Trong tập ảnh kỷ
niêm 50 năm thành lập Trường của mình cũng có bức ảnh này. Song mình tránh, kg
đưa lên vì nói thật: mình kg có cảm tình với nó. Nó là vật chứng cho cái “ngu”
trong ta. (chắc nhiều bạn kg đồng tình với nhận xét này).
Lý do: Đúng như
bác Quốc đã viết, nó gợi lại cho chúng ta bao kỷ niệm vui buồn thời bao cấp,
những gian nan vất vả thời sinh viên, thậm chí “nó
còn gắn bó và thân thiết với chúng ta hơn cả chiếc mỏ hàn, đồng hồ vạn năng, và
các linh kiện điện tử…”. Có lẽ nói cho chính xác hơn thì nó để lại trong
mỗi anh chị em K ta dấu ấn lớn nhất, lớn hơn cả mỏ hàn, v.v… (những đồ nghề chuyên
môn). Nhất là giai đoạn ở Phú Cường, giai đoạn chính xác là “ăn bo bo, kéo xe
bò, hò lên dốc, ngốc như bò”. Nó đã vắt kiệt sức anh em ta bởi những trò “thi
đua” vớ vẩn. Quá nhiều người fát sinh bệnh tật trong thời gian này và chịu hậu
quả dài lâu. Âu cũng là thời ấu trĩ, thời bao cấp, thời X… Giờ đây ngẫm nghĩ ta
mới hiểu: nó cũng là fép thử để biết ai khôn, ai ngu (ngu như Đoàn Văn Vươn – có
học chẳng đi “làm quan” lại về quê quai đê lấn biển) !
Mà ngu nhất
trong K khi đó có lẽ là mình. Mình đã quá mẫn cán, tích cực 1 cách mù quáng, nghe
theo loa truyền thanh (bố trí dọc đê) mà hô hào mọi người trong lớp (MT69) cố
gắng, tích cực nên đã vô tình làm cho anh chị em trong lớp khổ thêm, nhất là
nhóm Lương Hoàng Giáp, Trần Trọng Châu, Phan Cẩm Vân, Trịnh Minh Phương … và
rất nhiều anh chị em khác trong K, vì các bạn này yếu sức, đâu có quen lao động
quá nặng nhọc như vậy.
Nhưng cũng may,
theo đánh giá ngày ấy, anh chị em K ta đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ! (thật
đúng là ai mà chẳng nhận đc lời nhận xét ấy – buồn!).
Chính vì thế
mình đồng ý với bác Quốc: nó xứng đáng tham dự bữa tiệc Kỷ niệm 50 năm, (60, 70… năm) thành
lập Trường ĐH BK HN.
(Nhân nói chuyện
đắp đê, chắc mọi người còn nhớ vụ thức trắng bao đêm vác đá hàn đê sông Đuống
với kết quả là công dã tràng, sau cả tuần ngày đêm hàn đê cuối cùng rồi fải fá
để cứu HN !)