24 thg 6, 2012

Chờ xem Euro

Trong lúc chờ xem bóng đá, mình mạnh dạn post 1 vài bài TỰ SỰ, đã làm những năm trước đây, mong nhận được góp ý, nhận xét để rút kinh nghiệm (kể cả cháu Tân Hoa). Mình cứ post bừa kg chọn lọc.

Tự sự

Tự tình
 
Sầu tư chỉ có một mình
Làm thơ để đó chẳng bình chẳng say
Bởi con tim đã đong đầy
Gửi vần thơ ấy đến tay bạn, này!
Giấc mơ bạn hữu ban ngày
Ban đêm lại thức,lại cày PC (pi xi)
Thơ buồn nhờ gió cuốn đi
Treo lên Trăng để chỉ mình đọc chơi!
 
 
Hương hoa sữa
       
                     Ai cũng ít một lần... thương Hoa Sữa
                     Cánh nhỏ nhoi mà hương sắc tận ngút Trời
 
Gửi xao xuyến bâng khuâng vào trong gió
Nhớ thu xưa hoa sữa tỏa hương đầy.
Đến bây giờ hương sữa vẫn còn đây
Để ngây ngất, ngất ngây hồn lãng tử!
                                                      4/2004

Sưởi ấm
 
“Ta cứ tưởng Trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ”.
Lời cổ nhân mới nghe thường bỡ ngỡ
Nhưng thật tình: Đời có nghĩa gì đâu!
Sống cát bụi, chết lại về cát bụi
Phú quý, gian hùng…cũng thế cả mà thôi!
Trời xếp đặt chúng ta cùng một khối
Hãy thương nhau, dù chẳng giúp nhau gì,
Không mặc cả giàu nghèo, địa vị
Để nhớ nhau - sưởi ấm chút tình... già!
            Đêm 22-6-2K06

Tôi đi tìm tôi
 
 
Một đời tôi đi tìm tôi
Một đời cày cuốc chẳng nghỉ ngơi
Một đời canh quả, thân cô quạnh (Canh Dần)
Cầu phúc đời sau khá hơn tôi!
4/2004
 
Giận mình
 
Thơ vui để kể chuyện vui
Thơ buồn để kể chuyện... trời chuyện mây.
Chuyện rằng thân Hổ ta đây
Mà sao như thể Khỉ gầy khỉ ho.
Cả đời chỉ biết đến lo
Lo cơm, lo áo, lo...bò trắng răng !
Lo cho vợ, lo cho con
Lo cho năm tháng vẫn còn phía sau...
Lo về Họ: có trước sau,
Lo em, lo cháu, lớn mau thành Người.
Lo sao chín bỏ làm mười
Cho tròn chữ Hiếu, Đạo người, Tổ tiên!
 
Lo nhiều, lòng những buồn phiền
Vì kém giám quyết, nên ta giận mình!
                                      Hà Nội 0h, T6, 28/6/2003

Hỏi tình xa vắng có như xưa ?

Chẳng nhẽ về hưu trở thành thừa
Trông nhà, giữ cháu, ... thế thôi ư ?!
Viết 1 đôi câu, âu còn thiếu
Đăng dăm bảy chuyện cũng đâu thừa.
 

Chẳng nhẽ về hưu hóa ra thừa
Trông nhà, giữ cháu, ... thế thôi ư ?!

Mạng mẽo chẳng màng, mò ngó tới
Hỏi rằng kỷ niệm...
giữ khư khư ?!
Học nữa, học thêm nỏ có thừa
Cái gì chưa biết, chỉ việc thưa
Gu - gồ (google) nó nói cho mà biết
Biển trời kiến thức, chẳng để dư ?!

Học nơi sơ tán 
("anh còn nhớ hay anh đã quên" - Lời 1 bài hát)










Blog k ta cũng chẳng vừa
Là nơi gửi gắm nghĩa tình xưa
Mà sao hoang vắng, người thưa thớt
Hỏi tình xa vắng có như xưa ?

23 thg 6, 2012

Sáu tên gọi của hồ Tây trong lịch sử


Có lẽ không ai còn nhớ thuở khai thiên lập địa, hồ Tây ngày nay có tên gọi là gì.

Làng mạc ven hồ Tây xưa. (Ảnh tư liệu)
Cũng như Đại La-Thăng Long-Đông Đô-Bắc Thành-Hà Nội hay đối với Sông Cái-Nhị Thủy-Nhị Hà-Hồng Hà, trải qua các thời kỳ lịch sử, Hồ Tây cũng có những tên gọi khác nhau.

Điều này phụ thuộc vào ý nghĩa văn hóa từng thời đại, cũng như ý chí chủ quan của con người, nên mỗi tên gọi ấy đều gắn với từng sự tích, từng câu chuyện dân gian.

Đầm Xác Cáo

Đầm Xác Cáo có lẽ là tên gọi xưa nhất của hồ Tây, gắn với sự tích con hồ ly tinh chín đuôi.

Sự tích kể rằng nơi đây ngày xưa là rừng rậm hoang vu và nhiều gò núi. Ở đó, có một con hồ ly tinh chuyên tác oai tác quái quấy nhiễu dân lành, nhưng việc diệt trừ hồ ly tinh được kể trong các câu chuyện dân gian cũng khác nhau.

Một chuyện cho rằng Lạc Long Quân vì thương xót con dân nên đã dâng nước biển dìm chết con cáo và tạo ra hồ nước.

Một câu chuyện khác kể về Huyền Thiên cũng vì thương xót và nghe lời cầu khẩn của dân chúng mà diệt trừ con cáo. Sau khi con cáo bị tiêu diệt, một hồ nước đã được tạo ra. Từ đó, hồ có tên là đầm Xác Cáo.

Nguyễn Huy Lượng trong "Tụng Tây Hồ phú" có câu:   

   

"Trước bạch hồ nào ở đó làm hang,
Long vương hổ nên vùng đại trạch"

là để nói về sự tích này.

Hồ Kim Ngưu

Hồ Kim Ngưu gắn với sự tích con trâu vàng. Song sự tích này cũng được kể lại khác nhau.

Một câu chuyện kể rằng, khi con trâu vàng nghe tiếng chuông của ông Khổng Lồ ngỡ là tiếng mẹ gọi, bèn chạy từ Trung Quốc sang đến bên quả chuông lớn. Nó cứ loay hoay tìm quanh quả chuông, rút cuộc làm đất lở khiến cả quả chuông và con trâu sụt xuống tạo thành một vực sâu. Về sau mưa làm ngập lụt tạo thành hồ, cả quả chuông lẫn con trâu vàng đều không vớt được.

Câu chuyện khác thì kể rằng ngày xưa ở núi Tiên Du có con trâu vàng bị một Pháp sư yểm bùa, vùng dậy chạy. Chạy mãi, chạy mãi qua mỗi nơi, bằng sức mạnh của mình, nó đều tạo ra các dấu tích.

Cuối cùng nó chạy tới đầu sông Tô gặp một hồ nước, nó nhao xuống bơi lội thỏa thích rồi ở luôn trong lòng như đứa con lưu lạc vừa tìm được mẹ. Từ đó, hồ Tây có tên là hồ Kim Ngưu và dân gian còn truyền tụng câu:

"Trâu vàng ẩn mãi giữa hồ,
Nước dù cạn vẫn mịt mù tăm hơi"

Lãng Bạc

Theo "Tây Hồ chí", thì sau khi dập tắt cuộc khởi nghĩa bi hùng của Hai Bà Trưng, Tướng quân Mã Viện với tư cách là kẻ thôn tính văn hóa đã gọi hồ Tây là Lãng Bạc với ý nghĩa hồ đầy sóng vỗ. Tên gọi này thể hiện ý nghĩa rõ nhất vào những ngày giông bão, mặt hồ rộng, sóng nước nổi lên ầm ầm, tạo ra một cảnh hồ hùng tráng và nên thơ.

Dâm Đàm

Dâm Đàm với ý nghĩa là đầm tràn đầy nước. Có lẽ ý nghĩa ấy muốn nói tới sự rộng lớn, mênh mang sóng nước của hồ Tây.

Tên gọi này cũng không biết chính xác được gọi trong thời gian nào, nhưng theo cố giáo sư Trần Quốc Vượng thì Dâm Đàm có tên thật từ thời Lý-Trần (thế kỷ X-XV) với huyền tích Lý Nhân Tông ngồi thuyền Mục Thận xem đánh cá, gặp sương mù, có thuyền tới gần, trên có hổ, Mục Thận quăng lưới bắt hổ, hóa ra đó là Thái sư Lê Văn Thịnh, và ông cho rằng Dâm Đàm nghĩa là hồ mù sương.

Câu chuyện về vụ Thái sư Lê Văn Thịnh mưu hại Vua Lý Nhân Tông được các sách ghi chép khác nhau.

Sách "Việt điện u linh", truyện "Thái úy Trung duệ Vũ Lượng Công của Lý Tế Xuyên" (Thế kỷ XIII) có đoạn viết: "Vào thời Lý Nhân Tông, quan Thái sư Lê Văn Thịnh nuôi được một tên gia nô người Đại Lý, có thuật lạ đọc thần chú biến được thành hổ báo. Lê Văn Thịnh cố dỗ dành tên gia nô dạy pháp thuật cho mình, sau khi học được rồi thì Văn Thịnh lập mưu giết chết tên gia nô.”

Vụ án Đâm Đàm này là một câu chuyện hoang đường, đó chỉ có thể là một màn ngụy trang cho một sự tranh giành quyết liệt trong nội bộ triều đình nhà Lý vào cuối thế kỷ XI và sự thất thế dẫn đến việc buộc phải ra đi của Lê Văn Thịnh. Hoặc câu chuyện phản ánh mâu thuẫn về tôn giáo, tư tưởng xã hội của thời đại.

Lúc này, Nho giáo đang dần khẳng định vị trí của mình mà Lê Văn Thịnh là người khai khoa cho lịch sử khoa cử Nho giáo Việt Nam. Lê Văn Thịnh quê ở Bắc Ninh, ông đỗ đầu khoa Minh kinh bác học năm 1075, đời Lý Nhân Tông, ông từng làm chức Thị lang Bộ Binh.

Năm 1084, ông làm Chánh sứ đi sứ sang Tống, bằng tài ngoại giao, ông đòi lại được vùng đất Vật Dương, Vật ác (Cao Bằng) từ triều đình phương Bắc. Vì công lao của ông đối với triều chính, Lê Văn Thịnh được phong Thái sư năm 1096.

Sử sách không thấy ghi mâu thuẫn triều chính của Lê Văn Thịnh nên khi vụ án Dâm Đàm xảy ra, ông bị xích sắt đóng cũi và bị đày lên thượng nguồn Sông Thao nhưng không bị giết vì Vua đã nghĩ đến công lao của ông.

Còn Mục Thận làm nghề chài lưới đánh bắt cá ở Dâm Đàm, nhờ có công cứu Vua Lý Nhân Tông nên được phong làm Đô uý và được ban đất quanh hồ làm thực ấp. Khi mất, ông được lập đền thờ ở làng Võng Thị, truy phong tước Thái úy Duệ Lượng Công.

"Đền Mục Lang hương lửa chẳng rời,
Tay lưới phép còn ghi công bắt hổ"

(Nguyễn Huy Lượng, "Tụng Tây Hồ phú")

Một vụ án đậm chất thần bí, hoang đường ma thuật phản ánh mâu thuẫn tôn giáo của một thời đại. Về sự việc này, Vua Tự Đức (1848-1883) có thơ vịnh:

"Yên ba cửa dĩ ký bình tung,
Tự liệu quân vương giải cấu phùng
Võng lý vô ngư hoàn hữu hổ
Tây Hồ hà loạn thiếu ngư long"

(Khói sóng đã lặng yên, việc cũ qua rồi, giúp nhà Vua, mà gỡ bỏ mối gặp gỡ. Trong lưới không có cá, chỉ có hổ. Lo gì hồ Tây thiếu cá)

Tây Hồ

Sử sách ghi rằng: “Đến năm 1573, để tránh tên húy của Vua Lê Thế Tông là Duy Đàm, người ta đổi là Tây Hồ.”

Cái tên Tây Hồ có từ đó, ngoài lý do trên, có lẽ việc đặt tên này nhằm sánh với phương Bắc, vì ở Trung Quốc cũng có Tây Hồ nổi tiếng ở Hàng Châu. Việc đặt tên các địa danh, sông hồ của Việt Nam theo Trung Quốc là chuyện bình thường.

Nhiều người giải thích rằng Tây Hồ nghĩa là hồ phía Tây kinh thành, e không hợp lý. Cũng như Hà Đông, nếu xem bản đồ Hà Nội, thì địa danh trên không đúng theo phương vị Đông và Tây.

Tây Hồ là cách đọc Hán Việt của hồ Tây, và hồ Tây đã trở thành cái tên gần gũi, lâu dài, nên thơ nhất đối với người Hà Nội cũng như nhân dân cả nước.

Đoài Hồ

Chúa Trịnh Tạc (1657-1682) được phong tước Tây Vương, nên địa danh có chữ Tây bị ông ra lệnh đổi thành Đoài (quẻ Đoài thuộc phương Tây - ý nghĩa như nhau, âm và chữ khác nhau) như Sơn Tây gọi thành Xứ Đoài, bởi vậy nên Tây Hồ được gọi là Đoài Hồ. Nhưng cái tên Đoài Hồ không được dùng lâu, đến hết đời Chúa Trịnh Tạc dân ta gọi lại như cũ là hồ Tây./.

(trích" Tổng tập Nghìn năm văn hiến Thăng Long")

Tự tình với Hồ Tây


Trước bát ngát Tây Hồ ta biết nói gi đây?
Cả đất trời cứ xanh và gợn sóng
Thăng Long ngàn năm vẫn trầm tư sâu lắng
Trước xanh thẳm Tây Hồ, Trấn Quốc vẫn trang nghiêm.





 








Cơn gió mùa này như không có tên
Ru cành liễu miên man màu cánh thắm
Phủ Tây Hồ vẫn đông người lễ lắm
Nhưng ta khác xưa rồi... im lặng ngắm Hồ Tây...

Mùa Thu này sóng vẫn cuộn men say
Nhưng má ai không còn hồng như trước
Ánh mắt cũng không dạt dào sóng nước
Ngắm Sâm Cầm lòng chợt thấy lung lay!

Mùa Thu đất trời vẫn theo nhịp vần quay
Mùa thu của riêng ai đã bớt ngày tươi nắng
Hoa mộc miên vẫn đưa hương say đắm
Ta gửi tự tình theo sóng nước Hồ Tây...
                                (tháng 2- Xuân 2012)
           Phóng tác theo Hang Nga @ 18:03 10/03/2012

Sâm cầm Hồ Tây

  
Hồ Tây - Tây Thi

Hồ Tây đẹp tựa Tây Thi
Mênh mang sóng nước thầm thì đa mang
Ngàn năm sông hỏi thời gian
Lấp vùi bao nỗi gian nan cõi người

Sông Hồng về với biển khơi
Để cho Hà Nội bãi bồi Hồ Tây
Thi nhân duyên nợ nơi này
Hồn thơ thuở trước mộ nay sóng tràn

Xuân Hương, Bà Huyện Thanh Quan...
Đáy hồ rung động những trang trữ tình.

Thứ ba - 14/02/2012 16:04
Trần Thái Sơn – quê Nam Định

Vài hình ảnh về Xe tăng đè bẹp chiến binh

NLĐO) – Ghi 2 bàn nhưng tại trận tứ kết thứ nhì của Euro 2012 rạng sáng 23-6 các “chiến binh” Hy Lạp không thể tạo ra chuyện thần thoại như năm 2004 bởi đối thủ của họ là “xe tăng” Đức chơi quá hiệu quả, đặc biệt trong hiệp 2.
Lahm với cú sút phá thế bế tắc cho tuyển Đức

 
Khedira ghi dấu ấn với pha nâng tỉ số 2-1

 
Klose đáp lại niềm tin của HLV Loew bằng bàn thắng quan trọng



Reus cũng có trận đấu thành công ở lần đầu đá chính tại giải
 

Như vậy là nếu Anh thắng trong trận Anh Ý thì tớ và Quốc đối đầu nhau đây, hehe một mất một còn nhé!

Bài văn về Thánh Gióng của 1 trong những 9X


Không fải ai cũng đã đọc bài văn này, mặc dù nó được đăng ở dantri.com.vn
Theo dantri.com.vn
Thứ Năm, 21/06/2012 - 11:43

“Em hâm mộ ông, à… anh ấy lắm (mà sao trẻ thế họ lại cứ bắt gọi là ông nhỉ?)! Nếu anh ấy mà không bay mất chắc ối người hâm mộ sẽ chết mê chết mệt. Ôi, anh Gióng thật manly, thật cool - thần tượng của em!”.

Bài văn của một nữ học sinh trung học phổ thông với đề bài phân tích truyện Thánh Gióng vừa được phát tán trên mạng, được xem như “bài văn lạ” mới, gây xôn xao cộng đồng. Nguyên văn bài viết như sau (xin đăng nguyên văn, kể cả một số từ tạm gọi là “lỗi từ vựng” của thế hệ 9X):

“Truyền thuyết kể lại thật ấn tượng khi Thánh Gióng ba tuổi chưa biết nói cười nhưng khi giặc Ân đến thì thoắt cái vươn vai để trở thành người lớn trong phút chốc, ngay sau đó thì đã dùng gậy sắt, cưỡi ngựa sắt uýnh tan giặc. Wow, thậm chí ông còn dùng cả bụi tre làm vũ khí! Xong xuôi thì thay vì ở lại để nhận huân chương Anh hùng, ông lại vội vã bay ngay lên trời, để lại một loạt fan và người hâm mộ ngơ ngác. Chắc là ông tuy thành người lớn nhưng tuổi vẫn trẻ con nên dễ ngượng trước đám đông, hoặc có thể ông ấy khiêm tốn và không mắc bệnh thành tích như người lớn bây giờ! Em hâm mộ ông, à… anh ấy lắm (mà sao trẻ thế họ lại cứ bắt gọi là ông nhỉ?)! Nếu anh ấy mà không bay mất chắc ối người hâm mộ sẽ chết mê chết mệt. Ôi, anh Gióng thật manly, thật cool - thần tượng của em!

Nhưng em không chỉ hâm mộ mà còn thương anh ấy lắm, mới ba tuổi ranh, chưa biết gì mà đã buộc phải thành người lớn, phải làm chuyện người lớn trong khi chưa kịp hưởng tuổi thơ, tuổi thần tiên, tuổi mộng mơ, tuổi ômai như tụi em…Thật buồn, thật ghét chiến tranh đã cướp đi mất tuổi thơ của anh ấy!

Em thì ngược lại, em có tuổi thơ và thời con trẻ đầy đủ đến phát chán.Thực sự thì em chỉ mong cái tuổi thơ này kết thúc nhanh nhanh và thành người lớn cùng thần tượng của em sớm nhất có thể vì quá tuổi thơ của chúng em quá nhiều lý do để bực bội.

Này nhé: Tuổi thơ lúc nào cũng phải đi học, điểm kém thì bị chửi mắng, thậm chí dính chưởng của phụ huynh, muốn học giỏi thì lại phải quay cóp khi đi thi, em thì lại vụng nên quay toàn bị lộ. Lớp em tụi nó quay siêu lắm, có đứa còn được nhà trang bị điện thoại xịn để nhắn đầu bài, đứa thì móc với giám thị quăng phao cho. Em không biết dùng phao, chết đuối phải roài, hic hic…

Tuổi thơ lúc nào cũng bắt đi sở thú. Đi riết chán ốm vì chẳng có gì để xem. Có mấy con thú ốm nhom cứ đứng vậy hoài. Mà nghe nói một con voi mới tự nhiên lăn đùng ra chết, người ta bảo nó bị bệnh hiểm nghèo, em nghĩ là nó đói thôi. Ba em dạo này làm ăn chứng khoán hay đất đai gì đó mà về quặu nhà hoài, kêu làm ăn thế này thì có mà chết đói cả lũ! Đấy, người còn chết đói nữa là voi… Nên em chỉ muốn nhanh làm người lớn.

Tuổi thơ chán chết vì muốn đi chơi chẳng biết đi đâu và đi bằng gì. Xe công cộng thì vừa bẩn vừa hôi, lại chen chúc và luôn chậm giờ, chẳng nhẽ lúc nào cũng bắt gia đình cho quá giang. Em thích đi chơi ngoài thiên nhiên lắm mà không có chỗ nào đi, lại dơ và nguy hiểm nên mẹ không cho. Mà sao cứ đi xa là người lớn lại sợ trẻ con làm chuyện bậy bạ nhỉ? Sao họ cứ suy bụng ta ra bụng người thế? Đi gần thì có mỗi chỗ duy nhất là siêu thị. Dạo này kinh tế khó khăn nên chẳng ai mua gì, cứ đi vào chơi cho mát. Chỗ khu game thì lúc nào cũng phải xếp hàng, tiếng động ẩm ĩ nhức hết cả đầu, haizzz… Nên em chỉ muốn nhanh làm người lớn.

Tuổi thơ thật chán vì không có gì để xem. Ca nhạc thì nhảm, lại chẳng có bài vui cho lứa tuổi tụi em. Cứ suốt ngày yêu nhau, bỏ nhau nhảm pà cố! Mà trong mấy cuộc thi Talent trên Ti vi thì tụi trẻ con cũng toàn bắt chước người lớn mới được giải cao đấy thôi, ai mà coi trọng con nít! Phim Việt thì vừa chán vừa toàn chuyện người lớn, mấy cái phim Mỹ hành động thì hay, vậy mà cái hay nhất chuẩn bị chiếu thì lại bị cấm mất vì nghe nói quá bạo lực. Mấy đứa bạn nhà giàu nó còn được bay qua Thái, qua Sin xem chứ em thì potay. Mà lạ thật, trẻ con bên ấy giàu hơn nhưng lại thích bạo lực hơn ở nhà mình nhỉ? Ôi, ước gì em được như Phù Đổng, ước gì em  nhanh làm người lớn.

Tuổi thơ thì lúc nào cũng bắt đọc sách. Em cũng thích đọc lắm, nhất là mấy cuốn Manga vẽ tranh đẹp cực! Đọc lời và chữ nhiều đang chán, đọc truyện tranh đang thích thì mẹ lại cấm vì bảo trong đó toàn cảnh phản cảm của con nít làm chuyện người lớn…huhu. Nếu mà thế gọi là làm chuyện người lớn thì em cũng thích làm người lớn. Thích thế nhưng mà rất khó, mấy đứa con trai cùng lớp thỉnh thoảng cứ hay rủ đi chơi xa, vào nhà nghỉ làm chuyện người lớn. Thích đấy nhưng mà quá nguy hiểm, nhỏ L. lớp kế bên đi chơi riết rồi tự nhiên có em bé đó, kỳ lắm. Nhưng ở nhà cũng ghê thấy mồ à, mấy cha hàng xóm mắc dịch và biến thái cứ hay gạ qua nhà làm chuyện người lớn rồi cho tiền, cho kẹo... Sao làm trẻ con khổ thế!? Nên em chỉ muốn nhanh làm người lớn.

Mà làm người lớn cũng dễ ợt chứ có gì đâu. Em nghe nói nhỏ kia chưa đến 18 đã khai man để có bạn trai sớm. Mà vừa mấy bữa trước thấy nó còn ốm nhom trên ti vi, nghe dì Năm nói nó giải phẫu thẩm mĩ vòng 1 siêu khủng, nâng mũi dọc dừa, mất mấy ngàn đô lận, thế rồi thành hotgirl, được người ta rủ đi chơi mà trả tới hai chục ngàn đô lận. Cho nên chắc em sẽ phấn đấu thành hotgirl trước, rồi sau đó sẽ đăng ký vô mấy cuộc thi Miss sìtyn để kiếm vận may. Làm người lớn vừa có giá, vừa tự do chẳng ai quản lý. Mẹ cấm đoán em chắc chỉ vì thiếu tiền, chứ em mà kiếm được mấy cha đại gia thì sẽ bao cả nhà ăn chơi nhòe luôn.

Đấy, sao cứ phải thời chiến mới trở thành người lớn lẹ được? Mà nói rồi mới nhớ và tiếc thần tượng của em. Giá anh Gióng mà không bay về trời thì ở lại thành đại gia là chắc. Đẹp trai, tiền thưởng nhiều như thế thì thiếu gì hotgirl xin chết?

Vậy xét cho cùng thì đâu ai cần tuổi thơ nhỉ? Em chỉ muốn làm một việc gì có ý nghĩa, em muốn học tập Thánh Gióng nhanh để trở thành người lớn, em chỉ muốn có nhiều tiền, nhưng làm thế nào nhỉ? Haizzzz…”.

Nhận xét của giáo viên: "Bài không những lạc đề mà tư tưởng có vấn đề! Đề nghị gia đình chú ý giáo dục! 0 điểm”.

                                                                     Theo TT & VH

Tiếu lâm bóng đá

Vào mùa Euro 2012, mời các bạn cùng nhau tếu táo tiếu lâm bóng đá:
Trên toa hành khách chuyến tàu hỏa vào mùa chung kết Euro, một chàng trai bặt thiệp ngồi đối diện với một cô gái xinh đẹp trong chiếc áo hở ngực, để lộ 1 thung lũng sâu giữa 2 trái núi tròn căng và bốc lửa. Thấy hay hay, chàng trai nảy ý định làm quen, bèn vê tròn cuống vé tàu thành trái bóng nhỏ và búng nhẹ trúng vào giữa thung lũng: “tỉ số 1-0 nhé, bóng đã nằm gọn trong lưới”, chàng trai hóm hỉnh nói. Má hơi ửng đỏ, cô gải chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, thế rồi những câu chuyện về các trận cầu vòng chung kết Euro giữa hai anh chị cứ thế râm ran tưởng chừng không hồi kết…  Bỗng chàng trai xin phép cô gái ra ngoài… Thấy chàng trai trở lại ghế ngồi mà quên không kéo phecmơtyua quần lên,  cô gái liền vê tròn cuống vé tàu và búng vào giữa:  “khung thành bỏ ngỏ, tỉ số 1 đều nhé”, cô gái nói nửa cười một cách tinh quái.   
            “Không, vẫn 1-0, bóng đập trúng cột dọc bật ra", Chàng trai đáp lại.

22 thg 6, 2012

Tết Đoan Ngọ 5/5

     Tết Đoan Ngọ 5/5 (dân gian còn gọi nôm na là Tết giết sâu bọ). 
    Theo 'Thủ tục cổ truyền VN': Tết Đoan Ngọ được tiến hành vào chính giờ Ngọ (12h) giữa trưa ngày mồng 5 tháng năm Âm lịch hàng năm. Người xưa quan niệm rằng: Trong cơ thể con người, lũ sâu bọ chỉ lộ diện vào ngày 5/5 Âm lịch nên phải làm lễ trừ sâu bọ vào ngày này.

     Theo quan niệm cổ truyền, có thể giết sâu bọ bằng cách ăn thức ăn, hoa quả, rượu nếp vào ngày 5/5. Cách trừ sâu bọ trong người như sau: mọi người sáng ngủ dậy không được đặt chân xuống đất, phải súc miệng 3 lần cho sạch sâu bọ, tiếp đó ăn một quả trứng vịt luộc. Rồi bước chân ra khỏi giường ăn một bát rượu nếp cho sâu bọ say, tiếp đó ăn trái cây cho sâu bọ chết.
     Nhớ khi còn bé, chẳng hiểu mô tê răng rứa chi cả, sáng sớm bố mẹ gọi dậy, kg cho tụt xuống đất, chẳng răng miệng gì, bắt ăn luôn 1 vài quả mận (rõ chát), gọi là giết sâu bọ, rồi đi đâu mới đc đi. (nhà nghèo làm gì có rượu nếp với trứng vịt).
     Năm nào cũng thế mà đa số bọn mình (cùng lứa với mình ở nông thôn) đều bị rất nhiều giun đũa hoành hành. Có thằng đau bụng… lồi cả mắt, nôn cả ra… giun. (xin lỗi chắc nhiều người đọc fát khiếp)!
     Giờ có đủ cả cho con cháu, nhưng chúng đâu có sùng bái (hay mê muội?) như mình ngày xưa. (có cơ sở khoa học mà). Thế là có thì cứ chén, giết được sâu hay kg nỏ cần biết. hehehe…

Ngày Báo Chí Việt Nam

Hôm nay 21/06/2012, nhân ngày Báo chí Việt Nam, Quốc mời các bạn đọc một bài viết hóm hỉnh về báo chí của Albert Einstein, được trích ra từ cuốn "Thế Giới Như Tôi Thấy".



ĐÁM NHÀ BÁO
Trích từ một thư gửi riêng

Khi ta bị tính sổ công khai về tất cả những gì ta đã nói dù trong khi vui đùa, khi cao hứng hay khi bực bội nhất thời, thì điều đó thật phiền toái, song ở chừng mực nhất định cũng là hợp lý và tự nhiên. Nhưng nếu ta bị tính sổ công khai về những điều người khác đã nhân danh ta để nói và ta không có cách gì khả dĩ để tự vệ được, thì tình cảnh ấy thật thê thảm. “Vậy ai mà khốn khổ vậy?”, anh sẽ hỏi. Vâng, bất kỳ ai đủ nổi tiếng và bị đám nhà báo thăm hỏi. Anh cười vì không tin ư? Nhưng tôi đã trải nghiệm đủ rồi, để tôi kể anh nghe.

Anh hãy tưởng tượng: một buổi sáng kia, một tay phóng viên đến gặp anh và vui vẻ hỏi rằng, liệu anh có thể nói đôi điều về ông N. bạn anh được không. Thoạt tiên có thể anh sẽ cảm thấy phẫn nộ vì một câu hỏi như vậy. Song anh nhanh chóng nhận ra rằng, sẽ chẳng có cách nào để chạy thoát. Bởi nếu anh từ chối trả lời, tay phóng viên sẽ viết: “Tôi đã hỏi người bạn gọi là thân nhất của N., nhưng ông này đã khéo léo từ chối. Mong độc giả tự rút ra những kết luận hiển nhiên từ thái độ ấy”. Vì không có cách nào để chạy thoát anh trả lời như sau:

“Ông N. là một nhân cách hào hiệp, thẳng thắn, được tất cả bạn bè quý mến. Ở bất kỳ hoàn cảnh nào, ông cũng nhìn ra được mặt tốt. Ông là người chịu khó và đảm nhận được rất nhiều việc cùng lúc; nghề của ông đòi hỏi ông phải dành hết tâm sức cho công việc. Ông là người yêu gia đình, luôn dành cho vợ tất cả những gì ông có…”.

Bài viết của tay nhà báo: “N. không thực sự coi trọng điều gì và có tài lấy lòng tất cả mọi người, hơn nữa lúc nào ông cũng đóng vai một người dễ dãi và mềm mỏng. Ông thuộc loại nô lệ cho công việc, đến mức không bao giờ nghĩ đến những chuyện riêng tư hay tham gia vào một hoạt động tinh thần nào khác. Chiều chuộng vợ hết mực, ông là tên đầy tớ ngoan ngoãn phụng sự nhu cầu của bà ấy…”.

Ở tay nhà báo đích thực, bài viết sẽ còn giật gân hơn thế nhiều, nhưng với anh và với ông N. bạn anh thì như thế có lẽ đã đủ. Ông ấy sẽ đọc những điều kể trên vào buổi sáng ngày mai trên báo, và sự giận dữ của ông ta với anh sẽ là vô giới hạn, dù về bản chất ông ta có tốt bụng và vui tính đến đâu đi nữa. Nỗi đau khổ của ông ta sẽ làm anh đau đớn không nói ra được, vì trong thâm tâm anh vốn quý mến ông ta.

Anh sẽ làm gì trong trường hợp này, bạn thân mến của tôi? Nếu anh nghĩ ra được cách gì, hãy báo ngay cho tôi biết nhé, để tôi có thể lập tức bắt chước cách của anh.

Nhân ngày Nhà Báo VN

Nhân ngày Nhà Báo VN chúc cháu Tân Hoa thành đạt trong sự nghiệp, vui khỏe, may mắn trong cuộc sống.
Chúc các Nhà báo 'lề... thực tế' vững vàng cây bút..., ý quên, vững tay gõ fím!

21 thg 6, 2012

Dự đoán Euro 1012


01h45 ngày 22/6, SVĐQG Ba Lan, Tứ kết EURO 2012: CH Séc – Bồ Đào Nha, mình chọn Bồ.
Nói như Kỳ Châu: Ai dự đoán đúng sẽ đc thưởng bằng cú khen thốc vào mặt. Mọi người chọn ai?
Đã hết vòng đấu bảng, mình dự đoán đội vô địch: thời điểm này: Đức hoặc Tây Ban Nha. Còn mọi người ... ?!
Cùng nhau dự đoán Euro 2012