2 thg 4, 2013

Ai là người nhẩy cẫng lên khi Alan Phan khuyên hãy để thị trường Bất động sản rơi tự do

Tiến sĩ Alan Phan - Posted 01.04.2013 by luongkhaulao. 4 phản hồi
 Tiến sĩ Alan Phan
Tiến sĩ Alan Phan

             Báo Xây dựng vừa đăng bài viết phản ánh một cách nhìn khác về Tiến sĩ, nhà kinh doanh và môi giới Alan Phan, trong đó tố cáo lí lịch kinh doanh chẳng mấy gì trong sạch của ông ở …Mỹ.
            Bài báo như đơn đặt hàng của giới kinh doanh bất động sản Việt Nam sau khi Alan Phan phân tích,trả lời phỏng vấn hãy để cho thị trường tự quyết định. Chính phủ đừng ra tay cứu các nhóm lợi ích …
            Là một người đã có nhà ở, không có tiền để kinh doanh bất động sản, tôi đã từng đi qua nhiều khu đô thị bỏ trống hơ trống hoác ở Hà Nội cũng như ở các tỉnh nên có thể có cái nhìn khá khách quan, nay muốn hầu quý vị đã, đang có ý định mua nhà cũng như muốn tranh luận cùng các vị đang kinh doanh bất động sản đang há miệng chờ những đồng bạc do thuế của người dân đóng góp mà chính phủ đang xem xét rót cho họ để cứu cáí bè “chúng mình” đang chờ chìm.
            Ai cũng biết trong những năm qua, dưới chiêu bài “đất đai là công thổ quốc gia”, chính quyền từ tất cả các tỉnh, thành phố đến Trung ương đã cấp cho các nhà đầu tư hàng triệu mét vuông đất với giá đền bù rẻ mạt như cho không để họ xây biệt thự, xây chung cư để bán, đẩy giá mỗi mét vuông đất lên hàng trăm thậm chí hàng ngàn lần và họ đã bỏ túi hàng ngàn tỉ đồng. Đến khi bão hòa không ai mua nữa, tiền nợ ngân hàng không trả được biến thành nợ xấu thì lại kêu cứu ầm ĩ tới chính phủ. Thơì bộ trưởng Quân, đã có lúc đề nghị ngân hàng giải cứu, bây giờ thời ông bộ trưởng Dũng lại tiếp tục ý đồ cứu các nhà kinh doanh bất động sản. Ai cũng biết cưú các nhà kinh doanh bất động sản cũng chính là cứu “họ” bởi đó chính là “nhóm lợi ích” như Tổng bí thư Trọng từng nói một cách chung chung.
            Nhưng chúng ta thử làm một cuộc điều tra mini xem thực sự các nhà đầu tư kinh doanh bất động sản có chết không, có khả năng trả nợ ngân hàng hay không ? Biết bao công trình cao tầng và nhà liền kề xây dở dang đang nằm đắp chiếu, biết bao biệt thự bỏ hoang cỏ mọc um tùm nhưng xin thưa hầu hết đều có chủ cả rồi đó. Chủ là ai ? Là cán bộ công chức nhà nước, là thị dân, là quan chức ở các tỉnh vơ vét được một mớ tiền đem về Hà Nội mua nhà cho con, để nó có cơ hội chuyển về Hà Nội làm ăn sịnh sống sau khi học xong đại học … thấy cơn sốt nhà đất là cơ hội kiếm bạc tỉ nên bán hết gia tài, vay mượn, bỏ tiền ra “đầu tư”. Thắng vài cuộc và bây giờ chết thẳng cẳng khi lòng tham không đáy đâu có tính đến chữ ngờ.
            Cho nên nếu để thị trường bất động sản rơi tự do thì người chết đâu phải là các các con cá lớn- chủ đầu tư hết khu đô thị nọ đến khu sinh thái kia mà là các con cá bé kể trên. Nhưng vin vào cớ ngân hàng không cho vay tiền nên họ để kệ công trình dang dở. Họ có mất gì đâu. Chết là chết anh đã góp vốn để mua nhà nếu vốn đó là vốn vay ngân hàng.
            Vậy nên nếu chúng ta bỏ hàng trăm triệu đô la để cứu thị trường bất động sản là chúng ta dùng tiền thuế của dân để “cứu” các con cá mập đã ăn đủ, ăn đẫy trên mồ hôi nước mắt của bao người “nhẹ dạ”, là tiếp tay cho bọn tham nhũng chiếm đoạt tiền thuế của dân.
            Trước khi “ra Ba Đình”, làm Trưởng ban Nội chính, ông Nguyễn Bá Thanh đã có bài phát biểu làm khối thằng toát mồ hôi, ăn không ngon ngủ không yên rằng “hốt liền-không nói nhiều”. Đối tượng phải hốt liền được ông Thanh vạch mặt chỉ tên là đám ngân hàng cấu kết với đám chủ đầu tư khai khống giá đất để vay và chiếm đoạt tiền của nhà nước.
            Cái đám này nay có cả ngàn tỉ đồng, cả trăm triệu đô la bấy lâu nay nằm im, hễ thấy chỗ nào xây tượng, xây chùa là bỏ vàng ra “công đức” hòng “đoái công chuộc tội” để thánh thần phù hộ độ trì cho tai qua nạn khỏi. Cho con cái đi du học nước ngoài hết rồi. Bây giờ nếu có một ông Bao Công thoát khỏi vòng kim cô kìm kẹp của nhóm lợi ích ra tay chém ( tử hình)một vài thằng cộm cán hoặc chí ít cho chúng tù rũ xương,mùa hè nóng không có quạt, mùa rét thì thiếu chăn, ăn không đủ no, cho muỗi cắn xưng người thì xin thưa gia đình chúng nó chôn vàng ở đâu, dấu tiền ở đâu gửi ngân hàng trong nước ngoài nước nào sẽ “nôn” ra hết, nợ xấu sẽ được thanh toán ngay tức thì.
            Đó chính là điều Alan Phan đã thấy nhưng ông không nói ra. Vâng! Hãy để thị trường bất động sản rơi tự do. Một số đối tượng chạm nọc rất khó chịu với Alan Phan bởi vì họ biết rằng ông là nhà kinh doanh tầm cỡ quốc tế, các bài viết của ông rất có giá trị không chỉ với những nhà nghiên cứu và ngay cả với các chính khách. Nếu những người hoạch định chính sách của Việt Nam đọc kĩ ý kiến của Alan Phan sẽ dừng tay khi có ý định đầu tư cứu các con bạc đang khát nước. Đấy là nói khi họ còn lương tâm và trách nhiệm đối với đất nước này.

Con kiến mà kiện củ khoai: BUỒN !!!

Cái chuyện con kiến mà kiện củ khoai, thì chắc có lẽ người Việt nam mình ai cũng biết. Một đằng thì bé tí tẹo còn một đằng thì to đùng như cái củ khoai, sức kiến làm sao mà di chuyển cái củ khoai cho nổi, có kiện thì sẽ được xử …
Người mình thường bảo miệng của quan có gang, có thép.

Nhưng đến một lúc nào thì quan cũng tiêu thôi vì quan nhất thời dân vạn đại .

Châu chấu mà lại đá xe !!!
Tưởng rằng chấu ngã ai dè xe nghiêng !!!

Người anh hùng áo vải

Vụ án Đoàn Văn Vươn qua góc nhìn của một thẩm phán ở Hoa Kỳ
Mặc Lâm - RFA           

Vụ án Đoàn Văn Vươn đang là đề tài nóng bỏng hiện nay khi ngày xử đang đến rất gần. Mặc Lâm tìm hiểu khía cạnh pháp lý vụ án qua cuộc phỏng vấn Thẩm Phán Phan Quang Tuệ, thẩm phán tòa di trú thuộc địa hạt - luật pháp - San Francisco để hiểu thêm căn cứ pháp lý của một cuộc điều tra cũng như nội dung bản cáo trạng của Viện Kiểm sát đưa ra nhằm cáo buộc gia đình anh Đoàn Văn Vươn về tội giết người và chống người thi hành công vụ.

Thủ tục điều tra trái nguyên tắc

Mặc Lâm: Thưa Thẩm Phán, trên nguyên tắc có bao giờ một cơ quan hay một người đang bị điều tra lại được giao điều tra chính vụ án do mình có liên can vào như trường hợp của công an thành phố Hải Phòng được giao điều tra vụ án Đoàn Văn Vươn hay không?

Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: Nó có một nguyên tắc mình phải hiểu như thế này, về hình luật thì khoản về hình sự tố tụng tức là cái thủ tục phải qua phải được tôn trọng mà nếu không tôn trọng thì tất cả thủ tục điều tra dẫn chứng đều bị loại ra ngoài, coi như vô giá trị.

Bây giờ cơ quan anh đi thi hành quyết định cưỡng chế là ai? Là mấy ông thần trong thành phố Hải Phòng! Có ông giám đốc công an thành phố Hải Phòng, đại tá Đỗ Hữu Ca. Có ông Phó Chủ tịch nhân dân thành phố Hải Phòng Đỗ Trung Toại. Ông đại tá công an thì nói rằng cuộc cưỡng chế này có thể viết thành một cuốn sách được, tức là một cuộc hành quân đánh trận điệu nghệ lắm. Ông Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân thì nói cái vụ phá nhà của ông Đoàn Văn Quý nó sai vì cái nhà đó nó không ở trong khu vực cưỡng chế.

Thứ hai nữa cả cuộc phá nhà đó là bất hợp pháp, mà ai nói là bất hợp pháp? là ông Thủ tướng nói! Thành thử chính ra ông Thủ tướng phải ra lệnh đình chỉ ngay cuộc điều tra. Ngưng chức ông công an đó. Ra lệnh ông ta không được di chuyển ra khỏi thành phố Hải Phòng, hoặc là trốn qua bên Tàu. Ngưng chức chủ tịch Ủy ban Nhân Dân Hải Phòng Nguyễn Trung Thoại và yêu cầu không được đi đâu hết. Đình chỉ và chuyển tất cả hồ sơ cuộc điều tra lên một cơ quan độc lập, tức là chỉ định một Ủy viên công tố độc lập cấp trung ương hay đâu đó.

Mặc Lâm: Ông Thẩm phán nhận xét gì trước những chứng cứ mà cơ quan điều tra giao lại cho Viện Kiểm sát để cáo buộc các nghi can trong vụ án này?

Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: Anh Mặc Lâm và quý vị nào đọc rõ trong chính cái bản cáo trạng chứa đầy những cái điểm mà mình nên đặt câu hỏi: Ủy ban giám định y khoa về các cái gọi là thương tích của những người trong tổ công tác số 3, cái vụ đó xảy ra vào ngày 5 tháng 1 năm 2012 nhưng giám định y khoa lại làm vào tháng 10 năm 2012 thử hỏi trong thời gian đó chứng cớ nó chạy đi đâu? Thành thử câu hỏi của anh Mặc Lâm tôi xin trả lời toàn bộ thủ tục điều tra đó trái với những nguyên tắc căn bản của luật lệ thủ tục điều tra vì vậy nó không có một giá trị gì hết.

Mặc Lâm: Về bản cáo trạng của Viện Kiểm sát Nhân dân thành phố Hải Phòng ông Thẩm Phán đánh giá ra sao, có phù hợp với tiêu chuẩn của một cáo trạng do pháp luật quy định hay không?

Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: Trong bản cáo trạng này có  chia ra hai nhóm bị can, một nhóm là ông Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý và mấy người đàn ông nữa khởi tố về vi phạm điều 93, khoản (d) tội giết người. Thứ hai là hai người phụ nữ còn lại bị khởi tố về tội chống người thi hành công vụ.

Tôi nhìn bản cáo trạng và giở ra điều luật 93 (d) thì điều luật đó nói như thế này: Tội giết người: người nào giết người thuộc một trong các trường họp sau đây bị phạt tù từ 12 năm đến 20 năm, chung thân hoặc tử hình. Giết người đang thi hành công vụ hoặc vì lý do công vụ của nạn nhân. Tôi đọc suốt bản cáo trạng thì tôi thấy không có nạn nhân nào bị giết hết. Bản cáo trạng 13 trang có đề cập đến những người bị thương tích và họ liệt kê trong nhóm tổ công tác số 3, kể cả một bí thư huyện Tiên Lãng. Cái điểm quan trọng trong bản cáo trạng họ nói như thế này: những người đó bị thương nhưng đã được cứu cấp kịp thời có nghĩa là mấy người đó không chết. Khi nói về tội giết người thì phải có xác chết chứ? Ở đây không có người nào chết hết.

Về phía chính quyền, cơ quan theo chỗ tôi đọc thì có khoảng 100 người thuộc 25 tổ chức, không có người nào chết. Phía bên gia đình ông Đoàn Văn Vươn cũng không có ai chết. Thế thì nguyên tắc quy định của luật thì khi truy tố thì nó phải có yếu tố cấu thành tội phạm.

Mặc Lâm: Ông Thẩm phán có đề nghị gì cho các luật sư bên bị cáo trong trường hợp này?

Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: Tôi đề nghị mấy ông luật sư có thể nói rằng, thưa quý tòa bên chính phủ không thể chứng minh được, hoàn tất được trách nhiệm dẫn chứng của mình vì lý do họ đã buộc tội thân chủ của chúng tôi tội giết người nhưng không có người nào chết hết, thành thử không thể dẫn chứng được. Vụ án không thể tiếp diễn tức là không cần mở phiên tòa nữa. Nếu Tòa án Nhân dân thành phố Hải Phòng còn biết đọc luật lệ hiện tại, tôi không nêu Hiến pháp hay một tổ chức nhân quyền nào, tôi chỉ dựa trên luật của chính thể cộng sản này, nếu họ tôn trọng luật của chính họ lập ra thì phải đình chỉ ngay phiên tòa. Viện Kiểm sát phải đình chỉ ngay, không phải tạm thời mà phải đình chỉ luôn.

Qui kết tội gì cho gia đình ông Vươn?

Mặc Lâm: Theo sự đánh giá của Thẩm phán như vậy thì bản cáo trạng này không thể sử dụng để kết tội gia đình Đoàn Văn Vươn, xin ông cho biết bước kế tiếp thì Tòa án Nhân dân Hải Phòng sẽ giải quyết như thế nào?

Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: Danh từ mà giới luật chúng tôi trước năm 1975 gọi cái bản cáo trạng đã bị “hà trì” từ căn bản. Trong Bộ luật Tố tụng Hình sự có nói như thế này: sau khi đã nói về trách nhiệm dẫn chứng của cơ quan khởi tố, nói cách khác tức là trong trường hợp này ông Đoàn Văn Vươn và gia đình ông ấy không có trách nhiệm chứng minh họ vô tội. Trong Bộ luật tố tụng của Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam nếu như không có sự việc phạm tội, quyết định không khởi tố vụ án hình sự khi có một trong những căn cứ quy định tại điều 89 nghĩa là không có sự việc phạm tội, hành vi không cấu thành tội phạm thì cơ quan có quyền khởi tố ra quyết định không khởi tố vụ án hình sự.

Đây là điều quan trọng: nếu đã khởi tố thì phải hủy bỏ quyết định. Nó nói là “phải” nếu theo tiếng Anh là “shall” là “must” và thông báo cho cơ quan, tổ chức, cá nhân đã tố giác hoạc báo tin về tội phạm biết rõ lý do.

Điều 91 nếu cơ quan khởi tố nhận thấy quyết định của mình không có căn cứ thì Viện Kiểm sát ra quyết đinh hủy bỏ quyết định khởi tố đó. Hủy bỏ điều đó thì chuyện gì xảy ra? Trong trường họp này do họ đã đưa bản cáo trạng nên sẽ có mấy điều xảy ra theo quy định. Điều 55 người Thẩm phán xử án, trường hợp ở đây là Tòa án Nhân dân thành phố Hải Phòng, phải áp dụng điều 155, Thẩm phán ra quyết định tạm đình chỉ vụ án khi có căn cứ quy định tại điều 89 hoặc ra quyết định đình chỉ vụ án khi một trong những yếu tố quy định trong điều 89 của bộ luật này. Tôi nghĩ là không có yếu tố tội phạm.

Nguyên tắc là khi mình khởi tố thì Biện lý cuộc hay Viện Kiểm sát Nhân dân là cơ quan đứng truy tố có trách nhiệm dẫn chứng. Dẫn chứng trong một vụ giết người thì phải có ông Nguyễn Văn A hay ông Nguyễn Văn B gì đó bị chết. Bản cáo trạng là căn bản của văn kiện khởi tố, rõ ràng nói rằng khởi tố theo điều khoản 93 (d) có nghĩa là giết người thi hành công vụ, nhưng không có người nào chết hết thì sao gọi là giết người? Chính bản cáo trạng họ kể tên gần 10 người ra trong đó tổ công tác 3 có mấy người bị thương và đã được đưa đi cứu kịp thời.

Mặc Lâm: Ông Thẩm phán có cho rằng Tòa án không kết tội giết người với gia đình ông Vươn được vì không có ai bị giết nhưng Tòa có thể kết một bản án khác chẳng hạn như sử dụng vũ khí, chất nổ bất hợp pháp hay không?

Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: Tôi đọc đâu đó có một ông luật sư Việt Nam ổng nói nếu muốn khởi tố, truy tố thì có thể truy tố ông này về tội phòng vệ chính đáng quá mức. Nhưng không thể nói vì tôi truy tố cái này không được nếu không giết người thì mưu sát...không thể được, vì như vậy là vi phạm nguyên tắc Double Jeopardy (nguy cơ bị kết án hai lần) không phải một tội phạm mà ông cứ bác người ta ra, truy tố hết tội này rồi qua tội khác. Không phải truy tố tội ăn cắp không được quay qua truy tố tội dụ dỗ gái vị thành niên, phải trả tự do tức khắc.

Mặc Lâm: Xin được hỏi Thẩm phán một câu cuối, nhìn một cách tổng quan ông thấy vụ án này nói lên điều gì? Sự yếu kém của tư pháp, việc bao che của cán bộ địa phương hay điều gì khác thưa ông?

Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: Tôi đọc bản cáo trạng mà giật mình. Không biết làm sao người ta huy động cả trăm người, chiếm cái cơ sở làm việc mà chính chính phủ đã giao cho gia đình ông Đoàn Văn Vươn khai thác từ năm 1993, bao nhiêu mồ hôi nước mắt đã đổ ra. Ổng đâu có làm điều gì trái luật đâu? Trong bản cáo trạng rất tức cười, họ nêu ông Vươn xây 5 cái hàng rào! Ổng muốn xây một chục hàng rào thì ổng có quyền xây chớ đâu có cái luật nào cấm người ta xây hàng rào? Rồi nói là ổng gài cái này gài cái kia! Trời đất! Mình gài chống người ăn trộm, khi ăn trộm vô thì người ăn trộm phạm tội chứ đâu phải mình phạm tội!

Chính quyền đóng vai trò ăn cướp lại đi khởi tố nạn nhân, cái người đã đóng góp cho quốc gia. Tôi thấy trong những người tham gia cưỡng chế có nhân vật là bí thư của Đảng Cộng sản. Từ đó mình nhìn vấn đề rộng lớn hơn là tất cả nằm ở chỗ khi Đảng nhảy vô qua Điều 4 Hiến pháp cho là mình lãnh đạo tiên phong, bao trùm mọi hoạt động của Đảng. Từ vụ này tôi thấy người Bí thư phải bị truy tố vì đã xâm phạm tài sản của dân dựa theo bộ luật hình sự. Và vì ông ấy là bí thư thành thử phải có cuộc điều tra Tổng bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chính trị bộ phải xem họ có vi phạm các tội vi phạm quyền tự do dân chủ của công dân chiếu theo chương 13 của Bộ hình luật họ có xâm phạm tội xâm phạm quyền sở hữu của dân chiếu theo chương 14.

Sự có mặt của ông Bí thư tại Tiên Lãng đặt ra câu hỏi về vai trò của Đảng Cộng sản trong đó như thế nào. Phải điều tra luôn cả bí thư Hải Phòng, Tổng bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam và toàn chính trị bộ để xem chính sách đất đai của họ đối với đất nước như thế nào.

Mặc Lâm: Xin cám ơn ông.

Vì sao truy tố Đoàn Văn Vươn tội giết người?

           TIN NÓNG từ phiên tòa tại Hải Phòng: 10h – CTV cho biết cách đây ít phút, công an đã bắt đi một số người từ Hà Nội xuống dự phiên tòa và đưa lên xe, trong số người bị bắt có blogger Bùi Hằng, Chí Đức.
            10h15′ – Công an bắt những người thân, họ hàng gia đình Đoàn Văn Vươn tập trung ngoài khu vực tòa án, đưa đi đâu không rõ.

Nguyễn Quang A *
20111105-c491e1bbabng-bie1babfn-ngc6b0e1bb9di-dc3a2n-thc3a0nh-chue1bb99t-be1baa1ch            Dự kiến từ ngày 2-4 đến 5-4-2013 sẽ xử vụ Đoàn Văn Vươn. Ông và 3 người khác bị truy tố về tội giết người theo điều 93 Bộ luật Hình sự.
           Về tội danh “giết người” này báo chí đã bàn luận sôi nổi ngay từ khi xảy ra vụ cưỡng chế thu hồi đất ngày 5-1-2012 đến nay (chính xác hơn từ khi khởi tố vụ án ngày 10-1-2012).
            Theo Tuổi trẻ ngày 30-12-2012, ông Đinh Văn Quế nguyên chánh tòa hình sự Tòa án nhân dân tối cao cho rằng “khó xử ông Vươn tội giết người” bởi vì anh em ông Vươn chỉ bàn bạc lên kế hoạch chống cưỡng chế thu hồi đất chứ không phải để giết ai đó, như thế nhiều nhất “họ chỉ phạm tội với hình thức lỗi cố ý gián tiếp”, và trong trường hợp đó nhiều nhất họ chỉ bị truy tố về tội “gây thương tích” chứ không phải tội “giết người”. Đấy là ý kiến của một chuyên gia hàng đầu về án hình sự.
            Không những thế, mìn tự chế bằng bình gas của anh em ông Vươn được đặt quanh nhà không thuộc diện tích bị cưỡng chế và lực lượng cưỡng chế đã phá rào để vào mà không thông báo, không xin phép là hành vi vi phạm chỗ ở của công dân. Như thế hành động của anh em ông Vươn có thể được coi là sự tự vệ chống lại những kẻ xâm lấn, chứ không phải chống lại những người thi hành công vụ.
            Thế nhưng cơ quan Cảnh sát điều tra Hải Phòng đã khởi tố vụ án giết người và chống người thi hành công vụ.
            Ngày 10-2-2012 Thủ tướng Chính phủ đã kết luận: việc thu hồi đất và cưỡng chế thu hồi đất của ông Vươn là sai; huyện Tiên Lãng huy động lực lượng quân đội tham gia cưỡng chế là không đúng; “để xảy ra việc này là rất đáng tiếc”. Thế nhưng Thủ tướng cũng yêu cầu lãnh đạo Hải Phòng phải “khẩn trương đưa vụ án “giết người và chống người thi hành công vụ” ra xét xử công khai, bảo đảm tính nghiêm minh của pháp luật”. Cái phần “khẩn trương” này của kết luận của Thủ tướng được ít người chú ý đến. Và đấy có lẽ là lý do vì sao tội danh “giết người” vẫn được duy trì.
 Toàn cảnh phiên xử. Ảnh: TTXVN.            
          Công an, CA, lại CA. Nhìn ảnh đã biết kết quả.
            Việc chỉ đạo, yêu cầu của nhiều lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam, của lãnh đạo các cơ quan hành pháp hoặc lập pháp đối với việc khởi tố, xét xử các vụ án là một chuyện được coi là “bình thường” ở Việt Nam. Đấy là một tập quán hết sức “không bình thường” trong một nhà nước pháp quyền mà chúng ta phấn đấu xây dựng.
            Sự không độc lập của hệ thống tư pháp gây ra nhiều hậu quả tai họa. Nó phá hủy lòng tin vào hệ thống pháp luật. Nó mở đường cho sự lạm dụng quyền lực và tham nhũng. Nó là một “lỗi hệ thống” trầm trọng, cản trở sự phát triển của đất nước và vì thế cần sửa gấp.
            Trong thảo luận góp góp ý cho việc sửa đổi hiến pháp cần phải làm rõ tính độc lập của ngành tư pháp để tránh những việc “rất đáng tiếc” như vụ thu hồi đất và cưỡng chế thu hồi đất ngày 5-1-2012 ở Tiên Lãng và rất rất nhiều vụ khác. Những người kiên trì chống sự độc lập của ngành tư pháp, rốt cuộc là những người gây bất ổn xã hội và cản trở sự phát triển của đất nước và như thế phải bị lên án.

N.Q.A.
* Bài viết cho một tờ báo của nhà nước mấy ngày trước, nhưng không được sử dụng và tác giả được trả lời là “lệnh của trên không cho viết về vụ Đoàn văn Vươn cho đến khi xử án xong”.

Chia động từ "nói dối"

Ngày nói dối thử cùng LPK chia động từ này (trước đăng rồi, nay đăng lại):

Chia verbe (động từ) nói dối

Thơ Lê phú Khải
Posted on Thứ ba, ngày 03 tháng bảy năm 2012

Tôi nói dối
Anh nói dôí
Nó nói dôi

Chúng tôi nói dối
Các anh nói dối
Chúng nó nói dối
Một dân tộc 4.000 năm chân thật
Bỗng trở thành nói dối nhất hành tinh
Vua Hùng ơi sao khốn nạn nước mình?
Chỉ có ít người nói thật
Nếu dối trá đã trở thành quốc sách

Sao quốc kỳ không in hình chú Cuội?
Quốc ca không hát điệu Lý Thông?
Sao lại giỗ bố thằng hàng xóm (Max Lê nin)
Không giỗ cha mình Lê Lợi - Quang Trung....
Sẽ có ngày sự thật sẽ nổ tung
Đưa ta về nơi ta hằng mơ ước
Nước Việt Nam chân thật của vua Hùng
Có mái đình cong cong
Có câu ca dao chồng cầy vợ cấy !!...
Không có" đỉnh cao" " định hướng" siêu lừa!
Thằng Cuội vẫn ngồi ở gốc cây đa.....

L.P.K.
Sài gòn 7/2012

1 thg 4, 2013

Nhân ngày nói dối

Hãy nói dối tốt hơn nữa!
Diễn văn của bọ Lập chào mừng Ngày nói dối toàn thế giới.

ca thang 4 con              Thưa các đồng chí và các bạn!
            Hôm nay, trong không khí phấn khởi tự hào chào mừng ngày nói dối toàn thế giới, tôi xin gửi tới các đồng chí và các bạn lời chúc mừng nồng nhiệt nhất, thân thương nhất.
            Thưa các đồng chí và các bạn.
           Trải qua một chặng đường đấu tranh gian khổ với bè lũ nói thật chúng ta đã thu được nhiều thắng lợi  to lớn. Nhờ có nói dối mà vợ không làm gì được chồng, cấp trên không làm gì được cấp dưới, phụ huynh không làm gì được cô thầy, bố mẹ không làm gì đựơc con cái.
            Nhờ có nói dối chúng ta có được hàng ngàn dự án bánh vẽ, giải thưởng ma, tiến sĩ giấy, công trình dổm. Nhờ có nói dối mà nhân dân tin tưởng, bạn  bè quốc tế nể trọng, cho vay ngày càng nhiều đòi nợ ngày càng khó. Thử hỏi cứ nói thật làm thật thì chúng ta có bao nhiêu thắng lợi rực rỡ, bao nhiêu thành công lớn lao, bao nhiêu công trình vì đại. Và lấy đâu ra sự đồng thuận hả các đồng chí, lấy đâu ra?
            Có người nói muốn giàu có vững mạnh cần phải nói thật, sai, nếu nói thật thì làm sao có ổn định, không ổn định làm sao nói đến giàu có vững mạnh? Nói dối là để chứng minh chính sự thật là dối trá, là ác ý, là vô cùng nham hiểm. Chúng ta phải kiên quyết bài trừ sự thật bởi vì chỉ có sự thật mới cản trở con đường tiến lên thế giới đồ đồng. ( Không phải thế giới đại đồng, các đồng chí phiên dịch sai, đại đồng là cái đinh gì, nó chính là thế giới đồ đồng).
            Gần đây có nhà thơ nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo hô hào cần có một ngày nói thật, sai. Đồng chí Tạo không nắm được thông tin, không hiểu được tình hình đất nước nên đã phát ngôn bừa bãi.
            Nếu đồng chí Tạo không nói dối làm sao quần chúng say mê  nhạc đồng chí được. Đồng chí Tạo viết: quá nửa đời phiêu bạt, ta lại về úp mặt vào sông quê, sai, đồng chí Tạo lười tắm, úp mặt vào sông quê bao giờ. Nhưng nói dối thế mới hay, mới sáng tạo. Nếu đồng chí Tạo nói đồng chí úp mặt vào cái ấy  thì có hay nữa không, quần chúng còn say mê đồng chí nữa không.
            Cho nên không nên nghe bè lũ nói thật lung lạc mà đề xuất linh tinh. Một phút nói thật cũng không, nói thật thì lợi hay hại… lợi hay hại hả các đồng chí.
            Vì thế, tôi đánh giá rất cao lực lượng đánh máy nước nhà. Các đồng chí đã chịu thương chịu khó, đồng cam cộng khó, trên dưới một lòng, đứng mũi chịu sào đưa nói dối nước nhà đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Từ nay cậu đánh máy là biểu tượng hào hùng  đầy sức sáng taọ của nói dối nước nhà, đưa nói dối nước nhà lên một tầm cao mới.
            Thưa các đồng chí và các bạn
            Chúng ta không thể tồn tại nếu chúng ta không được nói dối, không biết nói dối. Nhân ngày lễ trọng đại này, tôi kêu gọi các đồng chí hãy phát huy tinh thần tiến công, chủ động sáng tạo, đánh bại mọi âm mưu thâm độc của bè lũ nói thật, đánh bại từng bước, đánh đổ từng bộ phận, tiến lên dành thắng lợi hoàn toàn.
            Láu hơn nữa, trơ hơn nữa, lì lợm hơn nữa đó là khẩu hiệu nói dối của chúng ta.
            Chúc các đồng chí sức khoẻ và an tâm sống chung với lũ.
 …………………………………
P/s: Bài này Bọ Lập viết từ 2009, hằng năm cứ đến ngày cá tháng Tư các trang mạng lại đăng bài này, Bọ Lập cũng đăng.
    Tiêu đề do honngv đặt.

MỘT TẤM GƯƠNG SỐNG MẪU MỰC

Người dân VN bây giờ đang mơ ước có một vị lãnh đạo cao nhất thực sự có đức tính thanh liêm để nêu tấm gương cho toàn dân học tập và theo đó nạn tham nhũng và các tệ nạn xã hội khác sẽ bị  hạn chế  và giảm dần. đọc bài dưới đây ta thấy được những đức tính quý báu của tân Đức Giáo hoàng sẽ thay cho cả ngàn vạn lời hoa mỹ, cả ngàn vạn lời hoa mỹ cũng chẳng có sức thuyết phục dân chúng bằng một vài hành vi gương mẫu thanh liêm.

Giáo hoàng từ chối dinh thự sang trọng

 Cập nhật: 05:23 GMT - thứ tư, 27 tháng 3, 2013


Căn hộ ở Santa Marta mà giáo hoàng đang cư trú
Giáo hoàng Francis đang và sẽ ở trong căn hộ hai phòng ngủ ở Santa Marta Domus.
Giáo hoàng Francis đã quyết định không đến ở một căn hộ sang trọng dành cho các giáo hoàng ở tầng trên cùng của Điện Tông đồ mà chọn ở trong một căn nhà đơn sơ có hai phòng.
Người phát ngôn của giáo hoàng cho biết Ngài đang ‘thử cách sống bình dị’ bằng cách sống cùng với các linh mục khác chung một tòa nhà.
Francis là giáo hoàng đầu tiên đã phá vỡ truyền thống đã có hơn một thế kỷ qua ở Vatican.

Tăng thêm danh tiếng

Quyết định này của Giáo hoàng Francis càng làm tăng thêm danh tiếng khổ hạnh cho Ngài. Khi còn làm tổng giám mục Buenos Aires, Ngài cũng từ chối đến ở trong dinh thự riêng dành cho tổng giám mục.
Kể từ triều đại của Giáo hoàng Pius X vào đầu thế kỷ 20, các vị giáo hoàng đều ở trong căn hộ trên tầng áp mái của Điện Tông đồ với hơn cả chục phòng cùng với khu ở của phụ tá, sân hiên với tầm nhìn ra quang cảnh thành phố Rome.
Nhưng kể từ khi lên làm giáo hoàng, Francis đã sống ở một căn hộ đơn sơ có hai phòng ở Domus Santa Marta, một khu nhà ở theo kiểu khách sạn kế bên Vương cung thánh đường Thánh Peter và được xây dưới triều đại của Giáo hoàng John Paul II.
Ngài dự định sẽ tiếp tục sống ở đây trong thời gian trước mắt, theo lời người phát ngôn Vatican Federico Lombardi.
“Sáng nay Ngài đã thông báo cho các hồng y rằng Ngài sẽ tiếp tục ở cùng với họ trong một thời gian nữa,” cha Lombardi nói.
Lombardi cũng nói rằng ông không thể khẳng định liệu giáo hoàng sẽ sống ở đấy lâu dài hay không.
Giáo hoàng Francis sẽ tiếp tục sử dụng thư viện giáo hoàng trên tầng hai Điện Tông đồ để tiếp quốc khách và vào mỗi Chủ nhật Ngài sẽ vẫn xuất hiện trên ban công mà các vị giáo hoàng đời trước đã dùng làm nơi thuyết giảng cho các tín đồ trên quảng trường Thánh Peter.
Khoảng 105 phòng trong tòa nhà Domus Santa Marta hiện là chỗ ở của các chấp sự của Tòa thánh Vatican. Trong kỳ mật nghị vừa qua, họ đã phải nhường phòng cho các hồng y đến từ khắp nơi trên thế giới.
Giáo hoàng cũng sẽ dùng bữa trong phòng ăn chung cùng với các cư dân khác trong tòa nhà cũng như các vị giáo sỹ đến Vatican công cán.
Chỗ ở giản dị của Giáo hoàng Francis tương phản với dinh thự rộng lớn hơn nhiều bên trong Vatican vốn hiện đang được sửa chữa để làm chỗ ở mới cho cựu Giáo hoàng Benedict XVI và phụ tá của ông, phóng viên BBC David Willey ở Rome cho biết.

Đọc thêm bài sau:

Việt Nam và chuyện 'Người chăn kiến'

Cập nhật: 15:39 GMT - chủ nhật, 31 tháng 3, 2013
Chuyện Người chăn kiến vẽ lên nhiều góc cạnh của xã hội VN
Nếu phải chọn một truyện thật ngắn mà lại khái quát thật sinh động một số góc của Việt Nam ngày nay, Người chăn kiến của nhà văn đoạt giải quốc tế Bùi Ngọc Tấn là ứng viên sáng giá.
Bản thân nhà văn nói ông viết chuyện siêu ngắn này chỉ trong có một ngày để gửi đi dự thi Bấm hồi năm 1993 với hy vọng sẽ đoạt giải.
Nhưng rồi chuyện không những không được giải mà còn không xuất hiện trong mục đăng những tác phẩm dự thi.
Có thể câu chuyện gói gọn trong chưa đầy 1000 chữ đã vẽ lên bức tranh quá giống với nhiều nơi trong xã hội Việt Nam hiện đại.

'Người chăn kiến'

Người chăn kiến kể câu chuyện một giám đốc đã có tuổi bị tù oan và ở cùng phòng với một buồng trưởng khét tiếng.
Ngay khi mới nhập trại, ông được vị 'đại ca' giao nhiệm vụ làm nữ thần Tự do, tức phải khỏa thân đứng trên bậc thang giáp với sân thượng của phòng giam, tay cầm một trong các món đồ tiếp tế của phạm nhân.
Ít lâu sau ông được giao nhiệm vụ chăn kiến mà mục đích cuối cùng là giữ kiến không ra khỏi các vòng tròn mà buồng trưởng đã vẽ.
"Thỉnh thoảng ông còn đặt cả ghế lên bàn làm việc. Và khoả thân trên ghế. Ðứng thẳng. Mắt hướng về phía xa. Tay giơ cao. Như kiểu thần Tự Do."
Trích chuyện ngắn Người chăn kiến
Có hôm ông bắt được một con kiến không phải nhóm của buồng trưởng giao và xin được chăn liền bị phạt bằng cách 'làm chim':
"Ông phải rơi từ sát mái nhà xuống. B trưởng không bằng lòng với cách rơi giả vờ, rơi có chuẩn bị, rơi chân xuống trước ấy.
"Phải rơi như thật. Như bị bắn rụng thật."
Thật may mắn, vị giám đốc vẫn lành lặn và được ra tù sau bốn tháng vì người ta phát hiện ra ông bị oan.
Ông lại được giao làm giám đốc của một xí nghiệp nhưng vẫn không thể quên được thói quen chăn kiến và "thỉnh thoảng ông còn đặt cả ghế lên bàn làm việc. Và khoả thân trên ghế. Ðứng thẳng. Mắt hướng về phía xa. Tay giơ cao. Như kiểu thần Tự Do."

Luật rừng

Chuyện chỉ có vậy nhưng người ta có thể dùng nó như tấm gương để xã hội hiện tại soi vào.
Trước tiên là một xã hội có rất nhiều luật nhưng tại nhiều nơi luật rừng lại lên ngôi.
Cảnh cưỡng chế khu đầm nhà ông Đoàn Văn Vương hồi đầu năm 2012
Người đứng đầu công an Hải Phòng coi vụ trấn áp gia đình ông Vươn là 'trận đánh đẹp'
Trong vụ anh em nhà ông Đoàn Văn Vươn, vốn chuẩn bị được đưa ra xét xử trong tuần tới, các quan chức của cả một thành phố đã dùng luật tự chế để quản lý xã hội.
Đại tá đứng đầu ngành công an Hải Phòng công khai nói rằng người dân đã phá cái mà ông nhất quyết không gọi là nhà mà chỉ gọi là "chòi" của gia đình ông Vươn trong sự cố mà ông gọi là "một trận đánh đẹp" hồi đầu năm 2012.
Thay vì bị xử lý vì những phát ngôn và cách sử dụng lực lượng công an một cách bừa bãi, Đại tá Đỗ Hữu Ca tiếp tục tại vị để chỉ huy việc điều tra và khởi tố vụ án anh em ông Vươn "giết người".
Tới năm 2013, chỉ riêng trong tháng Ba đã có tới Bấm sáu vụ công an bị tố hành hung người dân trong đó có một vụ dẫn tới trọng thương và một vụ chết người.
Trong những vụ này, mọi điều luật của xã hội văn minh đã nhường chỗ cho luật của kẻ mạnh từ thời Trung Cổ cộng thêm vỏ bọc "thi hành công vụ" của thời hiện đại.
Những người dám đứng lên thách thức luật rừng chỉ là thiểu số.

Oan sai

Nét thứ hai của câu chuyện là những oan khiên trong xã hội giống như của vị giám đốc nọ. "Nhiều luật sư thừa nhận rằng những tranh luận tại tòa nếu có xảy ra cũng không ảnh hưởng nhiều tới kết luận của các vị thẩm phán."
Số người phải đi chặng đường hàng chục hay hàng trăm cây số ra Hà Nội để đòi công lý ngày một nhiều và rất nhiều trong số họ lại trở về với chính những đòi hỏi hợp pháp mà họ mang theo.
Ở một số nước, báo chí và người dân bị cấm có những bàn thảo vốn có thể khiến các vị trong bồi thẩm đoàn có phán quyết thiên lệch.
Trong khi đó người dân Việt Nam và báo chí gần như có thể bàn về mọi khía cạnh của bất kỳ vụ án nào.
Thứ nhất, chuyện bị kết án oan hoặc không công bằng không phải là điều lạ lẫm trong xã hội.
Thứ hai, tòa án cũng chỉ là cánh tay nối dài của nền chính trị và những phán quyết có lợi cho những người cầm quyền hoặc những người thân cận với họ không phải là điều hãn hữu.
Nhiều luật sư thừa nhận rằng những tranh luận tại tòa nếu có xảy ra cũng không ảnh hưởng nhiều tới kết luận của các vị thẩm phán.

Thói quen

Nét thứ ba, mà có lẽ là nét quan trọng nhất, người ta có thể liên hệ từ Người chăn kiến tới xã hội ngày nay là những cách làm việc độc đoán theo thói quen.
Những quan chức của ta đã quen với việc hành động theo một chủ thuyết ngoại nhập, vốn chỉ có tuổi đời ngắn ngủi so với lịch sử hàng ngàn năm của Việt Nam và cũng đã thay đổi nhiều ở chính cái nôi nó sinh ra.
Gia đình nhà ông Đoàn Văn Vươn
Quyền lợi của người nông dân, vốn chiếm đa số trong xã hội, không được đại diện đúng mức
Họ quen với việc cầm quyền không bị thách thức, phát ngôn không bị kiểm chứng và trong nhiều trường hợp "chăn" dân như "chăn kiến".
Đảng đã khiến người dân "mộng du" vào một xã hội mà quyền lợi của đại đa số không có người đại diện.
Đó chính là những người nông dân như anh em nhà Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng hay trong các vụ việc sau đó ở Dương Nội, Văn Giang, Dương nội, Bạc liêu, Vụ Bản,v.v...
Các hội đoàn như Mặt trận Tổ quốc, Quốc hội, Hội Nông dân, Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh niên đều vắng bóng khi quyền lợi của người dân bị xâm phạm.
Đảng đáng ra là đảng của giai cấp công nông, nhưng thực tế con cưng của đảng trong nhiều năm qua là các đại gia của các đại công ty và quyền lực của Đảng cũng lại chỉ thuộc một nhóm nhỏ mà đối với không ít người trong số họ quyền lợi của giai cấp công nông chỉ có ý nghĩa tượng trưng.
Người chăn kiến còn làm người ta suy nghĩ về những gì mà các chính trị gia nói và những việc họ làm sau những cánh cửa đóng kín.
Bùi Ngọc Tấn cũng khiến độc giả liên tưởng tới điều có thể được coi là sự tự cầm tù về hành vi và tư tưởng của những người mà trên thực tế hoàn toàn không bị giam cầm sau bốn bức tường.

Triều Tiên sẽ trả giá đắt nếu đấu với 'quái vật tàng hình' Mỹ?

31.03.2013 | 10:02

            Bình Nhưỡng có một số hệ thống trinh sát trong lực lượng radar cảnh giới để đối phó với con quái vật tàng hình B-2 Spirit nhưng hiệu quả thực sự của nó vẫn là bí ẩn.
            B-2 Spirit là loại máy bay ném bom chiến lược tàng hình duy nhất trên thế giới hiện nay và cũng là chiếc máy bay chiến đấu đắt nhất hành tinh với chi phí hơn 2 tỷ USD/chiếc. B-2 được trang bị những công nghệ điện tử hàng không tối tân nhất thế giới hiện nay.
            Với nhiệm vụ bí mật đột phá mạng lưới phòng không đối phương để tấn công các cơ sở, căn cứ mang tầm chiến lược, B-2 được thiết kế với khả năng tàng hình tối ưu trước các biện pháp trinh sát bằng điện tử của đối phương. Ngoài hình dáng khí động học đặc biệt để làm giảm tối đa mặt cắt radar, máy bay còn được sơn một lớp đặc biệt có khả năng hấp thụ sóng radar cùng biện pháp che chắn hồng ngoại, quang học tối tân.
 
 Nếu không thể phát hiện sớm "quái vật tàng hình" B-2 thì Triều Tiên có thể phải trả giá đắt bởi khả năng tấn công phủ đầu chớp nhoáng của nó.
            B-2 có kích thước khá đồ sộ, dài 21 mét, sải cánh 52,4 mét, cao 5,18 mét, trọng lượng rỗng tới 71,7 tấn, tuy nhiên, trên màn hình radar diện tích phản hồi radarRCS của “con quái vật” này chỉ 0,1 m2. Máy bay này có khả năng mang những vũ khí tinh vi nhất của Mỹ hiện nay với tải trọng lên đến 23 tấn.
            “Quái vật tàng hình” B-2 đã được sử dụng rộng rãi trong chiến tranh Kosovo năm 1999, chiến tranh Iraq năm 2003, chiến tranh Libya năm 2011 và đã cho thấy giá trị của mình, không loại trừ khả năng loại máy bay ném bom chiến lược này sẽ được sử dụng tại Triều Tiên.
            Khả năng của B-2 Spirit có lẽ không cần phải bàn cãi, vấn đề đang được quan tâm bây giờ là Bình Nhưỡng có trong tay những công cụ nào có thể “vạch mặt” quái vật tàng hình này.  Để chống lại một cuộc tấn công từ “quái vật tàng hình” này thì việc phát hiện ra nó từ xa là chìa khóa để ngăn chặn khả năng tấn công của nó.
            Để ngăn chặn B-2 Spirit thì lực lượng radar cảnh giới của Triều Tiên chính là thành phần chủ chốt trong việc bắt bài con quái vật này. Nếu radar cảnh giới không thể phát hiện mục tiêu từ xa thì cho dù hệ thống phòng không mạnh đến đâu cũng trở nên vô nghĩa.
            Theo nguồn tin tình báo Mỹ, phần lớn các radar cảnh giới trong biên chế lực lượng phòng không Triều Tiên đều có nguồn gốc từ Liên Xô cùng một số hệ thống chuyển giao từ Trung Quốc.
 
Hệ thống trinh sát thụ động KRTP- 81/81M Ramona được xem là cứu tinh của lực lượng radar cảnh giới Triều Tiên trong việc phát hiện sớm B-2. Tuy nhiên, khả năng của hệ thống này thực sự là một ẩn số.
            Các radar cảnh giới gồm có: P-12/18, P-14, P-15, P-35/37, radar đo độ cao PRV-11, radar di động 3 tham số 36D6, radar di động 3 tham số JY-8 của Trung Quốc. Các loại radar này có phạm vi cảnh giới từ 250-500 km. Tuy nhiên, đây đều là các loại radar chủ động (tức chủ động phát sóng điện từ sau đó thu nhận tín hiệu phản xạ trở lại).
            Những loại radar chủ động rất khó để phát hiện được các loại máy bay tàng hình như B-2 Spirit bởi phần lớn sóng điện từ phát đi đã bị tán xạ do thiết kế khí động học hoặc bị hấp thu bởi loại sơn thấp thu sóng điện từ. Nói cách khác những radarchủ động gần như “bị mù” trước máy bay tàng hình.
            Máy bay tàng hình chỉ có thể bị phát giác khi nó đối diện với một hệ thống radarthụ động (tức không phát đi sóng điện từ mà thu nhận tín hiệu điện từ phát ra từ mục tiêu). Các máy bay có hay không có khả năng tàng hình khi di chuyển trong không khí đều gây ra sự nhiễu loạn không khí, bức xạ điện từ từ các thiết bị điện tử, đây chính là điểm yếu khiến nó phải lộ diện trước các hệ thống trinh sát thụ động.
            Theo một số nguồn tin không chính thức, Triều Tiên đang có trong tay khoảng 5-8 hệ thống trinh sát thụ động KRTP-81/81M Ramona. Hệ thống trinh sát thụ độngnày chính là công cụ hiệu quả nhất để Triều Tiên bắt thóp B-2 Spririt.
            Hệ thống trinh sát thụ động này được Liên Xô đưa vào sử dụng những năm 1970 và cho nghỉ hưu vào năm 1990. Ramona có khả năng theo dõi 20 mục tiêu cùng lúc, tuy nhiên, hệ thống này có quá nhiều điểm hạn chế như kích thước quá đồ sộ, trọng lượng tới 160 tấn, do đó rất khó khăn trong triển khai đội hoạt động và ngụy trang.
            Mặc khác, KRTP-81/81M Ramona được phát triển trước khi B-2 ra đời, khi B-2cất cánh thì hệ thống này đã được cho nghỉ hưu, hệ thống này có “bắt thóp” đượcB-2 hay không thực sự là một ẩn số. Trong khi B-2 liên tục được cập nhật các công nghệ mới để nâng cao khả năng chiến đấu trong khi đó khả năng cập nhật công nghệ của hệ thống Ramona trong tay Bình Nhưỡng gần như bị bỏ ngõ.
            Về mặt lý thuyết, hầu hết các loại tên lửa phòng không Triều Tiên đều có khả năng “vít cổ” B-2 hay các loại máy bay chiến đấu khác của Mỹ, vấn đề nằm ở chỗ có bắt được và khóa mục tiêu để bắn hay không? Nhìn vào hệ thống radar cảnh giới của Triều Tiên thì khả năng bắt thóp được B-2 Spririt từ xa là rất thấp.

Theo Infonet -  Theo Nguoiduatin >> 

31 thg 3, 2013

Thư giãn ngày XĂNG TĂNG GIÁ


Thư gửi Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo

       Bỗng nhiên tôi muốn viết cho ông Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo vài tâm sự về một con đường đang bàn cãi mấy hôm nay. Là một cựu sinh viên Ba lan, viết lại chuyện cũ, may ra có giúp được ông chăng.
       Hơn một năm trước, nghe tin ông từ Bắc Ninh về làm Chủ tịch UBND Tp Hà nội nhiều người rất mừng. Một quý vị tên là Đình Hiếu đã viết thư ngỏ trên báo Lao Động. Xin trích nguyên văn một đoạn
        “Khu vực nội thành được xây tối đa chiều cao bao nhiêu mét, tỉ lệ bao nhiêu? Lô đất diện tích tối thiểu là bao nhiêu mới được xây dựng? … Sau đó công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng, trên trang Web của UBND TP để cho tất cả công dân và nhà đầu tư được biết và thực hiện. Khi đó chắc chắn tiêu cực nhũng nhiếu sẽ giảm tối đa.”
       Chính việc thiếu minh bạch trong quy hoạch đã làm lợi cho một số ít người quen chạy dự án, làm hỏng cán bộ công chức, gây thiệt hại cho xã hội. Người dân thủ đô không ai không xót xa trước những con đường với giá đắt nhất thế giới, nhưng Nhà nước thì không thu được gì cả vì trước đó nhiều năm quy hoạch đã được “bán” và những người biết trước quy hoạch đã nhanh chân mua trước những ruộng rau muống, ao hồ với giá rẻ như cho.
       Không hiểu lá thư ngỏ này có được ai để mắt đến không. Và nếu đọc thì những lời tâm huyết ấy có được nhớ đến khi ra quyết định cho những trung tâm thương mại cao 20-30 tầng ngay giữa Thủ đô Hà nội.
       Và đây là một bạn đọc từ Washington DC viết trên báo Tiền phong online đăng mấy hôm trước nhân chuyện đường 19-12: “Tổng thống Hoa Kỳ Thomas Jefferson (thời kỳ 1801-1809) luôn mơ ước Thủ đô Washington DC (Mỹ) là “Paris của người Mỹ”, nhà xây thấp, tiện lợi, phố rộng và sáng sủa. Quốc hội Mỹ đã thông qua qui định từ năm 1889, thủ đô DC không có tòa nhà nào được phép cao vượt nhà Quốc hội (cao 88m). Năm 1910, họ qui định thêm, chiều cao các tòa nhà không vượt quá chiều rộng của phố cộng với 6m. Ví dụ, đường phố trước mặt rộng 28m có thể xây nhà cao tối đa 34m (28+6). Vì thế, những building trong DC cao nhất chỉ khoảng 10-12 tầng. Đó là luật bất di bất dịch trong kiến trúc thủ đô Hoa Kỳ.”
       Qui định đó cách đây 120 năm, khi đó ông thị trưởng thành phố DC chắc chắn không thể có bằng cấp và trình độ như các vị lãnh đạo Hà nội bây giờ.
        Bác sỹ Trần Duy Hưng (là bác sỹ!) từng là chủ tịch TP Hà nội suốt từ 1954 đến 1977. Dù chuyển từ Thứ trưởng Y tế sang quản lý đô thị, bác sỹ Hưng rất thành công trong việc giữ gìn qui hoạch tổng thể thủ đô. Khu nhà lắp ghép bên Giảng Võ hay Thành Công được qui hoạch rất cẩn thận. Không có chuyện cơi nới bừa bãi trong nội thành. Không cao ốc nào được xây hay xây xen. Tầm nhìn của người trí thức từ thời Pháp như bác sỹ Trần Duy Hưng đáng kính nể.
        Chuyện hoài niệm. Người viết bài này từng du học ở Ba lan những năm 1970, thời ông Chủ tịch Hà nội là sinh viên đại học kiến trúc. Không chừng chúng ta từng đá bóng với nhau trên sân Warsaw hay gặp trong một dạ hội sinh viên nào đó.
       Tôi tin ông Thảo đã đến Krakow chứng kiến nơi đây người Ba Lan đã giữ phố cổ như thế nào. Khu trung tâm, lâu đài Wawel bên sông Vituyn, những nhà thờ có từ hàng mấy trăm năm với dãy phổ cổ kính được giữ gần như nguyên vẹn. Xin gửi một tấm ảnh, có thể gợi những hoài niệm đẹp đẽ về một xứ sở mà ông có dịp chiêm ngưỡng dưới con mắt nhà nghề KTS. Không một nhà cao tầng, không bê tông kính hiện đại. Tất cả được giữ nguyên như thuở Krakow được sinh ra cách đây mấy trăm năm.
      Thủ đô Warsaw đã bị tàn phá 90% sau chiến tranh thế giới thứ hai. Người Ba lan phải tìm từng viên gạch để xây dựng lại lâu đài cổ để thế hệ trẻ biết về quá khứ văn hóa quí tộc lâu đời.
     Tòa nhà đồ sộ Ba lan là Cung Văn hóa và Khoa học (Pałac Kultury i Nauki) cao 230m giữa Thủ đô do lãnh tụ Stalin tặng năm 1957. Tôi đã học trong đó 5 năm liền nên biết từng ngõ ngách.
      Tuy nhiên, hỏi bất kỳ người Ba lan nào về nơi đây đều nhận được cái lắc đầu. Họ không muốn nói về tòa nhà “Lomonosov – Moscow” ấy, dù nó cao vút trời xanh, là quà tặng, nhưng không phải là niềm tự hào kiến trúc Ba lan. Họ cố xây thêm vài cao ốc bên cạnh nhưng không thể lấn át được Cung Văn hóa. Sai lầm của người lãnh đạo Warsaw trong quá khứ đã để thế hệ hôm nay hứng chịu. Muốn phá đi không được, để lại thì như một cái gai nhức nhối giữa trung tâm.
      Quay lại chuyện Hà nội. Nếu trích dẫn những góp ý trên truyền thông hay tại các hội họp, định hướng cho Hà nội đẹp hơn trong những năm gần đây, có thể in được vài chục cuốn sách. Phải chăng những lời ấy như gió thoảng bay.
      Kết cục hôm nay, chắc các ông đang rất khó khăn khi quyết định số phận cho chợ 19-12 sau khi 500 tiểu thương đã về chợ tạm Phùng Hưng. Họ đợi ngày quay về tòa nhà 17 tầng hoành tráng. Nếu phải dừng dự án TTTM và tôi là một trong những tiểu thương kia sẽ nổi điên. Đặt số phận của 500 người và gia đình họ trước một sự đã rồi là điều lãnh đạo thành phố không mong muốn.
     Tểu thương và nhà đầu tư cương quyết “một tấc không đi, một ly không rời”. Thư của bà Nguyễn Thị Thịnh, Chi hội trưởng chi hội phụ nữ chợ 19/12, có rất nhiều từ “kiên quyết” và gọi những góp ý trái chiều với bà là “luận điệu”, chứng tỏ độ nóng đã lên đến tột độ.
    Tuy nhiên, biến một địa điểm liên quan đến ngày toàn quốc kháng chiến 19-12 thành cao ốc đang làm cho những người chót đặt bút ký phải mất ngủ. Người yêu Hà nội, tôn trọng lịch sử muốn giữ lại con đường 19-12 hay biến thành công viên.
     Nếu như mọi qui hoạch được minh bạch và “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chắc không đến nỗi như hôm nay. Khổ nỗi dân chỉ biết khi mọi việc đã an bài. Dân chỉ được bàn khi quyết định đã được ký. Dân còn làm và kiểm tra gì nữa.
    Trung tâm thương mại xây lúc nào và ở đâu cũng được. Sự kiện lịch sử chỉ xảy ra một lần và một nơi, không bao giờ nhắc lại. Nếu đánh mất lịch sử nghĩa là vĩnh viễn.
   Thủ đô mừng vì ông Chủ tịch đã biến nhiều mảnh đất thành công viên, chặt ngọn nhiều tòa nhà cao tầng vì vi phạm. Với tầm nhìn của một KTS từng du học Ba lan có nền kiến trúc quý tộc, mong ông tìm được hướng ra hợp lý cho đường phố lịch sử 19-12.
   Lẽ ra, tôi không nên viết thêm về kỷ niệm Krakow xinh đẹp vì biết ông rất bận. Nhưng hôm nay, lẽ chẳng đừng, đành phải cầm bút. Mong ông định hướng cho Hà Nội tránh những sai lầm về kiến trúc đô thị hay tạo ra những “kiệt tác” như người Ba lan không muốn nhắc đến Cung Văn hóa giữa Warsaw. Xin đừng thêm những cái gai giữa lòng Hà nội cổ.
     Chợ 19-12 từng là nghĩa trang của bao người không tên tuổi, không ngày tháng, nơi của những oan hồn không khói hương. Phần đông số họ đã đổ máu, hy sinh để cho chúng ta có cuộc sống hôm nay. Họ cần được biết ơn xứng đáng.
     Nếu hiểu và nghe được thế giới tâm linh, rất có thể những người ngã xuống nơi đây cũng muốn nói “Xin để lại một con đường, một công viên”. Ông Thảo có tin là nhiều người trong chúng tôi đang nghe thấu lời non nước của những linh hồn ấy.
     Thiển nghĩ, sau khi đọc những góp ý của những người yêu Hà nội đắm say, ông Chủ tịch sẽ ra được quyết định đúng đắn và không thỏa hiệp. Chúc ông may mắn.

honngv: Hãy đừng để như đã làm biến mất vườn hoa đào Nhật Tân .... 

Xả chiều chủ nhật


ĐẢNG MUỐN XỬ CÁC VỤ THAM NHŨNG LỚN

Cập nhật: 12:21 GMT - thứ tư, 27 tháng 3, 2013

Ông Nguyễn Phú Trọng (đứng) và ông Nguyễn Bá Thanh tại phiên họp hôm 26/3
Ông Trọng thúc đẩy thành lập chân rết tại các tỉnh cho ông Thanh và đẩy nhanh xử lý các vụ tham nhũng lớn
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa thúc đẩy việc thành lập chân rết của Ban Nội chính ở các địa phương và xử các vụ tham nhũng lớn nội trong năm nay.
Trong cuộc họp thứ hai của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng mà nòng cốt là Ban Nội chính do ông Nguyễn Bá Thanh đứng đầu, ông Trọng nói về các mục tiêu của ban trong những tháng tới:
"Căn cứ chương trình làm việc, yêu cầu thực tế, rà soát lại [và] xây dựng nội dung công việc từ giờ tới cuối năm trên các lĩnh vực như xây dựng luật pháp, thể chế, tuyên truyền.
"Rồi tập trung vào tăng cường đôn đốc xử lý những vụ án còn đang chậm để cố gắng bảo đảm hiệu quả.
"Hay là thành lập các ban nội chính địa phương, Bộ Chính trị quyết rồi, đồng ý cho lập rồi.
"Ở dưới địa phương thì không thành lập ban chỉ đạo nhưng mà có lập ban nội chính để giúp việc, thì phải khẩn trương lập ban nội chính đi."

Tham nhũng 'nghiêm trọng'

"[H]iện nay có bao nhiêu vụ lớn, nghiêm trọng đã để lâu rồi, cần phải tập trung giải quyết trong năm nay, hay là trong quý II, hay trong quý III hay trong quý IV, cần cụ thể đi."
Ông Trọng thúc giục Ban Nội chính
Trong cuộc họp, vốn cũng có mặt cả Thường trực Ban Bí thư và cựu Bộ trưởng Công an Lê Hồng Anh bên cạnh ông Thanh và Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, ông Trọng thúc giục xử lý các "vụ án tham những lớn đã để lâu rồi".
"Bây giờ tôi đề nghị cụ thể như thế này.
"Ban Nội chính các đồng chí hệ thống hóa lại để bàn, xin ý kiến các cơ quan hữu quan, hiện nay có bao nhiêu vụ lớn, nghiêm trọng đã để lâu rồi, cần phải tập trung giải quyết trong năm nay, hay là trong quý II, hay trong quý III hay trong quý IV, cần cụ thể đi."
Ông Trọng được Truyền hình Việt Nam đã lời nói Ban chỉ đạo chống tham nhũng cũng cần thúc đẩy việc "công khai, minh bạch và kê khai tài sản cá nhân của các đảng viên".
Việc chuyển quyền quản lý chống tham nhũng từ tay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng cánh tay phải Nguyễn Bá Thanh được xem như cố gắng để ngăn chặn tình trạng mà ông Trọng nói "tham nhũng, hư hỏng, nhìn vào đâu cũng có".
Tin về cuộc họp lần thứ hai của Ban chống tham nhũng được trang tin của Đảng Cộng sản đăng chi tiết.
Trong khi đó trang của Chính phủ đăng lại bản tin thời sự của Truyền hình Việt Nam về cuộc họp.

Các vụ tồn đọng

Việt Nam đã tiến hành khởi tố hàng loạt quan chức cao cấp trong ngành ngân hàng trong nửa cuối năm 2012.
Trong số những người bị  khởi tố có cả một cựu Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư, ông Trần Xuân Giá.
Ông Giá, cựu Chủ tịch Hội đồng Quản trị ngân hàng ACB, cùng các ông Lê Vũ Kỳ, nguyên phó chủ tịch Ngân hàng ACB, Trịnh Kim Quang, một nguyên phó chủ tịch khác và Phạm Trung Cang, nguyên phó chủ tịch Eximbank đều bị khởi tố về hành vi Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng theo Điều 165 Bộ Luật Hình sự.
Trước bốn người này, tài phiệt Nguyễn Đức Kiên, hay được gọi là 'Bầu' Kiên, cũng bị khởi tố về cùng hành vi.
Thời báo Kinh tế Việt Nam cũng dẫn ra những bằng chứng cho thấy rằng ngành ngân hàng sẽ bị nhắm tới trước tiên trong cố gắng chống tham nhũng.
Báo này dẫn lời Trưởng ban Nội chính Nguyễn Bá Thanh từng nói "ngân hàng không biết sợ là gì, có những vụ 'làm' một cái 4.000 - 5.000 tỉ đồng mà... tỉnh queo".

Thứ năm, 28/03/2013, 07:01 (GMT+7)
Chiều 27-3, Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam đã tổ chức hội nghị lấy ý kiến nhân sĩ, trí thức, luật gia, người tiêu biểu các dân tộc thiểu số, chức sắc tôn giáo góp ý vào dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tới dự.
  • Hiến pháp cần khẳng định sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản
Tại buổi góp ý, rất nhiều ý kiến sâu sắc, tâm huyết, trách nhiệm đã được Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đánh giá cao. Thượng tọa Thích Đức Thiện, Phó Tổng thư ký Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam bày tỏ niềm phấn khởi vì dự thảo sửa đổi Hiến pháp có nhiều nội dung, điều khoản mang tính đổi mới, phù hợp với công cuộc đổi mới, hội nhập của đất nước, thể hiện xu thế của xã hội trong tương lai, trong đó có nội dung quyền con người, quyền công dân được nâng lên một bước mới so với Hiến pháp 1992.



"Nhiều ý kiến đòi hỏi bỏ Điều 4, tôi tha thiết giữ lại Điều 4 vì lịch sử đã chứng minh Đảng đã mang lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân. Một đất nước nhiều đảng phái lãnh đạo thì chúng tôi cũng không biết theo đảng nào. Đất nước Việt Nam chỉ cần Đảng Cộng sản lãnh đạo là đủ"
Thượng tọa Danh Lung


Ý kiến về Điều 4, Thượng tọa Thích Đức Thiện khẳng định, trong lịch sử Phật giáo luôn đồng hành cùng dân tộc và Phật giáo luôn khẳng định sự lãnh đạo của Đảng cả trong quá khứ, hiện tại và tương lai. “Chúng ta không thể không khẳng định quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản, đó là sự thật lịch sử. Đảng ta chưa bao giờ tách rời nhân dân, đó cũng là sự thật, nhưng một bộ phận đảng viên, cán bộ đã tách rời nhân dân, đó là vấn đề phải chấn chỉnh. Đảng, từng đảng viên phải đổi mới, thực sự vì nhân dân phục vụ”, vị Thượng tọa phát biểu.

Trong khi đó, PGS Lê Mậu Hãn cho rằng, cần có nhận thức thống nhất về Điều 4 để tạo sự thống nhất trong toàn Đảng, toàn dân, ai nói sai thì chúng ta đấu tranh. “Dân ta với Đảng thế nào? Ngay từ khi thành lập Đảng, không phải không có ý kiến phê phán Hồ Chủ tịch, Cương lĩnh của Đảng. Nhưng sự thật lịch sử qua phong trào Xô Viết cho thấy, nhân dân ta, ở mọi tầng lớp đều ủng hộ cách mạng, đó là do Hồ Chủ tịch đã đề cao lợi ích dân tộc để tập hợp các tầng lớp nhân dân, xây dựng Đảng. Lịch sử đã chứng minh, Đảng là Đảng của dân tộc Việt Nam. Đảng vì lợi ích của toàn dân, vì lợi ích dân tộc. Thực tiễn cũng đã chứng minh một đảng luôn gắn với dân, vì lợi ích của dân tộc thì sẽ được toàn dân bảo vệ”, PGS Lê Mậu Hãn phân tích. Thượng tọa Danh Lung, Ủy viên thường trực Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam, cũng cho rằng, về Điều 4 cần bổ sung “Đảng và đảng viên không xa rời dân, gắn bó mật thiết với nhân dân, chịu sự giám sát của dân”, vì nếu xa dân thì không còn là Đảng của dân.
  • Nên để nhân dân bầu Chủ tịch nước, Chủ tịch tỉnh?
Đặc biệt, khá nhiều ý kiến đề xuất nên suy nghĩ về việc bầu Chủ tịch nước là do Quốc hội hay toàn dân? PGS Lê Mậu Hãn đề nghị để toàn dân bầu Chủ tịch nước nhằm nâng giá trị, vị trí thượng tôn lá phiếu của nhân dân. PGS Quách Sỹ Hùng, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, kiến nghị: “Hiến pháp sửa đổi lần này nên mở ra một mốc son, một thời đại dân chủ hơn, tiến bộ hơn, đó là quyền dân chủ trực tiếp của nhân dân. Nếu dân chỉ được bầu Quốc hội, HĐND thì hạn chế quá. Những vị trí như Chủ tịch nước, Chủ tịch chính quyền các cấp được nhân dân bầu thì không khí dân chủ sẽ rộng mở hơn. Dân bầu cử và có quyền giám sát”. Ông Đặng Văn Khoa, Ủy viên Ủy ban TƯ MTTQ Việt Nam cũng đồng tình, để mở ra thời kỳ mới về dân chủ của đất nước, cần mở rộng quyền dân chủ trực tiếp, cần để nhân dân phúc quyết Hiến pháp. Nếu Chủ tịch nước, Chủ tịch các tỉnh thành được nhân dân bầu trực tiếp thì sẽ tạo ra một sức mạnh rất lớn trong thực hiện quyền dân chủ của nhân dân.

Ở khía cạnh khác, ông Lê Truyền, Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban TƯ MTTQ Việt Nam đề nghị Hiến pháp phải tăng tính áp dụng trực tiếp, bớt đi cụm từ “theo quy định của pháp luật” vì làm hạ thấp vai trò của Hiến pháp là một đạo luật gốc cũng như thực tiễn đã cho thấy có biết bao luật cứ phải chờ đợi văn bản dưới luật để thực hiện. Về vấn đề kiểm soát quyền lực, ông Truyền cho rằng, hiện nay việc lạm quyền diễn ra nhiều nơi, vì vậy việc kiểm soát quyền lực cần được ghi rõ trong Hiến pháp, cả về quyền kiểm soát quyền lực của nhân dân và kiểm soát quyền lực giữa các cơ quan nhà nước, không được thể hiện chung chung.

Phát biểu tại đây, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh, ý kiến của các đại biểu là rất tâm huyết, sâu sắc. Ủy ban TƯ MTTQ đã tiếp thu khoảng 8 triệu ý kiến của các tầng lớp nhân dân góp ý sửa đổi Hiến pháp, điều đó rất đáng quý. “Chủ trương lấy ý kiến nhân dân về sửa đổi Hiến pháp của Đảng, Nhà nước là rất rõ ràng, vấn đề là tổ chức thế nào cho thiết thực. Đây là việc quan trọng, từ khâu lắng nghe, tổng hợp, chuyển tải đến cơ quan cao nhất phải hết sức đầy đủ. Ý kiến của nhân dân rất nhiều, phải làm sao tổng hợp, chuyển tải được ý kiến của nhân dân. Thời gian lấy ý kiến kéo dài đến cuối tháng 9, còn nhiều thời gian cũng như khối lượng ý kiến đóng góp sẽ rất nhiều. Mục đích của chúng ta là có một bản Hiến pháp phải phản ánh được, đáp ứng được ý nguyện của Đảng, của dân. Bộ phận biên tập phải hết sức công phu… Có thể chúng tôi sẽ chủ động đặt hàng MTTQ các vấn đề chưa rõ để nghe thêm ý kiến” - Chủ tịch nước cho biết. 
PHAN THẢO