh còn hứa hẹn một cuộc sống rất tốt đẹp với cô gái- một cuộc sống giản dị của những người lao động.
    Dù là bày tỏ bằng cách nào thì ta cũng thấy được tình yêu sâu sắc, thầm kín nhưng cũng không kém phần mãnh liệt của các chàng trai, cô gái xứ Nghệ.
    Nói đến tình yêu, ta thường nghĩ ngay đến những lời thề non hẹn biển. Song, khác với lời nguyền nhờ vả trăng, sao, trời, đất của trai gái xứ Bắc, các chàng trai cô gái xứ Nghệ thường lấy nhiều hơn cái chết, sự hi sinh bản thân để bảo vệ tình yêu. Chẳng hạn như:
                      Anh mà không lấy được nàng
             Thì anh tự vận giữa gia đàng nhà em
                                                      (CDNT, tr.130)
     Chúng tôi đã thống kê được ở chương 2, tập 1 trong KTVXN viết về tình yêu đôi lứa, có đến 15 lần trai gái vùng đất này đã mượn cái chết để bảo vệ tình yêu.
                   Hai tay cầm tám gươm vàng
            Chết thì mặc chết, buông chàng không buông
                                                     (CDNT, tr.330)
    Quả thật, cũng khó tìm kiếm một lời hứa, lời nguyện nào lại mãnh liệt đến ghê gớm như gái trai xứ Nghệ khi yêu:
                 Cha mẹ dù có chặt chân, chặt tay
           Khoét mặt, khoét mày cũng trốn theo anh
                                                     (CDNT, tr150)
     Những từ ngữ: “chặt chân”, “chặt tay”, “khoét mặt”, “khoét mày” đã nói lên được bản chất tình yêu trong con người Nghệ Tĩnh. Họ có thể vì yêu mà sẵn sàng làm mọi thứ, thậm chí dám chấp nhận cả cái chết chứ không thể sống thiếu người mình yêu.
    Yêu đến thế là cùng! (câu này của hongv).

Thư giãn cái!


Đận lâu lâu anh đi Las vegas uýnh bạc. Mẹ kiếp, thua mờ mắt. Mò ra khu Pub tênh hếch chân, búng tay tanh tách gọi con phục vụ Tây đùi đoi trễ nải. Anh gọi như nài nài " em ơi, một bia". Hố hố, xong mới biết là nhầm với ở nhà. Nhưng không kịp bởi con Tây kia quảy quả mông óng ả đi tự bảy đời.
Lúc sau, nó bê đến cho anh một cốc bia tươi thật. Thế mới tài.

Kết luận: Bia - ngôn ngữ của thế giới.

***
Anh mắc bệnh hay nhậu. Tối nọ say nhớ được mỗi đường về nhưng đến lúc bấm chuông lại quên mịa mất tên vợ. Anh cứ “ấy ơi, ấy ơi!”. Vợ anh trong nhà nghe giọng chè thiu, lại không gọi rõ tên nên đếu thèm mở cửa. Điên quá, anh rút “alô” gọi cho bố vợ:
- Alố, bố đấy à? Bố cho con hỏi vợ con nó tên gì ấy nhỉ?
- Mày làm gì mà quên cả tên vợ mày thế hả?
- Con đi uống rượu về say quá nên quên mất. Bây giờ vợ con nó không mở cửa cho vào.
- Thế à? Đến tên vợ tao, tao còn không nhớ nữa là tên vợ mày. Đang đứng ngoài đường à? Tao cũng thế thôi!

Lạy giời...
***
Mịa, nửa đêm có tiếng gõ cửa, anh sợ điếu chịu nhưng vẫn phải xuống xem ai. Và anh cũng dại gì mà mở cửa. Anh hỏi:
- Ai đấy?
- Cướp đây.
- Ui đệt! Muốn gì?
- 15 cây vàng.
- 75 cân rưỡi được không?...
- Không đùa, nếu “câu giờ” tao đốt nhà đấy.
- Tôi không đùa. 75 cân rưỡi vàng có được không?
- Vậy thì mang ra đây.
Anh gọi vống lên lầu:
- Em yêu, cục vàng của anh, ra nói chuyện với nó đi này.

Hã hã...

***
- Lời tỏ tình "kinh khủng" nhất mọi thời đại: “anh yêu em như ...kem yêu tủ lạnh ...như trời xanh yêu mây... như cây yêu đất... như tất yêu giày... như chày yêu cối... như gối yêu chăn... như khăn yêu cổ... như tổ yêu chim... như kim yêu chỉ... như khỉ yêu cây... như mây yêu gió... như chó yêu mèo... như kèo yêu cột... như thằng chột yêu con mù ... như thằng gù yêu con thấp... như thằng hấp yêu con hâm ... như thằng câm yêu con điếc ... như con cá díếc yêu con cá rô... như thằng rồ yêu con dại ... đại khái là anh có... yêu em "

- Vợ là TV. Người yêu là mobile. Ở nhà coi TV. Ra ngòai đem theo mobile. Không tìền bán TV. Có tiền đổi mobile. Lâu lâu xem tivi. Nhưng hầu hết thời gian thì chơi với mobile. TV thì free. Nhưng mobile không trả tiền là dịch vụ sẽ bị cắt ....

***
Tối qua anh nhậu say, về bị ngã các bạn ạ. Thâm hết cả mặt. Về đến nhà mới thấm đau, đếch dám kêu, lẳng lặng lấy Salonpas, cởi áo đứng trước gương để dán vào những chỗ tím. Sáng dậy, vửa mở mắt ra đã thấy vợ cầm chổi lông gà đứng trước giường:
- Hôm qua lại say à?
- Đâu ...em buồn cười nhở, anh có tí việc về muộn, có uống giọt đếch nào đâu.
- Thế hả, thế thằng nào dán salonpas đầy lên gương của bà thế kia.

Óe òe...

***
Giời ạ, mới chim được một em gái xinh. Mỗi tội lại là dân vi tính. Hôm gạ gẫm abc, anh đặt mịa tay lên ngực, khẽ hỏi một cách tò mò:
- Cái gì đây?
- Dàn loa 2.1- Gái khúc khích.
- Cái gì đây?
- Nút chỉnh volume.
- Sao anh vặn max mà không có tiếng?
- Dốt ạ, anh phải cắm phích điện vào ổ đã chứ.
Anh hì hà hì hục... cắm phích... Bỗng nghe ... bốp, chát, hự,.... rầm!!! Anh bay dính vào vách. Lồm cồm bò dậy, anh ngơ ngác:
- Chuyện gì vậy em?
Gái tỉnh bơ:
- Không đọc kỹ hướng dẫn à. Phích 110 mà dám cắm vào ổ 220.

Ôi, cái đệt...

Tạm thế đã. Chuyện anh chế tạo, bơm vá & mông má.
Nhặt trên Nét.

16 thg 9, 2012

Ngày Mồng Một Phủ Tây Hồ



   Chiều  nay đạp xe đến đoạn đường vào Phủ Tây Hồ thì bị tắc, fải xuống dắt bộ vì hôm nay là ngày mồng Một tháng 8 Âm lịch, lại đúng vào chủ nhật nên người đến lễ đông như Tết. Ai cũng biết Phủ thờ Bà chúa Liễu Hạnh - một trong những đại diện đạo Mẫu ở Việt Nam, nhưng đa số người đi lễ, với tính thực dụng, hầu như kg fân biệt đạo Mẫu với đạo Phật. Họ chỉ 1 lòng cầu an, mong mỏi yên bình, làm ăn fát đạt…
   Mình len lỏi trong dòng người đi lễ, rê rê điện thoại dởm chụp vài ảnh. Có lẽ đến một nửa số người đi lễ đi bằng xe con, có xe chở cả nhà. Các dịch vụ ăn theo fát fải biết.
   Đến đường Thanh Niên qua cổng chùa Trấn Quốc cũng lại tắc đường vì người xe đi lễ. Trời bắt đầu tối nên ảnh điện thoại mình tối mò, kg post lên được.
   Cách đây ít năm, người ta có đi lễ đông đến thế đâu nhỉ ! 
Gửi xe con bãi fụ (bãi chính hết chỗ)

Lối rẽ vào Phủ
Xin sớ
Trước cổng Tam Quan
Gái đi lễ Phủ
Xe con đỗ tận đến trước cổng nhà 'Kiên bạc'

15 thg 9, 2012

Nguyễn Quang Lập - Vụn mà không vụn


VĂN NGHỆ
20:50/16/05/2009

   Trung tâm Đông Tây ở Cầu Giấy, Hà Nội vốn khó tìm nhưng hôm rồi đầy người, ngoài nhà văn, có cả nhiều blogger. Ra mắt sách, “bọ” không quên quảng bá trên blog: Đến nhé, đến nhé, hehe!
    Người đến nhiều, bọ” ký sách mỏi tay, nhiều khi diễn giả cứ nói, người mua cứ mang sách lên ký, nhìn mà thèm.
    “Ký ức vụn” được viết trên blog, Nguyễn Quang Lập nói: Mình có biết blog là cái chi, có người giới thiệu, vào xem toàn chuyện yêu đương, nghĩ mình làm blog làm gì? Nhưng bỗng lóe lên: bọn trẻ nó yêu đương tán gẫu, còn mình là nhà văn, mình viết, có người đọc, người bình luận là mừng rồi. Thế là viết, bao nhiêu chuyện văn, chuyện người “găm” lại nay tràn ra… mạng.
   15 năm không ra sách, đúng là blog cũng có tác dụng kích thích sáng tạo.
   Trên 40 bài được chia ra mấy mảng, xem ra cũng bài bản: Những người bạn khó quên, Buồn vui một thuở, Người từng gặp, Bạn văn… cứ mỗi bài chỉ vài trang, riêng phần “bạn văn” nhìn đề mục cũng thấy hot: Trần Dần, Phùng Quán, Hải Bằng, Nguyễn Khải, Xuân Sách, Trần Vàng Sao, Hữu Thỉnh, Trần Đăng Khoa, Nguyễn Trọng Tạo, Tuyết Nga, Quốc Trọng, Phạm Ngọc Tiến…, toàn những chuyện rất người. Viết về người khác nhưng Nguyễn Quang Lập không quên tự trào.
    Không chỉ người có tên, Lập còn viết về những người tưởng như vô danh, những “anh cu”, những “thằng, con” thời xửa xưa nhưng đọc lên thì sống động như được nhìn thấy ngay trước mắt.
    Một anh chàng đánh dậm thời bom đạn, một bà bán nước trà trước cửa Viện Văn, một bà chị là diễn viên, thậm chí chuyện một con chó Giôn… lại còn chuyện ấu trĩ một thời cách đây đến cả gần 20 năm, các văn nghệ sĩ rỉ tai nhau… uống nước tiểu để tăng cường sức khỏe (niệu liệu pháp). Đọc xong chuyện thì cười, cười xong ngậm ngùi.
   Bên ngoài bàn trà, Phạm Ngọc Tiến than, nhưng là khen khéo bạn mình: Thằng này có số nổi tiếng, cứ viết gì cũng có người đọc, mình viết bao nhiêu truyện, rồi kịch bản vẫn không nổi bằng nó.
   Tiến được Lập viết đến hai bài in trong sách. Đùa xong, anh lại rưng rưng: Hồi mẹ nó (Lập) mất, nó đạp xe vòng quanh Hà Nội, không có một đồng. Rồi vào nhà tôi, tôi dốc hết tiền ra, hỏi còn cần nữa không tao đi vay thêm. Nó nói, đủ rồi, đủ rồi. Sau này, nó nói, tao nợ mày cả đời…
   Ngoài đời, Nguyễn Quang Lập sống tận tình với tất cả. Năm xưa, cú tai nạn tưởng chết khiến anh thay đổi rất nhiều. Trầm hơn, ngầm hơn, thâm hậu hơn. Anh viết rất nhiều, viết các thể loại, viết để sống theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.
   Hỏi: Làm blogger thì cái văn nó thế nào? Anh nói: bờ lốc bờ liếc thì cũng chỉ là để mình viết. Mình chỉ là nhà văn thôi.

Lê Anh Hoài

14 thg 9, 2012

"Bạn văn" của Ng. Quang Lập


Nhân việc bác Quốc tặng tập “Bạn văn” của Ng Quang Lập (NQL), đọc mà thích quá. Xin được chia sẻ cùng mọi người. Ai kg quan tâm xin miễn vào hộ nhóe!


Nhà văn NQL: Tôi vẽ bạn văn theo góc tiêng của tôi
Pháp luật TPHCM

"Bạn văn" của nhà văn Nguyễn Quang Lập là cuốn sách được nhiều người tìm đọc trong thời gian gần đây. Với lối viết hí họa, hài hước, trào lộng, mặc dù hấp dẫn song cuốn sách của Nguyễn Quang Lập chưa hẳn đã "thuận mắt" với những bạn đọc vốn thích đọc văn chương một cách... nghiêm trang...
Nhà văn Nguyễn Quang Lập
Trong cuốn sách, bạn đọc được gặp gỡ nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới văn nghệ - những người lắm tài mà cũng nhiều tật, ở những tình huống tréo ngoe lắm khi cười chảy nước mắt. Với lợi thế có mối quan hệ rộng rãi và khả năng quan sát, ghi chép sắc bén của mình, qua "Bạn văn", Nguyễn Quang Lập đã giới thiệu với độc giả một không gian văn nghệ sôi động suốt mấy chục năm qua. Hài hước mà vẫn gây xúc động.

- Thưa nhà văn Nguyễn Quang Lập, khi viết chân dung các nhân vật văn nghệ trên trang mạng cá nhân của mình, anh đã nhận được nhiều phản hồi của bạn đọc. Nhưng dường như chưa thỏa mãn hay sao mà "bọ Lập" vẫn quyết chí in lại thành sách nữa vậy?

+ Phải nói là in sách có cái thú riêng của nó. Nhiều bạn đọc không biết hoặc không có điều kiện vào mạng, tôi in sách để phục vụ đối tượng này. Khi sách in ra, nhà thơ Văn Công Hùng có nói với tôi đại ý rằng, ngay cả những người đã đọc "Bạn văn" trên mạng rồi, giờ cầm sách đọc vẫn thấy thú vị. Hơn nữa in sách lại có tiền, tại sao không in nhỉ?

- Bạn văn gây xôn xao dư luận từ thế giới ảo (mạng internet) đến thế giới thật, vì cái chất hài hài, trào lộng, vì giọng văn pha chế phương ngữ rất giỏi của anh…Nhưng phải nói thật rằng, ở một số chân dung, anh đã "góp phần" làm đổ thần tượng của rất nhiều độc giả. Anh có ý kiến gì về điều này không?

+ Như đã nói nhiều lần, chân dung "Bạn văn" của tôi được viết theo lối hí họa. Tôi "vẽ" các bạn văn theo góc riêng của tôi, bằng cái nhìn hài hước và thân thiện, thậm chí bỗ bã. Những ai không quen đọc lối viết chân dung này có thể sẽ "sốc", thậm chí là thất vọng. Nhưng nếu họ đọc kĩ họ sẽ hiểu tôi viết chân dung chứ không làm tụng ca.

- Tôi đọc bạn văn và trộm nghĩ, viết chân dung kiểu "bọ Lập" rất dễ bị bạn văn phản ứng, vì không ít chuyện xem chừng tế nhị ít khi được người làm văn chương nghệ thuật nhắc tới thì anh cứ "lôi ra" thẳng thừng không né tránh. Trên thực tế thì anh đã vấp phải sự phản ứng nào từ các nhân vật mà mình viết chưa?

Bìa cuốn "Bạn văn"
của Nguyễn Quang Lập
+ Chuyện này thì có đấy. Có hai trường hợp. Một là liên quan đến nhà văn Xuân Đức. Anh ấy đòi kiện tôi khi đọc bài tôi viết. Thực ra tôi đâu có viết về anh ấy. Đó là chân dung phiếm chỉ mà. Nhưng thú thật là tôi có mượn một vài chi tiết về anh ấy làm cho anh ấy nổi giận. Tôi đã xin lỗi Xuân Đức rồi. Người thứ hai là nhà văn Tô Nhuận Vĩ. Anh ấy cũng giận tôi khi tôi viết về vài chuyện thời trẻ của anh. Tôi cũng đã xin lỗi anh Vĩ rồi. Sau hai chuyện đó tôi có rút kinh nghiệm nhiều, vì thế những chân dung tôi "vẽ" sau đó không còn bị ai phản ứng nữa.
 
- Xưa nay người ta quen nghĩ viết chân dung phải đẹp, phải trịnh trọng, đàng hoàng. Còn quan niệm của anh, một chân dung hay phải được viết như thế nào?

+ Thật và thật và thật - đó là quan niệm của tôi khi viết chân dung một ai đó. Tất nhiên không phải cái thật của sự bêu xấu, mà là cái thật của con người, về con người… Tôi rất ghét mọi sự thánh hóa.

- Có khi nào vì "ỷ lại" mối thân tình giữa mình và một người bạn nào đó mà anh cho phép mình viết "hơi quá" về người ta một chút cho hấp dẫn độc giả hay không, ví dụ anh viết về cái sự "lười tắm" của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo chẳng hạn?

+ Cái này tôi thừa nhận là có. Khi viết về những người bạn thân thiết, tôi đùa vui mạnh bạo hơn, vì tôi biết, họ sẽ không bao giờ giận tôi. Họ hiểu tôi viết để làm gì. Sự đùa vui đưa đến hiệu quả nào họ cũng đều hiểu cả. Thành thử tôi rất yên tâm.

- Đọc bạn văn, ngoài chuyện văn chương ra còn thấy anh là một người có rất nhiều bạn bè và được nhiều bạn bè trong giới văn nghệ quý mến. Hỏi một câu hơi "nghiêm trọng" là theo anh, tình bạn trong văn chương có ý nghĩa như thế nào đối với người cầm bút?

+ Câu này thì đúng là quan trọng đấy. Tình bạn trong văn chương không những quan trọng mà còn rất quan trọng. Nhà văn khó có thể thành công nếu không có bạn. Có lẽ không lĩnh vực nào mà tình bạn ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp mỗi cá nhân như nghề văn. Tôi nghĩ phải viết một cuốn sách về vấn đề này, vấn đề tâm lý sáng tác và tâm lý tiếp nhận, chứ nói một đôi câu rất khó.

- Không ít người vẫn nhìn thế giới văn chương như một nơi mơ mộng, toàn cái đẹp, còn ở "Bạn văn", anh mang tới cho họ một không gian khác, có cái Đẹp, nhưng cái xấu, cái suy đồi, cái "ngụy" văn chương nghệ thuật cũng không hiếm. Dường như anh muốn bạn đọc hiểu rằng cái thế giới văn chương nghệ thuật có khi còn phức tạp hơn cả thế giới thường ngày mà người ta vẫn gặp, vấn sống?

+ Vâng, điều này thì chính xác. Nhưng thực ra tôi không nói thì nhiều người cũng đã hiểu như vậy rồi. Những trang viết của tôi chỉ góp phần minh họa thêm cái sự hiểu của họ thôi.

-So với những trang viết in trên giấy thì những trang viết trên mạng có cho anh một niềm phấn khích nào khác không, khi anh có thể ngay lập tức nhìn thấy ý kiến phản hồi của bạn đọc? Nói khác đi thì anh thích cuộc sống văn chương trên mạng hay cuộc sống văn chương…trên giấy?

+ Đến bây giờ thì tôi đã hiểu giá trị của văn hóa mạng, nó thật tuyệt. Có lẽ tôi lớn khôn nhanh chóng cũng là nhờ văn hóa mạng. Còn văn chương trên giấy hay văn chương trên mạng thì cũng như nhau cả thôi, không có cái nào kém hơn cái nào, không có cái nào quan trọng hơn cái nào. Đơn giản vì đó là Văn. Tất nhiên ở đây ta nói về thứ văn chương đích thực, không phải thứ "ba-lăng-nhăng" ngụy văn chương. Bây giờ mà chúng ta còn phân biệt văn mạng, văn giấy thì thú thật hơi buồn cười. Chỉ những người chưa hiểu hoặc chưa gia nhập văn hóa mạng mới không coi trọng văn mạng thôi. Ngày nay 90% văn giấy đều từ văn mạng mà ra, đó là một sự thật.
   
     Nhà văn Bảo Ninh: Nguyễn Quang Lập viết dường như rất dễ, nhưng sự dễ ấy trái ngược hoàn toàn với dễ dãi. Đố anh dễ dãi nào viết dễ được như thế. Còn những người viết khó khăn và ì ạch như tôi thì lại thường hay "làm văn" nên chỉ ước ao chứ không bao giờ đạt nổi khả năng "khẩu văn" của Nguyễn Quang Lập. Viết được như thế thật sướng, nhưng muốn sướng được như vậy phải đổi cả một đời trần ai, nào ai dám đổi?
     Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo: Bạn văn của Nguyễn Quang Lập là cuốn sách sinh động, hấp dẫn. Lập là người thông minh và hiểu được sở thích của số đông bạn đọc hiện nay là ưa chuộng sự hài hước, hóm hỉnh, nên Lập có rất nhiều bạn đọc cả trên mạng và ngoài cuộc đời. Lối viết chân dung hí họa của Lập là một lối viết riêng, ở đó bên cạnh cái hài hước còn là nhiều phát hiện thú vị về các nhân vật trong giới văn nghệ, kể cả về cá nhân tôi. Cách viết của Lập cũng đã từng gặp phải một vài phản ứng của bạn bè văn chương và thậm chí là Lập đã có lần phải xin lỗi nhân vật của mình. Thực ra Lập viết về tôi cũng có cái quá lên, nhưng tôi thì hiểu cái sự đùa của Lập, tôi bảo em viết thế nào thì cứ thế mà đăng, anh chả có gì phiền lòng. Trong bài viết mới đây Lập còn bảo tôi sắp lấy vợ thứ 4, nhưng thực tế tôi còn chưa có vợ thứ 3 (cười). Nhưng mà phải như thế thì mới là Nguyễn Quang Lập.
    Hỏi, trên trang viết Lập có phải là người tôn trọng sự thật tuyệt đối không thì tôi xin trả lời thế này: Chúng ta đừng hiểu cái sự thật văn chương là cái sự thật ngoài đời theo cách thông thường, đừng bao giờ cho phép mình hiểu như vậy. Văn chương hoàn toàn có thể viết quá sự thật ngoài đời để đạt tới một sự thật về con người, đó mới là điều quan trọng. Giống như quả lắc vậy, nó phải lắc quá đi thì mới trở về trạng thái cân bằng ban đầu được. Đọc chân dung bạn văn của Lập, theo tôi bạn đọc không nên "cả tin" quá mà dễ thất vọng về một ai đó. Cần phải hiểu những gì Lập viết trong không gian, từ trường của văn học, chứ không phải sự thật đời thường. Nghĩa là phải biết đi qua cái thật của bề ngoài để đến được cái thật bề trong của từng nhân vật. Đọc được như vậy thì sẽ thấy, Lập viết hay.

Theo Vũ Quỳnh Trang (VNCA)

Bí mật 30 năm


Thiết nghĩ post bài này lên đây là để ôn lại 1 thời ấu trĩ.
Bí mật 30 năm
Viết bởi: Nguyễn Quang Lập | 24.09.2009
Nhà thơ Phùng Quán
Nhà thơ Phùng Quán
Tặng anh Tống Văn Công
    Phùng Quán làm bài thơ Lời mẹ dặn khi mình mới một tuổi (1957), mặc dù bị cấm đoán lung tung nhưng đến năm 7 tuổi mình đã biết, còn được đọc cả bài thơ, đơn giản vì ba mình rất thích bài này. Cạnh nhà mình có bác Thông công an, hình như hồi đó bác làm trưởng hay phó ty công an tỉnh Quảng Bình, cũng rất thích bài này.
   Khi nào hai cụ ngồi với nhau cũng đều nhắc đến Phùng Quán, Trần Dần. Có người thì hai cụ nói tiếng Pháp, vắng người thì các cụ cứ nói oang oang không kiêng dè gì, mặc kệ mình đứng ôm cột nhà hóng chuyện. Ba mình nói anh đem bài này giáo dục chiến sĩ công an là tốt lắm, bác Thông gật gù, nói đúng đúng. Bác Thông nói anh đem bài này vào sách giáo khoa dạy con nít cũng rất tốt, ba mình gật gù, nói đúng đúng.
    Ba mình nhìn bác Thông cười cười, nói nếu trên bảo bắt Phùng Quán, anh có bắt không. Bác Thông cười cái hậc, nói tôi chấp hành nhưng trước khi chấp hành tôi sẽ phản đối. Rồi bác thở dài, nói tôi chỉ làm được có thế thôi, khó lắm khó lắm.
     Đó là vài câu tiếng Việt mình nghe được, nhớ đến giờ. Còn thì hai cụ toàn nói tiếng Pháp, mình chẳng hiểu gì, chỉ  lâu lâu lại nghe Phùng Quán Phùng Quản. Cái tính tò mò bẩm sinh, mình lục cho được bài thơ Lời mẹ dặn.
     Còn bé chẳng thấy hay gì, chỉ thấy đúng.Yêu ai cứ bảo là yêu/ Ghét ai cứ bảo là ghét/ Dù ai ngon ngọt nuông chiều/ Cũng không nói yêu thành ghét/  Dù ai cầm dao doạ giết/  Cũng không nói ghét thành yêu, giống y chang ba mạ, cô thầy vẫn dạy, có gì đâu nhỉ ?
    Sau này chơi thân với Phùng Quán, mình có kể cho anh nghe chuyện ấy, anh xuýt xoa tấm tắc khen bác Thông, nói công an mà như thế thì quá tuyệt vời. Khi đó anh mới kể bí mật mà anh đeo đuổi chẵn ba chục năm vì bài thơ này.
    Nghĩ cũng hay hay, bài thơ như một chân lý hiển nhiên ấy lại làm cho thời đó xôn xao, đi đâu cũng thì thào thì thầm, như vừa phát hiện gì ghê gớm lắm. Tất nhiên bài thơ bị qui chụp là biểu tượng hai mặt, là mưu đồ đen tối của lực lượng thù địch. Từ Bích Hoàng tương một bài “Vạch thêm những hoạt động đen tối của một số kẻ cầm đầu trong nhóm Nhân văn-Giai phẩm”  in trên Văn nghệ Quân dội số 5 ( 5/1958). Nghe thất kinh.
    Anh Quán nói thực ra mình viết chống tham ô lãng phí với Lờì mẹ dặn như những góp ý với Đảng thôi, vì mình nghĩ mình là chiến sĩ, mình không dám nói thật cho Đảng biết thì ai nói. Cho nên mới có câu này Trung ương Đảng ơi! /Lũ chuột mặt người chưa hết/ Đảng cần lập những đội quân trừ diệt/ Có tôi/ Đi trong hàng ngũ tiên phong! là mình nghĩ thế thật, khi đó Đảng hô một phát là mình vác súng xung phòng ngay, mưu đồ gì đâu.
    Mình cười khì khì, nói mấy ông cũng dở hơi, nếu có mưu đồ ai lại dại đi nói với Đảng, làm thế hoá ra lộ thiên cơ à. Anh Quán cười cái hậc, nói thủa bé đến giờ mình cũng chẳng thấy lực lượng thù địch nào đi góp ý cho Đảng cả. Nó không chửi Đảng thì thôi, ngu gì lại đi góp ý.
    Chuyện tưởng đến đó là xong, ai dè một tối ở chòi Ngắm sóng, anh rút tiền đưa mình, nói Lập đi mua cho anh chai rượu, anh kể chuyện này hay lắm. Chỉ chai rượu trắng với nhúm lạc rang, hai anh em ngồi gần sáng đêm. Anh Quán kể hồi đó phê phán chỉ trích đánh đấm anh rất nhiều, nhưng đánh đau nhất, độc nhất là bài thơ  Lời mẹ dặn- thật hay không dài 112 câu của Trúc Chi, hình như in báo Nhân dân.
    Mình hỏi Trúc Chi là ai, anh nói từ từ cái đã, rồi anh ngâm nga cả bài thơ, không quên một câu nào, chứng tỏ anh đã đọc đi đọc lại bài thơ này vài trăm lần là ít trong suốt mấy chục năm qua. Hồi này hễ ai bị phê ở báo Nhân dân, dù chỉ nhắc khẽ bóng gió một câu thôi, cũng cầm chắc là đời tàn. Thế mà cả bài thơ 112 câu dài dằng dặc, chụp mũ anh không thiếu một thứ gì.
    Nào là Nó ghét chỗ thầy hiền bạn tốt/Nó yêu nơi gái điếm cao bồi/ Ghét những người đáng yêu của thiên hạ/Yêu những người đáng ghét của muôn người,/ Quen học thói gà đồng mèo mả/ Hoá ra thân chó mái chim mồi…
    Nào là Theo lẽ thường: thì sét đánh không ngã/ Chắc trên đầu có cột thu lôi/ Nếm đường mật lưỡi không biết ngọt/ Chắc ăn tham vị giác hỏng rồi/ Nghề bút giấy đã làm không trọn/ Dùng dao khắc đá cũng  xoàng thôi !…
    Mình nói qui kết tàn bạo thế, anh không bị tù tội là may, cậu Tố Hữu có ba đầu sáu tay cũng đừng hòng giúp cháu. Anh Quán gật gù, nói đúng rồi, cho nên mình có trách Tố Hữu đâu. Đột nhiên anh nhìn thẳng vào mặt mình, nói hơn ba chục năm qua mình chỉ làm một việc là tìm cho ra Trúc Chi là ai.
    Anh Quán  trầm ngâm hồi lâu, uống hết chén rượu, nói sở dĩ mình quyết tìm cho ra Trúc Chi là ai, vì đời mình tan nát cũng chính ông này chứ không ai khác.Tìm để biết ông ta là ai, rứa thôi, ngoài ra không có ý chi hết. Khi đó nhiều người cho mình dại, tìm chẳng để làm gì, nhỡ người ta biết mình đang đi tìm, có khi mình lại thiệt thân.
    Hồi đó cả nước chỉ có mỗi anh Trúc Chi làm thơ ở Hải Phòng, anh là cán bộ tập kêt, thỉnh thoảng lên Hà Nội vẫn gặp Phùng Quán chuyện trò rất vui vẻ. Phùng Quán đã đi tàu về Hải Phòng hỏi cho ra nhẽ. Trúc Chi cười buồn, nói anh nghĩ tôi là hạng người nào lại đi làm mấy trò khốn nạn đó.
    Phùng Quán bế tắc, đôi khi nghi người nọ người kia nhưng tóm lại là không phải. Năm 1989, tình cờ có người bạn gửi cho anh tập thơ Một đôi vần của Trúc Chi do nxb Văn hoá dân tộc Việt Bắc ấn hành, trong đó in nguyên bài thơ Lời mẹ dặn- thật hay không,  lời nói đầu cho biết Trúc Chi đó là Hoàng Văn Hoan.
    Bí mật ba mươi năm đã giải toả, Hoàng Văn Hoan khi đó đã cư trú chinh trị tại Trung quốc. Anh Quán cười cái hậc, nói mình muốn gặp Hoàng Văn Hoan quá nhưng không sao gặp được. Mình nói anh gặp làm cái gì, anh nói để nói một câu, một câu thôi. Mình hỏi câu gì. Anh Quán uống một hơi cán chén, vuốt râu ngâm nga, nói anh Hoan ơi… ai quen học thói gà đồng mèo mả/ ai hoá ra thân chó mái chim mồi…

12 thg 9, 2012

Tình iêu xịt lốp


Nàng đang đi chợ, xe bỗng xịt lốp.
Vào hàng vá xe, nàng choáng váng gặp lại người tình cũ thời sinh viên.

Chàng vẫn vậy, phong trần, nam tính và hấp dẫn
Giờ làm chủ tiệm vá xe.

Kỷ niệm cũ ùa về trong nàng.
Ngày xưa, 2 người yêu nhau lắm
Nhưng vì chút hiểu lầm
Nên chia tay.

Nàng giờ đã chồng con đề huề
Còn chàng vẫn lãng tử.

Vá xe xong, nàng ra về, lòng ngổn ngang.

Tối đó, đang xem TV cùng chồng, nàng bảo:
Em sang nhà ngoại, sáng mai về
Vẫn dán mắt vào TV, chồng dặn với
Sáng mai về sớm em nhé.

Nàng đi như bay ra khỏi nhà.
Đến nhà chàng vá xe.
Nhưng hồi hộp.
Chỉ dám núp gốc cây nhìn vào.

Và, thật bất ngờ
Dưới ánh trăng vàng
Lung linh mơ màng
Chàng mở cửa
Bước líu ríu về phía nàng.

Tim nàng đập rộn ràng
Chàng như cảm nhận được
Tiến về phía gốc cây, nơi nàng đứng.

Và rồi
Dưới ánh trăng vàng
Lung linh mơ màng
Nàng thấy
Chàng đang RẢI ĐINH RA ĐƯỜNG

Những cái đinh nhọn hoắt
Chĩa lên trời
Dưới ánh trăng vàng
Lung linh mơ màng…

Bài nhặt trên otofun.net

Đi tìm đồng đội

honngv: Mình cọp sang đây bài thơ này của hoamai1 mong tặng Nguyễn Dũng k15vt cùng đồng đội của anh đã không quản gian nan vất vả, bao lần "đi tìm đồng đội"; tặng các CCB k14,15vt, trường Đại học Bách khoa Hà Nội. (Vì không làm được thơ nên fải mượn thơ người, mong HoaMai và mọi người thông cảm - chẳng hiểu liệu có được hay không?!).

Đi tìm đồng đội
16/04/2012, hoamai1

Thân tặng các Cựu chiến binh

Người lính già thăm lại chiến trường xưa,
Tìm đồng đội đang gửi thân trong đất.
Dưới thung sâu hay lưng chừng đèo dốc,
Các anh nằm ở đâu? Ở đâu?

Nơi quê nhà, lòng Mẹ vẫn xót đau
Mòn mỏi chờ con, mắt loà lệ ướt
Đồng đội của tôi ơi! Các anh có biết?
Mấy chục ngàn đêm, Mẹ vẫn đợi anh về!

Các anh về với Mẹ, với đất quê
Hồn thiêng hãy chỉ đường dẫn lối
Để chúng tôi ôm trong tay đồng đội
Dẫu chỉ nắm xương tàn - cho thoả nỗi nhớ thương!

11 thg 9, 2012

Chén thu


09:40 16 thg 8 2012
 
Một mình ngồi uống rượu suông
Hớp từng ngụm nhớ ngụm buồn đắng môi
Người xa, thu đến bồi hồi
Một mình cạn chén sầu vơi - một mình.
.....

Tự mình rót chén thu sầu
Khuyên mình sống chậm với câu thơ mình.
.....

N2Y

Đem thơ về … cho Blog nên thơ


16:25 17 thg 2 2012

BỐN MƯƠI
Lân Vinh

Em đã bốn mươi rồi sao
cô bé ngày xưa tóc bím ?
em ngồi sau xe con gái
nó giống hệt em ngày xưa

Tôi cứ lặng lẽ theo sau
như thuở chung đường đến lớp
mà em, cũng như ngày trước
em có để ý tôi đâu

Bây giờ, hai mấy năm sau ...
Chợt nghe ngực mình đau nhói
ngày ấy có bao giờ nghĩ
em đã bốn mươi rồi sao ? ...

Đúng là em, trước mắt tôi
thời gian phủ gầy vai nhỏ
cái tươi cái duyên một thuở
bây giờ trao cả sang con

Tôi, người đàn ông bốn mươi
một chiều theo em lặng lẽ
ngẩn ngơ như còn trai trẻ
xót xa như đã về già ...

Để rồi chẳng thương thân mình
vết chân chim dày khóe mắt
mà thương ai thời bím tóc
bây giờ xa mãi, còn đâu ...

   N2Y (comment)
19:16 5 thg 1 2012 Bốn mươi tuổi, thấm vào đâu
                              Sáu lăm như chị mới sầu sang xuân ...

10 thg 9, 2012

Còn chịu được

    Chuyện kể một đôi vợ chồng nọ, Ông chồng vốn là giám đốc 1 cty TNHH. Một hôm một cậu nhân viên trong cty nhìn thấy Giám đốc mở cặp ra và để lộ 1 bức ảnh phụ nữ. Đánh liều cậu ta bèn hỏi giám đốc: ảnh đó là ảnh ai, giám đốc liền trả lời: ảnh vợ tớ. Nghe vậy, cậu ta liền thán phục: lãng mạn thật! lãng mạn thật! và nhiều lần sau cậu ta vẫn nhìn thấy bức ảnh ấy mỗi khi giám đốc mở cặp ra.
     Một lần trong khi giám đốc đang ngồi bần thần suy nghĩ việc gì, cậu đánh liều xin phép hỏi sếp: - Sếp cho em hỏi tý nhé. - Cậu hỏi gì? - Em thấy giám đốc quá yêu vợ nên lúc nào cũng mang ảnh vợ đi theo à. Do quá nhiều lần cậu ta đều hỏi câu ấy nên giám đốc đành phải cho cậu ta biết sự thật như sau:
    Do vị trí công việc nên tớ rất bận rộn và rất nhiều lần gặp phải tình huống khó xử và khá rắc rối trong việc giải quyết công việc cơ quan. Vì vậy mỗi khi gặp công việc rắc rối, bứt đầu bứt tai và khó vượt qua được cơn stress tớ lại mang ảnh vợ ra nhìn để tự cảnh báo với mình rằng: Đến hơn 2 chục năm rồi mình còn chịu đựng được bà này nữa là những việc cỏn con của cty như thế này thì nhằm nhò gì mà kêu khó!!!!!!!

Dân mình còn nghèo lắm, khốn khổ lắm


(honngv)-Té ra Văn Công Hùng cũng có suy tư y như mình trong bài HỠI AI CÒN CHÚT LƯƠNG TÂM của mình đã đăng ngày 7/9. Và mình tin chắc đại đa số dân ta đều nghĩ vậy. Chỉ còn ngó các vị 'lao đao' mần ra răng hề.

TÉ RA DÂN MÌNH CÒN NGHÈO LẮM, KHỐN KHỔ LẮM
Cọp từ Văn Công Hùng blog vào lúc 10:04:00 ngày 9/9/2012

Hôm nọ mình xem tivi thấy đồng chí tổng bí thư đến thăm một xã nghèo nào đó ở Nghệ An thì phải, đồng chí mặt cười rất tươi như vốn có bảo đại ý xã nghèo mà như thế này thì oách quá. Đồng chí đi qua thấy bao nhiêu điện đường trường trạm, ô tô chạy veo véo. Ở đây dân thu nhập bình quân gần 10 triệu/ năm (đoạn này mình nhớ láng máng, nếu sai thì xin lỗi) là... khá rồi. Nghe mà rưng rưng các bác ạ.
 
Đến chiều thấy có tờ báo đăng bài "chuồng" học, chụp mấy cái phòng học mà nếu ai dám gọi đấy là phòng thì một là có vấn đề về IQ, hai là phải sửa lại từ điển. Tờ báo này gọi là chuồng, mình nghĩ còn lâu mới được gọi là chuồng, ấy là nói mấy cái chuồng bò chuồng lợn chuồng trâu ở nông thôn, chứ mấy cái gần gần chuồng như cái lồng chim của người thành phố thì nó ngạo nghễ chấp cái chuồng học kia hàng vạn lần. Mà cái nơi có chuồng học ấy cũng gần chỗ TBT thăm thôi. Sao giờ lại có cái loại cán bộ dại thế nhỉ, hà cớ gì không đưa "cụ" vào chỗ chuồng ấy cho cụ biết cụ tỉ để... gió bớt thổi đi.
 2 hình trên mượn trên mạng, báo Dân Trí
Chưa hết, đang kỳ nhập học, rất nhiều mảnh đời thương tâm của các cháu học sinh hiện ra. Xin nói ngay, học sinh là loại đã đỡ khổ rồi đấy, còn được đi học, chứ còn nhiều thân phận đau khổ hơn nhiều đang lẩn quất quanh ta.

Ấy là cậu tân sinh viên quân sự với 30 nghìn và cái xe đạp mượn đạp 300 cây số đi thi, và may là cậu được quý nhân phù trợ, đến mấy quý nhân, từ anh cảnh sát ở Thường Tín cho đến bộ trưởng quốc phòng để giờ cậu được là tân sinh viên học viện quân sự tăng thiết giáp. Tin chắc cậu sẽ là một sĩ quan tốt, sẽ không đi... hỗ trợ cưỡng chế như huyện đội Tiên Lãng đã làm.

Ấy là một cô bé phải bán mái tóc của mình lấy 500 ngàn để nộp học phí nhập học lớp 10, mà còn trích lại 25 ngàn để mẹ mua gạo cho mấy ngày. Ai thế nào không biết, tôi đã khóc khi đọc cái tin này. Con mình dỗ như dỗ gì để nó ăn thêm cho một miếng, đằng này bán tóc nộp học và đưa tiền cho mẹ mua gạo???

Ấy là một cậu bé ở ngay Hà Nội đậu thủ khoa trường Đh Dược. Vấn đề là cậu nghèo đến mức đi cái xe đạp từ thời... ông để lại. Nó chằng đụp mọi nhẽ, đến nỗi ông bí thư thành ủy Hà Nội phải tặng em một cái xe đạp.

Là nói học sinh, sinh viên, "tầng lớp trên" của xã hội. Và cũng mới chỉ mấy trường hợp gần đây, chứ còn bao nhiêu người lặng lẽ khuất lấp đang vật lộn với miếng ăn hàng ngày, những miếng ăn khổ nhục đau đớn nhưng cũng là hạnh phúc của họ.

Trong khi ấy, các bác toàn nói chuyện tái cơ cấu, chuyện nghìn tỉ vạn tỉ, xây những tượng đài hàng mấy trăm tỉ... mà rồi nó cứ rơi tõm vào đâu...

Hồi đi học CCCT nhé, mình có thắc mắc với GS là thưa thầy, đã kinh tế thị trường thì làm sao còn định hướng được ạ, nó chỉ có thị trường định hướng nó được thôi. Thầy bảo thì thế nên anh mới phải đi học. Bảo vâng đi học nên em hỏi thầy. Thầy bảo thì tôi cũng vẫn còn... đang học đây...

Định hướng gì thì định hướng, dân phải không được khổ cái đã, thưa các bác. Nhà cháu nói thế có gì sai không ạ?

9 thg 9, 2012

Một thời khốn khổ (tiếp)

Trước đây đã có 1 bài cùng tựa đề này. Nay xin đăng tiếp. Lứa ta quá quen thuộc với những hình ảnh khốn khổ này. Tự hình ảnh nói lên tất cả.











8 thg 9, 2012

Nổi bão


Rút từ trên Nét

     Mấy hôm nay Sài Gòn mưa sướt mướt. Thường buổi sáng ra hửng hửng được một tí dưng đến độ trưa trưa, mây đen lại vần vũ kéo đến như báo hiệu một điều gì đó bất thường của thời tiết. Giống như mọi người, anh đóe tin chương trình dự báo thời tiết của VTV1. Hàng ngày, anh vưỡn nghểnh cổ lên chờ xem có ánh chớp nào xẹt qua, có cây cầu vồng cổ tích nào bắc qua cơn mưa hay chí ít, có tia nắng nào le lói sau cơn bão không?
    … Mỗi lần bão đến, anh lại nhớ câu truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh. Đóe phải anh nhớ câu truyện này vì chi tiết nó hay, mà vì cô giáo lớp 2 hồi đó rất....xinh, kể chuyện rất truyền cảm! Đâm ra anh thích.
      Mà truyện Sơn Tinh - Thủy Tinh thì các bạn biết rồi đấy. Truyện cũng đóe có gì, Sơn Tinh và Thủy Tinh là hai thằng đại diện cho hai trường phái...võ lâm khác nhau. Với quan niệm về võ học và tư duy chiến thuật khác nhau.
     Trong khi Sơn Tinh tựa thế núi làm trọng, oai nghiêm cưỡi voi rừng mà sang thì Thủy Tinh, hướng ra biển anh dũng, đầu đội càn khôn, chân đứng vững cưỡi thuyền rồng vượt sóng.
 
     Hai bạn này vốn từ trước đóe bao giờ chạm mặt. Hoặc nếu có chạm mặt cũng đóe bao giờ cãi nhau vì một ông thì thao thao trồng cây nuôi rừng, còn một ông thì khăng khăng vươn chèo vượt sóng. Căn bản là rất tốt.
     Dưng thế đóe nào, bạn anh, thằng Hùng Vương (thằng này, chắc các bạn ít nhiều đã biết tiếng qua câu truyện "Họp Lớp" - thằng này là bạn cùng lớp với anh, tên Hùng, bố tên Vương, nên có biệt danh là Hùng Vương. Các bạn đừng nhầm với Vua Hùng, chỉ đơn giản là trùng tên thôi) lại có đứa con gái Mị Nương, nhảy đẹp như Hoàng Thùy Link, bưởi to như Thủy Top, da trắng như Ngọc Trinh và chân dài như cái con người mẫu vừa đi bán dâm tên là gì ấy nhỉ, sorry các bạn, anh già rồi, giờ đóe nhớ được nhiều tên. Nói túm lại là con bé con nhà thằng Hùng nó rất đẹp. Mà kể cả nó đóe đẹp đi chăng nữa thì nếu lấy nó xong, hai bạn Sơn Tinh và Thủy Trùng (nhầm, Thủy Tinh) cứ xác định mẹ nó luôn là được cai quản cả cái Âu Đựng Lạc (gọi tắt là Âu Lạc).
 
     Vấn đề nó nằm ở chỗ cái Âu Lạc hay còn gọi là Âu....Đậu Phộng nếu bạn nào ở phía Nam nào lèm bèm anh viết văn đặc giọng vùng miền làm các bạn đóe hiểu. Các bạn biết uống bia đều biết, có bia mà đóe có đậu phộng là vứt, uống bia mà không có lạc nó nhạt mẹ mồm. Lạnh lạnh, bia với lạc rang, vừa rẻ vừa ngon, Anh thích. Do vậy vì vấn đề Âu Lạc nên anh xin khẳng định dù đứa con anh Hùng Vương, bạn anh, tên xấu như ma (thời này đóe ai đặt tên con là Nương với Rẫy ("tương" với "giãy" thì còn được ), thì hai thằng ku Sơn Tinh và Thủy Tinh cũng lao vào, mắt sáng như hai cái đèn pha con 530i vừa bị tạt sơn của bạn Linh Pờ Phum.
    Con chỉ có một, Âu Lạc cũng đóe có hai, nên đương nhiên anh Hùng, bạn anh phải làm giá. Trong email gửi cho hai thằng Sơn và thằng Thủy bạn anh có dặn.
     "Sơn, Thủy hai thằng con bố!
     Bố nói thật, bố thích cả hai thằng bọn mày. Nếu anh Cường, bạn bố đóe làm đến tựn Bộ Tư Pháp thì bố mày nhắm mắt cho con Nương nó lấy cả hai thằng. Một thằng Hai Tư Sáu, một thằng Ba Năm Bảy. Chủ Nhật thì....hế hế, bọn mày để nó về dọn nhà cho bố (tiên sư thằng nào nghĩ bậy!!!). Lấy hai thằng, bố vừa có thịt nai và tôm hùm. Bố bỏ thằng nào bố cũng tiếc cả.
     Tuy nhiên, bố và hai thằng cũng sợ phạm pháp bỏ mẹ! Vậy nên để tránh cho cả bố và cả hai chúng mày không đi tù vì vi phạm phải điểu 147 Bộ Luật Hình Sự về chế độ một vợ, một chồng, nên bố đề xuất: Nội trong Q3 năm 2012 (chậm nhất là Q4) thằng nào mang voi chín ngà, gà chín cựa, và ngựa chín hồng mao đến dâng bố thì bọn mày nghiễm nhiên được cưới con Nương.
      Bố hai thằng
      Vương!"
     Nhận được thư, thằng cu Sơn Tinh cười phá lên: Ôi đệt, tưởng ông già vợ đòi Ngân hàng 9 tỷ, Công ty chứng khoán 900 triệu hay Công ty khai khoáng đang có 9 dự án liên doanh thì khó chứ mấy con voi lởm này, anh sai mấy thằng đệ, đang làm kiểm lâm nó bắt cho. Khó đóe gì. Voi Buôn Đôn bảo vệ chặt thế, Tê Giác lạc sân bay, cả nước nó biết anh còn giết được. Mấy con này.... muỗi!
    Nói đoạn, Sơn Tinh đi ngủ, đóe quan tâm đến bức thư đểu của bố vợ tương lai nữa.
   Trái ngược với Sơn Tinh, Thủy Tinh vốn dĩ đóe phải nhà trâm anh thế phiệt theo kiểu trồng cà phê, phá rừng, làm rẫy nên cả đời có biết con voi là con đóe gì. Nếu không phải trên báo nó vừa đăng vụ giết voi và chụp ảnh con voi chết thì đến giờ bạn Thủy Tinh cũng đóe biết con voi nó màu gì chứ đừng nói hình dạng nó ra sao.
    Thủy Tinh lầm bẩm: "Chắc thằng ôn Sơn Tinh...chạy thầu rồi! Chứ không chạy thầu thì làm đóe gì đến mức mởi thầu 3 gói thì đến.....cả 3 gói ở mẹ trên núi. Thử cho bố mày Bạch Tuộc chín vòi Tôm Hùm chín càng hay cá mập chín vảy đi. Bố chấp bọn mày một mắt".
    Thủy Tinh cho điệu hai thằng tôm hùm, một thằng An Ninh Nội Địa và một thằng An Ninh Ngoại Biên vào cung. Sau một hồi mưu tính kế, Thủy Tinh tuyên bố: "Ta thân làm vua nước, danh làm vua nước, không lý gì ta không cưới được...bé Nương, đóe có lý gì không phải một mình ta một....Âu Lạc" dưng vô phúc gặp phải quả "thầu".... bố láo, nay ta quyết định chiến đấu. Đóe thắng được thầu thì cũng không được.... thua thầu.
    "Hai thằng tôm hùm, "bơi" thẳng ra bên hông nhà hát Thủy Cung, bắt ngay thằng ôn Kiểm Lâm đệ thằng Sơn Tinh lại. Sau khi bắt xong, phong tỏa toàn bộ đội trưởng, đội phó Kiểm lâm toàn quốc lại. Đóe có Kiểm Lâm, xem thằng Sơn bắt... voi kiểu gì ".
    Thủy Tinh cười mỉm, nhấp miệng một ngụm trà: "Anh đóe thắng thầu, thì mày cũng đóe có gì mà nộp thầu, em ạ" .
    Đương nhiên, Đội trưởng đội Kiểm lâm và một loạt đội phó bị khống chế đến tai Sơn Tinh. Sơn Tinh mỉm cười tổ chức khẩn trương một cuộc họp thông báo:
    "Hoan nghênh hai bạn tôm hùm đã làm rất tốt công việc của mình. Việc nhanh chóng đưa Kiểm Lâm ra ánh sáng sẽ nghiêm trị tội giết voi và từ nay, sẽ không còn ai dám coi thường luật pháp nữa".
    Dân tình vỗ tay rào rào ủng hộ bạn Sơn.
    Bạn Sơn cười nồng ấm rồi nói tiếp:
    "Tuyên dương là vậy, tất nhiên xin được nhắc cho hai bạn tôm nên nhớ: việc chính của hai bạn đóe phải bắt Kiểm Lâm.
    Thứ nhất, việc bạn Tôm Hùm Ngoại Biên can dự vào sự việc thuần túy kinh tế là sai con mẹ nó rồi!
    Thứ hai, sự việc bạn Tôm Hùm Nội Biên bắt sót con tép đầu đàn làm lộ toàn bộ chiến dịch. Rượu phạt, Dao Găm và sợi dây treo cổ anh đã sẵn sàng cho các bạn tự xử.
    Quân lệnh của anh, đóe đùa!"
    Tất nhiên, bạn Thủy cười tươi, nhấp một ngụm cafe G7 cho sảng khoái tinh thần, Thủy nói: "Cho truyền thằng Tép vào! Truyền đi thông báo, đã bắt được Tép! Chuyển Tép sang Ngoại Biên, cách ly hoàn toàn con Tép này khỏi khu vực quản lý của Tôm Hùm Nội Biên để bảo toàn vây giáp cho Tép.
    Toàn bộ lời khai của Tép sẽ được dùng để chống lại thằng Sơn trong việc phát triển vô tội vạ đội tàu thuyền oánh cá xa bờ. Oánh trực tiếp vào năng lực và tầm nhìn xa của thằng cu Sơn chú tưởng cứ từ núi xuống hôm trước hôm sau là oánh cá được ngay à".
    Nhấp tiếp một ngụm cafe, Thủy nói: "Sơn đánh giá anh thấp quá đấy Sơn ạ! Anh chỉ cần 48 giờ để thả Tép, thì cũng chỉ cần đến từng đấy thời gian để gọi Tép về thôi! Và chú đừng quên, anh là Thủy Tinh! Anh là Vua Nước!"
    Ngoài kia trời vần vũ! Cơn bão lại sắp nổi lên! Cơn thịnh nộ của thiên nhiên đang hình thành. Đặt ly trà xuống, Sơn Tinh lại cười. Nụ cười điềm tĩnh như mọi khi: "Cho gọi bảo vệ rừng phòng hộ vào! Hãy đánh thế trận, Hỏa Thiêu Xích Bích".
    Sơn Tinh: Bắt được Tép rồi à? Tốt, vậy khi nào qua phao số 0 thì giao lại cho Tôm Hùm Nội Địa nhoen!
    Chú cứ yên tâm, anh sẽ điều tra ra ai là người đưa Tép vượt qua phao số 0 đúng bốn bước chân để tạo điều kiện phù hợp để Tôm Hùm Ngoại Biên vào cuộc! Bài hay lắm, dưng chú đừng quên đất liền là nhà anh.
    Nhưng với tập hồ sơ dưới đây, thì sorry các bạn! Đừng trầm trọng hóa một sự việc kinh tế! ( còn dài...).

Chuyện của cụ Bùi. Còn cụ Bùi là ai? Anh biết đéo đâu, hehe...

***
Thư giãn trong bão tố
    Hôm nọ ngồi mài đít ở Cafe Cột Cờ hóng hớt thì được ông anh, loại sao vạch nghiêm túc, kể cho câu truyện hết sức....thiếu nghiêm túc sau. Nay biên lại hầu các bạn trong khi chờ xem trời Sài Gòn mưa gió thế nào.
    Bạn Keo Biến, bạn Lọ Ruồi và bạn Bung Doã cùng đi chuyên cơ bay từ Hà Nội vào Sì Gềnh. Bạn Keo Biến thản nhiên mở cửa thoát hiểm ném ra ngoài một cọc tiền 500,000. Bạn Lọ Ruồi hỏi: "chú vứt tiền xuống dưới đấy làm gì?"
    Bạn Keo Biến trả nhời: "Em vứt xuống dưới để nếu người dân nào nhặt được cọc tiền này, họ sẽ lấy làm mừng lắm"
    Bạn Lọ Ruồi bĩu môi: "Mày ném thế thì ăn thua gì?" Nói đoạn bạn Lọ Ruồi cũng mở cửa thoát hiểm ném hai bao tải tiền xuống. "Tiền mình in được, lo đẹo!!! Ném như anh thì cả làng nó mừng!"
    Đúng lúc ấy, có em tiếp viên đi qua phục vụ nước. Bạn Bung Doã gọi em tiếp viên hỏi: "Theo cháu, chú nên ném cái gì xuống để ăn đứt thằng Keo Biến và Lọ Ruồi kia".
    Em tiếp viên thật thà: "Dạ, theo cháu thì chú cứ mở cửa ra, rồi...nhảy xuống là cả nước mừng!"

Hết chuyện!

Chuyện này bạn anh bịa ra, đóe có chi tiết nào thực. Ba bạn Keo Biến, Lọ Ruồi và Bung Dõa là bạn nào anh cũng đóe biết! chuyện thấy buồn cười thì cười, thấy muốn khóc thì khóc. Đóe hiểu thì block lại, anh đỡ phải đọc.

***
Thôi, anh phé đã nhế.