29 thg 8, 2012

Nguồn gốc lễ Vu Lan


Nguyễn Xuân Diện sưu tầm

Rằm Tháng 7- ngày lễ của người Việt được giới tăng ni Phật tử gọi là ngày Đại Lễ Vu Lan, dịp đặc biệt để con cái báo hiếu các bậc sinh thành, tổ tiên đã khuất. Theo tín ngưỡng dân gian, rằm tháng Bảy cũng là ngày xá tội vong nhân, các nhà bày mâm cỗ cúng chúng sinh....

1. Theo sự tích xưa, Bồ tát Mục Kiền Liên đại hiếu đã cứu mẹ của mình ra khỏi kiếp ngạ quỷ. Vu Lan là ngày lễ hằng năm để tưởng nhớ công ơn cha mẹ (và tổ tiên nói chung) - cha mẹ của kiếp này và của các kiếp trước.

Sau khi đã chứng quả A La Hán, ông tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ như thế nào nên dùng huệ nhãn tìm. Thấy mẹ vì gây nhiều nghiệp ác nên rơi vào ngục A Tỳ làm quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ông đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Tuy nhiên do đói ăn lâu ngày nên mẹ của ông khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình đi tranh không cho các cô hồn khác đến tranh cướp, vì vậy khi thức ăn đưa lên miệng thức ăn đã hóa thành lửa đỏ.Quá thương cảm, xót xa Mục Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy rằng: "dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp Ðúng vào ngày rằm tháng 7 thì lập trai đàn để cầu nguyện, thiết trai diên để mời chư tăng thọ thực. Trước khi thọ thực, các vị này sẽ tuân theo lời dạy của Ðức Phật mà chú tâm cầu nguyện cho cha mẹ và ông bà bảy đời của thí chủ được siêu thoát".

Mục Liên làm đúng như lời Phật dạy. Quả nhiên vong mẫu của ông được thoát khỏi kiếp ngạ quỷ mà sanh về cảnh giới lành. Cách thức cúng dường để cầu siêu đó gọi là Vu Lan bồn pháp, lễ cúng đó gọi là Vu Lan bồn hội, còn bộ kinh ghi chép sự tích trên đây thì gọi là Vu Lan bồn kinh.

Và thế là mỗi năm khi ngày này đến gần, những người phụ nữ trong gia đình lại bận rộn hơn với công việc chuẩn bị cúng rằm nhớ ơn tổ tiên, lên chùa khấn cầu Phật phù hộ cho gia đình, cha mẹ được bình an phúc đức, tất bật chuẩn bị những mâm lễ cúng chúng sinh. (VNN).

Hòa thượng Tố Liên: LỄ VU LAN KHÔNG ĐỐT VÀNG MÃ

Đức Phật Thích Ca không dạy đốt vàng mã để cúng gia tiên. Ngày Rằm tháng bảy là ngày Mục Kiều Liên cứu bà Thanh Đề. Mục Kiều Liên tu chứng được 6 phép thần thông mắt trông thấy thân mẫu là bà Thanh Đề phải đày đoạ ở địa ngục mà ngài không sao cứu nổi mới cầu đến đức Phật. Đức Phật mới dạy rằng “ dầu ông có thần thông đến đâu chăng nữa cũng không có thể cứu được tội, nghiệp của thân mẫu ông, phải nhờ đến công đức tu hành của chư tăng mới cứu được tội nghiệp cho thân mẫu của ông được. ngày rằm tháng bảy sắp tới đây sẽ là ngày của chư phật hoan hỷ, ngày của chư tăng hành đạo tự tứ. Ông phải chí thành sắm lễ nghi trai đàn đem dâng cúng dàng chư tăng. Các ngài sẽ cầu nguyện cho thân mẫu ông được giải thoát.” Chính ý nghĩa của ngày rằm tháng bảy chỉ có thế thôi, không hơn không kém. Chúng ta có ai thấy Phật dạy đốt vàng mã cúng gia tiên ngày rằm tháng bảy.

Nguyên nhân của việc đốt vàng mã vào ngày rằm tháng bảy là: Triều vua đạt Tôn nhà Đường (762) nhằm lúc Phật giáo cựu thịnh ở Trung Quốc, vị sư tên là Đạo Tăng, muốn cho dân chúng vì ngày rằm tháng bảy mà bồng bột theo Phật giáo, bèn lợi dụng tục đốt vàng mã của nhân dân vào tâu với vua Đạt Tôn rằng : Rằm tháng bảy là ngày của Diêm Vương ở âm phủ xét tội phúc thăng trầm, nhà vua nên thông sức cho thiên hạ trong việc lễ cúng gia tiên vào ngày rằm tháng bảy nên đốt nhiều vàng mã để cúng biếu các vong nhân dùng.

Vua Đạt Tôn đương muốn được lòng dân nên rất hợp ý với lời tâu của Đạo Tăng liền hạ chiếu cho thiên hạ. Thế nên nhân dân Trung Quốc được dịp thi nhau đốt vàng mã vào ngày 15/7 để kính gia tiên. Nhưng chẳng bao lâu lại bị chư tăng công kích bài trừ về việc đốt vàng mã vào ngày trọng lễ của Phật giáo làm cái lệ ngày 15/7 không còn chính nghĩa nữa. Phần lớn dân chúng trung hoa ngày đó hầu như tỉnh ngộ cũng nhau bỏ tục đốt vàng mã là cho các nhà chuyên sinh sống về nghề làm vàng mã gần như bị thất nghiệp, nhất là Vương Luân, dòng dõi của Vương Dũ người đã bịa đặt chế ra đồ vàng mã. Vương Luân mới bàn cùng với các bạn đồng nghiệp âm mưu phục hưng lại nghề làm vàng mã. Một người giả cách ốm mấy hôm rồi chết, tin được loan ra, còn cái xác giả chết kia lập tức được khâm liệm vào quan tài, có lỗ hổng và sẵn sàng thức ăn nước uống. Đương khi mọi người họ mạc làng xóm đến viếng thăm đông đúc, Vương Luân với một lũ người đích thân đem trăm thứ đồ mã có cả hình nhân thế mệnh. Sau đó bày đàn cúng các quan thiên phủ địa phủ và nhân phủ. Khi mọi người đang xuýt xoa khấn khứa bỗng trăm nghìn mắt như một, hai năm rõ mười thấy cỗ quan tài rung động lên. Bấy giờ Vương Luân đứng bên đó mở nắp ván quan, để kẻ giả chết kia lò dò ngồi dậy, giả vờ lù đù trông trước trông sau rồi bước ra với điệu bộ như người chết sống lại, rồi thuật rõ chuyện với công chúng rằng: “Các thần thánh trong Tam phủ, tứ phủ vừa nhận được hình nhân thế mạng cho tôi với tiền bạc đồ mã nên mới tha cho ba hồn bảy vía của tôi được phục sinh về nhân thế” Hiển nhiên trăm nghìn mắt thấy tai nghe, nên công chúng đều nhận thấy là hình nhân có thể thế mạng được thực và trong Tam Phủ, Tứ PHủ cùng ăn đồ lễ vàng mã tằng phúc giảm tội và miền cho sống thêm. Từ đấy các nghề vàng mã lại được phục hưng một cách nhanh chóng vì rằng không những linh hồn các gia tiên dùng vàng mã mà cả Thiên địa quỷ thần trong Tam Tứ Phủ cũng phải tiêu dùng vàng mã nữa và cố nhiên là vàng mã phải đắt hàng. Người Tàu nắm quyền đô hộ VN 1000 năm cho nên phong tục của người Tàu như thế nào, ta cũng dập khuôn đúng như vậy, bất luận hay dở phải trái.

Hoà thượng Tố Liên
(Nxb Đuốc Tuệ1952) - Trang Thanh Hiền đánh máy.

Lược trích từ NXD blog.

Náo nức ngày gặp mặt ???

Viết bởi: honngv

Ngày 26/8/2012 vừa qua được chọn là ngày gặp mặt các CCB, mở rộng đến toàn Khóa k14vt. Mình bận việc kg tham dự đc! Không hiểu mọi người đến có đông vui kg mà cho tới hôm nay kg thấy 1 bức ảnh nào, 1 lời cảm xúc nào hết cả?! Cứ như gặp nhau ở thế kỷ trước! Khi mà kg ai có điện thoại chụp đc hình! Khi mà liên lạc với nhau chỉ bằng viết thư vậy !!!

Qua cái không khí ấy, cái tinh thần ấy dẫn đến tự nhiên mình fải đặt câu hỏi: Liệu còn hay kg cái NÁO NỨC của ngày gặp mặt. Cái TINH THẦN, CÁI TÌNH của k14vt khi xưa, khi còn cơ hàn ấy; khi còn chia nhau bát mỳ, kéo bò thay trâu ấy, khi cả lớp chung nhau 1 chiếc xe đạp cà tàng ấy, khi còn ở nhà B5, B8, còn ăn cơm tập thể tại nhà ăn số 3 ấy, khi trong lớp có 1 bạn ốm đau ấy... đâu rồi nhỉ ???!!!

Mình rất cảm động khi biết 1 số bạn ở xa cũng về gặp mặt, trong đó có Trần Quang Ngân. Gặp nhau thì quá vui rồi, nhưng mình vẫn thấy thiêu thiếu 1 điều gì đó! Thiếu fần chia sẻ trên blog. Phải chăng tại mình nghĩ quá giản đơn! Không viết dài thì cũng gõ được vài 3 dòng chứ! Đó chẳng fải là thể hiện cái tình đồng môn của mỗi thành viên k14vt đó ư! Chẳng nhẽ gặp nhau mà chẳng để lại trong lòng điều chi! Chẳng lẽ lại nhạt nhòa như cơn gió thoảng qua!

28 thg 8, 2012

Tái cấu trúc ư !!!


Lời dẫn: Cọp sang đây 1 fần bài về Kinh tế dạng dễ hiểu:
  
   Thật ra thì bên CIEM họ đã có một báo cáo gần 100 trang về vấn đề tái cấu trúc nền kinh tế rồi và thú thật với các cụ là em đọc mà chả hiểu mẹ. Tuy nhiên em cũng liều mình làm mấy dòng về cách hiểu của em về việc tái cấu trúc nền kinh tế và quan trọng hơn, đi tìm cho câu trả lời, chúng ta phải làm gì để bảo toàn đồng vốn, rồi kế đến mới là gia tăng giá trị tài sản của chúng ta.
   Trước hết, nền kinh tế của Việt Nam là gì?
   Thú thực với các cụ, nền kinh tế của chúng ta chả là cái đêk gì cả. Mang tiếng đứng thứ 6 Đông Nam Á, nhưng căn bản, nền Kinh tế của chúng ta dựa vào xuất khẩu thô và kêu gọi đầu tư nước ngoài. Nghĩa là sao:
   Nghĩa là nhà cụ có cái ao nuôi cá, ba cái chuồng gà, một vuờn trái cây và một khu nhà trọ.
Cá câu từ hồ lên, cho vào cái chậu mang ra chợ bán ----> Xuất mẹ thô
Gà trong chuồng, bắt ra cho vợ con giết thịt mang ra chợ bán ---> Sơ chế, xuất thô
Vườn trái cây, hái quả mang ra chợ bán ---> Xuất thô
Còn cái rẻo đất sau nhà, thấy nhu cầu hàng xóm láng giềng có nhu cầu về nhà, cụ gọi anh chị em đầu tư cái nhà trọ rồi cho thuê ---> Kêu gọi đầu tư hộ cá thể.
   Mô hình này phản ánh gần như nguyên bản nền kinh tế Việt Nam (cho dù em hạ xuống một tí cho dễ hiểu và đỡ đau đầu).

Cơ cấu nền kinh tế Việt Nam ra sao?
    Nói đến tái (nghĩa là làm lại) nền kinh nghĩa là bỏ mẹ rồi vì chả bao giờ nền kinh tế đang ngon lại phải làm lại. Tuy nhiên cũng có cụ lập luận rằng, trẻ con từ 2 tuổi đến 3 tuổi thì nó phải bú sữa mẹ. Đến 3-5 tuổi các cụ phải tái cơ cấu hệ thống dinh dưỡng để phù hợp với sự phát triển, rồi 5-15 tuổi tái tiếp một lần nữa rồi từ 18-25 lại tái thêm một lần nữa và lần này có thể quay lại....
    Như vậy, nôm na là tái cơ cấu có nghĩa phân bổ lại nguồn lực để thay đổi hàm lượng dinh dưỡng cho nền kinh tế. Vậy hàm lượng dinh dưỡng của nền kinh tế Việt Nam từ đâu ra. Xin thưa là hiện tại Kinh tế Việt Nam được chia thành 3 khu vực (hay còn gọi 3 ngành lớn) kinh tế, đó là: (1) nông nghiệp, lâm nghiệp, thủy sản; (2) công nghiệp (bao gồm công nghiệp khai thác mỏ và khoáng sản, công nghiệp chế biến, xây dựng và sản xuất vật liệu xây dựng, sản xuất và phân phối khí, điện, nước); (3) thương mại, dịch vụ, tài chính, du lịch, văn hóa, giáo dục, y tế.
    Mô hình sau thể hiện mức tương quan của 3 cấu phần của nền kinh tế so với GDP:

   Nhìn cái hình trên là các cụ đã thấy bỏ mẹ rồi thế này nhá, Việt Nam là nước nông nghiệp (nguồn: http://vi.wikipedia.org/w.i/Nông_nghiệp_Việt_Nam), 60% lao động cả nước làm ra nhỡn 20% GDP
   Trong khi ngành công nghiệp, nhìn tăng trưởng thì nghĩ mình sắp chế được Iron Man đến nơi rồi nhưng thưa các cụ, ngành công nghiệp Việt Nam chả chế nổi ra cái dao lam, hay cái kim chứ đừng nói đến ô tô hay hỏa tiễn. Giá trị tuyệt đối của ngành công nghiệp của Việt Nam chủ yếu là xuất khẩu khoáng sản thô mà có đấy ạ. Do vậy là cũng bỏ mẹ, không thể cứ vét bùn từ ao mà bán cho thằng hàng xóm đắp hàng rào được nên về nguyên tắc, bán tài nguyên là phải căn cơ. Do vậy mới có vụ cãi nhau ỏm tỏi vụ mỏ Boxite, mỏ nhôm, mỏ thiếc và núi pháo núi súng gì đó (em không sa đà vào vụ này vì đây không phải topic buôn than )
    Còn lại là ngành dịch vụ.
    Như vậy thô thiển nền kinh tế của chúng ta như sau:
6 cụ chổng mông cày ruộng làm ra 2,000
1 cụ chỉ tay năm ngón bán than, đá, cát, tài nguyên làm ra 4,000
3 cụ còn lại đi môi giới làm ra 4,000 nữa.
    Như vậy GDP của việt nam bằng 10,000 chia cho 10 cụ thế là vị chi mỗi cụ có 1,000 USD sướng nhá! nhưng bức tranh thực tế nó khác lắm. Mấy thẳng chổng mông làm ruộng nó làm ra có 333USD trong đó thằng chỉ tay ăn 4,000 còn thằng buôn nước bọt mỗi thằng chia nhau khoảng 1,200USD
    Đây là lý do có sự chuyển dịch về dân cư, đây là lý do bất hợp lý trong khai thác tài nguyên, đây là căn nguyên của phân cách giàu nghèo, đây là nội hàm của bất bình đẳng, đây là giá trị phổ quát của nên kinh tế thị trường định hướng XHCN.
     Và khi không còn tài nguyên để bán nữa, thì mấy thằng buôn nước bọt cũng chết, vì nền kinh tế không tạo ra của cải vật chất gì thì 10 ông sẽ quay về cái máng lợn tạo ra 2000 ---> Thu nhập mỗi ông sẽ có có 200USD.
     Vậy nên, ta phải tái.
     Mà tái thế nào, em sẽ hầu các cụ sau. Giờ em phải chạy đi sân bay tối nay em đi BKK....buôn nước bọt.
     Thế đấy!
    Em có thấy vài cụ có nhắc tới lề trái hay lề phải. Thật ra theo quan điểm của em cái lề nào cũng thế. Chẳng có cái lề nào muốn một Việt Nam khổ cực, nhục nhã và cứ cúi gằm mặt xuống với thiên hạ. Chả có cái lề nào mong muốn sử sách lưu danh mình lại như những "thằng, con" tội đồ của cả dân tộc trong một thế hệ những năm cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21. Mỗi cái lề nó giống như một cái chân. Nếu hai chân không tiến nhịp nhàng thì ta không tiến lên được. Nếu hai chân tiến cùng một nhịp thì ta nhảy cóc, tưởng dài mà mệt. Nếu hai chân cùng nhảy lùi một nhịp thì ta nhảy cóc ngược, vừa dễ ngã vừa ngu si. Còn nếu hai chân một bước dài, một bước ngắn thì vừa mệt và cả dân tộc đi lặc lè và chả về đâu. Còn nếu hai chân mỗi chân dạng một nơi thì dân tộc này có lẽ chỉ có mỗi nghề....nằm ngửa. Hình dung như vậy để thấy tư thế, tâm thế và dáng đứng của chúng ta thế nào các cụ ạ.
    Không lan mang về đề tài....dạng chân, em xin quay về chủ đề chính. Ở bài trên, em và các cụ đã khẳng định được với nhau một điều là: hiện nay nên kinh tế của chúng ta đã qua tuổi bú, qua tuổi ăn dặm và bây giờ là tuổi ăn học và phát triển. Cái tuổi bú, theo em là tuổi sướng nhất cứ nằm ngửa, há mồm và trông vào toàn bộ sự bao cấp và phân phối của nhà nước. Đây là một nền kinh tế sinh ra một loạt những quốc-doanh-nhân nhà nước mà lịch sử thường hào phóng ưu ái gọi họ là "thằng, con", dù tài năng chẳng có gì, có thể là ông tổ trưởng, cũng có thể là anh thanh niên xã, cũng có thể là chú công tác Đoàn, chị sinh hoạt Đội, chỉ sau một tờ giấy có chữ "QUYẾT ĐỊNH BỔ NHIỆM" là các anh, các chị trở thành Chủ tịch này, tổng nọ. Nhà nước tổ chức sản xuất tập trung với hy vọng khi người người làm việc, nhà nhà làm việc, tổng sản phẩm quốc nội sẽ gia tăng và về mặt lý thuyết 100 người nuôi 200 con heo và 100 người chế tạo ra 200 chiếc xe đạp thì cả 200 người vừa có xe đạp để đi và 200 người có thịt heo để ăn. Ta sẽ tiến lên đại đồng với tư duy như thế.
    Về lý thuyết số học, nó đúng, nhưng ở thượng tầng nền kinh tế, các cụ sai mẹ nó từ đầu đó là các cụ lấy đâu ra thặng dư từ 200 con heo và 200 cái xe đạp để mua cám heo, mua heo giống, mua phụ tùng xe đạp để nặn thành một cái xe đạp?
    Mô hình sản xuất tập trung kiểu hợp tác xã bị đập bỏ, mong muốn một nhà nước XHCN (xếp hàng cả ngày) mà người dân có cơm no áo ấm bị đe doạ nghiêm trọng và lần đầu tiên Việt Nam nhận thức được ra rằng, sẽ không thể tồn tại một nền kinh tế mà lao động dựa trên khả năng còn thụ hưởng theo nhu cầu. Không thể tồn tại một nền kinh tế mà người lao động chỉ thích sáng đến vót tăm tre, nhưng chiều cưỡi BMW tán gái và xăng thì nhà nước lo.
    Lần tái cấu trúc đầu tiên ra đời.
    Không hợp tác xã gì nữa, chúng ta sẽ làm ra những quả đấm thép, tạo ra những siêu công ty do nhà nước đứng ra rót vốn, vận hành và Việt Nam sẽ đi lên công nghiệp hoá bằng các tập đoàn này. Em không dành nhiều thời gian nói về cái đúng, cái sai của quyết định này nhưng dù nói gì đi chăng nữa, quyết định tái cấu trúc lần này nó cũng đã phần nào thay đổi diện mạo nền kinh tế Việt Nam.
    20 năm trước những tổng thuốc lá, cao su, đóng tàu, cảng biển, ngân hàng, chè đã thổi một nguồn sinh khí mới cho cả một đất nước rệu rã và thiếu thốn đủ thứ nhu yếu phẩm do hậu quả của chiến tranh. Có giao thương, ắt có sản phẩm chất lượng tốt. Dù có đôi người gọi thời 20 năm trước là thời thổ tả khi một cái nồi áp suất, hay một cái áo măng tô, hay "con xe" đạp Đi-a-măng (Diamond) là thước đo cho sự sang trọng nhưng dù gì thì nó cũng còn tốt hơn một nền kinh tế chả làm nổi ra bánh xà phòng. Diện mạo của Hà Nội, Thái Bình, Quảng Ninh, Hải Phòng, rồi Đà Nẵng, Quy Nhơn từ đó mà lên. Em không nói Sài Gòn nhoé, vì Sài Gòn....nó đi mẹ trước Hà Nội cả chục năm nên....coi như không tính
    Như vậy là mặt tích cự của tái cơ cấu nó có. Nhưng đi cùng mặt tích cực thì biến tướng của một nền kinh tế nằm ngửa bú ti nó ra đời.
    Nhiều người phân tích cái không được của nền kinh tế thời kỳ hiện tại rồi nên em không nói lại nữa. Em chỉ muốn chuyển tải cho các cụ một thông điệp đó là: Lần tái cấu trúc này phải là làm mới triệt để lại nền kinh tế. Vì đơn giản, nếu các cụ không đập bỏ sự trì trệ và sai lầm của nền kinh tế hiện tại thì sẽ không bao giờ các cụ thoát ra khỏi cái hũ nút này.
    Tứt nhiên, lý thuyết là một chuyện, còn làm được hay không lại là chuyện khác. Cụ và em, chúng ta sẽ thử phân tích và đi tìm cho riêng mình những câu trả lời. Dù nhiều người khen chê, nhưng em vẫn tâm niệm một điều.
Ở đâu mà nước quá trong
Ở đó sự sống sẽ không có gì
Ở đâu nước đục như chì
Sự sống cũng chẳng có gì ở trong
    Giờ em nghỉ tay làm tí cafe tí. Toét mẹ hết cả mắt vì oánh máy, em sẽ tiếp hầu các cụ toàn cảnh phân tích đổ tiền vào đâu trong thời kỳ mới (cụ nào tin, chết ráng chịu hê hê)
    Thế các cụ nhá!
 
    Các cụ chuẩn bị nói trúng điều quan trọng nhất! Để chữa được bệnh cho nền kinh tế thì trước hết cụ phải thừa nhận bệnh cho nó đã. Giống kiểu cụ chỉ có 8 triệu thôi, nhưng vưỡn muốn có con 4 bánh đi cho nó oai do vậy cụ mua con xe này:

 
     Hiển nhiên khi với số tiền còm nên con xe lởm này nó chạy được vài ngày là đứng im . Khi xác định là cụ đã đứng im, thì thay vì thừa nhận là hỏng mẹ nó máy chính và vô lăng rồi thì cụ cứ giãy nảy lên đổ tại cho "tình hình quốc tế phức tạp" và "thế lực thù địch liên tiếp chống phá" nhưng căn bản, xe cụ chỉ mới hỏng 4 bánh và hết xăng .
    Khi vợ cụ, con cụ nó hơi thắc mắc là xe này hỏng thật rồi bố ạ thì cụ thẳng tay vả vỡ mồm bọn nó ra.
Tất nhiên sau đó thì cả nhà cụ cùng thừa nhận, xe của cụ chỉ hỏng lốp và hết xăng và công cuộc sửa xe bắt đầu.
     Tứt nhiên khi đã xác định xe hết xăng thì đầu tiên sẽ là đổ xăng
     Và hiển nhiên, xe không chạy. Do vậy, đã đến lúc phải nghĩ khác.
     Ta có hai phương án:
     Một là, nếu vẫn còn vẫn muốn giữ cái vỏ xe, thì các cụ phải đi mua cái máy mới và lắp vào. ---> Cái này tốn kém vì tính tương thích giữa máy mới hệ thống cũ sẽ tự đào thải nhau.
     Hai là, tiện nhất, ra mua một con xe mới, chấp nhận vứt con kia đi đồng nát và thừa nhận mình sai ---> Cái này về lý thuyết dễ nhưng ai là người dám xung phong: Rút ống thở cho cụ để cụ đi thanh thảnh chắc cũng không nhiều nếu không muốn nói không có.
     Do vậy nhiệm cụ của em và các cụ ở đây là Gia Cát Dự xem, máy mới là máy gì, và bao giờ nó đào thải để có kế hoạch cho bản thân mỗi cụ trong tương lai!

Kinh tế Việt Nam: Nền kinh tế thuyền thúng và cơ hội nào dành cho chúng ta.

 

    Trước khi đi sâu vào các gói giải pháp thực sự để tái cơ cấu nền kinh tế Việt Nam, ta nên thừa nhận với nhau rằng, cho đến thời điểm này, nền kinh tế của chúng ta vẫn chưa thoát khỏi tư duy thuyền thúng và những người lèo lái con thuyền thúng này, bao gồm em và cả các cụ nữa, đều là những con bò.
    Em biết sẽ có vài cụ chuẩn bị giãy đành đạch lên và hăm hở chửi em nhưng em nghĩ các cụ nên dùng cái mà mình vẫn hay đội nón để suy nghĩ: trong 10 năm qua, các cụ đã làm được cái gì ngoài lấy số tiền tiết kiệm con con để mua hàng giá rẻ từ Tàu từ Campuchia, về Việt nam bán. Trong 10 năm qua, có cụ nào vượt ra khỏi cái tư duy là cho thuê nhà mặt tiền, chọn cái nhà bé hơn, hàng tháng dôi ra tí tiền để cà phê, thuốc lá. Trong 10 năm qua, các cụ đã làm gì hơn là mở mấy công ty, kiếm vài cái hợp đồng gia công con con để rồi vứt mẹ nó giấy phép kinh doanh khi thời vụ đã hết. Trong 10 năm qua các cụ đã làm gì ngoài việc bỏ sạch tiền của mình, vay tiền ngân hàng để mua đất mua đai và vãi cứt ra đẩy hàng đi khi giá đất và giá chung cư nó rớt từ thiên đàng xuống địa ngục.
     Như vậy, dù các cụ có chối thì thực tế, các cụ (và cả em nữa) cũng chỉ có tư duy ngang với một thằng thuyền chài, vay mượn khắp nơi mua được con thuyền thúng và cái lưới đánh cá để lao ra ngoài biển kia với hy vọng kiếm được tí cá về một phần bán, một phần phơi khô ăn cầm hơi trước khi một ngày mai sáng hơn tới. Thành thật chia buồn với các cụ là với tư duy đó, vứt mẹ nó đi, chả bao giờ cái quốc gia này đi lên từ cái tập đoàn thuyền thúng đâu. Làm đoé gì có cái quốc gia nào lại thăng hoa từ cái văn hoá tiểu thương như thế.
     Việt Nam đang đi đúng vào cái bẫy thu nhập trung bình và sẽ nhanh chóng tụt dốc về nước nghèo trong vòng 5 năm tới nếu em và các cụ, những con bò của đất nước này, không làm gì đó khác đi.
 
    Trước khi trả lời cho câu hỏi: "Chúng em, những con bò, có thể làm gì để giúp cho chính bản thân bọn em trước khi giúp cho đất nước này" thì chúng ta phải xem Nhà nước đang làm gì để cứu cho nền kinh tế để thông qua đó, cứu những con bò như cụ và em.
    Giải cứu nền kinh tế: Có gì ngoài Bơm và Hút?
    Dù muốn thừa nhận hay không muốn thừa nhận thì em cũng xin khẳng định nền kinh tế Việt Nam hiện nay như con bệnh nằm trên giường và thoi thóp sống nhờ những động thái bơm, thụt, hút, phân của nhà nước.

1- Bơm - Thụt
    Trước hết bơm là bơm tiền cho nền kinh tế. Chả có nền kinh tế nào sống được mà không có sự trao đổi hàng-tiền-hàng trừ loại hình kinh tế kiểu ăn lông ở lỗ là hàng đổi hàng do vậy về nguyên tắc giải cứu nền kinh tế là nhà nước phải bơm ra một lượng tiền nhất định để duy trì lòng tin của người dân về tương lai, và để cho người dân cảm thấy họ có nhiều tiền hơn để chi tiêu. Khi người dân chi tiêu, thì lượng hàng tồn kho và sản phẩm làm ra được tiêu thụ và nó sẽ làm cho vòng quay của hàng tiền sẽ nhanh hơn theo đó tổng sản phẩm quốc nội sẽ gia tăng và quốc gia lại trở về vòng phát triển của mình. Mỹ làm vậy, Trung Quốc làm vậy, và cả châu Âu làm vậy, và Việt Nam cũng ĐỊNH làm vậy. Các cụ gạch đít hai lần chữ định cho em. Mỹ có thể thành công, Châu Âu cũng có thể thành công nhưng em xin khẳng định, Việt Nam sẽ đoé bao giờ thành công với cách bơm tiền kiểu này.
     Vậy bơm tiền kiểu này là bơm tiền kiểu gì?
     Nếu Mỹ và Châu Âu bơm tiền theo phương án Ngân Hàng Trung Ương dùng ngân sách quốc gia mua lại non-performing-loan (riêng cái việc gọi NPL là Nợ xấu đã đủ thấy trình của những người làm tài chính nó cao mẹ nó đến đâu rồi - tuy nhiên trong bài viết này em không đi bình luận trình của lãnh đạo ), và hành vi mua lại Non-performing-loan này cho phép nhà nước can thiệp để tái cấp dòng tiền chết cho nền kinh tế. Nghe thì phức tạp, nói nôm na cho các con bò dễ hiểu thì các cụ vay tiền nuôi 4 con heo. 4 con đang khoẻ mạnh tự dưng một con giãy đành đạch và lăn đùng ra chết. Bao nhiêu lãi lờ nằm hết vào con heo chết đó, cụ trắng tay vì ngân hàng nó yên tâm với doanh thu từ 3 con heo sống. Cụ vác cái mặt dài như cái bơm về nhà bố mẹ đẻ và xin các cụ mua giùm cho con heo chết chứ không cụ chết như con heo.
     Với bố mẹ Mỹ: Các cụ sẽ đồng ý là con heo này chết rồi, tao sẽ mua lại cho mày với giá rẻ rồi lấy tiền kinh doanh tiếp con nhé, khi nào mày có tiền trả tao từ từ. Còn thịt con heo này, tao sẽ xẻ thịt bán rẻ cho thằng Trung Quốc nó ham rẻ nó múc thì nó múc, nó không múc thì ta tính sau.
     Còn với Việt Nam: Vấn đề ở đây là không ai thừa nhận là con heo của cụ nó đã chết mẹ nó rồi, vì không có bác sỹ thú y đo nhịp tim của nó để kết luận nó chết. Thành ra, cả cụ và bố mẹ cụ đều đồng ý là con heo này nó tạm thời ngủ. Vẫn sẽ cấp vốn, nhưng thay vì để xử lý xác con heo chết, thì cả nhà cụ nhất quán là sẽ tiếp tục mua thức ăn và thuốc men để cho con heo chết ăn.
     Mà con heo đã chết, mồm nó có nhai được de'o đâu, nên ngoài động từ BƠM, các cụ còn phải dùng thêm một động từ nữa, đó là THỤT.
     Bơm nghĩa là nó vẫn còn nhai và xử lý, nhưng thụt nghĩa là bơm thẳng vào trực tràng của những con bệnh như Vinashin, Vinalines để phủ nhận cái cơ thể chết đấy. Và đúng là khi vứt lên bàn cân, lượng tiền thụt vào trực tràng của những ông như Vinalines, Vinashin, và tiếp tới có thể là PVN, BIDV có tăng cân thật.
     Xu hướng sắp tới, em xin khẳng định là chính phủ sẽ tiếp tục hành vi Bơm và Thụt cho đến khi tống khứ được cái của nợ này cho 2 khối: 1- Tư nhân, 2- Đầu tư nước ngoài thông qua tư nhân hoá một số doanh nghiệp nhà nước và bán cổ phần cho nhà đầu tư chiến lược.
     Sẽ không ai can đảm để nhưng con heo chết chết thật, vì nếu nó chết thật, nghĩa là chó nó mua. Mà một khi chó không mua, thì cái này sẽ là lỗ thật chứ không lỗ trên giấy nữa. Mà đã là lỗ thật, thì phải có ai đấy chịu trách nhiệm. Mà chịu trách nhiệm là một cụm từ quá xa xỉ ở Việt Nam.
     Cái này nó cũng phù hợp với lộ trình WTO nên về nguyên tắc, nó sẽ rất thuận lợi vì nó giải quyết được 2 vấn đề: (i) thu hút được một dòng tiền mới cho nền kinh tế, (ii) chính phủ sẽ giảm bớt sự can thiệp vào thị trường làm tiền đề cho một thị trường mở sau này. Xăng dầu và ngân hàng sẽ được khuyến cáo giữ còn các ngành khác về căn bản sẽ là mở cửa.
    Cơ hội của các cụ ở phân khúc bơm- thụt này là gì. Xin chờ bài tiếp theo em phân tích ngành. Còn hiện tại, cứ giữ tiền chơi ở đấy đã. Đừng xé lẻ ra để rồi khóc không kịp vì thiếu tính thanh khoản cho cuộc chơi lớn hơn!

2- Hút - Phân
    Một vấn đề mà bất cứ nền kinh tế nào cũng lo lắng đó là phương tiện thanh toán trên thị trường quá lớn. Đây là nguyên nhân trực tiếp gây lạm phát và làm giá cả leo thang và nguy hiểm hơn cả, nền kinh tế dư thừa tiền sẽ dẫn đến tính cạnh tranh giảm sút, đồng nội tệ yếu đi và các cụ sẽ mất nhiều tiền hơn để nhập khẩu nguyên liệu đầu vào, dẫn đến giá thành sản phẩm đầu ra mất tính cạnh tranh trên thị trường quốc tế.
     Do vậy, song hành với việc bơm tiền ra, các nền kinh tế sẽ lập tức hút tiền về để cân bằng chi và thu bằng cách gia tăng tỷ lệ dự trữ bắt buộc tại các ngân hàng thương mại và bán các giấy tờ có giá (trái phiếu là một ví dụ) cho hệ thống này. Cái này nó cũng giống như các cụ ăn và ỉa, có ăn mà không có ỉa là cũng bỏ mẹ, mà chỉ ỉa thông không ăn thì cũng đi đoong
    Rồi hút về thì đương nhiên xong phải tái phân bổ lại trong hệ thống để không tạo ra con ngáo ộp nào (hoặc cố tình) tạo ra một con ngáo ộp để mang cồng chiêng đi gõ thì việc đó em xin hầu các cụ ở một bài khác.
     Túm lại về vấn đề HÚT PHÂN tự thân em thấy nó cũng rất phức tạp, nhưng hay tuy nhiên em xin không hầu các cụ ở đây vì hai nhẽ: Một là, có nói kỹ ra cũng chả giúp gì được các cụ, trừ phi các cụ đang sở hữu một, hai cái ngân hàng nào đó, như bạn em, Kiên Béo (kheo tí, em quen anh ý lắm, đọc báo thấy mặt suốt thành ra quen) , hai là, càng nói kỹ topic càng bị đóng nhanh. Nên để duy trì sân chơi, cái gì nói được thì nói, cái gì không nói được thì thôi mong các cụ thông cảm.
     Vậy cơ hội của các cụ ở đâu trong công tác HÚT PHÂN này xin thưa là với tình hình trầm trọng về lượng tiền cung ồ ạt hiện nay, về lâu dài, chính phủ phải thu hút tiền lại trừ phi có ai đó muốn toàn dân làm tỷ phú với số 0 đằng sau tờ tiền ngày một dài ra. Mà giải pháp để thu tiền lại tối ưu hiện nay đó là LÃI SUẤT.
     Khi các con bò loay hoay không biết đưa dòng tiền tích luỹ của mình vào đâu thì đương nhiên anh hùng kiểu Iron Man và Spider Man sẽ xuất hiện tránh trường hợp tín dụng đen lan tràn gây sự đổ bể của nền tài chính và kinh tế tư nhân. Về ngắn hạn, lãi suất huy động sẽ giảm xuống như một động thái xoa dịu khối doanh nghiệp để họ tin tưởng về tương lai, lãi suất cho vay và tái cấp vốn sẽ giảm đi. Đồng thời, giảm lãi huy động ngắn hạn sẽ giúp ngân hàng có điều kiện tái cơ cấu dòng vốn vào để tránh rủi ro trong ngắn hạn. Tuy nhiên trong dài hạn, lãi suất sẽ lại tăng. Vậy nên, cụ nào có tiền tiết kiệm nên lựa chọn giải pháp gửi ngắn và chờ tín hiệu tốt hơn để rút ra và tái cơ cấu dòng tiền tiết kiệm của mình.
     Thôi, giờ em đi làm tí cafe! Bổ sung tí nơ-ron thần kinh để tiếp tục hầu các cụ trong loạt bài kế tiếp về những cơ hội thực sự từ sự chuyển mình và chuyển dịch cấu trúc hơn là những tư vấn kiểu 5 xu, 1 hào thế này!

Nhặt trên Nét.

Ván bài mạt chược


Ván bài mạt chược phương Đông
Đây là bức sơn dầu đã gây được nhiều sự chú ý của nhiều người.
Nội dung là một nhóm thiếu nữ Trung Quốc, Nga, Mỹ, Nhật đang chơi một ván bài truyền thống của Trung Quốc – mạt chược. Trong đó ông đã sử dụng những thủ pháp nghệ thuật siêu thực hiện đại cũng như gây sự chú ý trong con mắt người xem, tiềm ẩn trong đó là những vấn đề chính trị phức tạp thú vị mà không phải bất cứ ai cũng có thể lãnh hội ngay được.

Nội dung bức tranh có thể chia làm mấy phần như sau:
1. Bối cảnh: Ngoài bờ biển Thái Bình Dương đen đặc mây vần vũ, âm u bão tố… như cục diện eo biển đài Loan rối ren đầy bão tố.
2. Trung tâm bức tranh: Bốn mỹ nữ đang triển khai ván bài mạt chược. Một cô đứng ngoài ngóng vào.
Bờ biển là bên bờ Đông Á, bốn bên là bốn nước lớn đang tranh nhau ván bài, mỗi bên đều có kế sách và toan tính riêng của mình. Đài Loan ngóng đợi.
3. Thế cục ván bài: Hai em tóc vàng và hai em tóc đen. Trên dưới đối xứng cân bằng: Trung – Mỹ đối đầu, Nga – Nhật vào vai phụ, Trung – Mỹ có được có mất, thế cục cân bằng, Nhật thảm bại… dễ quan sát nhé
4. Y phục quần áo (cái này đặc biệt): Thể hiện rõ vai trò và thế cục của từng bên, trong ván bài ai thua phải cởi dần váy áo…
Phía Mỹ áo vẫn chỉnh tề nhưng bên dưới thì lạnh toát –> là kẻ chỉ mạnh về hình thức, không có căn bản. Trung Quốc cởi trần nhưng vẫn mặc quần –> nền tảng chắc chắn. Nga vẫn còn cái để giữ, còn cần quan tâm đến các bên. Nhật đã trần trụi –> là kẻ lót đường.
5. Tâm trạng và tiểu xảo của các thần bài: Trung Quốc quay lưng không thấy mặt nhưng xem ra là người quan tâm đến thế cục nhất, đang giữ thế “Đông Phong”.
Mỹ quan sát Đài Loan để định giá và theo dõi nội tình của liên minh Trung Quốc và Nga. Nga đang có con “Tướng Công”, âm thầm gạ gẫm Mỹ nhưng lại “đi đêm” với Trung, xem ra đằng nào cũng có lợi.
Nhật tự mãn với thế bài của mình dù liên tục thua và cởi áo… Đài Loan: Chịu ảnh hưởng trực tiếp từ ván bài nên vô cùng chăm chú, cầm dao thủ thế giữ lợi ích “hoa quả” của mình… Vẫn mang yếm truyền thống nhưng lại “cởi quần” ủng hộ Mỹ –> thể hiện rõ xu thế và lựa chọn của mình.

Cách giải thích thứ nhất cho rằng: Chân dung người treo trên tường ở góc trái tranh, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vừa quen vừa lạ. Phóng to bức tranh lên sẽ thấy là hàm râu Tôn Trung Sơn, đầu trọc của Tưởng Giới Thạch, nét mặt tiêu biểu của Mao Trạch Đông. Đó là bức chân dung khái quát cả một trăm năm lịch sử của Trung Quốc, hoặc có thể coi đó là toàn bộ chân dung của chủ nghĩa Dân chủ cũ và chủ nghĩa Dân chủ mới của Trung Quốc.

Thứ hai: Phong cảnh sau cửa sổ ngoài trời đen đặc mây vần vũ, mờ mịt như cục diện trên eo biển Đài Loan. Trung tâm của bức tranh là bốn cô gái đang đánh mạt chược, một cô đứng ngoài biển Thái Bình Dương ngóng vào cuộc chơi của những “ông lớn”, trên thực tế, trong cuộc chơi bốn người ấy, Đài Loan không có phần tham dự (hay ghê…. quá thật, số phận mình nhưng lại nằm trên bàn như một miếng bánh cho kẻ khác xâu xé, như ngày trước các nước tư bản phương tây nhảy vào chia miếng bánh Trung Quốc ấy).

Thế cục ván mạt chược của hai cô gái tóc vàng và hai cô gái tóc đen, Trung Quốc và Mỹ là hai tay chơi chính đối diện nhau, Nga và Nhật chỉ là vai phụ, vai trò của từng người chơi rất rõ ràng. Phục sức của bốn mỹ nữ đại diện cho thực lực của họ, nước Mỹ phía trên áo quần long trọng nhất, nhưng nửa dưới mát mẻ, chứng tỏ trên võ đài Mỹ là thế lực mạnh mẽ nhất, nhưng dưới võ đài thì trần trụi. Trung Quốc trên cuộc chơi có vẻ tay không, chẳng áo mão gì, nhưng thực tế thì là tay chơi lắm đòn nhiều công lực nhất. Nhật Bản không một mảnh vải che thân, không thế lực, và Nga chỉ có một miếng vải che.

Trên bức họa này, Trung Quốc quay lưng, không lộ sắc mặt, nhưng chính là người quan tâm nhất đến ván mạt chược, sau lưng Trung Quốc giấu hai quân, và đang lén lút trao đổi quân với Nga. Nhật đang mê mẩn với chính mình, Nhật là người chơi stupid nhất trong cuộc, vừa nhìn thế cuộc vừa cảm thấy tự sướng. Nga đang nằm ngửa, gác chân lên Mỹ, bài của Nga là con Tướng Công, nói lên rằng Nga chẳng quan tâm chuyện thắng thua này, cũng không muốn chơi tiếp, nhưng Nga trên bề mặt thì dây mơ rễ má cùng Mỹ, dưới hậu đài thì bí mật đi đêm cùng Trung Quốc, đẩy cho Trung Quốc những con bài riêng. Còn Mỹ thì lại đang nhìn đến Đài Loan, tay đặt sau gáy vặn eo, như thể Mỹ đã mệt và mỏi, Mỹ đang cân nhắc xem có đáng để chơi tiếp hay không, chứ không phải là suy nghĩ xem làm thế nào cho thắng.

Đài Loan vô cùng chăm chú tới cuộc chơi, bê trên tay đĩa trái cây như những lợi ích thực tế, nắm dao lộ liễu. Quần áo của Đài Loan là kiểu y phục Trung Quốc, ngầm ý rằng Đài Loan mới đích thực là những giá trị Trung Hoa chính thống. Còn Trung Quốc chỉ xăm phượng rồng trên da, chứ trang phục đã thành đồ Tây cả rồi, nói lên xu hướng phương Tây hóa của Trung Quốc.

Trong tranh, Mỹ dường như không nhìn vào bài của mình, nhưng thực tế đang nhìn một lá bài khác, đó là Đài Loan. Một nguồn tin từ tạp chí khác của TQ thì nhận xét: Người con gái Trung Quốc đang chạm quân Đông Phong, chỉ có ý rằng ta đang là “Đông” (tức là chủ nhân của tình thế). Nga đang lợi dụng lúc Mỹ, Nhật lơ đễnh, lén lút trao quân bài cho Trung Quốc, thời khắc này là lúc họ đang “đi đêm”, và trên ván mạt chược của Nga rõ ràng thiếu đi một quân. Đài Loan ở bên rõ ràng phát hiện thấy màn kịch hậu trường, Nga hậu thuẫn cho Trung Quốc trong thế cuộc này, và Mỹ, thông qua việc quan sát gương mặt Đài Loan để phát hiện được phần nào động tĩnh. Trên thực tế, cả Mỹ lẫn Nga đều đang “đi đêm” với thủ đoạn riêng và mục đích riêng.
Trong khi Mỹ còn nhìn Đài Loan với gương mặt vừa quan tâm vừa suy nghĩ xem không biết nên làm gì với “nhỏ” này thì Đài Loan chỉ muốn nói rằng, con dao nhỏ là năng lực phòng vệ của tôi, đừng ai động đến quyền lợi của Đài Loan.

Một giải thích khác từ báo chí Phương Tây: người xăm phượng hoàng trên lưng là Trung Quốc, nhưng lại mặc đồ phương Tây. Phải đây là ám chỉ Trung Quốc giờ đây “học chữ Hán để lấy lễ còn học Tây học để hữu dụng”? cái này hay quá, khâm phục thật. Mây mù vần vũ ngoài cửa sổ như tình thế u ám giữa hai bờ biển Đài Loan, Trung Quốc, nơi thế cờ này được bày ra giữa bốn bên rình nhau. Quyền lợi đan xen giữa Trung – Mỹ Nhật – Nga quá phức tạp, và Nhật chỉ nhăm nhăm lợi ích cho bản thân mình. Truyền thống Nhật và Hàn Quốc là thế, không hiểu tại sao các bà và các cô thích xem phin Nhật và Hàn chứ nhỉ? Phương Tây thường nhìn nhận chính phủ Dân quốc của Quốc dân đảng Đài Loan như một chính phủ Dân tộc chủ nghĩa, bởi thế tấm áo khoác lên Đài Loan là áo yếm truyền thống. Và năm 2008, lập trường của Đài Loan vẫn là Dân-Quốc chứ không phải đòi độc lập thành Đài – Loan – Quốc.

Nhìn tình huống trên bức tranh , nói chung Nga đã ngả về Trung Quốc, và Mỹ càng chơi giằng co càng nhiều rủi ro. Riêng Trung Quốc, đang hy vọng cố giành phần thắng, giữ cái quần của mình bằng mọi cách, bằng cạnh tranh, bằng đi đêm, bằng tiểu xảo.

Và ván mạt chược phương Đông vần quanh Trung Quốc – Đài Loan này, có thể là ván cuối, lại có thể là khúc dạo đầu của một cục diện mới…

Nhặt trên Nét

27 thg 8, 2012

Đường tàu VN

Viết bởi: honngv

Mình nhớ hình như Thanh Hoa có hát 1 bài hát gì đó về ‘Đường tàu Việt Nam’, nổi tiếng 1 thời. Đó là thi sỹ hóa cho những con tàu cũ kỹ như những cục sắt đang ngày đêm xuôi ngược Bắc-Nam. Thực tế đường sắt VN chẳng khác mấy so với thời Pháp giao lại.


Tại sao đường sắt VN vẫn kg khác gì thời Pháp thuộc? Nhiều lý do ai cũng thấy. Trong đó có lý do là đường 'Độc đạo' nên kg bị cạnh tranh, chỉ có vậy, bình dân cứ fải chọn thôi, vẫn chen nhau đi tàu vì toàn SV và dân nghèo. Đã thế giá vé vẫn tăng mà chẳng cần đầu tư thêm, cùng lắm thay 'vài' thanh tà vẹt...! Thế nên ai đâu thừa hơi đầu tư!  Đang quá lãi mà! (Nếu kg lãi lớn là do cách tổ chức của ngành ĐS). Đây là 1 trong những điển hình về tính VÔ TRÁCH NHIỆM của các cấp lãnh đạo, các cơ quan chức năng từ chóp bu trở xuống.

Tai nạn thì khỏi nói rồi! hầu như ngày nào chả có. Có điều báo chí có đăng hay có được báo lên hay kg mà thôi. Ai đã từng đi tàu cùng với 'Tây' mới thấu hiểu nỗi 'nhục' của người Việt! Thật kg biết 'lủi' đằng nào! Từ cái đơn giản nhất là tạo bến cho tàu mà vẫn như cách đây 100 năm! Thằng Tây to bụng kg thể leo lên được cái bậc lên xuống của tàu. Có em nhỏ nhảy xuống bị ngã quay lơ. Các ông bà già leo lên tàu như leo núi Yên Tử! Kg ngoa tý nào đâu! Các bạn chỉ cần vào ga Long Biên Hà Nội (thủ đô đấy nhé) là thừa biết. Pháp để lại thế nào giờ y chang vậy, có thêm là xuống cấp thêm! Tàu chạy thì ồn như 1 công xưởng cơ khí hạng nặng.

Mình chỉ mong đừng làm đường tàu cao tốc, vì lực trí ta còn quá thấp. Hãy Cải Tạo lại, hãy 'Tái cơ cấu' ngành đường sắt trên cơ sở vật chất có sẵn để bớt khổ cho dân, bớt ngượng với 'bạn bè' các nước trong khu vực.

Lão Thầy Bói Già


TỪ: Quoc NguyenVan
TỚI: Pho Thuong Dan
Thư 2:17 Chủ Nhật, 26 tháng 8 2012

Lão Thầy Bói Già
Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Trong giới văn nghệ sĩ Việt Nam chưa khi nào có một tác giả chưa từng có tác phẩm xuất bản nhưng khi nằm xuống lại được nhiều người đến viếng và thương tiếc đến thế.

Đa tài
    Anh là nhà thơ, vì thơ rất hay. Anh là họa sĩ chuyên nghiệp vì tốt nghiệp tại trường Đại học Mỹ Thuật Công nghiệp Hà Nội. Anh là một nhà văn: truyện ngắn của anh chứa đầy nụ cười và trăn trở. Cười vì văn chương anh dí dỏm một phần nhưng trăn trở vì phía sau những số phận nhân vật mà anh đem vào truyện như nét vẽ chân dung trọn vẹn tính người trong dòng chảy gập ghềnh của thời đại.
    Nhưng có lẽ điều làm anh nổi tiếng là do những bài viết ngắn trên trang blog cá nhân mang tên Lão Thầy Bói Già của anh.
    Người nghệ sĩ đa tài ít tuổi đó là Đinh Vũ Hoàng Nguyên. Giã từ bàn viết ở tuổi 37 khi tài năng chỉ mới bắt đầu nhưng đã báo hiệu một phong cách lạ, nhiều dấu ấn và luôn làm ngạc nhiên người đọc.
   Trang blog Lão Thầy Bói Già là sợi giây buộc anh vào trí nhớ người đọc. Từ khi ngã bệnh, hàng trăm người không quen đã đến tận giường để nhìn cho được con người mà họ yêu mến. Anh nằm đó, cười gượng gạo tuy thể xác đau đớn nhưng tâm hồn anh bật sáng niềm hãnh diện vì đã với tay chạm vào được giác quan cảm thụ của người khác.
    Nhiều đề tài Hoàng Nguyên chú ý cũng được người khác khai thác. Thế nhưng, không ai có được cái cách viết như Đinh Vũ Hoàng Nguyên, vì thế Lão Thầy Bói Già đứng riêng một cõi.
    Chưa có trang blog nào mà tổng số chữ rất ngắn nhưng nói được quá nhiều như trang blog Lão Thầy Bói Già của Nguyên. Ít chữ lắm nhưng khi chúng đứng chung lại với nhau lại có khả năng làm cho người đọc phải nhảy múa.
   Hoàng Nguyên dùng trang blog để trực diện tuyên chiến với những lố bịch đang xảy ra chung quanh và phần lớn tập trung vào một nhóm đối tượng chức quyền, kể cả người cao nhất đang điều hành đất nước. Cái cười của anh không ác, nó chan chứa tình tự thể loại tiếu lâm dân dã của người miền quê Bắc Bộ. Dòng chữ của anh chưa bao giờ đẩy người khác xuống bùn sâu. Họ chỉ hụt hẫng, khó chịu, tự xấu hổ một chút và biết đâu sau đó lại biết ơn Lão Thầy Bói Già, hơn là điên cuồng vì chạm nọc.
    Cái ác chưa bao giờ được người ta tán thưởng kể cả khi dùng nó trong văn chương để chống lại cường quyền bạo ngược.
    Đinh Vũ Hoàng Nguyên tìm ra được cách diễn tả cả một câu chuyện với một hay hai dòng ngắn ngủi. Ngắn đến nỗi không thể ngắn hơn nhưng trong cái ngắn ấy nói lên rất nhiều điều mà nếu viết dài hơn lại không thể nói.
  “Mình đi ăn thịt chó ở Vĩnh Phúc. Trong mâm có phó chủ tịch xã, tuổi khoảng ngoài bốn mươi. Rượu ngon, thịt chó ngon. Nhân câu chuyện về tình hình an ninh ở địa phương, phó chủ tịch xã nói:
- Báo cáo các bác, số nghiện hút phát hiện được ở địa phương bọn em là 31 đồng chí, còn đảng viên chi bộ bọn em có 16 thằng…Chuyện thật 100%. Thằng Nguyên mà nói điêu thì làm con chó!”
    Người đọc cười vì trong câu chuyện lắm “đồng chí nghiện” này không cụ thể một ai cả nhưng lại rất tượng hình cả một tập thể vốn không hơn gì những anh nghiện nhưng được phong hàm đồng chí. Câu chuyện không khiến cho ai động lòng để cả các đồng chí thật ngoài đời nhưng khi nụ cười lắng xuống người đọc thấy thú vị và lâng lâng tự hỏi nhờ vào đâu mà Nguyên lại viết được như thế?
………….
    Hoàng Nguyên còn là cây viết khôi hài đen khi có những dòng chữ không ai có thể cười được tuy rất muốn cười.
    “Ngày 27/11/2011, công an thành phố Hà Nội bắt được một số người ở hồ Hoàn Kiếm. Sau khi điều tra nghiên cứu, lực lượng công an đã phát hiện ra những người này đều tàng trữ trái phép tai, mắt và mồm... Đây là lời cảnh tỉnh cho những người nào ở Việt Nam hiện còn tàng trữ những bộ phận này một cách trái phép.”
     Cứ cách viết như thế Đinh Vũ Hoàng Nguyên vẽ những mảng thời sự, đời thường lên trang blog của mình:
    “Một kẻ chỉ thấy xung quanh mình toàn người xấu thì bản thân kẻ ấy khó có thể là người tốt. Một đảng nhìn ra bên ngoài toàn thấy thế lực thù địch, còn khi nhìn nhân dân mình thì phát hiện ngay ra lũ phản động nhiều nhung nhúc, thì đó là là… là… một đảng thông minh!”
   Đinh Vũ Hoàng Nguyên là một nhà văn mặc dù truyện ngắn của anh chưa bao giờ được xuất bản. Hai truyện được biết nhiều nhất là Cao Như Đảng và Nhà Cuối Ngõ đã đại diện được phong cách của Nguyên. Truyện thật ngắn Cao Như Đảng yếu tố châm biếm nhẹ nhàng nhưng không dễ quên của anh, có thể điển hình cho toàn bộ những gì mà anh quen thuộc.
    'Nhà Cuối Ngõ' là một truyện ngắn khác diễn tả một cộng đồng rất nhỏ tại một xóm nghèo. Trong Nhà Cuối Ngõ tác giả nối các mối quan hệ nửa kín nửa hở của các nhân vật vào với nhau và bằng một giọng văn hài hước rất thông minh, Đinh Vũ Hoàng Nguyên đặt người đọc ngồi trước câu chuyện, thấy từng chi tiết, từng phân cảnh và trên hết thấy được tính nết của từng con người rất khác nhau trong cái cộng đồng người nhỏ bé ấy.

Nhà Cuối Ngõ
    Ngà là con gái mụ Điếc, nhưng không hề điếc. Ngà lấy chồng ở ngõ bên cạnh, chưa có con. Buổi tối Ngà bán bún ngan vịt ngay cửa nhà.
   Chồng Ngà là tổ trưởng tổ kéo đường dây điện, thường đi công trình xa. Thằng này cục. Ngà lại là loại đáo để. Hai vợ chồng hay choảng nhau.
   Có gã hàng xóm cạnh nhà Ngà buổi tối sang ăn bún khuya, thấy Ngà tươi, mỡ, chồng lại đang đi vắng… Nhìn quanh quán thấy chẳng còn ai, gã hàng xóm lúc đỡ bát bún cố chạm tay vào vú Ngà, bảo: “Thêm cho anh tí thịt thừa ở ngực nhé!”. Ngà đang cầm muôi nước dùng nóng chan luôn vào đũng quần gã…
    Gã hàng xóm bỏng, mà không dám kêu ai. Hàng tuần giời đi đứng như thằng sa đì.
   Chồng Ngà đi công trình về, ngủ mê mệt. Ngà mở điện thoại chồng thấy có ảnh chụp chồng vừa hát, vừa lúi húi móc rốn mấy cô em môi đỏ trong hàng karaoke. Thằng chồng đang ngáy há hốc mồm, Ngà nhặt chiếc guốc, nhè mồm chồng bổ, chửi: “Thằng đĩ, bà ở nhà giữ bướm cho mày, hầu hạ cả bố mẹ mày để cho mày đi sướng bậy à?”. Thằng chồng rách môi, gẫy nửa răng cửa liền tóm tóc vợ, dúi, lên gối uỳnh uỵch. Ngà thò tay tóm dái chồng bóp nghiến, chồng phải nhả tóc.
   Ngà bỏ về nhà mẹ đẻ. Thằng chồng Ngà lôi hết đống guốc của vợ chặt sạch.
   Sáng hôm sau thằng này đi làm, dái đau, chân bước lạng dạng. Ra ngõ, chạm mặt gã hàng xóm, thấy gã kia nhìn trộm mình lấm lét, lại cũng bước lạng dạng hệt mình, mới bảo: “Ông tương bỏ mẹ mày giờ! Mày thích nhại ông à?!”
   Đinh Vũ Hoàng Nguyên có những bài thơ trái ngược hoàn toàn với văn phong của anh. Chất thi ca trong thơ của Đinh Vũ lãng mạn và dịu dàng như tiếng mưa đêm, đủ nhẹ để làm người ta nhung nhớ. Khi làm thơ, anh thì thầm và nông nổi không còn cái nét truyền thần đầy những vết nhăn suy tưởng như khi anh viết truyện, viết blog.
………….
     Trước khi Đinh Vũ Hoàng Nguyên đi xa anh kịp để lại cho con một gia tài quý giá đó là hơi thở của tổ quốc trong lúc mệt lả nghẹn ngào. Con anh khi lớn lên bắt đầu tập nói chắc chắn sẽ được mẹ đọc cho nghe bài thơ này và từ đó trái tim của cháu làm sao rời được hình ảnh mà cha đã gieo vào lòng trước lúc đi xa? Bài thơ mang tên “Những Huyết Cầu Tổ Quốc”.

Những Huyết Cầu Tổ Quốc

Xin lỗi con!
Khi hôm qua ôm con
Có một phút giây, ba chợt xiết con vào lòng hơi mạnh
Ba làm con đau!
Bởi hôm qua
Ba đọc câu chuyện về đồng bào mình – những huyết cầu* Tổ quốc.
Máu lại tuôn…, xô dập, mảnh ván tàu…
Con ơi
Ba sẽ kể con nghe
Câu chuyện những ngư dân
Đang hóa thân thành hồng cầu*
để Trường Sa, Hoàng Sa
Vẫn là thịt trong huyết hình Tổ quốc.
Con phải khắc tâm
Câu chuyện những bạch cầu*:
là 74 người lính Việt Nam chết giữa Hoàng Sa.
là 64 người lính Việt Nam chết giữa Trường Sa.
Những con số sẽ không là con số
Khi ngẩng đầu: Tổ quốc 4000 năm.
Mỗi con đường – mạch máu đất nước mình
Vết thương đạn bom vừa yên trong đất
Vọng phu còn trên nét mặt mồ côi.
Nhưng những mũi tàu vẫn xẻ trùng khơi
Nơi sóng rẽ cũng là nơi máu chuyển
Và trong mỗi người Việt mình có mạch máu nối liền với biển
Mạch máu này con phải thấy bằng tim
Nếu một ngày sóng nộ, cường lên
Giữa lòng Việt bốn nghìn năm cũng dậy.
Thứ lỗi cho ba
Khi bài thơ đầu đời cho con, không thể bình yên!
Kẻ thù lăm le cướp biển nước mình
Đất nước bốn nghìn năm trên sóng.
Đừng quên: sau lời thề, lông ngỗng…
Giai nhân, huyết ngọc đổ bên trời.
Một ngày
Khi con nếm trên môi,
Con sẽ thấy máu mình vị mặn.
Bởi trong máu luôn có phần nước mắt
Ta hiểu căm thù, ta biết yêu thương.
Con sinh ra rạng rỡ một huyết cầu
Của đất nước bốn nghìn năm không ngủ
Để điều này lớn lên con hiểu
Bây giờ, ba phải kể cùng con.

     Đinh Vũ Hoàng Nguyên không còn nữa. Người mến mộ anh rất nhiều và trong những dòng chữ anh để lại tuy không gửi cho ai nhưng khi đọc lên người ta vẫn cứ tin rằng anh đang viết cho họ.
Còn gì đáng vui hơn cho một nghệ sĩ khi người đọc cùng thổn thức, cười lả hay khắc khoải với những con chữ vô tri được anh ta nặn ra từ những vết thương không có máu nhưng lại không thể nào lành…

Thương lắm Việt Nam…



Iháng 8 23 2012
Thùy Linh
Mình tự hỏi, do đâu người Việt chịu đựng rất giỏi áp lực bởi những tin tức liên tục được đăng trên các phương tiện thông tin đại chúng trong thời gian dài đến vậy? Thường ở các nước phát triển, chỉ cần hé ra một phần nhỏ như tin tức đăng tải ở Việt Nam chắc đã xảy ra ít nhất là các cuộc tuần hành của “quần chúng tự phát”, những cuộc chất vấn ở quốc hội, những cuộc điều tra…Vì những tin tức không hề bé nhỏ, hầu như liên quan đến cuộc sống thiết thực, thậm chí tính mạng của người dân. Mỗi ngày sự leo thang của tin tức ngày càng cao và giá trị những tin tức ngày càng sát thực.
Ngoài biển Đông, tình hình leo thang, sự ngạo mạn của Trung Quốc đến mức khiến người bi quan tin rằng, Việt Nam đã mất biển Đông vào tay Trung Quốc.
Trên đường phố, chợ búa, thậm chí trong từng mâm cơm gia đình tràn ngập thuốc độc giết người và tự sát tập thể qua các món ăn, trái cây tẩm thuốc độc từ Trung Quốc và do chính lòng tham của người Việt tạo ra.
Kinh tế thì những từ như “lũng đoạn”, “bố già”, “thâu tóm”, “lợi ích nhóm”…chi phối gần như toàn bộ nền kinh tế, mà hệ lụy của nó sự bất ổn, tham nhũng, kiệt quệ, lạm phát…Người nghèo đã bị đẩy đến tận cùng của cái nghèo. Người giàu còn khiến kẻ giàu xứ khác phải kinh ngạc, lắc đầu về sự ăn chơi, tiêu pha. Một xã hội mà các cuộc giết người, hiếp dâm, chém giết…gần như là tin tức hàng ngày trên các báo khiến những bà mẹ nghiêm khắc, lo lắng không muốn con cái mình đọc được. Nền văn hóa “đậm đà bản sắc” ngoài những cuộc thi đủ thứ, trừ những cuộc thi sáng tạo, bổ ích, còn lại chủ yếu chuyện nói qua nói lại từ các scadal, cuộc sống của sao nọ, vip kia. Nhìn lại nền chính trị từ trước tới nay khác nhau ở chỗ nào? “Vua càng (được đề cao) quí bao nhiêu thì dân càng hèn bấy nhiêu…, gây nên cái chính trị đồi bại…Cái không khí áp chế chỗ nào cũng nằng nặc khó chịu, xuống đến bậc dân thì không còn dân đạo, dân quyền gì nữa. Hai mươi mấy triệu người tôn một người lên, rồi bảo rằng phải trung với người ấy. Người ấy bảo sống được sống, người ấy bảo chết phải chết, người ấy bảo phải thì phải, người ấy bảo quấy thì quấy, ta không hiểu cái chữ “trung” là thế nào vậy…Vì vậy ngôn luận không được tự do mà ý kiến bế tắc, toàn dân trong nước chẳng khác gì bầy trâu, chỉ biết ăn no vác nặng, rồi tùy ở anh cầm cày bảo đi đâu thì đi thôi” – Lời đúc kết của nhà sử học Trần Huy Liệu đúng hơn bao giờ hết với nền chính trị Việt Nam hôm nay. Hóa ra chưa có bất cứ sự thay đổi nào khi đạo đức Khổng Tử xâm nhập sâu đến vậy trong đời sống xã hội và thành đạo đức chính trị của con người. Cái đáng sợ nhất của đạo đức nho giáo chính là đập tan sự đa nguyên ngay trong tư duy con người và tạo nên những giá trị giả dối. Cái này đến giờ vẫn được thừa kế nguyên xi trong tư duy của các nhà tự nhận là cộng sản.

Trên báo Tuổi trẻ hôm nay có bài viết về con đường kiếm tiền của bầu Kiên sao mà dễ dàng đến vậy…(http://tuoitre.vn/Kinh-te/508044/Thu-doan-kinh-doanh-trai-phep-cua-bau-Kien.html). Tại sao anh ta có thể nhảy một “vũ điệu” hoàn hảo có tên “tay không bắt giặc” trước mắt toàn thể xã hội trong nhiều năm? Một kẻ cướp, ăn cắp nhưng luôn có khẩu khí của một chính khách bộc trực, năng nổ, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm khiến nhiều người bị thôi miên? Một chính phủ, một nền chính trị “ưu việt” dường như ngủ lịm khi anh ta và nhiều kẻ khác đang nhảy múa? Những ai tham gia “vũ điệu” này đã tạo nên một “sân khấu” mà khán giả bị coi là những người khiếm thị? Hay chính nền chính trị, một chính phủ đã bị “khiếm thị”? Hỏi nền chính trị và xã hội Việt Nam hiện nay cần cái gì nhất? Sự ổn định? Liệu có ổn định được không với những gì đang xảy ra? Liệu có ổn định được lòng dân hay không nếu họ tiếp tục bị cướp bóc, đàn áp hàng ngày? Sau tất cả những tin tức như PMU18, Vinashin, Vinaline, Ngân hàng, Thị trường tài chính…người dân vẫn mù tịt về con đường trước mặt? Không thể vui nổi. Là nỗi đau còn lại sau những câu chuyện không tưởng tượng nổi đang dần lộ diện khi cái bọc thép kín lâu nay bị gỉ nên bục ra. Ông Thủ tướng điều hành chính phủ và đứng đầu trưởng ban chống tham nhũng vẫn bình yên tổ chức cuộc họp để tuyên dương những người vừa bắt bầu Kiên, ra lệnh bắt Dương Chí Dũng…mà không hề có lời xin lỗi và nhận trách nhiệm? Hay chính phủ dành quyền từ chức cho nhân dân? Dường như xã hội chúng ta đang trượt đi quá xa những gì có thể sửa chữa…Vậy ai có thể bắt đầu lại cuộc hành trình dân tộc? Sức lực, trí tuệ, tư duy, văn hóa…có đủ bảo đảm cho sự thay đổi đó không? Nhưng không thay đổi thì chẳng còn con đường nào khác. Bỗng buồn khi nhớ tới câu ngày bé mình thường đọc chơi: “Đại phong là gió to. Gió to thì đổ đình. Đổ đình thì đổ chùa. Đổ chùa thì tượng lo. Tượng lo là lọ tương”. Khi còn bé cách chơi chữ nghĩa chỉ để đùa cười. Giờ lớn tuổi chợt nghĩ vẩn vơ: không lẽ để biết mùi cuộc đời giản dị như lọ tương thơm thảo có khi cần đến một cơn gió ĐẠI dám phá bỏ những gì tạm coi là thiêng liêng chăng? 
Thương lắm Việt Nam…

Theo blog Thùy Linh, đầu đề của QC

25 thg 8, 2012

Thâu tóm ngân hàng, thâu tóm đất đai


PHẠM ĐÌNH TRỌNG
24-08-2012

1.  Hơn bốn mươi giờ sau khi ông Nguyễn Đức Kiên, người kinh doanh ngân hàng bị bắt, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng liền lên tiếng trong phiên họp của Ban Chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng, đòi hỏi cơ quan công an nhanh chóng điều tra làm rõ và xử lý nghiêm minh theo pháp luật bất cứ ai có hành vi vi phạm pháp luật nhằm thâu tóm ngân hàng gây mất ổn định hoạt động ngân hàng.

Một đòi hỏi, một chỉ đạo đúng đắn và đúng lúc. Nhưng thâu tóm ngân hàng gây rối loạn cả hệ thống ngân hàng chỉ vừa xảy ra gần đây và tội phạm này có tính cá biệt cao, rất ít người có thể phạm tội nên dễ bị phát hiện sớm và đấu tranh loại bỏ không phức tạp, không khó, không dây dưa kéo dài.

Những dự án hoành tráng được những nhóm lợi ích vẽ ra để thu hồi đất sống ổn định của người dân, thực chất những dự án đó chỉ nhằm thâu tóm đất đai để kinh doanh kiếm lời còn tệ hại gấp nhiều lần thâu tóm ngân hàng.

 2. Thâu tóm đất đai đã tạo ra dòng người dân oan khiếu kiện đất đai kéo dài vô tận trên cả nước và kéo dài vô tận trong thời gian, đã làm hư hỏng nhiều quan chức trong bộ máy nhà nước. Thâu tóm đất đai, một người đơn độc không thể làm được mà phải là cả một hê thống quyền lực nhà nước. Thâu tóm đất đai đã làm cho cả một hệ thống quyền lực nhà nước đối lập với dân, làm tha hóa bộ máy nhà nước, gây mất ổn định xã hội, thủ tiêu thế mạnh của những vùng đất đặc thù, làm mất mát, hao hụt, hoang phí rất lớn đất vàng, đất bạc của nông nghiệp, đẩy nhiều gia đình nông dân vào cảnh khốn cùng, không còn đường sống.

Thâu tóm đất đai đã tàn phá cả cơ cấu, nền tảng xã hội, phá nát cả qui hoạch tổng thể, hợp lí của đất nước, gây nguy hại lớn lao và lâu dài gấp nhiều lần thâu tóm ngân hàng lại chưa được coi là tội phạm nên thâu tóm đất đai đã ngang nhiên diễn ra từ hàng chục năm nay và đang diễn ra quyết liệt, rộng khắp trên cả nước.

Thu hồi đất nông trường Sông Hậu, chiếm đoạt đất sống ấm no, ổn định của hàng nghìn nông dân nông trường viên, tội phạm hóa người có công biến mảnh đất phèn hoang hóa nghèo đói thành đất sống tươi tốt, ấm no, xanh cây, ngọt trái. Việc thu hồi đất ngang trái ở  nông trường Sông Hậu đã đẩy người Anh hùng mở đất trở thành tội phạm, thành dân oan. Việc thu hồi đất bất chấp kỉ cương và đạo lí đó thực chất cũng chỉ là thâu tóm đất đai, kinh doanh kiếm lời từ đất của một nhóm lợi ích.

Thâu tóm đất đai làm cho sân bay Tân Sơn Nhất không thể mở rộng để đón những chuyến bay quốc tế có nhu cầu quá cảnh đang ngày càng nhiều. Mất đi một nguồn thu lớn ngoại tệ. Sân bay Tân Sơn Nhất còn hàng trăm hecta đất trống nhưng không thể mở rộng đường băng, bãi đỗ máy bay vì đất trống sát sân bay đã bị nhóm lợi ích đầy quyền lực chiếm giữ để họ kinh doanh sân golf và biệt thự.

Việc cưỡng chế đất đai phi pháp ở Tiên Lãng, Hải Phòng, cưỡng chế bằng máu, đưa công an, quân đội, đưa súng lớn, súng nhỏ ra đối đầu với một gia đình nông dân hiền lành chỉ chí thú lấn biển mở đất nuôi chí làm ăn vì dân giầu, nước mạnh. Thu hồi phi pháp mảnh đất lấn biển bằng mồ hôi và máu của gia đình người nông dân lam lũ Đoàn Văn Vươn thực chất cũng chỉ là thâu tóm đất đai của một nhóm lợi ích của chính quyền địa phương Hải Phòng.

Để có đất xây cất khu đô thị Ecopark ở Văn Giang, Hưng Yên, kinh doanh căn hộ cao cấp kiếm lời lớn, để thâu tóm được 500 ha đất phù sa màu mỡ bậc nhất của đồng bằng Bắc Bộ do con sông Hồng bồi lắng từ hàng triệu triệu năm mới tạo nên, để chiếm được mảnh đất sống từ ngàn đời nay của những gia đình nông dân ở Văn Giang, Hưng Yên, nhà đầu tư đã liên kết với cả một hệ thống quyền lực mạnh từ trung ương tới địa phương và cả hệ thống quyền lực mạnh đó đã ngang nhiên vi phạm hàng loạt điều luật của luật pháp hiện hành để thâu tóm đất đai cho những nhà đầu tư nhiều tiền, nhiều tham vọng làm giầu bằng chiếm đoạt cơ nghiệp, chiếm đoạt nguồn sống của người nông dân, làm giầu trên sự khốn cùng của người nông dân.

Nghe ông Thứ trưởng của bộ quản lý đất đai đối thoại với những người nông dân Văn Giang mất đất càng thấy rõ cơ quan quản lí đất đai đã đứng hẳn về phía nhà đầu tư khát đất, dùng quyền lực nhà nước thâu tóm đất sống của người nông dân cho nhà đầu tư kinh doanh nhà, đất. Quyền lực đó đã biến mối quan hệ mua bán bình đẳng giữa nhà đầu tư cần mua đất và người nông dân có đất thành mối quan hệ mệnh lệnh hành chính bất bình đẳng giữa cơ quan quản lí nhà nước và người dân chịu sự quản lí. Quyền lực đó đã ngụy trang cho việc kinh doanh bất động sản đơn thuần được mang một danh nghĩa mĩ miều: Dự án này là dự án đổi đất lấy hạ tầng, là lợi ích công cộng, ở góc độ nào đó cũng là lợi ích quốc gia!

 3.  Luật đất đai đã tước đoạt quyền làm chủ của người nông dân trên mảnh đất hương hỏa cha ông để lại, đã biến “tấc đất tấc vàng” của đau con xót của người nông dân thành đất chùa, thành “sở hữu toàn dân”! Luật đất đai lại giao đất chùa đó cho “nhà nước thống nhất quản lí”! Và quan chức nhà nước được quyền quản lí đất đai đã hối hả và quyết liệt thâu tóm đất sống của người nông dân cho những dự án kinh doanh thu lãi khẳm của nhà đầu tư, lạnh lùng bỏ mặc sự khốn cùng của người nông dân.

Thâu tóm đất đai cho những dự án của những ông chủ, bà chủ kinh doanh nhà đất là cách làm giầu nhanh nhất, dễ nhất, là sự tham nhũng nhanh nhất, dễ nhất, và cũng là sự tha hóa nhanh nhất, dễ nhất của quyền lực.

Khi luật đất đai vẫn còn có điều luật “Đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước thống nhất quản lí” thì tội phạm thâu tóm đất đai vẫn chưa bị vạch mặt chỉ tên, thì sự tham nhũng dễ nhất, nhanh nhất bằng đất đai còn diễn ra rộng khắp, thì quyền lực còn bị tha hóa dễ nhất, nhanh nhất bởi đất đai. Và quyền lực đó sẽ ngày càng đối lập với dân tất yếu dẫn đến bùng nổ, dân phải nổi can qua!

Đất ở Tiên Lãng, Hải Phòng, ở Vụ Bản, Nam Định, ở Văn Giang, Hưng Yên, ở Sông Hậu, Cần Thơ đang nóng bỏng dưới chân. Với hiện thực đang diễn ra, quyền lực đang ráo riết thâu tóm đất ở khắp nơi, cả dải đất Việt Nam yêu thương, nơi nào đất cũng đang nóng bỏng dưới chân.

PĐT

24 thg 8, 2012

Cảm tác về bầu Kiên bị bắt



Bố già Kiên bị bắt
Ngoài đời bát nháo tin
Đủ mọi lề, mọi hướng
Còn ta, chỉ đứng nhìn.

Nhớ câu: Hãy đợi đấy !
Cờ bạc tính về sau
Biết đâu niềm vui dậy
Lại đọng thành nỗi đau?

...

Bao bài học còn đó
Sao chửa thấy nhỡn tiền
Giữa cuộc đời trần tục
Há mơ gì Cõi Tiên!

Buồn tình viết mấy câu điên
Nhắn ai đọc, chớ có phiền đó nha !

Ls Nguyễn Minh Tâm


23 thg 8, 2012

Tình hình kinh tế trước và trong vụ bầu Kiên


   Tình hình kinh tế ngày càng kiệt quệ, DNNVV không ngừng đóng cửa, chết lâm sàn hay phá sản, hằng triệu người vẫn tiếp tục mất việc, hàng tồn kho vẫn không giải quyết được, BĐS vẫn không bán được nhiều, DN vẫn không vay được tiền 15% như đã hứa vì thanh khoản nhà băng vẫn là vấn đề (lãi vay liên NH tăng), cục máu đông nợ xấu vẫn còn còn đó và mỗi ngày mỗi lớn ra, TTCK vỡ tung sau vụ bầu Kiên, vàng chênh lệch giữa trong và ngoài nước tiến gần 4 triệu/lượng, Tập đoàn, tcty, DNNN vẫn là những thây ma đói cần máu gấp rút như EVN, Petrol VN, TĐ Lương thực miền Bắc, bây giờ Vinaconnex, Vinashin, Vinalines (tất cả đều kiểm soát bởi Thủ Tướng).
   Với hàng ngàn, hàng triệu vấn đề, tất cả tương quan lẫn nhau để giải quyết cấp bách trước khi đổ vỡ. Tài năng người LĐ thì 90 triệu dân đều biết, không hiểu biết nhiều về thực tế kinh tế thị trường nên bất cứ giải pháp nào từ 2 năm nay đều đơn điệu và thất bại, như nới lõng tín dụng cho 4 lãnh vực BDS, cứu BDS hằng 5, 7 phương án từ khi nghị quyết 11 tháng 2.2011 đều thất bại, sát nhập NH (NV Bình tuyên bố là 8 ngân hàng trong quý 1.2012, bây giờ bước vào quý 4 nhưng chỉ 1 NH HBB sát nhập), từ đây đến cuối năm không thấy triển vọng NH nào nữa sát nhập vì nợ xấu thực sự theo tiêu chuẩn WB là 740 ngàn tỉ chứ không như … VĐ Huệ, NV Bình, Bùi Q. Vinh bưng bít là 100 ngàn tỉ, rồi 202 ngàn tỉ. Số tiền để giải quyết cục máu đông lớn dần này vẫn không có (37 tỉ usd). DNNN thì hoàn toàn bó tay, TKV không có được 178 tỉ vnd để làm đường Alumina đến cảng Kê Gà, rất nhiều dự án BOT phải ngưng vì không có vốn ứng cho nhà thầu, ngay cả ODA của WB và ADB vẫn phải ngưng trệ vì không tìm được vốn đối ứng cho những dự án, đôi khi chỉ vài triệu usd.
    Xăng, điện, gas, dầu, than đốt, phí bệnh viện phải tăng thu đều đều và lạm phát ăn sâu vào sức mua của người dân…Tiếng ta thán vang lên khắp nơi. Thuế thì thất thu trầm trọng vì DN phá sản hay ngưng hoạt động, nợ thuế hằng trăm ngàn DN.
  Trong khi đó từ đầu tháng 7 đến bây giờ, đầu óc người đứng đầu luôn luôn là để đối phó với chỉnh đốn đảng... Từ đầu tháng 7 đến giờ, hoàn hoàn không có một chỉ đạo kinh tế (policy directives) nào về nợ xấu NH, DNNN, BĐS, phá sản DNNVV, thất nghiệp của người dân v.v…Đầu óc lo vào cách đối phó để bảo vệ bầu Kiên, tướng Hưởng, Trầm Bê, Hồ Hùng Anh, Nguyễn đăng quang, NV Bình v.v..lo sợ sự thật lòi ra ánh sáng nên để hết tâm trí vào đối đầu với NQ4. Bây giờ con gái rượu trốn ra ngoại quốc rồi thì phải lo cho 2 cậu Quý tử và bà vợ, mẹ và em trai, cả “dòng dõi quý tộc !”.
  Tình hình kinh tế là vẫn cấp bách mỗi ngày, cần một người thật giỏi và chú tâm monitor (theo sát diễn biến kinh tế) để đi cho đúng đường, nếu không tìm dc người tài giỏi thì dùng người dốt cũng được, nhưng phải chú tâm 100% vào kinh tế, không thể phân tâm về những vấn đề khác được.
  Đó là ý kiến của tôi, một Kỹ sư quèn ở Melbourne nhưng tiên đoán chính xác 90, 95% về kinh tế trong 4 năm qua.
Nhặt trên Nét
23.08.2012

19 thg 8, 2012

Kim Yến đã để lại một nhận xét

Kim Yến đã để lại một nhận xét mới trong trang "Buôn dưa":

Hôm nay mưa quá, nhà các bạn ra đường có bị ngập không? nhà tôi bị ngập hết vườn đào, cũng hơi buồn nên vào tán chuyện phiếm cùng các bạn. Tôi tự giới thiệu, quê tôi là một vùng quê văn hiến, có đền thờ tám vị vua nhà lý (đền Đô), có câu ca quan họ mượt mà, có ngôi đình mái ngói to nhất nước. Khi nào có điều kiện mời các bạn tới thăm, đường đi rất đơn giản. Từ Long biên các bạn lên xe buys số 10 đến điểm đỗ Đình Bảng (cách hồ gươm 16km) là tới, các bạn đã đoán ra tôi là ai chưa? Tôi là Nguyễn Kim Yến lớp KT69 (lớp nhỏ là TT viba), nhà hiện nay số 7 ngõ 12 khu phố Thịnh Lang phường Đình Bảng thị xã Từ Sơn tỉnh Bắc Ninh.

Được đăng bởi Kim Yến vào k14vt.blogspot.com vào ngày 08:06 19/08/2012