Frédéric Mitterand: Đây là một thời kỳ (1944-1946) lạ
lùng: có một chủ quyền của nước Pháp Vichy, có đông đảo người Nhật, có
vua Bảo Đại im lặng đứng nhìn tình thế, bên cạnh nhân dân Việt Nam. Nước
Pháp được giải phóng, thay đổi chế độ chính trị, với tướng De Gaulle
lên cầm quyền. Lúc ấy ở Việt Nam tình hình ra thế nào?
9 thg 5, 2015
Phỏng vấn trực tiếp Cựu hoàng Bảo Đại trước khi ông qua đời (kỳ I)
6 thg 5, 2015
Phía sau nụ cười
Tác giả: Tuấn Khanh
Thật ra, ẩn sâu sau tất cả những lời giận dữ về nụ cười hay cái chỉ tay của chị cán bộ ấy, có lẽ chỉ là một phần của tảng băng ngầm chất chứa rất nhiều điều khác. Chuyện đoàn công tác Hội Chữ Thập Đỏ đi “công vụ bí mật” nhằm học hỏi cách ứng phó thiên tai đó, làm không ít người liên tưởng đến vô số các đoàn “công tác” nhân danh từ việc tham quan học hỏi chăn nuôi cho đến học tổ chức quốc gia… nhưng phần lớn là sử dụng tiền ngân sách Nhà nước, tiền đóng thuế của nhân dân như những chuyến du lịch nhàn nhã và “bí mật” cho “công vụ” của mình. Hầu hết các cuộc công du đó chưa chứng minh được đã bồi đắp gì cho quốc gia, mà chỉ thấy người dân còng lưng ra để lấp vào chỗ trống thâm hụt.
Rất nhiều người lý giải chuyện đoàn cán bộ của Hội Chữ Thập
Đỏ ở Nepal bị phản ứng dữ dội, do một người trong đoàn đã chụp ảnh, trỏ
vào đống đổ nát sau động đất và cười. Hành động đó bị nhiều người Việt
Nam chỉ trích dữ dội coi là “không nhân văn”, “vô nhân đạo”… tuy nhiên,
thật ra vẫn có nhiều cách giải thích để thấy rằng nụ cười đó không phải
là tội.
1 thg 5, 2015
Vì sao "tôi xa Hà Nội"?
10:32 | 29/04/2015
(PetroTimes) - Còn người Hà Nội bây giờ, nói thì thật xấu hổ: Nam thanh, nữ tú chen nhau cướp một suất ăn miễn phí, trèo lên đầu lên cổ nhau để kiếm một chỗ tắm không mất tiền, và ở đâu cũng thấy cảnh chen lấn, xô đẩy...
Ngày lễ, được nghỉ dài. Hà Nội bỗng trở nên vắng vẻ, yên tĩnh và “ dịu dàng” lạ thường.
Không còn những cảnh chen chúc trên những con đường vốn quanh năm quá tải.
Không có những cảnh ùn tắc kéo dài…
Hà Nội vắng vẻ đến… buồn tẻ.
Tại sao lại thế nhỉ?
Cảnh thiếu nữ "vượt rào" vào công viên nước Hồ Tây.
29 thg 4, 2015
Sai lầm khi “coi thường” thành quả VNCH
HNV: Vào khoảng những năm 98-99 của thế kỷ trước, mình có tham gia 1 đề tài KHKT về máy bay lên thẳng HU-1A tại sân bay Biên Hòa. Sống ở đây gần nửa năm và cùng làm việc với một số nhân viên cũ của không lực VNCH. Rõ ràng họ đc đào tạo rất chuyên nghiệp, dù đc đào tạo ở Mỹ hay Sài Gòn. Họ có chuyên môn chắc chắn, bài bản và rất có trách nhiệm. Không có chuyện "làm hộ" như "quân ta". Họ luôn nói: sinh mạng của phi công sau khi cất cánh phụ thuộc gần như hoàn toàn vào khả năng chuyên môn của họ, tất nhiên kg kể đến bị bắn rơi.
Tiếc rằng, sau 1 thời gian họ bị "bắc hóa" và kg còn tha thiết với công việc nữa !
Bạch lộ mấy lời vậy vì đọc bài dưới đây thấy có ý trùng và ... tiếc !
Sai lầm khi “coi thường” thành quả VNCH
Tác giả: BBC tiếng Việt
KD: Việt Nam đã để lỡ mất cơ hội phát huy những thành quả của miền Nam để lại do chìm đắm trong tư tưởng của bên thắng cuộc, theo Tiến sỹ Vũ Minh Khương

Việt Nam đã để mất cơ hội trở
thành một cường quốc sau năm 1975 do coi thường các thành quả trong chính sách
của Việt Nam Cộng hòa.
Nhận định trên được Tiến sỹ Vũ
Minh Khương, từ Trường Chính sách công Lý Quang Diệu, Singapore, đưa ra trong
cuộc phỏng vấn với BBC ngày 25/4.
Cũng theo ông Khương, chính thái
độ này đã khiến cho Việt Nam “tổn thất một nguồn lực rất lớn”, không khai thác
được ý chí dân tộc và “tình cảm giữa người dân hai miền”.
28 thg 4, 2015
Nỗi niềm của mẹ
Chiều rẽ ra chợ, cầm bó bồ
ngót tươi non mơn mởn trên tay, chợt nhớ con gái lớn của mẹ quá chừng.
Là chị đầu trong nhà, từ bé
con đã phải chịu san sẻ tình thương yêu của ba mẹ, con đã chẳng được mẹ chăm bẵm
chu đáo như mẹ vẫn làm cho các em. Biết rõ vai trò của mình, con chưa bao giờ
trách móc mẹ vì những điều đó. Có điều mẹ nhận ra rằng con ngày càng tự cô lập
mình, ít chia sẻ với mẹ những nỗi niềm, con rất khó để mở lòng với mẹ dù mẹ đã
nhiều lần cố gắng gần con.
Ảnh minh họa: internet
27 thg 4, 2015
Có một thời như thế
Thơ của Minh Diện
Có một thời làn điệu dân ca
Mượt mà trên đồng xanh ngút ngát
Đàn cò bay như từng dòng nhạc
Trên nền trời xanh trong
Hòa hợp sau 40 năm ?!
Đã 40 sau cuộc chiến
Cùng con Lạc cháu Hồng
Hòa hợp dân tộc ?!
Xem phim: The Railway Man - Phía sau cộc chiến hoặc có bản dịch là: Rửa nhục
http://www.phimdata.com/coi-phim-online/rua-nhuc?link=140707
Cùng con Lạc cháu Hồng
Hòa hợp dân tộc ?!
Xem phim: The Railway Man - Phía sau cộc chiến hoặc có bản dịch là: Rửa nhục
http://www.phimdata.com/coi-phim-online/rua-nhuc?link=140707
Nỗi ám ảnh từ một bài thơ
HNV: 40 năm sau cuộc chiến: Nỗi ám ảnh từ một bài thơ !
Nhân dịp này xin thắp nến TÂM HƯƠNG tưởng nhớ đến các bạn K14vt đã nửa chừng xếp tạm bút nghiên, ra đi vĩnh viễn giữa tuổi "chưa 1 lần yêu" !
Nhân dịp này xin thắp nến TÂM HƯƠNG tưởng nhớ đến các bạn K14vt đã nửa chừng xếp tạm bút nghiên, ra đi vĩnh viễn giữa tuổi "chưa 1 lần yêu" !
Phan Bá Ất
Với gần 200 bài thơ của 150 nhà thơ có mặt trong tập "Thơ hay Việt Nam thế kỷ XX" Nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi và nhà thơ Quang Huy tuyển chọn (Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin liên kết với công ty Văn hóa trí tuệ Việt ấn hành năm 2006); ta gặp rất nhiều bài thơ hay và những tác giả nổi tiếng. Tôi dừng lại ở bài "Thương nhớ" của Nguyễn Hồng Hà.

Thương nhớ
Nguyễn Hồng Hà
Thế là tao đợi chết già
Thế là tao đợi chết già
Chứ không chết trẻ
như là tụi bay
Tụi bay đi…thật tiếc
thay
Những thằng lính trận
hây hây má hồng.
Chờ xem trận cầu Celta Vigo - Real Madrid
KD: Bạn bè iu quí gửi cho bài này. Hị…hị… Xin đăng lên để bạn đọc thư thái, chuẩn bị cho ngày làm việc mới hữu ích :D
———–

CHẮC ÔNG TA VẼ EM THEO TRÍ NHỚ…
Có một ông nọ vào trong phòng triển lãm tranh để coi tranh,
bỗng ông giật mình bởi vì thấy một bức tranh vẽ hình người đàn bà khỏa
thân giống vợ của mình, ông liền vội vả về nhà giận dữ hỏi bà ta:
– Có phải em làm người mẫu cho thằng cha họa sĩ kia vẽ hình khỏa thân không ?
– Có phải em làm người mẫu cho thằng cha họa sĩ kia vẽ hình khỏa thân không ?
– Ðâu có đâu, em đâu bao giờ làm người mẫu cho thằng cha họa sĩ đó, chắc là ông ta vẽ theo trí nhớ thôi…
26 thg 4, 2015
Việt Nam Veterans Memorial: Công trình tượng đài gây tranh luận nhất nước Mỹ
HNV: Nhân 40 nhìn lại 1 góc cái "sự đời"
Nguyễn Hữu Thái / Xưa và Nay
Đài tưởng niệm cựu chiến binh Việt Nam (Vietnam Veterans Memorial) có lịch sử hình thành và xây dựng khá độc đáo. Sau chiến tranh Việt Nam, cựu binh Mỹ cảm thấy tủi nhục và bất bình khi nhìn thấy bạn bè đã hy sinh ở Việt Nam bị lãng quên. Họ mong muốn làm cái gì đó để nhắc nước Mỹ nhớ đến những người lính này. Dần dần, ý tưởng xây một tượng đài để tưởng niệm tất cả những người lính Mỹ đã bỏ mạng hoặc mất tích ở Việt Nam hình thành. Họ thành lập một tổ chức nhằm mục đích quyên góp tiền bạc và thành công thu được hàng triệu đô la.
Nguyễn Hữu Thái / Xưa và Nay
12:34' PM - Thứ hai, 20/04/2015
Thói hư tật xấu của người Việt: giỏi diễn trò, đạo đức giả
| Lan tràn bằng giả |
Vương Trí Nhàn
08:05' PM - Thứ sáu, 17/04/2015
Chỉ giỏi diễn trò trước mặt mọi người
(Phan Chu Trinh, Đạo đức và luân lý Đông Tây, năm 1925)
Bọn thượng lưu, trung lưu phần nhiều mượn những lốt lễ nghĩa rất kỳ khôi của bọn tà nho để che miệng thế gian chớ không có gì hiếu thuận cả. Khi tang ma, nào là nằm đường, nào là chống gậy, nào là khóc mả, nào là ở dơ(1), nhưng kỳ trung có thương xót, có yêu dấu gì đâu, chỉ đem một trò giả dối diễn ra trước mặt mọi người mà thôi.
(1) Những việc người xưa cho là khi cha mẹ chết, con cái cần làm để tỏ ra là người có hiếu.
25 thg 4, 2015
Sự thật về nước Mỹ qua lời kể của một du học sinh Trung Quốc
Bài này đã cọp về blog lâu rồi. Nay đọc lại vẫn "fê" !
Dưới đây là câu chuyện về một du học sinh Trung Quốc sau khi sang Mỹ du học, sự thật về nước Mỹ làm cậu bàng hoàng..
Tượng Nữ thần Tự do của Mỹ – Ảnh: ST
Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách để tới được cái xứ sở siêu cường đó.
Tôi có thời gian qua Mỹ khá lâu. Và nói thật, đến giờ này tôi vẫn còn
thấy hối hận vì sự lựa chọn đó! Truyền thông phương Tây đã khiến chúng
ta mê muội rằng Hoa Kỳ là một xứ sở hiện đại! Tôi đã từng ôm giấc mộng
được học tập ở đó, đã tìm mọi cách để tới được cái xứ sở siêu cường đó.
Nhưng than ôi những gì tôi chứng kiến ở Hoa Kỳ rất đáng thất vọng!
24 thg 4, 2015
“Cứ sống thế này thì nhắm mắt sao nổi”
Linh Thủy - Tuần Việt Nam
03:55' PM - Thứ năm, 12/02/2015
Câu
nói của nhà văn Nga Tchekhov được Vương Trí Nhàn trích lại trong “Những
chấn thương tâm lý hiện đại”. Dường như, đó cũng là tiếng cảm thán của
chính tác giả, và của nhiều người về sự xuống dốc của lối sống hiện nay.
“Ai bảo tôi lạc hậu tôi xin nhận”
Vương
Trí Nhàn tự nhận về mình cái tiếng lạc hậu, để phát biểu lên những suy
nghĩ về lối sống hiện đại mà theo ông là đang trong một cơn chấn thương
mạnh.
Ông tẩn mẩn xem xét khắp lượt cái cách người ta đi lại, ăn nói, giao thương, lễ lạt, ăn uống, tiêu dùng… để chỉ ra: “Triết lý hưởng thụ thấm sâu trong những người dân thường”, và “thô
bạo đã trở nên một thứ khí hậu trong mối quan hệ bình thường.”, “lối
sống ô-sin” hay “sự tha hóa trong tiếng nói của ta đã bắt đầu tư lâu
lắm”…
22 thg 4, 2015
14 điều răn của cổ nhân
Đ.H.LTạp chí Hà Nội Ngàn năm số 33, 34, 35, 36
10:33' PM - Thứ ba, 27/05/2014
14 điều răn của nhà Phật
1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình
2. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại
3. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá
4. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị
5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình
6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu
7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti
8. Đáng khâm phục nhất của đời người là vươn lên sau khi vấp ngã
9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng
10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khoẻ
11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm
12. Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung
13. Khuyết điểm lớn nhất của đời người là kém hiểu biết
14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí.
Trích lời Kinh Phật, Hoà thượng Kim Cương Tử (1914 - 2001)
Không có gì tử tế trên nền văn hóa kém
Hoàng Hạnh (Thực hiện)
11:43' AM - Thứ năm, 04/09/2014
Chúng ta rất đau khổ vì nền kinh
tế của chúng ta những năm trước tăng trưởng 7-8% mà năm nay có khi chỉ tăng
được 5% thôi, nhưng chúng ta không hề xấu hổ, không đau khổ trước việc chúng ta
chế biến thịt súc vật chết để bán cho mọi người. Chúng ta chỉ xấu hổ vì nghèo
đi mà chúng ta quên mất xấu hổ vì sự xấu đi về mặt đạo đức. Chuyện đó là chuyện
quan trọng hơn tất cả những gì chúng ta bàn ở trên – ông Nguyễn Trần Bạt.
Chúng ta chưa có kinh nghiệm mô
tả sự thật
PV: -Tuần vừa rồi, bài phát
biểu ngắn kết thúc năm học của một giáo viên Trường trung học Wellesley, bang
Massachusetts, Mỹ đã được dư luận Mỹ tiếp nhận như một lời nói thật, một cảnh
báo giáo dục: “Các em chẳng có gì đặc biệt cả”. Xin ông hãy lý giải, tại sao
một đất nước tôn trọng tư duy độc lập cá nhân như Mỹ, lời nhận xét trên đáng lẽ
là bình thường nhưng lại được tiếp nhận một cách cầu thị nồng nhiệt đến vậy?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Điều đó
thể hiện người Mỹ đã thức tỉnh. Từ xưa tới nay, họ luôn luôn coi mình là tiêu
chuẩn, nước Mỹ luôn là "miền đất hứa".
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
