6 thg 9, 2012

Mưu bẩn


(honngv)- Trước đây, với lòng bái fục và kính trọng sâu sắc, mình đã nhặt trên Nét và đăng lên blog này 1 bài về chuyến tâm nguyện nhất bộ nhất bái của sư thầy Thích Tâm Mẫu. Nay ngao du trên mạng thấy bài này, xin đăng lại tuy kg còn fù hợp về thời gian, nhưng ý nghĩa thì vẫn còn nguyên bản với mục đích kg hề muốn tranh luận, áp đặt mà chỉ là nêu lại 1 tư duy khác, góc nhìn khác trên cùng 1 sự kiện, của 1 nhà văn có uy tín và ít nhiều đã tìm hiểu đạo Phật.

Mưu bẩn
Thùy Linh
 
 Người Tây Tạng bái lạy trong lúc đi hành hương
Hơn tuần nay dư luận ầm ĩ chuyện “đệ tử” của thầy Thích Tâm Mẫn cư xử côn đồ với những người đi đường trong thời gian thầy thực hiện tâm nguyện nhất bộ nhất bái từ thành phố Hồ Chí Minh ra đến Yên tử, nơi phát nguồn trường phái Trúc Lâm Yên Tử của Phật hoàng Trần Nhân Tông.
Mình đọc trên FB có rất nhiều sự nghi ngờ, lên án và dè bửu không chỉ bản thân thầy Thích Tâm Mẫn như là “sư quốc doanh”, “sư hổ mang”…Và đáng sợ hơn là nhiều người không tiếc lời nói xấu về đạo Phật, Phật pháp, nghi ngờ các bậc chân tu và chính đạo Phật. Ngay từ đầu mình đã có một niềm tin không thối chuyển về thầy Thích Tâm Mẫn và hành trình gian nan, vất vả của thầy trong mấy năm qua.
Nếu ai đã từng thực tập cách lạy Phật của người Tây Tạng thì sẽ hiểu gian nan của sự phát nguyện này. Mình đã từng tới Bodhgaya và tận mắt chứng kiến những bậc chân sư hành hương đến nơi Phật Thành đạo bằng hình thức tam bộ nhất bái. Cũng đã thấy từng đoàn các vị sư Tây Tạng tới chiêm bái và lạy Phật nơi đây. Trong lúc các quí thầy và các Phật tử khác thong dong thiền hành quanh Tháp Đại giác ngộ, thì các vị sư Tây Tạng vất vả như đang thực hiện một môn thể thao nặng. Trước đây mình đã thử lạy kiểu này và chỉ được 10 cái là phải dừng nghỉ. Để quì lạy như vậy là một hành động không hề dễ dàng, nhất là trên quãng đường xa, trong điều kiện thời tiết thất thường mưa nắng. Mình thực sự kính trọng và khâm phục thầy Thích Tâm Mẫn khi thầy đã làm được một việc tưởng như không thể. Ai không tin cứ thử quì lạy theo cách Tây Tạng sẽ hiểu thế nào…Cho nên:
-Nếu đây là “màn trình diễn” như nhiều người nói thì thật hồ đồ. Liệu có ai bỏ thời gian, công sức, và đáng nói nhất là sự kiên trì bất thối chuyển với sự khổ sở, mệt mỏi, vất vả vô chừng từng ấy năm? Mình tin không ai có màn "trình diễn" đỉnh cao như vậy. Chỉ có các bậc chân tu dành trọn đức tin và sức lực của mình cho con đường quí thầy đã chọn mới có thể thực hiện được. Chỉ có đức tin mãnh liệt mới mang đến cho quí thầy một nghị lực phi thường để làm một hành trình chưa từng có ai làm nổi ở Việt Nam.
-Nếu quí thầy là người chỉ cốt thực thi “nhiệm vụ” nào đó được giao phó thì càng không thể. Đây là nhiệm vụ “bất khả thi” trên phương diện thông tục.
-Nếu chính quyền thực sự vì đạo pháp, hay ít ra vì sự nghiêm minh của pháp luật hoàn toàn có thể ngăn chặn hành vi bạo lực của đám du côn này. Chính quyền hoàn toàn có thể (và phải làm vì trách nhiệm) để giải đáp sự hoài nghi và dư luận xấu xôn xao trong nhân dân. Nhưng họ đã không làm. Vì sao? Các bạn có thể hình dung và tự trả lời phần nào nỗi nghi vấn của mình rồi...
Vậy nên:
-Mình hoài nghi và hoàn toàn không tin những kẻ dẹp đường, đánh người là những “đệ tử” của thầy Thích Tâm Mẫn. Họ nhân danh để làm một việc không trong sáng. Còn tại sao họ mượn danh để làm một việc kỳ quái và thất đức như vậy thì hạ hồi phân giải. Thầy đang trong hành trình phát nguyện và nhất tâm thực hiện tâm nguyện đó nên đừng yêu cầu thầy cư xử như một người bình thường là tự bào chữa cho mình. Chữ Nhẫn thầy đang dùng hữu hiệu vừa là giúp thầy hoàn thành sứ mạng cao cả do thầy tự lựa chọn, vừa tránh những qui kết (rất có thể xảy ra) nếu thầy bỏ dở chừng, đôi co với họ như những người tầm thường chúng ta hay lựa chọn trong trường hợp này.
-Mình hoài nghi và tin là có kế hoạch mờ ám đứng đằng sau những kẻ bặm trợn này. Vì sao họ làm như vậy và vì sao lại cư xử kỳ cục như vậy thì sau này sẽ sáng tỏ?
Thật kinh khủng khi ai đó trong nỗi bất lực đã lựa chọn phương pháp đối xử như vậy với một bậc chân tu. Họ đã phỉ báng không chỉ thầy Thích Tâm Mẫn mà còn phỉ báng đạo Phật. Họ có biết đã làm một việc tội lỗi lớn nhất mà đạo Phật khuyên nên tránh, là phá hoại đạo pháp, tăng đoàn? Họ có biết cái quả đắng nào đang chờ họ ở phía trước không?
Xin những ai chưa rõ ngọn ngành đừng nên vội chỉ trích, chê bai, thóa mạ…hay có những hành động phụ họa với mưu đồ đen tối của một thế lực đen tối nào đó?
Xin mọi người hãy tin nhân quả và đừng tạo nghiệp ác hay khẩu nghiệp.
Xin cám ơn!

Rút từ blog của thuylinh

Socrates

Các bạn K14 chắc ai cũng biết triết gia Socrates, một nhà hiền triết thời cổ Hy Lạp. Một số bài đăng trong blog K14 cũng đã từng tham khảo đến cái tên Socrates. Quốc thực sự ưa thích tính hài hước qua những câu nói và những mẩu truyện về triết gia Socrates.
1/ Ông đã nói:
“Với mọi ý nghĩa của hôn nhân. Nếu bạn lấy được người vợ tốt, bạn sẽ hạnh phúc. Nếu bạn lấy được người vợ tồi, bạn sẽ trở thành một triết gia”
(“By all means marry. If you get a good wife, you'll be happy. If you get a bad one, you'll become a philosopher”).
2/ Socrates với 3 nguyên tắc
Socrates là nhà hiền triết thời cổ Hy lạp, có rất nhiều môn đệ, ông ta nổi tiếng thời xưa vì những lý luận, triết giải các vấn đề khó khăn trong cuộc sống của người đương thời, qua quan niệm nhân sinh và vũ trụ của ông ta.
Một hôm để tìm hiểu thiên nhiên, ông ta dẫn đám đệ tử đi dọc theo con đường làng. Từ xa ông ta nghe có tiếng gọi tên ông vọng lại văng vẳng. Ngạc nghiên, ông ta dừng lại chờ đợi … và quả thật, một người dân làng đang chạy lại…, rồi dừng lại trước mặt Socrates thở hổn hển, và bảo là muốn kể với ông ta một câu chuyện.
Socrates: “ Để kể lại một câu chuyện, cần theo đúng ba nguyên tắc”.
Người nông dân: “trước giờ tui đâu có biết, mà là 3 nguyên tắc gì?”
Socrates: “ Nguyên tắc thứ nhất, có chính mắt anh thấy nó không?”
Suy nghĩ một hồi, anh nông dân đưa tay lên gãi tai: “ Không! tôi không chính mắt thấy chuyện đó”.
Socrates: “ Vậy à! Theo nguyên tắc thứ hai là, câu chuyện anh sắp nói, có lợi gì cho người nghe hay không?”
Suy nghĩ một lát, anh nông dân nói: “Không, tui thấy không có lợi gì cho người nghe”.
Socrates: “Câu chuyện anh sắp nói, không chính mắt anh thấy, không có lợi cho người nghe, vậy nguyên tắc cuối cùng thứ ba là “nó có lợi gì cho người nói hay không".
Anh nông dân: “Không! nó cũng chẳng có lợi gì cho tôi”.
Socrates: “Câu chuyện anh sắp nói, vi phạm ba nguyên tắc là không chính mắt anh thấy, không có lợi cho người nghe, cũng không có lợi cho người nói, vậy anh không nên nói”.
Nghe giảng giải xong, các đồ đệ hết lời khen ngợi thầy mình đã đặt để ra ba nguyên tắc cho mọi câu chuyện. Anh nông dân thì mặt buồn rầu lủi thủi đi về làng.
Riêng Socrates không bao giờ được biết là vợ ông ngoại tình với người bạn, bị vợ anh nông dân bắt gặp.

Những thứ khiến con người... ngu đi


Dưới đây là danh sách những điều làm giảm trí thông minh và gây suy giảm chức năng của hệ thần kinh. (Nhắc bọn trẻ trong quá trình nuôi dạy con cái).

Bị đánh đòn khi còn nhỏ
Một nghiên cứu trên phạm vi rộng của Đại học Manitoba cho thấy, hơn 5% của các rối loạn tâm thần là do bị đánh đòn hoặc phải chịu các hình phạt thời thơ ấu.
“Hình phạt này khiến tinh thần giảm sút và gây ra một số chứng rối loạn tâm thần trên toàn trung khu thần kinh”, Tracy Afifi, trưởng nhóm nghiên cứu nói với WebMD.

Xem hoạt hình SpongeBob
Một nghiên cứu năm 2011 của tạp chí Pediatrics cho thấy, trẻ em xem phim hoạt hình với tốc độ cao như SpongeBob, sẽ thực hiện bài kiểm tra tâm lí kém hơn so với những đưa trẻ theo dõi các chương trình giáo dục hay những trẻ tập vẽ.
Những đứa trẻ xem một bộ phim hoạt hình tốc độ cao trong 9 phút, ví dụ như SpongeBob trong trường hợp này, bị suy giảm các chức năng điều phối của chúng so với những đứa trẻ được giao nhiệm vụ tập vẽ hay xem chương trình giáo dục.

Đường
 

Một nghiên cứu của UCLA cho biết, việc duy trì tiêu thụ đường ở mức cao trong 6 tuần trở lên sẽ làm chậm hoạt động não bộ, cản trở việc ghi nhớ và học tập.

Khói thuốc lá
 


Thêm vào các hiệu ứng có hại chính là ảnh hưởng của khói thuốc, những đứa trẻ phải tiếp xúc thường xuyên với khói thuốc có chỉ số IQ thấp hơn, có thành tích ở trường và điểm kiểm tra thấp hơn, Đại học Central Michigan cho biết.


Stress
Kết luận của Trung tâm Stress Yale được báo cáo bởi The Call Morning cho hay, các tình huống stress làm giảm số liên kết giữa các tế bào thần kinh và giảm khả năng quản lý các tình huống stress trong tương lai.

Nếu căng thẳng khi bị dồn nén, sẽ làm giảm chất xám ở vỏ não, giảm khả năng lưu trữ thông tin và thích nghi với môi trường.

Nhặt trên Net.

Con ranh

Chẳng hiểu các cụ (có râu) k14vt có đọc hay kg mà chẳng thấy 1 lời NHẬN XÉT (comment) nào. Thôi thì đã hầu thì hầu cho trót. Nay xin chiếm gió tiếp đặng hầu các cụ 1 chuyện 'gái gú' nữa đây để thấy chuyện này cũng muôn hình vạn trạng.

Con ranh   
   Con ranh trông kháu điên lên được. Thề có chúa Giê-su và thánh A-la là...rất kháu!
   Mình với con ranh quen nhau rất lòng vòng, đại khái nó là bạn của em con bạn thân mình. Ngay hôm đầu gặp gỡ, con ranh cứ gọi mình là chú mặc dù nó đã hăm sáu tuổi. Nó ăn uống rất tự nhiên, rượu uống cũng mấu. Phải thật thà mà nói, gái xinh thì cái ch-óe gì cũng xinh, từ nết ăn uống đến nói năng. Tuy nhiên mình nỏ dám tưởng tượng đến cái sự xinh khi...đi ịa. Hãm bỏ mẹ!
   Ngày đẹp giời, đang ngáp vặt ở văn phòng, ‘alô’ rung lên tiếng gà gáy, “cháu đây, chú có nhận ra cháu không, cháu là....”. Mẹ tiên sư, chú cháu cái kăng kủ kọt. Anh cũng đang rảnh và buồn nữa, đi ăn nhế? Dạ vầng!
    Mình chọn một nhà hàng khá lịch sự, đối diện là nhà nghỉ để đề phòng cơ sự. Con ranh đến rất đúng giờ, ăn mặc sành điệu, nước hoa thơm rức mũi. Mình chủ động gọi những món mà con ranh đã từng ăn qua những lần gặp gỡ trước rồi lịch sự một cách rất mất nết, rượu cho nó mấu, em nhể? Dạ vầng!
    Anh, em buồn lắm.... Ô, …, thế là thế chó nào? Mình chợt cật vấn rồi rất lịch sự anh sẵn sàng làm mít-tơ Ry-cờ Bin cho em. Con ranh tru mõn, thế là thế nào ợ. Ờ thì … là thùng rác ấy, em tống nỗi buồn vầu, vô tư.
    Con ranh cười khi khi khi, bẩu anh thật là vui tính. Chiện, vui tính là thính để câu gái mà. Anh có cả thính thối lẫn thính thơm. Hí hí...
    Tay con ranh mân mê li rượu rất sành điệu, xoay xoay rồi lại lắc lắc. Giọng gái xinh khi thủ thỉ tâm tình thì, thô....ôi...ồi....rồi. Nó kể, em đang còn trinh, anh tin không? mặc dù mới bỏ thằng người yêu tháng trước. Nói em có người yêu mà còn trinh chắc anh buồn cười lắm nhỉ, nhưng thật nó như thế mà. Nhưng thằng kia nó hãm và ghen ghê cơ anh ạ, em bỏ. Sao em nói chuyện này với anh? Em cũng không biết nữa, chỉ biết là em đang rất buồn và anh là người em tin cậy thôi. Hố hố, sến nhỉ?
    Ta về thôi em, mình chủ động. Gì chứ gái còn trinh (điếu cần biết thật hay rởm) là mình rất ghét. Cái này giống như fế thải, rất thối!
    Con ranh chưng hửng. Mình dửng dưng bốc đít ra về. Đầu thấy nằng nặng.
    Sáng hôm sau, nhận được tin nhắn từ máy con ranh: anh ơi, anh có mười triệu không cho em vay, mẹ em ốm nặng đang nằm viện.
    Mình nhắn lại: anh có, nhưng không cho vay. Anh cho em một triệu.
    Con ranh nhắn lại: tổ sư bố thằng hãm!
    A, con ranh???!!!

Nhặt trên Nét.

U70 cười

Trước mãi chả sao. Giờ tất cả đã U6,70 rồi lại sinh lắm chuyện 'cãi nhau'. Mình vừa viết 1 Nhận xét cho tay bạn thế này, post cả (cái comment ấy) sang đây để cả nhà cùng đọc, đặng 'mua' 1 tiếng cười:

- Hai vợ chồng già đưa nhau ra tòa.
Quan tòa hỏi: Ông bà cho biết lý do?
Ông: Thưa quý tòa.
Bà: Để tôi nói trước.
Ông: Không được, để tôi nói trước
Bà: Đã bảo là để tôi nói trước cơ mà!
Thế là cãi nhau.

- Hai ông bà ngang qua hiệu thuốc.
Ông: bao nhiêu tiền 1 viên Viagra?
Chủ hiệu: 10 đô.
Ông: mắc quá.
Bà: cả năm mới hết 20 đô, mắc nỗi gì!
Thế là cãi nhau.

- Hai vợ chồng U6,70 cùng đi bộ, rẽ vào hiệu thuốc.
Ông: cho tôi mua ¼  viên Viagra.
Chủ hiệu: sao cụ mua có ¼  viên.
Ông chưa kịp trả lời, bà đã hét: Phải mua 10 viên chứ.
Ông: 10 viên mà làm gì. Chỉ để không đái fải chân thôi mà!
Thế là cãi nhau.
 
Tớ vá víu ti tí cho qua Mưa Buồn!
Đạp xe vòng Hồ Tây về, trong lúc chờ cơm, thêm tí nhé:

- Ông nghỉ hưu, ở nhà trông cháu. Một hôm thấy trong ngăn kéo con trai hộp bóng cao su bèn thổi cho cháu chơi. Chả thấy bóng tròn, toàn 1 loại daì dài. Hai ông cháu đang chơi vui vẻ thì bà buôn dưa lê với hàng xóm về, kêu toáng lên: - Sao ông lại cho cháu chơi cái đồ này. Đây là BCS chứ có fải bóng đâu. Ông: - Cứ tưởng…
Thế là cãi nhau.

Các 'cao thủ' chém gió tiếp cho chuyên mục 'U70 cười' đi nhé!

5 thg 9, 2012

Tỉnh mà hóng

Vở kịch bi, hài quanh Dương Trí Dũng đã đang diễn. Vậy cần tỉnh táo mà nghe, mà hóng như thơ đây:


Lẳng lặng mà nghe
02/07/2012, hoamai1

Nhại thơ Tú Xương

Lẳng lặng mà nghe chúng khuyên nhau
Cố kiếm chức quan để làm giàu
Nay bỏ tiền mua, mai bán lại
Vốn một lãi mười, chớ lo âu!

Lẳng lặng mà nghe chúng bảo nhau
Chơi sao cho quỷ khốc thần sầu
Tậu hẳn ôtô hàng chục tỉ
Biệt thự vài ngôi, phố mấy lầu.

Lẳng lặng mà nghe chúng dặn nhau
Trăm ngàn vạn mớ, giấu ở đâu?
Bí mật chia năm rồi sẻ bảy
Đem đi mà gửi khắp Á-Âu.

Lẳng lặng mà nghe chúng dạy nhau
Tiền dân tiền nước khoét cho mau
Ăn xong phải nhớ chùi mép kĩ
Không thì “bóc lịch” đến bạc râu.

02/07/2012

Quê nghèo

Quê Buồn
honngv
Mỗi lần về quê thấy vẫn nghèo, càng buồn:


Buồn trông sông nước quạnh hưu
Bến bờ hoang vắng tiêu điều xác xơ
Trăm tay cóp nhặt từng giờ
Dã tràng xe cát nên thơ cứ… buồn!

Nhớ
07/05/2012, hoamai1

Tôi nhớ làn khói lam vương vấn,
Mái bếp nghèo, mỗi lúc chiều buông.
Tôi thèm bữa cơm do tay mẹ nấu,
Chỉ rau dưa mà ngon đến vô cùng!

Tôi nhớ mãi một khu vườn nhỏ,
Dăm cây cao, mấy bụi rậm nối liền,
Nơi gắn bó với bao nhiêu kỉ niệm,
Của tuổi thơ khờ dại, hồn nhiên.

Nắng sương gội mái đầu thành bạc trắng,
Vẫn không quên kí ức của một thời.
Nơi đất khách đêm đêm nằm thao thức,
Gửi nỗi lòng về quê cũ xa xôi.

05/05/2012
Về quê nội
13/07/2012, hoamai1

Sáu mươi tuổi mới về quê
Quanh co ngõ trúc, bờ tre gió lùa.
Từ đường dầu dãi nắng mưa,
Tường nghiêng mái lệch dấu xưa phai mờ.
Sông đào nước chảy lặng lờ,
Chợt nghe một tiếng gà trưa, giật mình.
Cố hương sâu nặng nghĩa tình,
Cháu con dừng bước mưu sinh tìm về.
Nghĩa trang quạnh quẽ chiều hè,
Đơn sơ nấm mộ ông bà nằm đây.
Trời xanh xanh ngắt tầng mây,
Triền đê uốn lượn xanh dầy cỏ hoa.
Chạnh lòng lại nghĩ đến cha,
Xương tàn một nắm, xót xa xứ người!

Tháng 06 năm 2010

4 thg 9, 2012

Tình cũ


Chém gió hầu các cụ:  Tình cũ ...
Vện cũ tình xưa có vẹo gì
Mà sao nhớ lại vẫn lâm li
...
Tình cũ lặng im đầu nghiêng nghiêng, cặp môi xinh hờ hững ngậm đầu ống hút, mút chả ra mút mà nhai không ra nhai, cốc cam vắt xịn sau nửa giờ chưa vơi quá nửa. Anh bú no hai ly sinh tố, gọi thêm quả đen đá không đường, vừa nhấm nháp vừa ngắm nàng. Tình yêu xưa của anh vẫn vậy, mặt chuẩn, dáng xinh, khúc nào ra khúc đấy, thời gian chỉ làm nàng thêm mặn mà và ... đàn bà hơn mà thôi.

Xưa anh và nàng yêu nhau chóng vánh, rồi chia nhau cũng thật nhẹ tênh, đâu như chỉ vì một câu anh lỡ mồm. Hồi đấy còn trẻ, gánh nặng cơm áo gạo tiền như bão lốc, ngay lập tức cuốn phăng đi mọi ưu phiền. Giờ nghĩ lại anh cũng chả nhớ nổi câu nói xưa là gì nữa. Chỉ vì hoàn cảnh đẩy đưa, thời gian tàn phá nên ký ức bị lãng quên ... Sau khi chia tay nhau, nàng cũng mải mê kiếm sống, đến tuổi thì cũng lấy chồng như ai, vài năm sau cũng tòi ra thằng ku cho bằng bè bằng bạn. Vợ chồng ăn ở với nhau lâu rồi cũng chán, cũng có rạn nứt, đến giờ thì chỉ ở với nhau cho con nó vui. Túm lại là cuộc đời nàng cũng như bao cô gà mái khác ở cái thành phố này, không có gì quá đặc biệt và theo nàng thì hơi nhàm chán...

Anh gặp nàng trong buổi hội thảo dự án X. Anh đến muộn đang lúi húi soi chỗ ngồi thì bị túm áo lôi xuống cái xoạch. Quay sang thấy nàng cười phớ lớ ... Anh nhận ra nàng cũng cười ... hơ hớ. Rồi hai đứa túm tụm ngồi ngắm nhau và ôn lại kỷ niệm xưa, kệ mịa các diễn giả chém gió ... Anh và nàng cũng tận dụng tình hình hết vuốt tay lại xoa đùi, thật là thân ái ...

Nói suông mãi cũng bứ và khô mồm, anh rủ nàng chuồn đi ăn trưa ... Ăn trưa xong lại đi uống nước ... Uống nước ngắm nhau mãi cũng ê mông, anh đánh bạo rủ nàng ... đi nhà nghỉ tâm sự chuyện đời. Nàng mỉm cười gật đầu cái rụp, còn hối anh đi nhanh lên để chiều em còn kịp đón con.

Trưa nắng chang chang mà mấy con phố sung sướng đông như trẩy hội. Lễ tân nhà nghỉ, khách sạn luôn tay treo biển hết phòng. Kì cạch mãi rồi anh cũng tìm được một cái nằm sâu trong ngõ, hơi xấu một tí nhưng nghĩ sắp được sung sướng rồi, ai quan tâm làm chi.

Vừa đóng cửa phòng là nàng đã sầm sập đến, hai tay ôm cổ đánh đu lên người anh, ... môi anh vít chặt môi nàng, quằn quại và nóng bỏng, y như các cụ bẩu nắng hạn hặp mưa giông. Sau màn dạo đầu bốc lửa, nàng đẩy mạnh anh ra giường, rồi từ từ ... thoát y. Nàng nhìn anh, vẫn nụ cười nửa vành môi quen thuộc, đôi mắt sáng long lanh. Mỗi động tác của nàng thật nhẹ nhàng, tỉ mẩn và đáng yêu. Cứ thế dần dần từng mảnh quần áo rơi xuống vương vãi, chỗ cần che đã đang và sẽ ... lộ dần ra. Anh nuốt nước bọt ừng ực ... Đến cái khúc nhạy cảm chỗ vòng ba thì nàng xoay lưng lại, hai ngón tay cái lồng vào bên trong hai sợi dây bên hông và từ từ ... kéo xuống. Đang say mê ngắm anh bỗng buột mồm hỏi:
- Sao bẹn em ... đen thế nhỉ?
...
Tức thì nàng khựng người lại. Vẫn xoay lưng về phía anh, nàng lặng im không nói một câu, nhanh chóng thu vén mặc lại quần áo. Rồi nàng ném cho anh một ánh nhìn tức tối đến khó hiểu, chạy vù ra cửa ... quên cả cưa đôi tiền nhà nghỉ.

Anh bàng hoàng câm nín. Giờ thì anh nhớ ra rồi, chính vì ngày xưa anh nói câu này mà hai đứa chia tay ...

(Chuyện do anh Vếu bự kể lại trên Net)

Quan trí thời nay


13/07/2012, hoamai1

Quan trí thời nay chán lắm thay!
Có ông chữ nghĩa chẳng đầy tay,
Mưu mô, thủ đoạn thì vô tận.
Chỉ khổ dân lành chịu đắng cay.

3 thg 9, 2012

Bao giờ người Việt được sống thật, được nói thật ?


Thái Hiền


Ngày xưa trong gia đình cha mẹ luôn dạy con cái phải thật thà, trung thực. Khi đến tuổi đi hoc, nhà trường cũng dạy học sinh phải thẳng thắn, dũng cảm, dám hy sinh, tôn trọng người khác và biết tự trọng... Rất nhiều tấm gương về lòng trung thực, dũng cảm bảo vệ lẽ phải, sự công bằng và chính nghĩa mà các nhân vật trong tiểu thuyết hay phim ảnh luôn là thần tượng của tuổi thanh thiếu niên bấy giờ. Thế rồi không biết tự bao giờ,  cùng với nền giáo dục, những phẩm hạnh đó mất đi và nay trở thành xa lạ với xã hội, thậm chí trong một số trường hợp trung thực, thật thà, dũng cảm lại là vật cản đối với nhiều người.
Ngày nay, thay bằng việc giáo dục tính thật thà, trung thực, lòng dũng cảm các bậc phụ huynh phải trang bị cho con trẻ ngay từ khi chúng mới lớn cách sống “ khôn ngoan” và khả năng tự vệ, né tránh với muôn vàn mánh lới, cạm bẫy nguy hiểm của xã hội nơi chúng vừa mới bước vào.
 Nhà trường dạy cho học sinh những tiểu xảo che mắt các phái đoàn đến thăm, dạy học sinh cách gian lận trong thi cử để trường mình được thành tích tốt hơn trường khác, khai man tuổi để đi thi…
Khi vào đời thì người ta dạy cách sống “khéo léo” để được “tiến bộ”, được đề bạt. Khi đã có cái ghế ngồi, có địa vị trong công việc thì học thêm những mẹo vặt hay cách “ngậm miệng ăn tiền” để được lòng cấp trên, vừa lòng cấp dưới… Cao hơn nữa thì dạy cách trang bị càng nhiều càng tốt những hư danh, kể cả việc mua bằng giả để trèo cao, chui sâu.
Cho tới khi hết tuổi làm việc nhiều người thậm trí còn cố tìm cách khai man tuổi để không bị về hưu đúng hạn.
Con người cá thể tìm kẽ hở để qua mặt Nhà chức trách, đối phó với cơ quan Công quyền. Ngược lại đại diện các cơ quan Công quyền, Nhà chức trách cũng tìm cách kiếm chác từ sơ hở của pháp luật lẫn sự dại dột và ấu trĩ của người dân.
Cả xã hội quay cuồng, tất bật với bao nhiêu là kỹ xảo gian dối, thủ đoạn tàn nhẫn để kiếm chác, bon chen, luồn lách, tồn tại. Họ lo sợ, né tránh sự thật. Kẻ có quyền, có tiền  thì lo mất quyền, mất ghế.. Người không có quyền thì sợ quyền lực trù dập. Phần lớn người ta bị rơi vào một tâm lý hoảng loạn, xét nét, ngờ vực dẫn đến thái độ vô cảm, vô trách nhiệm, sống thờ ơ, thụ động, hèn nhát và tàn nhẫn. Một số ít người nhận biết ra sự thật thì cũng chỉ dám thì thầm, bàn tán vụng trộm như thể chính họ là những người có lỗi.. Họ sợ bị cô lập. Hoạ hoằn lắm mới có người dũng cảm nói lên sự thật, dũng cảm “đi tìm cái tôi đã mất” - nhưng cũng chỉ đến khi đã nghỉ hưu.
Sự giả dối ngày nay đạt tới mức “chân thật”. Giả dối không chỉ lời nói, cử chỉ, thái độ, suy nghĩ mà ngay cả niềm tin cũng giả dối nốt.  Mặc dù cũng có người tự trọng cảm thấy đó là vô liêm sỉ, song họ bắt buộc phải hòa mình với khung cảnh và môi trường xã hội để tồn tại vì không còn sự lựa chọn khác.
Vả lại trong hoàn cảnh xã hội ngày nay, sống thật, nói thật, nói thẳng nhiều khi bị vạ lây, nhiều trường hợp còn bị coi là “kích động”, “giúp tay” cho thế lực “diễn biến hoà bình”, “âm mưu chống chế độ”, v.v... Đến nỗi mọi người phải thì thầm lén lút, vụng trộm như những kẻ phạm tội mỗi khi nói về sự thật, đấu tranh cho sự công bằng và chính nghĩa.
Tuy nhiên sự thật vẫn luôn tồn tại bên cạnh những biến thể của nó. Xã hội tồn tại và phát triển là dựa trên cái “thực” chứ không phải cái “hư”. Khi xã hội bị một ma lực nào đó áp đặt những quy tắc trái với lẽ thông thường để rồi cái “chân” bị chối từ, phủ nhận hay kết án thì con người cá thể theo bản năng tự nhiên sẽ tìm cách bảo vệ sự thật, bảo vệ lẽ phải và công lý. Chẳng thế mà từ ngàn đời nay, dẫu triều đại hưng thịnh hay suy tàn, rốt cuộc mọi diễn biến của xã hội dù bi hay hùng, đều được các nhà chép sử lưu lại một cách trung thực.
Lịch sử loài người có thăng có trầm, nhưng rất may xã hội luôn theo hướng tiến bộ và hoàn thiện. Cũng như ngày nay, khi những tờ báo “lề phải” không dám nói hoặc “bỏ sót” sự thật, thì ngay lập tức xuất hiện những tờ báo hay trang mạng xã hội nhận trách nhiệm thay thế, bù đắp cho sự thật bị đánh tráo, công lý bị chà đạp. Đó chính là quy luật vũ trụ không thể khác.
Sự thật luôn luôn tồn tại một cách khách quan. Dẫu có muốn bóp méo hay chôn vùi, rồi cuối cùng sự thật vẫn hiện nguyên hình. Sự thật chỉ có một, không thể là hai hay một nửa. Sự thật chẳng cần tô vẽ hay gọt đẽo để tăng thêm hay giảm đi giá trị của nó.
Lịch sử cho thấy những triều đại suy tàn và sụp đổ đều có chung một kịch bản đó là cố đi tìm cái “hư” mà không phải là cái “thực”. Rất nhiều bài học cay đắng trong lịch sử mất nước của những Vương triều bị sụp đổ là do Vua nghe nịnh thần, tự huyễn hoặc, bất chấp dư luận xã hội, trừng phạt trung thần. 
Như vậy, có thể nói mức độ chân thực của xã hội chính là thước đo sức khoẻ của chế độ. Mức độ giả dối của xã hội càng cao thì nguy cơ tan vỡ càng lớn.
Các chế độ xã hội đều tồn tại trên cơ sở một chủ thuyết nhất định, được nhà cầm quyền lựa chọn áp đặt và giáo dưỡng. Chủ thuyết không tưởng (hư) sẽ dẫn tới một xã hội thác loạn và mất phương hướng. Nói cách khác khi xã hội bị đẩy tới chỗ tha hóa biến chất, mọi giá trị đạo đức không còn ý nghĩa, con người mất hết niềm tin và sự thật trở thành vật cản của chính nó thì chứng tỏ chủ thuyết đó đã tan vỡ, triều đại dựa trên chủ thuyết đó đang sụp đổ.
Xã hội Việt nam ngày nay đang chứa đựng một sự giả dối đến cực điểm; nó như bóng ma phủ lên mọi khía cạnh của đời sống xã hội, phủ kín mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi. Giả dối không chỉ là hàng hóa, mà cả thước đo, chứng chỉ, bằng cấp. Giả dối từ vật thể đến phi vật thể, từ giá trị đến khái niệm… hết thảy đều giả dối. Giả dối dẫn đến lẫn lộn trắng đen, đảo ngược giữa công và tội, lẫn lộn giữa thiện và ác, giữa hư với thực. Chính sự giả dối là thủ phạm số một, là môi trường lý tưởng cho tham nhũng và tham nhũng đã trở thành Quốc nạn.
Đã đến lúc chúng ta phải dũng cảm vứt bỏ những cái “hư”, cái ảo để đi tìm cái “thực”, lấy lại niềm tin và lẽ sống với giá trị đích thực của con người, của đời sống xã hội.. 
Không ai cho và cũng không ai cấm chúng ta quyền được sống một cách đàng hoàng, đĩnh đạc, quyền được suy nghĩ và biểu hiện suy nghĩ một cách trung thực, trong sáng và mạch lạc, quyền được nói lên sự thật một cách công khai và đàng hoàng.
Nhanh hay chậm, tất cả phụ thuộc vào mỗi chúng ta.   

Bài trên trời rơi xuống.

Buồn cho thế thái


LD: Kỳ về quê vừa qua nghe nhiều chuyện đau lòng: anh em ruột kiện cáo tranh giành nhau vườn đất, con trẻ bị lừa gắn nợ lãi cao dẫn đến tranh cãi đâm chém nhau; thanh thiếu niên nghiện hút; thuê đầu gấu đòi nợ v.v... Vậy cọp bài thơ này của HoaMai:

03/07/2012, hoamai1

"Nhân chi sơ tính bản thiện",
Sao giờ đây nhiều chuyện đau lòng?
Con kiện mẹ đòi trả công,
Vợ tưới xăng đốt chết chồng như chơi!
Cha già tuổi đã tám mươi,
Lũ con bất hiếu sợ nuôi tốn tiền.
Vì tham lừa cả bạn hiền,
Cướp chồng, đoạt vợ, đảo điên nhân tình.
Cháu giết bà, em giết anh,
Máu đào đổ bởi tranh giành thiệt hơn.
Sợ thay thời buổi nhiễu nhương,
Suy đồi đạo lý, yêu thương chẳng còn!

Ngành ngân hàng đang đi ngược lại lịch sử

Sau khi nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa ra đời ngành ngân hàng chỉ có duy nhất là: Ngân hàng nhà nước Việt Nam, đến năm 1956 tức là sau ngày cải cách ruộng đất do yêu cầu phát triển miền Bắc xã hội chủ nghĩa làm hậu thuẫn cho cách mạng giải phóng dân tộc ở miền Nam, Đảng và nhà nước ta quyết định thành lập ngân hàng kiến thiết Việt Nam. Ngân hàng nhà nước Việt Nam có hệ thống từ trung ương đế tỉnh thành và quận huyện, còn ngân hàng kiến thiết Việt Nam chỉ có từ trung ương đến tỉnh thành. Ngân hàng nhà nước Việt Nam có chức năng quản lý tiền bạc (tiền Việt và ngoại tệ), cấp phát vốn theo kế hoạch của bộ tài chính sau khi đã được nhà nước phê chuẩn và hoạt động tín dụng (cho vay và nhận tiền gửi). Còn ngân hàng kiến thiết Việt Nam làm nhiệm vụ trung gian giữa tài chính và ngân hàng về mặt quản lý vốn về đầu tư xây dựng cơ bản, vì trong giai đoạn từ năm 1956 đến 1960 nhà nước xây dựng rất nhiều công trình lớn: Đại thủy nông Bắc Hưng Hải, nhà máy trung qui mô Hà Nội, dệt Nam Định, nhà máy nhiệt điện Uông Bí, nhà máy điện Vinh, đường sắt Hà Nội - Vinh và biết bao trường đại học trong đó có trường ĐHBKHN. Ngân hàng kiến thiết Việt Nam có ba nhiệm vụ chính : Nắm được nghiệp vụ tài chính, nghiệp vụ dự toán kinh phí công trình và kế hoạch cấp phát vốn. Có nghĩa là mỗi công trình chỉ được ứng tiền và thanh quyết toán từ NHNNVN khi có văn bản quyết định của NHKTVN. Nhờ cơ cấu tổ chức đó của ngành ngân hàng đã chặn được sự "móc ngoặc" giữa chủ đầu tư và nhà thầu thi công, bảo vệ đồng vốn của nhà nước khi xây dựng các công trình. Suốt mấy chục năm chiến tranh chống Mỹ  với cơ cấu gọn nhẹ, tinh giảm của ngành ngân hàng Đảng và nhà nước ta vẫn thực hiện tốt đệp nhiệm vụ xây dựng CNXHMB, chi viện đắc lực cho miền Nam, đánh tan âm mưu phá hoại miền Bắc của đế quốc Mỹ. Việc chi viện cho miền Nam ngoài huyết mạch thông qua đường Trường Sơn vĩ đại, Đảng và Bác Hồ còn giác ngộ cách mạng cho các nhà tư sản Việt kiều ở nước ngoài  như Thái Lan, Cam pu-chia  và một số nước ở Đông Nam Á khác nhờ các nhà tư sản này họ có quan hệ mua bán với chính quyền Nguyễn Văn Thiệu mà họ chuyển được vũ khí đạn dược, xăng , dầu, thuốc men kể cả ngoại tệ mạnh cho quân giải phóng miền Nam. Cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc 30/04/1975 trong thắng lợi của toàn dân tộc có sự góp công không nhỏ của ngành ngân hàng tài chính. Chắc chúng ta còn nhớ: Bác hồ đã chọn bộ trưởng bộ tài chính Phan Anh, Đặng Việt Châu rồi thống đốc ngân hàng nhà nước Việt Nam - Hoàng Anh, các bộ trưởng đó là những người rất giỏi về trình độ chuyên môn và rất tâm huyết với nhiệm vụ của dân tộc.
Đến năm 1985 tiến sĩ Nguyễn Duy Gia được bổ nhiệm làm thống đốc NHNNVN  vừa ngồi chưa nóng ghế vị này đã đề nghị thành lập 3 ngân hàng chuyên doanh và đã được phê chuẩn đó là:
      1- Ngân hàng  ngoại thương Việt Nam
      2 -Ngân hàng nông nghiệp và phát triển nông thôn
      3 -Ngân hàng công thương Việt Nam
Xóa bỏ ngân hàng kiến thiết Việt Nam bằng cách sáp nhập vào NHNN, hoặc xé lẻ ra các ngân hàng chuyên doanh vừa mới thành lập. Bốn  năm sau một số cán bộ cũ của ngành kiến thiết Việt Nam họp lại để trình chính phủ thành lập lại ngân hàng kiến thiết lấy tên là ngân hàng BIDV chức năng lúc này chủ yếu là hoạt động tín dụng còn phần quản lý vốn xây dựng cơ bản chủ yếu giao cho các bộ tự quản lý lấy.
Sau một thời gian hoạt động một loạt ngân hàng cổ phần khác ra đời: Ngân hàng quân đội, ngân hàng ACB, ngân  hàng Phương Nam, ngân hàng Đông Á..... Đến nay chỉ còn duy nhất ngân hàng Việt Nam là của nhà nước còn toàn bộ la cổ phần. Sự thoái trào của ngành ngân hàng được bắt đầu từ ngày thành lập ngân hàng chuyên doanh: Phạm Nhật Hồng giám đốc NNNT hiện đang thụ án tù trung thân, BIDVHai phòng nhận tiền hối lộ đã bị bắt, công ty cho thuê tài chính của NHNN vừa bị khởi tố, Giám đốc NHACB vừa bị bắt giam. Các cổ đông cùa ngân hàng cổ phần thử hỏi là những thành phần nào? Người lương thiện chân chính liệu có tiền tham gia cổ đông hay  không? Hoặc nói cách khác sân sau của các ngân hàng cổ phần là những ai?Những người đó có quyền cao chức trọng hay là những người nông dân và công nhân? Đồng tiền của nhân dân được NHNN  quản lý chạy vào các công ty nhà nước( Vinashin), vào các công trình trọng điểm của quốc gia rồi vào túi quan tham nhũng , quan tham nhũng lại tham gia cổ đông ở ngân hàng cổ phần, ngân hàng cổ phần làm thất thoát vốn gọi là nợ xấu, NHNN lại mua lại nợ xấu cho các ngân hàng cổ phần tức là bảo toàn lại đồng vốn cho cổ đông, cho những kẻ tham nhũng.
Đất nước ta nghèo người lao động cực khổ mất đất, mất nhà, gian nan vạn chuyện.

2 thg 9, 2012

Qua mùa Vu Lan gặp bài thơ phù hợp


MẸ
Tường Thụy

Chẳng ai hai lần có mẹ
Cũng không hai mẹ trên đời
Cho đến một ngày thảng thốt
Ngậm ngùi, tủi phận mồ côi.

Chiều nay hoàng hôn rụng xuống
Úa vàng đồng vắng chơi vơi
Cơn gió đông về lạnh quá
Nghẹn ngào con gọi: Mẹ ơi !

Xin chân thành cảm ơn Tường Thụy.

Hôm nay, ngày Giỗ Bác


Viết bởi: honngv

Hôm nay mùng 2 tháng 9, tính theo dương lịch cũng là ngày giỗ Bác.

Ngày này. Muốn thắp nén nhang gọi là giỗ Bác, tri ân Bác kể cũng khó! Bởi theo phong tục Việt, việc thắp hương giỗ fải tiến hành nơi đặt Bàn thờ Bác. Chẳng lẽ đến sân quảng trường Ba Đình mà thắp hương ư ?! Chắc chắn được các chú 144 ‘mời’ về đồn ngay!

Mặt khác, người xưa thường nói: người ta khi mất đi fải được “mồ yên mả đẹp” thì thế hệ sau mới mong bình yên. Chứ còn nay đào mai bới hay thậm chí chỉ là những hiện tượng nứt sụt mà thường gọi là ‘động mả’ thì con cháu còn làm ăn cái nỗi gì ?!

Chả thế mà thời Ai Cập cổ đại, người ta có ướp xác đi chăng nữa nhưng người ta chỉ làm ‘1 lần’, sau đó đào sâu chôn chặt. Mãi sau này con người hiện đại mới tìm đc.

Vậy mà ở ta người ta đã học theo cái thuyết Lê Nin tận Âu châu, bất chấp thuần fong mỹ tục của Tổ Tiên đã ‘hành hạ’ Bác quá thậm tệ. Không những kg làm theo di chúc của Bác mà còn fạm ‘tội tày đình’, đó là làm cho Bác ‘chết chẳng toàn thây’! và hàng năm, hàng quý fải bảo dưỡng xác, kg để Bác ‘yên’. Dưới cách nhìn của Đạo Phật thì đây là điều tối kỵ, gây hậu họa khôn lường...

Lại rất có thể ngày 2 tháng 9 này người dân vào Lăng viếng Bác mà chỉ là viếng hình nộm! Nếu điều này là thật thì người ta lại fạm ‘tội’ lớn nữa, tội lừa dối trong Tâm linh. Tâm linh mà giả dối thì hậu quả chẳng biết đến nhường nào?!

Nói ra, mọi người chửi tớ là mê tín. Nhưng hãy bình tâm mà xem xét tục lệ muôn đời của dân nước Việt, bạn sẽ fải giật mình. Cứ ‘hành hạ’ Bác như thế thì dân mình còn ‘khổ’ !

Cầu xin Bác được Anh Linh, xin được Tri Ân Bác !
 

Lên Chùa gặp gái


… Đường lên chùa Đồng (Yên Tử) là một chặng leo dài và vất vả. Anh bảo Bôm Bốp, mày lên đi, tao ngồi đây chờ.

Ngồi mãi cũng chán trong cái khoảng không chật hẹp nhốn nháo. Anh lững thững xuống núi. Vứt cho Bôm Bốp cái tin nhắn chờ dưới bãi xe. Ăn no, thân nặng nên khốn khổ. Lần mò từng bậc mà run rẩy. Thật chả cái ngu nào như cái ngu nào. Mà cái sự sửa ngu nó chậm chạp lắm, như những bước chân anh nặng nhọc.

Cứ thế anh lẫm lũi, mắt dán từng bậc đá mà đi. Nhỡ ra mà tượt chân cái là đi bằng đít ngay. Vô phúc lại còn được vinh dự đi bằng tàu sáu ván. Mọi tinh thần, trí lực anh đều dồn cho những bước chân, chả hơi đâu mà để í thiên hạ đang rầm rập. Nhưng mũi anh thì thính lắm, vì anh ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ thượng hạng lẩn khuất rất gần tai. Bụng anh đoán, nước hoa thượng hạng thế này thì ảnh hình phải tử tế lắm. Nghĩ thế, nhưng anh cũng không ngoái lại. Anh còn bận sửa cái ngu, cái sai lầm.

Vai anh tự dưng thấy nằng nặng, kèm theo đó một giọng nhẹ nhàng, mỏng như tiếng kinh cầu đang phát ra từ những chiếc loa giăng mắc đâu đó, “anh cho em bám nhờ nhé, em không thể đi nổi”. Anh dừng chân, ngoái lại. Chúa ơi, một em mái già ngọt ngào phẩm hạnh. Tại sao anh nói thế? Bởi anh cho rằng, gái mà được cả sắc lẫn thanh thì anh đều xếp vào hàng ngọt ngào phẩm hạnh hết. Kể cả già.

Để tôn trọng sự ngọt ngào phẩm hạnh, anh sẽ không gọi xách mé là mái già nữa. Mà anh gọi là nàng. Các bạn có hiểu í anh không?

Nàng bám vai lũn cũn. Những hố sâu anh luôn chìa tay. Đôi bận thân thể như đổ ập, hơi thở thơm tho có hơi khói phả nóng cả mang tai. Nàng bảo đi một mình, cầu an. Còn sao chỉ cầu an thì anh không hỏi. Anh đoán mọi nhẽ nàng đủ đầy, viên mãn, thiếu mỗi sự bình an nên mới cầu. Đến trạm cáp treo, anh hỏi nàng vé. Nàng bảo nàng leo bộ, từ tinh mơ. Chết thật. Anh mua vé nàng xuống nhé. Không, nàng nhất quyết. Và anh có thể đi đường anh và nàng đi đường nàng.

Anh không thể nào làm như cách nàng nói. Và anh cho rằng, rời anh ra, nàng có thể nhờ vai người khác. Anh đã quen mùi nước hoa của nàng, cả giọng nói nhẹ nhàng kinh cầu lẩn khuất. Anh sẽ dìu nàng xuống với trần ai, kể cả leo ngược lên sự linh thiêng tít mõm núi mà thằng Bôm Bốp đang khấn vái. Anh với nàng cứ thế, lần tay bám vai nhau mà đi. Và thật lạ lùng, bao mỏi mệt của anh như tan biến. Anh thấy mình khỏe như ông Gióng, hào hiệp như chàng Lục Vân Tiên, chân tình như chàng Kim trong Kiều cụ Nguyễn và cũng lãng mạn như các thi sĩ gàn dở không tên.

Xuống đến chân núi gần 3h chiều. Thằng Bôm Bốp gọi bảo đang ở bãi xe. Anh kệ mẹ, bảo chờ tí. Anh và nàng ngồi nghỉ nơi quán nước. Nàng cảm ơn anh. Anh bảo anh không thích ơn huệ. Nàng lườm, thế thích gì? Khỉ thật, không nhẽ lại bảo thích con khỉ.

Thôi, chia tay nhau từ đây nhé. Bạn anh đang réo rắt và đợi chờ. Nàng cảm ơn anh một lần nữa rồi xin anh số điện thoại. Anh ngại ngần gì mà không cho. Nàng hẹn sẽ gọi cho anh, như gọi tên một kỉ miện.

Anh chi 5k, leo xe điện ra bãi xe. Chết mẹ, anh dại khờ hay vô tâm khi anh không kịp hỏi tên và nơi nàng trú ngụ. Nhưng lại tự trấn an, nàng có số điện thoại và hứa sẽ gọi rồi mà. Lúc ấy, anh hỏi tên hay xin số nhà cũng chưa muộn. Ra đến bãi xe anh cứ tần ngần mặc cho thằng Bôm Bốp réo gọi mau cút để về. Hình như anh đang mong chờ bóng hình nàng đi qua? Ôi một chút kỉ miện ngọt ngào nhưng xao xuyến quá.

Nhưng thôi, anh cũng phải về. Xe chầm chập chen giữa dòng người đông đúc. Anh tụt kính, kiếm tìm chút nhân ảnh mong manh. Có tiếng còi inh ỏi xin đường. Liếc ngang, là chiếc bán tải năm tạ, bên cửa có bảng hiệu và hai chữ công an. Định mồm chửi sự vô lối cậy quyền. Nhưng mồm anh đóng chặt không thốt ra thành lời. Trên thùng xe, nàng của anh còng tay ngồi đó. Hai bóng áo vàng hai bên. Thiên hạ xì xào, con này chuyên móc túi.

Cả chặng về anh câm như thóc, thằng Bôm Bốp hỏi thì anh kêu mệt. Đến Hà thành đèn hoa, nó rủ anh đi nốc diệu. Trước khi xuống xe, anh làm quả rắm xịt, chả hiểu do vô tình, thúc bách hay cưỡng bức. Chỉ thấy thằng Bôm Bốp nhăn mặt, mắng ăn gì thối thế.

Anh ăn gì đâu. Tại đời nó thối thôi.

Nhặt trên Nét