29 thg 7, 2013

Ký ức của Nguyến Thành Sự - 4

Chia quân và thành lập các đơn vị mới

 (Ảnh tôi trước ngày đi chiến trường)
          Vậy là đến thời điểm tết chúng tôi đã ở Mỏ Chén được khoảng hai tháng rưỡi, cũng giống thời gian sống ở phố Tràng Việt Yên. Đến mùng 4 tết D 371 nhận về một đợt tân binh mới. Anh em này toàn người dân tộc thiểu số. Ngay hôm sau toàn tiểu đoàn 371 có sự xắp xếp đơn vị. C5 huấn luyện được xé ra hợp với số tân binh mới. Khi đọc tên để phân đơn vị các tên dân tộc nghe buồn cười lắm. Cứ nói tiểu đội tôi thôi thì Hồng về C3,  Can, Cần, Khánh, Vũ Tiến, Chiến, anh Tưởng (trung đội trưởng)  về C4.  Mã, anh Lập (a  trưởng a1) , anh Bài (a trưởng a2), về  C5 anh Phúc làm C trưởng C5,  Còn tôi, Phượng, Thể (A2), về C6. Tôi không nhớ Hồi đi đâu (hình như C4)

28 thg 7, 2013

Ký ức của Nguyến Thành Sự - 3

        Về 371

          Vài ngày sau tôi không nhớ chính xác, vào khoảng cuối tháng mười một. chúng tôi rời Sư đoàn 325 đi nhận nhiệm vụ mới.  Thế là chúng tôi rời 325 mãi mãi, rời Hà Bắc thân yêu, không kịp chào tạm biệt anh em trong đại đội.

          Ngày nay xem trên mạng và các hồi ký của lính, tôi thấy hình như sau đợt lính sinh viên chúng tôi Sư 325 còn tiếp tục huấn luyện quân mấy đợt nữa. Cám ơn 325 đã luyện chúng tôi kỹ càng, vì sau này tôi không có dịp được huấn luyện những bài cơ bản sâu như vậy. Có lẽ đây là quãng thời gian sống  chung của cánh tân binh sinh viên  các trường đại học lên đường 6/9/1971. Sau này khi nhắc tới những ngày đầu đời lính tôi cứ bồi hồi lưu luyến, vì đó là một trong những kỷ niệm đẹp nhất trong đời. Khi đang luyện tập sao cảm thấy thời gian dài và lâu thể. Nhưng khi bước chân ra đi tính lại chúng tôi ở Sư 325 có chưa đầy 3 tháng. Chỉ có 3 tháng , thế mà các anh đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng tốt đẹp. Trong thời gian ấy, vì mệt nhọc, bận rộn nên tưởng như không thể nghĩ đến bạn bè, nhất là những người thân thiết, chưa biết tôi đã thành người lính. Rời 325 tôi thoáng buồn, nhiều anh còn ở lại, không biết rồi sẽ đi đâu. Gần đây tham khảo trên mạng trên trang mạng :

Tôi vô can trong vụ này !?

Tranh của họa sĩ Chen Fang, VRNs
Theo VRNs.

27 thg 7, 2013

Thế mới là đàn ông !

... Bên chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với người bạn, anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng để xuất sang TQ. Bàn bên cạnh có 2 người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo ko biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng .

Ký ức của Nguyến Thành Sự - 2

Năm thứ 2 Đại học

          Sang năm thứ hai đại học sinh viên nam khoá chúng tôi không ở nhà 73 nữa, mà được chuyển về ở nhà B7, nhà này là nhà 3 tầng, kiến trúc chắc theo kiểu Trung Quốc. Các nhà ba tầng thường có sinh viên của nhiều khoa khác nhau ở. Cứ theo mặc nhiên như luật, ở đây sinh viên năm đầu ở tầng 1, vì ở dưới thường bẩn, rác nhiều, mùa hè nóng bức, dễ bị mất cắp,  các năm trên được phân bố lên các tầng trên.  Khoá chúng tôi ở tầng 2, mỗi lớp 2 phòng, ở rộng rãi, mát mẻ hơn nhà cũ. Nhưng ở đây hồi đó có nạn rệp. Các phòng ở có cơ man nào rệp, trên các giát giường, kẽ bàn học ở đâu cũng có. Cứ ngủ qua đêm, rệp đốt no bò lên màn như bầy xe tăng đang mai phục trong chiến trận. Cứ trưa đến là cả khu ầm ầm vì sinh viên mang giát giường ra vỗ, phơi nắng, nhưng đâu cũng hoàn đó. Đặc biệt là rệp “chuộng” máu người lạ. Nếu hôm nào có khách ngủ lại trong phòng, thì đêm đó dân thổ địa trong phòng hầu như ít bị đốt, quả thật bọn rệp “điều binh” nhanh ghê gớm. Cái giống rệp cũng như muỗi, nếu không được đốt no nó cứ chích di chích lại, làm chỗ da bạn bị sưng nổi hột lên như muỗi đốt vậy. Khi ngồi học nếu không để ý, tay cứ nhấc lên nhấc xuống, rệp ở kẽ bàn xông ra chích, đến khi nhìn lại thấy các nốt sưng nổi lên mới phát hiện ra rệp đốt. Mà lạ thay, sau này khi xuất ngũ về học (gần năm năm sau), tôi thấy các khu nhà này nạn rệp không còn nữa, cố bói cũng không ra, không biết nhà trường đã tiêu diệt chúng như thế nào, đến nay tôi vẫn chưa rõ.

Ký ức của Nguyễn Thành Sự

Honngv: Nguyến Thành Sự là CCB Toán – Lý K14 ĐHBK Hà Nội, là bạn học thời phổ thông với Nguyễn Quang Thạch lớp Bán dẫn K14VT. Do ngày Mẹ của Thạch mất, blog k14vt đăng “Tin buồn”, Sự ở Đà Nẵng đọc thấy nên qua blog k14vt mới liên lạc lại được với “cụ” Thạch nhà mình (trước đó mất liên lạc). Và cũng từ đó mình và Sự còn trao đổi Email vài lần. Lần này ông bạn Sự gởi ra bản “Nhớ lại một thời”, ghi lại vài ký ức thời SV, thời lính … Nhân ngày 27/7 xin trân trọng giới thiệu cùng anh chị em k14VT và xin cảm ơn sunguyenthanh.

Đây là một cuốn hồi ký (mà vì khiêm tốn bạn Sự gọi là Ký ức) dài 137 trang nên sẽ đăng thành nhiều kỳ. Mong mọi người chịu khó theo dõi để qua đó như về thăm lại Mái trường xưa - ĐHBK HN - nơi dạy ta "thành người", ôn lại 1 thời SV thời chiến vất vả mà lắm cái hay ..., cảm thông đời lính gian khổ khói lửa, nhớ lại 1 thời đã qua của chính mình cũng như của các đồng môn với mình. Phải chăng đó cũng là cách tri ân các bạn CCB nhân ngày TBLS.

26 thg 7, 2013

NguyenChuNhạc: Thủng thẳng nhà thơ Trần Ngọc Thụ



honngv: Nhập tâm từ lâu bài thơ vui này:


          VUI XUỐNG CẤP
           Trần Ngọc Thụ (1934-2005),
      
       Trông xa, tưởng bác đã già
       Lại gần, chỉ đáng gọi là chú thôi
       Cầm tay, đích thị anh rồi
       Ngả lưng, nằm xuống, là tôi với mình.


Lời dẫn (Nguyễn Chu Nhạc) :
Đài TNVN ( VOV ) kể từ ngày thành lập ( 07/9/1945 ) đến nay, trải qua gần 70 năm, đã có một đội ngũ các nhà văn, nhà thơ, nhạc sỹ nổi tiếng từng trưởng thành, và công tác ở VOV ( Nguyễn Đình Thi, Hoài Thanh, Xuân Thủy, Xuân Diệu, Huy Cận, Trọng Hứa, Lưu Quang Thuận, Bảo Định Giang, Đoàn Giỏi, Phạm Tường Hạnh, Nguyễn Quang Sáng, Mai văn Tạo, Vũ Quần Phương, Nguyễn Bùi Vợi, Triệu Xuân, Lê Minh Khuê, Trúc Thông, Hồ Bắc, Trần Chung, Vũ Thanh, Văn Dung, Thuận Yến v.v...). Nhà thơ Trần Ngọc Thụ là một trong số đó. Ấy vậy, tuy ông đã từng xuất bản 8 tập thơ, song đến khi khuất bóng, ông chưa từng là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
Tôi mạo muộn khắc họa chân dung cố thi sĩ Trần Ngọc Thụ :

Lính chiến

Post tiếp nhân ngày 27/7 

Bác tôi về hưu đã lâu. Suốt 10 năm cuối đời của ông ngoại tôi, một mình bác chăm sóc, tắm rửa cho ông. Bác có năm người con trai nhưng hình như các anh không ai biết thời chiến tranh bác tôi huân chương đỏ ngực, giấy chứng nhận dũng sỹ phồng túi áo (theo đúng nghĩa đen). Các anh dường như không quan tâm câu chuyện về thời chiến tranh và bác cũng không muốn kể.
Hồi mới ra trường, thỉnh thoảng mệt mỏi về cuộc sống, tôi lại về thăm ông ngoại. Làng ông ngoại tôi cạnh sông La, cuối mỗi buổi chiều, tôi thường ra ngồi đầu làng ngắm nắng tắt trên dải Trường Sơn. Bác tôi thỉnh thoảng xong việc nhà thì ra ngồi cạnh tôi và nhìn lên khu mộ Phan Đình Phùng trên sườn núi. Tôi thích lịch sử nên thường gợi chuyện về những Đường 9 Nam Lào, Khe Sanh, Quảng Trị. Thỉnh thoảng bác tôi vừa làm việc nhà vừa kể chuyện, còn tôi loanh quanh đi theo lắng nghe.

Chiến binh Thành Cổ

honngv: Nhân ngày 27/7 và Chào mừng Hội CCB Thành Cổ vừa thành lập (tin trên VTV), nhớ tới Nguyễn Toàn Thắng, Trần Quang Ngân, Trần Thành Đô và bao đồng môn khác đã có những năm tháng khói lửa, sống chung với Tử thần như bài báo này:

CHIẾN BINH THÀNH CỔ

Đầu tháng 12 năm 71 hai tiểu đoàn sinh viên 5, 6 chia nhỏ bổ sung về các quân binh chủng. Còn lại một số anh em chưa vể đâu phấp phỏng chờ đợi, đoán già, đoán non đơn vị mình sẽ được điều về. Trong cuốn nhật ký Mãi mãi tuổi hai mươi của Thạc ngày 6-12 có ghi lại thời điểm đó. Hắn chê tôi sợ vào hỏa lực trợ chiến phải mang vác nặng gù lưng. Hắn chê tôi sợ chết muốn vào binh chủng tăng thiết giáp vì có vỏ thép dày che chở. Ôi, sợ chết âu cũng là lẽ thường tình của những thằng lính trẻ, 18 đôi mươi chúng tôi, chửa biết cái chi chi, chết thì tiếc lắm.

Song, cả tôi và hắn đều nhầm. Sau này, tôi nhận ra có thứ còn đáng sợ hơn cái chết. Đó là sự đầy đoạ về thân xác.

25 thg 7, 2013

Nơi đâu như “cái nơi này” ?!


Từ tháng 7/2012 đến nay sinh mạng của 13 em bé đã bị cướp đi sau khi tiêm vắc-xin trong chương trình tiêm chủng mở rộng.
Thế mà Bộ trưởng bộ Y vẫn yên vị !!!

Thế mới ... tài ???!!!

Thi thể các cháu bé đã được chuyển cho gia đình để đem đi mai táng 
 Thi thể các cháu bé đã được chuyển cho gia đình để đem đi mai táng

Hahien: Hoan hô Dì Tiến!

25/07/2013
Tác giả:   Hồ Thơm
Đọc thêm:  http://bolapquechoa.blogspot.com/2013/07/xin-cho-toi-ung-nhin-thay-mat-nguoi.html?utm_source=BP_recent

tresosinhchetDì Tiến, đương kim bộ trưởng Bộ Thuốc vừa qua phát biểu vừa… wuyết liệt vừa hay chưa từng có hè:
” … trách nhiệm của ai sẽ xử lý người đó. Lỗi của vắc-xin thì xử vắc-xin; lỗi do người tiêm, xử người tiêm; lỗi do kỹ thuật xử lý kỹ thuật. ” Hay hè , hay hung, hay hỉ…!!!
Nghĩ rằng,hay thì có hay nhưng nếu không quất cho Dì Tiến mấy roi mây cho quắn đít teo chim, lỡ mai đây các bác có tên sau, học tập và làm theo rồi phát biểu wuyết liệt như ri thì bố con thằng nào chịu cho thấu:

Dr. Nikonian - Con cái chúng ta có quyền được sống!

Dr. Nikonian
Vì vong linh những trẻ em xấu số….

Choáng phản vệ là gì?
Choáng phản vệ (CPV) là một tình trạng dị ứng nặng nề ở mức độ toàn thân và đe doạ tính mạng. Thường xảy ra trong vòng vài giây cho đến vài phút sau khi cơ thể tiếp xúc với một chất gây dị ứng hay dị nguyên. Các triệu chứng điển hình của CPV thường là co thắt khí phế quản gây tím tái, suy hô hấp, ngừng tim, loạn nhịp, tổn thương nhiều nội tạng… và tất yếu sẽ dẫn đến tử vong nhanh chóng, nếu không được chẩn đoán kịp thời.

Màn ảo thuật cắt đôi người làm cả phố hoảng sợ

huyện lạ Thứ Tư, 24/07/2013 - 15:20

Clip: Màn ảo thuật cắt đôi người gây sốc

Nhà ảo thuật cũng là diễn viên hài Andy Gross đã trình diễn một màn ảo thuật ấn tượng, cắt đôi người và tung tăng đi dạo trong công viên khiến nhiều người được một phen khiếp vía.

Trong một đoạn clip vui nhộn ở trong công viên, nhà ảo thuật xuất hiện với một nửa thân hình bên trên và một nửa bên dưới tách rời nhau nhưng vẫn đi lại bình thường. Không chỉ phụ nữ mà cả những người đàn ông cũng hoảng sợ.
Hai người phụ nữ đang ngồi trên một chiếc ghế ở công viên đã bỏ mọi thứ lại và chạy đến nỗi ngã lăn ra, khi họ bắt gặp người đàn ông trong tình trạng hai nửa tách rời nhau mà vẫn đi lại được.
Nhà ảo thuật cho biết, đây là một trò đùa vô hại nó giúp cho mọi người thư giãn và cười nhiều hơn.
 
Đoạn clip được đăng tải trên trang YouTube của Andy Gross:

Đoạn clip được đăng tải trên trang YouTube của Andy Gross:

Đoạn clip được đăng tải trên trang YouTube của Andy Gross:

Đoạn clip được đăng tải trên trang YouTube của Andy Gross:

Đoạn clip được đăng tải trên trang YouTube của Andy Gross:
 
 
Theo Thanh Hà
Tiền phong

24 thg 7, 2013

Cháy nhà mà mặt chuột chưa....chịu...... ra - "Chuột" này có truyền thống gian dối và ẩn náu hàng mấy chục năm nay rùi

Vụ Chủ tịch quận Hoàng Mai điều chỉnh lý lịch: Đợi “đáp án” của Ban Tổ chức Thành ủy

(Dân trí) - Ông Nguyễn Mạnh Hoàng, Chủ tịch UBND quận Hoàng Mai đã xác nhận việc điều chỉnh lý lịch trẻ hơn tuổi tự khai ứng cử HĐND nhiệm kỳ 2011 - 2016. Nhưng đến lúc này Quận ủy Hoàng Mai và Ban Tổ chức Thành ủy vẫn giữ “bí mật” các quyết định điều chỉnh.
 >>  Hà Nội: Sự thật việc Chủ tịch quận Hoàng Mai điều chỉnh lý lịch
 >>  Đừng tưởng con số không thể hiện nhân cách
 >>  Cậu cầu thủ U13 và vị Phó Bí thư tỉnh ủy Hải Dương

 
 
Để làm rõ nội dung đơn tố cáo của công dân quận Hoàng Mai về việc ông Nguyễn Mạnh Hoàng, Phó Bí thư Quận ủy - Chủ tịch UBND quận Hoàng Mai nhiệm kỳ 2011 - 2016 điều chỉnh lý lịch từ sinh ngày 7/2/1954 thành sinh ngày 7/2/1955. Ngày 17/7/2013 PV Dân trí cũng đã có buổi làm việc với ông Nguyễn Mạnh Hoàng, nhưng ông Hoàng từ chối trả lời về các điều kiện để được điều chỉnh lý lịch.
Đến ngày 23/7/2013, PV Dân trí tiếp tục có buổi làm việc với ông Nguyễn Đức Vinh, Phó Bí thư thường trực Quận ủy Hoàng Mai liên quan đến việc điều chỉnh lý lịch của ông Nguyễn Mạnh Hoàng.
Trao đổi với PV Dân trí, ông Nguyễn Đức Vinh, Phó Bí thư thường trực Quận ủy Hoàng Mai cho biết, ngày 17/4/2013, Phó Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Công Soái đã ký và ban hành Quyết định số 3006 của Ban Tổ chức Thành ủy Hà Nội về việc điều chỉnh độ tuổi của ông Nguyễn Mạnh Hoàng, Chủ tịch UBND quận Hoàng Mai nhiệm kỳ 2011 - 2016.
Ngày 22/4/2013, Ban Tổ chức Thành ủy Hà Nội về Quận ủy Hoàng Mai công bố Quyết định số 3006 về việc điều chỉnh độ tuổi đối với ông Hoàng. Toàn bộ quá trình thẩm định, thực hiện các thủ tục điều chỉnh đều các cơ quan chức năng thực hiện và tham mưu cho Thành ủy, Quận ủy Hoàng Mai chỉ có nhiệm vụ củng cố hồ sơ và thi hành.
Theo lời ông Nguyễn Đức Vinh, căn cứ vào thông tin báo Dân trí phản ánh, ngày 22/7/2013, Thường vụ Quận ủy Hoàng Mai đã họp về vấn đề này, bởi nhiều dư luận đặt câu hỏi về việc khai man hồ sơ của ông Nguyễn Mạnh Hoàng. Trong buổi làm việc, ông Nguyễn Mạnh Hoàng giải thích, lúc đang học cấp 3 (THPT) ông Hoàng tình nguyện đi bộ đội nên được cấp bằng cấp 3 đặc cách sớm.
Việc điều chỉnh lý lịch do ông Nguyễn Mạnh Hoàng tự đề đạt nguyện vọng lên Ban Tổ chức Thành ủy. Dựa trên đề đạt, các cơ quan chức năng đã tiến thành thủ tục kiểm tra, tham mưu cho Ban Tổ chức Thành ủy ra Quyết định điều chỉnh độ tuổi cho ông Nguyễn Mạnh Hoàng. Căn cứ nội dung Quyết định số 3006, ông Nguyễn Mạnh Hoàng đủ điều kiện công tác đến năm 2015 theo quy định nhà nước.
Dù đã tiết lộ số Quyết định của Thành ủy Hà Nội về việc điều chỉnh độ tuổi của ông Nguyễn Mạnh Hoàng, Chủ tịch UBND quận Hoàng Mai. Tuy nhiên, ông Nguyễn Đức Vinh, Phó Bí thư thường trực Quận ủy Hoàng Mai vẫn từ chối công bố cho PV Dân trí Quyết định số 3006 với lý do không đủ thẩm quyền, dù 1 bản Quyết định số 3006 đang ở trong tay bà Nghiêm, Trưởng Ban Tổ chức Quận ủy Hoàng Mai. Giống như UBND quận Hoàng Mai, ông Nguyễn Đức Vinh tiếp tục giới thiệu PV Dân trí lên Ban Tổ chức Thành ủy liên hệ làm việc, bởi chỉ có Ban Tổ chức Thành ủy mới đủ thẩm quyền công bố.
Liên quan đến vụ việc này, sau khi trao đổi với ông Trần Đình Cảnh, Chánh Văn phòng Ban Tổ chức Thành ủy Hà Nội, ngày 17/7/2013, báo Dân trí đã có công văn số 94/BBĐ - 2013 gửi Ban Tổ chức Thành ủy Hà Nội đề nghị cung cấp Quyết định và những tài liệu liên quan đến việc điều chỉnh lý lịch của ông Nguyễn Mạnh Hoàng, Chủ Tịch UBND quận Hoàng Mai.
Chiều ngày 23/7/2013, PV Dân trí đã quay lại Ban tổ chức Thành ủy nhưng chưa nhận được lịch làm việc cụ thể.
Tại sao ông Nguyễn Mạnh Hoàng, Chủ tịch UBND quận Hoàng Mai đề đạt nguyện vọng điều chỉnh lý lịch vào năm 2013? Quy trình thực hiện việc điều chỉnh lý lịch có đúng với quy định của Đảng và nhà nước không? Dư luận cả nước đang chờ đợi Ban Tổ chức Thành ủy Hà Nội đưa ra câu trả lời thấu đáo trong thời gian sớm nhất.
Báo Dân trí sẽ tiếp tục thông tin về vụ việc trên sau khi làm việc với Ban Tổ chức Thành ủy Hà Nội.
Vũ Văn Tiến - Ngọc Cương - Vũ Thúy

Loa loa loa! Tin mới đây: các nhà khoa học VN đã lập được kỷ lục mới đây, loa loa loa

Thứ Tư, 24/07/2013 - 07:12

Nhà thơ Trần Đăng Khoa ngủ một đêm thấy mình thành “dân gian”

(Dân trí) - Câu chuyện có thật một trăm phần trăm. Và các thầy phù thủy hóa kiếp cho nhà thơ Trần Đăng Khoa là các giáo sư tiến sĩ được cho là học giả của nước mình.

(Đi đánh Thần Hạn- Họa sĩ Trương Qua vẽ năm 1970)
("Đi đánh Thần Hạn"- Họa sĩ Trương Qua vẽ năm 1970)
 
 
Cụ thể, Chính phủ tài trợ việc nghiên cứu và xuất bản bộ Tự điển “Type” Truyện dân gian Việt Nam và đã được Nhà xuất bản Lao động ấn hành cuối năm 2012. Đây là một công trình khoa học của Viện Văn học, do Phó Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thị Huế làm chủ biên, cùng các cộng sự là nhóm tác giả: Phó Giáo sư Tiến sĩ Trần Thị An, Tiến sĩ Nguyễn Huy Bình, Thạc sĩ Đặng Thị Thu Hà, Tiến sĩ Nguyễn Thị Nguyệt và Tiến sĩ Bùi Thị Thiên Thai.

Xin lưu ý rằng, tiền Chính phủ là tiền của dân, chi phí cho một công trình khoa học rất lớn như bộ tự điển này không phải là nhỏ. Nhưng chất lượng của nó thế nào, có xứng đáng với đồng tiền bát gạo của dân không, có đáng tin cậy về mặt khoa học không? Xin hãy xem đây.

Trong tự điển này, xuất hiện trường ca “Đi đánh thần hạn” của nhà thơ Trần Đăng Khoa. Và các nhà khoa học thực hiện cuốn sách này đã can đảm cho rằng, đây là sáng tác tập thể dân gian xuất hiện ở tỉnh Bạc Liêu và được phổ biến rất nhiều ở các tỉnh phía Nam.

Trong lúc đó, Thần đồng Trần Đăng Khoa viết trường ca này năm 11 tuổi, đăng trên báo Văn Nghệ số tháng 9.1970. Theo nhà thơ, tác phẩm này tái bản hơn 30 lần. Nhưng không biết các nhà nghiên cứu đã “nghiên cứu” kiểu gì mà cho rằng “Đi đánh thần hạn” là văn học dân gian tỉnh Bạc Liêu.

Một tác phẩm của một tác giả thời hiện đại, sống sờ sờ ra đó, tác phẩm được in rõ rành rành ra đó, không phải  một lần mà hơn ba chục lần, vậy mà các nhà nghiên cứu không biết, không hay, vơ bừa vào tự điển gọi là “Type” truyện dân gian Việt Nam.

Không cần nghiên cứu gì cho ghê gớm, chỉ cần gõ vào google thì tức khắc “Đi đánh thần hạn” sẽ xuất hiện một loạt kèm theo cái tên tác giả Trần Đăng Khoa, viết năm 1970. Không biết các giáo sư, phó giáo sư tiến sĩ thuộc nhóm biên soạn đã làm gì mà quên mất một động tác “nghiên cứu” trẻ con cũng làm được, đó là hỏi “Mr. Google”.

Thôi rồi, mới chỉ mỗi câu chuyện các nhà nghiên cứu biến Trần Đăng Khoa bằng xương bằng thịt thành “dân gian” cũng đã đủ đánh đổ hoàn toàn bộ tự điển đồ sộ này. Thật khó có thể tin cậy được những gì viết trong đó một khi đã bị phát hiện một sự cẩu thả không thể chấp nhận được như vừa chứng minh trên.

Lại một đống tiền của dân bị vứt vào sọt rác. Nghiên cứu khoa học chẳng ra hồn cũng là một sự lãng phí rất lớn.


Lê Chân Nhân