21 thg 4, 2012

Ca khúc Ra đi - thơ Trần Quang Ngân

Chất lượng đĩa ghi kg tốt, mong các bạn thông cảm:

Xe Cải Tiến

Về bức ảnh chiếc Xe Cải Tiến

Đó là bức ảnh do Quốc chụp đúng vào ngày các bạn tụ họp nhân ngày Kỷ niệm 50 năm Thành lập Trường ĐH BKHN. Trông xa xa, trên đỉnh nhà C1, các bạn thấy áp phích, cờ quạt và Quốc Kỳ, cùng những tà áo dài trên khuôn viên khu giảng đường. Còn chiếc xe Cải Tiến xuất hiện trên bức ảnh là do Quốc đã kéo nó từ gốc cây xà-cừ ở gần đó và sắp đặt để làm tiền cảnh. Bức ảnh tuy không đẹp, nhưng nó thực sự gắn kết các bạn K14 với kỷ niệm xưa. Thú thật với các bạn, lúc đó, tôi thực sự ngỡ ngàng và thích thú, vì không ngờ là sau mấy chục năm tốt nghiệp, sắp về hưu rồi mà chiếc xe Cải Tiến đó vẫn hãnh diện ngay tại khu giảng đường của 1 trường đại học bậc nhất Việt Nam.

Tham gia Những câu nói nổi tiếng


Chuyện thứ nhất: Khung nội, phụ tùng ngoại
Mình kg nhớ vào năm học thứ mấy, nam Máy tính K14 ở fòng thứ 2, nam Máy tính K13 ở fòng đầu nhà cổng Đại Cồ Việt. Trước khi ngủ trưa bao giờ cũng tán chuyện. Lúc đó xe đạp còn hiếm, trai gái yêu nhau còn “nghiêm túc”. Một buổi trưa anh em MT K13 nói về 1 đôi nào đó trong lớp yêu nhau, 1 lão cắt ngang: Con ấy khung nội, fụ tùng ngoại yêu làm đ… gì. Ở bên này bọn con trai MT69 cười ngất.
(Tất Nam nhớ kỹ hơn thì kể lại nhé)

Chuyện thứ 2
Một lần trước khi ngủ trưa ở nhà B8, cả bọn (con trai lớp MT69) tranh luận đề tài: tiếng nói địa fương nào là tiếng chuẩn. Kẻ bảo tiếng Hà Nội, người bảo tiếng Huế, người lại bảo tiếng Sài Gòn… Mãi kg ra ngô ra khoai, "cố" Hoa (Lê Xuân) đã nằm trong màn còn cố thò cổ ra (giọng Nghệ An):
- Tiếng choa là tiếng chuẩn.
Tất cả mất điện luôn.
(giọng thì Giọng Nghệ, đã "choa" còn cãi là "chuẩn" !).

Thông báo số 4


Bất đầu từ hôm nay, blog ta mở thêm 2 CHUYÊN MỤC:
1.   Những câu nói (hay giai thoại) “nổi tiếng”.
Tất nhiên là chỉ bắt nguồn từ anh chị em ta.
2.   Chuyện giờ mới kể.
Kể về mọi thứ thời SV, mà từ trước tới giờ (vì lý do nào đó) chưa kể ra đc, nay có thể kể ra thôi, mang theo cùng cát bụi fí lắm !
Các bạn viết bài có thể lấy tựa đề: Những câu nói “nổi tiếng” 1, 2… n hoặc: Chuyện giờ mới kể 1, 2, … n nhé.
Tất cả các câu nói, câu chuyện trong 2 Chuyên mục này chỉ mang tính hài hước, vui nhộn và đặc biệt là những kỷ niệm chưa hoặc ít ai đã biết, hoàn toàn kg có ý kích bác, châm chọc một ai. Nếu bạn nào thấy ‘dinh dính’ đến mình thì thông cảm, đừng tự ái.
Mong anh chị em nhiệt tình hưởng ứng.

Dại khôn với chiếc xe bò


Trong tập ảnh kỷ niêm 50 năm thành lập Trường của mình cũng có bức ảnh này. Song mình tránh, kg đưa lên vì nói thật: mình kg có cảm tình với nó. Nó là vật chứng cho cái “ngu” trong ta. (chắc nhiều bạn kg đồng tình với nhận xét này).
Lý do: Đúng như bác Quốc đã viết, nó gợi lại cho chúng ta bao kỷ niệm vui buồn thời bao cấp, những gian nan vất vả thời sinh viên, thậm chí “nó còn gắn bó và thân thiết với chúng ta hơn cả chiếc mỏ hàn, đồng hồ vạn năng, và các linh kiện điện tử…”. Có lẽ nói cho chính xác hơn thì nó để lại trong mỗi anh chị em K ta dấu ấn lớn nhất, lớn hơn cả mỏ hàn, v.v… (những đồ nghề chuyên môn). Nhất là giai đoạn ở Phú Cường, giai đoạn chính xác là “ăn bo bo, kéo xe bò, hò lên dốc, ngốc như bò”. Nó đã vắt kiệt sức anh em ta bởi những trò “thi đua” vớ vẩn. Quá nhiều người fát sinh bệnh tật trong thời gian này và chịu hậu quả dài lâu. Âu cũng là thời ấu trĩ, thời bao cấp, thời X… Giờ đây ngẫm nghĩ ta mới hiểu: nó cũng là fép thử để biết ai khôn, ai ngu (ngu như Đoàn Văn Vươn – có học chẳng đi “làm quan” lại về quê quai đê lấn biển) !
Mà ngu nhất trong K khi đó có lẽ là mình. Mình đã quá mẫn cán, tích cực 1 cách mù quáng, nghe theo loa truyền thanh (bố trí dọc đê) mà hô hào mọi người trong lớp (MT69) cố gắng, tích cực nên đã vô tình làm cho anh chị em trong lớp khổ thêm, nhất là nhóm Lương Hoàng Giáp, Trần Trọng Châu, Phan Cẩm Vân, Trịnh Minh Phương … và rất nhiều anh chị em khác trong K, vì các bạn này yếu sức, đâu có quen lao động quá nặng nhọc như vậy.
Nhưng cũng may, theo đánh giá ngày ấy, anh chị em K ta đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ! (thật đúng là ai mà chẳng nhận đc lời nhận xét ấy – buồn!).
Chính vì thế mình đồng ý với bác Quốc: nó xứng đáng tham dự bữa tiệc Kỷ niệm 50 năm, (60, 70… năm) thành lập Trường ĐH BK HN.
(Nhân nói chuyện đắp đê, chắc mọi người còn nhớ vụ thức trắng bao đêm vác đá hàn đê sông Đuống với kết quả là công dã tràng, sau cả tuần ngày đêm hàn đê cuối cùng rồi fải fá để cứu HN !)

20 thg 4, 2012

Tất Nam đã nghe nhiều lần 2 bài hát "Nắng chiều" và "Không thể và có thể" của ông nội Hớn. Nam sẽ nhận xét nay mai. Hôm nay, gửi tới Hớn 1 ca khúc mạnh mẽ, hoành tráng.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/60-Nam-Cuoc-Doi-Thu-Minh/ZWZC0B7Z.html

Nhận xét của Hoàng Trinh


 post bởi honngv
Trinh Hoàng đã để lại một nhận xét:
17:05 Thứ Sáu, 20 tháng 4 2012

Cám ơn Nguyễn Quốc đã có hồi ký về chiếc xe cải tiến để các bạn đồng môn cựu SVBK k14 nhớ lại những kỷ niệm xưa khó quên của 1 thời SV đầy vô tư trong trắng.....
Cám ơn Hớn (Administrator of this blogger) đã đăng thơ của Ngân, thơ rất hay và đầy ý nghĩa nhân văn cao cả, cám ơn Ngân đã sáng tác những vần thơ hay
HT

Trinh Hoàng đã để lại một nhận xét:
17:14 Thứ Sáu, 20 tháng 4 2012
Sao chưa thấy thầy Nguyễn khuyến lên tiếng trên blog này nhỉ, hay là bận đi "cày" ở tỉnh nào rồi? Hớn nhắn Mr. Khuyến (Trung tâm đoàn kết/ kết nối của tụi mình) đi nhé.
HT 
(Đề nghị Ng. Khuyến lưu tâm nhé ! - honngv )

19 thg 4, 2012

50 năm thành lập ĐHBK Hà Nội

Kỷ niệm 50 năm thành lập ĐHBK Hà Nội

Quốc thân tặng các bạn K14 bức ảnh trên đây, nhân lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập ĐHBK Hà Nội.
Hẳn các bạn không thể nào quên chiếc xe “bò kéo tay” trong bức ảnh, bởi vì nó đi cùng chúng ta trong suốt quãng 5 năm cuộc đời sinh viên. Theo thời gian, cứ thế nó gắn chặt với từng bạn. Ở Xấu Giá - Hoài Đức, nó giúp các bạn đi lấy than, củi, gạo… trên  Phùng. Ở Phú Xuyên và Hiệp Hòa – Hà Bắc (mặc dù thời gian chỉ vài tháng) nó cũng lăn bánh với các bạn giúp nông dân gặt lúa ngày mùa và cung ứng hậu cần… Đặc biệt là ở Phú Cường – Ba Vì, trong hơn 1 tháng trời, hàng ngày, nó vừa là nỗi kinh hoàng vừa là trợ thủ đắc lực của các bạn để hoàn thành từng khối đất  vá con đê. Chưa hết, rất trung thành với bạn, nó theo bạn về tận nơi sinh ra bạn (trường ĐH BKHN), để giúp bạn chở vôi vữa, gạch, xi măng để xây nhà tập thể (dãy nhà gạch xỉ ở cổng Đại Cồ Việt…).
Thực sự, nó còn gắn bó và thân thiết với chúng ta hơn cả chiếc mỏ hàn, đồng hồ vạn năng, và các linh kiện điện tử…          
Nhưng hay nhất phải là cái tên gọi của nó: XE CẢI TIẾN.  Cực kỳ thách thức và ngạo nghễ.
Các bạn thấy nó có xứng đáng tham dự bữa tiệc Kỷ niệm 50 năm Thành lập Trường ĐH BKHN hay không?

18 thg 4, 2012

Gửi NG.T.Nam


Chú mày vào email này (ngtatnam52@yahoo.com.vn) mà nhận thư. Từ nay tớ chỉ liên lạc với chú mày qua email (tắt là em) này thôi, nhiều em mà từa tựa nhau hay lẫn lắm.

Ta là em của Bút Tre


Anh em K14 ơi… hời …
Anh em ta sẵn... lòng ĐỢI Côi ! Còn trong fần Nhận xét của bài “Cụ Tú Xương nói về Tú tài”, Kỳ Châu fong thơ anh em ta là “thơ bút trè” đấy ! Thế thì sướng quá! Sướng đến thế là cùng ! Đang hứng, lại fải “fọt thơ” thôi, gửi đến chauky, lethicoi và các chị em khác. Thơ rằng:
Ta là em của Bút tre
Các em giỏi quá phải … đè … bằng thơ.
He, he…. 



17 thg 4, 2012

Hãy đợi đấy

C đã đọc các bài thơ bình của các bạn rồi, rất tiếc mấy hôm nay C đang bận đi làm chuyên gia đánh giá các PTN cho Văn phòng CNCL nên chưa có thời gian đáp lễ. Đặc biệt là Tất Nam, các bạn HÃY ĐỢI ĐẤY.

Chùm thơ của Trần Quang Ngân

Đăng bởi honngv
Lần gặp mặt K14VT năm 2011 vừa qua, Trần Quang Ngân (sinh 2/5/1950 tại Kinh Môn, Hải Dương; nhập ngũ ngày 6/9/1971; hiên nay (2009) là Ủy viên Ban tuyên giáo Thị ủy Uông Bí kiêm nhiều chức khác) có tặng nhiều bạn, trong đó có cả mình 1 đĩa CD (ghi các bài ca mà lời là thơ ĐQN) và 1 tập thơ của Ngân với tựa đề “Một thời ra trận”. Vì số lượng sách có hạn, kg đủ tặng từng người và nay Ngân chưa tham gia blog nên mình chọn vài bài tiêu biểu trong tập thơ trên, xin giới thiệu với anh chị em. Qua đó cảm nhận đc sự hy sinh, thiệt thòi, lòng dũng cảm của những đồng môn 1 thời với chúng ta. Đồng thời, thay vì thắp nén tâm hương, ta cùng đọc để tưởng niệm đến những đồng đội đã vĩnh viễn ra đi dù bất cứ lý do nào!
("em" trong các bài thơ này là ai vậy hở Ngân ?)
Tạm xa mái trường
Hai năm sống ở Bách Khoa
Giờ đây ta sắp tạm xa trường rồi
          Xa rồi nhớ lắm mình ơi
Nhớ bao nhiêu lại đầy vơi nỗi buồn
          Buồn thay cái fút nhớ thương
Buồn như ta với con đường nơi xa.
                                         Bách Khoa, 6-9-1971
Gặp em
Anh biết em
          Nơi phòng thi đại học
Anh thấy mến em
          Ngay buổi đầu gặp gỡ
Từ ấy
          Anh chỉ muốn gần em
Để chúng mình tâm sự
          Nhưng kg đc em ơi
                   Mỗi lần gặp chưa nói
Thẹn với lòng chín đỏ đôi tai
          Anh chỉ biết nhìn em
                   Khẽ gật đầu
Em nhìn anh mỉm cười đưa mắt
Như muốn nói với anh
          Em đã hiểu rồi!
Vẫn chưa nói đc những điều
          Mà lòng ta muốn nói
Cả hai đều thầm lặng
          Hiểu nhau trong những tháng năm qua
…Hôm nay
          Buổi sáng trời thu
                   Anh lên đường nhập ngũ
Tạm biệt em
          Anh đi
Chắc lòng em vẫn nhớ
          Ngóng trông anh và chờ đón chiến công
Hãy gửi đến cho anh
          Niềm thương nỗi nhớ
Trong những ngày xa cách
          Của tình thương
Trên thao trường
          Hay trước giờ ra trận
                   Em vẫn bên anh
                             Rộn bước quân hành.
… Hãy chờ anh
          Ngày chiến thắng kg xa
Anh trở về
          Lại cùng em
                   Vui khúc
                             Khải hoàn ca!
                                 Hà Nội, 17-9-1972
Thư gửi gia đình
                   (trích)
Xuân đến con còn đánh giặc xa
Kg đc chung vui với quê nhà
Mượn bút thay lời ghi mấy chữ
Gửi tình thương nhớ - Đứa con xa ...
Ra đi mang nặng tình non nước
Lòng những bâng khuâng nỗi nhớ nhà
Con tạm xa quê đi đánh giặc
Tim còn vang gọi chiến trường xa.
                                Quảng Bình, 4-1972
Ngắm trăng hỏi bạn
Rừng miền tây, đất Quảng Bình
Đêm nay chiếc võng chung tình cùng anh
Ngắm ai dưới bóng trăng thanh
Lay lay ngọn lá ngỡ hình bóng em
Rẽ cây vạch lá tìm xem
Hằng Nga ghen tỵ chẳng thèm nhìn ta
Nép mình vào đám mây xa
Ngó nhìn vẫn thấy bóng ta thẫn thờ
          Lòng anh nghĩ những vẩn vơ
Hỏi em có dám đợi chờ anh kg ?
          Hay là như cánh hoa hồng
Cuối thu khoe sắc, cuối đông vội tàn !
                               Miền tây Quảng Bình, hè 5-1972

Nhớ một thời ra trận
Có một thời
          Kg thể nào quên
Chiến tranh đã qua
          Ta nhớ thời RA TRẬN
Người lính hành quân
          Ba lô, súng đạn
                   Nặng trĩu đôi vai
Qua bao suối, khe
          Qua bao lửa đạn
Cơn sốt lưng đèo
          Quật ngã trước hoàng hôn
Có một thời
          Nước suối, lương khô
Chị nuôi quân.
          Chia cơm ngậm ngùi khóc
Cơm đã thiếu rồi,
          Chiến trận cứ triền miên …
Em thấy kg
          Dẫu gian nan
                   Dẫu nhọc nhằn
Và dù có hy sinh,
          Vì đất nước, quê hương
Anh vẫn thấy lòng mình
          thanh thản …
Một thời như thế
          Một thời đạn, bom
                   Một thời ra trận
                   Một thời nhớ quê hương
Nhớ sông Kinh Thày
          Chở nặng yêu thương.
Nhớ “Hạt gạo làng ta”
          Cũng hành quân RA TRẬN.
Nhớ trường Bách Khoa
          Thầy trò lưu luyến
Tiễn nhau lên đường,
          Lòng dạ vấn vương
Và những đêm mưa rừng, lũ suối
          Nhớ MẸ thân thương
Nhớ về người em gái
          Nơi hậu phương.
Nhớ chiến trường
          Tình đồng đội mãi sắt son …
Ơi ! một thời nhớ tuổi hai mươi!
Để muôn đời
          Sáng mãi bản tình ca.
                           Uông Bí. 19-8-2009

16 thg 4, 2012

Tặng TMPhg

Nhớ “Thời xưa”, gửi tặng Trinh Minh Phương ca khúc Nắng chiều do ca sỹ hải ngoại Kim Anh trình bày tại đây.
Lưu ý: Khi thưởng thức ca nhạc dạng MP3, nếu máy tính cài Mozilla Firefox 5.0 và Phần mềm Downloads IDM 6.05 trở lên thì: mở IDM rồi vào download-->options-->general-->bỏ dấu check ở trình duyệt bạn dùng để duyệt web là ok. (Máy mình thì vào download-->options--> File types và xóa cụm MP3, sau này nếu gặp link dạng MP3 nó vẫn tự động download)


Tại phần đầu của blog mình đã gửi đến tất cả các bạn 2 ca khúc. Rất tiếc kg hiểu vì lý do gì (chẳng lẽ mọi người lại kg ưa ca nhạc) mà chỉ duy nhất Pg có hồi âm. 1 lần nữa Tks Pg.
Còn đây là “Kg thể và có thể”. (post lại). Dạng MP3 là đây.

Gửi Hà Thị Huệ

Thơ của Huệ MT69 rất tuyệt cú mèo, trước đây nhiều anh chị em đã đc thưởng thức. Nay đề nghị Huệ post (đăng) lên blog K14 đi, nhờ anh Lưu và Nam giúp nhé, hoặc gửi vào hòm thư điện tử cho mình, mình đăng lên hộ.

"Bình" bài Tất Nam gửi Côi

Tuyệt vời! Hay quá! Hay quá! Đúng là kg hổ danh "Thầy đồ xứ Nghệ". Tks Tất Nam đã nói hộ "phái mạnh" K14VT.
Tớ cũng đã fải họa ngay sau bài thơ ấy 1 bài để nói lên cái khí fách "Từ Hải" của anh em ta (xem bài ngay sau bài thơ của Côi). Chắc chắn nhiều anh em còn muốn bình thêm về chủ đề này, song vì chưa tham gia đc blog mà thôi.
Thực tế là vậy chứ đâu có fải như Chauky cho là ta đã đến thời "chơi chờ chết" ! hu.. hu...
Còn ngày còn tháng còn chơi 

Đầu gối còn máu còn mời "vào đây". (honngv)
Thành thử:
"Bồng bềnh bướm trắng non tơ 
Cưỡi trên bướm trắng mà mơ đỉnh đồi"
(Thơ Trần Mạnh Hảo, nguyên BTV đài TNVN)