1 thg 4, 2013

Nhân ngày nói dối

Hãy nói dối tốt hơn nữa!
Diễn văn của bọ Lập chào mừng Ngày nói dối toàn thế giới.

ca thang 4 con              Thưa các đồng chí và các bạn!
            Hôm nay, trong không khí phấn khởi tự hào chào mừng ngày nói dối toàn thế giới, tôi xin gửi tới các đồng chí và các bạn lời chúc mừng nồng nhiệt nhất, thân thương nhất.
            Thưa các đồng chí và các bạn.
           Trải qua một chặng đường đấu tranh gian khổ với bè lũ nói thật chúng ta đã thu được nhiều thắng lợi  to lớn. Nhờ có nói dối mà vợ không làm gì được chồng, cấp trên không làm gì được cấp dưới, phụ huynh không làm gì được cô thầy, bố mẹ không làm gì đựơc con cái.
            Nhờ có nói dối chúng ta có được hàng ngàn dự án bánh vẽ, giải thưởng ma, tiến sĩ giấy, công trình dổm. Nhờ có nói dối mà nhân dân tin tưởng, bạn  bè quốc tế nể trọng, cho vay ngày càng nhiều đòi nợ ngày càng khó. Thử hỏi cứ nói thật làm thật thì chúng ta có bao nhiêu thắng lợi rực rỡ, bao nhiêu thành công lớn lao, bao nhiêu công trình vì đại. Và lấy đâu ra sự đồng thuận hả các đồng chí, lấy đâu ra?
            Có người nói muốn giàu có vững mạnh cần phải nói thật, sai, nếu nói thật thì làm sao có ổn định, không ổn định làm sao nói đến giàu có vững mạnh? Nói dối là để chứng minh chính sự thật là dối trá, là ác ý, là vô cùng nham hiểm. Chúng ta phải kiên quyết bài trừ sự thật bởi vì chỉ có sự thật mới cản trở con đường tiến lên thế giới đồ đồng. ( Không phải thế giới đại đồng, các đồng chí phiên dịch sai, đại đồng là cái đinh gì, nó chính là thế giới đồ đồng).
            Gần đây có nhà thơ nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo hô hào cần có một ngày nói thật, sai. Đồng chí Tạo không nắm được thông tin, không hiểu được tình hình đất nước nên đã phát ngôn bừa bãi.
            Nếu đồng chí Tạo không nói dối làm sao quần chúng say mê  nhạc đồng chí được. Đồng chí Tạo viết: quá nửa đời phiêu bạt, ta lại về úp mặt vào sông quê, sai, đồng chí Tạo lười tắm, úp mặt vào sông quê bao giờ. Nhưng nói dối thế mới hay, mới sáng tạo. Nếu đồng chí Tạo nói đồng chí úp mặt vào cái ấy  thì có hay nữa không, quần chúng còn say mê đồng chí nữa không.
            Cho nên không nên nghe bè lũ nói thật lung lạc mà đề xuất linh tinh. Một phút nói thật cũng không, nói thật thì lợi hay hại… lợi hay hại hả các đồng chí.
            Vì thế, tôi đánh giá rất cao lực lượng đánh máy nước nhà. Các đồng chí đã chịu thương chịu khó, đồng cam cộng khó, trên dưới một lòng, đứng mũi chịu sào đưa nói dối nước nhà đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Từ nay cậu đánh máy là biểu tượng hào hùng  đầy sức sáng taọ của nói dối nước nhà, đưa nói dối nước nhà lên một tầm cao mới.
            Thưa các đồng chí và các bạn
            Chúng ta không thể tồn tại nếu chúng ta không được nói dối, không biết nói dối. Nhân ngày lễ trọng đại này, tôi kêu gọi các đồng chí hãy phát huy tinh thần tiến công, chủ động sáng tạo, đánh bại mọi âm mưu thâm độc của bè lũ nói thật, đánh bại từng bước, đánh đổ từng bộ phận, tiến lên dành thắng lợi hoàn toàn.
            Láu hơn nữa, trơ hơn nữa, lì lợm hơn nữa đó là khẩu hiệu nói dối của chúng ta.
            Chúc các đồng chí sức khoẻ và an tâm sống chung với lũ.
 …………………………………
P/s: Bài này Bọ Lập viết từ 2009, hằng năm cứ đến ngày cá tháng Tư các trang mạng lại đăng bài này, Bọ Lập cũng đăng.
    Tiêu đề do honngv đặt.

MỘT TẤM GƯƠNG SỐNG MẪU MỰC

Người dân VN bây giờ đang mơ ước có một vị lãnh đạo cao nhất thực sự có đức tính thanh liêm để nêu tấm gương cho toàn dân học tập và theo đó nạn tham nhũng và các tệ nạn xã hội khác sẽ bị  hạn chế  và giảm dần. đọc bài dưới đây ta thấy được những đức tính quý báu của tân Đức Giáo hoàng sẽ thay cho cả ngàn vạn lời hoa mỹ, cả ngàn vạn lời hoa mỹ cũng chẳng có sức thuyết phục dân chúng bằng một vài hành vi gương mẫu thanh liêm.

Giáo hoàng từ chối dinh thự sang trọng

 Cập nhật: 05:23 GMT - thứ tư, 27 tháng 3, 2013


Căn hộ ở Santa Marta mà giáo hoàng đang cư trú
Giáo hoàng Francis đang và sẽ ở trong căn hộ hai phòng ngủ ở Santa Marta Domus.
Giáo hoàng Francis đã quyết định không đến ở một căn hộ sang trọng dành cho các giáo hoàng ở tầng trên cùng của Điện Tông đồ mà chọn ở trong một căn nhà đơn sơ có hai phòng.
Người phát ngôn của giáo hoàng cho biết Ngài đang ‘thử cách sống bình dị’ bằng cách sống cùng với các linh mục khác chung một tòa nhà.
Francis là giáo hoàng đầu tiên đã phá vỡ truyền thống đã có hơn một thế kỷ qua ở Vatican.

Tăng thêm danh tiếng

Quyết định này của Giáo hoàng Francis càng làm tăng thêm danh tiếng khổ hạnh cho Ngài. Khi còn làm tổng giám mục Buenos Aires, Ngài cũng từ chối đến ở trong dinh thự riêng dành cho tổng giám mục.
Kể từ triều đại của Giáo hoàng Pius X vào đầu thế kỷ 20, các vị giáo hoàng đều ở trong căn hộ trên tầng áp mái của Điện Tông đồ với hơn cả chục phòng cùng với khu ở của phụ tá, sân hiên với tầm nhìn ra quang cảnh thành phố Rome.
Nhưng kể từ khi lên làm giáo hoàng, Francis đã sống ở một căn hộ đơn sơ có hai phòng ở Domus Santa Marta, một khu nhà ở theo kiểu khách sạn kế bên Vương cung thánh đường Thánh Peter và được xây dưới triều đại của Giáo hoàng John Paul II.
Ngài dự định sẽ tiếp tục sống ở đây trong thời gian trước mắt, theo lời người phát ngôn Vatican Federico Lombardi.
“Sáng nay Ngài đã thông báo cho các hồng y rằng Ngài sẽ tiếp tục ở cùng với họ trong một thời gian nữa,” cha Lombardi nói.
Lombardi cũng nói rằng ông không thể khẳng định liệu giáo hoàng sẽ sống ở đấy lâu dài hay không.
Giáo hoàng Francis sẽ tiếp tục sử dụng thư viện giáo hoàng trên tầng hai Điện Tông đồ để tiếp quốc khách và vào mỗi Chủ nhật Ngài sẽ vẫn xuất hiện trên ban công mà các vị giáo hoàng đời trước đã dùng làm nơi thuyết giảng cho các tín đồ trên quảng trường Thánh Peter.
Khoảng 105 phòng trong tòa nhà Domus Santa Marta hiện là chỗ ở của các chấp sự của Tòa thánh Vatican. Trong kỳ mật nghị vừa qua, họ đã phải nhường phòng cho các hồng y đến từ khắp nơi trên thế giới.
Giáo hoàng cũng sẽ dùng bữa trong phòng ăn chung cùng với các cư dân khác trong tòa nhà cũng như các vị giáo sỹ đến Vatican công cán.
Chỗ ở giản dị của Giáo hoàng Francis tương phản với dinh thự rộng lớn hơn nhiều bên trong Vatican vốn hiện đang được sửa chữa để làm chỗ ở mới cho cựu Giáo hoàng Benedict XVI và phụ tá của ông, phóng viên BBC David Willey ở Rome cho biết.

Đọc thêm bài sau:

Việt Nam và chuyện 'Người chăn kiến'

Cập nhật: 15:39 GMT - chủ nhật, 31 tháng 3, 2013
Chuyện Người chăn kiến vẽ lên nhiều góc cạnh của xã hội VN
Nếu phải chọn một truyện thật ngắn mà lại khái quát thật sinh động một số góc của Việt Nam ngày nay, Người chăn kiến của nhà văn đoạt giải quốc tế Bùi Ngọc Tấn là ứng viên sáng giá.
Bản thân nhà văn nói ông viết chuyện siêu ngắn này chỉ trong có một ngày để gửi đi dự thi Bấm hồi năm 1993 với hy vọng sẽ đoạt giải.
Nhưng rồi chuyện không những không được giải mà còn không xuất hiện trong mục đăng những tác phẩm dự thi.
Có thể câu chuyện gói gọn trong chưa đầy 1000 chữ đã vẽ lên bức tranh quá giống với nhiều nơi trong xã hội Việt Nam hiện đại.

'Người chăn kiến'

Người chăn kiến kể câu chuyện một giám đốc đã có tuổi bị tù oan và ở cùng phòng với một buồng trưởng khét tiếng.
Ngay khi mới nhập trại, ông được vị 'đại ca' giao nhiệm vụ làm nữ thần Tự do, tức phải khỏa thân đứng trên bậc thang giáp với sân thượng của phòng giam, tay cầm một trong các món đồ tiếp tế của phạm nhân.
Ít lâu sau ông được giao nhiệm vụ chăn kiến mà mục đích cuối cùng là giữ kiến không ra khỏi các vòng tròn mà buồng trưởng đã vẽ.
"Thỉnh thoảng ông còn đặt cả ghế lên bàn làm việc. Và khoả thân trên ghế. Ðứng thẳng. Mắt hướng về phía xa. Tay giơ cao. Như kiểu thần Tự Do."
Trích chuyện ngắn Người chăn kiến
Có hôm ông bắt được một con kiến không phải nhóm của buồng trưởng giao và xin được chăn liền bị phạt bằng cách 'làm chim':
"Ông phải rơi từ sát mái nhà xuống. B trưởng không bằng lòng với cách rơi giả vờ, rơi có chuẩn bị, rơi chân xuống trước ấy.
"Phải rơi như thật. Như bị bắn rụng thật."
Thật may mắn, vị giám đốc vẫn lành lặn và được ra tù sau bốn tháng vì người ta phát hiện ra ông bị oan.
Ông lại được giao làm giám đốc của một xí nghiệp nhưng vẫn không thể quên được thói quen chăn kiến và "thỉnh thoảng ông còn đặt cả ghế lên bàn làm việc. Và khoả thân trên ghế. Ðứng thẳng. Mắt hướng về phía xa. Tay giơ cao. Như kiểu thần Tự Do."

Luật rừng

Chuyện chỉ có vậy nhưng người ta có thể dùng nó như tấm gương để xã hội hiện tại soi vào.
Trước tiên là một xã hội có rất nhiều luật nhưng tại nhiều nơi luật rừng lại lên ngôi.
Cảnh cưỡng chế khu đầm nhà ông Đoàn Văn Vương hồi đầu năm 2012
Người đứng đầu công an Hải Phòng coi vụ trấn áp gia đình ông Vươn là 'trận đánh đẹp'
Trong vụ anh em nhà ông Đoàn Văn Vươn, vốn chuẩn bị được đưa ra xét xử trong tuần tới, các quan chức của cả một thành phố đã dùng luật tự chế để quản lý xã hội.
Đại tá đứng đầu ngành công an Hải Phòng công khai nói rằng người dân đã phá cái mà ông nhất quyết không gọi là nhà mà chỉ gọi là "chòi" của gia đình ông Vươn trong sự cố mà ông gọi là "một trận đánh đẹp" hồi đầu năm 2012.
Thay vì bị xử lý vì những phát ngôn và cách sử dụng lực lượng công an một cách bừa bãi, Đại tá Đỗ Hữu Ca tiếp tục tại vị để chỉ huy việc điều tra và khởi tố vụ án anh em ông Vươn "giết người".
Tới năm 2013, chỉ riêng trong tháng Ba đã có tới Bấm sáu vụ công an bị tố hành hung người dân trong đó có một vụ dẫn tới trọng thương và một vụ chết người.
Trong những vụ này, mọi điều luật của xã hội văn minh đã nhường chỗ cho luật của kẻ mạnh từ thời Trung Cổ cộng thêm vỏ bọc "thi hành công vụ" của thời hiện đại.
Những người dám đứng lên thách thức luật rừng chỉ là thiểu số.

Oan sai

Nét thứ hai của câu chuyện là những oan khiên trong xã hội giống như của vị giám đốc nọ. "Nhiều luật sư thừa nhận rằng những tranh luận tại tòa nếu có xảy ra cũng không ảnh hưởng nhiều tới kết luận của các vị thẩm phán."
Số người phải đi chặng đường hàng chục hay hàng trăm cây số ra Hà Nội để đòi công lý ngày một nhiều và rất nhiều trong số họ lại trở về với chính những đòi hỏi hợp pháp mà họ mang theo.
Ở một số nước, báo chí và người dân bị cấm có những bàn thảo vốn có thể khiến các vị trong bồi thẩm đoàn có phán quyết thiên lệch.
Trong khi đó người dân Việt Nam và báo chí gần như có thể bàn về mọi khía cạnh của bất kỳ vụ án nào.
Thứ nhất, chuyện bị kết án oan hoặc không công bằng không phải là điều lạ lẫm trong xã hội.
Thứ hai, tòa án cũng chỉ là cánh tay nối dài của nền chính trị và những phán quyết có lợi cho những người cầm quyền hoặc những người thân cận với họ không phải là điều hãn hữu.
Nhiều luật sư thừa nhận rằng những tranh luận tại tòa nếu có xảy ra cũng không ảnh hưởng nhiều tới kết luận của các vị thẩm phán.

Thói quen

Nét thứ ba, mà có lẽ là nét quan trọng nhất, người ta có thể liên hệ từ Người chăn kiến tới xã hội ngày nay là những cách làm việc độc đoán theo thói quen.
Những quan chức của ta đã quen với việc hành động theo một chủ thuyết ngoại nhập, vốn chỉ có tuổi đời ngắn ngủi so với lịch sử hàng ngàn năm của Việt Nam và cũng đã thay đổi nhiều ở chính cái nôi nó sinh ra.
Gia đình nhà ông Đoàn Văn Vươn
Quyền lợi của người nông dân, vốn chiếm đa số trong xã hội, không được đại diện đúng mức
Họ quen với việc cầm quyền không bị thách thức, phát ngôn không bị kiểm chứng và trong nhiều trường hợp "chăn" dân như "chăn kiến".
Đảng đã khiến người dân "mộng du" vào một xã hội mà quyền lợi của đại đa số không có người đại diện.
Đó chính là những người nông dân như anh em nhà Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng hay trong các vụ việc sau đó ở Dương Nội, Văn Giang, Dương nội, Bạc liêu, Vụ Bản,v.v...
Các hội đoàn như Mặt trận Tổ quốc, Quốc hội, Hội Nông dân, Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh niên đều vắng bóng khi quyền lợi của người dân bị xâm phạm.
Đảng đáng ra là đảng của giai cấp công nông, nhưng thực tế con cưng của đảng trong nhiều năm qua là các đại gia của các đại công ty và quyền lực của Đảng cũng lại chỉ thuộc một nhóm nhỏ mà đối với không ít người trong số họ quyền lợi của giai cấp công nông chỉ có ý nghĩa tượng trưng.
Người chăn kiến còn làm người ta suy nghĩ về những gì mà các chính trị gia nói và những việc họ làm sau những cánh cửa đóng kín.
Bùi Ngọc Tấn cũng khiến độc giả liên tưởng tới điều có thể được coi là sự tự cầm tù về hành vi và tư tưởng của những người mà trên thực tế hoàn toàn không bị giam cầm sau bốn bức tường.

Triều Tiên sẽ trả giá đắt nếu đấu với 'quái vật tàng hình' Mỹ?

31.03.2013 | 10:02

            Bình Nhưỡng có một số hệ thống trinh sát trong lực lượng radar cảnh giới để đối phó với con quái vật tàng hình B-2 Spirit nhưng hiệu quả thực sự của nó vẫn là bí ẩn.
            B-2 Spirit là loại máy bay ném bom chiến lược tàng hình duy nhất trên thế giới hiện nay và cũng là chiếc máy bay chiến đấu đắt nhất hành tinh với chi phí hơn 2 tỷ USD/chiếc. B-2 được trang bị những công nghệ điện tử hàng không tối tân nhất thế giới hiện nay.
            Với nhiệm vụ bí mật đột phá mạng lưới phòng không đối phương để tấn công các cơ sở, căn cứ mang tầm chiến lược, B-2 được thiết kế với khả năng tàng hình tối ưu trước các biện pháp trinh sát bằng điện tử của đối phương. Ngoài hình dáng khí động học đặc biệt để làm giảm tối đa mặt cắt radar, máy bay còn được sơn một lớp đặc biệt có khả năng hấp thụ sóng radar cùng biện pháp che chắn hồng ngoại, quang học tối tân.
 
 Nếu không thể phát hiện sớm "quái vật tàng hình" B-2 thì Triều Tiên có thể phải trả giá đắt bởi khả năng tấn công phủ đầu chớp nhoáng của nó.
            B-2 có kích thước khá đồ sộ, dài 21 mét, sải cánh 52,4 mét, cao 5,18 mét, trọng lượng rỗng tới 71,7 tấn, tuy nhiên, trên màn hình radar diện tích phản hồi radarRCS của “con quái vật” này chỉ 0,1 m2. Máy bay này có khả năng mang những vũ khí tinh vi nhất của Mỹ hiện nay với tải trọng lên đến 23 tấn.
            “Quái vật tàng hình” B-2 đã được sử dụng rộng rãi trong chiến tranh Kosovo năm 1999, chiến tranh Iraq năm 2003, chiến tranh Libya năm 2011 và đã cho thấy giá trị của mình, không loại trừ khả năng loại máy bay ném bom chiến lược này sẽ được sử dụng tại Triều Tiên.
            Khả năng của B-2 Spirit có lẽ không cần phải bàn cãi, vấn đề đang được quan tâm bây giờ là Bình Nhưỡng có trong tay những công cụ nào có thể “vạch mặt” quái vật tàng hình này.  Để chống lại một cuộc tấn công từ “quái vật tàng hình” này thì việc phát hiện ra nó từ xa là chìa khóa để ngăn chặn khả năng tấn công của nó.
            Để ngăn chặn B-2 Spirit thì lực lượng radar cảnh giới của Triều Tiên chính là thành phần chủ chốt trong việc bắt bài con quái vật này. Nếu radar cảnh giới không thể phát hiện mục tiêu từ xa thì cho dù hệ thống phòng không mạnh đến đâu cũng trở nên vô nghĩa.
            Theo nguồn tin tình báo Mỹ, phần lớn các radar cảnh giới trong biên chế lực lượng phòng không Triều Tiên đều có nguồn gốc từ Liên Xô cùng một số hệ thống chuyển giao từ Trung Quốc.
 
Hệ thống trinh sát thụ động KRTP- 81/81M Ramona được xem là cứu tinh của lực lượng radar cảnh giới Triều Tiên trong việc phát hiện sớm B-2. Tuy nhiên, khả năng của hệ thống này thực sự là một ẩn số.
            Các radar cảnh giới gồm có: P-12/18, P-14, P-15, P-35/37, radar đo độ cao PRV-11, radar di động 3 tham số 36D6, radar di động 3 tham số JY-8 của Trung Quốc. Các loại radar này có phạm vi cảnh giới từ 250-500 km. Tuy nhiên, đây đều là các loại radar chủ động (tức chủ động phát sóng điện từ sau đó thu nhận tín hiệu phản xạ trở lại).
            Những loại radar chủ động rất khó để phát hiện được các loại máy bay tàng hình như B-2 Spirit bởi phần lớn sóng điện từ phát đi đã bị tán xạ do thiết kế khí động học hoặc bị hấp thu bởi loại sơn thấp thu sóng điện từ. Nói cách khác những radarchủ động gần như “bị mù” trước máy bay tàng hình.
            Máy bay tàng hình chỉ có thể bị phát giác khi nó đối diện với một hệ thống radarthụ động (tức không phát đi sóng điện từ mà thu nhận tín hiệu điện từ phát ra từ mục tiêu). Các máy bay có hay không có khả năng tàng hình khi di chuyển trong không khí đều gây ra sự nhiễu loạn không khí, bức xạ điện từ từ các thiết bị điện tử, đây chính là điểm yếu khiến nó phải lộ diện trước các hệ thống trinh sát thụ động.
            Theo một số nguồn tin không chính thức, Triều Tiên đang có trong tay khoảng 5-8 hệ thống trinh sát thụ động KRTP-81/81M Ramona. Hệ thống trinh sát thụ độngnày chính là công cụ hiệu quả nhất để Triều Tiên bắt thóp B-2 Spririt.
            Hệ thống trinh sát thụ động này được Liên Xô đưa vào sử dụng những năm 1970 và cho nghỉ hưu vào năm 1990. Ramona có khả năng theo dõi 20 mục tiêu cùng lúc, tuy nhiên, hệ thống này có quá nhiều điểm hạn chế như kích thước quá đồ sộ, trọng lượng tới 160 tấn, do đó rất khó khăn trong triển khai đội hoạt động và ngụy trang.
            Mặc khác, KRTP-81/81M Ramona được phát triển trước khi B-2 ra đời, khi B-2cất cánh thì hệ thống này đã được cho nghỉ hưu, hệ thống này có “bắt thóp” đượcB-2 hay không thực sự là một ẩn số. Trong khi B-2 liên tục được cập nhật các công nghệ mới để nâng cao khả năng chiến đấu trong khi đó khả năng cập nhật công nghệ của hệ thống Ramona trong tay Bình Nhưỡng gần như bị bỏ ngõ.
            Về mặt lý thuyết, hầu hết các loại tên lửa phòng không Triều Tiên đều có khả năng “vít cổ” B-2 hay các loại máy bay chiến đấu khác của Mỹ, vấn đề nằm ở chỗ có bắt được và khóa mục tiêu để bắn hay không? Nhìn vào hệ thống radar cảnh giới của Triều Tiên thì khả năng bắt thóp được B-2 Spririt từ xa là rất thấp.

Theo Infonet -  Theo Nguoiduatin >> 

31 thg 3, 2013

Thư giãn ngày XĂNG TĂNG GIÁ


Thư gửi Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo

       Bỗng nhiên tôi muốn viết cho ông Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo vài tâm sự về một con đường đang bàn cãi mấy hôm nay. Là một cựu sinh viên Ba lan, viết lại chuyện cũ, may ra có giúp được ông chăng.
       Hơn một năm trước, nghe tin ông từ Bắc Ninh về làm Chủ tịch UBND Tp Hà nội nhiều người rất mừng. Một quý vị tên là Đình Hiếu đã viết thư ngỏ trên báo Lao Động. Xin trích nguyên văn một đoạn
        “Khu vực nội thành được xây tối đa chiều cao bao nhiêu mét, tỉ lệ bao nhiêu? Lô đất diện tích tối thiểu là bao nhiêu mới được xây dựng? … Sau đó công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng, trên trang Web của UBND TP để cho tất cả công dân và nhà đầu tư được biết và thực hiện. Khi đó chắc chắn tiêu cực nhũng nhiếu sẽ giảm tối đa.”
       Chính việc thiếu minh bạch trong quy hoạch đã làm lợi cho một số ít người quen chạy dự án, làm hỏng cán bộ công chức, gây thiệt hại cho xã hội. Người dân thủ đô không ai không xót xa trước những con đường với giá đắt nhất thế giới, nhưng Nhà nước thì không thu được gì cả vì trước đó nhiều năm quy hoạch đã được “bán” và những người biết trước quy hoạch đã nhanh chân mua trước những ruộng rau muống, ao hồ với giá rẻ như cho.
       Không hiểu lá thư ngỏ này có được ai để mắt đến không. Và nếu đọc thì những lời tâm huyết ấy có được nhớ đến khi ra quyết định cho những trung tâm thương mại cao 20-30 tầng ngay giữa Thủ đô Hà nội.
       Và đây là một bạn đọc từ Washington DC viết trên báo Tiền phong online đăng mấy hôm trước nhân chuyện đường 19-12: “Tổng thống Hoa Kỳ Thomas Jefferson (thời kỳ 1801-1809) luôn mơ ước Thủ đô Washington DC (Mỹ) là “Paris của người Mỹ”, nhà xây thấp, tiện lợi, phố rộng và sáng sủa. Quốc hội Mỹ đã thông qua qui định từ năm 1889, thủ đô DC không có tòa nhà nào được phép cao vượt nhà Quốc hội (cao 88m). Năm 1910, họ qui định thêm, chiều cao các tòa nhà không vượt quá chiều rộng của phố cộng với 6m. Ví dụ, đường phố trước mặt rộng 28m có thể xây nhà cao tối đa 34m (28+6). Vì thế, những building trong DC cao nhất chỉ khoảng 10-12 tầng. Đó là luật bất di bất dịch trong kiến trúc thủ đô Hoa Kỳ.”
       Qui định đó cách đây 120 năm, khi đó ông thị trưởng thành phố DC chắc chắn không thể có bằng cấp và trình độ như các vị lãnh đạo Hà nội bây giờ.
        Bác sỹ Trần Duy Hưng (là bác sỹ!) từng là chủ tịch TP Hà nội suốt từ 1954 đến 1977. Dù chuyển từ Thứ trưởng Y tế sang quản lý đô thị, bác sỹ Hưng rất thành công trong việc giữ gìn qui hoạch tổng thể thủ đô. Khu nhà lắp ghép bên Giảng Võ hay Thành Công được qui hoạch rất cẩn thận. Không có chuyện cơi nới bừa bãi trong nội thành. Không cao ốc nào được xây hay xây xen. Tầm nhìn của người trí thức từ thời Pháp như bác sỹ Trần Duy Hưng đáng kính nể.
        Chuyện hoài niệm. Người viết bài này từng du học ở Ba lan những năm 1970, thời ông Chủ tịch Hà nội là sinh viên đại học kiến trúc. Không chừng chúng ta từng đá bóng với nhau trên sân Warsaw hay gặp trong một dạ hội sinh viên nào đó.
       Tôi tin ông Thảo đã đến Krakow chứng kiến nơi đây người Ba Lan đã giữ phố cổ như thế nào. Khu trung tâm, lâu đài Wawel bên sông Vituyn, những nhà thờ có từ hàng mấy trăm năm với dãy phổ cổ kính được giữ gần như nguyên vẹn. Xin gửi một tấm ảnh, có thể gợi những hoài niệm đẹp đẽ về một xứ sở mà ông có dịp chiêm ngưỡng dưới con mắt nhà nghề KTS. Không một nhà cao tầng, không bê tông kính hiện đại. Tất cả được giữ nguyên như thuở Krakow được sinh ra cách đây mấy trăm năm.
      Thủ đô Warsaw đã bị tàn phá 90% sau chiến tranh thế giới thứ hai. Người Ba lan phải tìm từng viên gạch để xây dựng lại lâu đài cổ để thế hệ trẻ biết về quá khứ văn hóa quí tộc lâu đời.
     Tòa nhà đồ sộ Ba lan là Cung Văn hóa và Khoa học (Pałac Kultury i Nauki) cao 230m giữa Thủ đô do lãnh tụ Stalin tặng năm 1957. Tôi đã học trong đó 5 năm liền nên biết từng ngõ ngách.
      Tuy nhiên, hỏi bất kỳ người Ba lan nào về nơi đây đều nhận được cái lắc đầu. Họ không muốn nói về tòa nhà “Lomonosov – Moscow” ấy, dù nó cao vút trời xanh, là quà tặng, nhưng không phải là niềm tự hào kiến trúc Ba lan. Họ cố xây thêm vài cao ốc bên cạnh nhưng không thể lấn át được Cung Văn hóa. Sai lầm của người lãnh đạo Warsaw trong quá khứ đã để thế hệ hôm nay hứng chịu. Muốn phá đi không được, để lại thì như một cái gai nhức nhối giữa trung tâm.
      Quay lại chuyện Hà nội. Nếu trích dẫn những góp ý trên truyền thông hay tại các hội họp, định hướng cho Hà nội đẹp hơn trong những năm gần đây, có thể in được vài chục cuốn sách. Phải chăng những lời ấy như gió thoảng bay.
      Kết cục hôm nay, chắc các ông đang rất khó khăn khi quyết định số phận cho chợ 19-12 sau khi 500 tiểu thương đã về chợ tạm Phùng Hưng. Họ đợi ngày quay về tòa nhà 17 tầng hoành tráng. Nếu phải dừng dự án TTTM và tôi là một trong những tiểu thương kia sẽ nổi điên. Đặt số phận của 500 người và gia đình họ trước một sự đã rồi là điều lãnh đạo thành phố không mong muốn.
     Tểu thương và nhà đầu tư cương quyết “một tấc không đi, một ly không rời”. Thư của bà Nguyễn Thị Thịnh, Chi hội trưởng chi hội phụ nữ chợ 19/12, có rất nhiều từ “kiên quyết” và gọi những góp ý trái chiều với bà là “luận điệu”, chứng tỏ độ nóng đã lên đến tột độ.
    Tuy nhiên, biến một địa điểm liên quan đến ngày toàn quốc kháng chiến 19-12 thành cao ốc đang làm cho những người chót đặt bút ký phải mất ngủ. Người yêu Hà nội, tôn trọng lịch sử muốn giữ lại con đường 19-12 hay biến thành công viên.
     Nếu như mọi qui hoạch được minh bạch và “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chắc không đến nỗi như hôm nay. Khổ nỗi dân chỉ biết khi mọi việc đã an bài. Dân chỉ được bàn khi quyết định đã được ký. Dân còn làm và kiểm tra gì nữa.
    Trung tâm thương mại xây lúc nào và ở đâu cũng được. Sự kiện lịch sử chỉ xảy ra một lần và một nơi, không bao giờ nhắc lại. Nếu đánh mất lịch sử nghĩa là vĩnh viễn.
   Thủ đô mừng vì ông Chủ tịch đã biến nhiều mảnh đất thành công viên, chặt ngọn nhiều tòa nhà cao tầng vì vi phạm. Với tầm nhìn của một KTS từng du học Ba lan có nền kiến trúc quý tộc, mong ông tìm được hướng ra hợp lý cho đường phố lịch sử 19-12.
   Lẽ ra, tôi không nên viết thêm về kỷ niệm Krakow xinh đẹp vì biết ông rất bận. Nhưng hôm nay, lẽ chẳng đừng, đành phải cầm bút. Mong ông định hướng cho Hà Nội tránh những sai lầm về kiến trúc đô thị hay tạo ra những “kiệt tác” như người Ba lan không muốn nhắc đến Cung Văn hóa giữa Warsaw. Xin đừng thêm những cái gai giữa lòng Hà nội cổ.
     Chợ 19-12 từng là nghĩa trang của bao người không tên tuổi, không ngày tháng, nơi của những oan hồn không khói hương. Phần đông số họ đã đổ máu, hy sinh để cho chúng ta có cuộc sống hôm nay. Họ cần được biết ơn xứng đáng.
     Nếu hiểu và nghe được thế giới tâm linh, rất có thể những người ngã xuống nơi đây cũng muốn nói “Xin để lại một con đường, một công viên”. Ông Thảo có tin là nhiều người trong chúng tôi đang nghe thấu lời non nước của những linh hồn ấy.
     Thiển nghĩ, sau khi đọc những góp ý của những người yêu Hà nội đắm say, ông Chủ tịch sẽ ra được quyết định đúng đắn và không thỏa hiệp. Chúc ông may mắn.

honngv: Hãy đừng để như đã làm biến mất vườn hoa đào Nhật Tân .... 

Xả chiều chủ nhật


ĐẢNG MUỐN XỬ CÁC VỤ THAM NHŨNG LỚN

Cập nhật: 12:21 GMT - thứ tư, 27 tháng 3, 2013

Ông Nguyễn Phú Trọng (đứng) và ông Nguyễn Bá Thanh tại phiên họp hôm 26/3
Ông Trọng thúc đẩy thành lập chân rết tại các tỉnh cho ông Thanh và đẩy nhanh xử lý các vụ tham nhũng lớn
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa thúc đẩy việc thành lập chân rết của Ban Nội chính ở các địa phương và xử các vụ tham nhũng lớn nội trong năm nay.
Trong cuộc họp thứ hai của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng mà nòng cốt là Ban Nội chính do ông Nguyễn Bá Thanh đứng đầu, ông Trọng nói về các mục tiêu của ban trong những tháng tới:
"Căn cứ chương trình làm việc, yêu cầu thực tế, rà soát lại [và] xây dựng nội dung công việc từ giờ tới cuối năm trên các lĩnh vực như xây dựng luật pháp, thể chế, tuyên truyền.
"Rồi tập trung vào tăng cường đôn đốc xử lý những vụ án còn đang chậm để cố gắng bảo đảm hiệu quả.
"Hay là thành lập các ban nội chính địa phương, Bộ Chính trị quyết rồi, đồng ý cho lập rồi.
"Ở dưới địa phương thì không thành lập ban chỉ đạo nhưng mà có lập ban nội chính để giúp việc, thì phải khẩn trương lập ban nội chính đi."

Tham nhũng 'nghiêm trọng'

"[H]iện nay có bao nhiêu vụ lớn, nghiêm trọng đã để lâu rồi, cần phải tập trung giải quyết trong năm nay, hay là trong quý II, hay trong quý III hay trong quý IV, cần cụ thể đi."
Ông Trọng thúc giục Ban Nội chính
Trong cuộc họp, vốn cũng có mặt cả Thường trực Ban Bí thư và cựu Bộ trưởng Công an Lê Hồng Anh bên cạnh ông Thanh và Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, ông Trọng thúc giục xử lý các "vụ án tham những lớn đã để lâu rồi".
"Bây giờ tôi đề nghị cụ thể như thế này.
"Ban Nội chính các đồng chí hệ thống hóa lại để bàn, xin ý kiến các cơ quan hữu quan, hiện nay có bao nhiêu vụ lớn, nghiêm trọng đã để lâu rồi, cần phải tập trung giải quyết trong năm nay, hay là trong quý II, hay trong quý III hay trong quý IV, cần cụ thể đi."
Ông Trọng được Truyền hình Việt Nam đã lời nói Ban chỉ đạo chống tham nhũng cũng cần thúc đẩy việc "công khai, minh bạch và kê khai tài sản cá nhân của các đảng viên".
Việc chuyển quyền quản lý chống tham nhũng từ tay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng cánh tay phải Nguyễn Bá Thanh được xem như cố gắng để ngăn chặn tình trạng mà ông Trọng nói "tham nhũng, hư hỏng, nhìn vào đâu cũng có".
Tin về cuộc họp lần thứ hai của Ban chống tham nhũng được trang tin của Đảng Cộng sản đăng chi tiết.
Trong khi đó trang của Chính phủ đăng lại bản tin thời sự của Truyền hình Việt Nam về cuộc họp.

Các vụ tồn đọng

Việt Nam đã tiến hành khởi tố hàng loạt quan chức cao cấp trong ngành ngân hàng trong nửa cuối năm 2012.
Trong số những người bị  khởi tố có cả một cựu Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư, ông Trần Xuân Giá.
Ông Giá, cựu Chủ tịch Hội đồng Quản trị ngân hàng ACB, cùng các ông Lê Vũ Kỳ, nguyên phó chủ tịch Ngân hàng ACB, Trịnh Kim Quang, một nguyên phó chủ tịch khác và Phạm Trung Cang, nguyên phó chủ tịch Eximbank đều bị khởi tố về hành vi Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng theo Điều 165 Bộ Luật Hình sự.
Trước bốn người này, tài phiệt Nguyễn Đức Kiên, hay được gọi là 'Bầu' Kiên, cũng bị khởi tố về cùng hành vi.
Thời báo Kinh tế Việt Nam cũng dẫn ra những bằng chứng cho thấy rằng ngành ngân hàng sẽ bị nhắm tới trước tiên trong cố gắng chống tham nhũng.
Báo này dẫn lời Trưởng ban Nội chính Nguyễn Bá Thanh từng nói "ngân hàng không biết sợ là gì, có những vụ 'làm' một cái 4.000 - 5.000 tỉ đồng mà... tỉnh queo".

Thứ năm, 28/03/2013, 07:01 (GMT+7)
Chiều 27-3, Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam đã tổ chức hội nghị lấy ý kiến nhân sĩ, trí thức, luật gia, người tiêu biểu các dân tộc thiểu số, chức sắc tôn giáo góp ý vào dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tới dự.
  • Hiến pháp cần khẳng định sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản
Tại buổi góp ý, rất nhiều ý kiến sâu sắc, tâm huyết, trách nhiệm đã được Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đánh giá cao. Thượng tọa Thích Đức Thiện, Phó Tổng thư ký Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam bày tỏ niềm phấn khởi vì dự thảo sửa đổi Hiến pháp có nhiều nội dung, điều khoản mang tính đổi mới, phù hợp với công cuộc đổi mới, hội nhập của đất nước, thể hiện xu thế của xã hội trong tương lai, trong đó có nội dung quyền con người, quyền công dân được nâng lên một bước mới so với Hiến pháp 1992.



"Nhiều ý kiến đòi hỏi bỏ Điều 4, tôi tha thiết giữ lại Điều 4 vì lịch sử đã chứng minh Đảng đã mang lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân. Một đất nước nhiều đảng phái lãnh đạo thì chúng tôi cũng không biết theo đảng nào. Đất nước Việt Nam chỉ cần Đảng Cộng sản lãnh đạo là đủ"
Thượng tọa Danh Lung


Ý kiến về Điều 4, Thượng tọa Thích Đức Thiện khẳng định, trong lịch sử Phật giáo luôn đồng hành cùng dân tộc và Phật giáo luôn khẳng định sự lãnh đạo của Đảng cả trong quá khứ, hiện tại và tương lai. “Chúng ta không thể không khẳng định quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản, đó là sự thật lịch sử. Đảng ta chưa bao giờ tách rời nhân dân, đó cũng là sự thật, nhưng một bộ phận đảng viên, cán bộ đã tách rời nhân dân, đó là vấn đề phải chấn chỉnh. Đảng, từng đảng viên phải đổi mới, thực sự vì nhân dân phục vụ”, vị Thượng tọa phát biểu.

Trong khi đó, PGS Lê Mậu Hãn cho rằng, cần có nhận thức thống nhất về Điều 4 để tạo sự thống nhất trong toàn Đảng, toàn dân, ai nói sai thì chúng ta đấu tranh. “Dân ta với Đảng thế nào? Ngay từ khi thành lập Đảng, không phải không có ý kiến phê phán Hồ Chủ tịch, Cương lĩnh của Đảng. Nhưng sự thật lịch sử qua phong trào Xô Viết cho thấy, nhân dân ta, ở mọi tầng lớp đều ủng hộ cách mạng, đó là do Hồ Chủ tịch đã đề cao lợi ích dân tộc để tập hợp các tầng lớp nhân dân, xây dựng Đảng. Lịch sử đã chứng minh, Đảng là Đảng của dân tộc Việt Nam. Đảng vì lợi ích của toàn dân, vì lợi ích dân tộc. Thực tiễn cũng đã chứng minh một đảng luôn gắn với dân, vì lợi ích của dân tộc thì sẽ được toàn dân bảo vệ”, PGS Lê Mậu Hãn phân tích. Thượng tọa Danh Lung, Ủy viên thường trực Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam, cũng cho rằng, về Điều 4 cần bổ sung “Đảng và đảng viên không xa rời dân, gắn bó mật thiết với nhân dân, chịu sự giám sát của dân”, vì nếu xa dân thì không còn là Đảng của dân.
  • Nên để nhân dân bầu Chủ tịch nước, Chủ tịch tỉnh?
Đặc biệt, khá nhiều ý kiến đề xuất nên suy nghĩ về việc bầu Chủ tịch nước là do Quốc hội hay toàn dân? PGS Lê Mậu Hãn đề nghị để toàn dân bầu Chủ tịch nước nhằm nâng giá trị, vị trí thượng tôn lá phiếu của nhân dân. PGS Quách Sỹ Hùng, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, kiến nghị: “Hiến pháp sửa đổi lần này nên mở ra một mốc son, một thời đại dân chủ hơn, tiến bộ hơn, đó là quyền dân chủ trực tiếp của nhân dân. Nếu dân chỉ được bầu Quốc hội, HĐND thì hạn chế quá. Những vị trí như Chủ tịch nước, Chủ tịch chính quyền các cấp được nhân dân bầu thì không khí dân chủ sẽ rộng mở hơn. Dân bầu cử và có quyền giám sát”. Ông Đặng Văn Khoa, Ủy viên Ủy ban TƯ MTTQ Việt Nam cũng đồng tình, để mở ra thời kỳ mới về dân chủ của đất nước, cần mở rộng quyền dân chủ trực tiếp, cần để nhân dân phúc quyết Hiến pháp. Nếu Chủ tịch nước, Chủ tịch các tỉnh thành được nhân dân bầu trực tiếp thì sẽ tạo ra một sức mạnh rất lớn trong thực hiện quyền dân chủ của nhân dân.

Ở khía cạnh khác, ông Lê Truyền, Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban TƯ MTTQ Việt Nam đề nghị Hiến pháp phải tăng tính áp dụng trực tiếp, bớt đi cụm từ “theo quy định của pháp luật” vì làm hạ thấp vai trò của Hiến pháp là một đạo luật gốc cũng như thực tiễn đã cho thấy có biết bao luật cứ phải chờ đợi văn bản dưới luật để thực hiện. Về vấn đề kiểm soát quyền lực, ông Truyền cho rằng, hiện nay việc lạm quyền diễn ra nhiều nơi, vì vậy việc kiểm soát quyền lực cần được ghi rõ trong Hiến pháp, cả về quyền kiểm soát quyền lực của nhân dân và kiểm soát quyền lực giữa các cơ quan nhà nước, không được thể hiện chung chung.

Phát biểu tại đây, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh, ý kiến của các đại biểu là rất tâm huyết, sâu sắc. Ủy ban TƯ MTTQ đã tiếp thu khoảng 8 triệu ý kiến của các tầng lớp nhân dân góp ý sửa đổi Hiến pháp, điều đó rất đáng quý. “Chủ trương lấy ý kiến nhân dân về sửa đổi Hiến pháp của Đảng, Nhà nước là rất rõ ràng, vấn đề là tổ chức thế nào cho thiết thực. Đây là việc quan trọng, từ khâu lắng nghe, tổng hợp, chuyển tải đến cơ quan cao nhất phải hết sức đầy đủ. Ý kiến của nhân dân rất nhiều, phải làm sao tổng hợp, chuyển tải được ý kiến của nhân dân. Thời gian lấy ý kiến kéo dài đến cuối tháng 9, còn nhiều thời gian cũng như khối lượng ý kiến đóng góp sẽ rất nhiều. Mục đích của chúng ta là có một bản Hiến pháp phải phản ánh được, đáp ứng được ý nguyện của Đảng, của dân. Bộ phận biên tập phải hết sức công phu… Có thể chúng tôi sẽ chủ động đặt hàng MTTQ các vấn đề chưa rõ để nghe thêm ý kiến” - Chủ tịch nước cho biết. 
PHAN THẢO

Phải làm gì ?!

Nghệ sĩ KIM CHI 

Ta đã đi gần trọn kiếp người
Dù đã chồn chân, đôi gối mỏi
Vẫn tỉnh táo nhận diện giả dối
Nỗi đau không dễ nói thành lời

Ta đã mù hết cả một đời
Đã tôn thờ điều không có thật
Ta muốn kêu cho thấu trời thấu đất
Đó chỉ là ảo ảnh mà thôi...

Bọn chúng là lũ quỉ mặt người
Chúng bịt mắt không cho nhận biết
Chúng bịt miệng những ai nói thật
Chúng bỏ tù ai muốn tự do

Tự do - no ấm chỉ là mơ
Chúng biến muôn dân thành nô lệ
Oán hận lắm mà dân lại sợ
Đất đai, tiền của chúng tóm thâu

Đặc quyền đặc lợi chúng chia nhau
Dân đói nghèo vì nhiều dự án
Quy hoạch…dự án...lại dự án...
Đẩy nông dân vào cảnh bần hàn

Bọn quan tham là lũ bạo tàn
Dùng quân đội, công an khủng bố
Nhấn chìm người dân vào bể khổ
Ta chợt nhận ra mình phải làm gì!

(Một chiều đông đầu năm 2013,
khi đi qua góc vườn hoa ở đường Quán Thánh
nhìn thấy bà con nông dân ngồi biểu tình đòi đất trong giá rét.
Kim Chi )
Theo BVB >>

"Không thể không lo"

Một số ý kiến của bạn đọc sau khi đọc bài "Không thể không lo" trên báo Thanh Niên

Báo Thanh Niên ra ngày chủ nhật 24.3.2013 trong mục Lăng kính cuối tuần (trang 1) đã đăng bài Không thể không lo. Bài này trên blog nhà có tít Đó mới chính là sự suy thoái, thưa ông Tổng bí thư. Hàng trăm bạn đọc báo Thanh Niên đã gửi ý kiến bày tỏ sự lo lắng, bức xúc trước những vấn đề mà bài báo nêu. Xin nhặt ra đây một số ý kiến của bạn đọc.

NHỮNG SUY NGHĨ TỪ BẠN ĐỌC

Lương Tri
Trong thời kỳ "bao cấp", chúng ta tuy đói kém thiếu thốn một chút nhưng mọi người đều trọng chữ "danh", mỗi con người khi làm bất cứ việc gì cũng phải nghĩ đến uy tín gia đình và bản thân, từ cấp trên đến cấp dưới không ai có quyền được hưởng lợi lộc hơn ai. Tôi không đề cao thời bao cấp nhưng chính thời đó nó đã để lại trong chúng ta, những người sống trong giai đoạn ấy biết trọng danh dự của bản thân và gia đình mình, người lính khi ra chiến trường luôn nung nấu trong lòng một ý chí sắt đá “chết xanh cỏ, sống đỏ ngực”, không bao giờ đầu hàng, khuất phục trước những khó khăn, gian khổ. Người ở hậu phương sẵn lòng nhịn ăn, nhịn mặc để đóng góp của cải cho tiền tuyến với lòng tin sắt đá vì một ngày mai chiến thắng, không ai nghĩ rằng minh phải đút lót cho ai để mưu cầu tiến thân, ai làm gì sai sót một chút đều bị dư luận lên án, bản thân người sai sót cảm thấy mình lạc lõng và tự xấu hổ để rồi sửa đổi cho mình tốt hơn.

Còn bây giờ, do đâu mà có nhiều chuyện tiêu cực trong xã hội như bài báo nêu lên? Tôi nghĩ rằng, chính sự vô cảm của xã hội ngày nay đã đẩy nhiều con người sa vào vòng tội lỗi, chính chúng ta đã vô cảm với mọi tiêu cực nảy sinh. Chúng ta chỉ nhăm nhăm vào những vấn đề phát triển kinh tế mà bỏ qua việc giáo dục nhân cách làm người cho lớp trẻ, chính quyền thờ ơ trong quản lý xã hội, giáo dục không quan tâm đến dạy cho lớp trẻ cách làm người, tôi vô cùng đau lòng khi chứng kiến một đứa trẻ lên 7 tuổi đã biết nói với mẹ rằng "mẹ ơi hãy cho quà cho cô giáo nhân ngày 20.11 để cô giáo đừng ghét con”, vậy thì chúng ta tin cậy vào ai, tin cậy vào cái gì đây để rồi hòng mong được một xã hội tốt hơn nếu chúng ta chỉ nhăm nhăm nhìn vào những con số, những bản báo cáo rỗng tuếch hàng năm đưa ra ở mỗi địa phương, ban ngành?".

V.Tính
Lo lắm đi chứ! Đạo đức gia đình xã hội bị băng hoại xuống trầm trọng rồi! Ra đường thấy người bị nạn không cứu giúp còn nhảy vô hôi của, hàng xóm xích mích đến can ngăn còn bị chửi, thầy cô giáo lỡ mạnh tay với học trò thì bị phạt 5 triệu?! Đâm ra xã hội này bị thói thờ ơ vô cảm ngự trị mất rồi sao?!

Võ Tấn Điền
Nguyên nhân chính là tiền, ngày nay cái gì cũng xã hội hóa thì tiền sẽ là sức mạnh cho mọi người. Người chồng là trụ cột của gia đình mà làm không ra tiền thì sinh ra rượu chè, còn kẻ có tiền thì bia bọt gái gú. Đó là đặc tính của nền kinh tế hiện nay. Dù có các nhà tâm lý giáo dục tâm huyết đến đâu cũng không thể lay chuyển ý thức khi người ta nghĩ bằng mọi giá phải có tiền.

Đỗ Quang Đán
Mỗi gia đình là một tế bào của xã hội. Gia đình tốt thì xã hội tốt. nhưng gần đây nhiều chuyện quá buồn trong cái gọi là tổ ấm, là gia phong đang có chiều bất ổn, Vợ đốt chồng, con trai đốt cả nhà, rồi hãm hại nhau trong anh em ruột thịt. Đất nước lo bao việc, nhưng Ko thể Ko lo mối lo này như bài viết trong "Chào buổi sáng". Vấn đề nằm ở đâu? Ở cái nếp nhà bị đồng tiền cậy uy làm chao đảo, hay ở cái gia phong trên bảo dưới chẳng còn nghe. Trong nhà mất đi cái nếp thì hệ lụy khôn lường. Ngó lơ cái nhỏ , sẽ dễ quên luôn cả cái hệ trọng hơn. Con quay lưng với cha mẹ. Vợ quay mặt với chồng. Nhìn xem ngày càng nhiều vụ ly hôn thì đó là tổ ấm có chuyện. Lớp trẻ giờ coi hôn nhân nhẹ nhàng nên tổ chưa đủ ấm đã lại lạnh. Rất nhiều chuyện đau lòng bởi lý do chả đâu vào đâu, Chỉ quá chén say một tý cũng án mạng rồi. Bao cuộc tình tay ba, tình công sở cũng sinh chém giết, rồi dằn mặt nhau trong làm ăn ôi bao chuyện quá buồn! Xây dựng gia đình văn hóa mới mà ông tổ trưởng dân số đầu năm ấn vào tờ ĐK, cuối năm trao cho tờ chứng nhận Gia đình văn hóa chả biết gia đình đó có văn hóa hay Ko?
................

Đừng tự ru ngủ mình và nhân dân mình nữa


     Quan hệ Việt Nam - Trung Quốc bao nhiêu năm nay, dù hình thức là hữu nghị, 4 tốt 16 chữ vàng nhưng thực chất luôn căng thẳng, thậm chí đối địch, tiềm ẩn quá nhiều bất ổn. Nguyên do thì nhiều, nhưng có thể thấy rõ trước hết là bởi những mưu đồ, dã tâm của giới cầm quyền Trung Quốc, ngoài ra là do cách ứng xử "khôn khéo" của những người đang lãnh đạo Việt Nam. Phải nhìn cho rõ để xác nhận bản chất của vấn đề, chứ không phải cái gì cũng đổ tại "thùng rác" Trung Quốc.
      Xét về bản chất, từ bao lâu nay, ý đồ mở rộng lãnh thổ, bành trướng trên biển, thực hiện mộng bá quyền (thực chất là đế quốc) của giới cai trị Trung Quốc không hề thay đổi. Càng về sau càng lộ rõ. Và rõ nhất là khi những kẻ đóng mác cộng sản nắm quyền thống trị xứ ấy. Chỉ có điều chúng có sách lược tinh vi, biết che đậy đánh lừa dư luận, cương nhu đầy đủ, bài bản rõ ràng. Mức độ ngày càng tăng, bản chất ngày càng nghiêm trọng, hành động ngày càng dồn dập, ý đồ ngày càng lộ rõ. Những hành vi, vụ việc xâm chiếm lãnh thổ, chủ quyền Việt Nam là chứng minh hùng hồn nhất, không thể chối cãi về thủ đoạn "miệng nam mô, bụng một bồ dao găm" của bè lũ cầm quyền Bắc Kinh.
     Quan hệ "anh em" giữa hai nước được xác lập từ năm 1950 nhưng ngay sau đó Trung Quốc đã công khai bộc lộ ý đồ thôn tính Hoàng Sa, qua bản tuyên bố về hải phận (năm 1958). Thì cứ cho lúc bấy giờ do hoàn cảnh nên chúng ta đã không thể phản ứng (chứ điều này thì lịch sử đã phán xét rồi), tạm thời không trách những nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam khi ấy. Tiến thêm bước mới, năm 1974, thấy miền Bắc không tỏ thái độ rõ ràng, Trung Quốc hoàn tất việc chiếm trọn Hoàng Sa. Năm 1975, Trung Quốc chiếm tiếp một số đảo trong quần đảo Trường Sa khi ấy hoàn toàn thuộc chủ quyền nước Việt Nam anh em, tức là Bắc Kinh xác định hướng nam tiến rất rõ ràng. Đỉnh điểm năm 1988 Trung Quốc xua quân chiếm đảo Gạc Ma, đảo quan trọng chiến lược nhất trong một cụm đảo của quần đảo Trường Sa. Điều rất khó hiểu là khi đó Gạc Ma hoàn toàn thuộc chủ quyền Việt Nam trên cả thực tế lẫn pháp lý, nhưng người anh em Trung Quốc chiếm mà Việt Nam chỉ phản ứng rất yếu ớt. Từng hãnh diện có lực lượng hải quân hùng mạnh sau chiến thắng 75, vậy mà các nhà lãnh đạo thời ấy không dám ra lệnh phản công chiếm lại đảo, để đảo bị mất đến tận bây giờ. Một ông em tôi, thượng tá công an (trên blog Kha Trà Phương) đã đặt lại vấn đề mà tôi thấy rất có lý: Ai phải chịu trách nhiệm về việc mất đảo Gạc Ma, lịch sử cần nêu rõ, biên lại cụ thể khách quan, không thể lờ tít tìn tịt, ù xọe mãi. Sau khi đã hoàn chỉnh chiến lược chiếm biển Đông, nhiều năm trở lại đây, Trung Quốc liên tục khiêu khích Việt Nam, xua tàu dân sự ra vi phạm chủ quyền, bắt ngư dân, bắt tàu đánh cá, cắt cáp dầu khí, tuyên bố lập thành phố Tam Sa, tổ chức tuyến tua du lịch, khẩn trương xây dựng cơ sở hạ tầng, đưa giàn khoan ra biển Đông, tăng cường lực lượng hải giám, hải quân... Trước kia, những tranh chấp giữa hai nước phần lớn chỉ xoay quanh vấn đề Hoàng Sa (bởi Trường Sa đương nhiên thuộc chủ quyền Việt Nam) thì càng về sau càng chuyển hướng đậm về Trường Sa. Trung Quốc đã cố ý coi Hoàng Sa là của họ, không có gì bàn cãi nữa, giờ chỉ cần "giao thiệp" với nhau về Trường Sa thôi. Rõ ràng trong sự lấn lướt của Trung Quốc có phần trách nhiệm của nhà cầm quyền Việt Nam. Mềm nắn rắn buông. Cứ mềm mãi nên phải chịu lùi.
     Lạ là, khi thực tế sờ sờ như vậy, vẫn có những vị tỏ vẻ có "đầu óc chiến lược" khôn ngoan hơn người, lên giọng mắng mỏ người khác, đại loại "thế các ông muốn gì, muốn chiến tranh chắc?". Hỏi chi hỏi lạ. Ai chả muốn hòa bình, ai chẳng ghét chiến tranh. Chả nhẽ chỉ có mấy vị là muốn hòa bình thôi ư? Thời nhà Trần thế kỷ 14, thế giặc mạnh, không ít vị vương công tột đỉnh, bộ mặt triều đình, như Trần Kiện, Trần Ích Tắc đã chả khuyên thế thủ, cầu hòa, đầu hàng đó sao. Lúc ấy thiên hạ có mấy ai dám chê các ả Trần. May mà cấp cao hơn của vương triều Trần đã nhận ra chân tướng họ. Còn nhiều vị lãnh đạo ngày nay bám lấy chủ trương khôn khéo, mềm dẻo, cố gắng duy trì hòa bình, ổn định. Vì đại cục, không sử dụng vũ lực. Ta cao đạo thế nhưng Tàu nó không thế. Nó cứ muốn đẩy ta mãi đến cùng đường. Chúng không cho ta yên ổn. Vậy thì cái sự ổn định chông chênh, bị tấn công liên tục đó ai dám bảo đảm là nó sẽ ổn định.
     Trung Quốc đã không thèm đếm xỉa đến sự khôn khéo của Việt Nam. Việc dùng tàu hải quân bắn cháy tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam ngày 20.3 là liều thuốc thử của họ. Có lẽ nhà cầm quyền Trung Quốc đã mừng khi thấy sự phản ứng chậm chạp, yếu ớt của Việt Nam. Thay vì phải lên tiếng phản đối ngay sau khi nắm được vụ việc, mãi 2 ngày sau người phát ngôn của Việt Nam mới lên tiếng, thậm chí báo Tiền Phong phải lột bài đã đăng. Điều cần làm ngay thì không làm, nhưng Việt Nam lại rất nhanh chóng trao tiền giúp ngư dân bị nạn, tặng huy hiệu Tuổi trẻ dũng cảm, tuyên truyền ca ngợi việc bảo vệ lá cờ khi tàu bị cháy cabin... Tất cả những điều đó đều cần, nhưng chỉ có giá trị với chính chúng ta, chứ không mảy may tác động đến Trung Quốc để làm thay đổi hành vi của họ. Chúng ta chỉ nhanh thứ không cần nhanh, và rất chậm điều đừng để chậm. Khi sử dụng hải quân, Trung Quốc đã quyết định đụng đến điểm chạm nguy hiểm có thể nổ bùng phá tan mối quan hệ mà họ không cần giữ nữa. Sự phản ứng yếu ớt của Việt Nam cũng sát sạt vào điểm chạm không có lợi cho chính Việt Nam: thế giới xem thường, dân chúng mất lòng tin, Trung Quốc được đà lấn tới.
     Chả ai muốn chiến tranh, nhưng phải giữ được tư thế của một dân tộc, một quốc gia. Dư luận thế giới sẽ không ủng hộ ta khi ta nổ súng trước, nhưng sẽ đồng tình, đứng về phía ta khi ta cứng cỏi không chịu cúi đầu khuất phục trước Trung Quốc. Nó bắn cháy tàu ta, trên vùng biển chủ quyền ta, ta có quyền tự vệ, bắn trả, phản công. Cứ sợ nó khiêu khích, lấy cớ để làm càn thì kéo dài sự sợ hãi khiếp nhược đến bao giờ. Hùm sói có khi nào chê thịt. Hay là đợi đến khi mạnh, đủ lực để chống chọi. Mình mạnh, nó không mạnh chắc? Mình đi tắt đón đầu, nó chấp nhận đi đường vòng ôm đuôi chắc?  Sao chẳng nhớ lời dạy của cụ Hồ "chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng thì thực dân Pháp càng lấn tới... Không, chúng ta thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, không chịu làm nô lệ. Hỡi đồng bào, chúng ta phải đứng lên" (Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến- 1946). Và xin các vị "yêu hòa bình" trước khi dậm dọa người khác "muốn chiến tranh chắc?" hãy ngẫm câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên:
"Hỡi những tấm lòng lạnh tanh máu cá
Những nhiệt tình xuống quá độ âm
Có nghe tiếng ngư lôi và cao xạ
Giặc đến đánh ta thì ta đánh trả
Giữ hòa bình phải đâu bằng mọi giá
Giá hòa bình là quật ngã bọn xâm lăng" (Sao chiến thắng)
     Quật ngã bọn xâm lăng. Đó là sự khôn khéo nhất để giữ hòa bình, một nền hòa bình đích thực. Đừng tự ru ngủ mình và nhân dân mình nữa.

30.3.2013

VỤ ÁN ĐOÀN VĂN VƯƠN

Vụ ông Vươn: 'Chính quyền sai hoàn toàn'

Cập nhật: 12:03 GMT - thứ bảy, 30 tháng 3, 2013


Nhà của gia đình ông Vươn bị chính quyền phá.
Một luật sư khuyến cáo giới chức tòa án Việt Nam xét xử công minh cho phiên xử mà ông mô tả là sẽ đi vào lịch sử.
Luật sư Trần Vũ Hải, người không tham gia bào chữa trong vụ xử theo dự kiến diễn ra vào tuần tới, khuyến cáo giới thẩm phán cần xem xét các tình tiết được cho là sai trái về phía chính quyền huyện Tiên Lãng vốn dẫn tới việc gây ức chế và hành vi phản kháng của ông Vươn và người thân khi bị cưỡng chế đất.
Ông Vươn và gia đình gồm sáu người sẽ bị đưa ra xét xử vì tội "giết người và chống người thi hành công vụ."
Luật sư Hải cũng so sánh vụ án ở Cống Rộc, Tiên Lãng này với vụ án Nọc Nạn (xem bài dưới đây) xảy ra ở tỉnh Bạc Liêu từ thời Pháp thuộc mà trong đó các bị cáo chính, là nông dân người Việt đã phản kháng đàn áp, cưỡng bức ruộng đất và giết chết năm người của chính quyền thực dân Pháp và phong kiến ở Nam Kỳ, đã được tha bổng.
"Trong phiên xử này, nhân dân hy vọng rằng tòa án của Việt Nam, nhà nước công nông Việt Nam, sẽ bảo vệ tốt hơn quyền của nông dân so với tòa án thực dân Pháp hoặc ít nhất là bằng.
"Đây là phiên xử thể hiện tính công minh của hệ thống tư pháp Việt Nam và là dịp để so sánh với hệ thống tư pháp của chế độ cũ", luật sư Hải nói với BBC hôm 30/03.
Tin cho hay gần một chục luật sư có thể được chấp nhận tham gia bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho ông Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý và người thân trong phiên tòa dự kiến từ ngày 2-5/4 xử vụ người dân nổ súng chống cưỡng chế đất đai ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng đầu tháng 1/2012, theo báo trong nước.
Tờ Bấm Người Lao Động hôm thứ Sáu cho hay tám luật sư có thể được tham gia bào chữa cho sáu anh em trong gia đình ông Vươn trong phiên sơ thẩm, nếu không có gì thay đổi.
Trước phiên tòa tuần sau, một số ý kiến của giới quan sát cho hay chính quyền Hải Phòng có thể sẽ muốn xét xử vụ án trong một động thái đa mục tiêu, vừa tiếp tục qua đó răn đe khả năng lặp lại các vụ phản kháng chống cưỡng chế vốn thu hút chú ý của công luận, vừa có thể muốn xoa dịu dư luận.
"Trong phiên xử này, nhân dân hy vọng rằng tòa án của Việt Nam, nhà nước công nông Việt Nam, sẽ bảo vệ tốt hơn quyền của nông dân so với tòa án thực dân Pháp hoặc ít nhất là bằng"
Luật sư Trần Vũ Hải
Nhà báo Huy Đức vào tuần này viết trên Bấm Facebook về điều ông gọi là "tội và công" của anh em nhà ông Đoàn Văn Vươn.
"Về tội, anh Vươn chỉ làm "trầy da, tróc vảy" mấy cán bộ công an. Về công, anh thức tỉnh được ở tầm cao nhất.
"Tòa nên chiểu theo khoản 4, điều 8 của Bộ Luật Hình sự (Những hành vi tuy có dấu hiệu của tội phạm, nhưng tính chất nguy hiểm cho xã hội không đáng kể, thì không phải là tội phạm và được xử lý bằng các biện pháp khác) để miễn truy cứu trách nhiệm hình sự cho các thành viên trong gia đình anh.
"Rồi lịch sử sẽ còn nhắc lại vụ Đoàn Văn Vươn. Bản án là sự lựa chọn để lại tiếng thơm hay để lại vết nhơ trăm năm cho Chế độ", nhà báo Huy Đức bình luận.

'Ân giảm nếu nhận tội'?

"Con người ai cũng có quyền tự vệ khi bị kẻ khác đe dọa tính mạng hoặc lợi ích chính đáng của mình. Tự vệ, trước hết đó là quyền cơ bản của con người"
Nguyễn Thị Ánh Hiền, Dân luận
Có dự đoán từ giới quan sát cho rằng các bị can là thành viên gia đình của ông Vươn có thể phải đối mặt với mức án tù khoảng dưới mười năm, hoặc có thể chỉ khoảng 7 năm trở xuống, một số có thể sẽ được giảm án qua các hình thức ân giảm qua các đợt ân xá hàng năm, nếu chịu nhận tội.
Tuy nhiên, trên truyền thông tự do trên mạng Internet, nhiều ý kiến tiếp tục đề nghị tha bổng cho các bị can, và đặt vấn đề các ông Vươn, Quý và những người thân chỉ "tự vệ chính đáng."
Các phiên xử được dự đoán sẽ diễn ra trong vòng bảo vệ an ninh, trật tự nghiêm ngặt của chính quyền và các lực lượng cảnh sát, an ninh.
Ngay sau phiên xử ông Vươn và người thân tuần sau, từ 8-10/4 sẽ bắt đầu phiên tòa sơ thẩm xử vụ án “Hủy hoại tài sản, thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” đối với 5 bị can nguyên cán bộ huyện Tiên Lãng.
Đó là các ông Lê Văn Hiền, nguyên Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng; ông Nguyễn Văn Khanh, nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng; ông Phạm Xuân Hoa, nguyên Trưởng phòng Tài nguyên - Môi trường huyện Tiên Lãng; ông Lê Thanh Liêm, nguyên Chủ tịch UBND xã Vinh Quang; và ông Phạm Đăng Hoan, nguyên Bí thư Đảng ủy xã, theo tờ Người Lao Động.

'Tự vệ chính đáng'

Ông Lê Văn Hiền
Từ 8-10/4 sẽ xử cựu quan chức Tiên Lãng, Hải Phòng trong đó có cựu Chủ tịch Lê Văn Hiền
Hôm 30/3, bài báo trên tờ Bấm Dân Luận của tác giả Nguyễn Thị Ánh Hiền với tựa đề "Đi tìm sự hợp lý trong lý do biện minh "tự vệ" ở vụ án Đoàn Văn Vươn" đặt vấn đề:
"Con người ai cũng có quyền tự vệ khi bị kẻ khác đe dọa tính mạng hoặc lợi ích chính đáng của mình. Tự vệ, trước hết đó là quyền cơ bản của con người.
"Biện pháp tự vệ được sử dụng khi phải đối mặt với tình huống sắp bị tấn công hoặc sắp bị đe dọa. Nếu không tự vệ thì nguy cơ xảy ra thiệt hại rất nghiêm trọng."
Tác giả nhận đang là sinh viên Luật ở một đại học tại Sài Gòn khẳng định: "Một hành vi không làm cho một người có tội trừ phi tâm của họ có tội."
"Nếu phiên tòa xử gia đình ông Vươn tới đây được sử dụng như là cách thức để chính quyền trả thù những kẻ phản kháng, niềm tin ít ỏi còn lại vào công lý ở VN sẽ bị chà đạp"
Nhà báo Hồng Ngọc
Trước đó, trên BBC Việt ngữ trong bài viết "Đoàn Văn Vươn - từ công lý đến bạo lực", tác giả Bấm Hồng Ngọc, cựu nhà báo của VietnamNet và Văn hóa - Thể thao đưa ra quan điểm:
"Dù ai cũng biết gia đình ông Vươn phạm pháp trong cuộc đáp trả ấy, thì phản kháng tuyệt vọng ấy cần phải được nhìn nhận theo hướng gia đình ông Vươn là nạn nhân, trước khi bị nhìn nhận như thủ phạm,
"Nếu phiên tòa xử gia đình ông Vươn tới đây được sử dụng như là cách thức để chính quyền trả thù những kẻ phản kháng, niềm tin ít ỏi còn lại vào công lý ở Việt Nam sẽ bị chà đạp, và bạo lực ở nơi này hay nơi khác sẽ lại tiếp diễn, nghiêm trọng hơn," nhà báo tự do Hồng Ngọc cảnh báo.

Luật sư Trần Vũ Hải nói về phiên xử ông Vươn

Cập nhật: 12:50 GMT - thứ bảy, 30 tháng 3, 2013

Một luật sư khuyến cáo giới chức tòa án Việt Nam xét xử công minh cho phiên xử mà ông mô tả là sẽ đi vào lịch sử.
Luật sư Trần Vũ Hải, người không tham gia bào chữa trong vụ án, lưu ý với BBC rằng tòa án cần xem xét các tình tiết được cho là sai trái về phía chính quyền huyện Tiên Lãng vốn dẫn tới việc gây ức chế và hành vi phản kháng của ông Vươn và người thân, trước khả năng sáu người bị xử vì tội "giết người và chống người thi hành công vụ."
Ông Hải cũng so sánh vụ án ở Cống Rộc, Tiên Lãng này với vụ án Nọc Nạn xảy ra ở tỉnh Bạc Liêu từ thời Pháp thuộc mà trong đó các bị cáo chính, là nông dân người Việt đã phản kháng đàn áp, cưỡng bức ruộng đất và giết chết năm người của chính quyền thực dân Pháp và phong kiến ở Nam Kỳ, đã được tha bổng.
"Trong phiên xử này, nhân dân hy vọng rằng tòa án của Việt Nam, nhà nước công nông Việt Nam, sẽ bảo vệ tốt hơn quyền của nông dân so với tòa án thực dân Pháp hoặc ít nhất là bằng.
"Đây là phiên xử thể hiện tính công minh của hệ thống tư pháp Việt Nam và là dịp để so sánh với hệ thống tư pháp của chế độ cũ", luật sư Hải nói với BBC hôm 30/03.

Vụ án Nọc Nạn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Vụ án Nọc Nạn (tiếng Pháp: l’Affaire de Phong Thanh) - tranh chấp đất đai lớn, xảy ra năm 1928 tại làng Phong Thạnh, quận Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu (nay là ấp 4, xã Phong Thạnh B, huyện Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu) giữa một bên là các gia đình nông dân Biện Toại, Mười Chức và bên kia là giới địa chủ cường hào ác bá và quan chức [thực dân Pháp]] cùng tham quan Nam triều[1]. Vụ án gây thiệt mạng 5 người, là một ví dụ điển hình của chính sách phân chia và quản lý ruộng đất bất công tại Nam Kỳ dưới thời thuộc Pháp, sau này, được Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tôn vinh như một biểu hiện của sự đấu tranh và phản kháng của nông dân với thực dân Pháp.

Mục lục

Diễn tiến vụ việc

Nhà Hương chánh Luông khai phá đất

Trước 1900, một nông dân đến khai phá khu rừng ở rạch Nọc Nạn, được 73 ha. Năm 1908, nông dân này chết, để lại đất cho con là Hương chánh Luông. Khi khai phá, Bạc Liêu còn hẻo lánh, việc đo đạc ruộng đất, lập bản đồ đất đai chậm so với các tỉnh khác ở Nam Kỳ.
Năm 1910, Hương chánh Luông chính thức làm đơn xin khẩn 20 ha đất, chịu đóng thuế trên diện tích này, được chính quyền chấp nhận bằng văn bản. Năm 1912, gia đình Luông lại làm đơn xin đo đạc và cấp bằng khoán (giấy chứng nhận sở hữu đất) chính thức cho toàn bộ diện tích đất canh tác 73 ha. Chủ tỉnh Bạc Liêu chấp thuận, trao cho Luông bản đồ phần đất.
Năm 1916, Tăng Văn Đ. kiện lên chủ tỉnh Bạc Liêu, yêu cầu không cấp đất cho Luông, với lý do Đ. cũng góp sức khẩn hoang. Nhà chức trách xử Đ. thua kiện, vẫn cấp giấy tờ đất cho Luông, nhưng cắt 4,5 ha cho Đ.. Luông được cấp tờ bằng khoán tạm số 303 đề ngày 7 tháng 8 năm 1916.

Âm mưu của Hoa kiều Mã Ngân

Luông qua đời, người con trai cả là Biện Toại thừa kế phần đất trên. Năm 1917, Hoa kiều giàu khét tiếng Bạc Liêu là Mã Ngân, thường gọi là Bang Tắc, muốn tranh chiếm đất đai nhà Biện Toại. Là người tinh ranh luật lệ, Bang Tắc mua lại phần đất giáp ranh Biện Toại của bà Nguyễn Thị Dương, nhưng trong hợp đồng ghi bán phần đất với ranh giới bao trùm luôn khoảnh đất anh em Biện Toại đang sử dụng. Bang Tắc biết đất của nhà Biện Toại mới chỉ có bằng khoán tạm.
Tranh chấp đất nổ ra, hai phía thưa kiện nhau bốn lần lên chủ tỉnh Bạc Liêu và bốn lần lên Thống đốc Nam Kỳ, lên cả Toàn quyền Đông Dương. Năm 1919, Bang Tắc sai tá điền đốt một căn chòi ruộng và giết một con trâu của Biện Toại để dằn mặt. Anh em Biện Toại không phản kháng, chờ nhà chức trách phân xử. Viên quan phủ H. ở quận Giá Rai, theo dư luận nghi ngờ, đã nhận tiền của Bang Tắc, yêu cầu chia đôi phần đất: Biện Toại một nửa, Bang Tắc một nửa.
Cũng năm 1919, quan phủ Ngô Văn H. được cử giữ chức Chủ tịch Hội đồng phái viên (commission administrative), có trách nhiệm khảo sát đất đai, chính thức cấp bằng khoán đất ở làng Phong Thạnh. Hội đồng này xác nhận phần đất của gia đình Biện Toại thuộc về Nguyễn Thị Dương, và nay là của Bang Tắc.
Ngày 13 tháng 4 năm 1926, Thống đốc Nam Kỳ ký Nghị định bán lô đất 50 ha trên phần đất của Biện Toại với giá 5.000 đồng cho Bang Tắc. Đến đây, chính quyền chính thức công nhận phần đất mà gia đình Biện Toại đã hai đời khai thác và sử dụng là của Bang Tắc. Anh em Biện Toại vô cùng căm phẫn, chống đối ra mặt. Bang Tắc không dám làm to chuyện, bèn bán lô đất 50 ha cho một người rất quyền lực là bà Hà Thị Tr., mẹ vợ anh ruột quan phủ H.

Bà Tr (mẹ vợ anh ruột quan phủ H) vào cuộc

Bà Tr. bắt đầu đòi anh em Biện Toại phải nộp địa tô, coi họ như tá điền trên chính phần đất họ đã khai khẩn. Ngày 6 tháng 12 năm 1927, bà Tr. xin được án lệnh của tòa, cho phép tịch thu tất cả lúa của anh em Biện Toại. Ngày 13 tháng 2 năm 1928, lính mã tà gặp anh em Biện Toại để thực thi lệnh tịch thu lúa, anh em Biện Toại kháng cự. Ngày hôm sau, mã tà lại tới, anh em Biện Toại lại kháng cự, mã tà phải rút.
Trước thái độ cứng rắn của anh em Biện Toại, hương chức làng liền tự ý bắt giữ bà hương chánh Luông (mẹ Biện Toại) trong 24 giờ. Thương mẹ, Biện Toại hứa không kháng cự. Bà Luông được thả. Tối 14 tháng 2 năm 1928, anh em nhà Biện Toại họp, làm lễ lạy ông bà tổ tiên và bà Luông, gọi là báo hiếu lần chót. Họ trích huyết thề ăn thua, không sợ chết, rút thăm để ông bà chỉ định ai là người hy sinh đầu tiên. Lần đầu, cô em gái tên Út Trong rút được thăm. Anh em yêu cầu bốc lại. Lần thứ hai, Út Trong vẫn rút được thăm. Cô nói: “Ông bà đã dạy, em xin liều chết!”

Thảm kịch đồng Nọc Nạn

Sáng 16 tháng 2 năm 1928, khoảng 7g, hai viên cò Pháp là Tournier và Bouzou cùng bốn lính mã tà từ Bạc Liêu đến Phong Thạnh để tiếp tay viên chức làng tịch thu lúa của gia đình Biện Toại. Đến gần đống lúa, Tournier yêu cầu hương chức làng mời một người trong gia đình ra chứng kiến. Mười lăm phút sau, cô Nguyễn Thị Trong, em gái Biện Toại đi ra, dắt theo một bé gái 14 tuổi, tên là Tư. Tournier đuổi Trong, vì cho cô là phụ nữ và còn nhỏ tuổi, không thể chứng kiến việc đong lúa. Trong không đi, còn yêu cầu đong lúa xong phải ghi biên nhận.
Tournier từ chối, tát tai Trong. Cô lập tức rút ra cây dao nhỏ. Tournier đập báng súng, làm cô ngất đi. Bouzou tước dao khỏi tay Trong. Trong lúc lấy dao, ông này bị một vết thương nhỏ không đáng kể ở tay. Đứa cháu tên Tư bèn chạy về cấp báo. Anh em Biện Toại từ nhà chạy ra, mang theo dao mác gậy gộc. Họ chia thành hai tốp, tốp đầu do Mười Chức, em ruột Biện Toại, dẫn đầu. Tốp thứ nhì do bà Nghĩa (vợ Mười Chức) dẫn đầu. Tổng cộng năm đàn ông, năm phụ nữ. Tournier ra lệnh cho lính chuẩn bị ứng phó, bắn chỉ thiên, nhưng Mười Chức không dừng lại. Tournier bèn bắn Mười Chức. Bị thương nặng, nhưng Mười Chức vẫn gắng nhào đến, đâm lưỡi mác trúng bụng Tournier, rồi mới ngã xuống.
Bạo lực trở nên không thể kiểm soát. Bouzou rút súng bắn bị thương nặng bốn người phía Biện Toại. Hết đạn, Bouzou lại lấy súng của Tournier, bắn tiếp, làm nhiều người thương vong. Sáng hôm đó, Mười Chức và vợ đang mang thai (bà Nghĩa), một người anh tên Nhẫn, đều chết. Nhịn, Liễu (hai em Mười Chức) bị thương nặng. Ba ngày sau, Nhịn chết tại bệnh viện. Về phía nhà cầm quyền, Tournier thiệt mạng ngày 17 tháng 2 tại bệnh viện Bạc Liêu.

Phiên tòa

Tòa Đại hình Cần Thơ xét xử vụ án Nọc Nạn ngày 17 tháng 8 năm 1928. Chánh án là De Rozario, công tố viên là Moreau, Hội thẩm là ông Sự. Các luật sư biện hộ (miễn phí) cho gia đình Biện Toại là người Pháp, Tricon và Zévaco, theo lời nhờ của nhà báo Lê Trung Nghĩa.

Diễn biến phiên tòa

Ông phủ Tâm, viên chức phụ trách đất đai tỉnh Bạc Liêu, nói giấy tờ lưu trong sổ bộ của nhà chức trách về tờ biên lai cấp đất cho hương chánh Luông năm 1910 đã bị mất cắp. Điều này gây ra nghi ngờ có khả năng hồ sơ trong văn khố cũ bị thủ tiêu, có lợi cho những kẻ cường hào.
Hương thân làng Phong Thạnh Hồ Văn Hi xác nhận Tournier nổ súng trước. Mười Chức đâm Tournier sau khi trúng đạn.
Lâm Văn Kiết, thành viên Hội đồng phái viên, xác nhận phần đất do Hương chánh Luông và con là Biện Toại khai khẩn trước. Công tố viên nói ông Kiết không dám cãi cấp trên của mình là tri phủ H., người theo phe bang Tắc và là chủ tịch Hội đồng phái viên.
Tri phủ Ngô Văn H. cho rằng vấn đề đất đai quá phức tạp, mất thì giờ, nên ông đã buông xuôi. Công tố viên rất giận dữ, cho rằng lề lối làm việc của ông H. quá bừa bãi, không thể viện lý do mất thì giờ mà không phân xử rạch ròi. Bị luật sư chất vấn, ông H. thú nhận anh ruột của ông có hùn vốn làm ăn với Bang Tắc. Sau vụ án, ông H. bị bãi chức tri phủ.
Bang Tắc ra làm chứng, nói không hối hận gì. Viên hội thẩm bức xúc: “Dân chúng nói đáng lý ra ông phải chết thay cho viên cò Tournier”.
Trước khi buộc tội, công tố viên Moreau đề nghị tòa thận trọng, nhắc lại vụ án Ninh Thạnh Lợi năm 1927. Ông cho rằng vụ này chứng tỏ bất ổn xã hội về đất đai đang gia tăng hết sức nghiêm trọng. Ông nói tình cảnh của gia đình Biện Toại rất đáng thương: bị những kẻ không có trái tim (hommes sans coeur) đến cướp đất, rồi bọn có quyền thế tiếp tay với bọn cường hào. Ông đề nghị tòa tha bổng Biện Toại, cô Liễu (em Biện Toại) và con là Tia, giảm nhẹ cho cô Trong và Miều (em rể Biện Toại, chồng Liễu).

Biện hộ của luật sư

Luật sư Tricon nhận định nguồn gốc của vụ án là vấn đề điền địa. Ông cho rằng chính sách ruộng đất thời Nguyễn công bằng và hợp thực tế, còn luật lệ do người Pháp đặt ra chưa được áp dụng đúng, thiếu thực tế, những người trong Hội đồng phái viên chỉ ngồi một chỗ, chưa hề bước ra sở đất mà họ xem xét, chỉ quyết định dựa trên báo cáo. Ông ca ngợi tinh thần lao động khẩn hoang của gia đình Biện Toại: họ phải đấu tranh với thiên nhiên, với bọn cường hào, với cả các thủ tục pháp lý, nói: Chúng ta, những người Pháp, nên xây dựng ở xứ này một chế độ độc tài. Không phải độc tài bằng sức mạnh của súng đạn, nhưng là sự độc tài của trái tim (Non pas de la dictature de la force du mousqueton, mais de la dictature du coeur).. Ông cũng ca ngợi lập luận của công tố viên, cho rằng chính sách của nhà nước thì tốt, nhưng người thừa hành xấu đã làm cho chính sách trở nên xấu đối với dân chúng. Ông nói nên sa thải vài ông phủ, ông huyện bất hảo và vạch rõ hành động của cặp bài trùng Bang Tắc-tri phủ H. đã dẫn đến tấn thảm kịch Nọc Nạn. Ông xin tòa tha thứ cho các bị can, nói: Lần này sẽ có một bà lão khóc về cái chết của bốn đứa con. Bốn người này đã chết, vì họ tưởng rằng có thể tự lực gìn giữ phần đất ruộng mà họ đã từng rưới mồ hôi và máu của họ lên đó.

Án tuyên

Tòa Đại hình Cần Thơ tuyên Biện Toại, Nguyễn Thị Liễu (em út Toại) và Tia (con trai Toại) được tha bổng. Cô Nguyễn Thị Trong, sáu tháng tù (đã bị tạm giam đủ sáu tháng). Miều (chồng Liễu), hai năm tù vì tiền án ăn trộm.

Làn sóng công luận

Báo chí Sài Gòn bấy giờ đua nhau phản ánh vụ Nọc Nạn. Nhà báo xuống tận nơi điều tra. Dư luận từ mọi giới, kể cả giới thực dân, đều thuận lợi cho gia đình Biện Toại. Họ bị áp bức quá lộ liễu. Họ là những tiểu điền chủ siêng năng nhưng bọn cường hào cấu kết với quan lại tham nhũng đã đẩy họ đến đường cùng.
Các phong trào yêu nước bấy giờ đang sôi nổi. Hai năm trước (1926) vừa xảy ra đám tang chí sĩ yêu nước Phan Chu Trinh. Đảng Lập hiến của ông Bùi Quang Chiêu cũng vừa ra đời. Dù chủ trương Pháp-Việt đề huề, ông Bùi Quang Chiêu chính là người lập tờ báo tiếng Pháp La Tribune Indochinoise. Phóng viên báo này - Lê Trung Nghĩa - đã nhờ hai luật sư Tricon và Zévacon biện hộ cho gia đình Biện Toại.
Tại tòa, trừ tờ La Dépâche l’Indochine, tất cả báo chí Sài Gòn đều có mặt: L’Écho Annamite, Đông Pháp thời báo, L’Impartial, l’Opinion, Le Courrier Saigonnais, Le Phare, La Tribune Indochinoise.
Sau phiên tòa, các nhân sĩ và đồng bào ở Phong Thạnh như các ông Huỳnh Minh Trí, Nguyễn Duy Biện, Nguyễn Viết Trọng ở Giá Rai, Bùi Văn Túc ở Long Điền, làm tiệc cảm ơn hai vị luật sư và các nhà báo Pháp và Việt, theo truyền thống trung hậu và hào hoa cố hữu của người Bạc Liêu. Bà Hương chánh Luông cũng tham dự buổi tiệc này.