26 thg 9, 2012

Hà Nội trong mắt ai


Cái mắt! cái mắt!
Mắt nhòm gái thời @
nhòm gái HN ngày xưa...
Hà Nội
gái nay fục hồi sinh lực từ sớm tinh mơ,
Hà Nội
rồi chạy xe như xiếc,
và thư giãn trong bãi cỏ cạnh Phủ Tây Hồ
đến bưởi HN ngày nay cũng khác
tất cả chỉ nhằm mục đích duy nhất là làm hại, làm hỏng mắt các bố một cách sớm nhất, nhanh nhất!

Hồng Nhung tươi tắn và niềm nở đúng với phong cách con gái Hà Nội trong buổi hợp báo ngày 17/9.
chỉ Hồng Nhung vẫn giữ fong cách gái HN xưa
và chả muốn gây hậu họa gì.

Còn đây Hàn đặc sản, (cọp từ vanphamkt blog), một fương thức khác nhanh làm hỏng mắt các bố:

Photobucket
Bọ nào fiên dịch hộ cái

(ảnh cuối này là ảnh động, máy các bọ xem cả được chứ)


25 thg 9, 2012

Tham khảo chữa bệnh


Có thể bạn đã đọc đâu đó rồi, mình cẫn cọp sang đây, nhỡ có bạn nào khác quan tâm, nhất là nếu bạn có ý tham khảo tác dụng của việc luyện tập thể dục hàng ngày. Thể dục chữa được rất nhiều bệnh.

Tôi đã tự chữa viêm xoang mãn tính như thế nào?

Suốt 3 năm trời tôi khổ sở với căn bệnh viêm xoang. Mủ xanh mủ vàng nhiều đến nỗi tôi phải uống kháng sinh liên tục, chọc hút thường xuyên, thậm chí còn đi mổ lệch vách ngăn. Người bạn là bác sĩ từng bảo "bệnh của cậu không khỏi được".

Trong hành trình chữa viêm xoang của mình, tôi biết rằng rất nhiều người khác cũng đang trong tình trạng tương tự, tốn kém tiền của, thời gian và công sức vô cùng, nhưng bệnh vẫn ngày một nặng hơn. Do vậy tôi muốn chia sẻ những kinh nghiệm của mình để mong nhiều người tránh được nỗi khổ ải như thế.

5 năm trước tôi bị một đợt viêm xoang cấp, và được kê kháng sinh. Đợt đó tôi khỏi nhanh chóng. Vài tháng sau, tôi bị lại, và cũng được kê loại kháng sinh ấy, nhưng lần này thời gian điều trị dài gần gấp đôi bệnh mới dứt.

Khoảng nửa năm sau, tôi bị một đợt nặng hơn, với rất nhiều mủ xanh, mũi nghẹt thở, mủ chảy cả xuống họng kéo theo viêm họng. Lần này, sau gần 2 tuần hút mủ, dùng thuốc Tây, bệnh vẫn chưa dứt. Tôi được khuyên nên rửa mũi thường xuyên bằng nước muối sinh lý để loại bỏ mủ. Quả thực, phương pháp ấy khá hiệu nghiệm. Bệnh đã giảm đi nhiều, nhưng vẫn không khỏi.

Kể từ đó, thi thoảng viêm xoang lại tái phát, đặc biệt là khi nhiễm lạnh (nằm điều hòa lạnh hoặc đi xe máy trời mùa đông). Về sau, bệnh dần nặng hơn, rất dễ bị mủ xanh kèm theo ngạt thở, hắt hơi. Một năm tôi uống cả chục đơn thuốc kháng sinh, kháng viêm, tiêu đờm và thuốc chống dị ứng, cả thuốc tăng miễn dịch, có đợt phải thay đến loại kháng sinh thứ 3 mà bệnh vẫn không dứt hoàn toàn. Cứ được vài ngày mũi trong là mủ xanh lại xuất hiện, ngạt mũi trở lại.

Tôi đã phải mua máy khí dung về nhà dùng thường xuyên, thậm chí còn đi mổ vẹo vách ngăn (bác sĩ cho rằng đây là một nguyên nhân khiến dịch mũi ứ đọng, dễ nhiễm khuẩn), đến cả nhà riêng bác sĩ để hút, chữa cho triệt để. Nhưng lúc nào trong mũi cũng có mủ, dù ít dù nhiều.

Tôi cũng uống kết hợp nhiều loại thuốc đông y, thảo dược được bán trên thị trường, nhưng kết quả không thấy là bao.

Những ngày đó tôi mệt mỏi, lo lắng vô cùng. Tiền bạc mỗi đợt cũng mất cả triệu, mà bệnh càng có dấu hiệu dai dẳng, không dứt. Một người bạn bác sĩ từng tuyên bố tôi bị viêm đa xoang mãn tính, không thể chữa khỏi được nữa. Đã có lúc tôi tuyệt vọng, nghĩ mình bó tay.

Cách đây gần 1 năm, tôi bị tái phát một đợt cấp, lần này sau 2 đợt thuốc không thấy đỡ, bác sĩ quyết định cho tôi dùng 3 loại kháng sinh kết hợp, cùng với thuốc nâng cao thể lực và nhiều loại thuốc khác, tổng giá trị đơn lên đến hơn 2 triệu đồng.

Cầm tờ đơn ra hiệu thuốc mà tôi như người mộng du, lo sợ và hoảng hốt nghĩ về số tiền, về tương lai sức khỏe của mình. May mắn tôi đã gặp người bán thuốc tốt bụng. Sau khi xem đơn của tôi, cô ấy bảo "anh ơi, nếu đã dùng các thuốc kia rồi, thì 3 thuốc này cũng vô tác dụng thôi. Tốt nhất anh hãy dừng ngay thuốc Tây lại, tự mình tập thể dục xem sao, để cơ thể tự khỏi thôi". Cô ấy động viên tôi rất nhiều, và kể về nhiều trường hợp đã không thể khỏi khi dùng Tây y như vậy.

Lời nói cương quyết của cô bán thuốc làm tôi như bừng tỉnh. Tôi thấy mình đã uống bao nhiêu thuốc Tây vào người nhưng cái khỏi chỉ là tạm thời, còn thể trạng thì ngày càng yếu đi. Giờ nếu có dừng thuốc thì bệnh cũng chỉ đến thế mà thôi.

Thế là từ hôm đó, tôi quyết định làm "cách mạng" với căn bệnh của mình.

Do mắc bệnh lâu ngày, đọc nhiều bài viết về bệnh viêm xoang, nên tôi hiểu một phần lý do khiến bệnh dai dẳng là do lớp niêm mạc mũi phù nề, ứ dịch lâu ngày, gây ngạt, gây viêm nhiễm. Như thế, chỉ cần giữ cho mũi thông thoáng thì chắc chắn viêm nhiễm sẽ giảm, do không còn dịch ứ đọng.

Hiểu như thế nên bắt đầu từ đó buổi sáng, tôi dậy chạy bộ 10-15 phút ở công viên sau nhà, leo cầu thang 5 tầng và đi bộ bất cứ lúc nào có thể. Dần dần, cường độ chạy bộ, đi bộ được nâng lên. Buổi tối dù muộn, tôi cũng cố chạy nhẹ hoặc đi bộ 10 phút trước khi đi ngủ, để mũi thông thoáng.

Sau mỗi lần chạy bộ, mũi thông thoáng như vừa có ai gột rửa sạch, cảm giác rất dễ chịu, và nếu lúc nào ngạt trở lại, tôi lại đứng lên đi bộ hoặc chạy nhẹ, kết hợp xoa nóng cánh mũi đến khi mũi thông trở lại mới thôi. Chỉ sau vài ngày, tôi phát hiện ra chứng ngạt mũi kinh niên đã giảm đi lúc nào không biết.

Sau khoảng 2 tuần, bệnh xoang của tôi đã có dấu hiệu thuyên giảm rõ rệt, có hôm hầu như không còn mủ nữa. Nhưng dịch thì vẫn còn, chưa dứt hẳn. Tôi thử bỏ luôn không rửa mũi thường xuyên bằng nước muối nữa, vì nghĩ rằng khi các vết thương đã gần khỏi, thì rửa mũi liên tục sẽ làm cho nó loét lại, không có cơ hội tự lành.

Mỗi khi ngạt mũi, tôi dùng thêm tinh dầu để xông (loại có bạc hà, quế, hồi, đinh hương..., có tác dụng diệt khuẩn, giảm viêm tại chỗ). Cách xông này rất hiệu quả, vừa giảm ngạt, vừa sát trùng luôn cả đường mũi họng. Tôi cũng tăng cường ăn uống, đặc biệt là các loại quả giàu vitamin C, giữ cho tinh thần thoải mái.

Sau gần một tháng tự điều trị, "đợt xoang cấp" kéo dài cả năm của tôi đã hết lúc nào không rõ. Nhưng tôi vẫn duy trì đều đặn chế độ luyện tập ấy. Chừng một tháng sau, xoang tái phát trở lại, nhưng nhanh chóng khỏi sau 3 ngày nỗ lực của tôi. Khoảng 3 tháng sau nữa tôi cũng bị thêm một đợt khác, nhưng lần này nhẹ hơn nhiều, và chỉ sau 2 ngày đã hết sạch mủ.

Gần 8 tháng nay tôi không còn phải uống thuốc gì nữa. Mỗi khi hơi ngạt mũi là tôi chạy - đi bộ nhiều hơn, kết hợp xông tinh dầu và xoa mũi. Tôi cũng hạn chế tối đa nguy cơ mắc bệnh trở lại như luôn giữ ấm cơ thể, giữ ấm chân, súc miệng nước muối ấm sáng và tối (nếu bệnh tái phát thì súc miệng nhiều hơn). Đi ngoài đường lúc nào tôi đeo khẩu trang, và về giặt, thay ngay. Tôi cũng tránh xa chỗ bụi bặm hết mức có thể, vì hiểu rằng chỉ cần một chút bụi bẩn cũng đủ kích thich gây viêm trở lại.

Sau gần 1 năm, giờ đây bệnh xoang đã không còn ám ảnh tôi nữa, và tôi cũng không còn sợ hãi nếu nó xuất hiện trở lại, bởi đã có cách trị của riêng mình. Điều mà tôi rút ra được sau hơn 3 năm đi chữa xoang khắp nơi là mình phải tự mình nâng cao đề kháng cho cơ thể, có như vậy tự khắc bệnh sẽ rút lui, còn nếu trông chờ vào thuốc thì sẽ chỉ tiền mất, tật thêm mang mà thôi.

Bảo Bình

Ý kiến bạn đọc ( 17 ) .  (Để nhẹ cho blog mình chỉ trích ra đây 1 ý kiến - honngv)

Tự tập luyện là tốt nhất

Em năm nay 24 tuổi, cũng từng bị như vậy, nhưng không phải xoang mà là viêm mũi + viêm họng hạt + đau họng mãn tính. Trước khi vào đại học thì nó gần như là kinh niên, rất khổ sở, thuốc thang không biết bao nhiêu đợt nhưng vẫn không ăn thua. Mà hình như càng uống thuốc thì bệnh càng kéo dài (mẹ em vốn hâm mộ Tây y). Sau đó vào đại học, được tự chủ thời gian, e bắt đầu nhận ra, cơ thể mình vốn là một cỗ máy phòng vệ hoàn chỉnh nhất, có điều cần phải biết cách kích hoạt và vận hành nó; thuốc thang chỉ là phương án hỗ trợ mà thôi. Thế là đều đặn mỗi sáng (dù trời khá lạnh), vẫn dậy chạy bộ, đá cầu, hít xà đơn, chơi những môn nhẹ nhàng. Chiều nào cũng đều đặn đá banh, bóng chuyền, chống đẩy, gập bụng. Năng vận động hơn, leo cầu thang, xách nước, đi bộ đi học, tất cả đều nhằm giúp cho cơ thể làm quen với cường độ vận động cao và liên tục. Ăn uống điều độ (no kềnh bụng), đủ chất, uống nhiều nước, ăn nhiều trái cây. Tất cả tiến triển rõ rệt và đạt hiệu quả không ngờ: gần như e miễn nhiễm với chứng Amidal, cơ thể khỏe mạnh, dẻo dai hơn, (body gần đạt chuẩn 6 múi :D), mụn trứng cá cũng hết, hệ tiêu hóa hoạt động ngon lành. Tóm lại, từ bản thân mình, e thấy không cách chữa bệnh nào tốt bằng chính cơ thể mình chiến đấu và loại bỏ bệnh tật. Thuốc thang chỉ giúp nâng cao đề kháng, bổ trợ chứ không nên lạm dụng. Hi vọng có thể giúp mọi người nhận ra lợi ích của việc nâng cao sức khỏe để phòng chống bệnh tật 1 cách thật chủ động.

Châu   |   2 giờ 35 phút trước Thích   |            9

23 thg 9, 2012

Sự đời


Đàn ông

Đàn ông nhất vợ nhì trời
Đàn ông nịnh vợ muôn đời giàu sang
Đàn ông sợ vợ là ngoan
Đàn ông cãi vợ tan hoang cửa nhà
Mấy điều nhắn nhủ gần xa
Làm chồng hãy nhớ vợ là vợ thôi

Chồng là...

Chồng là một bóng cây Tùng
Chồng là thủy thủ vẫy vùng đại zương
Chồng là trăm mến ngàn thương
Chồng là kho bạc ta thường giữ canh
Chồng là xuân sắc tuổi xanh
Chồng là âu yếm luôn giành cho ta
Mỗi khi chồng công tác xa
Nhờ anh hàng xóm mà ta đỡ buồn
(Vợ)


Vợ là....

Vợ là thân nhất trên đời
Từ giờ mãi mãi chẳng rời nhau ra
Vợ là tình cảm sâu xa
Vợ là gió mát, vợ là bão giông
Vợ là một đóa hoa hồng
Vợ là sư tử Hà đông kinh người
Vợ là êm ái tuyệt vời
Vợ là bão tố, rụng rời chân tay
Vợ là một chất men say
Vợ là cái đắng cái cay trong lòng
Nhiều người nhờ vợ nên Ông
Có người vì vợ mất không cơ đồ
Chồng khôn mà vợ ngẩn ngơ
Một mình xây dựng cơ đồ khó khăn
Vợ là buôn chục bán trăm
Vợ chồng lục đục phải chăng vì tiền!
Tốt số lấy được vợ hiền
Xấu zuyên vớ phải vợ điên vợ khùng
Cho dù bạn có anh hùng
Thì bạn vẫn bị nổ tung gia tài
(chồng)


HT st

22 thg 9, 2012

Một mình ngồi ngắm mùa đông


Hải Thanh



Một mình ngồi ngắm mùa đông
Mưa giăng kín mặt buồn trông thấy buồn
Ngoài kia mấy chú chuồn chuồn
Lướt đi lướt lại như buôn sự đời
Ao sâu mơ chẳng thành ngòi
Đất nâu đổi sắc muôn thời vẫn nâu.
Thế rồi con cá cắn câu
Con chim mắc lưới biết đâu là mình
Em về với mộng tươi xinh
Còn tôi đổ chén rượu tình xuống sông
Một mình ngồi ngắm mùa đông
Vẫn mưa như cũ mà không thấy gì…

20 thg 9, 2012

Vui cuối tuần


(honngv) - Như đã ‘kể’, mình có ông bạn nguyên là Hiệu trưởng trường cấp III ở quê, nên hay có các giai thoại hài về nghề giáo. Nay xin cọp gần như y chang bài ‘Vui cuối tuần’ từ blog của ổng sang đây, mong góp vui cùng các bạn.

Ông DC gửi.
    Chào các ông bạn quý. Mong và tin tưởng rằng các ông (và bà) luôn tươi trẻ, thân tâm an lạc, tinh thần sung mãn, tinh lực dồi dào để phụng sự con cháu.
    Cuối tuần tôi nhận được vài mẩu chuyện vui về học trò từ một ông bạn cũng học SP nhưng không đi dạy học (mất dạy) mà đi làm thanh tra. Các ông giáo thử kiểm nghiệm xem có đúng học trò viết không?

Hãy cho biết cảm nhận của bạn về nhà thơ Tú Xương qua bài "Thương vợ"
239468Tú Xương là một nhà thơ thương vợ nên có nhiều con. Đồng thời ông cũng là một người thông minh, khôn khéo biết nhường cho vợ những việc nặng nhọc mặc dù ông thi hoài mà không đậu.

Tả cảnh trường em trước giờ học.
Đầu giờ học, khi tiếng trống trường báo hiệu vào mười lăm phút đầu giờ, sân trường em thật hỗn loạn. Các bạn chen lấn xô đẩy nhau. Các bạn còn đè lên nhau, dẫm đạp nhau để kịp vào lớp đúng giờ. Trước cổng trường, một vài cô giáo đi muộn hối hả chạy vào lớp vì bận cho con bú.

Giải thích câu thành ngữ " Anh em như thể tay chân "
Anh em như thể tay chân nghĩa là khi "chân" đau thì "tay" băng bó cho "chân", còn nếu "tay" đau, thì "chân " đưa "tay"đi bệnh viện.

Tả về bà ngoại em.
Nhà em có nuôi một bà ngoại, mỗi sáng thức dậy bà thường lên phòng bố mẹ và em hỏi to: “Vợ chồng, con cái chúng mày ăn gì để tao còn mua?
Em hãy điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống: “… đi đôi với hành”.
Thịt đi đôi với hành.

Em hãy thay lời Âu Cơ kể lại câu chuyện.
giống nhau cả thôi
giống nhau cả thôi
Lạc Long Quân hiện lên và nói với tôi rằng: “Ta và nàng đến đây hết tình, ta đưa 50 con xuống biển, nàng đưa 50 con lên bờ”. Nói xong rồi Lạc Long Quân nhảy tùm xuống biển.

Tả một chiếc xe môtô.
Gần nhà em có một chú tên Khánh nhà chú có một chiếc xe môtô. Hằng ngày chú thường xách xe ra đi chợ. Mỗi lần bước lên xe chú hụ ga thật lớn. Bởi thế mỗi lần chú hụ ga là mẹ em bảo: “Thằng trời đánh”.

Tả cảnh đêm đông của gia đình em.
Đêm đông, gia đình em quây quần ấm cúng bên bếp lửa hồng. Bố em ngồi đọc báo, mẹ em ngồi đan len, chúng em thì ngồi học bài, còn ông nội bà nội em thì ngồi nói chuyện ở bàn ăn mà ngọn đèn dầu chiếu hình lên trên tường trông giống như hai con khỉ vậy.

Em hãy đặt câu với từ ”thông thái”.
Bạn Thông thái rau giúp mẹ.

Đặt câu có cụm từ nối tiếp “Vả lại”.
Tối hôm qua em và chị gái em cãi nhau. Chị vả em một cái, em vả lại chị một cái.

Tả về lớp học của em.
Trường em thật là đẹp, các phòng học thật là xinh. Cô giáo giảng bài thật nhiệt tình và say sưa, miệng cô cứ líu lo như chú chim suốt cả ngày.
Trong cái nắng oi ả của mùa hè tiếng kêu của những chú ve sầu và tiếng cô giáo quát bạn Nam làm cho em bị thức giấc và cảm thấy khó chịu.

Tả buổi tối ở gia đình em.
Buổi tối, gia đình em sau khi ăn cơm xong thường quây quần bên nhau. Bố em ngồi xem thời sự, mẹ em ngồi khâu quần áo. Em ngồi học bài. Bỗng nhiên mẹ em giật mình và hỏi bố em: “Anh ơi tháng này lĩnh lương chưa?”
 
Căng thẳng
Tả công viên.
Gần nhà em có một cái công viên. Buổi sáng hay có các cụ già đi bộ tập thể dục. Buổi trưa hay có các bác xe ôm đỗ xe ngủ. Buổi chiều và tối hay có các cô chú ngồi ôm nhau.

Tả con đường tới trường.
Con đường đến trường thân yêu của em, em đi mỗi ngày. Đường rất xa khi em đi bộ nhưng lại rất gần khi mẹ chở em bằng xe Honda.

Tả chú thương binh.
Gần nhà em có một chú thương binh, chú đã bị thương 2 lần. Một lần ở Buôn Mê Thuột và một lần ở đùi.

Đặt câu với vần "iêu"
Mẹ em thích tiêu tiền.

Đặt câu có từ “tập thể”.
Sáng nào em cũng tập thể dục.

Tả về cơn mưa rào.
Chiều qua, trời đang nắng chang chang bỗng nhiên sân nhà em đổ cơn mưa rào. Tiếng mưa rơi bập bùng phập phồng nên bố em hát:
Thiếu nữ bên hoa ... loa kèn.
“Trời mưa bong bóng phập phồng.
Em đi lấy chồng để khổ cho anh”.

Hãy đặt câu có từ “đỡ đần”.
Vì em chăm học nên em đỡ đần.
Em hãy tả về bà của mình.
Nhà em có nuôi một bà nội suốt ngày ngồi phẩy quạt nhưng ruồi không bay khỏi miệng, mồm luôn dạy cháu phải sạch nhưng bà lại lấy khăn lau bàn để lau ly uống nước.

Tả buổi đi chơi mà em tham gia.
Chủ nhật vừa qua cả nhà em được tổ chức đi Vũng Tàu. Mọi người dậy từ rất sớm để tập hợp lên xe.
Đi được một quãng đường mọi người trên xe đều ngủ chỉ trừ bác tài là còn thức vì bác đã uống thuốc chống ngủ.

Tả bác công nhân.
Tay bác toàn dầu mỡ, trán thì lấm tấm mồ hôi, tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi vệ sinh.

Đặt câu hỏi với vần: ôm, ốp.
Mẹ em tát em đôm đốp.

Tả ông nội.
Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?

Ngoan cố
Cô giáo ra đề bài tập làm văn: Hãy tả con vật mà em yêu thích. Một học sinh viết:
- Con vật mà em yêu thích nhất là con rận...
Và học sinh này bắt đầu tả con rận, chi tiết đến từng cọng lông. Nhưng cô giáo không hài lòng vì con vật này không được đẹp, nên yêu cầu cậu học sinh tả con chó.
Hôm sau cậu bé nộp bài:
- Con chó nhà em có rất nhiều lông, vì thế nó rất lắm rận. Sau đây em xin tả con rận...
Hơi bực mình, cô giáo bèn cẩn thận chọn một con vật không có rận, là con cá, và bảo cậu tả lại.
Cậu bé viết:
- Con cá sống ở dưới nước nên nó không có lông, nhưng nó có rất nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn thì chắc hẳn nó phải có nhiều lông. Mà nhiều lông thì sẽ có rận. Sau đây em xin tả con rận...
Hoàn toàn không hài lòng, cô giáo đưa ra yêu cầu chót: Hãy tả bạn gái ngồi cạnh em. Cô chắc mẩm cậu bé không thể nào gán cho cô bạn xinh xắn kia là có rận cho được.
Cuối cùng cô nhận được bài làm:
- Bạn gái ngồi cạnh em rất xinh xắn và sạch sẽ, bạn có mái tóc bóng mượt, cho nên bạn không có con rận nào.
Tuy nhiên, em vẫn xin tả con

Tự phê


    Hôm vừa rồi, theo chỉ thị từ trên, Đảng bộ cơ quan tổ chức hội nghị ‘Tự kiểm điểm’. Đồng chí bí thư: Trân trọng giới thiệu quan khách đến dự có các đ/c a,b,c. - hoan hô; chủ tọạ gồm các đ/c: d,e,f. - hoan hô; thư ký gồm các đ/c: x,y,z. – hoan hô. Giờ đến lượt các đ/c tự kiểm điểm nghiêm túc.
    Chờ mãi chả mống nào ho he, đầu óc như để ở quán bia hay cafê, nhà nghỉ nào ấy. Rốt cuộc rồi ‘chú’ Lương Văn Dân cũng fải tự kiểm điểm: 
 -Thưa các đ/c, tôi là Lương Văn Dân, chỉ còn thiếu gần 1 năm nữa là tôi được nhận ‘huy hiệu 20 năm tuổi Đảng’… 
    -   30 năm chứ 
   -   Giờ đ/v ít nên giảm xuống 20 năm. Xin tiếp: trên tinh thần “nghiêm túc, cầu thị, thẳng thắn, trách nhiệm, nhìn thẳng vào sự thật” tôi tự NHÌN thấy còn tồn tại các khuyết điểm sau: 
     Khuyết điểm lớn nhất của tôi là kg bao giờ nói cho người khác biết những ưu điểm của mình.
    Khuyết điểm thứ 2 là, do thời gian và sức lực có hạn, tôi chỉ có thể toàn tâm toàn ý fục vụ đảng và nhà nước mà  không còn thời gian, công sức quan tâm đến bản thân và gia đình.
    Khuyết điểm thứ 3 là, do những lời nói, hành động biểu hiện của tôi mà nhiều khi làm cho mọi người hiểu nhầm rằng tôi có khuyết điểm.
    Hết, xin các đ/c góp ý.
    Toàn hội nghị: Hoan hô.

Những xác chết biết đi ...

Những xác chết biết đi và những nấm mồ tập thể 

Trong một bài viết mới đây trên báo Diễn đàn doanh nghiệp, tiến sĩ Ala Phan cho rằng, những tập đoàn đầu tư dàn trải, lấn sân ở Việt Nam chẳng khác nào những “xác chết biết đi” và cho rằng nên để những xác chết ấy chết hẳn, chết luôn.
     Nghĩ lại, hóa ra dân mình lâu nay toàn ăn ngủ, nằm, ngồi cạnh nhan nhản các tử thi không chịu phân hủy, xú khí bốc lên nồng nặc mà không biết kêu ai. Thôi, đành vậy, nói như ông Hoàng Ngọc Hiến là “cái nước mình nó thế”. Sống chung với các tử thi thối rữa, vẫn còn hạnh phúc chán vạn lần bọn tư bản thối nát! Bịt mũi mà hưởng hạnh phúc vậy.
     Thế vẫn chưa là cái đinh rỉ gì so với những nấm mồ tập thể đã chôn và hứa hẹn sẽ chôn rất nhiều sinh mạng trong nay mai. Cách đây mấy ngày thôi, nấm mồ tập thể tại Mù Cang Chải (Yên Bái) chôn một lúc 18 người khi họ đang mót quặng. Một ngôi mộ hứa hẹn sẽ chôn rất nhiều người, có thể lên đến hàng ngàn, đó là thủy điện Sông Tranh 2. Mấy ngày qua, động đất, rung, lắc liên tục, nhân dân và cán bộ địa phương sợ xanh mặt nhưng các đồng chí ngoài trung ương bảo không sao, không sao, an toàn, an toàn. Khi nào có nấm mồ tập thể ở Quảng Nam chắc phải đặt tên cho nó là “Nghĩa địa Không sao cả”!!!
                           
Thủy điện sông Tranh, hứa hẹn 1 nấm mồ
     Một nấm mồ khác có thể lớn hơn nhiều mà lâu nay dư luận không buồn mở miệng nói thêm nữa đó là Dự án khai thác Bô xít ở Tây Nguyên. Quả bom bùn đỏ này hiện đang lặng lẽ treo lơ lửng ở cao nguyên, hẹn một ngày đẹp trời nào đó sẽ đắp cho đất nước một nấm mồ màu đỏ hết sức hoành tráng.
    Nhân dân ta hãy cứ chờ đấy!
                       
                Nấm mồ có tên bùn đỏ hứa hẹn sẽ rất hoành tráng

Nguồn từ: thienblog

Thông điệp của Đức Đạt Lai Lạt Ma


Nguyễn An vừa Email cho mình file ‘Buddhism.pps’ dưới dạng PowerPoint. Mình chuyển sang dạng Video để post lên đây ngõ hầu các bạn.

19 thg 9, 2012

Phòng khi bị bệnh


honngv - Mình post bài này để mọi người tham khảo, rút kinh nghiệm nếu chẳng may mắc bệnh .

Có bệnh thì vái tứ phương
Ng. Quang Lập, THÁNG 9.8.2011

    Khi còn khỏe mạnh mình thấy lắm kẻ dại quá là dại, nghe mồm mấy ông lang vườn, mấy ông sư hổ mang, mấy thầy phù thủy dở người chỉ tổ tốn kém mất thời gian chẳng được cái gì. Mình rất ngạc nhiên khi thấy có những người trí lự phi thường như anh Nguyễn Minh Châu, anh Hoàng Phủ Ngọc Tường vẫn cứ hồn nhiên tin tưởng mấy ông lang băm mà người thường chỉ nghe họ nói đôi câu đã biết ngay họ là lang bịp.
    Anh Tường (Hoàng Phủ Ngọc Tường) bị tai biến, liệt cứng, không có cơ hồi phục, bệnh viện bó tay. Khổ thân chị Dạ (Lâm Mỹ Dạ) đã đưa anh đi khắp nước, cứ nghe ở đâu có lương y, thần y trị được bệnh này chị đều đưa anh đến cả. Có ông “thần y” chữa bệnh rất tức cười, ông vừa đọc thần chú, vừa lấy mảnh chai rạch đầu anh Tường bảo là lấy máu độc. Mình hoảng lên, gọi điện cho chị Dạ, nói chị đừng có nghe mấy thứ tào lao, để người ta rạch đầu nhiễm trùng, nguy hiểm lắm. Chị Dạ thở dài, nói rứa em nói chị phải mần răng? Người ta cam đoan chữa lành cho anh không lẽ chị từ chối.
    Anh Châu (Nguyễn Minh Châu) bị ung thư máu, anh thừa biết bệnh này trời cứu. Anh Châu là người tư duy mạch lạc, đầu óc rất thực tiễn, không môt gram đồng bóng không dễ gì lại đi tin tưởng vớ vẩn được. Thế mà anh tin. Chả biết tờ báo nào đưa tin có ông sư nào ở Đồng Tháp chữa được bách bệnh bằng thuốc lá, đặc biệt là bệnh tiểu đường, gan nhiễm mỡ và ung thư máu. Chị Danh vợ anh nghe vậy liền đưa anh lặn lội vào Nam. Hồi này tàu xe khó khăn không phải như bây giờ, đưa một người bệnh nặng đi xa thật vô cùng vất vả. Mình nghe vậy liền gọi điện cho anh, bảo anh đừng có tin nhưng anh đã đi rồi, lại đọc báo nghe nói anh uống thuốc lá mười phần đã đỡ đến sáu bảy. Nhiều người cười mình, nói đấy, mày thấy chưa, cứ tin khoa học cho lắm vào, cuộc đời có lắm điều kì diệu, cứ cực đoan  duy lý bỏ qua những điều kì diệu Trời Phật ban cho có phải ngu không.
    Tháng sau anh ra Hà Nội, mình đến thăm. Vừa mở mồm hỏi món thuốc lá ông sư thế nào anh đã xua tay cười buồn, nói mày đừng mắng anh ngu. Khi người ta không còn gì nữa để mà hy vọng, hễ ai xón ra cái gì là người ta vồ ngay cái đó. Xưa mình toàn cười mấy ông bạn ốm đau không lo chạy chữa tây y, toàn nghe đồn đại tào lao tốn tiền mất thời gian. Đúng là cười người hôm trước hôm sau người cười.
    Mình cũng chẳng hơn gì anh Châu.
    Mình bị bệnh tai nạn chấn thương sọ não, liệt nửa người từ 2001. Từ khi đổ bệnh đến giờ liên miên những người mách bảo, người bảo thuốc nọ thuốc kia hay lắm, người bảo thầy này thầy nọ giỏi lắm. Thoạt đầu mình nghe theo hết, ai bảo gì cũng nghe. Có những loại thuốc đắt điếc tai như An cung ngưu hoàng hồi đó một viên 800 ngàn, mỗi ngày hai viên uống liền hai ba tháng trời cũng không tiếc. Nghĩ bụng miễn sao mình lành bệnh, người làm ra của, lo gì. Sau rồi nản, uống mãi chẳng thấy gì, lại gặp mấy ông lang lừa, mất cả đống tiền vì họ, tức lắm. Trong gần hai năm “vái tứ phương” nhà mình tốn tiền tỉ, vừa tiếc tiền vừa giận mình ngu.
    Cuối năm 2002 thằng Sơn ( Nguyễn Thanh Sơn) đưa mình sang Singarpore đến bệnh viện Parkway, một bệnh viện rất nổi tiếng của Đông Nam Á. Bác sĩ Hồng Kông hay Đài Loan chi đó, tên gì quên mất rồi, trực tiếp khám cho mình.  Người ta bảo ông này rất giỏi, mỗi tuần chỉ bay sang Parkway khám bệnh có một ngày, mình gặp may, sang đúng ngày ông khám, mừng lắm. Sau khi xem phim chụp não của mình rất kĩ lưỡng, hỏi chuyện dăm bảy câu, ông đưa ra hai lời khuyên quan trọng đến nỗi mình không quên một chữ. Một là, bệnh của anh để lâu quá rồi không chữa được, không có một thứ thuốc nào, một can thiệp y học nào có thể chữa lành, khá hơn một chút cũng không. Hai là, chỉ có tích cực tập luyện mới có thể cứu anh thoát khỏi thực trạng này.
    Chính lời khuyên lạnh lùng, không hề có mùi vụ lợi của ông bác sĩ làm cho mình tỉnh ngộ.Từ đó mình quyết định chống nạng bước ra đời. Ngày đầu bước được chục bước đã mệt bã người, mồ hôi ướt sũng cả áo quần. Ngay sau mười một bước, rồi mười hai bước… Cho đến một nghìn bước, mình bỏ nạng tự đi. Cũng dấn bước một từ trăm mét, cứ mỗi ngày dấn thêm mười mét cho đến năm nghìn mét… ròng rã đúng hai năm trời. Bây giờ đi đứng vẫn còn chấm phẩy nhưng chắc khỏe, nhiều người cùng bị như mình nhìn mình mà thèm.
    Suốt bảy năm mình an phận, chấp nhận sống chung với lũ, chỉ có tập luyện, tuyệt không tin một sự kì diệu nào, một phép thần thông nào. Vào Sài Gòn, mình nghe nhiêu người bảo ông thầy Võ Hoàng Yên giỏi lắm, bấm huyệt chữa bệnh kì tài, bao nhiêu câm điêc, bán thân bất toại qua tay ông đều khỏi cả. Mình chẳng tin, đọc báo thấy khen ông nức nở cũng không tin, vào trang web của ông càng đọc càng không tin. Bấm huyệt châm cứu may ra có thể chữa liệt do thần kinh ngoại biên chứ liệt do thần kinh trung ương thì đến thánh cũng bó tay. Tất cả những bệnh do tai biến, chấn thương sọ não, trong vòng 6 tháng đổ lui mới hy vọng cứu được, một năm trở lên thì đừng có mà mơ.
    Cho đến khi xem vtv1, thấy ông bấm huyệt cho một thượng tá công an, bấm xong một phát, ông công an đưa tay lên gãi đầu liền. Mình choáng, té ra có phép thần thông thật. Mình quyết định lên Bình Phước tìm ông thầy. Trước khi đi, mình nói với Huy Đức, nói ông ngồi đợi tôi về nhé. Thầy bấm huyệt xong, tôi không thèm đưa tay gãi đầu, tôi thò tay bóp dái ông một phát, he he.
    Mình vào nhà chùa, hình như chùa Quang Minh thì phải, thấy người chữa bệnh đông nghìn nghịt, nhờ thằng Phong ở Đài truyền hình Bình Phước mình mới có thể chen vào được. Mình ngồi hàng ghế đầu, quan sát thầy chữa 25 ca, nghe thầy hò hét tưng bừng, người vỗ tay ầm ầm nhưng kì thực không một ca nào chữa khỏi. Chả biết trước đó thầy có chữa được cho ai lành bệnh không chứ mình “mục sở thị” 25 ca thầy chữa thì không có một ca nào khỏi, dấu hiệu của sự khỏi cũng không, thực là như thế. Thấy bấm huyệt vặn gân y chang mấy ông thầy chữa sái khớp trẹo gân, chẳng có gì đặc biệt.
    Chỉ thấy mồ hôi thầy ướt đầm, không lấy của ai một xu thì biết thấy chữa vì lòng thành, không hề vụ lợi.
   Mình ngồi xem thầy bấm huyệt, nhớ lại cái cảnh thầy bấm huyệt ông thượng tá công an trên vtv1 mới giật mình, nghĩ bụng mình già đời ti vi mà cũng mắc lỡm ti vi. Nó dựng phim bắt đầu từ khi thầy bấm huyệt, không hề cho xem tình trạng cái tay ông thượng tá trước đó thế nào. Biết đâu trước đó tay ông đã gãi đầu được thì sao? Ai đời thuở chữa liệt do thần kinh mà thầy  bấm huyệt thì ít, vặn bẻ tay chân thì nhiều, chữa bệnh câm do thần kinh mà thầy thò tay bẻ hàm lôi lưỡi, sợ chết đi được. Nghĩ vậy mình tính tháo lui, nhưng bà vợ đứng sau lưng, mình tháo lui thế nào bả cũng mắng không kiên trì, sợ đau. Thôi thì cứ để thầy bấm xem sao.
    Ngồi chờ từ 3h đến 5h30 chiều, thằng Phong nháy mắt với thầy nhiều lần thầy mới để mắt tới. Thầy đến chỗ mình, chẳng hỏi han khám xét gì sất, nói nhà văn à, nhà văn viết cái chi, có chịu đau được không… vừa nói thấy vừa bấm bấm vặn vặn đẩy đẩy đập đập… đau điếc tai, mình cắn răng chịu đau chảy cả máu miệng. Xong rồi thầy hỏi đỡ chưa, mình dạ. Thầy lại hỏi đỡ thật không, nhà văn đừng có nói láo nhé, mình lại dạ. Tất nhiên mình phải dạ cho phải phép, vô lẽ mình bảo chẳng đỡ chút nào. Mình dạ ba bốn dạ, thầy ngoảnh mặt tươi cười nhìn mọi người, nói bà con thấy chưa. Mọi người vỗ tay ầm ầm. Mình đứng dậy đi ra, cả nhà chùa vỗ tay vang dội, nhiều người chạy rật rật đuổi theo mình hỏi han tới tấp. Chẳng ai biết trước đó mình đã đi như  vậy, giờ vẫn đi như vậy khác gì đâu, giống như mình xem ti vi thấy ông thượng tá công an đưa tay gãi đầu vậy,  hi hi.
    Mình rời cửa chùa vừa tức vừa tức cười, đúng là không cái ngu nào giống cái ngu nào, hi hi.

Thất vọng với GS sử học Lê Văn Lan


07:50 18 thg 9 2012 Công khai 1662 Lượt xem
    Hôm qua, cuối ngày mới đọc cái bài phỏng vấn ông Lê Văn Lan, giáo sư sử học nói về việc xây bảo tàng Lịch sử VN mới biết, ông khẳng định: xd cái bào tàng đó là "cần thiết".
   Trước đây thấy ông rất năng nổ trong các hoạt động về nghiên cứu, đánh giá, giảng dạy...về lịch sử, có ý kính trọng. Tự dưng đọc bài này thấy mình phí tâm.
   Vâng, nếu quốc khố Việt Nam đang dồi dào, xây dựng một bảo tàng nữa cũng có thể ...Nói có thể thôi đấy !
   Nhưng vấn đề là cái bảo tàng hiện đang có đã là một công trình kiến trúc rất đẹp, đủ rộng để đón khách tham quan. Làm phong phú thêm các hiện vật trưng bày, thu hút người dân, khách du lịch tới còn là việc làm chưa đâu vào đâu. Làm thêm cái bảo tàng mới, như blogger Đào Tuấn đã viết rồi, lại thêm một cái "chùa bà Đanh", chủ yếu để cho thuê phòng tổ chức đám cưới...
   Đúng cái lúc dân tình, doanh nghiệp kêu khổ  vì kinh doanh, đời sống khó khăn, cộng thêm thuế, phí nặng nề, vật giá lại chuẩn bị leo thang bởi giá xăng 5 lần tăng liên tiếp...bão lũ liên miên xảy ra nơi vỡ đê, nơi vỡ đập...bao nhiêu thứ cần tiền mà ns cạn kiệt. Thế mà giáo sư LVL lại cho là xây bảo tàng đồ sộ lúc này là cần thiết.
   Mấy hôm trước, ông giám đốc bảo tàng lịch sử vn cũng nói là dự án mới là rất cấp thiết.
   Dường như có một kế hoạch truyền thông nhằm phản bác thông tin, bình luận trên báo chí là nên đưa dự án công trình bảo tàng này vào...bảo tàng ?
   Hỡi ôi !xưa nay, những người làm sử luôn luôn được kính trọng bởi họ luôn ghi lại, phê phán những hành động không đúng của người đương quyền, làm trái nguyện vọng của dân, chi tiêu bừa bãi làm hao mòn, kiệt quệ sức dân.
   Thế mà ngày nay, có những người nghiên cứu, làm công tác sử học lại vào hùa, cổ xúy cho những hành động đó.
   Nên nhớ, ngay trong cấp chính quyền, người ta cũng nhận ra là việc chi tiêu công không đúng lúc, đúng mức...gây nên những bất ổn kinh tế vĩ mô hiện nay. Thì việc mấy ông không hiểu rõ toàn cảnh đất nước, lại muốn làm nặng nề thêm cái sai của các bộ. Thế thì tội các ông chẳng phải là nhỏ.
   Các sử gia lớn trước nay của Việt Nam như Lê Văn Hưu, Ngô Sĩ Liên, Phan Phu Tiên...khi chép sử cũng rất chú ý ghi lại, phê phán những hoạt động xây dựng cung thất xa hoa, bừa bãi của một số quân vương các triều đại trong lịch sử khiến dân tình, phu phen nhọc mệt, hao tiền, tốn của quốc gia....khiến các triều đại đó đi vào suy vong. Nhìn sang Trung Quốc, ở các triều đại: Tần, Tùy...các sử gia lớn cũng thường cho rằng, việc cho xây dựng các cung điện, đền đài....huy động quá nhiều sức dân, của cải, nguồn lực xh...cũng là một nguyên nhân chính khiến các triều đại này diệt vong.
   Cho nên, là những người làm về lịch sử, như GS Lê Văn Lan, cũng nên nhớ đến các tiền nhân-các sử gia để đưa ra những đánh giá, nhận định cho đúng, để khỏi xa lạ với truyền thống của những người làm công tác lịch sử: nghiên cứu, giữ gìn những giá trị lịch sử...nhưng cũng không quên trách nhiệm với hiện tại của đất nước.

Rút từ blog.yahoo.com

Gía đừng !

04/11/2011, hoamai1

Giá em đừng nói lời yêu,
Để tim tôi đỡ trăm chiều xót xa.
Giá đừng da phấn mặt hoa,
Giá đừng hiền hậu nết na ... giá đừng
Tôi với em vốn người dưng
Mà sao lại nhớ lại thương thế này?!
Ngồi buồn bứt sợi cỏ may
Đan thành chiếc nhẫn chờ ngày tặng em.
Vậy mà em đã vội quên,
Những lời hò hẹn nên duyên hôm nào...
Giá tôi đừng ước đừng ao,
Thì đâu đến nỗi lạc vào bến mê!

Lương thiện với chính mình ?!


Ng. Quang Lập
…. Chẳng nhớ quen Huy Đức từ lúc nào, hình như hơn hai chục năm rồi, thời nó viết truyện ngắn “Dòng sông cụt thì phải”. Truyện đó nó ký tên Trương Huy San, in ở Văn Nghệ Quân đội, ai đọc cũng thích. Nó viết về cái thời duy ý chí làm thủy nông ở Nghệ Tĩnh, nghe lời Trương Kiện đào bới lung tung, giọng văn tưng tửng không hề xốc xỉa nhưng mà đau, đau lắm.

 HuyDuc-05-p

Đám văn trẻ tụi mình sướng lắm, văn chương giả cầy vô thiên lủng, chỉ cần xòe tay khua nhẹ cái được cả nắm, kiếm được ông văn miệng có gang có thép thời nào cũng khó, thời này càng khó hơn.
………….
Trông cái dáng lờ vờ, ngồi đâu cũng nhường phần sắc sảo cho người khác, ít ai mới gặp đã ấn tượng, chỉ khi nói chuyện cà chớn, trêu chọc nhau mới ló chút thông minh, còn thì như gà rù, nói chuyện như người đời sơ nói, ấy thế mà bất kì bài báo nào cũng đạt đến cái tầm khái quát cao, sức nghĩ sâu rộng, nếu không đủ độ để thán phục thì cũng không thể coi thường.

Hôm ngồi uống bia với thằng Tín ( Nguyễn Trọng Tín), Tín cũng làm ‘Sài Gòn tiếp thị’ với Huy Đức, nhân nói chuyện Huy Đức thôi việc, nó uống cạn cả cốc to bia đen, khà một tiếng rõ to, vuốt mặt hai ba cái, nói tui nghĩ chán ra rồi, nước Nam mình có mấy thằng làm báo được như Huy Đức, hổng có, hổng có ai… đú má.

Có thể vì bức xúc mà thằng Tín nói quá đi, mình nghĩ thế. Mình chạm cốc với thằng Tín, nói có trí lực để viết những bài báo như Huy Đức cũng không ít người, cũng không ít người có thể viết hay hơn, nhưng có cái tâm sáng trưng như thằng Huy Đức để nói thẳng, nói to những điều tâm huyết như nó thì quả là hiếm. Người ta hay tán cái dũng của nó nhưng tôi nghĩ không phải, nó có chống đối ai đâu mà nói đến cái dũng.

Nghe nói đến cái dũng, thằng Tín cười sặc, phun cả bia ra bàn, nói đúng đúng, ông nói làm tôi nhớ đến câu thơ của Yevtushenko
Sống cái đời gì kì cục quá thôi
Dám lương thiện với mình cũng đủ thành dũng cảm.

…. Ở đời sợ nhất là mất cái tình chứ vì cái lý gì đó mà mất thì cái mất ấy cũng nhẹ tựa lông hồng, cần gì phải lo nghĩ; được được mất mất, dại dại khôn khôn mỗi người tự biết lấy, người ngoài bàn tán đôi khi đâm rách việc.

…Buổi sáng quán cà phê phố Hàn Thuyên, mình với nó đang tán chuyện ba lăng nhăng giải sầu, một em chân dài chạy đến vừa nguýt vừa cười, nói chết chưa chết chưa, đáng kiếp đáng kiếp, còn chủ quan nữa không. Nó tủm tỉm nhìn cô nàng, nói em cũng bảo anh chủ quan à. Cô bé dẩu môi nguýt nó, nói chủ quan.

Nó cười, vui vẻ khoác vai cô bé, nói điều tôi sợ mất nhất là tình yêu mọi người dành cho tôi, như cô bé này chẳng hạn. Cô bé véo Huy Đức cái rõ đau, nói yêu anh bao giờ hả hả.

Nó lại nhăn răng (khểnh) cười.

Rút từ Bạn văn của Ng. Quang Lập (Bạn văn 29 - Huy Đức)

18 thg 9, 2012

Tuyệt vời con gái Việt Nam

Sưu tầm được ảnh người đẹp, mời các bạn K14 chiêm ngưỡng