3 thg 8, 2013

Ký ức của Nguyến Thành Sự - 7

Xuống phía nam đường 12
          Sau một thời gian phối thuộc với Sư 324, một hôm anh Thành đi họp trên Sư bộ  về truyền đạt lại, là ban chỉ huy của sư 324 có nhận xét về  B72 thời gian qua đã cố gắng tham gia chiến dịch, tuy nhiên, hiệu quả chiến đấu còn chưa cao. Từ khi vào chiến trường cho tới cuối  tháng 6/1972 tôi chưa được ra trận địa, chỉ mới trông hậu cứ và đi công tác, từ chỗ bàn đạp về tôi cứ áy náy trong lòng. Chỗ bàn đạp ở trên đồi cao, chắc trận địa của chúng tôi cũng gần đấy. Trung đội tôi từ khi vào chiến trường và phối thuộc với sư 324, kể cả ở ngoài Quảng Trị vẫn ì ạch chưa lập công được như B2, B3. Tôi cứ thắc mắc trong đầu, cả trung đội tôi có đến cả chục trắc thủ chứ có thiếu đâu, nhưng từ hôm vào Tây nam Huế có 9 quả đạn chưa dùng hết. Tôi nghĩ chính vì số lượng đạn có ít nên  cũng làm ảnh hưởng đến tâm lý của trắc thủ. Theo kế hoạch tác chiến từ ngày 26/6/1972 toàn bộ chiến trường Trị Thiên bước sang giai đoạn 2. Trên chiến trường ta đang gặp khó khăn. Đúng lúc này trung đội được lệnh chuyển xuống phía nam đường 12.

1 thg 8, 2013

Hiệu Minh: Đôi lời gửi chị Doan

Chị Nguyễn Thị Doan dự hội nghị. Ảnh: TPO
Đọc tin về Hội nghị góp ý kiến nâng cao chất lượng giáo dục diễn ra tại Hà Nội ngày 31/7, thấy chị Nguyễn Thị Doan tới dự với hai vai: giáo sư, tiến sỹ, đại diện cho giới trí thức, và phó chủ tịch nước, đại diện cho đảng và chính phủ, tôi xin có đôi lời của một người từng mang danh trí thức và nhà khoa học.
Chị có nói đại ý rằng, số học sinh ra trường ngày một đông, thạc sĩ, tiến sĩ ngày càng nhiều, nhưng tại sao đất nước chậm đổi mới và có vẻ tụt hậu xa hơn so với các nước trong khu vực. “Tác động của giáo dục và đào tạo đối với vấn đề này như thế nào và chúng ta phải chăng đang lãng phí rất lớn một nguồn lực đối với giáo dục vào đào tạo?”

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả

Nỗi niềm - Trần Quang Ngân -2

Trở lại trường
"Cái thủa ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm chưa dễ mấy ai quên"
                           Lưu Trọng Lư.

Bốn mươi mùa thu đã qua rồi
Tháng, năm lặng lẽ cứ êm trôi
Buồn, vui nỗi nhớ bao ngày ấy
Như vẫn còn đây, trong chúng tôi
* * *
Cái thuở học trò đâu còn nữa
Tạm gác bút nghiên, vào tuyến lửa
Chiến đấu kiên cường, giặc khiếp sợ
Anh hùng giữ chốt, sức trẻ xưa
* * *
Thu nay trở lại trường của ta,
Đến trước tượng đài dâng vòng hoa,
Ba lô- sách - mũ (*),  còn nguyên đó
Cúi đầu vĩnh biệt người đi xa…
* * *
Đồng đội xa nhau bao nỗi nhớ
Vẫn cứ hồn nhiên: Tao - mày - tớ
Sinh viên - người lính tóc phai màu
Chiến công đọng lại cháy vần thơ.
                       Bách Khoa, ngày 6/9/2011
_______________________
(*) Tượng đài sinh viên trường Đại học Bách Khoa: trên ba lô là quyển sách vở, mũ người lính úp trên quyển sách.

31 thg 7, 2013

Ký ức của Nguyến Thành Sự - 6

Hai giờ sáng ngày 28 tháng 4, sau khi xem xét lại toàn bộ diễn trình tác chiến ngày 27, Bộ tư lệnh chiến dịch hài lòng nhận thấy bộ đội ta trên các hướng chiến dịch phát triển nhịp nhàng, ăn ý, hoàn thành được các mục tiêu đã giao; tư tưởng tiến công liên tục không cho địch có thời gian hồi sức là rất đúng với sự chỉ đạo của chiến dịch... Nhưng muốn đảm bảo đánh chắc thắng, thắng nhanh, thắng giòn giã, ngay lúc này phải chỉ đạo cho các hướng (đặc biệt là hướng Sư đoàn 308) phải trinh sát thật kỹ, luôn bám sát địch, không để hoạt động nào của chúng thoát khỏi mắt ta. Đồng thời chỉ đạo Sư đoàn 308 tổ chức lại các mũi bộ binh có thiết giáp yểm trợ đột phá ra đường 1 chốt giữ và phá sập cầu Lai Phước.

Ký ức của Nguyến Thành Sự - 5

Ngày 15/4/1972
          Chiều hôm đó chúng tôi nấu cơm ăn sớm, sau đó hành quân ra đường 1. Ở đó lại có mấy xe Zin chờ chúng tôi. Khoảng gần 6 giờ chiều xe xuất phát, đi độ nửa tiếng thì tới Bến Thuỷ, chúng tôi xuống đi bộ bên xe và lên phà. Sang đến bờ nam thì trời đã tối, vào đây xe phải chiếu đèn gầm để đi. Nhìn lên phía trước đèn từ xe phát ra với khoảng sáng rất nhỏ. Qua đất Hà Tĩnh đường bắt đầu xấu, khi đó trời đã tối hẳn, đến một đoạn nhìn xuống thấy lờ mờ, có nhiều hố nhỏ lỗ chỗ. Anh Phượng lại nói  tới Ngã Ba Đồng Lộc rồi. Như vậy từ nãy đến giờ tôi mới biết, chúng tôi không đi theo đường 1 nữa. Khoảng hơn 8 giờ tối (tôi chỉ ước lượng vậy thôi chứ có ai cố đồng hồ đâu) đến một địa điểm xe dừng lại để bộ đội nghỉ vài phút. Chắc nơi này lính lái xe đã quen rồi. Một lúc các em nhỏ từ bên đường tràn ra rao bán đủ thứ. Một em bé tới chỗ tôi mời tôi mua trứng, tôi mua vài quả trứng luộc, không biết là trứng gà hay trứng vịt nữa, ăn một quả còn để dành. Hồi đó bụng tôi khoẻ lắm, không như bây giờ ăn trứng luộc nhất lại là buổi tối nữa thì bụng cứ ùng ục cả đêm. Xe lại tiếp tục đi, đường dần càng sóc mạnh. Mọi người nói chúng tôi đang đi trên đường 22.

30 thg 7, 2013

Nỗi niềm - Trần Quang Ngân

honngv: Xem 6 tập fim tài liệu về quá trình Mỹ can thiệp vào cuộc chiến tranh Việt Nam thấy ác liệt và qúa đau thương, máu lửa, càng nhớ tới Anh Phạm Ngọc Lễ (lớp MT69, Dũng sỹ Khe Sanh), Trần Quang Ngân, Trần Thành Đô, Thẩm ngọc Huy, Nguyễn Toàn Thắng, Tân Văn Đoàn, Lương Xuân Thanh và bao LS, CCB khác đã lên đường ra trận từ k14vt và trực tiếp tham gia cuộc chiến ấy. Chiến tranh đã qua, mọi người lại trở về cuộc sống thường nhật, lại lo nỗi lo của đời thường. Ai chẳng có NỖI NIỀM. Nỗi niềm trong trận chiến, nỗi niềm giữa 2 trận đánh, nỗi niềm trong cuộc sống bon chen, vất vả ... Nhân dịp này xin giới thiệu toàn bộ tập thơ NỖI NIỀM của bạn (nay đã là ông) Trần Quang Ngân đã đc nhà thơ, nhà văn Vũ Thảo Ngọc, hội viên Hội nhà văn VN chỉnh sửa. Một lần nữa cảm ơn Trần Quang Ngân và Chị (nay chắc đã lên chức Bà) VŨ THẢO NGỌC.

 Nhà văn Vũ Thảo Ngọc
Lời đầu sách 

NỖI NIỀM - một tiếng thơ của lòng nhân ái 

Tôi có cơ duyên được biết Trần Quang Ngân nhờ công việc khi còn công tác ở Hội VHNT ở Quảng Ninh, dù bây giờ tôi vẫn... Quảng Ninh, nhưng anh em mỗi người một việc. Tập thơ lần trước: Một thời ra trận của anh đã in cách đây mấy năm được bạn bè rất khen.

29 thg 7, 2013

Ký ức của Nguyến Thành Sự - 4

Chia quân và thành lập các đơn vị mới

 (Ảnh tôi trước ngày đi chiến trường)
          Vậy là đến thời điểm tết chúng tôi đã ở Mỏ Chén được khoảng hai tháng rưỡi, cũng giống thời gian sống ở phố Tràng Việt Yên. Đến mùng 4 tết D 371 nhận về một đợt tân binh mới. Anh em này toàn người dân tộc thiểu số. Ngay hôm sau toàn tiểu đoàn 371 có sự xắp xếp đơn vị. C5 huấn luyện được xé ra hợp với số tân binh mới. Khi đọc tên để phân đơn vị các tên dân tộc nghe buồn cười lắm. Cứ nói tiểu đội tôi thôi thì Hồng về C3,  Can, Cần, Khánh, Vũ Tiến, Chiến, anh Tưởng (trung đội trưởng)  về C4.  Mã, anh Lập (a  trưởng a1) , anh Bài (a trưởng a2), về  C5 anh Phúc làm C trưởng C5,  Còn tôi, Phượng, Thể (A2), về C6. Tôi không nhớ Hồi đi đâu (hình như C4)

28 thg 7, 2013

Ký ức của Nguyến Thành Sự - 3

        Về 371

          Vài ngày sau tôi không nhớ chính xác, vào khoảng cuối tháng mười một. chúng tôi rời Sư đoàn 325 đi nhận nhiệm vụ mới.  Thế là chúng tôi rời 325 mãi mãi, rời Hà Bắc thân yêu, không kịp chào tạm biệt anh em trong đại đội.

          Ngày nay xem trên mạng và các hồi ký của lính, tôi thấy hình như sau đợt lính sinh viên chúng tôi Sư 325 còn tiếp tục huấn luyện quân mấy đợt nữa. Cám ơn 325 đã luyện chúng tôi kỹ càng, vì sau này tôi không có dịp được huấn luyện những bài cơ bản sâu như vậy. Có lẽ đây là quãng thời gian sống  chung của cánh tân binh sinh viên  các trường đại học lên đường 6/9/1971. Sau này khi nhắc tới những ngày đầu đời lính tôi cứ bồi hồi lưu luyến, vì đó là một trong những kỷ niệm đẹp nhất trong đời. Khi đang luyện tập sao cảm thấy thời gian dài và lâu thể. Nhưng khi bước chân ra đi tính lại chúng tôi ở Sư 325 có chưa đầy 3 tháng. Chỉ có 3 tháng , thế mà các anh đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng tốt đẹp. Trong thời gian ấy, vì mệt nhọc, bận rộn nên tưởng như không thể nghĩ đến bạn bè, nhất là những người thân thiết, chưa biết tôi đã thành người lính. Rời 325 tôi thoáng buồn, nhiều anh còn ở lại, không biết rồi sẽ đi đâu. Gần đây tham khảo trên mạng trên trang mạng :

Tôi vô can trong vụ này !?

Tranh của họa sĩ Chen Fang, VRNs
Theo VRNs.

27 thg 7, 2013

Thế mới là đàn ông !

... Bên chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với người bạn, anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng để xuất sang TQ. Bàn bên cạnh có 2 người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo ko biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng .

Ký ức của Nguyến Thành Sự - 2

Năm thứ 2 Đại học

          Sang năm thứ hai đại học sinh viên nam khoá chúng tôi không ở nhà 73 nữa, mà được chuyển về ở nhà B7, nhà này là nhà 3 tầng, kiến trúc chắc theo kiểu Trung Quốc. Các nhà ba tầng thường có sinh viên của nhiều khoa khác nhau ở. Cứ theo mặc nhiên như luật, ở đây sinh viên năm đầu ở tầng 1, vì ở dưới thường bẩn, rác nhiều, mùa hè nóng bức, dễ bị mất cắp,  các năm trên được phân bố lên các tầng trên.  Khoá chúng tôi ở tầng 2, mỗi lớp 2 phòng, ở rộng rãi, mát mẻ hơn nhà cũ. Nhưng ở đây hồi đó có nạn rệp. Các phòng ở có cơ man nào rệp, trên các giát giường, kẽ bàn học ở đâu cũng có. Cứ ngủ qua đêm, rệp đốt no bò lên màn như bầy xe tăng đang mai phục trong chiến trận. Cứ trưa đến là cả khu ầm ầm vì sinh viên mang giát giường ra vỗ, phơi nắng, nhưng đâu cũng hoàn đó. Đặc biệt là rệp “chuộng” máu người lạ. Nếu hôm nào có khách ngủ lại trong phòng, thì đêm đó dân thổ địa trong phòng hầu như ít bị đốt, quả thật bọn rệp “điều binh” nhanh ghê gớm. Cái giống rệp cũng như muỗi, nếu không được đốt no nó cứ chích di chích lại, làm chỗ da bạn bị sưng nổi hột lên như muỗi đốt vậy. Khi ngồi học nếu không để ý, tay cứ nhấc lên nhấc xuống, rệp ở kẽ bàn xông ra chích, đến khi nhìn lại thấy các nốt sưng nổi lên mới phát hiện ra rệp đốt. Mà lạ thay, sau này khi xuất ngũ về học (gần năm năm sau), tôi thấy các khu nhà này nạn rệp không còn nữa, cố bói cũng không ra, không biết nhà trường đã tiêu diệt chúng như thế nào, đến nay tôi vẫn chưa rõ.

Ký ức của Nguyễn Thành Sự

Honngv: Nguyến Thành Sự là CCB Toán – Lý K14 ĐHBK Hà Nội, là bạn học thời phổ thông với Nguyễn Quang Thạch lớp Bán dẫn K14VT. Do ngày Mẹ của Thạch mất, blog k14vt đăng “Tin buồn”, Sự ở Đà Nẵng đọc thấy nên qua blog k14vt mới liên lạc lại được với “cụ” Thạch nhà mình (trước đó mất liên lạc). Và cũng từ đó mình và Sự còn trao đổi Email vài lần. Lần này ông bạn Sự gởi ra bản “Nhớ lại một thời”, ghi lại vài ký ức thời SV, thời lính … Nhân ngày 27/7 xin trân trọng giới thiệu cùng anh chị em k14VT và xin cảm ơn sunguyenthanh.

Đây là một cuốn hồi ký (mà vì khiêm tốn bạn Sự gọi là Ký ức) dài 137 trang nên sẽ đăng thành nhiều kỳ. Mong mọi người chịu khó theo dõi để qua đó như về thăm lại Mái trường xưa - ĐHBK HN - nơi dạy ta "thành người", ôn lại 1 thời SV thời chiến vất vả mà lắm cái hay ..., cảm thông đời lính gian khổ khói lửa, nhớ lại 1 thời đã qua của chính mình cũng như của các đồng môn với mình. Phải chăng đó cũng là cách tri ân các bạn CCB nhân ngày TBLS.

26 thg 7, 2013

NguyenChuNhạc: Thủng thẳng nhà thơ Trần Ngọc Thụ



honngv: Nhập tâm từ lâu bài thơ vui này:


          VUI XUỐNG CẤP
           Trần Ngọc Thụ (1934-2005),
      
       Trông xa, tưởng bác đã già
       Lại gần, chỉ đáng gọi là chú thôi
       Cầm tay, đích thị anh rồi
       Ngả lưng, nằm xuống, là tôi với mình.


Lời dẫn (Nguyễn Chu Nhạc) :
Đài TNVN ( VOV ) kể từ ngày thành lập ( 07/9/1945 ) đến nay, trải qua gần 70 năm, đã có một đội ngũ các nhà văn, nhà thơ, nhạc sỹ nổi tiếng từng trưởng thành, và công tác ở VOV ( Nguyễn Đình Thi, Hoài Thanh, Xuân Thủy, Xuân Diệu, Huy Cận, Trọng Hứa, Lưu Quang Thuận, Bảo Định Giang, Đoàn Giỏi, Phạm Tường Hạnh, Nguyễn Quang Sáng, Mai văn Tạo, Vũ Quần Phương, Nguyễn Bùi Vợi, Triệu Xuân, Lê Minh Khuê, Trúc Thông, Hồ Bắc, Trần Chung, Vũ Thanh, Văn Dung, Thuận Yến v.v...). Nhà thơ Trần Ngọc Thụ là một trong số đó. Ấy vậy, tuy ông đã từng xuất bản 8 tập thơ, song đến khi khuất bóng, ông chưa từng là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
Tôi mạo muộn khắc họa chân dung cố thi sĩ Trần Ngọc Thụ :

Lính chiến

Post tiếp nhân ngày 27/7 

Bác tôi về hưu đã lâu. Suốt 10 năm cuối đời của ông ngoại tôi, một mình bác chăm sóc, tắm rửa cho ông. Bác có năm người con trai nhưng hình như các anh không ai biết thời chiến tranh bác tôi huân chương đỏ ngực, giấy chứng nhận dũng sỹ phồng túi áo (theo đúng nghĩa đen). Các anh dường như không quan tâm câu chuyện về thời chiến tranh và bác cũng không muốn kể.
Hồi mới ra trường, thỉnh thoảng mệt mỏi về cuộc sống, tôi lại về thăm ông ngoại. Làng ông ngoại tôi cạnh sông La, cuối mỗi buổi chiều, tôi thường ra ngồi đầu làng ngắm nắng tắt trên dải Trường Sơn. Bác tôi thỉnh thoảng xong việc nhà thì ra ngồi cạnh tôi và nhìn lên khu mộ Phan Đình Phùng trên sườn núi. Tôi thích lịch sử nên thường gợi chuyện về những Đường 9 Nam Lào, Khe Sanh, Quảng Trị. Thỉnh thoảng bác tôi vừa làm việc nhà vừa kể chuyện, còn tôi loanh quanh đi theo lắng nghe.

Chiến binh Thành Cổ

honngv: Nhân ngày 27/7 và Chào mừng Hội CCB Thành Cổ vừa thành lập (tin trên VTV), nhớ tới Nguyễn Toàn Thắng, Trần Quang Ngân, Trần Thành Đô và bao đồng môn khác đã có những năm tháng khói lửa, sống chung với Tử thần như bài báo này:

CHIẾN BINH THÀNH CỔ

Đầu tháng 12 năm 71 hai tiểu đoàn sinh viên 5, 6 chia nhỏ bổ sung về các quân binh chủng. Còn lại một số anh em chưa vể đâu phấp phỏng chờ đợi, đoán già, đoán non đơn vị mình sẽ được điều về. Trong cuốn nhật ký Mãi mãi tuổi hai mươi của Thạc ngày 6-12 có ghi lại thời điểm đó. Hắn chê tôi sợ vào hỏa lực trợ chiến phải mang vác nặng gù lưng. Hắn chê tôi sợ chết muốn vào binh chủng tăng thiết giáp vì có vỏ thép dày che chở. Ôi, sợ chết âu cũng là lẽ thường tình của những thằng lính trẻ, 18 đôi mươi chúng tôi, chửa biết cái chi chi, chết thì tiếc lắm.

Song, cả tôi và hắn đều nhầm. Sau này, tôi nhận ra có thứ còn đáng sợ hơn cái chết. Đó là sự đầy đoạ về thân xác.