honngv: đọc bài này cứ như thấy hình bóng mình ở đâu đấy trong những năm tháng cùng ăn cùng ngủ cùng rèn với lính chiến "trấn ải" Lạng Sơn - những nghĩ suy và gian nan của người lính phía trước.
AFR Dân Nguyễn.
Tôi nhập ngũ tháng 3/1979, sau đúng 1 tháng khi quân Trung Quốc đã bị
đánh bật trở về bên kia biên giới. Biên thùy không còn bóng một tên bành
trướng. Những chiếc mũ vải đính sao “Bát nhất”, hoặc theo giặc Tàu nằm
lại chiến địa nơi chúng vừa giày xéo, hoặc theo chúng tháo chạy về bên
kia biên giới.
Biên cương đã bình yên; Nhưng vết dao giặc đâm trên cơ thể Đất Nước vẫn còn chưa khép miệng. Những vết đâm của kẻ giết người bệnh hoạn để lại những phố phường chỉ còn là bình địa, những làng bản xóm thôn tan hoang, không xao xác tiếng gà gáy trưa…










